Gửi bài:

Tiểu Thanh

Tôi ngây ngất gắn chặt tia nhìn lên người con gái trước mặt. Khuôn mặt này, nụ cười này, và cả cái bĩu môi ương bướng ấy, sau hôm nay liệu tôi có còn cơ hội thấy lại. Tôi sợ đến một ngày cảm tình dành cho cô ấy không chống lại được sự tàn phá khốc liệt của thời gian, tôi sợ bản thân sẽ quên, hoặc là không thể nhớ được nữa.

***

tuoi-thanh-xuan-cua-toi

- Nguyễn Viết Nam! Em có nghe giảng không đấy? Tôi rời mắt khỏi bầu trời cao vợi bên ngoài khung cửa sổ, dồn toàn bộ sự chú ý lên bục giảng. Nếu không phải đã quá quen thuộc với cách phát âm "đặc biệt" của cô giáo, tôi chắc chắn đã ngơ ngơ tưởng rằng cô đang gọi ai khác chứ nhất định không phải mình. Thú thật tôi rất khổ tâm vì từ khi đặt chân đến đất nước này, chưa một ai phát âm đúng tên tôi cả.

- Em vẫn đang nghe ạ. – Tôi quả quyết.

- Thật sao? Vậy cho cô biết thế nào là hiển tượng đoản mạch?

Tôi bối rối gãi đầu:

- Dạ thưa cô... Đoản mạch là kiểu người ta lấy kéo cắt đứt dây điện ấy ạ.

Cô giáo dù đã cố mím chặt môi nhưng không thể giấu nổi nụ cười. Tiểu Thanh ngồi bên cạnh tôi cũng ôm mặt cười chảy cả nước mắt.

- Câu trả lời rất hay, nhưng mà sai mất rồi. – Cô giáo từ tốn.

Tôi nhớ hồi còn học ở Việt Nam, ngồi trong lớp cứ phải nơm nớp lo sợ bị giáo viên gọi, bị gọi thật rồi thì lại nơm nớp lo sợ mình sẽ trả lời sai, trả lời sai thật rồi thì trăm phần trăm thế nào cũng bị lũ bạn cười nhạo, xấu hổ đến mức chỉ ước mặt đất nứt ra để mình chui xuống. Bây giờ thì ổn rồi. Ở đây chẳng ai xét đoán tôi, sai có người sửa, đúng có người khen. Mọi người đều vui vẻ.

Tiểu Thanh bỗng níu lấy cánh tay tôi, đôi mắt cụp xuống ăn năn:

- Xin lỗi! Mình không cố tình cười cậu.

- Không sao đâu!

Tôi khẽ nhún vai. Sự thật là tôi đã cố tình trả lời sai. Ngàn vạn lần sai để đổi lại một nụ cười của Tiểu Thanh thì cũng đáng lắm chứ.

Cô ấy tên Từ Duệ Thanh, là bạn cùng bàn với tôi suốt hai năm nay. Tôi quen gọi cô ấy là Tiểu Thanh hoặc Thanh Thanh. Tôi không thể không thừa nhận mình bị "cảm" cô gái này ngay từ lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Không thích một người có khi có thể giả bộ là thích người đó, nhưng khi đã thực sự thích một người thì từng cử chỉ, lời nói, ánh mắt đều chẳng thể che giấu được những yêu thương như ngọn lửa cháy hừng hực trong tim.

Lần đầu tiên gặp cô ấy, tôi như chú cừu non lạc lõng giữa một thành phố xa lạ:

- Xin lỗi bạn! Mình khát nước muốn chết! Tại sao trong trường không có bình nước nào vậy?

Tiểu Thanh nhìn tôi như người đến từ hành tinh khác, đưa tay chỉ vào chiếc vòi inox ở góc tường:

- Kia kìa bạn.

- Gì cơ? Cái vòi rửa tay đó á? – Tôi ngạc nhiên, nói mà như hét lên.

Tiểu Thanh khẽ cười, để lộ chiếc răng khểnh duyên dáng. Trái tim tôi vô cớ đập lệch một nhip.

- Chắc bạn mới đến hả? Ở Singapore nước sạch lắm nên có thể uống trực tiếp từ vòi.

À ra vậy! Bây giờ tôi mới hiểu tại sao mấy đứa bạn ở kí túc xá cứ tủm tỉm cười mỗi khi thấy tôi xách ấm đi đun nước.

Lần thứ hai gặp cô ấy, chúng tôi là những học sinh học cùng một lớp, hơn nữa còn ngồi cùng một bàn. Tôi chưa bao giờ tin vào định mệnh, nhưng chắc hẳn phải có một lý do nào đó khiến cô ấy cứ xuất hiện trước mặt tôi như thế. Ban đầu chúng tôi cũng giống như những đôi bạn bình thương khác: Cùng học, cùng chơi, thỉnh thoảng lại chí chóe cãi nhau vì những lý do vụn vặt. Cho đến một ngày, khi trái tim ương bướng không còn chịu nghe lời, cứ mãi thổn thức khi đứng trước Tiểu Thanh, tôi quyết định thổ lộ tình cảm của mình với cô ấy:

- Tiểu Thanh, mình tuyên bố mình thích cậu.

- Viết Nam, mình cũng tuyên bố mình không thích cậu.

Bầu nhiệt huyết như ngọn lửa vừa nhen bị dội vào cả xô nước đá. Lần đầu tiên tôi đủ can đảm nói một câu thật lòng, ai ngờ lại bị từ chối một cách phũ phàng như vậy, trong lòng không khỏi buồn rầu. Nhưng mà không sao! Thích cậu là chuyện của mình, vốn dĩ chẳng liên quan gì đến cậu. Hôm nay cậu không thích mình không có nghĩa là ngày mai cậu không thích mình. Ngày mai cậu không thích mình không có nghĩa là cả đời này sẽ không thích mình. Mình nhất định sẽ đợi được đến ngày cậu hồi tâm chuyển ý.

Trái tim đã hạ quyết tâm nhưng lý trí vẫn cố chấp.Tôi không thèm nói chuyện với Tiểu Thanh nhiều tuần sau đó, thậm chí còn nằng nặc đòi bố trở về Việt Nam.

Bố tôi là CEO một công ty lớn kinh doanh trong lĩnh vực điện máy. Chiến lược công ty mấy năm tới sẽ lấy Singapore làm thị trường trọng điểm nên bố tôi quyết định sang đây định cư nhằm tiện cho việc điều hành. Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như ông không nhất quyết kéo mẹ và tôi đi cùng. Lý do bố tôi đưa ra thuyết phục đến mức không cho hai mẹ con tôi chút cơ hội phản kháng nào: "Gia đình phải ở cùng nhau!".

- Bố! Con muốn về Việt Nam.

- Ơ hay, đang yên đang lành sao lại muốn về?

- Ở đây buồn lắm!

Tôi xị mặt xuống, khóe mắt cay cay. Từ "buồn" ở đây đồng nghĩa với Tiểu Thanh không còn quan tâm đến tôi nữa. Thật khó khăn khi thế giới của bạn đột ngột chuyển hướng theo ai đó. Giữa ngàn vạn khuôn mặt, tôi chỉ nhìn thấy mỗi cô ấy.

Bố tôi vẫn không rời mắt khỏi màn hình máy tính, tiếp tục cặm cụi gõ phím:

- Buồn cũng phải chịu.

- Không chịu. – Tôi vùng vằng.

- Không chịu thì anh tự về đi, phiền quá đi mất!

Ông gắt gỏng, đẩy tôi ra khỏi phòng. Cánh cửa gỗ đóng sập trước đôi mắt thơ ngây. Khoảnh khắc ấy tôi nhận ra gia đình không nhất thiết phải ở cùng nhau như lời bố tôi nói. Thân xác ông dù ở bên mẹ con tôi, nhưng tâm trí lúc nào cũng nghĩ đến công việc, càng gần càng xa. "Ở cùng nhau" như thế thì có ý nghĩa gì, chẳng thà xa xôi ngàn dặm, một tháng gửi vài cái email, viết vài dòng tin nhắn có khi còn cảm thấy ấm lòng.

***

Tiểu Thanh vẫn cương quyết không chịu mở miệng nói chuyện. Tôi từ chỗ là kẻ khơi mào cuộc chiến, nay phải bám theo cô ấy như bóng với hình, tối ngày chỉ biết lặp lại câu xin lỗi như một đứa trẻ cầu xin sự tha thứ từ cha mẹ.

- Thanh Thanh, đừng giận Nam nữa mà!

- Ai thèm giận cậu. – Tiểu Thanh vừa nói vừa hí hoáy viết bài.

- Thế thì nhìn mình một cái đi. – Tôi nghiêng đầu chờ đợi.

Cuối cùng cô ấy cũng chịu nhìn tôi, đôi môi cong lên hờn dỗi. Cái bĩu môi ấy chẳng khác nào giọt sương trên cành lá mỗi buổi sớm mai, vương vấn trong tôi mãi chẳng rời.

Năm dài tháng rộng chớp mắt đã hai năm ròng. Hai mùa nắng phơi mình trên đất khách dạy cho tôi hiểu vẻ đẹp của Hà Thành tuyệt chẳng thể tìm thấy trong những phồn hoa đô hội, mà nằm ở những gì bình dị và đời thường nhất: Một quán nước ven đường, một lò ngô nướng giữa đêm đông rét căm, một chiếc ghế đá công viên sứt mẻ. Quê người tuy hiện đại thật, hào nhoáng thật, nói cho cùng cũng chẳng phải "của mình". Nhưng nếu buộc tôi phải đưa ra một lý do ở lại, đó chắc chắn là Tiểu Thanh.

Đã gần một tuần cô ấy không đến lớp. Chỗ ngồi trống trải bên cạnh gieo vào lòng tôi một khoảng lặng mênh mang. Trái tim vỡ ra một mảnh chẳng thể tìm về, lồng ngực bức bối muốn rạch toạc, tôi quyết định bấm số gọi cho cô ấy.

- Tiểu Thanh, cậu không sao chứ?

- Mình... ổn.

Giọng nói yếu ớt truyền qua điện thoại, khản đặc như tiếng băng đá vỡ tan. Tôi không còn giữ được bình tĩnh, một mạch chạy đến nhà cô ấy, bàn tay cuồng loạn nhấn lên nút chuông cửa liên hồi. Tiểu Thanh xuất hiện trước mặt tôi, mái tóc rối bù, khuôn mặt xanh xao không chút sinh khí.

- Cậu bị ốm sao không nói với mình?

Tôi buông lời trách móc, cùng lúc dìu cô ấy trở lại phòng.

- Tại sao mình phải nói với cậu? Chúng ta đâu có là gì của nhau.

Biết rồi, nhưng có cần phải nói toạc ra như thế không. Tôi cúi đầu trầm mặc, giấu đi đôi mắt mù mịt như sương.

- Bố mẹ cậu đâu? Sao lại để cậu ở nhà một mình thế này?

Tôi đưa mắt nhìn bốn phía căn nhà tĩnh mịch, hình ảnh duy nhất in lên võng mạc là những khoảng tối thăm thẳm.

- Bố mẹ mình... không còn nữa.

Từng câu từng chữ thều thào thốt ra như sự sống mong manh bị rút cạn. Mắt cô ấy đỏ hoe, ừng ực nước. Đôi bàn tay bất giác nắm chặt, tôi cảm giác mình là kẻ tội đồ xứng đáng bị đày xuống mười tám tầng địa ngục.

- Xin lỗi! Mình... không biết.

Tiểu Thanh khe khẽ lắc đầu, ý bảo không sao, tiếp đó kiệt sức thả mình xuống giường.

- Mình mệt quá!

- Ừ, vậy cậu nghỉ đi, không cần để ý đến mình. – Tôi thở dài một tiếng.

Đôi mắt Tiểu Thanh từ từ khép lại, xong lại bất chợt mở ra, giọng nói nhỏ nhẹ:

- Cậu đừng đi, ở lại với mình một lúc được không?

Tôi lặng nhìn cô ấy, gật nhẹ một cái, nhẹ đến mức sợi tóc trên đầu cũng không lay động nửa phần.

- Đừng nói là "một lúc", mình nguyện ở bên cậu cả đời. – Tôi tự nhủ.

Hơi thở đứt đoạn làm trái tim nhói đau như có ai đó lấy tay bóp chặt. Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên trán cô ấy, cảm giác da thịt bỏng rát như bị lửa thiêu. Sống mũi bất giác cay xè, tôi vội vàng chạy đi vò một chiếc khăn ướt, cẩn thận đắp lên trán cô ấy.

Tiểu Thanh bắt đầu mê sảng, cơ thể run lên bần bật từng hồi, nước mắt giàn giụa khắp khuôn mặt.

- Không! Mẹ đừng đi!

- Đừng bỏ con!

- Đừng đi!

Tôi nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô ấy, từng ngón tay đan siết vào nhau, khóe mắt bỗng cay cay chẳng rõ lý do. Thì ra lạnh lùng chỉ là lớp vỏ bọc. Con người bề ngoài càng tỏ ra mạnh mẽ thì nội tâm càng yếu đuối và mang nhiều tâm sự. Cậu thật ngốc! Chuyện gì cũng muốn chịu đựng một mình.

Tôi ngủ gục bên đầu giường, đến khi thức giấc thì ánh bình minh dịu dàng đã lan tỏa khắp căn phòng nhỏ. Tôi ngẩng lên, bắt gặp gương mặt Tiểu Thanh ẩn hiện trong nắng sớm, đẹp đến nao lòng! Hai gò má thanh tú vô cớ ửng hồng, còn ánh mắt nhìn tôi như muốn xuyên thấu tâm can.

- Mặt mình có nhọ à? – Tôi hỏi.

Tiểu Thanh lắc đầu, chỉ chỉ vào hai đôi bàn tay đang dính chặt vào nhau. Tôi cuống quít buông tay cô ấy ra, vội vàng giải thích:

- Hôm qua cậu...

Tiểu Thanh đặt ngón trỏ lên môi tôi, giữ chặt những lời chưa nói:

- Cậu không cần giải thích. Mình hiểu mà!

Tôi thở ra nhẹ nhõm, vừa nói vừa xoay người lại:

- Cậu đỡ nhiều rồi, mình phải về đây!

Tiểu Thanh níu lấy cánh tay tôi:

- Cám ơn cậu!

Tôi mỉm cười, hai đôi mắt tha thiết quyện vào nhau.

- Nhưng mà cậu đừng thích mình nữa, được không?

- Mình... không xứng.

Tiểu Thanh không dám nhìn thẳng tôi, đôi mắt cụp xuống buồn bã.

Mỗi khi nghe thấy từ "không xứng" thì tôi đã biết thủ phạm là ai rồi. Mang theo sắc mặt u ám như bầu trời đang dần chuyển tối, tôi lặng thinh bước một mạch ra cửa, sau đó quay lại lườm cô ấy một cái:

- Thích cậu là chuyện của mình, liên quan quái gì đến cậu!

***

- Bố! Bố lại nói linh tinh gì với Tiểu Thanh đúng không?

- Ai dạy anh cái thói vào phòng không gõ cửa thế hả?

- Bố trả lời con đi đã.

- Tiểu Thanh? Con bé ngồi cùng bàn với anh hả? Tôi nói thế là còn nhẹ đấy. Mới tý tuổi đầu đã bày đặt yêu đương. Lo tập trung học hành đi cho tôi nhờ.

Máu trong huyết quản sôi lên sùng sục, tưởng có thể bốc hơi ra ngoài. Tôi ấm ức hét lớn:

- Bố biết quan tâm đến con từ bao giờ thế?

Lời nói vừa dứt, má tôi đã hằn lên năm vết ngón tay đỏ lừ.

- Thằng ranh, anh dám vì một người ngoài mà cãi lại tôi?

- Hôm nay tôi nói cho anh rõ: Một là tử tế học hành, hai là ngay ngày mai xếp hành lý trở về Việt Nam. Tôi xem anh có thể vương vấn con bé đến bao giờ.

Một giọt ấm nóng trào ra nơi khóe mắt, chảy lạnh gò má, tôi hờ hững buông ra mấy chữ rồi bỏ đi:

- Có chết con cũng không về!

Tôi chạy đến bên Tiểu Thanh, bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Cô ấy chỉ nhẹ nhàng ôm lấy tôi, lời nói nhẹ nhàng như gió thoảng bên tai:

- Thật ra Nam rất may mắn. Mình muốn bị bố mắng còn không được nữa.

Lòng tôi chợt chùng xuống, nước mắt như hóa thành băng thôi không chảy nữa. Tôi ôm Tiểu Thanh chặt hơn, thầm ước thời gian mãi dừng lại ở giây phút ấy:

- Được rồi! Mình nghe cậu.

- Tất cả đều nghe theo cậu.

- Ngốc ạ!

Cậu là cô gái ngốc nghếch nhất mình từng gặp, lúc nào cũng tự nhận phần thua thiệt về mình, trong khi không ngừng tìm kiếm những điều tốt đẹp ở mọi người.

***

Thời gian như đoàn tàu hỏa lao vun vút, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đi đến năm học phổ thông cuối cùng. Tôi cứ ngây thơ nghĩ rằng mình đã trưởng thành rồi, nhưng sự thật thì con người mãi mãi chỉ là những đứa trẻ khi đứng trước người thầy cuộc sống, càng gắng sức học hành càng nhận ra nhiều khiếm khuyết từ bản thân, cố vùng vẫy trong bốn bức tường lạnh lẽo, ôm ấp mộng tưởng cá chép hóa rồng, cuối cùng nhắm mắt xuôi tay trong nỗi hồ nghi mình thực sự cần gì, muốn gì.
Tôi ư? Tôi không mong giàu sang phú quý, con người chết rồi tiền bạc cũng trở thành giấy vụn. Tôi chỉ muốn một cuộc sống bình yên bên cạnh những người tôi yêu thương, bên cạnh Tiểu Thanh.

Chúng tôi rủ nhau đến vịnh Marina chơi vào dịp nghỉ lễ giáng sinh, chẳng thể cầm lòng được nên ngay lập tức leo lên vòng đu quay khổng lồ Singapore Flyer. Từng vòng quay êm đềm trôi mãi như dòng thời gian, thế giới dưới chân chúng tôi càng lúc càng trở nên nhỏ bé. Gió mạnh thổi đập vào cabin, những vệt nắng hiu hắt cuối ngày khó nhọc lách mình qua lớp cửa kính dày cộp, nhẹ nhàng đáp lên khuôn mặt Tiểu Thanh. Hai mắt cô ấy đang nhắm nghiền, chẳng dám nhìn xuống dưới. Tôi không thể nhịn được cười:

- Mình không biết cậu sợ độ cao.

- Ai bảo mình sợ?

- Thế thì cậu mở mắt ra đi.

- Mở thì mở.

Đôi mắt trong vắt như hồ nước từ từ mở ra, nhưng vẫn chẳng dám nhìn ra phong cảnh bên ngoài.

- Nhỡ may cái này rơi xuống thì sao? – Tiểu Thanh nhìn tôi lo lắng.

Tôi hắng giọng, giả bộ làm mặt nghiêm túc:

- Nếu có rơi thật thì... đường xuống địa ngục có mình làm bạn với cậu. Ít nhất cậu sẽ không cô đơn!

Tiểu Thanh lắc mạnh đầu, nhăn nhó đánh tôi mấy cái:

- Ghê quá! Cậu đừng nói nữa!

- Mà muốn xuống địa ngục thì xuống một mình nhé, mình sẽ lên thiên đàng.

Tôi phì cười, lơ đãng phóng tầm mắt vế phía những tòa cao ốc sáng rực: Bất kể là ba tấc thiên đường hay mười tám tầng địa ngục, mình cũng muốn ở cùng cậu.
Tiểu Thanh và tôi huyên thuyên đủ thứ chuyện ở độ cao gần 200 mét, cảm giác thế giới chỉ tồn tại bầu trời và chúng tôi.

- Năm nay tốt nghiệp rồi, cậu có dự định gì chưa? – Tôi nghiêng đầu nhìn cô ấy.

- Dì mình có một quán cơm gần trung tâm. Mình định sau khi tốt nghiệp sẽ đến phụ giúp dì.

- Cậu không muốn vào đại học sao? – Tôi ngạc nhiên.

Tiểu Thanh tư lự nhìn trời:

- Muốn chứ! Nhưng mình phải dành dụm đủ tiền trước đã.

Phải rồi, tôi quên mất Tiểu Thanh chỉ có một thân một mình, trong khi chúng tôi đang sống trong một thành phố đắt đỏ bậc nhất thế giới. Hai hàng chân mày hơi nhíu lại, biết đến bao giờ cậu mới kiếm đủ tiền đây: Một năm, hai năm, hay ba năm? Đời người vòn vẹn vài chục năm, không ngắn những tuyệt đối không dài, tôi không muốn người mình yêu thương bỏ lỡ khoảng thời gian đẹp đẽ nhất.

- Để mình giúp cậu, được không? - Tôi nhìn sâu vào mắt Tiểu Thanh.

Cô ấy gượng cười, khe khẽ lắc đầu:

- Mình biết cậu đang nghĩ gì, nhưng mình không muốn dựa dẫm vào người khác.

Mặt trời lặn sâu, để lại màu cam rực sáng phía xa xa chân trời. Ánh mắt kiên định của Tiểu Thanh in hằn lên trái tim, đôi môi tôi mấp máy định nói gì đó xong lại thôi. Chiếc đu quay khổng lồ khó nhọc chuyển mình thực hiện vòng quay cuối cùng. Độ cao từ từ hạ xuống, thế giới bên dưới từng mảnh, từng mảnh dần dần hiện lên với hình hài vốn có, sừng sững đến rợn người.

***

Sau khi không mấy khó khăn vượt qua kỳ thi tốt nghiệp, tôi quyết định đến gặp bố. Lần này tôi thận trọng gõ cửa đủ ba lần, đợi bố lên tiếng mới dám mở cửa bước vào trong.

- Bố có thể giúp Tiểu Thanh không? Cô ấy...

Ông giơ tay lên ra hiệu tôi không cần nói nữa, kế đó mở ngăn kéo lấy ra một tấm séc đặt lên bàn, giọng nói trầm ngâm:

- Công ty phá sản rồi. Số tiền cuối cùng này vốn để dành cho con học lên đại học. Nhưng nếu con có quyết định khác, bố sẽ không phản đối.

Tôi đứng lặng nhìn bố, chợt nhận ra mái tóc ông đã bạc đi nhiều, những nếp nhăn hằn trên khuôn trán ngày càng rõ nét.

- Sau này bố tính thế nào?

Ông nhìn tôi, ánh mắt ấm áp:

- Chúng ta trở về Việt Nam đi, trở về làm một gia đình bình dị nhưng hạnh phúc.

- Tất nhiên nếu con muốn ở lại học tiếp...

Tôi cười hắt ra, quệt vội những giọt nước mắt nghẹn ngào vì vui sướng:

- Không cần suy nghĩ nữa! Gia đình phải ở cùng nhau!

Nửa đời chạy theo tiền bạc danh vọng, chạy đến mệt nhoài vẫn không thể rời khỏi vạch xuất phát. Tôi tiếc nuối tâm huyết bố bỏ ra suốt bao năm, nhưng rất mừng vì cuối cùng ông đã nhận ra bản thân thực sự muốn gì.

Tôi rời khỏi phòng, mang theo tấm séc cùng nụ cười rạng rỡ trên môi. Tôi muốn đi ăn cơm – một quán cơm gần trung tâm.

***

Điện thoại đổ chuông đúng lúc tôi đang lê lết kéo vali vào sảnh chính sân bay. Thoáng nhìn tên người gọi, tôi phân vân một hồi, lý chí bảo đừng nghe nhưng trái tim chẳng đành lòng không từ mà biệt. Tôi bấm nút trả lời, nghe giọng Tiểu Thanh hào hứng reo lên:

- Cậu sẽ không tin đâu... Dì bảo mình có thể đi học đại học ngay trong năm nay.

Tôi giả bộ tỏ ra bất ngờ:

- Thật sao? Chúc mừng cậu! Cố gắng học tốt nhé!

- À! Mình vẫn chưa biết cậu sẽ vào trường nào. – Tiểu Thanh tỏ ra hiếu kỳ.

Ngày căng tràn màu nắng chẳng thể khiến đôi mắt tôi bớt phần ảm đạm:

- Không trường nào cả! Mình sẽ về Việt Nam học đại học.

Đầu dây bên kia chợt lặng thinh. Tôi thu hết cảm xúc vào trong, nghe trái tim thổn thức rung lên từng hồi sau lồng ngực. Năm dài tháng rộng chớp mắt đã ba năm ròng kể từ lần đầu chúng ta gặp nhau. Tiểu Thanh, cậu biết không, ba năm ở bên cậu là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất.

- Bao giờ Nam đi? - Giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng truyền vào tai tôi.

- Hôm nay. Mình đang ở sân bay rồi.

Tôi chẳng nghe thấy gì nữa ngoài những tiếng tút tút liên hồi.

Nửa giờ sau cô ấy xuất hiện trước mặt tôi, cánh tay không ngừng đập đập lên ngực hòng trấn áp hơi thở gấp gáp.

- Bạn bè kiểu gì thế hả? Đi mà không thèm nói với mình một tiếng.

Tôi ngây ngất gắn chặt tia nhìn lên người con gái trước mặt. Khuôn mặt này, nụ cười này, và cả cái bĩu môi ương bướng ấy, sau hôm nay liệu tôi có còn cơ hội thấy lại. Tôi sợ đến một ngày cảm tình dành cho cô ấy không chống lại được sự tàn phá khốc liệt của thời gian, tôi sợ bản thân sẽ quên, hoặc là không thể nhớ được nữa.

- Ê! Cậu nói gì đi chứ! – Tiểu Thanh huých nhẹ vào vai tôi.

- Mình sợ gặp cậu rồi sẽ không đành lòng đi nữa, cho nên...

Lời còn chưa nói hết, cô ấy đã thổn thức chui vào lòng tôi. Từng giọt nước mắt lã chã rơi trên ngực áo, thấm lạnh cả trái tim.

- Cậu đừng đi nữa được không? Mình... thích cậu!

- Muộn rồi Thanh Thanh à! Chúng ta đã bỏ lỡ rồi...

Cổ họng nghèn nghẹn như có tảng đá chắn ngang, tôi ôm cô ấy chặt hơn, chặt đến mức cả hai ngộp thở.

- Cậu sẽ trở lại thăm mình chứ?

Nắng cố chấp xuyên qua ô cửa kính trên cao, đáp lên gương mặt Tiểu Thanh nhạt nhòa đẫm lệ. Tôi mỉm cười gật đầu, gắng gượng nhen nhóm ngọn lửa hồng từ trong băng tuyết lạnh lẽo. Tình trạng gia đình tôi hiện giờ thê thảm đến mức không đủ tiền mua một chiếc vé khứ hồi. Hôm nay nước mắt cô ấy rơi vì tôi. Lần sau gặp lại, có khi cô ấy đã con cháu đề huề, rồi chẳng còn nhận ra ai là ai nữa. Nhưng đâu có sao, năm tháng hồn nhiên thử dối gian một lần cũng tốt, để chúng tôi nhớ về nhau với những kỉ niệm đẹp đẽ nhất.

Tôi kéo chiếc vali nhỏ từ từ bước đi, thỉnh thoảng quay lại phía sau nhìn Tiểu Thanh. Ký ức như dòng nước mát lành chảy qua trái tim khô héo. Tôi từng chạy khắp trường tìm một bình nước, nhưng tìm hoài không thấy. Cô ấy từng nắm chặt bàn tay tôi trong cơn mê, miệng không ngừng gọi mẹ. Tôi từng ngỏ lời, cô ấy cũng từng cự tuyệt. Chúng tôi từng giận hờn vu vơ như những đứa trẻ, cũng từng nghiêm túc nói về tương lai như những kẻ trưởng thành.

Trong khoảnh khắc một cái quay đầu ấy, tôi mơ hồ trông thấy những giọt nước mắt hóa thành khói bay vào không trung. Cô ấy đứng đó, không ngừng đưa tay lên cao huơ đi huơ lại, nụ cười nhẹ bẫng như mây tan trên bờ môi ửng hồng.

Tạm biệt Tiểu Thanh, tạm biệt tuổi thanh xuân của mình.

Đừng quên mình nhanh quá nhé!

Raxu Nguyễn.

Ngày đăng: 11/03/2015
Người đăng: Mây Trắng
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín
ĐIệu Valse giã từ
 

Quyến rũ một người phụ nữ là ở trong tầm tay một kẻ ngu ngốc vớ vẩn nào đó. Nhưng còn phải biết thoát khỏi cô ta nữa, điều này đòi hỏi phải là một người đàn ông chín chắn

Điệu Valse giã từ (Milan Kundera)

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage