Gửi bài:

Chuyện từ cái duyên gặp mặt

Tình yêu mà, chỉ cần nó làm bản thân mình cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc là đủ rồi, thời gian hay bất cứ thứ gì cũng không quan trọng.

***

Tôi và cậu là bạn học cùng nhau từ năm lớp 11. Đáng ra thì chúng tôi sẽ không có dịp được học cùng nhau đâu, và có thể là chúng tôi cũng sẽ chẳng biết nhau là ai ấy chứ. Nhưng đùng một cái, vào 1 ngày nọ cái duyên của chúng tôi tự dưng mò đến, tức là khi mà trường tôi đang phân lớp theo 2 ban là ban cơ bản và ban tự nhiên để thuận tiện việc đào tạo, thì đột nhiêu lại có một cái công văn hay cái thông báo ở đâu đó rằng cần phải trộn đều học sinh lên với lý do đưa ra là tránh trường hợp học sinh bị học lệch, không cân bằng giữa tự nhiên và xã hôi, thế là chúng tôi đã có duyên gặp mặt...

chuyen-tu-cai-duyen-gap-mat

Hồi đầu thì tôi cũng chưa để ý đến cậu ta đâu, vì thực ra cậu ta cũng không quá nổi trội để tôi có thể nhìn một cái và ấn tượng luôn, nảy sinh luôn ra cái gọi là tình yêu sét đánh. Nhưng các cụ ta nói không sai "Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén". Tôi gần cậu ta nhiều quá nên chẳng hiểu mình bén và cháy từ lúc nào, hồi đầu còn nghĩ rằng có thể mình thần tượng cậu ta, thần tượng cái con người vừa đẹp trai, vừa học giỏi, cái người được lòng khá nhiều bạn nữ trong lớp và có thể là trong trường nữa cũng nên. Rồi thời gian cứ chậm chậm trôi, nhưng cũng khá nhanh để tôi và cậu ta nói lời tạm biệt. Kết thúc thời kì học sinh cậu ta bước vào một trường đại học Y tại Hải Dương theo chuyên ngành chuẩn đoán hình ảnh, còn tôi chạy ra thành phố được mệnh danh là thành phố hoa phượng đỏ với ước mơ mình có thể trở thành một nữ IT giỏi giang đầy mạnh mẽ. Chúng tôi không còn gặp mặt, hay nói đúng hơn là tôi không còn được nhìn thấy cậu ta nữa ngoại trừ những bức hình tôi được nhìn thấy tình cờ nhưng cũng có một chút cố tính trên facebook. Tôi cố gắng tìm hiểu, dò hỏi thông tin về cậu ta nhiều hơn, để biết rằng cậu ta hiện giờ đang như thế nào, học hành ra sao.. và nghe nói đâu cậu ta còn là lớp trưởng lớp chuẩn đoán hình ảnh ấy hay sao cơ mà. Ngày đó tôi cũng đôi ba lần lấy hết dũng cảm và đem hết những lý do điên khùng ra để lấy động lực nhắn tin cho cậu ta, đúng là tình đơn phương, nó khiến con người ta trở nên e dè nhiều thứ hơn. Tôi còn nhớ, hồi đó tôi đã dùng một số điện thoại lạ, cố tình nhắn tin, làm quen với cậu ta- một cái trò cũ rích mà ti tỉ người đã dùng nó- tôi cố diễn đạt cho cậu ta biết cái tình cảm ẩm ương của mình, và hơn ai hết tôi biết cậu ta không phải người đầu óc không nảy số, cậu ta thừa hiểu những điều tôi nói là gì. Nhưng rồi, không một chút tín hiệu nào được đáp trả, tôi buồn chứ, tôi cũng là người bằng xương bằng thịt có cảm xúc và có giác quan chứ không phải lũ robot đi lại bằng năng lượng pin với điện, không bao giờ biết chảy nước mắt là gì.

Và chuyện tưởng chừng như đã dừng lại ở đó, vì ai cũng biết rằng, khi bạn thể hiện tình cảm của mình cho đối phương biết, đối phương hiểu và bạn nhận lại được kết quả là một lời từ chối dù là trực tiếp hay gián tiếp thì cũng có nghĩa rằng đây là lúc bạn nên dừng lại, dừng cái tình cảm mà bạn gọi là ẩm ương đó lại. Nhưng nếu tôi cũng dừng lại đúng như cái lý lẽ ở đời, cái lý lẽ hết sức hiển nhiên đó thì tôi đã không còn ngồi đây để thổi phồng và quan trọng hóa cái tình đơn phương của tôi lên làm gì cho mệt. Tôi vẫn âm ỉ mang cái mối tình đơn phương của mình cho tới năm 3 đại học. Trong 3 năm đó, đáng ra tôi đã có thể bắt đầu một mối quan hệ nào đó rất nhiều lần, nhưng tất cả đều không... tôi vẫn lặng lẽ tìm hiểu thông tin về cậu ta nhưng cái mà tôi quan tâm nhất đó là cậu ta đã yêu ai chưa, người yêu cậu ta là người như thế nào. Đúng là con người, dù là muốn chấp nhận hay không thì họ vẫn là những con người ích kỉ, tôi cũng thế, tôi tìm hiểu về người yêu cậu ta không phải vì tôi lo lắng cho cậu ta, sợ cậu ta yêu phải một người nào đó không tốt hay đại loại là một lý do nào đẹp đẽ hơn thế mà chẳng qua trong tôi cứ giấy lên cảm xúc khó chịu đầy tò mò thôi.

Tôi vẫn còn nhớ một ngày nào đó của 3 năm trước tôi được nghe bạn bè kháo nhau một cái tin về cậu ta rằng cậu ta đã yêu một bạn nữ học cùng tôi và cũng là học cùng cậu ta hồi lớp 12. Hỏi ra thì biết đó cũng là một nhân vật nữ khá nổi trội của lớp tôi ngày đó, một bạn nữ vừa xinh gái, lại học giỏi và cũng làm bao trái tim nam trong khối điêu đứng. Tôi thầm nghĩ, hẳn là khéo đôi vừa lứa, những người vừa giỏi vừa đẹp họ mà đã yêu nhau thì làm sao còn đất cho một đứa có lực học làng nhàng, nhan sắc cũng thuộc dạng làng nhàng như tôi chen chân vào cơ chứ. Lần này thì tôi nghĩ mình có đủ lý do để có thể từ bỏ cái tình yêu của mình rồi, và đúng như thế, tôi đã quên béng đi được cậu ta vào khoảng thời gian sau đó, không nghe ngóng, không tìm hiểu... tôi chuyển sang đi con đường của tôi, con đường không còn tên cậu ta nữa.

Nhưng phàm là con người, lại là con gái, tính nết thay đổi thất thường suốt ngày, tôi cũng thế, khi tôi tưởng rằng mình đủ kiên định rồi, đã biết phải làm như thế nào và hành động ra sao rồi thì đùng một cái vào một ngày nọ khi quá rảnh rỗi không có việc gì làm, cũng không có chuyện gì xa xôi hay quan trọng để nghĩ đã khiến tôi sinh ra ý nghĩ điên rồ. Biến ý nghĩ thành hành động, nhanh tay với lấy cái điện thoại như thể chỉ cần chậm thêm 1 giây nữa thôi thì tôi sẽ thay đổi quyết định mất, tôi nắn nót soạn một tin nhắn vu vơ đầy tính gợi mở và cũng hết sức xã giao rằng "alo, dạo này thế nào rồi bạn?". Nút sent đã được ấn, sau 1 giây, 2 giây.. vài giây rồi vài phút cuối cùng là vài giờ và vài ngày trôi qua, tôi không nhận được sự phản hồi từ cậu ta. Sĩ diện nổi lên, tức khí tôi tuyên bố từ nay sẽ không bao giờ quan tâm đến cậu ta nữa, khi mà người ta không còn coi mình ra gì thì chẳng có lý do gì để ta cứ phải lẽo đẽo chạy theo họ mãi. Nhưng đó cũng chỉ là những phát ngôn được đưa ra khi máu tôi đang ở trạng thái sôi 100 độ C, tức là sự bực tức đang tăng cao một cách tột độ mà thôi. Rồi chỉ vài ngày sau, theo nhiệt độ thường, tôi lại điên đúng nghĩa trở lại khi một hôm vô tình gặp cậu ta online trên facebook. Không hiểu độ ngu và độ điên của tôi có phải nó tăng lên theo tỉ lệ số vòng quay của trái đất không nữa, và mặt tôi dày lên bao nhiêu khi mà tôi lại inbox cho cậu ta. Thì ra là cậu ta cũng không vô tâm và tuyệt tình với tôi đến độ không thèm trả lời lại, và chúng tôi cũng cố gắng nỗ lực để nói với nhau được vài câu qua lại tạo thành một đoạn thoại ngắn ngủi. Tôi chọn cách chào tạm biệt trước mặc dù vẫn còn đang muốn nói chuyện tiếp như để giữ lại cái sĩ diện cuối cùng còn sót lại trong tôi.

Bước vào năm 4 cũng là năm cuối đại học, tôi bận bịu hơn với bài vở, bài tập lớn, kiến tập rồi thực tập khiến tôi luôn bị quay vòng, không còn thời gian để làm những chuyện vớ vẩn như trước nữa, thêm vào đó là tôi đã quyết định đi làm thêm trước là nhằm cải thiện tình hình tài chính của chính mình sau là học hỏi thêm cái kinh nghiệm xã hội thực tế. Với sức ép từ bài vở, cộng vào đó là sức nặng của văn bằng 2 mà tôi lựa chọn học thêm đã giúp tôi đi qua 2 năm nhanh chóng, tôi đã hoàn toàn không còn nghĩ gì đến cậu ta nữa.

Đến đây hẳn các bạn đêu nghĩ cậu chuyện của tôi chắc hết cách cứu vớt rồi nhỉ, hai năm không phải là dài, nhưng cũng không phải ngắn để yêu thương còn như cũ, chắc chắn cái duyên đó nếu không phải chết lịm thì cũng đã thoi thóp và phai mờ đi phần nào rồi. Ngay đến tôi cũng còn nghĩ rằng tôi và cậu ta cũng chỉ gặp mặt như thế mà thôi. Nhưng cuộc đời này cũng có nhiều sự trùng hợp khéo ngẫu nhiên lắm khi mà tôi và cậu ta một lần nữa lại xuất hiện điểm chung, đó là chúng tôi hiện tại đang sống chung trong cùng một thành phố, đang cùng hít một bầu không khí của thành phố đó. Và tình cờ hơn nữa là sau hai năm tôi và cậu ta lại vô tình gặp nhau trong một lần gặp mặt bạn bè mà chúng tôi không hề hay biết.. rồi thì mọi thứ đã cũ kĩ từ lâu bỗng dưng có dịp trở lại như mới. Cảm xúc trong tôi chạy ngang chạy dọc loạn xạ, gần như mất kiểm soát, tôi 25 của bây giờ đã nhanh chóng trở thành tôi 19 năm nào, bằng chứng là sau buổi gặp mặt hôm đó, tôi đã quyết định làm một chuyện mà ngay sau đó tôi đã cho là điên rồ đến cùng cực.

- Alo, xin chào bạn cũ.

- Xin chào bạn cũ mới gặp. hahaha

- Haha, những chuyện của ngày hôm qua về trước thì đều được gọi là cũ rồi kể cả con người cũng vậy J. Rảnh không nói chuyện một lúc.

- Tớ hơi rảnh thôi, nhưng gặp người đẹp nên tự nhiên quá rảnh rồi.. có gì cứ trình bày đi, hahaha.

- Haha, cám ơn lời khen trá hình của cậu. Chuyện là như này...

- Có chuyện gì thì nói đi, cứ vòng vo mãi tớ lại bớt rảnh bây giờ.

- J Chỉ là ôn lại ít kỉ niệm cũ thôi mà. Cậu còn nhớ, hồi năm lớp 12 cậu nhận được quà là 1 cái khung ảnh không?

- Nhớ, hồi đó lần đầu tiên được nhận quà mà, nhưng sao tự nhiên nhắc đến vậy?

- Thế cậu biết ai tặng quà cậu hồi đó chưa?

- Chưa, lúc đó chỉ biết sáng ra đi học thấy trong ngăn bàn mình có quà J chứ cũng không biết là ai tặng mình. Haha.

- Nếu tớ nói là tớ biết, cậu tin không?

- ...Chẳng nhẽ cậu biết thật, ai thế, nói đi, tò mò quá.

- Tớ đương nhiên là biết chứ vì quà đó ngày đấy là tớ tặng cậu mà.

- Thật hả, quà cậu tặng tớ...thế thì cám ơn nhé.

- Không có gì, tớ còn một chuyện nữa.

- Còn bí mật gì nữa thế, cậu có tất cả bao nhiêu bí mật vậy, nói hết luôn đi?

- Cậu biết tại sao ngày đó tớ tặng quà cậu không?

- Không biết, thế cậu có dã tâm hay dụng ý gì hả? hahaha.

- Dã tâm thì không, nhưng dụng ý thì có.. nếu giờ tớ nói là ngày trước tớ thích cậu thì cậu có tin không?

- Thật hả, thế sao ngày đó không nói.

- Ngày đó không có gan, không đủ dũng khí.

- Thế sao giờ có gan, gan cậu to lên theo năm tháng à?

- Có lẽ thế, nhưng không hiểu sao gặp cậu xong giờ lại nghĩ là nên nói ra.

- Ngày đó mà cậu nói ra thì biết đâu chúng ta đã có 2 năm yêu nhau rồi không.

- Thế bây giờ nói thì còn kịp nữa không?

- Không, bây giờ thì không kịp nữa rồi, cậu hết cơ hội rồi. Thời gian là cái chỉ đi qua một lần mà không quay lại lần thứ hai, chuyện hôm qua đã là chuyện cũ rồi, cậu chẳng phải nói thế còn gì

- Ừ.. cậu nói đúng, hì J

- Thôi khuya rồi, ngủ đi cua bể ạ, ngủ đi để ngày mai có sức đón những điều bất ngờ, ngày hôm qua đã qua rồi thì cho qua đi. Chúc cậu ngủ ngoan.

- Sặc, sao cậu biết cua bể..??

- Tự dưng thì biết thôi, thôi ngủ đi. Ngủ ngoan lần nữa!

Và cuộc trò chuyện của chúng tôi đã kết thúc tại đó, tôi đã từng nghĩ, chắc đêm đấy người trên thế giới này buồn nhất chính là tôi. Nếu ngày đó tôi đủ mạnh mẽ hoặc ít nhất là trong 5 năm qua tôi mạnh mẽ dù chỉ một lần thôi thì có thể cái tình yêu đó đã thuộc về tôi rồi. Nhưng phía sau cái chữ nếu huyền thoại đó có bao giờ trở thành hiện thực được đâu.

Chúng tôi lại trở về với cuộc sống của chính mình, lại lao vào cái vòng xoáy của công việc của đồng tiền, của mưu sinh giữa cái thế giới bộn bề này. Hằng ngày, mọi thứ đến với tôi khá đều đều theo quỹ đạo vốn được xây dựng từ ngay những ngày đầu mới đặt chân đến cái thành phố này đó là ngày ngày đi làm, tối về online facebook, zalo, thi thoảng cao hứng lên thì café, trà cúc, trà đạo, trà sữa, trà đá đủ kiểu với một vài đứa bạn mà tôi nhanh chóng quen được trong khu vực lân cận khu tôi trọ. Mọi thứ có vẻ như rất nhàm chán, nhưng với một người như tôi thì không hẳn, tôi gần như bằng lòng với những nhịp điệu cuộc sống đó. Nhưng có lẽ ông trời không nghĩ như tôi, bởi vậy mà cái quỹ đạo của tôi có một ngày bỗng dưng bị phá vỡ. Khi mà khoảng 17h của một ngày như mọi ngày, tôi tan làm, nhưng trước khi bước ra khỏi cửa công ty thì điện thoại tôi bỗng reo ầm ĩ, đoạn nhạc mà tôi thích từ rất lâu trong bài "Mình yêu nhau đi" phát ra. Một dãy số lạ trên màn hình, định bụng không nghe, nhưng lại nghĩ, biết đâu có người cần mình, tôi bắt máy.

- Alo ạ?

- July à, đang ở đâu đấy

- Mình đang ở công ty, xin lỗi cho hỏi ai vậy?

- Tớ Khánh mà.

- À ừ, có việc gì à cậu?

- Thế không có việc gì thì không được gọi cho cậu à?

- Hì, tớ không có ý đấy, nhưng tỉ năm chẳng thấy cậu gọi cho tớ bao giờ, tự dưng nay gọi nên hơi lạ, lại còn số lạ nữa chứ, nên tớ mới hỏi thôi.

- Gớm, gì mà cẩn thận thế, tối nay bận gì không?

- Tớ không? Có việc gì à câu?

- Lại có việc gì, hình như những người gọi cho cậu hầu như là có việc gì mới gọi hay sao mà lúc nào cậu cũng hỏi cái câu huyền thoại đấy thế.

- À, hì, không phải, có lẽ là câu cửa miệng thôi mà, gì mà bắt bẻ nhau ghê thế. Tối nay tớ không bận, cậu rủ tớ đi chơi hả? hahaha

- Chính xác, cậu rất thông minh, cậu ở đâu, tối tớ đến tớ đón.

- Sặc, tớ chỉ nói đùa thôi mà, đi chơi thật à?

- Thế cậu nghĩ tớ hay đùa lắm hả, địa chỉ ở đâu, tí tớ qua đón.

- Ờ, tớ ở phố xxx... Nhưng mà đi đâu? Có vụ gì à?

- Cậu xinh gái là sự thật, nhưng hỏi nhiều như thế là cậu bớt xinh đi đấy. Thế nhé, bây giờ là 5h, tớ cho cậu 1h về chuẩn bị, 6h tớ qua đón. OK.

- Tút...tút...tút, alo, alo..

....

18h hay còn gọi là 6h PM

- Alo

- Cậu xong chưa, tớ đang ngoài đầu ngõ.

- Sặc, vào nhà đi.

...

- Mình đi thôi.

- Đi đâu vậy?

- Cậu cứ đi thì biết, hỏi nhiều vây, cậu sắp thành cô nàng hỏi nhiều nhất trong năm rồi đấy.

- Đương nhiên là phải hỏi rồi, rủi nhỡ cậu đem tớ đi bán thì sao, cậu chẳng bảo tớ là gái xinh cơ mà.

- Haha, thôi đi, mất thời gian quá.

Thế là chúng tôi cùng nhau đến một cái điểm mà tôi không hề hay biết, cả đoạn đường đi, cậu ta lại chẳng chủ động gợi chuyện để tôi có cơ hội hỏi, cứ thế là lao đi thôi, tôi thì đang lơ ngơ, tim và não còn đang bận rộn với một đống những suy nghĩ, những câu hỏi tự đặt ra nên có cạy miệng tôi lúc đấy thì tôi cũng không biết hỏi gì và bắt đầu ra sao. Cuối cùng thì chúng tôi cũng dừng lại tại nhà một ai đấy, nhìn một hồi chẳng thấy ai nằm trong danh sách những người mà mình quen, hoặc ít nhất là những người mà tôi đã gặp dù chỉ một lần. Như một bản năng, tôi đi nép vào cậu ta, và đúng như dự kiến, mọi người bắt đầu nhìn tôi với số lượng ngày càng nhiều lên, một trong số đó đã có kẻ nhanh mồm, "uầy, Khánh đẹp zoai nay dẫn gấu đi theo nha, sự kiện đặc biệt nhất trong năm"

Tôi giật bắn mình, đứng hình 2s, cái con người đi cạnh tôi lúc này chỉ cười là thế nào, tại sao lại khó hiểu một cách kinh khủng vậy..thế là tôi cũng chỉ biết cười trừ theo cậu ta. Nhưng vốn nhanh nhen, hoạt bát tôi nghĩ nếu tôi càng nép thì đội quân trước mặt càng không buông tha. Sau khi yên vị chỗ ngồi cạnh cậu ta tôi nhanh chóng lấy lại thăng bằng, hòa nhịp được với đám đông, đáp trả được những đối tượng đang rình mò tôi run sợ là xâu xé. Hóa ra cũng chỉ là bữa ăn cùng bạn bè cậu ta thôi mà, thế mà cũng thần bí như đi làm mật thám trong trại địch không bằng. Tôi quên hết tất cả, gạt bỏ đống thắc mắc tò mò đang ngổn ngang trong bụng, dọn dẹp chỗ cho đồ ăn thức uống đi vào thênh thang. Bữa tiệc xoay quanh công việc, bạn bè, các mối quan hệ hơn 3h đồng hồ cũng nhanh chóng khép lại, đứa nào đứa nấy theo cặp theo đôi đi về. Tôi cũng theo sau cậu ta để được trả về nhà sau khi đã thu được một bụng căng toàn đồ ăn thức ống. Đoạn đường đầu tiên không ai nói với ai câu nào, chắc hẳn là cậu ta đã mệt sau một cuộc nhậu nhẹt tưng bừng rồi. Đột nhiên xe phanh gấp dừng lại, tôi vô thức vòng tay ôm cậu ta như thể nếu không nhanh tay thì có thể tôi sẽ bị văng ra khỏi xe mất. Tôi nhanh chóng đảo mắt nhìn về phía trước xem sự kiện gì vừa xảy ra mà khiến cậu ta dừng đột ngột vậy, nhưng trước mắt tôi không có nổi một con kiến huống hồ một con người. Tôi lắp bắp hỏi cậu ta:

- Sao thế, tự dưng dừng đột ngột vậy?

- Dừng lại uống nước nói chuyện một lát đã nhé.

- Cái gì, dừng uống nước, chỉ thế thôi thì có cần cậu phải phanh gấp thế không hả.

- Có vẻ cậu đang rất sợ, nếu tớ không phanh gấp thế thì làm sao có thể đổi lấy một cái ôm miễn phí của cậu được.

Giờ tôi mới nhớ, thì ra là tôi vẫn đang ôm cậu ta, như một phản xạ tôi vội vàng rụt tay lại. "Thật là dã tâm độc ác mà". Thù này không trả thì không còn là July nữa, một trận xỉ vả cậu ta nhanh chóng được soạn ra trong vòng 3 giây, chỉ chờ sau khi kiếm được chỗ ngồi hợp lý tại cái vỉa hè quán này là sẽ quăng thẳng vào mặt cậu ta. Nhưng rồi thì cái bản xỉ vả đấy cũng trở nên vô dụng, tôi đã không có cơ hội được dùng nó dù chỉ một lần bởi trước mắt tôi là một con người đầy lạ lùng, lạ từ lúc 17h đến bây giờ, cậu ta nhìn tôi đầy ma lực. Phải cám ơn ánh đèn đường lờ mờ hôm đấy chứ không lúc đấy chắc cậu ta sẽ cười tôi rớt hàm mất. Mặt tôi nóng bừng, tim đập loạn xạ, nó có lẽ đã lệch một cơ số nhịp chứ không phải một nhịp nữa rồi. Một dãy câu hỏi từ chiều tự dưng từ đâu cuồn cuộn đổ về, tôi gần như rối như tơ vò, loay hoay trong mớ lòng bong suy nghĩ.

- Cậu cứ định loay hoay với chính mình như thế này trong bao lâu nữa để tớ còn biết lối chờ.

- Sao... sao cậu biết...

- Cậu cứ nói hết tất cả những gì cậu đang nghĩ trong đầu ra xem nào, tớ không đoán được tất cả nhưng tớ sẽ trả lời từng câu hỏi một của cậu. OK.

- Sao tự dưng cậu lạ thế?

- Ví dụ?

- Tự dưng hôm nay lại gọi điện cho tớ, tự dưng hôm nay lại rủ tớ đi chơi, tự dưng hôm nay nói những câu lạ lạ, tự dưng hôm nay thái độ khác bình thường, nói tóm lại tự dưng hôm nay cậu bị sao thế?

- Tự dưng mình yêu nhau đi..

Sặc, toàn bộ lượng nước vừa đưa vào mồm lập tức phun ra, nếu không nhanh chếch ra vài chục độ thì có lẽ không chỉ nước mà có cả enzim lẫn nước bọt của tôi đã hạ cánh an toàn trên mặt cậu ta rồi.

- Cậu vừa luyên thuyên cái gì thế?

- Cậu không nghe rõ, hay muốn tớ nói lại, ok vậy để tớ nói lại từng từ một được chứ: MÌNH YÊU NHAU ĐI.

- Cậu...

- Tớ sao, không đủ tiêu chuẩn làm boyfriend bên cạnh cậu à?

- Không...không, ý tớ không phải như thế. Mà... chẳng phải hôm trước chính cậu nói tớ không còn cơ hội rồi cơ mà.

- Đúng rồi, cậu không còn cơ hội nói thích tớ nữa rồi, mà bây giờ người nói câu đấy sẽ là tớ. Cậu vẫn chưa trả lời tớ?

- Hôm trước khi cậu nói tớ không còn cơ hội nữa, thực sự tớ đã xác định sẽ không bao giờ nói lại câu tớ thích cậu nữa...

- Cậu...

- Mà thay vào đó tớ sẽ nói rằng: Mình yêu nhau đi, ok.

- Oh yeah... Tôi có người yêu rồi.

- Suỵt, cậu có cần phải hét ầm lên như thế không

- Có chứ, sự kiện vui nhất trong năm mà. Mà giờ là người yêu rồi, phải đổi cách xưng hô đi, em không được xưng cậu tớ với anh nữa đâu.

- Haha, có cần nhất thiết phải thế không.

- Cần chứ, rất cần.

- Ok, thế từ nay tớ gọi cậu là anh.

- Phải là em gọi anh là anh.

Tiếng cười còn kéo dài và vang mãi trong đầu mỗi khi tôi nhớ lại cái buổi tối hôm ấy. Có lẽ cái tình cảm của tôi lâu dần đã thẩm thấu đến ông tơ bà nguyệt nên đã được đến đáp xứng đáng rồi chăng. Thực ra thì Khánh đã quan tâm đến tôi cách đây cũng khá lâu rồi mà mãi sau này hỏi ra tôi mới biết. Trong quãng thời gian 2 năm tôi bận rộn với chính mình, cậu ấy đã biết tôi không còn quanh quẩn bên cậu ấy nữa. Và theo như phát biểu của cậu ấy thì: " Anh biết có một cô gái lúc nào cũng loanh quanh bên anh, dù anh có đi đâu hay làm gì thì cô gái ấy vẫn nhìn về phía anh, nhưng đột nhiên có một thời gian dài anh được biết cô gái đó không còn quan tâm đến anh nữa, anh nghĩ cô gái đó đã cảm thấy mệt mỏi, thấy chán nản nên chuyển sự quan tâm của mình sang một đối tương khác rồi. Tự dưng trong anh có cảm giác tò mò muốn biết đối tượng đó là ai, nhưng cô ấy vốn là người lắm chiêu, nhiều trò, không đơn giản như anh nghĩ, muốn giải đáp tò mò của mình thì cần quan sát và để ý nhiều hơn thì mới biết được. Anh cứ quan sát hàng ngày, hàng ngày như thế, dần dần thấy cô gái này thực sự có điều gì đó rất đặc biệt, nó cuốn hút anh, khiến anh nếu ngày nào không hỏi về cô ấy là ngày đó anh khó chịu, lâu dần anh biết mình đã nghiện cô ấy mất rồi nhưng anh chưa biết phải bắt đầu từ đâu và bắt đầu như thế nào. Mới gần đây anh biết, có một buổi gặp mặt bạn bè chắc chắn sẽ gặp cô ấy ở đấy, anh muốn khơi lại những cảm xúc trong cô ấy, đồng thời anh cũng muốn xác định rõ ràng mọi thứ có như anh nghĩ không. Anh rất sợ câu trả lời sẽ là không, nhưng cũng rất may cho anh là anh trong cô ấy chưa hề phai mờ. Cảm ơn em vì chưa quên anh."

Tình yêu mà, chỉ cần nó làm bản thân mình cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc là đủ rồi, thời gian hay bất cứ thứ gì cũng không quan trọng. Tôi đã từng thấy Poly viết "tuổi trẻ nên bồng bột một chút, bốc đồng một chút, như thế sau này còn có cái mà nhớ" vì thế sau câu chuyện này tôi chỉ muốn nói rằng, "Yêu đơn phương là một cái gì rất khó chịu, và không phải mối tình đơn phương nào cũng có thể bước đến một cái đích đẹp, nhưng chỉ cần bản thân mình còn muốn thì bạn hãy cứ nuôi dưỡng nó, rồi đến một ngày nào đó nó đủ lớn rồi thì bạn hãy mạnh dạn nói " Mình yêu nhau đi" tôi tin dù kết quả có như thế nào thì sau đó bạn cũng sẽ thấy hạnh phúc hơn nhiều." Hãy nói yêu khi còn có thể bạn nhé.

Cua bể

 

Ngày đăng: 22/06/2015
Người đăng: JulyGirl Hoàng
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Nấm Linh Chi khô Điện Biên
Cuộc sống ở trước mắt
 

Ông Hamil ơi, sao lúc nào ông cũng cười thế?

À đó là cách hàng ngày ta tạ ơn Thượng đế đã ban cho ta một trí nhớ tốt!

Cuộc sống ở trước mặt – Romain Gary

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage