Gửi bài:

Tạm biệt, học sinh gần cuối cấp!

Vào thời khắc tôi bước sang tuổi 18, cuộc sống này, thật ngắn!

"Chúc mừng sinh nhật chị!", đó là tin nhắn tôi nhận được từ một người lạ, mãi đến sau này tôi mới biết đó là một học sinh lớp 11 học cùng dãy phòng với tôi, cũng là người tôi sẽ nhắc đến nhiều nhất trong câu chuyện này.

***

Đó là lần sinh nhật đúng ra phải đáng nhớ nhất của đời người, khi tôi tròn 18 tuổi, tôi có cả ước mơ, có nhiệt huyết, có tham vọng, tôi có tất cả trừ một câu nói " Sinh nhật vui vẻ, con gái!" của ba mình. Nhưng tôi đã quen với những chuyện như vậy, tôi luôn tự nhủ với bản thân rằng: " Người sinh ra tôi, phải, ông ấy luôn luôn đúng, người lớn luôn có những bí mật và nổi khổ của riêng mình, khi tôi có một bí mật và muốn giấu nó đi, khi ấy tôi cũng đã trưởng thành". Hơn nữa, xung quanh tôi vẫn còn rất nhiều con người, tôi có bạn bè, có thầy cô, và luôn có một người, âm thầm như vậy, luôn dõi theo tôi.

tam-biet-hoc-sinh-gan-cuoi-cap

Hôm ấy, sau khi được đám bạn cùng lớp tổ chức sinh nhật trở về nhà, việc tiếp theo, như một thói quen, tôi mở Facebook và đọc những lời chúc từ những người bạn trên mạng, đó là những người bạn hồi cấp hai mãi vẫn chưa có cơ hội gặp lại, là những người bạn cùng trường mà tôi chưa một lần trò chuyện, hay những người mà tôi thậm chí chưa một lần gặp mặt, thật bất ngờ vì họ có thể nhớ ngày sinh nhật của tôi, đơn giản vì tôi công khai ngày sinh trên Facebook.

Chợt một âm thanh quen thuộc báo tin nhắn đến vang lên, trên màn hình hiện lên khung chat chưa từng có cuộc trò chuyện trước đó, ảnh đại diện là người mà tôi chưa từng nhìn thấy trước đó, và dòng tin nhắn:

" Chúc mừng sinh nhật chị, hãy thành công trong những dự định sắp tới nhé!". Ban đầu tôi có hơi bất ngờ, nhưng nghĩ lại trong thời buổi hiện nay, chỉ cần có một " tài khoản" thì ai cũng có thể trở thành bạn, và thậm chí ai cũng có thể thể hiện sự quan tâm của mình với một người lạ bằng cách này, tôi vội cám ơn em và trở về với cuộc sống hiện tại. Tôi vẫn chưa kịp hỏi xem em biết mình bằng cách nào, những có lẽ điều ấy không quan trọng, điều quan trọng ngay lúc này là tôi phải đi ngủ, ngày mai lại phải đến trường, đi cạnh những người mà tôi không muốn gặp, nói chuyện với những người mà tôi không muốn nói, nhìn những khuôn mặt mà dường như sự buồn tẻ là mẫu số chung, biết đâu họ cũng nhìn tôi như vậy!

Sau hôm ấy, tôi và em không liên lạc, tôi cũng chẳng buồn để ý đến, có biết bao nhiêu người chào tôi một cách xả giao rồi im lặng một cách dai dẳng như vậy, mà có ảnh hưởng gì đến cuộc sống của tôi đâu, vốn vẫn vô vị và tẻ nhạt.

Cho đến khoảng một tuần sau đó, vào ngày Quốc tế phụ nữ, dù biết rằng mình chưa đến cái tuổi được hưởng sự quan tâm vào ngày này, nhưng trong lòng luôn thầm mong có ai đó làm điều gì đó cho mình, thay vì tôi phải mua hoa tặng mẹ.

Mặc dù sau 3 năm học chung, đến năm cuối cấp các bạn nam trong lớp có một điều bất ngờ dành cho một nửa thế giới, tôi cũng được nhận một nhánh hoa hồng từ họ, đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được tình cảm của các bạn cùng lớp, nhưng niềm vui ấy thật đại trà. Dù vậy, ngày 8-3 năm ấy thật đáng nhớ. Và có lẽ điều khiến tôi đáng nhớ nhất cho đến bây giờ chính là giây phút nhận được lời chúc từ " người lạ" hôm nào, tin nhắn đến:

- - Chúc chị 8-3 vui vẻ, ngày càng xinh gái hơn nữa nhé, mau ngủ đi khuya lắm rồi!

- - Chị cám ơn em nhé, mà... mình có thể trò chuyện một chút không?

Và đêm ấy chúng tôi tán gẫu đến quá nửa đêm, tôi cũng đã biết được những điều cần biết về em. Nếu như tôi là học sinh cuối cấp thì em là học sinh gần cuối cấp, em học lớp 11, lớp em cùng dãy phòng học với lớp tôi. Qua những gì em tâm sự và những dòng trạng thái em chia sẻ hằng ngày trên trang cá nhân của mình, tôi biết em là một người khá nhạy cảm, có suy nghĩ khác hẳn với những bạn học cùng trang lứa với em, và đặc biệt, em rất quan tâm đến tôi.

Em kể rằng biết được tôi qua những lần tôi đi " bình luận dạo", thậm chí có lần tôi còn " dạo" phải Facebook của em, và dĩ nhiên, lần dạo đó chúng tôi từng " vô tình" nói chuyện với nhau, điều đó lý giải vì sao tôi cứ có cảm giác quen thuộc khi " lần đầu" nói chuyện với em vào hôm sinh nhật mình.

Kể từ hôm ấy, chúng tôi hình thành thói quen nói chuyện với nhau vào mỗi tối, chúng tôi nói đủ thứ chuyện có thể làm hai đứa con nít được vui, cứ như thế, chỉ có em biết tôi là ai, còn ngược lại thì không.

Tuy hằng ngày đi chung một con đường đến trường, cùng được ngồi trên chiếc ghế đá trong sân trường mà người kia đã ngồi, nhưng chúng tôi chưa từng gặp nhau, chưa một lần trò chuyện đúng nghĩa. Sự rụt rè và ngại ngùng của những đứa học sinh khiến tôi và em chỉ có thể gián tiếp nhìn thấy nhau. Chẳng hạn như em sẽ đến trường thật sớm để bỏ kẹo vào trong phòng bảo vệ, và như đã thoã hiệp trong kế hoạch đêm hôm trước, tôi sẽ đến trường muộn hơn để hiên ngang nhận được túi kẹo xinh xắn ấy, đó được xem là món quà sinh nhật " muộn" em dành cho tôi. Hay lần nữa là vào kì kiểm tra Toán tập trung của trường, khối 12 kiểm tra trước, như đã nói đêm hôm trước, tôi sẽ đợi mọi người ra về hết và đặt cây bút trong hộc bàn thứ ba từ dưới đếm lên phía bên dãy giáo viên, kèm theo dòng chữ " chúc thi tốt!" dành cho em. Và còn nhiều lần khác nữa.

Nhưng dù là em đi sớm vì tôi, hay tôi về trễ vì em, thì chúng tôi vẫn chưa từng nhìn thấy nhau.

Từ 22 giờ tối đêm nay đến hơn 1 giờ sáng hôm sau là lúc chúng tôi bắt đầu và kết thúc câu chuyện của mình. Dù làm gì thì vẫn có khoảng thời gian đó cuối ngày cho nhau. Kể từ khi gặp em, tôi thường xuyên mất tập trung trong giờ học, tôi bị con bạn kế bên tra hỏi trong trạng thái mơ màng, lơ lửng đâu tận trên mây xanh, tôi biết tình trạng của mình, nhưng tôi không thể dừng lại, phải chăng em trong tôi đã chiếm một vị trí quan trọng? Và tôi quyết định sẽ gặp mặt em.

Lần đầu tiên chúng tôi đứng cạnh nhau tại thư viện của trường, chưa bao giờ mọi chuyện diễn ra mà không có sự sắp đặt của hai đứa. Nhưng dáng vẻ ngượng ngập của em và tôi lại nằm ngoài dự đoán của nhau. Khác với khi trò chuyện bằng tin nhắn, buổi gặp mặt đầu tiên chúng tôi thách thức tài cảm nhận của nhau bằng cách thay vì giành nhau để nói, thì chúng tôi lại im lặng, không nói được lời nào.

Những lần gặp sau đó khi thì là hành lang giữa lớp 11 và lớp 12, khi thì là ghế đá dưới sân trường, không gian và thời gian có thay đổi nhưng tâm trạng thì vẫn nguyên vẹn như lần gặp đầu tiên, vẫn lúng túng chỉ nói được vài ba câu, chỉ nhân lúc đối phương quay đi rồi nhìn lén nhau rồi cười thầm, có một điều không thay đổi nữa là mọi thứ vẫn phải có kế hoạch và trình tự như những gì đã nói đêm trước đó.

- - Này, em muốn bồi dưỡng cho học sinh cuối cấp – Một lần em đứng cạnh tôi, mắt nhắm nghiền và nói lắp bắp như trút hết sự can đảm của mình.

- - Bằng cách nào chứ? Em định làm nhà hảo tâm đi tài trợ lương thực cho hết khối 12 chắc! – Tôi đáp lại với vẻ bối rối, nhưng cũng một phần đoán ra được suy nghĩ của em.

- - Em chỉ đủ hảo tâm để làm điều đó với chị thôi – Tôi chưa kịp vui mừng thì bóng em đã khuất dạng, chỉ còn câu nói với ngữ điệu quen thuộc " Ngày mai ở chổ cũ nhé!" vọng lại từ phía hành lang.

Kể từ đó, đám bạn có nhiều cơ hội bắt gặp tôi ở hành lang hơn, tôi thì được chăm sóc như một học sinh cuối cấp " đặc biệt" ( hay như một đứa con nít trong mắt em không chừng ) khi mỗi ngày một lần, mỗi lần một hộp sữa, mỗi hộp sữa là một loại sữa với hương vị khác nhau, nhiều màu sắc.

" Đứa con nít này là sao vậy?" – tôi tự hỏi mình, tại sao lại xuất hiện, tại sao lại làm đảo lộn cuộc sống của tôi nhiều như vậy? Em đơn thuần chỉ muốn quan tâm tôi như cách mọi người vẫn hay làm với một học sinh sắp phải bước ra cuộc sống? Sắp phải trải qua khoảnh khắc quan trọng nhất đời mình, sắp phải rời xa mái trường, và...xa cả em hay sao?

Em chắc không biết được rằng từ khi có em, tôi đã thay đổi rất nhiều, tôi thích đến trường hơn, thích ngẩn mặt lên nhìn xung quanh xem có ai đang lén lút nhìn mình không khi đi dưới sân trường, thích đến thư viện, thích đứng cạnh ai đó trên lang cang và cùng nhau ngắm những tán phượng vỉ đang đung đưa trong gió...
Cũng kể từ khi có em, tôi bắt đầu cảm thấy lo sợ thời gian, liệu có thể cùng nhau khi nhánh phượng kia úa tàn, hay khi tiếng ve đầu hè vang lên lần nữa, thì phải hối tiếc cho những ngày đã qua...

Mùa hè luôn gợi cho người ta cảm giác luyến tiếc, một chút khắc khoải và đượm buồn. Năm nay những cơn mưa đến trễ hơn mọi năm, thời tiết hanh khô và nắng gây gắt, khiến cho con đường đến trường trở nên nứt nẻ và thiếu sức sống. Không có dấu hiệu của mùa mưa, nhưng hè thì vẫn đến, hè năm nay phải chăng đã quá vội vàng, vì hè chẳng đợi nổi một cơn mưa?

Thấm thoát đã được 2 tháng từ khi tôi biết em, cũng chỉ còn vỏn vẹn vài tuần nữa để tiếp tục những thói quen của mình. Chúng tôi không gặp nhau một tuần khi tôi trải qua kì thi cuối cùng tại ngôi trường này, nhưng trong những ngày ấy, tôi vẫn một mình đứng " chổ cũ" để có thể cảm nhận trọn vẹn không gian nơi đây, rồi bất giác bước đi, lặng lẽ, không ngẩn đầu lên như mọi khi...

Những ngày mà học sinh khối 12 trong trường tất bật chuẩn bị hồ sơ cho kì thi Trung học phổ thông quốc gia đang cận kề, sắp hoàn thành nhiệm vụ học tập tại ngôi trường này, cũng đã hoàn thành xong 12 năm đầy gian truân trên học trường , còn vài tuần nữa thôi là chấm dứt những ngày tháng chôn thân bên sách vỡ, giải thoát khỏi cái thời kì mà đến cả việc gục xuống bàn tìm chút bình yên cũng phải để ý ánh mắt của giáo viên kia. Tôi đúng ra nên cảm thấy vui và nhẹ nhỏm hơn mới phải, sao lại nặng lòng hơn mọi khi!

Thời gian vẫn cứ trôi, mặc cho con người luôn cố gắng dùng chút sức lực yếu ớt của mình để làm quay chậm chiếc xe luân hồi của tạo hóa, tất cả cũng chỉ vì muốn trọn vẹn những gì còn vướn bận nơi đây. Nhưng rồi, ngày nào đến thì vẫn sẽ phải đến thôi.

- - Này, ngày mai tổng kết rồi đó, em có điều gì muốn thú nhận với tôi không? – Tôi ấn nút gửi tin nhắn cho em.

- - Có chứ, em sẽ tới lấy lại cây bút chì hình đô-rê-mon và một thứ đã cho chị mượn, đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn em nhé? – Em trả lời không suy nghĩ

- - À...Ừm! Lần này không cần lên kế hoạch, để mọi thứ diễn ra tự nhiên được không? – Tôi chùn giọng.

- Đừng để lạc nhau giữa sân trường vỏn vẹn mấy chục ki-lô-mét vuông nhé! – Em cười đáp.

Chúng tôi lại tiếp tục những câu chuyện như mọi ngày, vẫn vui vẻ, nhưng trái tim tôi như có một sợi dây vô hình thắt chặt lại, tôi thầm mong cái ngày mai ấy sẽ chẳng bao giờ xảy đến.

Trong tất thẩy chúng ta lúc bấy giờ, thì thời gian chính là người vô tâm nhất, chắc chắn rồi, vì thời gian đã mặc kệ cho ngày đó đến nhanh như vậy, không một chút chần chừ. Nhìn những khuôn mặt của các em học sinh lớp dưới đầy hân hoan và phẩn khởi, có lẽ vì hết hôm nay thôi là có thể trải qua kì nghỉ hè thật ý nghĩa bên gia đình, rồi sau ba tháng ngắn ngủi sẽ lại được gặp lại bè bạn. Thì ra tôi của hai năm trước từng hồn nhiên như vậy, các em còn quá vô tư để cảm nhận được nỗi lòng nặng trĩu trên khuôn mặt của những con người sắp ra đi này. Có gì đáng buồn chứ, cũng chỉ là một mùa hoa nữa đang qua đi, mà hoa thì mỗi năm lại nở thôi mà...

Không khí của buổi tổng kết thật ấm áp, nó làm tôi nhớ đến ngày nào lũ chúng tôi còn xếp hàng ngồi ngay ngắn dưới cờ trong lễ khải giảng năm học mới, ấy vậy mà vẫn không gian ấy, thay vì háo hức thì giờ là cảm giác trống trải hơn bao giờ hết. Cảm giác ấy nhân lên gấp vài trăm lần khi gần đến giờ bế mạc của buổi lễ mà tôi vẫn chưa tìm thấy em.

Chính tôi là người đã để nghị để mọi chuyện diễn ra như tự nhiên, vậy mà giờ này thật lạc lõng khi mình chẳng thể nhìn ra em trong số những người ngồi ở đây hôm ấy. Tôi không hề biết rằng em đã nhìn tôi suốt cả buổi lễ từ gốc cây phượng vỉ nơi gốc sân trường, đến khi tôi phát hiện ra thì đôi mắt em đã đỏ ngấn lệ tự bao giờ, trên tay em là loại sữa mà tôi từng bảo rằng " dễ uống" nhất, mà tôi thích nhất.

Chúng tôi ngồi cạnh nhau suốt khoảng thời gian còn lại của buổi lễ, cho đến khi những tà áo dài cuối cùng lần lượt rời khỏi sân trường. Và cuồi cùng, chỉ còn tôi với em, trên kia là hành lang ở giữa hai dãy phòng học, hôm nay cửa đã bị khóa vì chẳng còn ai học ở đây nữa.

- - Vậy là chẳng được đứng ở hành lang nữa nhỉ? – Em nói khẽ và mắt không rời khỏi " chổ cũ".

- - Ừ, nhưng bù lại thì đây là lần đầu tiên được cùng ngắm hành lang ^^ - Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

- - Mà sao học sinh gần cuối cấp lại khóc khi học sinh cuối cấp thì đang rất vui nhỉ? – Tôi nói tiếp

- - Chị tưởng sẽ giấu được em chắc! Em có thể đoán được qua ánh mắt của chị đấy nhé. Đồ khùng! Cần gì phải tỏ ra mạnh mẽ khi chỉ có em và chị ở đây chứ?

Lần đầu tiên tôi thấy em ra dáng người trưởng thành hơn cả mình. Nhưng tôi nhất quyết không rơi lệ, tôi đánh nảy ra ý định:

- - Con nít thì biết gì! Tại em mà mọi người về hết rồi, em phải chịu trách nhiệm đưa chị về nhà đấy.

- - Đây là một phần kế hoạch của em mà, hihi! – Em đứng dậy cười rồi quay lưng đi về phía nhà xe.

Suốt quãng đường về nhà chúng tôi đều im lặng, trời hôm nay mưa, cơn mưa đầu tiên của mùa hạ, cơn mưa lất phất chẳng đủ làm ướt áo nhưng sao tiếng mưa lại nặng trĩu nỗi lòng.

Em chìa tay đưa tôi hộp sữa cuối cùng, dù chưa bóc ra nhưng tôi cảm nhận được vị ngọt của nó, vị ngọt của trái tim em, của tình cảm giữa chúng tôi. Em đưa tôi một bức thư và quay đi không nói câu tạm biệt. Tôi lặng lẽ nhìn từng dòng chữ em nắn nót, có đôi chổ bị nhòe đi chẳng biết vì lý do gì:

" Xin chào! Là em đây. Trước tiên em xin chúc chị vượt qua kì thi quan trọng nhất của đời mình và chạm tay vào được ước mơ của mình!

Chắc chị luôn thắc mắc tại sao em lại tốt với chị nhiều như vậy phải không? Là vì, đó là điều nên làm cho học sinh cuối cấp thôi mà :v

Thật ra đó chỉ là một phần thôi, một phần là vì em luôn luôn tốt với mọi người xung quanh mà, nhất là chị đó, đồ khùng!

À lâu nay quên nói với chị, em cũng có ước mơ trở thành Nhà báo như chị vậy đó, chắc chắn sẽ thi đậu để được học cùng trường với chị. Khi ấy chị là sinh viên năm 2, còn em là sinh viên năm nhất. Nhất định phải đợi em đó!

Khi nào đi học lại em sẽ tiếp tục thay chị thực hiện những thói quen của hai đứa mình, với điều kiện là không được gọi em là con nít nữa biết không? ><

Em có một bí mật. Và em sẽ mãi mãi không nói cho chị biết đâu. Không được, nếu viết tiếp em sẽ không đánh mà khai ra mất. Hứa là phải đợi, đừng quên em đấy!"

Vậy là em đã chính thức bước vào kì nghỉ hè của mình rồi.

Câu chuyện về sự gặp gỡ giữa tôi và em kết thức như thế đó. Mặc dù khi viết câu chuyện này thì cũng đã gần một năm chưa gặp lại em. Tôi đã là sinh viên năm nhất khoa Báo chí và vẫn đang đợi em thực hiện lời hứa của mình. Tôi luôn hi vọng một ngày nào đó em sẽ lại đến, mang cả bầu trời bình yên của ngày ấy một lần nữa phũ lên thế giới của cả tôi và em. Và còn một điều nữa tôi từng hứa, rằng sẽ hát cho em nghe giai điệu bài hát mà em thích nhất khi gặp lại:

" I would only be in your way

So I'll go, but I know

I'll think of you ev'ry step of the way

And I will always love you"

Tôi nhớ trong lá thư năm ấy, em từng bảo rằng mình có một bí mật muốn giữ cho riêng em. Tôi cũng vậy, tôi luôn có một bí mật đã giữ suốt thời gian qua. Như vậy cả hai chúng tôi đều đã trưởng thành!

Thanh xuân con người ai cũng một lần trải qua, vui, buồn, khờ dại. Và đối với tôi, thanh xuân tươi đẹp nhất là những ngày tháng gặp được em, được nhìn em mỉm cười mỗi ngày thời trung học.

Dù chưa một lần bảo với em rằng tôi thích em nhiều đến nhường nào, nhưng trong tôi và em điều ấy luôn hiện hữu. Đâu nhất thiết cứ phải là gì của nhau thì mới được ở cạnh nhau, riêng tôi, điều viên mãn nhất trong cuộc sống cho đến bây giờ là ngày ấy chưa một lần thổ lộ với em. Để giữa chúng tôi luôn có những thứ thật gần, cũng thật xa, thật chia cắt nhưng cũng thật ngọt ngào..

Tôi chưa từng nghiêm túc, nhưng đã bao giờ em cảm nhận được sự nghiêm túc của tôi chưa? Cô bé!

Ngày đăng: 22/04/2016
Người đăng: Ho Chin
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Gia vị người Thái Tây Bắc
darkest
 

Chúng ta chỉ có thể nhìn thấy những ngôi sao sáng nhất trên bầu trời tối nhất....

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage