Gửi bài:

Bỏ của chạy lấy người

Trước đây, cứ hễ vợ mở miệng ra là hỏi tiền, vậy mà đã qua ngày lãnh lương mấy hôm rồi mà chẳng thấy vợ hỏi câu đầu tiên là tiền đâu.

***

Chiều hôm ấy, sau khi tan sở, tôi chạy xe về nhà. Về gần đến nhà thì tôi thấy xóm tôi đang xảy ra một vụ cãi nhau làm náo loạn cả xóm. Tôi nghe tiếng la ré như xé vải của ai đó, nghe thấy quen quen. Nhìn kỹ thì hỡi ơi, nhân vật chính của cuộc náo loạn đó không ai khác mà là cô vợ yêu quý của tôi. Xấu hổ quá, tôi cứ thế thẳng tiến chạy luôn qua không ghé về nhà. Tưởng thế là được yên chuyện, khi thành phố đã lên đèn tôi mới trở về nhà. Ai ngờ bị vợ mắng cho té tát vì tội thấy vợ bị ăn hiếp mà "bỏ của chạy lấy người". Tôi luôn là chỗ để vợ trút cơn thịnh nộ.

bo-cua-chay-lay-nguoi

Không phải tôi không thương vợ, không phải tôi không đau lòng khi thấy vợ bị ăn hiếp, không phải tôi không can đảm che chở cho vợ mà đơn giản chỉ một điều: Những chuyện như vậy xảy ra như cơm bữa ở xóm tôi mà ¾ số vụ đó là do vợ tôi thủ vai chính. Có hôm mới sáng sớm đã nghe tiếng chửi bới the thé mở hàng của vợ, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của một ngày mới chỉ vì một sự xích mích nhỏ với hàng xóm. Vậy mà ngày xưa tôi đã bị đổ gục bởi giọng nói như hát của vợ. Tôi chẳng còn dám ngẩng cao đầu nhìn hàng xóm khi mà vợ luôn làm tôi mất mặt. Tôi luôn lấy cớ để ra khỏi nhà từ sáng sớm và trở về nhà khi thành phố đã lên đèn, vậy mà cũng không được yên thân, vợ hay xách mé: Anh mới được thăng chức lên làm sếp à? Sếp gương mẫu nhỉ? Được thế thì tôi đây đâu phải khổ...

Từ khi đứa con đầu lòng ra đời, trái đắng của cuộc sống đã ngay lập tức hạ gục gia đình tôi. Với biết bao lo toan thường nhật khiến cho nét dịu dàng, nhẹ nhàng đã biến mất khỏi vợ tôi như một trận lũ đi qua một vùng quê nghèo khó. Dường như cuộc sống với vô vàn những khó khăn của đôi vợ chồng trẻ từ hai bàn tay trắng làm nên đã biến vợ thành một con người hoàn toàn xa lạ. Vợ bỗng trở nên chanh chua, chát chúa, không biết phải trái khiến cho tôi bị sốc, bị tổn thương rất nhiều . Rất nhiều lần, tôi tự hỏi chính mình, phải chăng tôi quá bất tài khi không lo được cho vợ con một cuộc sống sung sướng để vợ phải lo lắng đến "cơm áo gạo tiền" thì vợ sẽ trở lại như ngày xưa kia?

Tôi lao vào kiếm tiền, tôi làm tất cả những điều đó chỉ vì tình yêu dành cho vợ con để vợ con không phải hổ thẹn với đời. Chỉ buồn một nổi, vợ chưa bao giờ cảm thấy vừa lòng. Vợ luôn so bì với những đứa bạn cùng trang lứa. Vợ luôn nói mát mẻ, tự trách bản thân sao ngày xưa không chọn anh A, anh B đã có sẵn địa vị cao quý để giờ đây chỉ việc mà "ngồi mát ăn bát vàng". Vợ đâu biết rằng chính những lời nói và hàng động của vợ càng ngày càng đẩy hạnh phúc gia đình mình xuống bờ vực thẳm. Khiến cho bữa cơm gia đình chỉ còn nghe thấy âm thanh khô khốc, lạch cạch của bát đũa, của tiếng thở dài mà không phải là những câu chuyện vui, chuyện buồn cần chia sẻ với nhau. Chưa dừng lại ở đó, vợ còn "giận cá chém thớt" sang cả con, vợ quát con bằng những lời lẻ chợ búa rất khó nghe. Tôi không chịu nổi cách dạy con như vậy sẽ ảnh hưởng đến nhân cách của một đứa trẻ, làm nhiễm thói quen xấu ấy vào tâm hồn trong trắng của chúng. Tạo điều kiện cho khoảng cách của vợ chồng tôi ngày càng xa.

Nhưng cái gì cũng phải có mức độ giới hạn của nó. Tôi đã không thể tìm thấy sự bình yên, thoải mái mỗi khi trở về nhà và càng ngày tôi càng không muốn trở về nhà. Nếu vợ không dừng lại trước khi quá muộn thì chắc một ngày không xa, tôi cũng sẽ "Bỏ của chạy lấy người" như những lời mà vợ tôi đã từng nói...

Thế rồi vào một buổi chiều đẹp trời tan sở về nhà, tôi bỗng rùng mình khi thấy cảnh nhà vắng lặng như tờ. Cứ tưởng là không có vợ ở nhà, ai dè khi bước vào phòng khách thì thấy vợ đang cắm hoa chỉ vì thấy đẹp quá, chuyện lạ vì từ trước tới giờ, hoa đối với vợ là thứ xa xỉ, vô bổ, tốn tiền vô ích. Chưa hết, đêm hôm đó khi tôi đang lơ mơ ngủ thì bị vợ dựng đầu dạy để xem nàng trình diễn thời trang đồ ngủ với vẻ mặt hớn hở. Trước đây, cứ hễ vợ mở miệng ra là hỏi tiền, vậy mà đã qua ngày lãnh lương mấy hôm rồi mà chẳng thấy vợ hỏi câu đầu tiên là tiền đâu. Vợ tự dưng lạnh lùng với tiền, không hối thúc tôi lao vào kiếm tiền như trước, đã vậy còn dở chứng rủ cả gia đình đi ăn nhà hàng, đi du lịch. Hàng xóm cũng vô cùng ngạc nhiên khi thấy vợ không kiếm cớ gây sự như trước, đã vậy gặp ai cũng cười toe toét. Còn con tôi thì khỏi phải nói, cháu cứ tấm tắc: Mẹ đã hóa thành nàng tiên...

Tất cả mọi chuyện được thay đổi 360 độ từ cái hôm vợ đi đám ma chồng một cô bạn học. Chứng kiến nỗi đau mất chồng của cô bạn vì tai nạn giao thông, trước đó hai vợ chồng cô bạn đã có một cuộc cãi nhau kịch liệt chỉ vì cơm áo gạo tiền, do muốn kết thúc cuộc cãi nhau mà anh chồng mới phóng xe ra khỏi nhà trong trạng thái chán đời và bi kịch đã xảy ra ngay chính lúc đó. Tiếng khóc than cùng dòng nước mắt hối hận , đau khổ tột cùng của cô bạn đã khiến vợ tỉnh ngộ. Hình ảnh cô bạn ngất lên ngất xuống trước quan tài chồng cùng những lời khóc than hối tiếc, ân hận cứ ám ảnh vợ mãi về sau này. Vợ chợt rùng mình nhận ra rằng: Cuộc sống thật mong manh, đời người thật ngắn ngủi, hạnh phúc ở trong tay, tại sao không biết trân trọng giữ gìn, tại sao tự mình đầy đọa mình và làm khổ những người thân yêu bên cạnh mình. Khi nghe vợ tâm sự như vậy tôi mới chợt nhận ra rằng: Đã lâu rồi tôi quên mất cái câu: " Bỏ của chạy lấy người" mà trước đây tôi thường hay nghĩ tới...

NGUYỄN HIỀN

 

Ngày đăng: 16/06/2014
Người đăng: Thu Hiền Nguyễn
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Sam Sam đến đây ăn nè
 

Trong mỗi câu chuyện về cô bé lọ lem thời hiện đại đều cần có một vị CEO

" ...Con hổ nhè con thỏ trắng từ trong mồm ra, nói rất đắc chí: ” Thì ra cậu thích tớ.” Con thỏ trắng ngạc nhiên nói: “Làm sao mà cậu biết?”

Con hổ đắc chí vung vẩy cái đuôi: ” Bởi vì tớ vừa mới ăn cậu vào trong tim rồi.” 

Cái con hổ này chẳng có tí văn hoá nào, con thỏ trắng khinh khỉnh nhìn nó. Đồ ăn nuốt vào thì đi xuống dạ dày chứ, không phải là vào tim. =))

[Sam Sam]

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage