Gửi bài:

Thiên thần không cánh

Tôi giấu trong lòng những giọt nước mắt, sau những nụ cười hiền tôi dành cho Em - Em gái bé bỏng của tôi.

***

Em sinh ra vốn khác người bình thường...

Em chậm chạp hơn, hiểu lâu hơn, không thể tính toán được những phép tính mà so với người khác thì dễ ẹt... Em ngây thơ,và luôn luôn ngây thơ...

Em không thể đi hết con đường học tập như bao người bạn, Em khó khăn để lên lớp và vốn thân hình cao to hơn bạn, Em thường bị lũ bạn trêu ghẹo... Em không ngại điều đó, vẫn xin Má cho đi học đều đều... Cho tới khi bệnh của Em trở nặng...

Em nhốt mình trong buồng tối, Em không còn muốn ăn uống gì, kể cả những món Em rất thích,Em không thích đi ra ngoài, sợ gặp người lạ... Và Em ngồi hằng giờ trong đêm để suy nghĩ điều gì đó...

thien-than-khong-canh

Chị hai gọi điện báo lên cho tôi, vác ba lo về nhà với niềm vui được Em lẽo đẽo theo sau như những ngày còn bé...

Nhưng không có... Em đờ đẫn nhìn tôi như người lạ, một cái mỉm cười cũng không có. Nhìn đôi mắt nâu vô hồn của Em, lòng như thắt lại mà không biết phải khóc vì điều gì...

Bác sĩ nói Em phát triển không như người bình thường, Em chỉ sống hai giai đoạn : Tuổi thơ và tuổi già!

Vì đây là giai đoạn chuyển tiếp, và vì não cũng như cơ thể của Em không thể đột ngột đáp ứng nên nảy sinh khủng hoảng trong tâm tư Em.

Rồi thời gian qua, Em không còn thầm lặng ngẫm đời mình trong đêm nữa... Em nói nhiều hơn, hỏi đủ thứ chuyện trên đời, Em nhận thức được mình khác...Em tự tìm cho mình câu trả lời bằng những trang sách, những câu chuyện viết cho thiếu nhi, Em thích xem chương trình giáo dục đạo đức cho con người, xem hoạt hình... Và hơn hết, Em miệt mài bên những cuốn truyện tranh...

Nhà tôi, sách, truyện chất chồng như thư viện, Em đọc chẳng sót cuốn nào, có những cuốn tiểu thuyết dành cho người lớn, chị hai không cho đọc... Em lấy điện thoại của Má, nhắn tin lên cho tôi " Em chán quá chị Ly ơi, là con nít thì không được làm những gì mà mình thích"... 23 tuổi - Tôi đau đớn nhận ra đứa em gái 23 tuổi của tôi chấp nhận mình là con nít...

Tuy Em có hơi chậm, nhưng Em cũng khéo léo lắm... Em còn viết riêng cho Em những mẩu truyện tranh nho nhỏ, Em xin chị 2 một cuốn vở viết dở, lật ra đằng sau, ghi lên đó những thứ mình muốn mua... Toàn những vật dụng hằng ngày. Em không thể cộng dồn số tiền mua đó thành tổng một lần. Mà Em cộng từng con số. Ví dụ :

1 chai nước rửa chén 9000vnd. Em muốn mua 4 chai thì Em sẽ cộng tiền từng chai lại, tức là :

9+9 = 18

18+9=27

27+9=36.

Và tổng cuối cùng là 36. Em thực hiện phép cộng của mình bằng cách mà 1 đứa trẻ lớp 1 được học. Đó là viết phép cộng thành hàng dọc và cộng lại...

Em hỏi chị hai sao không lấy chồng. Chị 2 bảo có ai đâu mà lấy. Thì Em thở dài rồi buông một câu mà 2 chị em tôi ngơ ngác nhìn nhau, mỗi người tự cảm thấy chua chát trong lòng, tại sao đứa em gái bé nhỏ của chúng tôi lại nghĩ ra điều đó " Chắc là do duyên số nó chưa tới thôi 2 à, từ từ rồi sẽ có người dành cho mình mà..."

Nếu Em nói ra điều đó, thì có lẽ Em còn hiểu được rất nhiều điều mà với sự áp đặt cho Em là một đứa trẻ, Em không thể nào nói ra thành lời...

Em rất thích nói chuyện với tôi, khi tôi ở nhà, em lò dò đi theo sau lưng tôi suốt. Tôi đong đưa nằm võng, Em biết mình nặng không thể nằm chung, nên ngồi sát một bên, quan sát tôi đọc sách hay xem tivi. Tôi nằm trên giường, Em cũng chen vô nằm sát bên cùng đọc sách, cùng ngủ trưa... Tôi nhốt mình trong phòng máy tính nhà dưới, Em cũng ngay tôi, kiên nhẫn kể cho tôi từng mẩu chuyện của Em trong khi tâm trí tôi lại để ở đâu đâu khác... Nói chán, Em lăn ra giường kế bên nằm ngủ đợi tôi xong việc...

Thức dậy mà không thấy tôi, Em đi khắp xóm để kiếm tìm... Ngay cả khi tôi vào nhà vệ sinh. Em cũng ngồi ngay bên ngoài để đợi, để được nói chuyện với tôi....

Mỗi khi về nhà, Em rất muốn được cùng tôi đi dạo dạo đâu đó, Em thích mời tôi ăn chè, ăn kem...

Em thấy ví tôi không có tiền, liền hỏi han tôi vậy thì làm sao mà đi được. Em bảo tôi ở lại vài ngày nữa, Em lãnh tiền trợ cấp xã hội rồi sẽ cho tôi làm lộ phí đi đường... Tôi nhận ra mình đâu đó giữa cuộc sống ngoài kia, đã để Em lo lắng cho tôi quá nhiều...

Tôi đi xa, Em thỉnh thoảng gọi điện thoại, Em muốn nói chuyện nhiều nhưng công việc bề bộn, mỗi khi tôi nói đang làm việc là Em lập tức tắt máy, vừa hờn vừa sợ tôi ảnh hưởng công việc...

Tôi không biết mình yêu Em bao nhiêu cho đủ. Cuộc sống đã lấy đi của Em quá nhiều... Em có đôi mắt sâu, nâu, hàng chân mày rậm, hai má em có lún đồng tiền rất sâu... Em trắng và cao. Thuở nhỏ mấy chị Em đều tóc vàng, đi đâu người ta cũng gọi là Liên Xô cả. Tóc em giờ chuyển màu đen, tôi nâu hạt dẻ, em khen tóc tôi đẹp, chắc sẽ có nhiều anh chàng để ý thương thầm thôi...

Em không dám cười khi ra đường, vì uống thuốc quá nhiều, và mỗi ngày nên răng của Em hư hết, mọc lỉa chỉa, chỗ có chỗ không... Hàng xóm lâu lâu ghẹo Em lấy chồng đi, Em liền cười hì hì " Tụi nó mà thấy con cười vầy một phát là tụi nó bỏ chạy hết rồi, có ai thèm lấy đâu...".

Em gái tôi đó, đi đâu cũng làm người khác vui cười không ngớt, nhưng có ai biết không, Em tôi vẫn có rất nhiều những khoảng lặng để ngẫm nghĩ về những gì mình có, và không thể có...

Nhớ trên chuyến xe về Huế thăm Nội năm nào, Em ngân nga hát to bài "Lối nhỏ vào đời" theo đĩa của chủ xe mà thấy Em yêu đời lạ...  Tất cả hành khách trên xe nhìn Em tôi mỉm cười thân thiện, không e dè hay chê bai gì cả...

Có 1 ngày, Em gọi cho tôi hỏi tôi làm lương cao không, cho Em xin một ít. Tôi hỏi Em 1 ít là bao nhiêu, Ní nói đi, chị Ly gửi cho.

Em e dè nói 30 ngàn. Là 30 ngàn đồng Việt Nam mọi người ạ!

Tôi bảo tháng nào cũng cho 30 ngàn luôn được không?

Em hét lên thật to bảo vậy là Em sắp thành TỲ PHÚ rồi! Vui quá...

Có ai 23 tuổi, còn hồn nhiên được như thế không trần gian!!!

Em là em gái tôi hay là Thiên Thần mà Thượng Đế ban cho tôi, để được yêu thương Em, để được bên Em và lắng nghe những điều nho nhỏ, vụn vặt trong cuộc sống... Để được Em ôm khi tôi than trời lạnh, và để được Em cõng trên lưng như ngày xưa...

Tôi vẫn thường cố gắng ôm Em nhưng không thể nhấc nổi, Em nặng hơn tôi rất nhiều... Những lúc đó Em còn nhấc bổng lại tôi rồi hai chị Em cười ha hả. Tôi giấu trong lòng những giọt nước mắt, sau những nụ cười hiền tôi dành cho Em - Em gái bé bỏng của tôi.

 

Ngày đăng: 23/07/2014
Người đăng: Ngân Đoàn
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Henry Ford - face issues quote
 

Đa số mọi người tiêu phí thời gian và sức lực vào việc đi đường vòng để tránh các vấn đề hơn là tìm cách giải quyết chúng

by Henry Ford

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage