Gửi bài:

Như một giấc mơ

Tôi nhận ra, dù thế nào, thì chị vẫn vẹn nguyên trong trái tim tôi, nó chưa bao giờ phai mờ đi cả.....

***

nhu-mot-giac-mo

Tôi có một anh trai và một chị gái song sinh. Chị tôi là Hạ Thảo, tôi tên là Hạ Vy. Cũng giống như những cặp song sinh cùng giới khác, chúng tôi là hai nửa không thể tách rời. Chúng tôi giống nhau từ cách ăn mặc, kiểu tóc cho đến dáng hình. Giống nhau là vậy nhưng nhiều lúc tôi rất ghen tỵ với chị. Chị đáng yêu hơn tôi, dịu dàng hơn tôi và cũng mạnh mẽ hơn tôi rất nhiều. Chị học rất giỏi và luôn là một phó bí thư đoàn trường năng nổ. Còn tôi, tôi chỉ sống trong cái bóng của chị. Ở lớp cũng như ở ngoài, mọi người thường nhầm hai chúng tôi với nhau. Có nhiều khi thầy cô còn gọi nhầm tôi là Hạ Thảo hoặc ngược lại. Tôi không có tài năng gì nhiều. Thứ duy nhất tôi đam mê từ bé đó là vĩ cầm.

Vĩ cầm theo tôi từ bé. Chẳng biết vì sao tôi lại thích đàn nữa. Chỉ biết tôi rất thích cái cảm giác được đặt đàn lên vai và kéo. Bố cho tôi đi học violin. Chị lại muốn học piano. Lúc đầu, tôi giận chị, nhưng mãi sau tôi mới hiểu: chị muốn có thể hòa chung với tôi vào những bản nhạc vĩ cầm. Chị không bao giờ bỏ quên tôi.

Chúng tôi cứ thế lớn lên, lớn lên.

Cạnh nhà tôi là nhà của anh Hải Nam. Hải Nam là bạn thân cửa anh trai tôi từ nhỏ. Anh đẹp trai, thông minh và hài hước. Ngoài bố mẹ thì duy chỉ có anh Hải Nam là người không nhận nhầm chúng tôi mà thôi. Chị Hạ Thảo đã thích anh Nam ngay từ những ngày còn bé khi chúng tôi bên nhau. Mới đầu, mọi người đều cho rằng đó chỉ là thứ tình cảm trẻ con và không rõ ràng. Nhưng dần dần, chị đã chứng minh cho mọi người thấy đó không hề là thứ tình cảm vớ vẩn.

3 tháng nữa chúng tôi tròn 18 tuổi.....

Chị Thảo nói sẽ tỏ tình với anh vào đúng ngày hôm đó. Chị đã chuẩn bị cho cái ngày quan trọng này từ rất lâu rồi. Tôi nhìn chị tíu tíu chuẩn bị mà thấy có cái gì đó nhói lên trong lòng. Có những tình cảm mãi mãi là hư vô chỉ dám chôn trặt nơi trái tim. Nó sẽ mãi mãi nằm ở một góc khuất nơi tâm hồn và chẳng ai tìm thấy. Tôi không phải là một kẻ ruồng rẫy mọi nỗi đau. Trái lại tôi còn rất trân trọng nó. Vì những nỗi đau sẽ khiến tôi mạnh mẽ hơn, can đảm để đi tới ước mơ của mình, cho tôi mơ về một hạnh phúc thật đẹp.

Mạnh mẽ lên nào, Hạ Vy.

Tuấn là tên học cùng lớp và ngồi dưới tôi. Phải nói rằng Tuấn là một tên thông minh nhưng cũng rất láu cá. Thường bày đủ mọi trò để chọc phá mọi người. Tôi và hắn giống như nước với lửa, chỉ cần chạm nhẹ là lại có chiến tranh. Nhiều hôm bị ra ngoài cửa đứng mà vẫn không chừa. Đằng sau bức tường lớp học chúng tôi vẫn cứ cãi nhau, cho đến khi bị lên phòng viết bản kiểm điểm mới chịu ngừng lại.

Mặc dù quậy phá nhưng hắn lại là một người sống khá tình cảm. Tôi biết được điều đó từ cái hôm tôi trốn tiết lên sân thượng và khóc một mình. Tôi sợ có ai nhìn thấy nước mắt của tôi. Tôi sợ hình ảnh vui vẻ, hồn nhiên của mình sẽ bị phai mờ vì một chuyện không đáng có này. Hôm đó là ngày biết tin chị vào đội tuyển toán của thành phố, còn tôi thì rớt. Cuối cùng thì tôi vẫn chỉ lù mờ đằng sau cái bóng của chị. Dù cố thế nào đi nữa tôi cũng không thể nào bằng chị. Tuấn tìm thấy tôi như tìm thấy một con mèo ướt. Cậu ta chẳng nói gì, cứ lẳng lặng mà ngồi xuống bên cạnh tôi.

- Sao cậu biết tôi ở đây- Tôi cáu kỉnh hỏi, mắt vẫn còn đỏ hoe.

- Kẻ bị mọi người xa lánh thì phải chạy trốn đến đây thôi.- Tuấn bình thản đáp

- Này, ăn nói cho cẩn thận, tôi không bị mọi người xa lánh. Chẳng qua là tôi muốn lên đây...... hóng gió thôi.

- Đã yếu lại còn cứ thích ra gió. Gió máy thế này, ăn mặc thì phong phanh, cảm lạnh bây giờ.

Tuấn vừa nói vừa cởi áo khoác của mình đưa cho tôi. Từ đầu tới giờ tôi mới để ý là mình chỉ mặc mỗi một chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh của trường. Nỗi buồn, thất vọng đã khiến tôi chẳng cảm thấy lạnh. Chỉ khi tên này nhắc tôi mới chột dạ nhìn ra ngoài. Giờ đang là mùa đông, tiết trời lạnh buốt, không khí khô hanh. Ngày hôm nay cũng 12 độ chứ ít gì. Thế mà tôi vẫn phong phanh như thế, lại còn lên sân thượng nữa. Chắc ai mà biết lại tưởng tôi là đứa "thần kinh" cũng nên.

Chúng tôi cứ ngồi cạnh nhau như vậy mãi. Tuấn bảo tôi cứ dựa đầu vào vai cậu ấy khi muốn. Lúc bấy giờ tôi mới chợt hiểu, tuấn chững chạc và trưởng thành hơn tôi rất nhiều. Tuy bên ngoài cậu ấy là vậy, nhưng bên trong Tuấn là cả trái tim ấm áp. Tay cậu ấm, cũng giống như trái tim vậy. Rõ ràng tôi chỉ được phép mượn bờ vai này để dựa vào khi yếu lòng mà thôi. Bất giác đặt tay lên tim mình, tôi thấy nó đập nhanh hơn bình thường, mặt tôi nóng bừng. Cũng may là cậu ta không nhìn thấy, chắc không tôi độn thổ vì xấu hổ.

Tan học về, tôi nói chị cứ về trước, tôi có vài chuyện nên sẽ về sau. Chị do dự một lát rồi gật đầu, không quên nhắc tôi cẩn thận và nhắc tôi nhớ về đúng giờ cơm chiều. Tôi đợi xe buýt đi rồi mới quay đi. Tôi muốn ở một mình.

Tuấn từ đâu phi tới trên chiến mã là một con xe đạp thể hình màu vàng chanh của cậu ấy. Tuấn rủ tôi đi ăn kem. Tôi đang buồn nên cũng nhận lời ngay. Chẳng phải kem giúp con người ta vui hơn sao. Cậu ta chẳng cần biết tôi thích ăn gì đã gọi ngay tới 4 cốc kem, hai vani, hai chocolate. Làm chị chủ quán cứ nhìn bọn tôi như dị nhân. Trời lạnh như vậy, quán kem cũng không đông khách lắm, chỉ có hai đứa "dở" như bọn tôi mới ăn kem giữa cái thời tiết thế này. Trong lúc tôi đang loay hoay tính xem là sẽ xử ly kem nào trước thì Tuấn đã lên tiếng:

- Đừng nói với tôi là cậu định ăn hết cả hai cốc kem liền một lúc đấy?

- Thì cậu gọi hai ly mà.- Tôi ngơ ngác ngẩng lên nhìn

- Haha. Cô bạn tôi ơi. Chẳng ai ngốc đến mức trời này ăn cả hai ly kem cùng lúc đâu.- Tuấn cười phá lên.- Đây này, cậu hãy cho một miếng vani và một miếng chocolate vào với nhau. Thử xem!

Tôi gật gù làm theo. Thì ra thú vị thật, hương vị ngọt ngào, dễ chịu tan chảy trong miệng, tôi cũng bớt buồn hơn. Bất giác tôi ngẩng mặt lên hỏi cậu:

- Ai chỉ cho cậu cách ăn đặc biệt này vậy?

- Là mẹ tớ.- Giọng Tuấn buồn buồn, đôi mắt nhìn xa xăm.- Lúc bà còn sống

Tôi lặng đi, chợt hiểu. Tuấn không phải là người hạnh phúc nhất thế gian. Cậu ấy giấu nỗi buồn vào trong nụ cười. Tuấn tập cười mỗi ngày trong tòa lâu đài nguy nga mà lạnh lẽo. Bố cậu là một tổng giám đốc một công ty riêng có tiếng trong vùng. Mẹ Tuấn đã mất vì căn bệnh ung thư phổi. Từ khi mẹ mất, Tuấn trở nên vui vẻ, suốt ngày đi chọc phá mọi người. Bởi vì có lẽ, chỉ có cách đó Tuấn mới không chìm sâu vào nỗi đau của cậu. Căn nhà nguy nga tráng lệ chỉ một mình cậu sống mỗi ngày. Tối khi cậu ngủ thì ba chưa về, sáng khi cậu đi học thì bố chưa dậy. Tuấn chỉ dám ngắm gương mặt bố lúc ngủ. Ông là một doanh nhân thành đạt, ông kiếm thật nhiều tiền để thay ông yêu thương con cái. Tôi cứ luôn cho rằng, những người hay cười là những người luôn sống trong hạnh phúc và chẳng bao giờ biết khổ đau. Nhưng giờ đây tôi mới biết, đó chỉ là cách để họ đi cái bên trong của mình. Một khi nỗi đau đã quá lớn thì trái tim chỉ biết im lặng chịu đựng. Một trái tim với chằng chịt những vết thương. Những đau đớn, tủi hổ chỉ mình Tuấn chịu đựng. Nhiều đến nỗi trước mỗi nỗi đau Tuấn chỉ biết mỉm cười chua xót.

Tôi thấy thương cậu ấy!

Tuấn đưa tôi về khi hoàng hôn đã ngả sang màu cam nhàn nhạt. Cậu quay lưng đi, đạp xe từ từ trên con đường để trở về nhà. Có lẽ cậu không muốn quay về căn nha lẽo ấy nữa. Tôi thấy sự buồn buồn trong câu chào của Tuấn. Nhìn lại mình, ít nhất tôi vẫn còn hạnh phúc khi có cả một đại gia đình yêu thương. Bố mẹ luôn chăm sóc cho tôi vì tôi là em út trong nhà. Anh trai luôn là người chịu trận mỗi khi tôi lên mè nheo ghen tỵ khi lũ bạn được cái này, cái kia. Còn chị gái, tuy nhiều lúc ghét chị nhưng chị lại luôn là người lắng nghe và hiểu tôi nhất. Tôi mỉm cười, chợt nhật ra rằng: Khi ta mất đi một thứ gì đó, đừng vội nản chí, bởi nhờ đó mà ta còn biết thêm được nhiều điều quý giá trong cuộc sống đáng được trân trọng nâng niu. Thứ tôi mất đi chỉ là một cơ hội. Nhưng tôi nhận lại là sự yêu thương, quan tâm của tất cả mọi người. Với tôi, điều tôi nhận lại còn quý giá gấp trăm, ngàn lần một cơ hội.

Thêm một bài học trong cuộc sống. Tôi tự nhận thấy mình đang dần lớn lên mỗi ngày. Tôi học cách chấp nhận và bỏ qua mọi thứ rắc rối trong cuộc sống này. Mỗi ngày tôi và Tuấn đều đến gần hơn với nhau, tôi thấy vui vui. Ít ra thì tôi cũng có thể cùng cậu ấy đi chơi vào mỗi cuối tuần, hay qua nhà cậu ấy nấu nướng. Đôi khi những điều nho nhỏ vụn vặt trong cuộc sống lại là niềm vui để ta tiếp tục sống mỗi ngày. Tối đến, tôi chưa ngủ mà nằm ngước mắt lên nhìn trần nhà và suy nghĩ. Tuấn bước vào cuộc sống của tôi, xáo trộn và đảo lộn nó. Trái tim tôi rộn lên, đập lạc nhịp. Tôi trùm chăn và rồi cười một mình.

- Giờ này chưa ngủ hả cô nương? Có muốn mai bị ăn phạt vì tội đi học muộn không?

Giọng chị Thảo làm tôi giật mình. Tôi choàng tay ôm lấy chị. Thật ấm áp!

- Dạo này em lạ lắm đấy? Mà chẳng biết em và Tuấn có chuyện gì không? Lúc nào cũng thấy dính lấy nhau. Hay là......

- Chị thấy Tuấn thế nào?

- Đừng nói với chị là em yêu người ta rồi nhé. Chị nói trước, năm nay thi rồi đấy, liệu mà học. Đừng để những chuyện này làm phân tán học hành.

- Em biết mà chị.- tôi trùng xuống- Chị ơi, tại sao những người giàu có thì thường không có hạnh phúc hả chị? Họ có đủ mọi thứ họ muốn nhưng rốt cuộc thì họ vẫn nghèo, nghèo về tình cảm, nghèo về mặt tinh thần. Em muốn giúp Tuấn.

- Em không còn ghét cậu ấy nữa sao?

- Không- tôi lắc đầu. Lúc đầu, em ghét vì cậu ta suốt ngày trêu trọc em. Cậu ta chỉ ỷ cái mác hot boy mà kiêu căng, phách lối. Nhưng bây giờ em mới hiểu. Tuấn không hề như vậy

- Em giúp Tuấn đi

Tôi không hiểu ý chị. Chị cười rồi ôm tôi vào lòng, xoa xoa nhẹ lưng tôi. Vẫn là chị hiểu tôi nhất dù tôi không nói ra lời.

Bắt đầu có những cơn gió cuối thu se se lạnh. Tôi quàng chiếc khăn màu rêu khi ra khỏi nhà. Chân tôi đá đá mấy viên sỏi ở dưới nền gạch hoa. Có tiếng bước chân đến gần. Anh Hải Nam. Tôi nở nụ cười thật tươi chào anh. Anh đến gần, xoa đầu tôi như ngày bé:

- Nhóc đi học à?

- Này, em sắp 18 tuổi rồi.

- Thì em vẫn chỉ là nhóc thôi.....- anh cười phá lên

- Hạ Vy, chị xong rồi.

Tiếng chị vọng từ trong nhà ra. Chị chạy đến bên tôi và lễ phép chào anh Nam. Tôi thấy nhẹ nhõm khi anh chị cười nói vui vẻ hạnh phúc như vậy. Có một cái gì đó thoáng qua trong lòng. Bây giờ tôi mới biết đó không phải là tình yêu. Chỉ là chút tình cảm trẻ thơ dành cho ông anh chuyên cốc đầu sai vặt. Nhưng bây giờ thì đã khác rồi. Tôi lớn hơn và biết ai mới là người mình thực sự cần.....

Thời gian thấm thoát trôi qua, từng cơn gió đông bắt đầu tràn về. Lạnh buốt và tê tái. Tôi đứng đợi Tuấn trước cửa cổng, nơi hàng ti gôn đang rủ xuống. Một người đàn ông trung niên bước ra. Tôi đoán là bố của Tuấn.

- Cháu là bạn của Tuấn?

Tôi ngẩn người. Chúng tôi là gì của nhau? Có thể là hơn chữ bạn. Đó cũng chưa được gọi là yêu. Chúng tôi là đơn giản là hai trái tim đau cần nhau để giúp nhau cùng vượt qua mọi thử thách của cuộc sống. Là lý do để sống mỗi ngày.

- Tôi nghĩ cháu nên rời xa Tuấn một thời gian. Nó sắp đi du học. Điều quan trọng nhất với nó bây giờ là tương lai....

Tai tôi ù đi. Tôi không nhớ và cũng không muốn nhớ những điều bố Tuấn nói. Tuấn của tôi lại sắp phải đi. Đi đến một nơi lạnh lẽo không ai thân thích. Liệu cậu ấy có cảm thấy cô đơn không? Trái tim Tuấn vừa lành nhưng chưa gì nó đã bị đâm thêm một nhát nữa. Tôi sợ nụ cười sẽ không còn xuất hiện trên môi cậu ấy nữa. Tôi sợ cậu ấy lại khóc một mình trong đêm tối, không có ai bên cạnh. Không có ai có quyền được mặc định rằng con trai không được khóc. Con trai cũng chỉ là một con người, cũng có cảm xúc, biết vui, biết buồn. Khi con người ta chịu đựng quá một bi kịch nào đó trong cuộc đời, trái tim họ cũng cho họ cái quyền được khóc.

Tuấn ơi, liệu tớ còn có thể giữ cậu bên tớ không?

Sinh nhật lần thứ 18, lần đầu tiên chúng tôi không tổ chức sinh nhật cùng nhau. Tôi biết, chị còn có một nhiệm vụ cần phải thực hiện. Tôi để chị đi với nụ cười tươi nhất có thể. Tôi không sao, tôi sẽ ổn. Lời nói bố Tuấn hôm đó như một con dao sắc nhọn xuyên thẳng vào trái tim tôi. Đau đớn và rỉ máu. Giống cái cách mà ông đã làm với chính đứa con trai duy nhất của mình. Ngoài trời lạnh, nhưng không lạnh bằng lòng tôi lúc này. Tôi cần một vòng tay để ôm tôi, để xoa dịu những đau đớn tôi đang phải chịu....

" nếu như tớ đi, cậu có giữ tớ lại không?"

Tuấn gọi, tôi im lặng, chỉ nằm gục xuống mà khóc. Nước mắt kìm nén bao lâu nay vỡ òa trên gương mặt đau khổ.

9 giờ tối, tôi gọi cho chị. Tôi khóc, chị chỉ im lặng. Chẳng biết từ bao giờ, tôi có thói quen làm phiền người khác. Trước là Tuấn, bây giờ là chị. Chị nói với tôi chị sẽ về ngay. Đó cũng là câu nói cuối cùng của chị với tôi.....

Chuông điện thoại đến, tôi bắt máy. Chiếc điện thoại rơi xuống đất. Mắt tôi nhòe đi, tai không nghe thấy gì cả. Tôi lịm đi trong hai hàng nước mắt đang lăn dài.

Chị ơi, em đau. Đau lắm chị à....

Tôi tỉnh dậy, bên cạnh tôi là anh trai. Đôi mắt anh đỏ hoe, mọng nước. Chạy ào xuống nhà. Tiếng mẹ khóc, tiếng bà khóc. Bố tôi đứng dựa lưng vào tường. Mặt mũi nhợt nhạt. Chị tôi vì muốn về nhanh với tôi mà đã xảy ra tai nạn. Người ta đưa chị tôi về nhà. Trên cổ chị vẫn còn đeo sợi dây chuyền có hình một đứa bé gái. Đó là kỷ niệm thuở bé của hai chị em. Tôi với chị đều có một cái. Nó sẽ ghép với nhau tạo thành một cặp đôi hoàn hảo. Chị nằm dưới đất, chiếc váy trắng dính đầy máu. Tôi gạt mẹ sang một bên và ôm chị vào lòng. Tôi không khóc nhưng trái tim tôi đang vỡ ra thành từng mảnh....

Tôi lén lấy trộm sợi dây chuyền trên cổ chị, lồng hai sợi vào là một và đeo lên cổ. Tôi yêu chị gái mình vô cùng. Tôi ước tôi có thể yêu chị nhiều hơn thế...

Ba năm sau

Tôi có những giấc mơ thật kỳ lạ suốt ba năm qua. Tôi mơ thấy chị và tôi cùng dạo chơi trên cánh đồng thạch thảo xanh mượt. Chị cùng tôi hòa những bản nhạc như ngày nào còn bé. Lúc đó mẹ kể, tôi thường nằm cười khúc khích, nụ cười đẫm nước mắt. Tôi không thù ghét nỗi đau. Nó giúp tôi trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn. Vậy thì cớ gì tôi lại ghét nó. Nhiệm vụ của tôi bây giờ là phải sống cho hai phần đời, cả của tôi, cả của chị và cho cả chính tôi.

Tuấn đã bên tôi trong suốt những ngày tháng tôi đau khổ và cùng cực nhất. Tuấn ôm tôi khi tôi cảm thấy cùng cực và cần một bờ vai nhất. Cậu đã không đi du học theo lời của bố, chắc có lẽ là vì tôi. Lúc Tuấn ôm tôi vào lòng, tôi mới nhận ra cậu quan trọng với tôi như thế nào. Tôi nhất định sẽ không để cậu rời xa tôi nữa. Tôi đủ mạnh mẽ dể giữ cậu bên mình....

Ngày 19 tháng 12 năm 2012.

Tôi mua bó hồng đến thăm chị. Đặt lên mộ chị, bên cạnh một bó hồng khác. Là Hải Nam, anh đã đến và về từ bao giờ. Tôi thủ thỉ nói chuyện với chị như ngày nào chị còn sống. Tôi mong chị luôn xinh đẹp, tươi trẻ, rạng rỡ như hồi còn 18. Nước mắt lại rơi. Một bàn tay đưa lên lau nước mắt cho tôi. Như cái ngày định mệnh của ba năm trước.

- 3 năm rồi nhỉ, nhanh thật!

- Hạ Vy

- Giá như ngày đó tôi đừng gọi cho chị..... Giá như ngày đó tôi cố ghim chặt những đau đớn trong tim..... Giá như ngày đó chị đừng về.... thì có lẽ bây giờ đã khác.....

- Hạ Vy, đừng như vậy nữa.

Tuấn cùng tôi bước đi cùng nhau trên con đường gạch mới, dưới hàng hoa sữa, trong cái lành lạnh của mùa đông. Chị rời xa tôi vào những ngày đông lạnh nhất. Tôi ít ở nhà, ngày nào tôi cũng mua hoa ra thăm mộ chị. Tôi nhận ra, dù thế nào, thì chị vẫn vẹn nguyên trong trái tim tôi, nó chưa bao giờ phai mờ đi cả.....

Ngày hôm nay, chúng tôi tròn 21 tuổi.........

Ngày đăng: 20/01/2016
Người đăng: Minh Nguyệt
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Gia vị người Thái Tây Bắc
gặp người thích hợp
 

Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm thích hợp, là hạnh phúc của cả cuộc đời. Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm không thích hợp, chỉ là một tiếng thở dài.

Tháng sáu trời xanh lam - Tâm Văn

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage