Gửi bài:

Câu chuyện cổ tích con muốn kể

Con đang ngồi suy tư trong tiếng nhạc thư giãn đồng quê, một giai điệu ngọt ngào dễ ru lòng người mẹ ạ. Nhắm mắt lại... nhập tâm và thả hồn mình theo những tiếng chim hót, tiếng suối róc rách, tiếng gió thổi nhẹ bên tai. Cái hay của loại nhạc này là nó tạo cho mình cảm giác rất thực mẹ à. Tất cả những âm thanh ấy đang í ối vẫy gọi con trở về những ngày tuổi thơ. Ở nơi xa xôi ấy, có con, có mẹ, có gia đình thân yêu của chúng ta...

Mẹ ơi... Con thấy rồi! Con thấy mẹ của ngày xưa ấy...

***

cau-chuyen-co-tich-con-muon-ke

Khoan đã mẹ nhé! Để con nhập tâm thêm xíu nữa, tiếng nhạc hay quá, bức họa một thời đang xuất hiện trong mọi suy nghĩ của con. Có họa sỹ nào đó đang dùng đôi tay khéo léo của mình phát lên từng nét họa. Đẹp quá! Đẹp lắm mẹ à...

Rồi! Con đã thấy mẹ rồi đấy. Mẹ của con ngày xưa đẹp quá ta. Mẹ con hiện lên thật giản dị biết nhường nào. Cũng đúng thôi, đã từ bao giờ con luôn hãnh diện vì mình có một người mẹ đẹp, dịu hiền và nhân hậu như thế. Tự dưng nhìn lại mẹ của ngày xưa ấy con lại rơi nước mắt. Ngại quá! Con trai của mẹ nay 24 tuổi đầu rồi con khóc nhè nè...Mít ước quá đúng không mẹ? Thôi kệ, cuộc đời đôi lúc cần có những giọt nước mắt như thế này mẹ nhỉ. Mà cũng chẳng có điều luật nào cấm đàn ông con trai không được khóc đâu phải không mẹ. Mẹ ơi! Mẹ đẹp lắm mẹ có biết không ạ.

Tiếng nhạc đang vang lên trong tâm trí con nghe êm dịu làm sao thưa mẹ, con sẽ đưa mẹ trở về những tháng ngày tươi đẹp nha mẹ. Chúng ta cùng nhau xem lại câu truyện cổ tích gia đình mình mẹ nhé. Mẹ sẵn sàng chưa thưa mẹ? Con sẽ kể mẹ nghe câu chuyện cổ tích của gia đình mình. Mẹ nhắm mắt lại đi, mẹ nằm thả lỏng đi, mặc kệ chuyện đời, mặc kệ những lo toan phiền não, mặc kệ hết đi mẹ. Hãy bắt đầu bằng nụ cười và bước vào cánh cửa thần tiên mẹ nhé! Ở nơi đó mẹ sẽ bất ngờ để dõi theo một câu chuyện cổ tích có thật 100%.

Bắt đầu nhé mẹ! Bắt đầu nhé! Con kể nha...

Ngày xửa ngày xưa, xưa rất là xưa... khoảng mười mấy năm về trước, tại một xóm nhỏ, nơi ấy bấy giờ nhà cửa thì ít mà núi rừng thì nhiều. Đi đâu cũng chỉ nhìn thấy cây và cây. Xa xa mới thấy vài ngôi nhà bé xíu bằng lỗ mũi nấp sau những rừng cây. Có một gia đình nhỏ nọ từ thành miền trung xa xôi vào Tây Nguyên để an cư lập nghiệp. Nơi cao nguyên lộng gió, cuộc sống của họ bắt đầu từ những đôi bàn tay trắng. Ngày nắng ngày mưa, những củ khoai, củ sắn, những hạt đậu phộng, những nồi cơm độn bắp, độn đậu là những chuỗi ngày nghèo đói khổ sở mà họ phải trải qua. Nhưng tình yêu thương lẫn nhau giữa các thành viên của gia đình là sức mạnh to lớn để họ vượt qua những tháng ngày kinh khủng ấy.

Có một người mẹ hiền từ, người mẹ ấy đẹp lắm, chính ba của những đứa trẻ cũng phải luôn tự hào với bè bạn về vợ của mình. Hơn nữa, người mẹ ấy cũng là một người hiền dịu, là một người phụ nữ giỏi giang, xóm làng ai cũng thương cũng quý. Ngày ngày họ cùng nhau làm trên nương rẫy, trồng cây sắn, trồng dây khoai...Mồ hôi tắm lên cuộc đời họ theo năm tháng, song đâu đâu cũng chỉ thấy tiếng cười thay vì những lời than thở.

Mẹ ơi! Mẹ có thấy không hả mẹ. Kìa! Đó... bên dòng suối nhỏ đang chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo chuyền cành. Có một người mẹ, và ba đứa con nhỏ đang chơi đùa cùng nhau. Và họ chính là mẹ con ta đó thưa mẹ. Tuyệt quá! Người mẹ ấy đang hóa trang cho những đứa con thân yêu của mình thành những nhân vật kiếm hiệp oai hùng bằng những lá cây, trái rừng. Thằng hai vui mừng khôn xiết khi mẹ lấy nhành dương xỉ bện tròn, rồi quấn lên đầu nó như vương miện một vị vua. Mẹ nhìn kìa, nhìn nó oai và cái mặt chảnh chảnh ghê chưa. Mẹ bẻ măng tre làm đôi sừng nhỏ cho thằng út. Thằng út lúc đó chỉ 2 tuổi mẹ à, nó đang mãi mê ngồi cắn trái bắp non, lâu lâu sữa bắp bắn vào mặt nó trắng bạch. Ôi! Thằng út hồi bé kháu khỉnh quá, dễ ghét quá đi! Còn chị cả, chị cả là sướng nhất ấy mẹ, những trái rừng bên suối, mẹ sâu thành những chuỗi cườm cho chị con đeo, mẹ hóa thân cho chị làm cô tiểu thư đài cát. Mẹ bím tóc cho chị, hoa râm bụt rừng mẹ vắt lấy nước rồi tô lên hai má chị cả thêm hồng. Trái sim rừng quét lên đôi môi chị làm son. Ôi! Dễ thương quá! Những chiếc lá rừng đủ màu đủ loại mẹ kết lại, rồi cho chị em chúng con mỗi đứa có một bộ áo lá đẹp nhường nào. Tung đao, múa những cây kiếm bằng tre, mẹ dạy chị em con phải luôn đoàn kết phải biết yêu thương nhau. Đấy mẹ nói kìa:

"Khôn ngoan đá đáp người ngoài

Gà cùng một mẹ, chớ hoài đá nhau"

Cây cối kia, tảng đá kia, và những con thú rừng hung dữ đâu đó sẽ xuất hiện bất ngờ, mẹ bảo chị em con phải cùng chung sức để chống lại chúng nó. GIữa núi rừng bao la, trên con suối nhỏ ấy chỉ có bóng hình mẹ con ta...

Đẹp đẹp quá! Con đã nghe thấy những tiếng cười giòn giả như bắp của chị em con. Con thấy nụ cười của mẹ dịu hiền làm sao. Mẹ ngồi giặt đồ bên suối, mẹ cười rồi nhìn chị em chúng con tung tăng đùa nghịch trên những tảng đá lớn. Nước suối bắn lên tận mắt, trắng xóa trắng xóa, mẹ có thấy không mẹ. Nhìn chúng con kìa mẹ, như những chú chim non nhảy nhót trên những tảng đá của con suối tuôn dài như con trăn khổng lồ. Lúc mẹ đang giặt đồ, chị em con mải chơi trò đánh trận giả ...để thằng út ngồi một mình trên tảng đá, rồi nó rớt tỏm xuống suối lúc nào không hay. Mẹ con mình đã hốt hoảng biết chừng nào, vậy mà khi vớt thằng út lên bờ, nó còn cười nữa chứ. Đúng là táo bạo! Táo bạo quá mẹ nhỉ?

Thích quá mẹ ơi! Mẹ có thấy không? Mẹ và tụi con đang dọc theo con suối để mò ốc, thích quá. Mùa mưa ốc đá cũng nhiều ghê mẹ nhỉ. Tối nay chúng ta lại có một bữa ăn ngon lành rồi. Mô phật! Hãy tha thứ cho mẹ con con hồi ấy. Sát sanh bấy giờ âu cũng một phần do hoàn cảnh. Mẹ ơi! Chị cả khóc kìa! Một con vắt ( loài vật giống đỉa, sống vùng núi) đang bâu trên tay chị... ôi! Gớm quá! Ôi! Chết mất! Cua kẹp tay con rồi mẹ ơi! Cứu con với. Công nhận mẹ có đôi tay mát thật, mỗi lần mẹ xoa vào vết thương là vết thương không còn đau nữa.

Và rồi....

Và rồi khi mặt trời trở về lại sau chân núi, ngày nắng oi ả nơi xóm nhỏ khép lại sau một ngày vất vả. Ông trời đã kéo màn che đi ánh sáng của một ngày... đêm về rồi đó mẹ.

Giờ mẹ thấy nhẹ nhõm chưa? Yên bình chưa mẹ? Nam Mô A DI Đà Phật! Con sẽ kể cho mẹ nghe đoạn tiếp của câu chuyện cổ tích mẹ con mình mẹ nhé!

Trăng đã treo lơ lửng trên ngọn cây Bơ nhà mình rồi kìa mẹ, khung cảnh miền núi về đêm sao mát dễ chịu thế không biết. Hình như đêm nào cũng vậy, gia đình mình thường ngồi ngoài sân. Ngồi trên cái giường nứa ba con đã khéo tay đan từ mùa hè năm ngoái. Công nhận ba cũng giỏi thiệt! Mẹ đã kể cho chị em con nghe những câu chuyện cổ tích, mẹ hát và dạy cho chị em con nghe những ca khúc thiếu nhi. Thông qua những câu chuyện, mẹ luôn nhắc nhở chị em con những bài học mà chị em con không thể nào quên được. Những lời nói của mẹ vẫn luôn chạy dài theo năm tháng của con thưa mẹ. Và kho tàn những câu chuyện mẹ kể hình như không bao giờ hết. Ôi! Thích quá! Thích quá mẹ ơi! Mẹ biết không, mẹ hát hay lắm, mẹ kể chuyện cũng không chê vào đâu được.

Thích lắm mẹ à.., lúc ấy mẹ vừa là người mẹ, vừa là cô giáo của tụi con. Mẹ nhớ không? Lúc ấy ba của con cũng bị bắt làm học trò nữa. Hồi đó chị cả là giỏi nhất mẹ nhỉ, lúc nào trả lời cũng đúng cả. Còn ba thì lúc nào cũng trả lời sai. Ha ha... Vui quá!! Hồi đó chị em con luôn kêu ba là ngốc, vì chẳng bao giờ ba trả lời đúng cả. Thì ra tất cả là ba cố tình làm sai... ba xạo quá mẹ nhỉ?

Công nhận hay thật mẹ à, nhà mình ai cũng hát hay hết, ai cũng biết ca cải lương cả. Chắc tại ba mẹ hát hay nên sinh chị em con ra đứa nào cũng có năng khiếu ca nhạc hết. Đêm nào gia đình mình cũng vào các vai để rồi ca những bản cải lương không cần kịch bản. Người miền trung ca cải lương miền Tây nghe cũng hay ra phết mẹ nhỉ? Con lúc nào cũng thích hát câu:

"Trong giấc mơ ba về... ba nói thương con nhiều..." Giờ nhớ lại mà con thấy tức cười quá, con toàn ca tầm bậy không à. Nhà mình mỗi mẹ là ca hay nhất. Mẹ đúng là số một mà!

Mẹ nhìn thấy không thưa mẹ, Mình đang ngồi ăn những hạt bắp rang, ngọn lửa hồng đang cháy phừng phực bên bếp lò. Ấm quá! Mùi khoai nướng phản phức thơm nức mũi. Ôi nhớ quá, nhớ quá. Âý chết! Trời mưa rồi mẹ ơi... Chạy vào nhà thôi thưa mẹ...Mẹ vào đi, để con ẵm cu út cho... Nhanh lên mẹ!

Nhà mình cũng có thua kém gì ở ngoài trời đâu, chỗ dột chỗ mưa, chị em con ngồi tỏm trên giường giành nhau cái mền mỏng. Mái nhà tranh xiêu vẹo nhà mình đã gần đến độ sụp rồi đó mẹ. Đêm nay mà bão một phát là nó mang theo nhà mình sang tận bìa rừng ấy mẹ nhỉ. Ba đâu rồi ta? À... Con thấy ba rồi, ba đang mãi tìm cách che lại tấm phên, mưa đang tạt vào từ phía ấy. Mưa đang tát vào mặt ba từng đợt. Ôi! Lạnh quá! Lạnh quá! Cố lên ba!

Bếp lửa sáng rực lên lần nữa, sưởi ấm căn nhà bé nhỏ của gia đình chúng ta. Ngọn lửa đang cháy rừng rực kìa! Ấm áp ghê. Con thấy ngọn lửa ấy sưởi ấm cả con từ quá khứ, và ngay hiện tại này, nó cũng thổi vào lòng con sự ấm áp lạ thường, yên bình quá! Ấy! Con quên mất mẹ ơi! Mẹ có nghe thấy mùi gì không? Mùi khét...! Khoai đã cháy khét hết rồi... tiếc quá tiếc quá!

Bếp lữa đã gần tàn, ngọn đèn dầu cũng sắp cạn, cả nhà mình ngồi tỏm trên giường, lại cùng chơi trò thi hát. Nhà mình đúng là gia đình tài tử mà. Hồi xưa... mà có chương trình Gia đình tài tử, nhà mình đăng kí tham dự thi, chắc giành giải vô địch ấy mẹ nhỉ.Hi hi...

Đêm về khuya, mưa đã dứt, giờ chỉ nghe thấy tiếng vài giọt mưa còn sót lại cố tuột dài từ mái nhà xuống ngọn tranh rồi rơi xuống đất lộp độp. Con nghe thấy tiếng dế kêu, tiếng nhái và tiếng côn trùng thi nhau cất lên bản đồng ca mà chỉ chúng nó mới hiểu. Ngọn đồi bên kia vang lên tiếng chim cú mèo nghe rùng rợn. Lâu lâu đâu đó vang lên từng tiếng gầm rú của con Mang núi rất đáng sợ. Con choàng tay ôm chặt lấy mẹ, Tìm sự bình yên, rồi ngủ trong lòng mẹ từ lúc nào. Ba mẹ nằm phía ngoài, lâu lâu vài ba giọt nước rơi tỏm trên mặt. Thương ba mẹ quá à!

Và những tháng ngày của chúng ta cứ thế, cứ thế trôi đi đó mẹ. Thời gian đã trôi đi một cách nhanh lạ lùng, nhiều lúc muốn dùng đôi tay này kéo thời gian lại, nhưng con không biết vịn vào đâu? Kéo ở đâu mẹ à? Chúng ta cùng nhau sống trong âm hưởng của sự nghèo đói. Nhưng không có gì so sánh được là nhà mình quá hạnh phúc. Cái hạnh phúc mà con luôn tự hào để khoe với bè bạn. Hạnh phúc mà người đời đến nỗi phải ao ước, phải ganh tỵ. Câu chuyện cổ tích của gia đình mình đẹp như thế đấy. Giờ con thèm lắm cái cảm giác ấy mẹ à. Mẹ ơi! Mẹ còn nhớ không??

Có lẽ mẹ quên rồi mẹ nhỉ, nay tóc mẹ đã pha sương, trí nhớ mẹ đã kém dần từ lúc nào rồi? Phải chăng là từ lúc câu chuyện cổ tích gia đình mình đi vào thời kì bi kịch...

...

Rồi thời gian thấm thoắt trôi đi, câu chuyện cổ tích gia đình mình không tiếp diễn bằng những niềm vui nữa. Phải chăng không có hạnh phúc nào là trọn vẹn thưa mẹ? Những tháng ngày ấy con không muốn nhắc lại mẹ nghe đâu. Vì mỗi lần nhắc lại con thấy nước mắt nhiều hơn là tiếng cười. Nhắc lại con chỉ thấy nỗi buồn của mẹ giăng kín cả không gian.

Cuộc đời của mẹ ở đoạn cao trào là những chuỗi ngày nước mắt, ngay cả những người mẹ yêu thương, thậm chí là ba của con cũng làm mẹ thất vọng đúng không mẹ. Con không muốn nhắc đến nó, vì nhắc đến nó là tóc mẹ thêm sợi bạc. Con lại không thấy tiếng mẹ cười...

Có nổi buồn nào, bằng nỗi buồn của mẹ

Có ai sầu bằng nỗi sầu mẹ con ta

Con không muốn nhắc lại đâu mẹ ơi, vì con muốn cuộc sống của mẹ từ ngay những phút giây này sẽ là những chuỗi ngày êm đẹp. Mẹ đã buồn, đã khổ quá nhiều rồi. Tất cả quá đủ rồi. Không không muốn một giọt nước mắt nào rơi trên mắt mẹ nữa. Con không muốn như vậy nữa! Chúng ta hãy tiếp tục câu chuyện cổ tích của gia đình mình, con sẽ dùng bút xóa thần kì để xóa đi giai đoạn bi kịch của một thời mẹ nhé. Con đã xóa rồi đó, không còn nữa, mẹ của con hãy vui lên. Quẳng ghánh lo đi, vui mà sống" là phương châm mà mẹ thường dạy chị em con mà.

Đã từ bao giờ, những bài học về đạo lý làm người mà mẹ dạy, đã thấm thía và in sâu trong tâm trí của chị em con. Mọi lúc mọi nơi, mẹ điều dạy, thậm chí ngay cả những lúc cuộc đời rơi vào giai đoạn bi kịch nhất mẹ cũng không quên dạy chị em con. Và cho dù đi đâu làm gì, con vẫn luôn vận dụng những bài học ấy.

Giờ đây, điều con mong muốn nhất, thèm khát nhất là tiếng cười của mẹ, vì tiếng cười của cô tiên ngày nào xa rời chị em con đã quá lâu. Cô tiên à? Mẹ à, hãy tặng cho chị em con những tiếng cười như trong chuyện cổ tích ngày xưa mẹ nhé. Mẹ có biết rằng lúc mẹ cười, mẹ đẹp và nhân hậu lắm hay không. Con yêu lắm nụ cười của mẹ, yêu lắm chứ đôi mắt hiền dịu của mẹ theo dõi bước đường chúng con, đôi mắt nhìn đời với lòng bao dung độ lượng.

Giờ con thèm lắm được nằm trong lòng mẹ, được mỗi sáng sớm mẹ hét lớn, kêu dậy: "Dậy nào 2 chàng quý tử của mẹ, giờ này còn chưa ngủ dậy à- Thức khuya cho lắm vào...? Vì thèm được nghe như thế, nên ngày nào con cũng cố tình ngủ nướng thêm xíu nữa. Thích quá ! Thích lắm mẹ à." Con nghe mà sung sướng biết dường nào. Thưa mẹ, con trai yêu mẹ lắm, yêu rất nhiều mẹ ạ. Con yêu cả những roi đòn của mẹ, yêu cả những lời la mắng chị em con của mẹ. Yêu mái tóc đang dần pha sương theo năm tháng, yêu bàn tay đang dần khô cứng. Yêu lắm mẹ có biết hay không.

Mẹ à, có những bài thơ con làm về mẹ, đó là những cảm xúc từ đáy lòng con. Những bài thơ con viết hồi con còn tấm bé. Con đã viết và dấu nó trong nhật kí của mình. Con có biết làm thơ đâu, cái mà con gọi là thơ ấy là những dòng cảm xúc của mình bằng những lời gọi là thơ non nớt. Từng dòng thơ được viết là từng giọt nước mắt con rơi dài trên đó.

Con biết ngày mai mẹ không còn trên đời nữa

Để chữ buồn vây kín nỗi lòng chị em con

Mỗi sáng ra con chẳng có ai đánh thức?

Lúc lỗi lầm có ai chia sẻ cùng chị em con?

...........

Con sợ lắm mẹ ơi. Con sợ đến ngày mẹ không còn sống trên đời này nữa, thì cuộc sống này với chị em con sẽ có nghĩa lý gì đây. Nếu..., thì...! Con đã khóc rất nhiều mẹ ạ. Rồi một hôm nào đó về nhà, con sẽ đọc cho mẹ nghe những bài thơ ấy mẹ nhé.

Con thực sự rất tự hào vì được sinh ra làm con trai của mẹ. Qúa hạnh phúc, quá tuyệt vời. Có lẽ không có niềm vui nào bằng niềm vui được làm con trai của mẹ. Con cũng quá tự hào vì mình có một người mẹ quá tuyệt vời như thế. Trong gia đình, mẹ luôn là người vợ thủy chung, là người mẹ mẫu mực. Đối với đời mẹ là người đàn bà phúc hậu, biết yêu thương, chia sẻ. Cuộc đời mẹ sống chỉ biết cho mà đâu biết nhận. GIờ đây, Khi chúng con thấy mình càng trưởng thành, càng hiểu đạo lý làm người thì mẹ gần như xa rời cuộc sống. Từ ngày con có thêm hai đứa cháu ,mà chị hai tặng cho cuộc đời con, con mới thấu hiểu được tình cảm ruột thịt như thế nào. Yêu lũ trẻ bao nhiêu, thì con càng nhận ra tình cảm mà mẹ giành cho chị em con bấy nhiêu. Tóc mẹ pha sương, bàn tay mẹ đã không còn mềm mại một thời nữa. Cầm đôi bàn tay mẹ, con xoa nhẹ đôi bàn tay khô cứng, đôi bàn tay của một đời vất vả nuôi con, con thấy xượng trong lòng, con không thể nào cầm nổi những giọt nước mắt. Đó là giọt nước mắt cám ơn, giọt nước mắt tự hào thưa mẹ. Mẹ à! Chị em con đã khôn lớn, con hứa sẽ cố gắng làm tốt công việc, để mang lại niềm vui cho mẹ, bù đắp lại tháng ngày vất vả nuôi chị em con, tìm lại niềm vui của mẹ mà bấy lâu nay ai đó đã vô tình cướp mất. Ngày ấy đã đến gần, mẹ không phải chờ nưã đâu. Con phải sống có trách nhiệm, bởi vì con nhớ rất rõ mẹ từng nói: "Mẹ còn sống trên đời này là vì các con" Chúng con cám ơn mẹ nhiều lắm. Và con cũng muốn nói với mẹ rằng: "Con sống trên đời này, tất cả cũng vì mẹ" Yêu mẹ rất rất nhiều!

Xưa nay chỉ mẹ mới kể chuyện cho chị em con nghe đúng không mẹ? Hôm nay đứa con trai của mẹ đã kể cho mẹ nghe câu chuyện cổ tích về gia đình mình. Mẹ thấy hay không? Đây là câu chuyện cổ tích hay nhất cuộc đời con, rồi sau này con sẽ kể cho mọi người, kể cho đàn con của con , đàn cháu , đàn chít của con nghe. Để chúng biết về một người đàn bà tuyệt vời như thế, để chúng hãnh diện vì là cháu chắt của mẹ. Mẹ à! Con đưa mẹ trở về câu chuyện cổ tích của gia đình mình để khơi lại cho mẹ những tháng ngày đẹp nhất. Ngày mà mẹ là số 1, và gia đình mình là số 2. Con đưa mẹ trở về với câu chuyện cổ tích nhà mình, là mang lại cho mẹ sự hạnh phúc, khơi lại tuổi xuân nơi tràn ngập ánh nắng bình minh. Ngày mà chỉ có tiếng cười, chỉ có những niềm vui mà thôi. Đừng lo lắng nữa mẹ nhé, lần này Đức Phật sẽ vẽ lên trên bức họa gia đình mình hương thơm của sự hạnh phúc, Đức Phật sẽ viết tiếp câu truyện cổ của chúng ta với những tình tiết hấp dẫn lý thú, chỉ có niềm vui và tiếng cười, sự an lạc mà thôi.Tất cả nỗi buồn, lo toan của hiện tại mẹ hãy quên đi. Chúng ta cùng sống tiếp câu chuyện cổ tích tuyệt vời của gia đình mình mẹ nhé!

Mẹ ơi! Mẹ ơi! Sao mẹ làm áo cho chị cả đẹp hơn áo giáp của con?

Mẹ à! Cái sừng trâu trên đầu cu út lại rơi rồi kìa, mẹ sửa lại cho út đi....

Cô tiên à! Cô hãy ban phép để ta có thêm sức mạnh nhé...

Âý! Khoai khét rồi mẹ ơi!

Mẹ ơi!

Mẹ ơi!

Mẹ ơi!

Và mẹ ơi! Điều giản đơn con muốn nói, và lúc nào con cũng nói: Yêu mẹ lắm đó! Thiên hạ đệ nhất mẫu mực à!

Ngày đăng: 23/03/2016
Người đăng: Hồ Viết Tiên
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Gia vị người Thái Tây Bắc
Mối tình đầu
 

Mỗi một phụ nữ đều đặc biệt chú tâm đến hai mối tình không tồn tại, một là mối tình đầu của mình, hai là mối tình đầu của bạn trai.

Mối tình đầu - Cửu Dạ Hồi

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage