Gửi bài:

Mẹ kế

Có lẽ trong tâm thức của mỗi người khi nhắc đến dì ghẻ chắc chắn là một người mẹ kế độc ác, dữ dằn, luôn hành hạ con chồng. Con thường nghĩ rằng "cha mẹ kế" là từ dùng để chỉ những người đàn ông và đàn bà lấy nhau khi đã có con cái riêng, lý do đơn giản là chúng ta cần phải gọi họ bằng một cái tên gì đó. Chắc chắn từ "kế" rất quan trọng nhưng người ta thường không nghĩ thế, với họ "cha mẹ" mới có ý nghĩa thực sự. Con không biết tạo hóa có ưu ái cho con hay không khi mà Người đã ban cho con đến Hai người mẹ tuyệt vời.

***

me-ke

Mẹ con mất, cha đi thêm bước nữa. Cảm giác của một thằng con trai mới lớn, trái tim vụn vỡ hàng trăm mảnh, biết phải diễn tả cảm xúc ấy như thế nào nhỉ? Vừa mới mất tình thương của mẹ, giờ lại chia sẻ tình yêu của cha cho "bà" mẹ kế. Con không thể chấp nhận được, những lời dị nghị, dèm pha của hàng xóm, họ hàng... khiến con lại càng ghét mẹ hơn!

Gia đình mình lắm khó khăn, một mình mẹ chèo chống, lo toan tất cả. Ấy thế mà chưa một lần mẹ để con chịu khổ, thậm chí còn sướng hơn gấp nhiều lần so với những đứa trẻ con nhà khá giả khác. Mẹ hiểu con hơn cả con, thế nhưng đã có những lần con bất hiếu nói mẹ chẳng hiểu gì. Những tật xấu của con trong mắt mẹ đều đáng yêu. Mẹ chê con cái tính ham ngủ, nhưng con biết mẹ lại rất yêu điều đó.

Ngày con còn nhỏ, mẹ luôn cố gắng cho con những món ăn con thích, mẹ cứ nhường hết cho con và bảo không thích gì món đó, nào là "món này khó ăn, mẹ không ăn được, con ăn đi", rồi "cái này xương quá, răng mẹ không nhai được". Con dại dột, vô tâm nên cứ nghĩ lời mẹ nói là thật và cứ thế ăn ngon lành. Giờ khi con đã lớn khôn mẹ vẫn như thế, luôn "đánh lừa" con, nhiều hôm con đã phải to tiếng với mẹ. Mẹ ơi, con xin lỗi.

Mẹ lúc nào cũng thế, chẳng bao giờ nghĩ cho bản thân mình, đến nỗi đau ốm mà chẳng chịu lấy thuốc uống vì sợ tốn tiền, ăn không dám ăn, mặc không dám mặc. Cứ hết năm này rồi lại qua năm khác, mẹ chẳng thể may nổi một bộ đồ, đôi dép hư mẹ cứ cố đi mãi. Tất cả điều mẹ làm là để tiết kiệm nuôi con ăn học. Mẹ "keo kiệt" quá mức với bản thân nhưng lại quá hào phóng với người khác. Mẹ luôn dành cho con những thứ tốt nhất, vì con mẹ sẵn sàng mua cho người ta những thứ quý giá mà mẹ chưa bao giờ được nếm thử, sẵn sàng làm không công cho người ta mặc trời nóng gắt hay lạnh giá, mặc cho mình đang đau ốm bệnh tật. Vì con mẹ luôn phải kìm nén bực tức, mặc cho người ta nói năng, hành động ác ý. Mẹ ơi, con thật sự không muốn thế đâu. Vì sao ông trời lại bất công đối xử với mẹ như thế?

Mẹ luôn tỏ ra là người phụ nữ mạnh mẽ, trước mặt con chưa bao giờ mẹ yếu đuối. Ngày con xa nhà đi học đại học, mẹ dặn không được khóc và mẹ cố cứng rắn. Người ta hỏi mẹ: Nhà chỉ có hai mẹ con, con đi rồi mẹ có nhớ, có buồn không? Mẹ mỉm cười nói: "Tôi không buồn gì cả, bình thường thế thôi, có chi mà phải buồn". Nói thế nhưng con biết mẹ rất buồn, thấy trống trải, nỗi cô đơn đầy ắp trong tim mẹ.

Mẹ ơi! Con biết mẹ không thể có thêm một hoàng tử hay công chúa nữa, nhưng con sẽ cố gắng bù đắp tình yêu thương cho mẹ. Con sẽ trở thành con ngoan của mẹ. Con chưa bao giờ có khái niệm mẹ ghẻ, mẹ kế hay mẹ ruột, con chỉ biết công dưỡng dục, nuôi dưỡng của mẹ dành cho con quá lớn lao, quá bao la, quá tuyệt vời.
Cảm ơn mẹ đã đến trong cuộc đời này, yêu thương con nhiều đến như vậy. Con vẫn biết người ta chẳng thể nào sống trong vòng tay che chở của mẹ cha mãi được, sẽ lớn lên và đứng trên đôi chân của mình. Con không muốn mình khôn lớn trưởng thành, chỉ muốn mãi là cậu bé để được mẹ chở che.

Tình yêu thương mẹ dành cho con chẳng thể nào diễn tả nổi. Con quá vô tâm, chỉ biết đón nhận tình cảm, yêu thương của mẹ mà chẳng hề biết đáp trả. Con ích kỷ, chỉ biết giữ khăng khăng cho riêng mình. Con xin lỗi, con biết dẫu có nói đến ngàn lời xin lỗi hay vạn lời cảm ơn cũng không thể diễn tả cảm xúc của con lúc này. Con là con trai, ít thể hiện tình cảm bằng hành động hay lời nói nhưng con tin mẹ có thể cảm nhận được tình yêu con dành cho mẹ.

Con yêu mẹ!

Ngoc Vu

Ngày đăng: 30/03/2016
Người đăng: Ngoc Vu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín
Thép đã tôi thế đây
 

Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí…”

Thép đã tôi thế đấy (Nikolai Alexeevich Ostrovsky)

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage