Gửi bài:

Phía sau thành công của một người đàn ông…

Vợ ở nhà sướng như tiên, hàng tháng có người rót tiền vào hầu bao. Anh ấy à, có người đem tiền đổ vào túi anh để anh được ngồi ở nhà như vợ thì có xúc phạm thế chứ xúc phạm nữa anh cũng chịu được.

***

Anh là trụ cột trong gia đình, từ tiền điện nước, tiền ăn uống, tiền học cho con, tiền lễ tết, tiền sinh nhật, tiền ma chay hiếu hỉ ti tỉ thứ tiền tiêu xài trong gia đình anh đều phải lo. Anh cho mình cái quyền được căng thẳng, mà căng thẳng thì được phép chì triết vợ vài câu cho hả giận. Có gì đâu áp lực đồng tiền đè lên vai anh nặng thế cơ mà, anh có tiền anh có quyền, kiếm tiền vất vả chứ vợ anh nghe mấy câu gắt gỏng có lúc xúc phạm đâu thấm gì so với việc anh phải nai lưng ra kiếm tiền. Vợ ở nhà sướng như tiên, hàng tháng có người rót tiền vào hầu bao. Anh ấy à, có người đem tiền đổ vào túi anh để anh được ngồi ở nhà như vợ thì có xúc phạm thế chứ xúc phạm nữa anh cũng chịu được.

phai-sau-thanh-cong-cua-mot-nguoi-dan-ong

Chị là vợ anh. Chị ở nhà làm công việc nội trợ. Không phải chị ít học hay không thể xin được việc nên mới ở nhà làm nội trợ. Chị học thức đầy đủ, xin đâu người ta nhận đấy, sau khi sinh con chị nghỉ ở nhà chẳng qua cũng là vì hi sinh cho gia đình đấy thôi. Tính anh gia trưởng, với anh vợ phải chăm lo việc gia đình, chồng đi làm về chỉ việc ăn cơm xong đi ngủ thôi, anh nói với vợ "cô làm thế nào thì làm, đi làm hay ở nhà tùy cô nhưng sáng phải đưa con đi học, chiều 6 rưỡi giờ phải có cơm ăn, nhà cửa lúc nào cũng phải gọn gàng tinh tươm, con ốm phải ở nhà chăm con, giỗ tết tôi bận cô phải tự mà đi", anh nói vậy vì chị nài quá chứ thực tâm anh không muốn cho vợ đi làm.

Sau sinh, chị đị làm một thời gian nhưng vì lo việc ra đình sáng đi muộn, chiều về sớm lại hay phải nghỉ ở nhà để lo toan con cái và việc gia đình, việc công sở không đảm bảo, việc nhà chồng hay than phiền: những câu chuyện kiểu như "tôi dặn cô 6 rưỡi ăn cơm, bây giờ 7 giờ kém 15 rồi mà chưa có cơm ăn à, lần sau như thế này thì ông ra ngoài ông ăn" hay "tôi chẳng cần biết hôm nay cơ quan cô có sự vụ gì, đã phân công cô đưa đón con đi học thì cứ thế mà làm, vứt cái việc của cô đi mà về nhà đón con ngay, thằng này kiếm tiền mệt rồi đừng có mà nhờ vả" hoặc "cô đi làm kiếm được mấy đồng mà suốt ngày kêu mệt, mệt cũng tự mà làm hết việc nhà đi, không làm hết thì đừng đi ngủ, thằng này kiếm tiền đủ đau đầu rồi, đừng có kêu nhiều làm tôi đau đầu hơn" là những lời nói rát tai mà hằng ngày người chồng đầu ấp tay gối vẫn nói với cô. Thậm chí anh thường xuyên bỏ nhà đi qua đêm như một cách biểu tình ép chị nghỉ việc, chị đành nghỉ để làm cho chu toàn trách nhiệm của người vợ, người mẹ.

Nhưng chồng chị đâu có hiểu được sự hi sinh của chị lớn lao đến mức nào. Với anh, chị ở nhà là để hưởng thụ, anh cho rằng anh vất vả, căng thẳng vì kiếm tiền nuôi cả nhà nên có quyền về nhà nhiếng móc, thóa mạ vợ. Anh cho rằng việc xả stress bằng cách trút giận lên vợ như thế là bình thường, vợ là bề dưới lại không kiếm ra tiền, vợ phải nhịn. Quan điểm sống trong gia đình của anh là thế.

Việc anh trách móc chị diễn ra hằng ngày. Thường thì bao nhiêu buồn tủi chị cất hết trong lòng, đêm đến tìm một góc khuất khóc cho vơi tủi hờn. Chị không cãi nhau với anh vì chị biết có đôi co thì người cuối cũng chịu thiệt vẫn là bản thân chị, thêm nữa chị lo cô con gái nhỏ sẽ buồn khi nhìn thấy bố mẹ cãi nhau.

Hôm ấy chị đi chợ nấu món canh đầu cá anh vẫn thích. Chị nghĩ bụng, "lâu rồi chưa ăn, hôm nay mình nấu món này chắc ông xã sẽ phấn khởi ra trò".

Chị kỳ công ra chợ chọn cái đầu cá ngon nhất. Về nhà vào bếp nấu nướng từ sớm để chồng về có cơm ăn luôn. Nấu nướng không chỉ là sở thích của chị, chị nấu ăn còn rất ngon nữa. Nêm nếm ra vị cho vừa vặn, sắp dọn bát đũa ra mâm, bày biện thức ăn rồi múc ra bát món canh cá nóng hôi hổi và thơm phưng phức chị mới tá hỏa mình chưa cắm cơm.

"Trời ạ, sao mình lại đãng trí quá vậy"- chị tự trách mình.

- "Anh ơi, em quên chưa cắm cơm rồi. Em bê đồ ăn ra để anh nhậu trước. Em đun nước sôi cắm cơm chừng 15 phút là cơm chín anh nhé!"

- Sao cô ngu thế, ở nhà có mỗi việc cơm nước mà cũng làm không xong. Có cắm nồi cơm cũng quên thì cô đi chết đi".

Từ ngày sinh em bé trí nhớ cô sa sút hẳn thỉnh thoảng lại nói trước quên sau. Cô cũng tâm sự với chồng như thế mà anh chẳng hiểu cho cô bao giờ.

"Đúng là cô sai vì quên chưa cắm cơm, nhưng tội có lớn đến mức anh chửi cô ngu, để anh nguyền rủa vợ anh đi chết đi hay không?" càng nghĩ càng thấy buồn tủi và căm phẫn, tranh thủ hôm nay con đang ở ngoại chơi, lần này cô không giữ im lặng nữa.

- Ngày xưa tôi có hay đãng trí như thế này đâu, tôi lú lẫn thế này cũng là vì đẻ con cho anh đấy. Đừng nghĩ tôi ở nhà không kiếm ra tiền mà anh có quyền xúc phạm tôi thế nào cũng được nhé, tôi ở nhà bao nhiêu việc nhà đều đến tay, rồi chăm lo bữa ăn giấc ngủ cho con cái và chăm luôn cả anh nữa đấy. Tôi có ăn có làm, tôi không ăn không ăn hỏng của anh đồng nào đâu mà ngày nào anh cũng dày vò tôi.

Bốp... Anh tát chị một cái đau điếng.

Chị lao ra đường, trời đất mênh mông, biết đâu là bờ?

Từ ngày chị bỏ đi, anh tìm chị khắp nơi nhưng không ai hay biết tung tích hoặc có thể họ biết mà giấu anh. Một mình ở trong căn nhà trống trải không có tiếng nói ấm áp của vợ và tiếng cười giòn tan của con anh mới nhận ra vợ con quan trọng với anh đến mức nào. Từ ngày chị đi, nhà cửa bề bộn, hôi hám, cơm anh cũng chẳng có một bữa tử tế mà ăn, ốm đau cứ nằm một mình co ro không có người hỏi han chăm sóc đến lúc này anh mới nhận ra công sức chị đóng góp cho ra đình rất lớn chứ không hề nhỏ so với việc kiếm tiền của anh.

Sau một năm trông anh già hẳn đi, nước da vàng vọt, xanh xao, râu dài không buồn cạo, tóc rậm chẳng ai giục cắt, quần áo nhầu nhĩ cũng không có người là vì thế các vụ đàm phán làm ăn cũng thường xuyên thất bại. Đến bây giờ anh mới thấm thía thế nào là đằng sau sự thành công của người đàn ông luôn có hình bóng của một người phụ nữ.

Anh vẫn thường xuyên nghe ngóng thông tin về chị nhưng bặt vô âm tín... Ngày hôm ấy trong bản tin thời sự người ta phỏng vấn một nữ doanh nhân thành đạt mở thành công một chuỗi 6 cửa hàng ăn chuyên món Việt tại Thái Lan. Đúng là vợ anh rồi, chị bây giờ trông trẻ và đẹp hơn xưa rất nhiều. Trong buổi phỏng vấn, MC hỏi chị rất nhiều. Khi được hỏi "động lực nào thôi thúc chị một thân một mình sang nơi đất khách quê người lập nghiệp?", chị đã trả lời rằng "tôi muốn chứng tỏ cho chồng tôi và tất cả phái mạnh biết rằng phụ nữ chấp nhận loanh quanh nơi xó bếp là vì họ chấp nhận hi sinh chứ không phải bởi vì họ kém cỏi, đàn ông biết kiếm tiền phụ nữ cũng có thể kiếm tiền rất giỏi chỉ là họ lùi về sau làm bàn đạp vững chắc cho sự thăng tiến của chồng mình đấy thôi". Mắt anh bỗng nhòe đi khi nghe chị nói những lời ấy...

 

Ngày đăng: 05/08/2016
Người đăng: Hantl Nguyen
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Nấm Linh Chi khô Điện Biên
Có lẽ con người
 

Có lẽ con người luôn có một số chuyện gì đó, dù có muốn quên cũng không thể quên được.

Năm tháng vội vã - Cửu Dạ Hồi.

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage