Gửi bài:

Nụ hôn thoáng qua

Lâm Hạ Vy đang trong chuyến dã ngoại cùng với lớp đại học. Năm nay cô đã là sinh viên năm cuối của khoa điều dưỡng viên, những dịp vui vẻ cùng bạn bè như thế này vốn không còn nhiều, vì vậy cần phải tranh thủ góp mặt. Thế nhưng, lí do thực sự khiến cô tham gia lại là vì một bức ảnh – một bức ảnh cô đã vô tình thấy được trong quá trình tìm hiểu về điểm đến của chuyến đi. Có lẽ thật nực cười nhưng Hạ Vy lại để ý đến trong bức ảnh có thứ gì đó quen thuộc đã xuất hiện trong giấc mơ hằng đêm cứ lặp lại của cô.

***

Một giấc mơ thật mơ hồ, nhưng cũng lại thật rõ ràng...

Một giấc mơ thật hư ảo, nhưng cũng lại rất chân thực...

Mỗi đêm, cô cứ mơ thấy một chàng trai, anh xuất hiện nhẹ nhàng như một cơn gió.

Cô mơ thấy giọng nói vô cùng trầm ấm của anh gọi tên cô.

Cô mơ thấy bàn tay lành lạnh của anh ân cần nắm lấy tay cô.

Cô mơ thấy anh ôm chặt cô – cái ôm mang cảm giác dịu dàng như nước.

Cô mơ thấy anh hôn cô – nụ hôn say đắm và ngọt ngào.

...

nu-hon-thoang-qua

Với cô, từ lâu đó đã không đơn giản chỉ là giấc mơ, vì những cảm giác ấy đều chân thật hơn lúc nào hết. Có lẽ thật vô lí và điên rồ, nhưng cô thật sự đã yêu người con trai trong mỗi giấc mơ kia mất rồi.

Tuy cô chưa thể nào nhìn rõ được khuôn mặt của anh, nhưng những hơi thở, giọng nói, cử chỉ ân cần của anh đã đi sâu vào trong trái tim cô.

Tuy cô chưa thể hỏi được anh là ai, nhưng cô chắc chắn là anh có tồn tại, và cô nhất định sẽ tìm thấy.

Anh mỗi lần xuất hiện trong giấc mơ của cô đều không giống nhau, duy chỉ có một thứ vẫn không hề thay đổi – đó là khung cảnh phía sau lưng anh – một khu rừng, khu rừng âm u lạnh lẽo và dường như không hề có dấu hiệu của sự sống: Không ánh sáng, không tiếng động. Xung quanh chỉ thấy muôn ngàn những gốc cây đen sọm, sù sì và kì quái mọc thành tầng tầng lớp lớp như một mê cung.

Đặc biệt hơn nữa là sự khô hanh đến lạ kì, không hề có dấu hiệu của một chút hơi nước, thậm chí là đất. Nơi đáng nhẽ ra được gọi là đất kia đã hoàn toàn bị lá khô bao phủ - một tầng lá không biết dày đến chừng nào nhưng giống như được tạo ra từ nghìn năm nay vậy. Nhưng chiếc lá khô khốc dật dờ theo gió, vậy nhưng cô lại không thể nghe thấy bất cứ một âm thanh sột soạt nào, mọi thứ đều im bặt...

...

Khu rừng trong bức ảnh tất nhiên không hề giống như trong giấc mơ của Hạ Vy, duy chỉ có một điểm khiến cô chú ý đến. Ở một góc của bức ảnh có một cột mốc cũ kĩ, trên đó khắc một mũi tên quay ngược và đánh số 1024. Trong mơ cô đã thấy chiếc cột mốc này, thậm chí là thấy nó rất rõ, chỉ có diều số đánh trên đó mỗi lần đều thay đổi mà hình như là dần tăng lên.

Có khi nào nơi đây có liên quan đến giấc mơ kì lạ đó?

***

Cuộc dã ngoại của lớp có gần 50 người tham gia. Họ dựng trại ở bãi đất dưới chân một vách núi, cũng là ven một khu rừng rậm rạp.

Cả buổi chiều trong lúc dựng trại, Hạ Vy đã tranh thủ để ý xung quanh, nhưng nơi đây chẳng có vẻ gì giống như khu rừng mà mỗi đêm cô vẫn luôn mơ thấy.

Buổi tối, mọi người đốt lửa trại, quây quần nướng thịt, ca hát và chơi các trò chơi dân gian.

Hạ Vy còn đang mải sửa soạn gì đó trong trại của mình, các bạn ở cùng cô đều đã ra ngoài hết. Một lát cô vén tấm rèm của bước ra ngoài, đang định đi tới chỗ đốt lửa thì bỗng nghe thấy tiếng người nào đó gọi tên mình phía sau.

" Hạ Vy..."

Cô quay đầu trở lại – không có ai, chỉ là chiếc lều nhỏ vẫn sừng sững ở đó.

" Hạ Vy..."

Lại có tiếng gọi, vậy đúng là không phải cô nghe nhầm.

Hai giọng nói rõ ràng khác nhau nhưng đều có cảm giác rất gần giống như thì thầm ngay sát bên tai cô.

" Hạ Vy..."

Lần này Hạ Vy đã nghe rất rõ, tiếng gọi phát ra từ phía bên phải, chính là hướng vào khu rừng.

Hạ Vy hơi ngẩn ngơ nhưng rồi không biết sao cô lại quyết định đi về phía đó, tiến theo con đường nhỏ đã được lập ra thành lối đi.

Cô không còn nghe thấy có ai đó thì thầm tên mình, nhưng phía trước cô lại cứ văng vẳng một tiếng hét thất thanh, càng ngày càng rõ, tiếng hét sắc lạnh mà hun hút, bi thảm và thê lương đến rợn lòng người.

Càng vào sâu, cây cối càng âm u, cảm giác rùng rợn cũng ngày càng rõ nét. Ánh trăng vàng rực xuyên qua những kẽ lá, rọi thẳng xuống đủ chiếu sáng cho cảnh vật hai bên đường. Tiếng hét vừa sắc vừa lạnh như tiếng lưỡi dao bằng băng đá được cọ miết vào nhau mà Hạ Vy vừa nghe được lại dần chuyển thành tiếng rên, một tiếng rên rỉ thảm thiết và bi thương, nhưng vẫn mang màu sắc của sự ớn lạnh dằn vặt cào xé tận vết xước nơi trái tim con người.

Hạ Vy hơi rùng người bởi sự ớn lạnh đó, cô cẩn trọng bước từng bước chậm chạp và bỗng sững người đứng khựng lại một cách bất chợt. Tiếng rên đó... rõ ràng đang hiện hữu ở phía sau cô, mà còn rất gần, cô thậm chí còn cảm nhận được như có hơi thở lạnh buốt phả ra ngay sau gáy mình.

Tim Hạ Vy phút chốc ngừng đập, nhưng ngay sau đó lại đập loạn xạ dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô thu hết can đảm, cắn chặt môi quay người về phía sau...Tiếng rên đã hoàn toàn im bặt, thay vào đó trên mặt đất lại xuất hiện một người con gái. Cô gái ngồi trên lớp lá khô, cúi mặt xuống gối, mái tóc đen dày xõa rũ rượi che hoàn toàn gương mặt, cơ thể toát ra tia lạnh lẽo đáng sợ khiến cho Hạ Vy bất giác lùi một bước về sau.

Bầu trời trăng sáng yên bình bỗng nhiên chớp lóe xẹt ngang, tim của Hạ Vy cũng theo đó mà nhíu mạnh một cái. Trong tia chớp lóe sáng lên cô đã thấy trước mắt mình ... một đôi mắt – đôi mắt trắng dã mang màu sắc ám ảnh kinh rợn, nó trợn to hết mức, chỉ trắng dã như vừ rơi mất con ngươi, xung quanh nền đỏ đục ngàu loét sâu, chỗ đồng tử gằn lên tia đỏ sóng sánh... Chỉ trong tích tắc nhưng Hạ Vy giật thót mình lùi thêm mấy bước... Cô gái đang ngồi ôm gối phía trước cũng từ từ ngẩng đầu dậy, lớp tóc như những con vật thân mềm dài ngoằn đen sọm trườn sang hai bên, để lộ ra gương mặt khô khốc trắng bệch. Trên đó là hai hốc mắt to tướng và sâu hoắm, máu đen đang không ngừng rỉ ra, rỉ xuống cằm rồi rớt tong tỏng trên mặt đất, tạo tiếng tanh tách như nước giọt giữa một căn nhà hoang vắng im bặt.

Hạ Vy kinh hãi đến mức đôi chân cũng trở nên bủn rủn không nghe theo, cứ bất giác lùi, lại lùi về sau.

Cô gái kia chống hai bàn tay xuống lớp lá trên mặt đất, dướn người bò về phía Hạ Vy, máu đen từ hốc mắt vẫn không ngừng rớt tong tỏng.

"Aaaaa...aaaaaaaa"

Lâm Hạ Vy hét lên thất thanh rồi theo bản năng quay đầu lao thẳng. Trong phút chốc cô không thể nghĩ ngợi điều gì, cũng không thể nhìn thấy phía trước có gì, chỉ biết chạy không ngừng về một hướng đi vô định. Cô cứ chạy trong hoảng loạn, cho tới khi vấp phải một thứ gì đó mà ngã đổ nhào, úp mặt xuống đất. Nhưng kì lạ lạ Hạ Vy không hề thấy đau, vì nền đất lúc này là một lớp lá khô dày vô định.

Hạ Vy thở gấp vài hơi, cố giữ tâm trí bình ổn lại một chút mới nhổm người dậy. Vốn là người mạnh mẽ, cô hít một hơi tự trấn an, nhưng sự thật là hai chân vẫn không ngừng run rẩy.

Nhưng một thứ gì đó đã khiến cô dồn toàn bộ sự chú ý mà tạm quên đi sợ hãi. Ngay trước mắt cô là một chiếc cột mốc cũ kĩ, trên đó có hình mũi tên quay ngược quen thuộc, lần này là số 1152. Cái này... Có khi nào cô lại đang bị cuốn trong giấc mơ của mình? Cô đang mơ sao?

Đứng thẳng người và nhìn sâu vào bên trong, khu rừng trước mắt Hạ Vy khi nãy đã hoàn toàn thay đổi – đã trở thành khung cảnh quen thuộc trong mỗi giấc mơ của cô. Chỉ có điều nó không còn im bặt mà chất chứa những thứ âm thanh rùng rợn vẫn là những tiếng hét thê lương, những tiếng kêu rên bi thảm, tiếng cười thì thào ớn lạnh, tiếng tí tách nhỏ giọt, cào xé răng rắc... và cả tiếng roàn roạn của lá khô. Tất cả đều vang vảng vọng đi vọng lại luẩn quẩn như một thế giới ám ảnh mơ hồ.

Điều đáng kinh ngạc là phía sau lưng cô vẫn là khu rừng cây lá rậm rạp của tự nhiên cây cối lặng lẽ chìm trong ánh trăng yên ả. Nơi cô đứng, chiếc cột mốc này giống như ranh giới phân chia hai thế giới hoàn toàn tách biệt nhau. Hạ Vy thực sự muốn quay về hướng đó mà bỏ chạy khỏi cảm giác kinh rợn mình vừa tưởng tượng ra, nhưng đáng sợ là bước chân của cô lại giống như mở rộng thêm khu rừng chết chóc - cứ bước một bước, khu rừng đen tối khô khốc đó lấn trải thêm một bước, như thể cô sẽ không bao giờ có thể thoát ra.

Hạ Vy lại quay đầu về hướng kia, chiếc cột mốc – ranh giới ban nãy đã cách cô khá xa, nhưng hai chân cô vẫn ngập trên một lớp lá dày mà khô khốc.

Cô mơ hồ đứng chết lặng bên một gốc cây lớn. Ánh trăng không biết từ khi nào đã bị bóng đêm đen kịt lấn át, dải ánh sáng duy nhất từ chiếc điện thoại trên tay Hạ Vy bỗng nhiên tắt phụt kéo theo cảm giác rợn người kinh hãi của cô. Đôi tay cũng trở nên run rẩy mà không ngừng bấm loạn phím, chỉ mong chiếc điện thoại có chút phản ứng gì đó hơn là việc cứ tắt ngủm, nhưng... mọi thứ dường như vô hiệu. Hạ Vy không dám ngẩng đầu khi tự cảm nhận thấy bóng tối mờ mịt đang bủa vây quanh mình, cảm giác có luồng khí nặng nề mà lạnh lạnh từ tận nơi hun hút nào đó cứ dần len lỏi tìm đến vây chặt lấy xung quanh cô. Việc không thể xác định được phương hướng cùng những tiếng động vang vọng giữa khoảng không âm u càng làm cho con người ta trở nên hoảng loạn bởi những liên tưởng đáng sợ.

Hạ Vy không dám nhích bước mà chỉ biết nắm chặt lấy vật cứng trong tay, cho đến khi bên tai cô vang lên một tiếng động lạ, giống như một chiếc chuông nhỏ đang rung lắc liên hồi. Cô chầm chậm quay sanh phải, nhịp tim phập phồng theo từng góc độ. Đúng là có một chiếc chuông, một chiếc chuông nhỏ xíu màu bạc sáng lấp lánh đang lắc rất nhanh và mạnh như có thể thôi miên bất cứ người nào nhìn vào nó. Quả chuông buông xuống từ một cái lắc bạc, còn cái lắc đó được đeo ở... cổ một bàn chân, một bàn chân trắng bệch đang treo lơ lửng ngang mặt của Hạ Vy...

"Aaa...aaaaa...."

Bất chợt bị đứng tim, Hạ Vy không kịp phản ứng gì, chỉ hét lên một tiếng, kinh hãi nhìn vào cái xác trắng toát đang treo cổ lơ lửng buông xuống từ cành cây phía trên đầu cô. Cùng lúc cái xác đột ngột rơi xuống ngay sát Hạ Vy, mặt cô kề sát với khuôn mặt bị che bởi lớp tóc dài rũ rượi của xác chết đó. Lập tức, còn chưa kịp định thần, hạ Vy có cảm giác vật gì đó lạnh buốt đang sờ soạm trên cổ mình. Cô không dám nhìn xuống cổ, nhưng lại thấy cái xác phía trước vươn cánh tay về phía cô, đồng thời lớp tóc mái bất giác lật tung......

Lần này Hạ Vy không để mình kịp thấy gương mặt kia, cô đã quay đầu chạy, dù biết có không thoát được khỏi đây cũng phải chạy về hướng đó...

Nhưng chạy không được bao xa, Hạ Vy liền lao sầm vào một thứ gì đó...

Một mùi hương nhàn nhạt quen thuộc.

Một cảm giác va chạm cơ thể quen thuộc.

Một bàn tay nắm lấy tay cô vô cùng quen thuộc.

" Nhắm mắt vào! Không được chạy về lối đó!" – Một giọng nói trầm ấm cũng rất quen thuộc.

Người đó nắm chặt lấy tay cô kéo chạy ngược theo hướng về phía khu rừng, chạy thẳng lướt qua cái xác chết trắng bệch kia. Hạ Vy theo lời nhắm chặt mắt, để cho bàn tay lành lạnh đó dẫn mình chạy băng băng.

Nhưng trước đó cô đã chạy rất lâu, không còn nhiều sức lực nữa, dưới chân lại là lớp lá dày mấp mô, Hạ Vy bớt chợt bị khuỵu người xuống. Bàn tay nắm lấy tay cô cũng dừng lại theo...

"Hạ Vy..."

Hạ Vy!

Tiếng gọi này... Là anh!

Cô mở mắt, ngước nhìn gương mặt của anh. Đây là lần đầu tiên cô nhìn được nó – Rất thanh tú, rất đẹp, rất gần gũi dịu dàng, cũng rất nhợt nhạt và trầm lặng, giống như tưởng tượng của cô.

Gương mặt này... cuối cùng cô cũng có thể nhìn thấy...

Cô ngẩn ngơ nhìn mãi gương mặt của anh, muốn ghi nhớ nó, khắc sâu nó, để nếu như rời khỏi giấc mơ, cô sẽ có thể đi tìm anh, anh sẽ ở một nơi nào đó...

"Em đã thấy anh rồi!"

Gương mặt anh không hề mang biểu cảm, phảng phất hơi lạnh nhưng cô vẫn có cảm giác yên bình.Anh đưa tay nhẹ vuốt tóc cô:

" Lẽ ra em không nên tới đây..."

Tới đây? Vậy không phải cô đang mơ sao?

Hạ Vy lại lên tiếng hỏi anh, câu hỏi mà cô hôm nào cũng đặt ra nhưng chưa bao giờ nghe được lời đáp. Mỗi lần cô hỏi câu này, anh đều biến mất, cô đều tỉnh mộng...

" Anh...là ai thế?"

Cô hắng lòng chờ đợi câu trả lời.

Anh chợt sững lại, bàn tay đang vuốt tóc cô từ từ buông xuống, tan biến trong không trung – anh lại biến mất giống như bao lần khác,mờ dần đi trong tiếng hú mơ hồ...

***

Tiếng hú rền rã vang lên rồi mọi âm thanh dần dần tan biến. Ánh sáng lờ mờ hiện hữu, có lẽ trời đã sáng, có lẽ đã là ban ngày, nhưng cả khu rừng vẫn âm u một màu nâu đen chết chóc. Ánh mặt trời dường như cũng không thể len lỏi qua những tán cây lá xếp thành tầng tầng lớp lớp kia.

Hạ Vy đang ngồi giữa lớp lá khô, ngẩn ngơ nhì vào khoảng không trước mặt. Anh đã biến mất, nhưng cô thì vẫn chưa hè tỉnh hỏi cơn mộng. Đã bao lần cô chỉ muốn bước vào cơn mộng ấy, không cần tỉnh lại, để tìm anh, để được ở bên anh. Nhưng lúc này, cô biết mình cần phải nhanh chóng rời khỏi.

Cô đứng thẳng người, đi về hướng có ánh sáng. Tất cả lúc này lại im lặng, chỉ có tiếng roàn roạt của lá khô chuyển động theo bước chân.

Đi mãi, trước mặt cô cũng hiện ra ánh mặt trời rực rỡ, màu xanh mướt của khu rừng tự nhiên. Hạ Vy không dừng bước, cô cứ thế tiến lên dù biết là vô vọng, dù biết là không thể thoát ra được khi mà phía trước ngày càng tối tăm, cây cối theo bước chân dần dần trở nên khô khốc. Cho tới khi có tiếng gọi.

"Hạ Vy..."

Hạ Vy!

... Là anh!

" Hạ Vy..." – Cô quay đầu chạy về phía có tiếng gọi trầm ấm quen thuộc của anh. Sự hiện hữu của anh dường như khiến cô tạm quên đi sợ hãi.

Cô cứ chạy chầm chậm hướng theo một tiếng gọi mơ hồ, đi rất sâu, rất sâu, đến một nơi tối tăm hun hút, tiếng gọi dịu dàng của anh đã kề sát bên tai.

" Hạ Vy..."

Cô dừng bước, ngồi xuống một gốc cây đen sọm kì quái ở đó, chờ đợi sự xuất hiện của anh. Xung quanh cô lại bắt đầu vang lên những âm thanh rờn rợn, một cơn gió ớn lạnh rít qua làm lá trên mặt đất nhấp nhổm, cành cây lay động, xa xa một vài bóng trắng trắng qua lại dập dờn...

Tiếng thở nặng trĩu già cỗi mang cảm giác mút mát đói khát mỗi lúc một gần. Trong bóng tối đen kịt từ tất cả các phía xung quang đều lốm đốm những con mắt trắng dã lồng lộn, tròng mắt nhung nhúc những cộm kí sinh vật oằn oại kin tởm. Những cái xác ma nữ trắng toát như Hạ Vy đã từng thấy từ từ thò đầu tóc xõa xượi ra khỏi màn đen, chống tay bò trên mặt đất có vẻ hướng về phía cô.

Hạ Vy run rẩy co dúm người dán chặt lưng vào gốc cây, cô không thể chạy trốn đi hướng nào khác, tay cô vơ lấy một cành cây lớn ngay bên cạnh, nắm thật chặt như vừa cố trấn tĩnh vừa nghĩ cách thoát khỏi một cơn ác mộng.

Nhưng bất chợt có một bàn tay từ phía sau giơ lên che mắt cô, cảm giác lành lạnh quen thuộc. Anh cất giọng êm nhẹ như nước:

" Đừng nhìn, chúng không thể tới đây!"

...Là anh!

Cô đưa tay gỡ bàn tay phảng hơi lạnh của anh trên mắt mình, nhìn thẳng lên mặt anh. Cô sẽ không nhìn về phía sau, không nhìn ra xung quanh, chỉ nhìn anh, người đàn ông trong mơ mà cô yêu say đắm – anh mang đến cho cô cảm giác thật yên bình!

Mọi ảo ảnh kinh rợn như dần dần tan biến, chỉ có anh lần này là đã thật sự rõ ràng, không giống như chỉ là trong mỗi giấc mơ nữa. Anh lên tiếng:

" Em không được bước theo hướng đó, sẽ khiến chốn chết chóc này lan rộng..."

Ý anh là cô không được đi về lối ra khu rừng có ánh sáng kia, vì vậy vừa rồi, cô đã nghe thấy tiếng của anh gọi mình trở lại.

Bóng tối mờ mịt, nhưng cô vẫn thấy rõ gương mặt anh, vì nó trắng và lạnh lẽo hơn bình thường. Cứ mãi ngắm nhìn, trong đầu cô lại văng vẳng câu hỏi đã lặp lại không biết bao lần... anh là ai?

" Anh..."

" Là một hồn ma!"

Là một hồn ma?

Câu trả lời của anh đã chặn ngang câu hỏi của cô, lần này anh không biến mất, lần này anh đã trả lời, cô đã hỏi được anh là ai... nhưng... anh nói... anh là một... hồn ma!

Cơ thể đang hơi nhổm về phía anh đột nhiên nặng trịch bệt xuống đất, cô ngẩn ngơ buông thõng cánh tay, ánh mắt vẫn dán vào gương mặt lạnh lẽo như không thể mang biểu cảm của anh.

Anh vẫn không cùng thế giới với cô...

Trước đây anh tồn tại trong giấc mộng. còn bây giờ tuy đã gặp được anh rồi... nhưng...

Cô chầm chậm nắm lấy bàn tay của anh, vuốt ve những ngón tay thon dài trắng bệch mà lành lạnh.

" Em chỉ cần gặp được anh, em đã từng ước nguyện chỉ cần bước vào giấc mơ kia, chỉ cần gặp được anh, anh là ai không quan trọng... Vì em biết giấc mơ kì lạ đó cứ mãi đến với mình, chắc chắn không đơn giản chỉ là mơ, chắc chắn có điều gì đó đáng sợ... nhưng em mỗi tối nhắm mắt lại chỉ muốn đắm chìm vào giấc mơ đó..."

" Anh không thể tồn tại cùng em..."

Cô nắm chặt tay anh hơn. Anh lại tiếp tục lên tiếng, trên mặt vẫn không hề mang biểu cảm:

" Em... lẽ ra không nên tới đây. Em phải rời khỏi đây..."

Cô hiểu, nơi đây quá đáng sợ, cô phải rời khỏi, nhưng...

" Còn anh?"

" Không thể!"

" Vậy em không cần đi, nếu ở đây có thể bên cạnh anh..."

" Cũng không thể, em không thể tồn tại ở đây, bọn chúng sẽ tìm đến em."

Cô ngẩn người, bọn chúng? Anh? Những thứ đáng sợ kia? Khu rừng kinh rợn này? Và cô?

" Có thể cho em hiểu, những chuyện kì lạ này... Và anh..., em đã gặp anh mỗi đêm... đều là thật, phải không?"

" Là mơ, anh chỉ có thể đi vào giấc mơ của em, nhưng giờ... Nói chung giờ em nhất định phải rời khỏi đây, mau..."

" Chuyện gì sẽ xảy ra?" – Cô mơ hồ nhìn vào mắt anh.

"Anh cũng không rõ nữa... Anh chỉ nhớ mình đã bị tai nạn, rồi không biết sao bị lạc vào đây. Nhưng khu rừng quái dị này thì có liên quan đến chuyện của cả nghìn năm trước..." – Ngừng một lúc, anh cầm tay cô, chầm chậm giải thích.

"Trước đây có một con quỷ thần vì làm hại nhân gian nên bị nhốt lại trong một ngôi chùa nhỏ nằm sâu trong rừng rậm. Vào một ngày vị pháp sư trụ trì xuống núi, người đệ tử của ông vì ngủ quên mà để quỷ thần thoát ra đi tung hoành. Vì sức mạnh của nó quá lớn nên pháp sư đại tài cũng không thể tiêu diệt. Để bảo vệ nhân gian, ông đã dùng toàn bộ công lực của mình mà kìm chân quỷ thần trong một khu rừng. Bản thân vị pháp sư đó đã tan biến, nơi ông ngồi làm phép mọc ra một cột mốc đáng dấu cánh cửa vào khu rừng quỷ, còn chiếc chìa khóa đã bị lưu lạc vào nhân gian.

Hạ Vy... em đang giữ chiếc chìa khóa đó. Vì vậy một khi em tới đây sẽ khiến lũ ma quỷ kia tìm đến.Và em cũng không thể chạy khỏi theo lối kia, bước chân của em sẽ dần hé mở cánh cửa cho khu rừng này lan rộng."

Chiếc chìa khóa? Cô bỗng sững người. Là chiếc chìa khóa ánh bạc lung linh một lần không hiểu từ đâu rơi ngay trước mũi chân cô. Cô đã nhặt lấy nó mang về và cất trong một chiếc hộp... đúng là từ đấy giấc mơ kì lạ kia mới xuất hiện.

Hạ Vy hơi rùng mình, ánh mắt hoang mang nhìn lên anh:

" Chiếc chìa khóa đó... Em... phải làm sao?"

Anh vòng tay ôm lấy cô: " Đừng sợ, em chỉ cần rời khỏi đây thôi!"

" Nhưng làm... sao?"

" Hãy lấy chiếc chìa khóa, anh sẽ bảo vệ em đi tới chiếc cột mốc đó, mở cánh cửa và đừng bao giờ tới đây nữa..."

" Em không mang theo nó."

" Em..." – Mặt anh như càng trắng bệch hơn, có vẻ anh cũng hơi hoang mang.

" Như vậy không thể rời khỏi sao?" – Cô hỏi.

Anh không đáp, chỉ ôm chặt cô hơn một chút, ánh mắt hướng ra những bóng trắng đang dật dờ phía sau.

Cô hiểu! Cô cũng vòng tay ôm anh thật chặt, tay cô run ên vì sợ hãi, nhưng ấm áp vì ở cạnh anh.

Những tiếng kêu rùng rợn lại bắt đầu dậy lên, có luồng khí từ xung quanh ngùn ngùn vọng đến, những con ma mang hơi thở thảm thiết lại xuất hiện lờ mờ từ màn đen, chầm chậm tiến gần đến hai người.

Ánh mắt anh nhìn chúng đang dần tiến lại, ôm chặt lấy cô, cô vùi đầu vào ngực anh, không nhìn ra xung quanh nhưng vẫn run rẩy theo từng tiếng rên la rợn gáy.

Một bàn tay của anh buông dưới đất nắm chặt.

Những bóng trắng kia vẫn không ngừng tiến tới.

" Hạ Vy! Em hãy ngủ đi!"

Cô ngẩng đầu nhìn lên gương mặt anh.

" Hãy ngủ và mơ thấy căn phòng của mình, anh sẽ vào giấc mơ của em và giúp em lấy chiếc chìa khóa..."

Cô bất giác nhìn ra cảnh tượng xung quanh, hơi thở dường như khó kiểm soát. Cô lại vục vào lòng anh, nhắm mắt, nhưng lập tức lại ngẩng dậy:

" Nhưng em đi khỏi đây rồi, còn anh, anh thì sao? Chúng ta vẫn có thể gặp nhau chứ?"

Anh im lặng.

" vậy em sẽ không đi..."

" Không được!" – Anh ấn đầu cô tựa vào ngực mình.

" Em không thể không đi, nếu em ở đây chúng sẽ lấy được chiếc chìa khóa và bắt đầu lan rộng tung hoành hại nhân gian. Khu rừng này vốn là nơi nhốt quỷ thần từ cả nghìn năm trước, hắn không thể ra khỏi nhưng đã thu nạp hàng nghìn ma quỷ về đây, không thể để nhưng âm hồn này trở về..."

"Nhưng anh sẽ ra sao?"

" Đừng lo, anh đã là một hồn ma rồi, còn có thể sao được nữa. Nếu em không rời khỏi đây được, chúng ta cũng sẽ vĩnh viễn không thể gặp nhau."

...

Những âm thanh kinh rợn xung quanh vẫn kì miết bên tai, nhưng vòng tay phảng hơi lành lạnh của anh lại khiến cô có cảm giác thật yên bình để chìm dần vào giấc ngủ.

Trong cơn mơ, mọi khung cảnh quen thuộc lại mở ra – vẫn là khu rừng đen sọm, nhưng lần này nó không còn im bặt.

Như bao lần, anh lại xuất hiện từ phía sau cô, nhưng lần này khi quay mặt lại, cô đã có thể nhìn thấy rõ mặt anh. Và lần này, cô lần đầu tiên thấy anh mỉm cười.

Nụ cười đó – cô, có lẽ không bao giờ quên được.

" Mau đưa anh về nhà của em." – Anh cất tiếng, vẫn giọng nói trầm ấm quen thuộc.

Cô mỉm cười, tưởng như anh vừa nói hãy đưa anh ra khỏi thế giới kì dị này, để anh và cô có thể mãi mãi ở bên nhau.

Cô chủ động nắm lấy tay anh...Phải rồi, chúng ta sẽ về nhà, chúng ta sẽ rời khỏi đây...

"Không được, không còn kịp nữa. Em lại phải mơ lần nữa rồi."

Anh lại lên tiếng, không để cô kịp phản ứng, anh lấy một tay che đôi mắt cô, rồi tay kia vươn ra ôm lấy cô vào lòng – Cái ôm này ngoài cảm giác bình yên giờ đây dường như còn rất ấm áp. Cô lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ...

Giấc ngủ đó có lẽ chỉ kéo dài vài gây. Bàn tay che mắt Hạ Vy mở ra – trước mắt cô đã là căn phòng nhỏ bé ấm áp của mình.

Hạ Vy vội vàng lôi từ trong góc tủ đồ ra một chiếc hòm nhỏ - nơi cô cất giữ một số vật dụng lặt vặt, cô nhớ mình đã để chiếc chìa khóa cùng với đống đồ đó. Cô vốn là người ngăn nắp nên không quá khó để thấy được chiếc chìa khóa nhỏ màu bạc nằm gọn ở một góc trong hộp đồ kia. Đôi tay cô run run cầm lấy nó rồi quay mặt về phía sau – anh vẫn đứng lặng nhìn theo cô và chợt nở nhẹ một nụ cười.

Thật mơ hồ quá! Đây cũng chỉ là một giấc mơ thôi phải không? Một giấc mơ như thường lệ của cô, chỉ có điều nó dài hơn một chút – Cô ước gì nó là như vậy! Nếu không thì chỉ cần dừng lại ở lúc này, để anh ở bên cạnh cô, chẳng cần quan tâm đến khu rừng đáng sợ kia, chẳng cần quan tâm có bước qua được cánh cửa kia.

"Hãy đưa nó cho anh." – Anh khẽ đưa tay về phía cô để nhận lấy chiếc chìa khóa.

"Không phải giờ chúng ta cần trở lại khu rừng để mở cánh cửa sao?"

"Không cần thiết nữa, như vậy có khi em sẽ gặp nguy hiểm. Chỉ cần để chiếc chìa khóa ấy lưu lạc nhân gian một lần nữa là được!"

"Vậy..."

"Hạ Vy..."

Cô im lặng nhìn lên anh, bắt gặp một ánh mắt thật trìu mến và nồng nàn. Anh nâng nhẹ cằm cô, đặt lên cánh môi mềm mại một nụ hôn ngọt ngào mà quyến luyến.

"Hãy coi anh như một giấc mơ là được!"

Anh rời khỏi cô, chậm rãi tiến tới mở toang cánh cửa lớn, ánh nắng ồ ạt tràn vào rọi sáng cả căn phòng. Có lẽ sau gần hai ngày bị lạc giữa bóng đêm mờ mịt, ánh mặt trời trước mặt cô thật rực rỡ và nóng bỏng hơn bao giờ hết. Thế nhưng, Hạ Vy lại bất chợt hoảng hốt vì ánh sáng đó làm bóng anh mờ nhạt. Anh quay mặt về phía cô, khẽ nhìn vào bàn tay đặt chiếc chìa khóa đang nâng lên trước mặt rồi lại nhìn vào cô với nụ cười tuy tươi rạng nhưng có gì đó thật xa xôi và nuối tiếc.

Thế rồi... Cơ thể anh theo chiếc chìa khóa kia cứ thế nhạt dần, nhạt dần rồi tan biến trong màu trắng sáng mơ hồ của nắng rạng...

***

"Hạ Vy... Hạ Vy..."

"Hạ Vy, cậu tỉnh lại rồi."

Hạ Vy khẽ mở mắt, xung quanh cô là vài người bạn học khá thân. Cô cố nhổm người dậy nhưng lại thấy toàn thân ê ẩm.

"Mình đang ở đâu đây."

"Bệnh viện. Cậu đột nhiên ngất xỉu trong lúc cắm trại, ngủ miên man như vậy hai ngày nay rồi đấy."

Hạ Vy bỗng ngỡ ngàng đến sửng sốt. Cô đã hôn mê hai ngày – vậy những việc cô đã trải qua ngày hôm trước, việc lạc vào khu rừng kì quái, việc gặp anh... đều là mơ hay sao? Cô lập tức bật dậy khỏi giường, mặc cho lũ bạn ngỡ ngàng nhìn theo sự kì lạ của mình mà bắt xe về thẳng nhà rồi lấy ra cái hộp có chiếc chìa khóa.

Không còn... chiếc chìa khóa ấy quả thực đã biến mất, để rồi trong đầu Hạ Vy hiện ra cả nghìn câu hỏi – những câu hỏi chẳng thể có lời giải đáp trong khoảng thời gian rất lâu, rất lâu...

Những ngày sau đó, Hạ Vy đôi khi vẫn mơ thấy giấc mơ kì lạ, chỉ là trong khu rừng đó không còn xuất hiện hình bóng của chàng trai thân quen kia. Vậy nhưng, chẳng biết là thực hay mơ, trong cô vẫn khắc rất sâu những khoảnh khắc cạnh bên người con trai ấy.

...

Một năm sau...

Hạ Vy đã tốt nghiệp gần một năm, cô được điều đến khoa điều dưỡng của bệnh viện D ở một thành phố khá yên tĩnh. Ngay từ ngày đầu tiên tiếp nhận bệnh nhân, cô đã ngỡ mình dường như lại bị lạc vào giấc mơ... vì cô đã thấy anh, chính xác là người mang gương mặt của anh mà cô vẫn luôn ghi nhớ. Nhưng là... người ấy lại đang nằm hết sức tĩnh lặng với ống thở oxi trên giường bệnh.

Thông tin bệnh nhân: Hoàng Thái Lâm – 27 tuổi. Nhập viện ngày 26/6/2012 trong tình trạng chấn thương nặng do tai nạn giao thông. Đã qua phẫu thuật nhưng hôn mê sâu, chưa bảo đảm được thời gian tỉnh lại...

Người này... liệu có đúng là anh? Người ấy nhập viện ba năm trước – cùng thời gian đó anh gặp tai nạn giao thông mà lạc vào khu rừng. Anh nói anh cũng không biết vì sao mình bị lạc vào đó – có khi nào anh vẫn chưa hoàn toàn là một hồn ma, bởi vì thể xác vẫn nằm hôn mê ở nơi đây? Có lẽ điều Hạ Vy nghĩ tới thật phi lí, nhưng không hiểu sao cô lại cứ vững tin là như vậy.

Đồng nghiệp đã cho cô biết:

"Bệnh nhân này vốn dĩ tỉ lệ tỉnh lại sau phẫu thuật là rất mỏng manh. Nhưng một năm trước, anh ta bỗng nhiên có phản ứng lạ rồi tình trạng từ đó tốt lên một cách khó hiểu giống như xảy ra điều kì diệu. Cứ ngỡ anh ta sẽ tỉnh lại ngay sau đó nhưng chính các bác sĩ cũng không thể lí giải tại sao người này tới giờ vẫn nằm ở đây."

"Anh ấy có người thân chứ?"

"Chỉ thấy có một cô em gái thỉnh thoảng đến thăm."

...

Vậy là... phòng bệnh của bệnh nhân đặc biệt này trở thành nơi mà Hạ Vy thường xuyên lui tới nhất, sau mỗi giờ làm việc cô đều tranh thủ ghé qua, chỉ đơn giản là đứng ngẩn ngơ nhìn gương mặt yên bình như đang chìm sâu vào giấc ngủ của anh.

"Thì ra tên của anh là Hoàng Thái Lâm hả? Cái tên hay lắm, vậy mà trước đây sao anh không chịu nói mỗi khi em hỏi chứ?"

"Bác sĩ nói tình trạng của anh rất tốt, vậy mà sao anh mãi không chịu tỉnh như vậy? Anh phải mau tỉnh dậy đi, vì em còn nhiều điều cần anh trả lời lắm."

"..."

...

Một tháng... Hạ Vy cuối cùng cũng nhận được thông báo bệnh nhân đặc biệt của mình đã tỉnh lại. Cô vội vã hoàn thành nốt công việc dang dở đang làm mà lao ngay tới chỗ anh. Thế nhưng, người ấy lại nhìn cô bằng ánh mắt có phần xa lạ... có vẻ như anh không nhận ra cô rồi!

"Anh, đây là chị điều dưỡng viên đã chăm sóc anh thời gian qua." – Cô em gái của anh lên tiếng giới thiệu.

Cô nín thở chờ đợi phản ứng từ anh, nhưng chỉ nhận được một cái gật đầu đầy khách khí: "Cảm ơn cô!"

Cô khẽ cụp mắt, thất vọng mà cười gượng đáp lại: "Không có gì, anh tỉnh lại là tốt rồi!"

"Thật không?"

"Hả?" – Cô lại ngẩng mặt, ngỡ ngàng nhìn chàng trai trước mặt. Anh rõ ràng đang cười giống như trêu trọc cô.

"Em có thật chỉ đơn giản muốn như vậy không?"

"Anh..."

"Hạ Vy..."

Hạ Vy – tiếng gọi trầm ấm thân thuộc này, chính là thứ vẫn cứ luôn vang vọng trong tâm trí cô. Giờ thì, tiếng gọi ấy đã rất chân thật rồi, chàng trai trước mặt cô cũng đã rất chân thật rồi – anh ở đây, cùng thế giới với cô, ở ngay cạnh bên cô.

***

Cả một tuần sau đó, Thái Lâm dường như vẫn chưa thích nghi được với ánh mặt trời, anh đi đâu cũng luôn phải mang theo kính râm. Hạ Vy cũng xin nghỉ phép cả một tuần ấy để đưa anh đi khám phá lại thế giới sau ba năm bị chôn chân trong khu rừng.

Anh nói: "May mà gặp được em trong mơ, nếu không chắc anh không chết vì tai nạn thì cũng chết vì cô đơn mất!"

Anh nói: "Thực ra anh không dũng cảm và chín chắn như trong mơ đâu, anh thậm chí đã từng bị coi là chăng hoa đấy."

Đúng là anh không lãnh đạm như cô dã gặp trong mơ, anh thích nói hơn, anh hài hước và có phần nhí nhảnh, và... quan trọng là anh vẫn cho cô cảm giác ấm áp và yên bình.

Buổi đêm có trăng sáng nhàn nhạt, anh nắm chặt tay cô cùng rảo bước chậm rãi trên con đường thênh thang thảng tắp. Một chiếc chìa khóa nhỏ sáng lấp lánh bất chợt rơi ngay trước mũi chân hai người. Hạ Vy toan cúi xuống nhạt lấy nó nhưng lại bị ai đó ngăn lại:

"Đừng nhặt nó!"

"Để nó lưu lạc ở nhân gian cũng không tốt, em sẽ chôn nó, chỉ cần không đi tới khu rừng đó là được mà."

"Cái đó không quan trọng. Em nhặt nó rồi nhỡ đâu lại mơ thấy một tên nào khác thì sao?"

Đúng lúc đó, một cậu bé chạy lại gần hai người: "Cô chú ơi! Đó là chìa khóa nhà cháu..."

Anh và cô đồng loạt nhìn sang nhau mà mỉm cười. Hai người đúng là ngốc nghếch, một chiếc chìa khóa nhỏ đâu dễ để vô tình bắt gặp thêm một lần nữa!

Ngày đăng: 16/11/2015
Người đăng: Lâm Minh Phong
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Best things In Life
 

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage