“Việc bạn sẵn sàng san sẻ tình cảm của mình là 1 việc vô cùng mạo hiểm? Chỉ đơn giản bởi vì, không phải ai cũng cần viên kẹo mà bạn đem cho”.
- Phan Ý...
Lại một mùa hè nữa đến. Lặng lẽ tới rồi lặng lẽ đi qua đời sinh viên năm tư, cũng là lần cuối cho những muộn màng, níu lấy những phút giây ngắn ngủi...
Nhỏ thấy chưa, anh cũng có trách nhiệm lắm chứ, anh chả thích ăn không ngồi rồi, đi tán gái cho vui. Anh có nghĩa vụ lo lắng cho tương lai và chuyện học của nhỏ...
Một ngày nào đó, khi nhìn lại bạn sẽ nhận ra rằng đấy mới chính là những khoảnh khắc đích thực của mình!
***
Khi tôi nhìn những con đường đầy những bông...
Đã qua rồi cái thời phụ nữ ngoan ngoãn và khờ khạo được cánh đàn ông tôn vinh là "nữ hoàng hậu phương". Giờ đây họ kháo nhau, phụ nữ thông minh mới là hậu...
Dù cho thực tế chẳng ai bắt ta phải tin vào điều đó, dù ta có cân nhắc lí trí đến thế nào, thì con tim ta vẫn luôn hy vọng vào một điều gì đó phù phiếm......
Phải vì chúng ta đang ở Sài Gòn, đều đang gắng hết sức mình đến tuyệt vọng để được nhận diện bản thân?
***
Tôi ghét những sáng nắng cháy chạy qua ngã...
Những lỗi lầm, bội phản, nỗi đau qua năm tháng ta có thể dần xóa nhòa. Thế còn vết thương, chúng có lành không?
***
Con người, đến là kỳ lạ. Như khi trẻ...
Lạy chúa, hình như ai cũng cô đơn cả.
Tôi đi đâu cũng gặp những cuộc đời như thế.
***
Tôi đã nằm 5 ngày 4 đêm tại giường bệnh số 21, ngay bên cạnh giường...
Bạn nhắc tôi nhớ năm mười bảy tuổi khi đến kí túc xá Mễ Trì tìm bạn thấy những bông hoa bé xíu trắng muốt rụng trải thảm dưới chân, ngước lên nhìn hoa...
Có người nói với tôi rằng: "Chẳng có thứ gì là mãi mãi và vĩnh cửu, tất cả rút cục vẫn chỉ là những khoảnh khắc, chợt đến rồi chợt đi."
***
Mọi người...
Trong cuộc trò chuyện lan man dịp Tết, một người bạn vong niên của tôi than thở rằng "Điều đáng thất vọng nhất về giới trẻ ngày nay là họ ưa hưởng thụ...
Và giờ thì cha giật thột! Khi nghe con thích một người. Em con mách cha rằng, chị Cún bảo nếu em không nói 3 điều tốt về anh P thì chị sẽ mách em tè dầm.
***
Năm...
Em ở đâu, trong nỗi nhớ rất mực trầm lắng còn mãi trên tóc mai của nhân loại. Vuốt nhẹ vào đó ta nghe mắt mình khép lại, để rồi lại mở ra những tháng ngày...