Gửi bài:

Thương nhớ tháng ba

Đã là giữa xuân, tháng ba lặng lẽ về đem theo sắc màu hoa gạo rực đỏ góc phố quê dưới làn mưa bụi nhạt nhòa, sáng sớm lũ trẻ vội vã rảo bước tới trường, vậy mà chúng vẫn không quên dừng lại nhặt vài bông gạo vừa rụng xuống trong đêm, cánh hoa đẫm sương vẫn tươi nguyên cho vào giỏ xe đem theo đến lớp. Tiếng lũ chào mào ríu ran cất lên từ vườn bưởi ven đồi. Mới sáng sớm mà lũ ong đã mải miết lấy mật, chúng len lỏi trong từ chùm hoa bưởi còn ướt đẫm sương mai. Lòng ta bỗng thấy bồi hồi nhớ về tháng ba ngày ấy!...

Tháng ba của tuổi học trò, khi tâm hồn hé nở mối tình đầu, vừa lạ lẫm, vừa đam mê, vừa thơ dại, vừa háo hức, xốn xang, vừa dằn vặt, dỗi hờn vu vơ tuổi mới lớn!...

***

thuong-nho-thang-ba

Những nối buồn thơ dại tuổi học trò cũng theo những tháng ba lặng lẽ trôi qua, cớ giận dỗi, tủi hơn, có bi lụy, xót xa, có hy vọng và thất vọng...cứ thế tháng ba cho ta lớn lên và bước tới. Trái tim bé nhỏ của ta khi đó rế rung động làm sao, trước những bóng hồng trong lớn, những cử chỉ, những câu chữ trong dòng lưu bút mối khi tháng ba về cũng dễ là ta xúc động bồi hồi, để rồi trằn trọc nghĩ suy, ta bỗng thấy mình chẳng thể nào vô tư được mãi.

Ánh nhìn của người ấy sao làm ta thấy rạo rực trong lòng, ta mong gặp người ấy mỗi sớm tới trường, mỗi chiều tan học, mặc dù chỉ dám đứng xa mà ngắm, mà đợi rồi lại lặng lẽ âm thâm trở về đắm mình trong những câu hỏi tự vấn, những câu hỏi ngày dod hầu như không có lời giải đáp. Để rồi ta đau khổ một mình! Trong khi người ấy cứ hồn nhiên như không hề có chuyện gì!

Nhưng mãi sau này ta cũng mới biết, người đó cũng rất quý mến ta, và họ cũng tiếc rằng đã không biết trao cho nhau một cơ hội, bởi cả hai đều ngayy thơ, khờ dại vô cùng. Chỉ tháng ba là còn đọng mãi trong lòng hai đứa những cảm giác thân thương, dịu nhẹ. Tháng ngày qua ta biết ở nơi sâu thẳm tâm hồn mỗi chúng ta vẫn thường hiện về những kỷ niệm nho nhỏ về nhau, những cái ánh mắt nhìn mê đắm thay cho bao lời chưa nói. Để rồi tháng ba lại vùn vụt đi qua, ngoài kia tháng tư đã ngấp nghé ghé thăm.

Năm học cuối cùng thời phổ thông rồi cũng đến, bến sông quê rực rỡ màu hoa cải tươi nguyên, lũ ong vo ve tìm về hút mật, chúng vẫn tảo tần mỗi sớm ban mai, mặc cho cái rét tháng ba vẫn còn tê tái. Má người đó vẫn hồng mỗi khi ta thoáng gặp nhau. Ta không đủ can đảm để nói lên những lời mà ta đã âm thầm nung nấu bao ngày, mong sẽ ngỏ được cùng em! Vậy mà khi đứng trước em hồn ta như điên loạn, ta không thể ngỏ lời, nhìn cánh chim trời vội vã bay qua, ta cũng vội vàng kiếm cớ đi ngay! Để đến bây giờ ta cứ tự cười mình mãi!

Và ta cũng biết ở nơi nào đó, em vẫn còn những khắc khoải trong lòng, vẫn mang trong mình chút hoài niệm về những tháng ngày xưa cũ ta bên nhau, và lòng vẫn thầm trách: "Ta đã qua những năm tháng không ngờ, ngây thơ quá để bây giờ xao xuyến!"

Ta xa nhau khi tuổi đời rất trẻ, giờ gặp lại nhau, tóc đã pha sương! Ôi những tháng ba giờ bỗng thiêu đốt lòng ta. Nhưng ta cũng hiểu quá khứ dù là vàng son thì chúng cũng đã ngủ kỹ, trốn sâu trong lớp thời gian dầy với bao mùa lá rụng! Khơi dậy làm chi khi cuộc sống hiện tại đang thôi thúc ta từng ngày!

Ta luôn muốn sống và trân trọng hiện tại. Tuy nhiên ta cũng không quên quá khứ, chúng mãi là kỷ niệm sống trong ta, ta trân trọng nó bởi vì nó là một phần cuộc sống của ta! Quá khứ là thứ đã qua, hiện tại là thứ ta đang có và nên gìn giữ, tương lai là thứ chưa bắt đầu. Chẳng có gì quý giá bằng những khoảnh khắc ở hiện tại của mỗi con người, nó đáng quý biết bao! Những gì qua đi sẽ không bao giờ trở lại chính vì thế ta càng thêm yêu quý cuộc sống hiện tại của mình!

Khoảnh khắc mà mỗi ngày thức dậy ta biết có ai đó sẽ lo lắng cho ta mỗi lúc ta lên xe đi làm, mỗi lúc ta quá mệt trong công việc, hay những lúc ta gặp bất trắc trong cuộc sống! Ta luôn tin rằng, lòng người đủ dài và đủ rộng, nỗi nhớ đủ sâu để nối gần những khoảng cách yêu thương đối với mọi người. Hạnh phúc đôi khi chỉ là những khoảnh khắc biết cho và biết nhận, biết đợi chờ và biết yêu thương, mọi thứ cứ thế theo dòng thời gian một đi không trở lại. Ôi tháng ba của ta cứ thế mà mãi xa ...

Ta tự nhủ lòng ta rồi mùa xuân sẽ qua đi, mùa hạ sẽ tới mang theo những cơn mưa rào mạnh mẽ, cuốn theo những cánh hao xuân phai tàn nơi đầu ngõ. Tháng Ba sắp nói lời tiễn biệt với mùa xuân của thiên nhiên, của đất trời. Riêng ta tin rằng, mùa xuân trong lòng người sẽ ở lại mãi mãi. Những nhớ thương mỗi ngày một dày thêm sẽ nhuộm thắm một tháng Ba đầy nắng và tinh khôi trong lòng người.

Chiều rét tháng ba 14/3/2016

Bùi Nhật Lai

 

Ngày đăng: 13/03/2016
Người đăng: Lai Bui Nhat
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Gia vị người Thái Tây Bắc
appear
 

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage