Gửi bài:

Rơm rạ - Những ký ức tuổi thơ tôi

Tôi về giữa làng quê đang trong vụ mùa gặt, những chân rạ nhấp nhô vươn mình trên đồng ruộng. Đi giữa con đê dài, tôi dang rộng hai cánh tay ôm lấy gió dạt dào lùa về phía sau, hít hà mùi rơm rạ mới trải thảm giăng lối phủ màu êm đềm, bình yên nơi mỗi bước tôi qua.

***

rom-ra-nhung-ky-uc-tuoi-tho-toi

Có lẽ, tôi lớn lên từ mảnh đất làng quê, đi ra từ những chân rơm gốc rạ hao gầy, những khoảng rơm mơn vàng mỗi vụ gặt, hít hà mùi khói đốt đồng vương lan chiều quê mà tôi cứ yêu sao mùi khói đồng chiều. Từng đụn khói trắng mơ hồ, bẻng lẻng nhè nhẹ vươn lên từ đất, theo lối cùng nhau lên trời. Giữa mênh mông cánh đồng quê đã qua gặt hái nghe sao bình yên, thanh thản và thơ mộng.

Có những lần về quê rồi lại trở về với thành phố tôi đang sống, ánh mắt tôi bị níu giữ không thôi bởi từng làn khói mênh mang trên từng khoảng ruộng, hòa lẫn chút sắc trắng, rạ vàng còn lại, mấy mỏm đá đen đơn côi nhấp nhô, bầu trời trong veo cùng mây phiêu lãng. Những thứ ấy hòa quyện cùng nhau thàng một bức tranh chân thực, sống động, ngọt ngào. Rơm hiền từ, dịu dàng trải tràn từ trong sân nhà ra ngõ, xênh xang trên con đường quê thơ mộng. Là rơm đang hứng nắng, hong cho đầy nắng nỏ giòn giã, thơm tho vào thân mình. Mấy đứa con nít như chúng tôi năm nào tụ tập lăn lộn, rượt đuổi thỏa thuê song chẳng sợ ngã, sợ đau. Nỗi lắng lo đó sá gì so với niềm vui thơ dại khi chúng tôi biết chắc có rơm hiền hậu nâng đỡ, vỗ về như bà mẹ quê luôn luôn nặng lòng chăm chút cho những đứa con của mình.

Chúng tôi vùi mình trong rơm, nghe mùi thơm hương đồng gió nội còn vướng vít đâu đây chưa vội tan. Chúng tôi trèo lên đống rơm cao, lăn từ trên xuống thích thú. Với trò chơi trốn tìm, những cây rơm chính là nơi trốn lý tưởng. Gối đầu lên rơm êm dịu, ngắm mây trôi lững lờ, đố nhau đoán xem đám mây kia hình gì, con gì, đang biến chuyển như thế nào. Chỉ từ những thứ giản đơn quanh mình như vậy, có mây trời sông nước cỏ cây, rơm vàng trĩu trịt mà đứa trẻ ngày xưa đủ đầy niềm vui, hạnh phúc. Rơm trải mình trong nắng, ưỡn cong cười giòn giã khô thơm. Với một cột chống vững chãi ở giữa, mấy người nông dân bắt đầu xây rơm xung quanh. Chẳng bao lâu đã hình thành cây rơm cao lớn. Rơm thương người nông dân đến tận cùng hơi thở lúc hóa thân mình trong lửa đỏ, nhen nhóm ủ ấm nồi cơm mới, nồi khoai luộc, mớ tép rang chiều nay những đứa nhỏ chúng tôi mới bắt, giờ nổ tanh tách chờ bữa cơm chiều. Mẹ rút rơm nhóm lửa, nụ cười an tâm, mãn nguyện. Cây rơm càng cao lớn đồng nghĩa mùa vụ đủ đầy, chẳng sợ thiếu cái ăn, cái đun nấu những ngày mưa. Trâu bò thong thả nằm nhai lại trong chuồng thảnh thơi như biết chắc dẫu gió chướng lùa về, đã có rơm vàng ủ ấm chuồng trại. Đàn gà con lít nhít theo chân mẹ tìm thức ăn nơi những cọng rơm vương vãi, còn sót lại dăm ba hạt lúa. Gà mẹ hiền từ cuống quýt cục cục gọi lũ gà con ham chơi chạy về. Chú mèo lười quẩy mình ra sân nắng, vờn bắt nhánh rơm vàng chẳng biết chán chường. Bà vo tròn nắm rơm đánh chùi sạch bong nồi niêu mấy phút trước còn phủ đen khói lửa. Cũng chỉ một chút rơm, mẹ nhẹ nhàng cuộn lại nhẹ tênh nhấc hai bên quai nồi khỏi bế lửa chập chờn. Bất chợt thấy, đâu đâu quanh mình cũng có sự hiện diện của rơm, gần gũi, có ích, thiết thực.

Tôi và những đứa trẻ theo chân các chú đi đốt rạ đồng. Châm lửa từ đầu này, lửa bắt đầu bén chạy lan khắp ruộng. Lũ nhỏ chúng tôi hối hả ánh mắt nhìn theo dòng khói trắng. Thân rạ ấy một mai kia sẽ hóa mình cùng bùn đất, nước mưa đổ xuống mà ủ ấp nhiệt thành cho từng mầm mạ lên xanh. Một bức tranh đẹp trải đầy rạ rơm, miền rơm rạ xuyến xao hoài niệm qua cơn gió thoảng chiều hôm. Qua cánh diều chắt chiu ùa theo cơn gió dưới đôi bàn tay bé xíu, đôi chân mải chạy lấp vấp cuống rạ. Qua mùi khói đốt đồng mơ hồ len lén từ ngoại thành vào phố thị. Qua nỗi nhớ ăm ắp đầy vơi. Tôi cứ mãi mơ về ký ức thoảng hương rơm rạ của mùa, thuở xưa...

Minh Thạnh SyVg

Ngày đăng: 08/05/2017
Người đăng: Minh Thạnh SyVg
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín
 Albert Einstein - passion to explore quote
 

Tôi không phải là một nhân tài xuất chúng, tôi chỉ là một người đam mê tìm tòi

By Albert Einstein

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage