Gửi bài:

Góc phố tôi ngồi cùng em

Tối chủ nhật, em tắt máy. Điện thoại của em chỉ vang lên những dòng vô tâm. Khi chế tạo ra chiếc điện thoại di động, người thiết kế đã nghĩ ra những âm thanh quen thuộc để giải thích cho lý do cuộc gọi không thể thực hiện được. Đó là vô tình, là nhân rộng cho triệu triệu chiếc máy đã tắt, đã ngoài vùng phủ sóng. Nhưng đó là những âm thanh làm cho trái tim tôi buồn bã. Em chỉ để lại một lời nhắn nơi cửa hàng em làm thêm ngoài giờ học: "Em có hẹn".

***

goc-pho-toi-ngoi-cung-em

Tôi và em đâu có giao ước với nhau là sẽ kể hết cho nhau nghe những gì mình đang có, đang làm và đang đi. Em là riêng của em. Là mái tóc thỉnh thoảng cột tóc đuôi gà dễ ghét đến lạ. Là đôi môi mím chi, là giọng Huế đặc sệt ,thanh thanh mà tôi hay phì cười mỗi lần nghe em réo gọi,một giọng nói không thể lầm lẫn, chẳng thể lẫn lộn trong đám đông. Em hay liếc nhìn tôi như thể em sợ khi ánh mắt của em chạm vào tôi, em sẽ khóc: - Em chỉ là bạn của anh thôi. Được không?

Tôi giấu tiếng thở dài của mình:

- Có cô bạn nhỏ nhắn, xinh xắn, mềm mại như em thì còn gì bằng.

Em bỗng liếc nhìn tôi một lần nữa:

- Sao anh dám nói em mềm mại. Anh hôn em bao giờ chưa mà biết?

Không trả lời được. Dứt khoát là không trả lời được. Em đâu nhớ hôm em nhận được giấy báo nhập học., em đã cầm tờ giấy báo, phóng xe vượt qua cả chục ngã tư có đèn xanh đèn đỏ, phóng xe quên đội mũ, quên cả dùng son Lipice tô lên đôi môi của mình. Thỏi son đó tôi mua ở tiệm thuốc Tây, tặng em vu vơ. Hôm đó, em cầm thỏi son lên, hỏi:

- Tặng tỏ tình em à?

Tôi lắc đầu:

- Không? Nếu tỏ tình anh sẽ tặng em thỏi son xịn hơn... chứ ai tặng loại son mấy chục ngàn này.

Em cười:

- Vậy mà em thích xài loại son này. Gọn, dễ xài, chỉ cần bỏ trong túi, ăn xong vào toillet tô lại là... đẹp như xưa.

Em trở giọng nhỏ đi:

- Em thích bởi vì thỏi son này do anh tặng.

Lần đó tôi vẫn nghĩ rằng chỉ cần một chút thời gian nữa thôi là tôi sẽ nói cho em biết rằng tôi rất yêu em.

Tôi lại nhớ lung tung rồi đó. Mà không nhớ sao được, vì em đã dành hết cả bộ nhớ trong đầu tôi rồi. Tôi có còn chỗ nào nữa đây để mà nhớ một ai khác.

Hôm em nhận được tấm giấy nhập học đó. Kệ cho tôi đang bận rộn viết báo cáo môn học, em kéo tôi đi ngay tức thì:

- Đi nhậu cho vui. Nhậu mừng cuộc đời em sang trang mới.

Tôi nhíu mày:

- Anh đang bận mà. Đợi anh khoảng hai giờ nữa.

Em lập tức bước ra đường:

- Không đợi. Vậy thì đừng gặp nữa. Bạn bè mà chẳng biết sẻ chia.

Tôi sợ em giận. Sợ thật lòng. Thế là theo em vào một quán bia vỉa hè dưới cầu Trường Tiền. Em kêu ra hai ca bia hơi và một con mực khô. Tôi vẫn đùa với em nếu tôi với em thành đôi, tôi sẽ để trong tủ lạnh toàn là mực khô để cho em khỏi mắc công chạy ra chợ mua... khi nhớ nó. Em mời khí thế:
- Trăm phần trăm. Thế là giã từ 1tháng mong ngóng, giã từ 12 năm đèn sách cày cuốc để vào đại học.

Tôi cũng nâng ly cùng em, cười thật to:

- Không. Hai trăm phần trăm.

Em uống bia đâu có giỏi. Thế là hôm đó em say. Hôm đó tôi ôm em trong lòng, em mềm như con thú nhồi bông. Em nói trong cơn say:

- Hoàng, anh có yêu em không?

Tôi thừ người,em đã quên chuyện hôm đó rồi sao?

***

Em thường nói với tôi rằng tối chủ nhật là tối em buồn nhất. Em nói:

- Tại vì tối hôm đó người ta dành cho riêng tư, cho hẹn hò. Còn em thì chẳng có ai hẹn hò nên buồn.

Tôi gật gù:

- Ừ, tại vì em xấu xí quá nên chẳng có ai hẹn hò với em.

Tôi đã nói điều ngược lại với lòng mình. Bởi với tôi, em là người con gái đẹp nhất trần gian này. Tôi đi nhiều, gặp nhiều. Nói theo kiểu của em là tôi "sóng gió" nhiều, mà trái tim tôi vẫn không hề chao đảo với bất cứ ai. Cho đến khi gặp em.

Em sinh ra đời khi nào, rồi em lớn lên, em đi học, em ra đường, em vào chợ khi nào? Tôi chẳng biết. Làm sao tôi biết được trước khi gặp em là em đã có mặt trên thế gian này? Tôi cám ơn đất trời để cho tôi và em chạm vào nhau. Bởi em sinh ra không phải để khuất trong đám đông.

Chuông điện thoại của tôi đã reo lên rộn rã vào một buổi tối trời mưa, một cơn mưa buồn thảm thiết: "Anh ơi, máy tính em bị lỗi,anh Định bạn anh bảo anh giỏi máy tính lắm,anh tới...xem giùm em được không ạ".

Tôi càu nhàu người gọi tôi giữa lúc trời mưa như thế,thằng Định quỷ quái lại giới thiệu tôi bậy bạ rồi. Mưa đang rơi trên phố, ở Huế người ta đi ngủ sớm lắm,hàng quán đóng cửa hết rồi, mấy quán ăn vỉa hè cũng dẹp hết rồi. Cổng dãy trọ cũng khóa rồi.
- Anh tới xem thử dùm em được không anh? Em phải có máy để làm bài cho xong...

Giọng nói của em đã khiến cho tôi khoác áo mưa, nhảy tường rào,vượt mưa đến nhà em. Đó cũng là một ngoại lệ.

Hôm đó, tôi phải cài lại chương trình cho em. Em truy cập như thế nào mà máy của em toàn virus. Tôi càm ràm:
Mấy người thấy mấy cái thư rác cứ click chuột vào. Ở đó toàn là virus, biết chưa?

Em khoanh tay phía sau tôi. Mùi tóc em thoảng thơm nhẹ. "dạ em biết".

Ngày hôm sau tôi phải trở lại cài thêm chương trình cho em. Trong nắng mai của ngày sau mưa, em mặc chiếc váy hồng tươi tắn, ly cà phê em không biết pha dở thật dở. Nhưng tôi lại thấy ngon.

Em hỏi:

- Bao nhiêu tiền vậy anh.

- Một triệu.

Em trố mắt nhìn tôi: - Một triệu?

Tôi cười: - Đùa đó. Trả công bằng cách làm bạn bè với nhau. Buồn buồn rủ uống cà phê, được không?

- Bồ anh không ghen sao?

Có bồ thì anh đi với bồ chứ quen cô bé làm gì?

Vậy à. Em cũng chưa có bồ.

******

Bàn tay em nhỏ xíu. Khi nắm tay em, tôi bỗng nghĩ rằng nếu được bàn tay đó ôm mình khi mình buồn ngất trời lòng sẽ vui biết mấy.

Nhưng Chủ nhật, máy của em chỉ có những tiếng nói vô tâm cài sẵn từ tổng đài.

Ngày hôm sau gặp nhau. Em hồn nhiên chi lạ: - Hôm qua anh biết em đi đâu không?

Tôi không trả lời. Tôi giả vờ bấm chuột xem mấy thứ vu vơ.

Em hỏi lại: - Anh không cần biết hôm qua em đi đâu à?

- Em đi đâu anh hỏi làm gì?

- Em đi chơi với thầy chủ nhiệm khoa của em,rất đẹp trai, vừa tu nghiệp ở Pháp về mới hai năm thôi.

Tôi xoay chiếc ghế lại. Vòng xoay thật nhanh khiến tôi va vào em:

- Vui không?

Tôi đợi em trả lời: "Không vui" hoặc em sẽ trêu tôi: "Ghen hả", nhưng em không biết điều đó.

- Tuần sau thầy nói em đi với nhóm của thầy vào Đà Lạt diễn văn nghệ với hội sinh viên.

Tim tôi nhói lạ. Đau chi lạ. Tôi đứng dậy, bình thản đóng lại cánh cửa kính cho gió khỏi lùa vào phòng.

Em bước ra khỏi phòng thật nhẹ nhàng. Em nói: "Em sẽ không gọi điện cho anh nữa". Đó có phải là lời nói của một cuộc chia tay. Em và tôi có tình yêu chưa nhỉ?

Tôi không nhìn vào mặt em. Tôi chẳng nói thêm một lời nào. Kể cả khi em đi. Dẫu tôi chỉ muốn gọi em trở lại.

***

Em nói: "Mẹ đặt tên em là Vành Khuyên".Mẹ muốn em trở thành ca sĩ. Mẹ nói khi em trở thành ca sĩ thì mẹ sẽ đi xem em đi hát hàng ngày. Nhưng anh thấy đó,em lại trở thành cô sinh viên Y khoa với dao mổ,thuốc sát trùng,mùi ete nồng nặc.Tôi lại chẳng quan tâm em tên gì? Bởi cái tên chỉ là cách gọi, còn em hiện hữu trên trần gian này mới thật là điều quan trọng. Nếu chiếc máy vi tính của em không bị trục trặc vào đêm mưa, thì giờ này tôi như thế nào? Tôi đã hỏi em như thế. Em trả lời giữa thinh không: "Thì anh vẫn sống, vẫn đi, vẫn ăn, vẫn nhậu nhẹt,vẫn đồ án,vẫn uống cà phê.".

Còn tôi thì lại tự hỏi tôi: "Một ngày nào đó em bay cao, bay xa thì tôi sẽ như thế nào?" Như thế nào nữa, tôi sẽ ra đường Lê Duẩn- con đường phượng bay của Trịnh thả bộ dưới những tán cây rợn ngợp,lang thang qua Thành Nội ngắm sen hồng,mà mùa này sen vẫn chưa nở......, rồi níu mình lại ngồi ở một quán nước ở bất cứ một góc đường nào đó, ngồi một mình mà rải nỗi buồn của mình giữa thinh không.

Chủ nhật. Hôm nay em theo thầy đi Đà Lạt.

Tôi mở wifi lên mạng, đọc bản tin dự báo thời tiết sáng nay. Bản tin cho biết ở Đà Lạt hơi lạnh, sương mù nhiều.

Giờ này có lẽ em đang cười thật tươi ở Thung lũng tình yêu, em ước ao được đến đó mà.Chắc là em tắt máy rồi, em vẫn thường tắt máy vào những lúc bận rộn phải không?

"Ting ting", tiếng tin nhắn đến nãy giờ mà tôi trầm ngâm không biết.

"Em đợi anh ở quán  cà phê Chiều trước lầu Tứ Phương vô sự nhé."

Đó là tin nhắn của em. Tôi phóng xe như bay trên phố. Em ngồi ngay góc quán có chiếc loa thùng bụi bặm nhìn ra đường. Em cười tươi như ngày chủ nhật: "Anh có vui không?".

Em hỏi bằng thừa, chẳng lẽ em không thấy cái răng khểnh của tôi đang lấp ló sao!

Khuê Việt Trường

Ngày đăng: 29/05/2014
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên
không nản lòng chen lấn
 

Luôn luôn còn chỗ cho một người không nản lòng chen lấn

Đêm LOBO - Đoàn Thạch Biền

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage