Gửi bài:

Có thứ tình cảm gọi là tình yêu

(truyenngan.com.vn - Tham gia viết truyện cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình để nhớ")

Cũng thật tình cờ, tôi lại gặp em, từ trong quán bước ra, bên cạnh một người. Cậu ta choàng tay ôm vai em. Có lẽ em không thấy tôi, tôi vẫn im lặng, chờ em ra ngoài thì tính tiền và lấy xe theo sau...

***

Vậy là đông đã sang, từng cơn gió bấc đuổi nhau trên những hàng cây, mái nhà, mang theo cái giá lạnh, cái rét của mùa cảm xúc. Đúng, đó là mùa cảm xúc. Nếu như ai đó đang được hạnh phúc, được sống trọn vẹn trong tình yêu của mình thì mùa đông chính là mùa để họ sát lại với nhau cảm nhận sự ấm áp của vòng tay yêu thương. Và nếu như ai đó đang yêu thầm một người thì có lẽ giờ là lúc để nói ra. Nói ra để ta một lần được đón nhận cảm giác yêu thương một người, hoặc ít nhất ta cũng biết được người ấy thuộc về ai.

co-thu-tinh-cam-goi-la-tinh-yeu

Cơn mưa đầu mùa ẩm ương và dai dẳng, tất cả như muốn xóa đi cái nhộn nhịp nóng bức của mùa hè. Đường phố không còn cảnh chen chúc, xô bồ như ngày nắng, cũng không còn cảnh mọi người hối hả chạy đi tránh những cơn mưa trái mùa. Đã tới lúc ta nên dừng lại và cảm nhận.. Mùa Đông khiến con người ta sống chậm lại, suy nghĩ chậm lại. Và tôi cũng đang "pause", đã đến lúc phải nhìn lại tình cảm của chính mình.

Giờ này em có đang hạnh phúc không?

Chắc có lẽ bên em giờ này đã có một vòng tay ôm chặt để sưởi ấm.

Mình xa nhau được bao lâu rồi em nhỉ?...

Nếu tôi nhớ không nhầm thì là 9 tháng rồi thì phải. Mùa Đông này đi qua là ta đã chia tay được một năm. Tròn một năm để cả hai ta chính thức quên nhau đi, xem như chưa từng gặp và chưa từng quen biết. Thế nhưng làm sao để có thể bước qua mùa đông đầy gió khi mà ta chỉ còn lại một mình, không vòng tay, hơi ấm của ngày trước.

Tôi gặp em vào một buổi chiều đầu thu, khi ánh mặt trời ngã dần về phía sau núi, nhuộm vàng cả một khoảng trời loang lổ. Em ngồi đó, trên ghế đá trong công viên, ngẩng đầu nhìn về phía mặt trời sắp tắt. Ánh mắt em vô cảm, dường như chẳng để ý gì đến xung quanh nữa. Tôi ngồi trên xe buýt, chuyến xe áp cuổi của ngày, khoanh hai tay lại để giữ ấm khi chiếc máy lạnh phả hơi vào mặt lạnh buốt. Hình ảnh một cô gái ngồi trong công viên ngẩng đầu nhìn theo nắng chiều khiến tôi xao động. có một thứ gì đó đặc biệt và thu hút ở em. Xe đi qua, tôi vẫn còn ngoái đầu nhìn lại qua ô cửa kính..

Những ngày hôm sau, tôi cố tình canh đúng giờ chuyến xe buýt áp cuối để đi học về. và với mục đích là để tìm thấy hình ảnh đó một lần nữa. Em vẫn ngồi đó, chiều nào cũng vậy. Không nói, không cười, và không người nào bên cạnh.

Chiều Chủ nhật, tôi vẫn leo lên chuyến xe buýt ấy, và lần này, tôi không đi ngang qua và ngoái đầu nhìn lại nữa. Xe ngừng trạm công viên, tôi bước xuống xe, quyết định đi thẳng về phía em. Bước đến thật gần, giờ đây tôi mới có thể nhìn thấy rõ mặt em. Em đẹp, một vẻ đẹp không như những người con gái khác, có gì đó rất riêng. Mắt em sáng, nhưng lại buồn, và nhiều lúc tưởng chừng như vô cảm. Em vẫn ngồi đó, vẫn nhìn theo hướng đó, không để ý đến sự xuất hiện của tôi.

- Mình ngồi đây được chứ? Tôi hỏi

- ...

Em im lặng, không nói, chỉ gật đầu. thậm chí chẳng quay sang để nhìn xem tôi là ai.

- Nơi ấy có gì để luyến tiếc? Tôi hỏi

- ...

- Có những thứ mất đi chưa chắc là không còn gì, cũng như tia nắng này, ngày hôm qua nó mất đi, hôm nay lại xuất hiện.

- ...

- Sao cứ phải nhìn lại phía sau khi đôi mắt sinh ra là phía trước?

- ...

Em vẫn im lặng, mặc cho tôi độc thoại. Tia nắng cuối cùng của ngày đã tắt, tôi đứng dậy, quay đi.

- Thay đổi! hôm qua khác, hôm nay khác, những tia nắng này không phải là một.

Em nói, như thổn thức, phủ định câu nói của tôi

- Ừ! Thay đổi, mọi thứ luôn thay đổi. Con người cũng vậy, luôn có sự thay thế. Ta không thể níu giữ mãi một người. Sẽ có lúc ta phải buông tay.

Em khóc. Nước mắt được kiềm nén suốt một tuần qua giờ đã vỡ òa. Cũng tốt thôi, nước mắt sẽ rửa trôi tất cả. Tôi ngồi lại, em kể mọi thứ cho tôi nghe. Tôi và em gặp nhau như thế.

co-thu-tinh-cam-goi-la-tinh-yeu-1

Thời gian cứ trôi, tôi và em làm bạn. Rồi tình cảm lớn dần lên, em quên được người trước. Thời gian bên nhau nhiều thêm, tôi chủ động đón đưa em đi học, dạo phố, và tất cả những nơi mình từng đến. Người khác bàn tán, lời ra tiếng vào, em mặc kệ. Tôi cũng chẳng quan tâm. Đơn giản là cả hai biết mình đang làm gì.

Tình yêu là gì? Tôi luôn hỏi như thế, vì vốn dĩ tôi chẳng tin vào tình yêu cho lắm. Và nếu tin tôi cũng chẳng muốn dính vào. Nó khiến con người ta trở nên yếu đuối, những suy nghĩ không còn chính xác, con tim lấn át lý trí, tôi nghĩ thế!

Một buổi chiều cuối đông, em nói yêu tôi, thực sự bất ngờ. Có lẽ tôi cũng trót thương em, nhưng không dám nói. Vậy là mình quen nhau phải không em? Giao thừa sẽ không còn cô đơn giữa không khí se lạnh.

Em rất tinh tế, biết lo lắng, quan tâm cho người khác. Bên em tôi thực sự hạnh phúc. Dù đôi khi tôi cảm thấy khó chịu trước sự quan tâm của em đối với những người con trai khác. Em làm gì cũng có lý do của mình mà. Chắc có lẽ do bản tính em rất tốt, luôn biết nghĩ cho người khác.

Thế nhưng...

Thời gian trôi qua, tôi luôn cảm giác như tình cảm đang nhạt phai dần. Thời gian bên nhau ít đi, em luôn có lý do mỗi khi tôi hẹn em đi uống cà phê hay dạo phố. Nghĩ rằng em còn việc học tập của mình, tôi không nói gì thêm. Việc học là quan trọng nhất mà. Chỉ tự buồn cho mình, một chút.

- Em học xong chưa? Anh đến đón em nhé! Mình đi lòng vòng uống cà phê!

- Em bận rồi anh à. Còn một số bài tập em còn phải làm với nhóm. Xong thì em về với bạn luôn

- Ừ! Vậy thôi em nhớ về sớm nha.

Vẫn như vậy, cứ cầm điện thoại gọi em, dù biết chắc em sẽ từ chối nhưng tôi vẫn gọi, cứ như một thói quen không bỏ được. Lấy xe chạy lòng vòng dạo phố một mình, tôi chợt nhận ra bóng dáng em đang đi cùng một nhóm bạn. Em vào một quán café – bar trong phố. Học nhóm là vậy sao? Sao em lại nói dối? em nói dối tôi để được gì? Tôi bước theo sau em vào quán, cố tránh né để em không nhìn thấy tôi. Thì ra lâu nay việc học của em là ở những nơi như thế này. Đây là lần thứ bao nhiêu em đã lừa dối tôi?

***

Tối nay anh không nhắn tin hay gọi điện cho cô. Chẳng lẽ anh biết được điều gì sao? Cô suy nghĩ mông lung, dường như lo sợ.

- Sao toi nay anh khong nt chuc em ngu ngon? Anh khong con yeu em nua a? Cô nhắn tin cho anh.

Anh đọc tin nhắn, lòng chua xót, miệng khẽ cười, một nụ cười nhạt nhẽo. Tại sao con người cứ phải lừa dối nhau như vậy? anh quyết định không trả lời.

- anh bi lam sao vay? Tra loi em di chu! Hay anh da co ai khac nen quen em roi? Cô luôn như thế, cố tỏ ra giận dỗi để anh phải xuống nước giải thích và xin lỗi cô.

- ...

Một khoảng thời gian im lặng, có lẽ anh đã quên mình mất rồi, cô nghĩ thế. Kéo tấm mền phủ kín ngang ngực, cô tắt đèn, đi ngủ.

- rrr...rrr...rrr!

Điện thoại rung lên, cô giật mình, dụi mắt. Là anh gọi.

- Em nghe này! Anh sao thế? Sao em nhắn tin anh không trả lời.

- Em học nhóm về chưa? Giọng anh lạnh nhạt, không còn ân cần như trước

- Dạ cũng mới vừa về, tại hôm nay bài nhiều nên nhóm phải làm mãi mới xong. Giờ mệt quá.

Một lần nữa anh lại nhếch mép cười, chua xót và hụt hẫng. Lòng tin của anh đã bị lừa dối, đã bị lấy đi một cách nhẫn tâm. Anh cảm giác như mình là một đứa trẻ bị người lớn hứa rồi quên không thực hiện.

- Em định nói dối đến bao giờ nữa đây. Mệt hả? em học vất vả quá đúng không. Thứ âm nhạc và ánh sáng đó khiến em mệt mỏi à? Đây là lần thứ mấy rồi? em lừa dối anh bao nhiêu lần rồi? Thôi được, anh sẽ không nói nhiều nữa. Anh cúp máy đây, em nghỉ ngơi đi.

Cô lặng người, sống mũi bỗng cay cay, đôi mắt hoen ướt. một cảm giác tội lỗi phủ lấy cô. Thì ra anh đã biết tất cả. Nhưng phải làm sao đây? Cô còn yêu người cũ nhiều quá.

- Em xin loi! Cô nhắn tin cho anh, hi vọng anh sẽ tha thứ.

Trời đầy sương, lạnh buốt, có một vết rạn xuất hiện trong trái tim một người.

***

- chi mot lan nua thoi, cho em xl, em muon duoc lam lai tu dau!

Tin nhắn của em. Tôi đọc mà lòng cũng thấy xót, ai bảo tôi yêu em làm chi. Dù cố gắng không tha thứ nhưng tôi vẫn không đành lòng.

- chi mot lan nay nua thoi

Tôi biết em mỉm cười, có lẽ em cũng yêu tôi. Chỉ là lầm lỡ thôi mà, ai mà chẳng một lần chứ. Tôi tha thứ cho em, lại đưa đón em, đi xem phim chung, dạo phố chung. Hạnh phúc có lẽ chỉ vậy.

Một tuần gặp nhau và đi chơi 3 lần, tôi nghĩ như thế là hợp lý để giữ một tình yêu đẹp.

Trời vừa tối, tôi nhắn tin rủ em đi chơi, dạo môt vòng dưới biển, ăn kem rồi về

- xin loi, toi nay em ban di sinh nhat con ban than roi! Anh thong cam nhe, yeu anh.

Cứ thỉnh thoảng em lại có việc như thế, tôi cũng không để tâm. Ai cũng có cuộc sống riêng mà. Tôn trọng nhau mà sống. Tôi rủ thằng bạn thân đi uống vài chai rồi về ngủ. Cũng thật tình cờ, tôi lại gặp em, từ trong quán bước ra, bên cạnh một người. Cậu ta choàng tay ôm vai em. Có lẽ em không thấy tôi, tôi vẫn im lặng, chờ em ra ngoài thì tính tiền và lấy xe theo sau. Cậu con trai ấy chở, em ngồi sau, vòng tay em ôm cậu ta thật chặt, gương mặt em hạnh phúc. Còn tôi thì đau đớn, hụt hẫng, tôi hoàn toàn như gục ngã. Một sự thất vọng nặng nề, quá chua xót. Tôi chạy lên đi song song, nhìn thẳng vào gương mặt hạnh phúc của em. Em ngỡ ngàng, vội buông vòng tay ra. Tôi chỉ nhìn em rồi phóng xe lướt đi. Có nên trách móc hay không? Chẳng quan trọng. Điều quan trọng là niềm tin trong tôi đối với em chẳng còn.

Trái đất thật nhỏ, giá như nó lớn hơn một chút thì tôi đã chẳng phải gặp em trong những cảnh như vậy, và tôi đã chẳng phải nói lời chia tay. Dù rằng chính tôi là người nói lời chia tay nhưng có lẽ em mới là người thanh thản. Tôi được biết cậu con trai thường đi chơi cùng em chính là người cũ. Em quay lại với người ta. Còn tôi, dù nói chia tay, nhưng tôi vẫn yêu, vẫn chẳng thể quên được cảm giác khi được bên em, đó là lần đầu tiên tôi biết yêu.

Giờ đây, mùa đông lại đến, tôi chỉ muốn vứt bỏ hết kỷ niệm để bước qua tháng ngày giá rét một mình. Trước kia tôi không tin vào tình yêu, nhưng bây giờ, tôi muốn nói:

"Có một thứ tình cảm gọi là tình yêu, anh đã cố, cố gắng lắm. Nhưng vẫn không có được tình cảm ấy từ em!"

Dương Phạm

Ngày đăng: 06/11/2013
Người đăng: Khổng Minh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên
Cãi vã chiến tranh lạnh
 

Cãi vã, chiến tranh lạnh, xin lỗi là vòng tuần hoàn của tình yêu thời niên thiếu, và khi vòng tuần hoàn này chấm dứt, tuổi thanh xuân cũng sắp sửa cáo biệt. Ngỡ rằng người mà mình đã ngẫu nhiên lỡ qua đó, cuối cùng lại hóa thành một hình bóng mãi không nhòa đi trong đáy lòng. Khi ấy thật ra đích thực là quay lưng đi sẽ là một đời.

First Love - Cửu Dạ Hồi.

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage