Gửi bài:

Vẻ đẹp nhìn từ ống kính

(truyenngan.com.vn) Đêm tân hôn.

Phải có ai đó lên tiếng giải thích…

“Xin lỗi, em đã để mất lần đầu…”

Nói ra câu đó, tôi cũng bật khóc, thậm chí còn hối hận gấp trăm lần khi tôi và Minh chia tay. Hà Huy tốt như vậy, tôi đã phụ anh… Hà Huy im lặng một lúc lâu, giống như đang cân nhắc thật cẩn thận, sau đó anh mới hỏi:

“Là ai?”

“Minh”

Tôi nghĩ anh sẽ thất vọng ghê lắm nhưng rồi anh chỉ lẳng lặng ôm lấy tôi.

***

Chúng tôi là 4 người bạn.

Chúng tôi biết nhau từ khi cấp 2.

Chúng tôi chơi thân khi lên cấp 3.

Chúng tôi giữ liên lạc chặt chẽ khi vào Đại Học.

Mọi người thường nhận định tôi và Hà Huy là một đôi, Thanh Thanh và Kiến Minh là một đôi. Chúng tôi - hai nam hai nữ vẫn chơi với nhau như thế. Rỗi thì điện thoại nói vài câu, cuối tuần sẽ rủ nhau đi ăn hàng vỉa hè, khi có khó khăn sẽ giơ tay giúp đỡ. Người ta nói rằng tình bạn là tiền đề lý tưởng cho tình yêu…

bốn người bạn thân

Tôi thích Kiến Minh. Bạn có khuôn mặt ưa nhìn, tính cách ga lăng rất thu hút, học giỏi và gia đình khá giả. Rõ ràng bạn ấy là một mẫu con trai quá lý tưởng để yêu. Hồi học cấp 2, tôi luôn bí mật dõi mắt nhìn theo cậu ấy lúc đi ngang sân bóng. Giống như bao nữ sinh trong trường, tôi cảm thấy Minh là hình tượng sống của “bạch mã hoàng tử”.

Tôi quý Hà Huy. Đó là người khác hoàn toàn so với Minh. Nếu Kiến Minh là gam màu xanh tươi tắn thì Hà Huy giống màu chàm. So với hai người kia, tôi quen Huy sớm nhất. Cậu ấy làm lớp phó học tập, tôi làm lớp phó văn thể mỹ. Tuy người ngồi bàn đầu, người ở bàn cuối nhưng quan hệ khá tốt. Bạn ấy trầm ổn và hay giúp đỡ người khác. Tôi vẫn nhớ lúc làm vệ sinh lớp cuối năm, Hà Huy đã đoạt lấy xô nước, vô cùng trượng nghĩa mà nói rằng: “Bạn là con gái, đi quét sàn hay lau cửa sổ là được rồi!”

Tôi vừa mến vừa ganh tị với Thanh Thanh. Cô ấy là một thiếu nữ xinh xắn, dáng cao dong dõng và có đôi mắt lưu ly luôn lấp lánh như ngấn nước. Thanh Thanh thích sự nổi bật, cô ấy yêu thích cái nhìn ngưỡng mộ từ người khác, bạo dạng và tự tin. Hồi học cấp 2, Thanh Thanh và tôi chưa thân nhau, bạn ấy là thành viên câu lạc bộ Tuổi Hồng – câu lạc bộ văn nghệ trong trường. Tôi rất thích nghe Thanh Thanh hát, giọng hát của bạn ấy cũng giống như tên.

Rồi mùa thi chuyển cấp căng thẳng chiếm trọn thế giới của tôi. Tôi chẳng nhớ mình thích Kiến Huy thế nào, chẳng nhớ mình mến Hà Huy ra sao, càng không rõ mình ganh tị với Thanh Thanh dường nào. Trong đầu tôi chỉ có duy nhất ý nghĩ: Phải đỗ vào trường điểm.

Cấp 3 bắt đầu trong ngôi trường bố mẹ tôi kì vọng. Tôi gặp lại ba người bọn họ, vừa khéo cùng một lớp. Bầu cử ban cán sự mới, Thanh Thanh hiển nhiên làm lớp phó văn thể mỹ vì thành tích hoạt động văn nghệ của bạn. Tôi cũng thích ca hát nhưng giọng hát bình thường, bề ngoài bình thường, không thể so với cô nàng chân dài tự tin Thanh Thanh được. Trong khoảnh khắc nào đó, tôi có ghét bạn ấy nhưng nhìn vào nụ cười thân thiết và trong lành của bạn, tôi không thể giữ cái sự chán ghét đó quá 1 ngày.

Hà Huy vẫn là lớp phó học tập, Kiến Minh vẫn là ngôi sao bóng đá. Chỉ có tôi, một “thường dân” trong A12, có cũng được mà không có cũng thế thôi.

***

Lớp 11, Kiến Minh và Thanh Thanh quen nhau. Đó là cái hệ quả tất yếu cho công sức “ghép đôi” một năm trời của chúng bạn. Tôi hùa theo đám con gái, trêu chọc mấy câu khiến Thanh đỏ mặt. Tôi tỏ ra hả hê và vui mừng lắm nhưng đâu ai biết sau hôm đó tôi đã mất ngủ một đêm… Thật ra tôi thích Kiến Minh nhiều hơn tôi vẫn tưởng.

Bốn chúng tôi thân nhau, vì đều từ một trường cấp 2 vào đây. Chơi bạn cũng tương đồng với cùng học, cùng vui và cùng quậy phá. Tôi nghĩ đó là khoảng thời gian đẹp nhất trong đời. Tôi đứng trong hàng ngũ đông đúc cổ vũ cho Kiến Minh thi trận chung kết. Bạn ấy đá vào lưới ghi điểm chung cuộc, hai mắt sáng quắc và vầng trán ướt đẫm mồ hôi. Minh nhảy cẩn lên, vẫy tay về phía khán giả đang hò hét. Tôi biết, bạn ấy tìm kiếm Thanh Thanh trong số đó. Dù tôi đứng cạnh cô ấy thì ánh mắt của Minh cũng không dừng lại 1 giây. Thanh – Minh, đó là đề tài bất tận trong các cuộc tán gẫu, một đôi kim đồng ngọc nữ nổi danh toàn trường.

Trong khi đó, tôi bị ghép đôi với Hà Huy. Cũng dễ hiểu thôi, bốn người bạn, khi đã có 1 đôi thì tất yếu sẽ có đôi thứ 2. Đó là lúc hai người kia cần thời gian riêng tư với nhau, tôi và người còn lại không thể quấy rầy. Vậy phải làm sao? Chúng tôi nhìn họ tay trong tay đi về một hướng, cảm giác giống như bị bỏ rơi…

“Nếu đã vậy… cậu đi với mình đi!”

Hà Huy đã nói như thế. Đôi mắt bạn ẩn sau cặp kính, ánh sáng phản xạ chói lòa, tôi không biết đôi mắt kia chứa đựng những cảm xúc nào…

tình yêu đẹp

Sau mỗi cuộc vui, Thanh Minh sẽ đi cùng nhau, tôi và Huy tiếp tục ngồi lại, dần dần cũng biến thành hai thế giới khác biệt. Hà Huy đưa tôi đi dạo mấy con phố, giúp tôi làm mấy bài tập, im lặng nghe tôi ba hoa chích chòe. Cũng tốt, bọn họ đã có đôi, vậy thì tôi cũng tìm một đối tác để chia sẻ khoảng thời gian thanh xuân ngắn ngủi này…

Tôi biết họ đã hôn nhau, cũng đã công khai quan hệ với gia đình. Người nhà Thanh-Minh đều rất thoáng. Còn tôi và Huy? Khi gần nhất chính là lúc chụm đầu vào cuốn sách. Một người giảng, một người nghe. Khi thân thiết nhất là lúc bạn nắm tay tôi qua đường. Xe cộ Sài thành tương đối nguy hiểm. Hết 3 năm, chúng tôi đều như vậy, Thanh Minh ngày một mặn nồng, tôi và Huy ngày một hài hòa.

Đại Học, 4 đứa thế là 4 trường. Minh học kinh tế, Thanh học luật, tôi học Tài chính. Tất cả đều là định hướng từ trước. Bất ngờ nhất là Hà Huy, cậu ấy thi vào nhiếp ảnh. Tôi chưa từng thấy Huy chụp ảnh, quen nhau mấy năm mà chưa hề hay bạn ấy đam mê ống kính.

“Đó là vì cậu chưa từng hỏi, cũng chưa từng để ý, chưa từng quan tâm,…”

Hà Huy đã nói như thế. Tôi giật mình rồi ngượng ngùng cười. Đôi mắt bạn vẫn bí ẩn sau tròng kính, tôi vẫn không biết trong ấy có cảm xúc gì…

Thời gian ở bên nhau không nhiều, 4 đứa chúng tôi chỉ còn liên lạc qua điện thoại. Vào dịp 20/11 hay ngày lễ Giáng sinh mới hội lại rũ nhau đi chơi, về thăm trường,… Mấy năm Đại Học vậy là bình an trôi qua. Minh thành người đàn ông tự tin, mạnh mẽ. Thanh thành một đóa hoa rực rỡ, kiêu hãnh. Tôi thầm lặng mà trưởng thành và Hà Huy càng chững chạc, trầm ổn hơn lúc trước.

Ra trường, chúng tôi bước vào tuổi 22 đầy hứa hẹn. Mỗi người đều lo cho công việc. Nhà Kiến Minh là một công ty xuất nhập khẩu, bạn ấy về phụ giúp việc kinh doanh. Thanh bắt đầu làm cho một văn phòng luật sư có tiếng. Tôi chạy vạy khắp nơi xin việc trong 2 tháng, cuối cùng được Minh giúp đỡ vào làm cho công ty cậu ấy. Nói chung là công ăn việc làm ổn định, chỉ có Hà Huy. Bạn ấy có cuộc sống rất nghệ sĩ, đi từ Nam xuống Bắc. Thỉnh thoảng tôi cũng nhìn thấy ảnh trên tạp chí, ghi chú Nhiếp ảnh gia: Sussic-ran.

Mỗi lần chúng tôi nói chuyện điện thoại là bạn ấy đang ở một nơi, địa điểm luôn thay đổi. Hà Huy tóm tắt cuộc sống bằng một câu đơn giản: “Tháng nào chụp được ảnh đẹp thì ăn phở, không thì gặm bánh mì.”

Không còn Hà Huy bên cạnh, tôi cũng thấy buồn nhưng mỗi ngày đều gặp Kiến Minh tôi lại nhanh chóng quên cậu ấy mất. Phòng làm việc của Minh cùng tầng với tôi, buổi trưa thường cùng ăn cơm, số lần trò chuyện còn nhiều hơn lúc cấp 3. Minh và Thanh vẫn yêu nhau, có lẽ năm sau thì cưới. Cậu ấy hay tâm sự với tôi về Thanh, đó là chủ đề phổ biến nhất. Công việc đầu tiên, môi trường mới, thiếu kinh nghiệm, thiếu kĩ năng sống,… tôi rơi vào rắc rối mấy lần. Trầm trọng nhất là lần suýt làm mất một hợp đồng lớn, sau khi bị lãnh đạo khiển trách, tôi trốn vào phòng vệ sinh khóc một trận. Kiến Minh tìm được tôi, an ủi thật lâu, còn cho tôi mượn bờ vai ấm áp. Tôi biết, mình yêu anh rồi!

Yêu người yêu của bạn là một loại tội lỗi. Nó khiến ta ganh tị, nhỏ mọn, giả tạo. Ngoài mặt tôi vẫn tỏ ra vô tư trước hai người nhưng trong lòng vẫn luôn mong họ sớm tan vỡ. Con người luôn ích kỷ, tôi cũng không phải vĩ nhân…

yêu người yêu của bạn

Rồi cơ hội cũng tới. Thanh – Minh sắp kết hôn nhưng xảy ra một tranh cãi. Nhà Minh giàu có, bố mẹ anh sợ Thanh Thanh lấy hôn nhân tranh giành gia tài, đề nghị dùng luật “Tài sản trước hôn nhân”, đại loại là không bị chia đôi nếu ly hôn. Thanh cảm thấy mình bị xúc phạm nên chống đối. Minh đứng giữa nghĩa và tình vô cùng mệt mỏi.

Vào lúc anh cùng Thanh quyết định chia tay tôi mới liều lĩnh thổ lộ. Minh phản ứng khá điềm tĩnh khiến tôi nôn nao. Gần 10 năm, cuối cùng thì tôi cũng có thể nói yêu anh. Kiến Minh đề nghị “thử”, dĩ nhiên tôi đồng ý.

Chúng tôi tiến lên quan hệ nam nữ. Sau một tuần đã hôn, sau 2 tháng đã thân mật. Tôi cho người ấy nụ hôn đầu đời và lần đầu con gái. Đó là tình yêu tôi ấp ủ từ thuở “còn thơ”, vì quá trông mong mà thành vồ vập, vội vã và cẩu thả. Tôi đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ nhưng rồi sau 3 tháng qua lại, anh nói rằng: “Thật xin lỗi, anh không quên được Thanh Thanh.” Tôi không tài nào hiểu được tại sao như thế, chẳng phải chúng tôi đã đi tới mức cuối cùng rồi sao? Tôi muốn anh chịu trách nhiệm nhưng Kiến Minh bắt bẻ rằng chính tôi đã đồng ý “thử”.

Sau khi “thử” anh biết mình vẫn yêu Thanh Thanh, tôi không có quyền đòi hỏi ở anh điều gì.

Có lẽ tôi ngu, tôi khờ. Bởi vì yêu nên tôi không mảy may suy tính. Tôi câm lặng nhìn họ quay lại với nhau. Cái gọi là “tiểu biệt thắng tân hôn”, bọn họ nhanh chóng bắt kịp sự mặn nồng lúc mới quen và nhanh chóng kết hôn.

Hôn lễ vào tháng 3, tháng 2 Hà Huy trở về Sài Gòn. Câu đầu tiên cậu ấy nói với tôi: “Thủy Tiên, có chuyện gì à?” Không biết vì sao Hà Huy lại hỏi thế, tôi đã đón cậu bằng một nụ cười kia mà? Hà Huy tinh ý, có lẽ cậu ấy nhìn ra sự suy sụp của tôi. Tôi cười lắc đầu và Huy không hỏi nữa. Đám cưới, tôi giả vờ bệnh, đưa phong bì cho Huy đi hộ, gọi điện cho Thanh Thanh nói vài câu chúc mừng qua loa và xin lỗi vì không thể tới.

Tiệc tối hôm đó bắt đầu vào 7 giờ. 7h30 Hà Huy tới nhà tôi. Tôi thấy cậu đứng trong sân mà ngạc nhiên đến ngây ngốc. Cách nhau cánh cửa rào, Huy nói: “Bạn yêu Kiến Minh.” Không phải hỏi mà là khẳng định. Phải, tôi yêu Minh, yêu ngốc nghếch, yêu dại khờ. Buổi tối hôm đó rất đặt biệt. Tôi đứng trong này rơi nước mắt. Huy đứng ngoài kia giơ tay qua song sắt, lau từng giọt lệ…

Sau ngày đó Huy không đi nữa. Cậu ở lại Sài Gòn, mở một hiệu ảnh. Chúng tôi lại như ngày trước. Bốn con người có hai thế giới. Không còn những cuộc đàn đúm. Thanh Minh có mái nhà riêng, tôi Huy cũng có cuộc sống riêng. Tôi thôi việc ở chỗ Minh, đi làm cho một công ty nhỏ khác, lương ít hơn nhưng việc cũng nhẹ hơn, quan trọng là không đụng mặt. Tôi cảm giác mọi chuyện lại quay về 5 năm trước, khi mà bọn họ nắm tay nhau rời đi, tôi vẫn có Hà Huy bên cạnh…

“Cậu nên ăn nhiều hơn, người gầy như con khô mực rồi!”

“Cậu đừng ru rú trong nhà, ra ngoài tắm nắng đi!”

“Cậu đừng nghe mấy bài nhạc não nề này, nghe nhạc Âu Mỹ ấy!”

Rồi một ngày Hà Huy tự nhiên đổi cách xưng hô

“Thủy Tiên, em đi với anh đi!”

Giống như năm đó, Huy nói: “Nếu vậy… cậu đi với mình đi”

Chúng tôi yêu nhau nhẹ nhàng, như gió thổi mây bay. Tôi không có sự nhiệt tình và cảm xúc mãnh liệt như với Kiến Minh. Tôi luôn tự hỏi, mình yêu Hà Huy không?

mông lung

 Anh từng chút một xâm nhập vào cuộc sống của tôi, anh cùng tôi về quê thăm bố mẹ, rất chu đáo mua quà tặng ông bà, xoắn tay áo giúp Chú Hai bắt cá, hoàn toàn hòa nhập với gia đình tôi. Bố mẹ mến anh vì sự thật thà, trung hậu. Ông bà mến anh vì tính siêng năng chịu khó. Họ hàng quý anh vì sự gần gũi thoải mái.

Năm 2009, chúng tôi quyết định kết hôn. Lần này Thanh Minh cùng tới dự. Tôi vẫn thấy đau ở ngực khi nhìn họ cùng nhau nhưng rồi cánh tay của chồng siết lấy eo tôi, khiến tôi nhìn anh. Tự nhiên có loại cảm giác “rồi mọi chuyện sẽ ổn”.

Đêm tân hôn, tôi lưỡng lự không tài nào nói được. Tôi không còn là gái trinh, liệu anh có ghét bỏ không? Sau khi cả hai mệt mỏi, tôi nằm trong vòng tay ấm áp mà không ngủ được. Hà Huy cũng không ngủ.

Đêm.

Yên tĩnh.

Hoang mang.

Phải có ai đó lên tiếng giải thích…

“Xin lỗi, em đã để mất lần đầu…”

Nói ra câu đó, tôi cũng bật khóc, thậm chí còn hối hận gấp trăm lần khi tôi và Minh chia tay. Hà Huy tốt như vậy, tôi đã phụ anh… Hà Huy im lặng một lúc lâu, giống như đang cân nhắc thật cẩn thận, sau đó anh mới hỏi:

“Là ai?”

“Minh”

Tôi nghĩ anh sẽ thất vọng ghê lắm nhưng rồi anh chỉ lẳng lặng ôm lấy tôi.

“Về sau… luôn luôn là anh. Như thế đủ rồi!”

Nói vậy nhưng tôi biết anh buồn. Mấy đêm liền đều mất ngủ. Một tháng trời không chạm vào tôi, chỉ đơn giản là nằm chung giường. Cuộc sống của đôi vợ chồng son bạt bẽo như nước giếng, tôi thấy mệt mỏi và bất lực. Rồi một đêm chịu không nổi mà quay mặt vào tường khóc một mình. Tôi nghĩ anh ngủ rồi nhưng hóa ra không phải vậy. Anh lay vai tôi nghi hoặc hỏi:

“Em khóc à?”

“Buông ra, không phải anh chán tôi rồi sao?”

Hà Huy lập tức vòng tay kéo cả người tôi vào lòng anh, hôn lên mỗi giọt nước mắt

“Anh yêu em, Thủy Tiên. Anh chỉ giận chính mình… vì đã rời đi lâu như vậy, để em sa vào tay thằng khốn đó!”

Hà Huy là một người lịch thiệp, lần đầu tôi nghe hai chữ “thằng khốn” do miệng anh thốt ra. Sau lần đó Huy không thờ ơ nửa, từng tấc để tôi biết tình cảm của anh. Rồi từng chút đem cuộc sống quay về quỹ đạo bình yên và hạnh phúc.

Mọi chuyện tưởng như cứ vậy trôi qua, ai ngờ lại xảy ra biến cố. Thanh Thanh bị vô sinh, gia đình chồng vô cùng bất mãn. Tôi không rõ bọn họ có hạnh phúc không nhưng nghe nói tính tình không hợp nhau. Lạ chưa? Yêu từ cấp 3 đến giờ, hơn chục năm rồi mới phát hiện tính cách không hợp. Thanh Minh đều là người có lòng tự trọng lớn, bọn họ quá toàn diện, quá hoàn hảo và quá đẹp đôi. Đi tới đâu cũng như mang theo ánh đèn flash. Chính vì thế mà mỗi khi tranh chấp không ai muốn yếu thế. Câu cửa miệng của Thanh Thanh là “Anh đừng tưởng anh bỏ tôi thì tôi không tìm ra đàn ông tốt hơn anh!” Câu cửa miệng cùa Kiến Minh là “Với gia thế của tôi chẳng lẽ không cưới được vợ tốt hơn cô?”

Chẳng hiểu họ định nghĩa thế nào là “tốt”. Hai con người đẹp đẽ và giỏi giang như thế hóa ra chưa đủ thỏa yêu cầu của nhau sao?

Nhìn lại tôi và Huy. Một ngôi nhà phố bình thường, hai chiếc xe máy bình thường, một hiệu ảnh làm ăn kha khá. Chỉ vậy thôi nhưng rất ít cãi nhau. Phần lớn đều do anh dùng “cách riêng” giảng hòa mọi mâu thuẫn. “Cách riêng” gì? Có thể là một nụ hôn khi tôi giận dữ, một cái ôm thật chặt khi tôi cấu gắt hoặc đơn giản là anh đứng im cho tôi trút giận. Tôi không có sức đề kháng với những hành động đó, lòng vòng thế nào rồi cũng bị anh thuyết phục.

2 tình yêu

Năm 2010, Thanh và Minh ly hôn. Tôi và Huy dự định sẽ có con.

Vào một ngày hè oi bức, tôi cùng hai đồng nghiệp đến công ty Minh bàn giao hợp đồng. Trong kinh doanh, khó tránh khỏi có lúc hợp tác với nhau. Minh mời cơm, tôi cũng bình thản gật đầu. Khi đó Minh và Thanh đã ly dị được nửa năm. Bữa ăn hữu nghị vui vẻ, Minh đưa tôi về bằng ôtô của anh. Trên đường đi, đột nhiên anh nói:

“Ngày xưa… biết vậy anh đã chọn em.”

Tôi quay đầu nhìn Kiến Minh. Anh mặc vét, thắt cà vạt, đĩnh đạt cầm vô – lăng, bảnh bao như diễn viên màn ảnh. Một người như thế nhưng lại muốn “chọn tôi”?

“Không đâu, anh sẽ không bao giờ, vì anh đâu hiểu thế nào là hạnh phúc chân chính, tôi từng thích anh nhưng bây giờ tôi chỉ yêu chồng.”

Không khí ngượng ngập tới khi về nhà. Lúc tôi sắp mở cửa đi ra đột nhiên Minh kéo lại, điên cuồng hôn. Tôi giẫy giụa rồi đập túi xách vào đầu Minh

“Thủy Tiên, em vốn là của anh, lần đầu của em là của anh!”

Tôi nhảy ra khỏi xe, đóng sầm cửa lại và chỉ vào mặt anh ta

“Hà Huy nói đúng, anh là thằng khốn!”

Tối đó chồng về muộn, còn uống say. Tôi bực bội lôi anh lên giường. Hà Huy là thanh niên gương mẫu, không hút thuốc, không rượu chè, xã giao cũng chỉ uống vừa phải cho có lệ. Nhưng tối đó anh say thật. Tôi phải hầu hạ đức ông chồng hư hỏng, cởi giày, cởi vớ, cởi áo, lau mặt,… Thật ra vừa bực lại vừa thương, người làm vợ sẽ có những bổn phận “đáng yêu” như thế. Hà Huy say, theo bản năng lôi tôi vào lòng, anh bắt đầu lảm nhảm.

“Thủy Tiên, em có yêu anh không? Sao em chưa bao giờ nói yêu anh? Hồi lớp 9 em rất khờ, làm vệ sinh lớp toàn để bọn nó sai đi xách nước. Tay em nhỏ như vậy, làm sao xách nổi? Lên lớp 11 anh đã biết em thích Kiến Minh, mắt em nhìn nó không giống như nhìn anh. Nó có gì tốt, anh có thể yêu em nhiều hơn nó. Lên Đại Học anh không còn thì giờ bên cạnh em nữa, tốt nghiệp lại bị cái đam mê lôi kéo, khiến anh đi từ Nam chí Bắc. Lúc quay về mới biết anh bỏ lỡ em rồi… Lẽ ra anh phải chủ động từ sớm, khiến em quên thằng đó đi. Anh rất ngu nên mới chọn chờ đợi. May là cuối cùng vẫn cứu vãn được, may là nó lấy Thanh Thanh… may là em chịu lấy anh… Thủy Tiên, em vẫn yêu nó sao? Không được. Anh không cho phép. Em có thể vì nó cho đi mọi cái đầu tiên nhưng về sau chỉ được cho anh. Anh là chồng em, tuy anh không tiền, không tài, nhưng anh có thời gian. 10 năm, 20 năm, 30 năm… thời gian đều cho em hết, đến khi hai ta chết già. Em không thể yêu một người như thế sao?”

Hà Huy nói nhiều lắm, càm ràm suốt đêm, ôm tôi suốt đêm. Thật ra cuộc đời không dài, người ta thường chạy theo những thứ rực rỡ mà bỏ quên nhưng thứ đáng giá khác. Hà Huy là gam màu chàm, đạm bạc, ấm áp. Tôi không đòi hỏi gì hơn một người bạn đời như vậy…

Năm 2011, song hỷ lâm môn. Tôi có thai con trai đầu lòng, Hà Huy đoạt giải Nhì Nhiếp ảnh thành phố. Bộ ảnh 15 tấm, gọi là “Mái nhà”. Khi được phỏng vấn, anh đã nói với nhà báo:

“Nghệ danh của tôi là Sussic-ran. Nếu các bạn viết ngược lại sẽ là Narcissius – tiếng anh là hoa Thủy Tiên. Tôi bắt đầu theo đuổi Nhiếp ảnh vào năm 17 tuổi. Có một cô gái đã nói rằng cô ấy không “ăn ảnh”, lúc nào chụp hình cũng rất xấu. Tôi lại nghĩ ảnh đẹp phải là do người cầm ống kính. Qủa không sai, nếu rỗi, mời các bạn tôi, tôi có gần 1000 tấm hình chụp cô ấy, chứng minh cho bạn thấy, Nhiếp ảnh gia giỏi sẽ luôn chụp được cái đẹp trong cái bình thường!”

chụp ảnh người yêu

Và người con gái trong ống kính Hà Huy mang vẻ đẹp mà chỉ có anh mới ghi lại được…

1000 tấm ảnh

Nữ sinh cấp 3 trong tà áo dài trắng

Cô sinh viên mỉm cười ôm bó hoa, đội mũ tốt nghiệp

Người phụ nữ trong bộ váy công sở thanh lịch

Người vợ đeo tạp dề loay hoay trong bếp

Người mẹ cưng chiều bế đứa con sơ sinh trong lòng

Mỗi khoảnh khắc, mỗi phút, mỗi giây,… tôi biết sẽ có một người dùng ống kính để nói rằng: Trong mắt anh tôi luôn có cái đẹp tiềm ẩn và cũng chỉ anh mới nhìn ra vẻ đẹp đó!

Bạn đã tìm thấy Nhiếp ảnh gia của riêng mình chưa? Đừng tìm kiếm đâu xa, đừng trông chờ vào sự hoa lệ. Người đó có thể lặng thầm ở bên cạnh bạn, có thể là gam màu chàm bình dị và đơn sơ. Nhưng khi bạn cần một bờ vai, cần một điểm tựa, anh sẽ mãi mãi là bến bờ bình yên và hạnh phúc…

Hoa Ban

Ngày đăng: 20/03/2013
Người đăng: Hoa Ban
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Chè Tuyết San Tủa Chùa Điện Biên
Không ai dừng lại
 

Không ai dừng lại một chỗ, bởi ngay cả khi bạn không đi, thời gian cũng sẽ kéo bạn đi.

Hãy cứ yêu như chưa từng tổn thương - Mộc Cẩn Thiên Lam.

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage