Gửi bài:

Khoảng trời xanh màu lá

(truyenngan.com.vn - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại")

Đã đến lúc ta tạm biệt nỗi buồn.

***

Tôi thường có những giấc mơ dài. Về một khoảng trời xanh màu lá. Nơi ấy bình yên nhưng cũng lặng lẽ lắm, hệt như những nỗi buồn, cứ trở đi trở lại, mãi không buông...

khoang-troi-mau-xanh-la

1.

Sapporo những ngày ngủ vùi trong tuyết. Những đóa trà trong vườn đã héo rũ tự bao giờ, hệt như những đốm lửa nhỏ lịm dần giữa mùa đông. Tôi tiếc hùi hụi, tỏ vẻ thất vọng thấy rõ. Trong khi đó, bố chỉ mỉm cười:

- Chúng rồi sẽ lại nở vào mùa sau.

Chúng tôi đến Sapporo vào những ngày trời mây vần vũ. Căn nhà nhỏ có một mảnh vườn nằm ở ven thành phố là nơi dừng chân cho hai bố con tôi. Mỗi buổi chiều tàn, tôi lại ngồi trong căn gác bé xíu của mình, mở cửa sổ, hít hà mùi mùa đông lạnh lẽo. Ngước nhìn lên khoảng trời xám xịt đầy những mảng mây bong tróc, tôi lại nghĩ đến mẹ mình. Giờ đây...mẹ có đang nhìn một bầu trời xám giống như bố con tôi không? Hay mẹ đang hít thở dưới một vùng trời trong xanh nào khác...

Những lúc ấy, tôi chợt thấy mắt mình nhòe ướt.

2.

- Cô buồn lắm, phải không?

Tôi vẫn còn nhớ mãi ngày hôm ấy. Một chiều lạnh lẽo đầu đông. Shin đứng sau khung cửa sổ của ngôi nhà bên cạnh, với mái tóc đen tuyền và đôi mắt sâu như vùi vào gió. Gốc cây anh đào rung lắc thân hình khẳng khiu, trơ trọi. Hệt như Shin...cũng đang lặng lẽ hướng ánh nhìn về một nơi nào đó xa xôi.

Tôi vội đưa tay lau nước mắt.

- Anh là ai?

Bông tuyết lất phất.

Rơi...

- Shin...Shin Katou.

Đó là lần đầu tiên tôi gặp Shin.

***

Shin là chàng trai sống ở căn nhà có gốc cây anh đào đối diện. Một vài lần ngồi trên căn gác, tôi nhìn thấy bóng anh thấp thoáng sau khung cửa sổ, dáng vẻ luôn bình thản. Không hiểu điều gì ở Shin lại níu giữ sự quan tâm của tôi lâu đến vậy. Dường như có một cái gì đó rất kỳ lạ ở chàng trai này. Luôn sống lặng lẽ trong ngôi nhà chỉ lờ mờ những đốm nhỏ như ánh nến và chưa một lần sáng ánh đèn. Luôn đứng sau cửa sổ ngắm nhìn bầu trời, và lặng yên. Không thích lên tiếng và cũng chẳng làm gì khác. Và đôi mắt, đặc biệt là đôi mắt, buồn và mang một nỗi u sầu khôn tả.

Cô buồn lắm, phải không?

Tôi buồn lắm, phải không?

Không có ai trả lời tôi cả.

Trong khoảnh khắc, tôi vội nhìn về phía cửa sổ của ngôi nhà bên cạnh, trong lòng nao nao những đan xen rối bời. Nhưng không có ai. Anh như thể đã tan vào trong gió.

3.

Việc bắt gặp Shin, nhìn thấy Shin, chấp nhận sự có mặt của Shin trong cuộc sống của tôi...từ khi nào đã khiến tôi tự nhận thấy...mình đợi chờ anh, bằng tất cả những thứ cảm tình khác lạ. Có lẽ bởi việc trơ trọi trong căn nhà vắng hoe rõ ràng là không thể hay ho bằng việc ngắm nhìn và tò mò về một chàng trai kỳ lạ. Có lẽ bởi ánh mắt buồn vô cùng của anh cứ quanh quẩn mãi trong trái tim tôi, khiến tôi nhớ về anh theo một cách chẳng thể nào giải thích. Có lẽ bởi câu hỏi bâng quơ như chẳng cần dùng để hỏi "Cô buồn lắm, phải không?" cứ văng vẳng mãi bên tai, có đôi lúc còn theo tôi vào trong những giấc mơ dài dai dẳng. Nhưng tôi không nói gì, cũng không hỏi bất cứ điều gì. Và để mặc cho cả hai cứ lặng yên chứng kiến sự tồn tại của nhau như thế. Ngày nối ngày, Shin vẫn đứng bên cửa sổ ngắm bầu trời. Còn tôi lẳng lặng giữa lòng Sapporo, hoang hoải với bao nỗi đau từ ký ức.

- Thật ra thì...cũng giống như thời gian, nỗi buồn chẳng bao giờ chờ đợi ai cả.

Cho đến khi anh bất ngờ thốt lên với tôi như thế, cho đến khi tôi nhận thức được hóa ra chúng tôi vốn đã ở gần nhau lắm rồi, cho đến khi tôi hiểu rằng anh thực sự là ngọn lửa đang tí tách mãi không ngừng.

Ở đây. Trong trái tim tôi...

khoang-troi-mau-xanh-la-1

***

Shin gọi tôi là Midori (xanh lá cây). Mặc dù tôi vẫn luôn kiên nhẫn giải thích với anh rằng cái tên Thiên Lam trong tiếng Việt có nghĩa là bầu trời xanh thẳm. Cũng là xanh, nhưng xanh theo một kiểu khác.

- Midori? – Tôi tỏ vẻ khó nghĩ.

- Bầu trời màu lá...em không thấy nó rất tuyệt à?

Mỗi khi ngồi bên tôi, Shin hay mỉm cười và nói gì đó về khoảng trời màu lá ấy. Thật kỳ quặc. Ngay cả Levitan – họa sĩ nổi tiếng với những bức tranh vẽ bầu trời – cũng chưa bao giờ tô màu lá lên khoảng không ấy cả.

Và lạ lùng hơn...với một Sapporo ngủ quên trong tuyết...thì bầu trời ở đây chỉ có duy nhất một thứ màu.

Xám.

Tôi tìm những lọ màu cũ của bố, thử vẽ một bức tranh. Tặng Shin.

Sapporo. Một khoảng trời. Và một vườn hoa trà thắm đỏ.

- À, chỉ thua Levitan một chút.

Shin nhìn bức tranh của tôi, khẽ cười. Bàn tay anh đặt lên bức vẽ, ngay chỗ vùng trời, miết nhẹ. Tranh chưa khô hẳn, màu trên giấy cứ thế loang dần. Tôi bất chợt nhìn thấy đâu đó trong đôi mắt Shin...nỗi u sầu như một mảnh trời ngập ngụa màu lá.

Rồi chợt nghe tiếng lòng mình văng vẳng...

Cô buồn lắm, phải không?

- Shin...anh có buồn không?

Tôi không nhớ mình đã đặt câu hỏi trong tâm trạng như thế nào. Chỉ biết rằng khi ấy tôi nghĩ mình cần phải nói gì đó, để ngăn cho cơn bão lòng không đổ loang ra. Shin dừng mắt trên những đóa trà, không đáp. Rồi lâu thật lâu, anh quay đầu nhìn tôi.

- Thế còn em?

Một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi, đôi mắt của Shin gần như đã bật tung những đợt sóng cuồn cuộn mà tôi đang cố nén chặt. Tuyết trắng xóa. Một nỗi ám ảnh tưởng đã ngủ quên, giờ đây chợt bừng tỉnh. Tầm mắt nhạt nhòa. Bỗng dưng tôi sợ.

Cả thế giới rồi sẽ biến mất trước mắt tôi. Cả thế giới rồi sẽ bỏ rơi tôi.

Hệt như mẹ đã từng vào 3 năm trước.

Phải không?

- Có. Em buồn.

Không còn kịp nữa. Tôi thấy lòng mình đã loang loáng bao nước mắt. Từng giọt, tường giọt trong suốt vội vàng rơi. Chạm đất. Tan vào tuyết. Tôi nhìn thấy mẹ. Mỉm cười. Rồi bàn tay tôi vươn ra. Cố giữ lấy mẹ. Nhưng không được. Mẹ quay lưng đi, mất hút. Trong một đêm nào đó đã xa xôi lắm. Tôi không còn nhớ được nữa, nụ cười của mẹ như đẹp như thế nào. Tôi cũng không còn nhớ một gia đình có đủ bố, mẹ và tôi ra sao. Tôi đã quên. Suốt 3 năm qua tôi đã quên mất những điều tốt đẹp ấy. Tôi chỉ khư khư giữ lại cho mình những nỗi đau. Và cho cả bố. Cũng những niềm đau đó.

Shin không hỏi gì thêm nữa, nhưng anh vẫn ngồi bên tôi. Đôi mắt kia thỉnh thoảng lại nhìn trời. Những nỗi buồn cứ len lỏi chảy.

- Midori, tôi cũng buồn.

Trong một khoảnh khắc nào đó, dường như bàn tay anh khe khẽ chạm vào tóc tôi. Khẽ thôi.

Đủ để tôi mỉm cười.

4.

Bố tôi là một họa sĩ. Suốt cả cuộc đời ông chỉ có một niềm đam mê duy nhất là đi khắp nơi, hăm hở với những phương trời mới, với những thế giới mới và những bức tranh mới. Mỗi lần như thế, bố đều cho tôi xem. Nét vẽ phóng khoáng như bật lên khát vọng tung hoành. Bố say mê vẽ. Và chỉ có vẽ.

Mẹ yêu bố. Nhưng không yêu những bức tranh kia. Trên phương diện nào đó mà nói thì dĩ nhiên là mẹ rất yêu tài năng của bố, nhưng...tôi không biết...tình cảm ấy mà, xa cách về không gian và thời gian luôn là kẻ thù bất diệt. Và mẹ đi. Khi không còn chờ được nữa. Không một trận cãi vã, không một câu trách móc oán hờn, chỉ đơn giản là quay lưng và bước về phía ngược lại. Còn bố không nói gì, cũng chẳng cần ngăn cản. Bố chỉ cười buồn, lặng lẽ xoa đầu tôi, hỏi: "Con buồn lắm, phải không?"

Không. Con không buồn.

Và thế là tôi ở lại với bố. Rong ruổi khắp nơi. Và nhớ về mẹ như một nỗi đau lớn nhất. Tôi biết rằng bố cũng như tôi. Cũng đau, cũng buồn như thể mất đi một phần xương thịt. Đêm nào bố cũng ngồi một mình, mòn mỏi vẽ những bức tranh mang tên mẹ. Tôi biết, tôi biết chứ. Rằng đôi chân bố dù có đi đến tận đâu...thì thế giới của bố cũng chỉ là thế giới có mẹ. Nhưng mẹ không hiểu. Hoặc cả bố cũng không hiểu. Rằng chính họ đã tự xây nên những con đường kéo dài về hai hướng. Dài mãi. Không ngừng.

- Shin à...liệu người ta có thể nhìn thấy nhau khi đã ở hai đầu thế giới?

Mỗi buổi chiều, tôi và Shin lại ngồi bên những khung cửa sổ của riêng mình, ngước nhìn trời và lặng lẽ trôi theo những nỗi buồn vô định.

- Có. Chỉ cần đủ yêu thương.

- Yêu thương? Chỉ vậy thôi?

- Ừ. Chỉ vậy thôi.

Tôi lại nhìn vào mắt Shin. Tôi thích dõi theo anh như thế. Rồi chợt nhớ...suốt mỗi đêm dài, tôi đã thấy anh mờ ảo trong những giấc mơ của mình. Mái tóc đen tuyền, bay bay đầy bụi tuyết. Dáng người cao chìm ngập trong bóng tối vô hình. Rồi tôi thấy mình chìa tay, hướng về phía đôi mắt buồn, sâu và tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng kia. Chạm. Nhưng trượt. Và Shin lại tan, tan vào trong gió.

Tôi muốn hỏi Shin, rằng nếu anh và tôi cũng đứng ở hai đầu thế giới như mẹ và bố...

Liệu chúng tôi có đủ yêu thương để nhìn thấy nhau...và nhớ về nhau?

Không có ai trả lời tôi cả.

Tôi đành thôi.

***

- Đến mùa xuân là con nhập học rồi, Lam nhỉ.

Bố nói chuyện gì đó trong bữa tối, và gần như độc thoại một mình. Cho đến khi tôi bắt gặp ánh mắt lo lắng của bố mới sực tỉnh ra.

- Vâng ạ. – tôi đáp, đôi đũa trên tay hờ hững quấn lấy sợi mì udon đã nguội ngắt.

Bố nhìn tôi, yên lặng hồi lâu.

- Lam này... - rồi bố nói - Con...ổn chứ?

Tôi nhìn bố, những thoáng lo âu không giấu nổi trong giọng nói ông. Vài giây để chần chừ. Rồi tôi khẽ gật.

Con ổn.

- Bố nghĩ con cần ra ngoài hít thở. Ngồi trong nhà mãi cũng không phải là một ý hay. Với cả con cũng cần tìm hiểu Sapporo một chút, hoặc kiếm bạn bè mới để...con biết đấy...thích nghi chẳng hạn. Cũng đừng ngồi bên cửa sổ và buồn bã một mình nữa.

Tôi không trả lời bố, chỉ mỉm cười. Bố thở dài, buông đũa, định nói gì đó, nhưng lại thôi. Khi ấy, tôi thấy trong mắt bố những nỗi buồn đang chảy. Chúng tôi lặng im. Phía ngoài kia bão tuyết đổ về. Ào ạt.

Tôi rất muốn hỏi...

Bố...có buồn không?

5.

Kể từ sau cái hôm nhắc nhở tôi về việc thả lỏng mình và hòa nhập vào môi trường mới, bố vẫn thường giữ nguyên những ánh nhìn lo lắng dành cho tôi. Tôi cảm thấy hơi lạ, vì bố còn thỉnh thoảng về nhà đột xuất, trong khi trước đây thời gian biểu của ông là ra khỏi nhà từ sáng sớm và chỉ về khi trời đã tối mịt mù. Bố lại còn hay cười. Thỉnh thoảng lại lôi tôi ra vườn dọn cỏ, hoặc hỏi ý kiến tôi về việc sắp xếp lại nội thất. Tôi không thắc mắc nhiều về những điều đó, chỉ vui vẻ ở bên ông. Nhưng có đôi lần tôi nhận ra mình nhớ Shin kinh khủng. Đến nỗi những giấc mơ dài hằng đêm tôi cứ thấy mình chạy mãi về phía anh, rồi lại cố vươn tay, như sợ anh tan biến mất.

Bố hay nhìn chòng chọc mỗi khi tôi ngồi bên cửa sổ. Tôi đoán bố không thích Shin. Hoặc chí ít là không thích tôi nói chuyện cùng anh. Tại sao ư? Có thể vì anh sống trong căn nhà có vẻ u ám. Có thể vì những người hàng xóm xung quanh chung tôi đã xì xào điều gì đó với bố về anh. Thế nên bố muốn phân tán quỹ thời gian của tôi, để tôi không còn thời giờ dành cho anh nữa. Nhưng tôi không giận bố vì điều đó. Bởi cũng có thể chỉ đơn giản là bố muốn được ở bên tôi. Chỉ vậy thôi.

Một ngày Chủ Nhật, bố đi chợ Nijo mua một ít cá hồi để làm sushi Nigirizushi – một loại cơm nắm trộn dấm, bên trên có hải sản và xen kẽ một chút wasabi. Bố cố lôi kéo tôi đi cùng, nhưng tôi viện cớ mình vẫn chưa dọn xong đống đồ cũ trong kho, nên ở lại.

Tôi tìm thấy vài tấm ảnh cũ trong một cái hộp gỗ nhỏ. Có lẽ là của chủ nhà trước đây. Tận dưới đáy hộp là một bức ảnh đã ngả màu. Một cô gái, tóc dài. Đứng cạnh một chàng trai, cao và mái tóc đen tuyền như vùi trong gió. Tôi nhìn kỹ đôi mắt của chàng trai ấy. Là một đôi mắt buồn. Một đôi mắt đã luôn đi vào những giấc mơ tôi. Và khi vô tình lật mặt sau tấm ảnh, dòng chữ viết bằng tiếng Nhật làm tôi không nén nổi tò mò.

"Cho Midori. Bầu trời của anh."

Tôi giữ lại tấm ảnh, và cất nó vào trong ngăn bàn. Đêm tôi nằm mơ. Lại thấy Shin với mái tóc đen bay bay giữa muôn trùng tuyết. Tiếng gió thét gào. Tôi nghe thấy giọng mình yếu ớt. "Midori thật sự của anh...không phải là em, đúng không?", "Người con gái ấy chính là nỗi buồn mà anh luôn mang nặng, đúng chứ?" Không có tiếng trả lời. Shin trong mơ cứ thế, cứ thế đi vào màn đên đen kịt. Tôi gắng hết sức vượt lên, với tay...ôm lấy anh...

Nhưng anh xuyên qua tôi. Tan biến.

- Shin này...tại sao bầu trời lại có màu xanh lá?

6.

Dạo gần đây, việc bố thường xuyên ở nhà chăm sóc tôi đã trở thành một điều quen thuộc. Bố vẫn vẽ, nhưng chỉ vẽ những khi tôi bảo với ông rằng tôi muốn ở một mình. Nhìn thấy tôi lê từng bước chân lên căn gác rồi ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, hình như bố lại thở dài, vẻ tuyệt vọng.

Tôi nhìn khung cửa sổ của Shin. Giữa trời chiều, nó ánh lên một thứ màu cô độc. Tôi tự hỏi, rằng biết bao giờ Shin mới thôi lửng lơ giữa khung trời màu lá, để những nỗi buồn trong mắt anh thôi chảy trôi. Nhưng rồi lại nhận ra...chính tôi cũng không biết khi nào thì mình sẽ thôi không buồn nữa. Những nỗi buồn dù có bị gạt bỏ đến thế nào rồi cũng sẽ rơi xuống, ở lại sau mỗi bước chân người.

Tôi muốn gặp Shin. Nhưng khung cửa sổ kia vẫn trống huơ trống hoác. Như thể giấc mơ đêm trước là điềm báo, anh thật sự đã tan đi rồi. Tôi không có cảm giác gì khi nhìn thấy tấm ảnh của anh với cô gái tên Midori ấy. Tôi cứ nghĩ là mình phải rất buồn kia. Nhưng không. Tôi chỉ muốn nhìn thấy anh, để hỏi anh một câu thôi.

Rằng tôi có thể là một Midori khác hay không? Rằng tôi có thể là một bầu trời mới của anh được hay không?

- Ngay từ khi bắt đầu, em đã là một bầu trời hoàn toàn khác, Midori ạ.

Tôi ngẩng đầu. Shin đã đứng trước mặt tôi tự khi nào. Thế nhưng thay vì đứng ở phía bên kia, sau khung cửa sổ của mình...Shin lại đứng cheo leo trên một đoạn lan can ngay trước khung cửa sổ của tôi. Đáng lẽ ra tôi phải thấy lạ và phải bảo anh rằng "Nguy hiểm" hay gì đại loại thế. Vậy mà dường như vui mừng quá, tôi chỉ biết nhìn anh, và cười.

Shin cứ đứng mãi như thế, mắt anh soi vào mắt tôi hồi lâu. Cái nhìn sâu lắng. Vẫn đầy ắp những nỗi buồn nguyên vẹn.

- Nếu bây giờ anh đi mất, Midori có buồn không?

Tôi ngạc nhiên trước lời Shin vừa hỏi. Đi mất? Đi đâu? Tại sao anh phải đi? Một dự cảm xấu đột ngột len lỏi. Anh...sẽ tan như trong giấc mơ, phải không? Và đây là chuyện sẽ thực sự xảy ra, chứ không còn loanh quanh trong một chữ "Nếu" nữa.

Phải không?

- Anh sẽ đi về đầu bên kia của thế giới. Còn em, Midori, sẽ ở lại đây.

- Anh không ở lại được sao? Em không thể đi cùng anh sao, Shin?

Anh lắc đầu.

- Có những thứ chúng ta không thể nào chống lại. Một trong số đó...là số phận.

- Vậy anh sẽ đủ yêu thương chứ? –tôi vội lên tiếng, cắt ngang câu chuyện gì đó về số phận của anh. Bởi lẽ tôi sợ phải nghe về nó. Bởi lẽ tôi cũng không thể chống lại nó như bao người khác.

- Yêu thương?

- Em hỏi anh sẽ đủ yêu thương để nhớ về em chứ?

Shin im lặng. Tôi bỗng nghĩ đến cô gái tên Midori. Anh đã bảo đủ yêu thương thì sẽ nhớ về. Liệu anh có còn nhớ cô ấy không? Và liệu anh sẽ còn nhớ đến tôi như đã nhớ cô ấy?

- Anh sẽ nhớ em. –Shin đã thôi không nhìn tôi nữa, anh ngước nhìn trời. Và mỉm cười. –Em sẽ không buồn, phải không?

Tôi gật nhẹ.

Rồi thật nhanh, Shin nghiêng về phía tôi...Rất gần...

Tôi nhắm mắt...

Và tôi đã nghĩ rằng đây chỉ là mơ thôi. Rằng khi mở mắt, tất cả những lời Shin vừa nói sẽ biến thành một câu chuyện đùa. Nhưng không có gì cho tôi một niềm tin mãnh liệt vào việc đó cả. Mặc dù vậy, tôi chợt nhận ra, tận sâu đáy lòng, còn một điều nữa tôi nhất định phải nói với Shin. Ngay khoảnh khắc dường như anh chạm vào khóe môi tôi, tôi đã nghĩ mình không được phép bỏ lỡ cơ hội được nói với anh điều ấy.

Nhưng khi tôi mở mắt.

Anh đã đi rồi.

7.

Một đôi vợ chồng trẻ chuyển đến nhà Shin vài ngày sau đó. Tôi đã hy vọng một ngày nào đấy anh sẽ lại xuất hiện bên khung cửa sổ kia, nhưng dường như mọi mối liên hệ giữa tôi và anh đã không còn. Bố lại thở dài, bảo tôi thôi ngồi như một cái bóng như thế đi. Nhưng tôi không nghe gì hết, tôi chẳng nghe thấy gì hết. Có một cái gì đó trong tôi đang cố gắng xé toang lớp áo giáp mỏng manh bên ngoài. Và khoét nó thành vô số những lỗ hổng nhỏ. Chỉ nhỏ thôi.

Nhưng sao vẫn đủ vừa vặn để nỗi buồn rơi ra...

- Lam...con đừng như thế nữa. – Bố ngồi xuống cạnh tôi, giọng trầm buồn.

- Bố...Shin sẽ không về nữa, phải không?

- Shin? –Bố thảng thốt nhìn tôi. – Ai?

- Anh ấy sống ở đó –tôi chỉ vào ngôi nhà bên cạnh. – Anh ấy đã bên con suốt một mùa dài. Nhưng...anh ấy đã đi mất rồi. Đi mất rồi...

- Con...đã ngồi bên cửa sổ và nói chuyện với Shin phải không? - bố đặt tay lên vai tôi, xoay tôi nhìn thẳng vào bố - Lam...nghe bố này – Có một nỗi sợ hãi luẩn quẩn đâu đó, giọng bố bắt đầu run run lạ thường. –Thật ra...cậu con trai tên Shin mà con nói đó...đã mất rồi. Trong một tai nạn. Trước khi chúng ta chuyển về đây. Con thật sự nhìn thấy cậu ta sao? Có thật là con đã...

Tôi sững sờ, chợt nhớ đến lần mình chạm vào tay anh, nhưng bàn tay ấy trong suốt và lạnh giá. Lúc đó, tôi cứ nghĩ rằng chắc là mình tưởng tượng. Vậy mà không. Hóa ra...không phải vì bố không thích tôi nói chuyện cùng anh. Mà bố hoang mang vì không nhìn thấy anh đang nói chuyện cùng tôi. Shin...anh thật sự là ai chứ? Shin...Shin của tôi...là ai mà có thể ẩn hiện như sương khói? Là ai mà có thể đứng chênh vênh phía ngoài khung cửa sổ của tôi? Là ai mà có thể vụt biến mất như ngàn ngọn gió?

Là ai...là ai mà có thể khiến tôi thật sự mỉm cười?

- Bố...con đã thật sự nhìn thấy anh ấy! Con đã thấy Shin! Bố phải tin con!!!

Bố lặng lẽ ôm lấy tôi đang gục đầu khóc nức nở. Bàn tay ram ráp chai sạn vuốt nhẹ mái tóc tôi. Suốt những tháng ngày qua, Shin đã thực sự bên tôi. Cùng tôi cười, cùng tôi khóc. Chỉ có tôi mới nhìn thấy anh. Và tôi không nói chuyện một mình, cũng không đơn độc bên khung cửa sổ kia, giữa khung trời xám xịt.

Phải không?

- Bố...bố có buồn không? Khi mẹ đi, bố có buồn không?

- Có. Bố buồn. Nhưng những người không thể ở bên ta vì số phận...rồi sẽ nhớ đến ta, con ạ. Tại một nơi nào đó ở đầu bên kia thế giới.

Ngoài kia tuyết ngừng rơi.

8.

Mùa mới về. Tôi bận rộn chuẩn bị cho hồ sơ nhập học. Bố cũng bận rộn với những dự án phòng tranh mới của mình, nhưng vẫn không quên dành thời gian cho tôi. Ngày ngày, tôi thức dậy sớm, pha trà cho bố, rồi thong thả đi bộ đến trạm xe buýt gần nhà. Những đóa trà trong vườn đã nở đỏ rực. Phía bên kia, gốc anh đào cũng đã khoe sắc thắm.

Chẳng có gì thay đổi, nhưng cứ mỗi lần ngồi bên cửa sổ ngắm Sapporo chuyển mình trong áo mới và nhấm nháp từng chút vị ngọt đầu mùa...tôi lại nhớ anh. Có những người ra đi để lại cho ta những nỗi buồn vô hạn. Như mẹ đối với bố. Như cô gái tên Midori đối với anh. Và như anh...đối với tôi.

Nhưng tôi nhận ra mình đã không còn buồn. Vì tôi nghĩ, không phải ngẫu nhiên mà ai đó đã mang Shin đến và để anh ở bên tôi suốt những ngày dài như vậy. Và bởi tôi có đủ yêu thương để nhớ về Shin, nên tôi luôn tin rằng ở đâu đó bên kia thế giới, anh vẫn đang dõi nhìn tôi. Và mỉm cười.

Tôi vẽ thật nhiều những bức tranh bầu trời. Và đặc biệt luôn tô màu lá cho những khoảng không ấy. Tôi muốn giữ lại một chút gì đó của anh cho riêng mình, như một thứ tình cảm ngọt ngào êm dịu trong cơn mơ yên ả. Tôi viết vào bức tranh vài dòng bằng tiếng Nhật, mỗi đêm đều treo nó bằng một sợi dây mảnh trên khung cửa sổ của mình.

"Anh sẽ là bầu trời của em.Một khoảng trời màu lá, Shin nhé."

Và bao giờ cũng vậy, trong suốt hai tuần liền, những bức tranh của tôi đều biến mất vào sáng hôm sau. Và thay vào chỗ đó, là một đóa hoa trà thắm đỏ.

Tôi biết Shin đã đến lấy chúng đi. Bạn có thể nói đó là chuyện hoang đường và tôi chỉ là một đứa mắc bệnh hoang tưởng. Nhưng tôi tin vào anh. Tại sao ư? Chỉ đơn giản bởi vì yêu thương vừa đủ.

Tôi nghĩ Shin sẽ nhìn thấy những dòng chữ be bé tôi bí mật viết thêm ở góc cuối cùng. Và hơn tất cả, tôi mong anh hiểu đó là những lời tôi đã muốn nói với anh. Từ rất lâu.

Aishiteru...

Aishiteru...

Những tán cây rung lắc trước cơn gió vừa mới đổ về.

Tôi nhìn thấy một khoảng trời xanh màu lá.

01/02/14

Huyền Min

 

Ngày đăng: 10/02/2014
Người đăng: Ken Mjn
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
get out of bed
 

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage