Gửi bài:

Chỉ cần ta yêu nhau

(truyenngan.com.vn - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau đi")

Anh không biết, chỉ biết rằng được trò chuyện với cô là điều ngày nào anh cũng mong đợi.

***

Thế Anh lang thang trên phố, sau trận mưa rào, bầu không khí trong lành hẳn. Cơn mưa rửa sạch bụi đường, làm tan đi cái nóng bức của tiết chớm hè. Chiều cuối tuần cũng không cần phải vội, sau một tuần căng thẳng với công việc, giờ đã đến lúc lấy lại chút khoan khoái cho tâm hồn. Thế Anh đi chậm rãi, đường phố vẫn đông đúc người và xe cộ qua lại.

Phố lên đèn từ lúc nào và đôi chân bắt đầu thấy mỏi, Thế Anh tự cười mình đôi lúc cũng bất thường, xe buýt không đi lại đi bộ, giờ mỏi chân rồi muốn đi xe cũng chẳng còn chuyến nào nữa. Anh dừng lại trước một cửa hàng có biển hiệu đèn hoa lấp lánh " Hoa nghệ thuật Thanh Vi", cũng tốt thôi, anh quyết định vào xem hoa một lúc. Trong ánh đèn điện dịu êm thời khắc vừa chập tối, nhìn qua cửa kính anh thấy cô gái có mái tóc dài ngồi trên chiếc ghế gỗ, cô mặc chiếc váy xanh dài phủ chân, tay đang chăm chỉ buộc từng cánh hoa voan màu hồng phấn. "Một cô chủ xinh đẹp!" anh nghĩ thế rồi đẩy cửa bước vào. Cô gái mỉm cười chào khách.

- Mời anh vào xem hoa!

chi-can-ta-yeu-nhau

Đúng là hoa nghệ thuật, đủ các loại xanh đỏ tím vàng. Người ta bảo hoa là món quà của cuộc sống quả đúng thật. Nhìn những cánh hoa voan, hoa đất, hoa pha lê anh thấy cả trong đó tâm hồn nghệ thuật và sự tỉ mỉ của người làm ra nó.

- Anh mua hoa tặng người yêu phải không? – Cô gái vẫn ngồi trên chiếc ghế gỗ, mặc cho khách tự nhiên xem hoa.

- Không, tôi chưa có người yêu – Thế Anh thẩn thờ.

- Anh mua hoa làm gì? Nói em tư vấn cho. Anh thích hoa hồng không? Chậu đằng kia cũng khá đẹp đấy.

Thế Anh cười ngượng ngùng vì anh vào đây không có ý định mua hoa.

- Tôi chỉ xem thôi.

Tưởng cô chủ sẽ không vui, ai ngờ cô ấy cười hiền dịu đầy thân thiện

- Anh cứ xem đi, hoa ở chỗ em là đẹp nhất đấy, bao giờ muốn mua hoa anh lại ủng hộ em nghe.

Anh ra về, cả tối hôm đó, ánh mắt và nụ cười dịu hiền của cô chủ nhỏ làm anh ám ảnh mãi.

Ngày nào Thế Anh cũng qua lại con đường này bằng xe buýt, lần nào đi ngang anh cũng nhìn vào cửa hàng hoa nghệ thuật và thấy cô chủ nhỏ ngồi trên chiếc ghế gỗ. Thỉnh thoảng có khách vào mua hoa cô vẫn không rời vị trí. " Cô đang bận làm hoa", anh nghĩ thế.

Năm nay mùa hè sao đến sớm, nắng chói chang hơn, công việc căng thẳng hơn làm anh cứ mong cho đến cuối tuần có trận mưa rào để anh lang thang phố, trút hết bao mệt nhọc. Lần này anh lại dừng trước cửa hàng hoa nghệ thuật, anh bước vào, cô gái nhận ra anh mỉm cười chào:

- Anh lại đến xem hoa đấy à?

Vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười ấy làm cho anh thấy ấm áp lạ

- Ừ, tôi xem hoa!

Anh khẽ trả lời mà trong đầu không chắc là muốn xem hoa hay muốn nhìn cô chủ nhỏ, có lẽ bây giờ, anh cảm thấy cô là bông hoa xinh đẹp nhất.

- Anh thích hoa ở cửa hàng em không? Em làm cả đấy!

- Có! Đẹp lắm! và cô chủ cũng rất dễ thương!

- Anh nói em đấy à? Em không phải chủ đâu. Em trông cửa hang giúp chị họ em.

- Thế em không phải là Thanh Vi à?

- Thanh Vi là chị họ em, em là Băng Tâm.

- Thế thì cô bán hàng rất dễ thương.

Băng Tâm cười tít mắt, cô hay cười, điệu cười không mấy đẹp nhưng sao làm người ta lưu luyến đến lạ, thế mà trong đôi mắt dịu hiền kia có điều gì đó bí ẩn làm Thế Anh muốn khám phá. Băng Tâm – cái tên nghe thật lạnh lùng! Hôm nay cô mặc chiếc váy hoa vàng phủ chân, vẫn ngồi trên ghế gỗ!

Thế Anh ra về để lại Băng Tâm một mình trong cửa hàng với những cánh hoa đủ màu, hoa hồng kiêu sa, hoa hải đường đài cát, từng chùm cẩm tú cầu cố vươn mình khoe sắt, tất cả như muốn phô bày vẻ đẹp của mình giữa thế giới hoa đầy nghệ thuật. Cô mân mê chậu xương rồng – loài hoa cô thích nhất, loài hoa là biểu tượng của nghị lực sống mảnh liệt, dù sống nơi sa mạc nắng cháy, nó vẫn lớn, vẫn trổ hoa trắng muốt. Cô bắt đầu thấy nhớ nhung ai kia, anh chàng mang đôi giày đen và áo sơ mi trắng, anh có cặp mắt kính tri thức, thường vào xem hoa, anh tên gì? Cô chưa kịp hỏi mà sao anh đi quá vội, anh cười hiền, và vui tính thế!

Thế Anh đi bộ nhiều hơn dù những chiều không có mưa rào, anh ghé cửa hàng hoa nghệ thuật nhiều hơn, khi thì mua hoa tặng mẹ, lúc lại sinh nhật cô em, rồi mừng nhà mới anh đồng nghiêp...bao nhiêu lí do để anh đến mua hoa, và căn phòng làm việc, phòng ngủ của anh toàn hoa nghệ thuật. Anh mua hoa cốt để gặp Băng Tâm, nhìn cô ấy cười để rồi mỗi đêm về ngắm những cành hoa ấy anh lại thấy nhớ nhung, và hạnh phúc lạ, phải chăng anh đã yêu? Anh không biết, chỉ biết rằng được trò chuyện với cô là điều ngày nào anh cũng mong đợi.

***

Băng Tâm ngồi trước gương, ngắm nhìn mình, rồi lại ngắm những dòng tin nhắn của Thế Anh trong điện thoại. Ba chữ ngắn ngủi thôi mà sao làm cô phải nghĩ suy nhiều đến thế. Cũng đã gần nữa năm trôi qua còn gì, mối quan hệ hai người cũng trở nên khăn khít còn gì. Nhưng sao số phận của cô lại lạnh lùng băng giá như chính tên cô vậy? từ lâu cô đã không cho mình cái quyền yêu ai bởi cô nghĩ yêu cô là thiệt thòi với họ. Không được phép! dòng nước mắt chảy dài trên má, ướt nhòe đôi mắt sầu thăm thẳm. Có một bí mật của cô mà anh chưa bao giờ biết. Băng Tâm ngủ thiếp đi trong chiếc váy dài phủ chân, hình ảnh Thế Anh chập chờn trong giấc mơ đẫm lệ.

Tan sở, Thế Anh đi xe buýt để về thật nhanh gặp Băng Tâm, anh sẽ kể cho cô nghe về ngày làm việc đầy thành công, sẽ ngồi giúp cô buộc những cánh hoa voan hồng... Vừa xuống xe trước của hàng, anh nhìn thấy cô đang lau chùi tủ kính, lần đầu tiên anh thấy cô mặc váy ngắn và rời khỏi chiếc ghế gỗ, anh đẩy cửa bước vào

- Hôm nay em lạ quá!

Nhưng nhầm rồi! người ấy là Thanh Vi, chị họ của Băng Tâm

- Em là Thế Anh đúng không? Tâm đã kể cho chị nghe nhiều về em.

- Cô ấy đâu rồi chị?

- Tâm về quê rồi, chị chuẩn bị sang lại cửa hàng nên cô ấy không làm ở đây nữa, cô ấy nhờ chị gởi cho em lá thư này.

Thế Anh vẫn còn hụt hẫng vì không gặp được Băng Tâm, thêm vào tin Tâm không làm ở đây nữa khiến anh buồn đến lạ. gọi vào số cô, không liên lạc được, nỗi lo lắng vô hồn vây choáng lấy anh, cô viết gì trong thư? Anh không đợi được đến lúc về nhà, trên vỉa hè, anh mở thư xem,

"Mến gởi Thế Anh!
Cuộc sống nhiều điều bất ngờ phải không anh? Dẫu biết trước sẽ có ngày này nhưng em vẫn dấn thân vào đau khổ, em cũng yêu anh, rất nhiều anh ạ, nhưng vận mệnh không cho phép chúng ta yêu nhau. Anh đã đến bên em và cho em những tháng ngày hạnh phúc nhất. Nhưng chúng ta phải dừng lại tại đây thôi, bởi chúng ta thuộc về hai thế giới khác nhau. Anh đừng tìm em, hãy sống thật vui vẻ ở thế giới của anh, anh nhé!..."

Chuyện gì thế này? Thế Anh không hiểu, anh thật sự không hiểu điều gì đang xảy ra, lỗi tại anh sao? Anh muốn hét thật to để tìm câu trả lời, nhưng biết hỏi ai, hỏi ai bây giờ? Mưa đổ rào rào, chân anh mỏi nhừ , người anh nóng ran như vừa về từ sa mạc.

***

Biển Tam Thanh chiều hè, những con sóng bạc đầu kéo nhau xô bờ cát trắng, nước in màu trời xanh biếc, xa xa những chiếc thuyền nan chuẩn bị vào bờ. Băng Tâm ngồi trên chiếc xe lăn, đôi chân tật nguyền được che đậy bởi chiếc váy dài, đôi mắt nhìn xa xăm nhớ thương một bóng hình mà cô quyết rời xa mãi mãi.

Gió biển mang hơi muối lên làm đen nhẽm những làn da bánh mật của những cậu bé đang đùa vui , chúng vừa tặng cô một nắm vỏ ốc mà chúng nhặt được ven bờ. Biển sao bình yên quá! Sao không nỗi sóng ầm ầm để đánh tan bao suy nghĩ trong cô. Băng Tâm- cái tên lạnh lùng ấy cũng không làm sao đóng băng được khối tình đang nhức nhối trong lồng ngực. Cô đã cố gắng rất nhiều để quên anh, nhưng thật khó. Nhưng làm sao cô có thể để anh chịu chung nỗi bất hạnh của đời mình, anh có quyền được yêu một người lành lặn, một người tật nguyền như cô không đáng để anh yêu...

Chiều nào cô cũng tự mình lăn xe ra bờ biển, nhìn những con còng gió xe cát, cô tự nhủ sẽ quên anh, quên anh!

Chiều, cũng như mọi chiều hè, bờ biển cát trắng phau, nắng vẫn vàng ươm và nước màu xanh biếc. Băng Tâm đội chiếc nón to vành, ngồi trên xe lăn nhìn ra bờ cát, từ đằng xa bờ cát,có chàng thanh niên tiến lại gần, phải anh không? Cô không tin vào mắt mình, nhưng rõ ràng là anh đấy thôi, anh mang trên tay chậu xương rồng có hoa trắng muốt, anh đứng trước mặt cô rồi

- Anh tìm ra em rồi nhé! Đừng chạy trốn anh!

Băng Tâm quay mặt đi, cô không những chạy trốn anh mà còn chạy trốn bản thân mình, tim cô xốn xang và lòng cô hoang mang lắm.

- Chắc anh bất ngờ khi thấy em thế này lắm nhỉ, giờ thì anh đã biết em là kẻ tật nguyền rồi, anh còn thích em không?

- Không! Anh không thích, không thích em lẫn trốn anh và lẫn trốn cả bản thân mình. Hãy để anh được che chở cho em!

- Anh!...

- Chị Vi đã kể cho anh nghe tất cả, và anh hiểu tại sao em không bao giờ rời khỏi chiếc ghế gỗ ở cửa hàng, tại sao mỗi lần anh rủ em ra ngoài chơi em đều từ chối..

- Em...

- Đừng nói gì cả, ta yêu nhau nhé!

- Anh không thấy gì sao? Em là một kẻ tật nguyền, không chân đấy! - nước mắt cô bắt đầu rơi, cô nấc lên thành tiếng.

- Ai nói với em là tật nguyền thì không được phép yêu? Đừng cố chấp thế, em có quyền yêu và được yêu như bao người khác, em biết không!

Anh trao cho cô chậu hoa xương rồng, loài hoa cô vẫn thích, anh nhìn cô đầy yêu thương, cô giống như một cánh hoa mỏng manh giữa làn gió biển, cần được anh che chở. Đôi chân tật nguyền trong chiếc váy dài, trong mắt anh, cô như một thiên thần. Thế Anh đẩy Băng Tâm đi dọc bờ cát, gió thì thầm những lời mặn mà như hơi muối biển.

Thế Anh ở lại dưới quê hôm đó, trăng sáng vằng vặc, đôi tình nhân bên nhau, hạnh phúc tràn trề như sóng vỗ về bờ cát trắng, anh kể cho cô nghe chuyện nàng tiên cá đổi tiếng hát trong veo của mình lấy đôi chân để đi tìm hoàng tử...

- Em lên phố với anh không?

- Chị em sang cửa hàng rồi, em lên đó biết làm gì hả anh- Băng Tâm buồn bã

- Anh biết em thích làm hoa, cứ lên đi, anh có điều bất ngờ cho em!

Băng Tâm lên phố sau Thế Anh một tuần, anh đón cô ở bến xe và đưa cô về cửa hàng hoa nghệ thuật, anh bế cô vào, đặt lên chiếc ghế gỗ cô vẫn hay ngồi, mọi thứ vẫn không có gì thay đổi.

- Em chính thức là cô chủ của cửa hàng! Mọi thứ ở đây thuộc về em, em cứ làm những điều mình thích!

Băng Tâm bất ngờ và vui đến nỗi nói không nên lời. Anh ôm cô từ đằng sau khe khẽ

- Mỗi chiều tan ca anh sẽ về đây xem em làm hoa, em phải dạy anh cách làm hoa hồng cho thật đẹp!

- Em không theo anh đi được nơi này nơi khác, anh có buồn không?

- Không đâu, anh sẽ bế em đi, đến bất cứ nơi đâu em muốn!

Thế Anh đặt vào môi Băng Tâm nụ hôn thắm thiết, những chậu hoa đủ màu sắc lặng im chứng dám cho tình yêu của họ.

Và... mỗi lần đi ngang con đường này, người ta thấy trong cửa hàng hoa nghệ thuật có cô gái xinh xắn với chiếc váy dài ngồi trên ghế gỗ, đôi tay chăm chỉ buộc những cánh hoa hồng, đôi mắt đong đầy hạnh phúc.

Và...chuyến xe buýt chiều nào cũng dừng trước cửa hàng hoa nghệ thuật để anh chàng mang giày đen sơ mi trắng ghé thăm chậu hoa xương rồng yêu dấu của mình.
Khi chiều mưa rào trên phố hay hoàng hôn trên bãi biển cũng là lúc cả thế giới chuẩn bị để đón một bình minh của ngày mai tươi sáng. Đâu đó trong cuộc đời này vẫn khe khẽ những lời yêu thương ngọt ngào:

- Chỉ cần ta yêu nhau, không điều gì là không thể, em yêu ạ!

***

Nguyễn Thị Thùy Dương

Ngày đăng: 15/04/2014
Người đăng: Phương Vũ
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Chè Tuyết San Tủa Chùa Điện Biên
Best things In Life
 

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage