Gửi bài:

Hoa hồng trắng không dành cho em

(truyenngan.com.vn - Tham gia Viết bài cho tập truyện ngắn "Rồi sẽ qua hết, phải không?")

Không có gì là tuyệt đối, cho nên cũng không có nỗi đau tuyệt đối, vì thế con người ta luôn có thể vượt qua dù cho nặng nề đến đâu, con tim sẽ tự có liều thuốc xoa dịu nếu lý trí cất lời cho phép.

***

Kang

Đó là một ngày mùa đông lạnh lẽo - ngày của những cơn mưa u ám và dài dằng dẵng. Chiều hôm đó – một buổi chiều ngột ngạt khó thở sau khi bị đá văng khỏi một mối tình, tôi xếp lại những bức bối trong người, đánh xe ra bờ sông, một dòng sông xanh trôi êm ả với không khí tĩnh lặng đến nhẹ lòng. Một thằng đàn ông ba mươi tuổi, sự nghiệp đầy đủ cũng có lúc hoang mang như tôi lúc này.

Và tôi đã thấy em, ở đó, trong bộ váy đen quá đầu gối, chiếc ô đen che hết nửa khuôn mặt. Không hiểu sao tôi lại rất chú ý đến em. Cái cách em một tay cầm ô, một tay khẽ vuốt tóc và lặng người nhìn dòng sông trước mặt u uẩn đến lạ thường. Dường như nhận thấy ai đó đang hướng về mình, em nhìn về phía tôi. Đôi mắt ấy lặng lẽ đến lịm người!

hoa-hong-trang-khong-danh-cho-em

Minh Nguyệt

Dưới tán hoa giấy mỏng tan, một người con trai dịu dàng vuốt tóc cô gái và trao cô một nụ cười ấm áo. Cô gái thẹn thùng, áp trán mình vào trán người yêu. Bó hoa hồng trắng dưới chân rạng rỡ như màu nắng.

Bỗng cô gái nghe tiếng gọi từ đằng sau, giật mình cô quay lại. Một cô gái khác với đôi tay đầy máu, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đỏ vằn thù hận, nhìn chằm vào cô. Cô gái ấy mỉm cười – một nụ cười sắc lạnh, miệng thì thào:

"Là mày! Thì ra là mày!!!"

" Mày sẽ phải trả giá! Mày sẽ chẳng được hạnh phúc đâu! Không bao giờ!!!"

.

.

- Không, chị, không phải em, không phải em!!!

Tôi hét lên, mở to mắt. Căn phòng tối om đập vào trước mặt. Thì ra là một giấc mơ. Tôi thở hổn hển, khẽ vuốt mồ hôi trên trán. Ánh mắt vô thức hướng về nơi có đóa hoa hồng trắng của một người lạ nào đó tặng mình chiều nay.

Hôm nay lại một đêm mất ngủ.

Tôi ngồi dậy, đi pha tách cà phê theo thói quen, rồi kéo rèm cửa sổ lặng lẽ ngắm thành phố. Không có cái ồn ào hối hả, thành phố trở nên hiền lành hơn hẳn. Ánh đèn neon chiếu vào căn phòng để lại một khoảng vàng như mảnh trăng chiếu xuống sân nhà, chỉ khác một điều màu vàng của ánh trăng kia ngọt ngào hơn rất nhiều.

Ngấp nháp chút cà phê, tôi ngẩn người. Mà thực chất tôi cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì, đúng hơn là chẳng có gì để nghĩ. Ôi chao! Thật điên rồ!

Để đỡ trống trải, tôi bật radio lên, đó là đồ vật duy nhất trong phòng có màu trắng. Tôi ghét màu trắng. Nhưng tôi lại không thể vứt nó đi được.

Giọng nữ ca sĩ vang lên trong không gian tĩnh lặng:

"Đã đến lúc em phải ra đi,

Đã đến lúc chia lìa đôi ngã,

Hạnh phúc vỡ nát trên môi, cuộc sống quá ngắn thật rồi!..."

Đó là bài hát yêu thích của một người. Bất chợt, tôi lặng người, mắt mờ đi.

Kang

Tôi lại gặp em. Vẫn một chiều mưa. Có lẽ em có duyên với những cơn mưa. Mà em cũng giống một cơn mưa, bất chợt đến, bất chợt đi, và luôn đọng lại trên chiếc lá những giọt nước long lanh như hạt pha lê. Tôi ngồi đối diện em, cách một bàn, còn em, em đang cúi đầu đọc sách. Ánh nắng ban mai khẽ đùa giỡn trên mái tóc đen huyền của em, làm nó ánh lên màu ấm áp. Thế nhưng những tia năng ấy dường như chẳng thể xua đi sự lặng lẽ, ở em. Đóa hoa hồng trắng tôi cố tình để lại cũng u buồn theo ánh mắt em. Lúc đó không hiểu sao, tôi thấy con tim già cỗi của mình lạc nhịp. Sao em luôn buồn như thế!

Minh Nguyệt

Cầm trên tay tấm bằng khen thưởng của một luật sư xuất sắc, tôi thấy nhẹ lòng. Thế là đủ!

Vội vã trốn khỏi cuộc ăn mừng, tôi về nhà, thay bộ váy đen rồi đánh xe ra bờ sông.Dòng sông êm ả trôi, lúc nào cũng vậy, ở đây luôn tĩnh lặng như mảnh sông quê hương, mỗi chiều về mặt trời trải dài trên mặt sông ấm áp.

Tôi bước sát bờ sông, nhìn bóng mình dưới nước. Đôi mắt sắc sảo, mái tóc ngang vai mạnh mẽ. Tôi ngây người ngắm khuôn mặt quen thuộc mà như xa lạ kia rất lâu. Có cái gì nhèn nghẹn ở cổ, môi mặn chát. Tôi thả tấm bằng khen xuống nước và...nhảy xuống.

Tự sát! Một hành động yếu hèn khi không còn gì bám víu xung quanh!

Nước ngập vào miệng, vào mũi. Lồng ngực như bị rút. Rất ngạt. Rất đau. Tim cũng rất đau. Một ý nghĩ bất chợt đến liệu ở thế giới bên kia người ấy có tha thứ cho tôi ?. Tôi bắt đầu mơ hồ, bên tai lại vang lên tiếng ai đó gọi mình. Nhưng rồi tất cả cũng chìm vào bóng đen. Tĩnh lặng!

Ngày hôm qua của quá khứ

Tôi và chị Hai lớn lên ở một vùng quê thanh bình, có dòng sông chảy qua hiền hòa, có cánh đồng lúa trù phú. Tôi tên Minh Nguyệt, chị tên Minh Hằng. Chị ước mơ thành một luật sư xuất sắc, tôi mơ mộng là một nhà văn. Chị mạnh mẽ, tôi ngây ngô. Chẳng thể tìm một điểm chung nào khác hai khuôn mặt y đúc từ chị em tôi. Chị hai rất thương tôi. Nhìn cái cách chị dắt tay tôi băng qua những thửa ruộng giữa trưa hè để đưa tôi đi học, tôi đã thấu điều đó.

Lớn lên hai chị em theo ba ra thành phố, bỏ lại sau lưng những chân trời tuổi thơ với cánh diều bay cao mỗi chiều, với giọt mồ hôi mặn chát lúc phụ mẹ gặt lúa. Chị em tôi thành người thành phố.

Tôi bắt đầu có những khoảng trời riêng. Người lạ. Người quen. Bạn bè. Và cả anh. Tôi quen anh tình cờ và cảm nắng anh từ cái nhìn đầu tiên. Còn anh, anh bảo anh thích nét ngây thơ, hồn nhiên đến phải ghen tỵ của tôi. Cứ thế chúng tôi đến bên nhau, như lọ lem bỗng chốc gặp được hoàng tử và bắt đầu một tình yêu màu hồng đẹp đẽ. Anh chiều tôi như công chúa, luôn tặng tôi những bó hoa hồng trắng rực rõ nhất. cái cách anh ấm áp nhìn tôi, trao tôi nụ cười dịu dàng làm tôi say ngất. Nhưng anh chỉ bảo thích chứ không yêu và cổ tích thì có bao giờ thật, hoặc có thật đi chăng nữa thì cũng do lọ lem tự viễn ra mà thôi. Anh là người yêu của chị hai. Tôi không hề hay biết Tình yêu cả anh chị đã kéo dài ba năm. Ba năm ấy không quá dài nhưng cũng đủ để một điều gì đó trở nên nhạt nhòa. Nhưng có lẽ tôi không xuất hiện thì anh cũng chẳng thành kẻ khốn nạn đến vậy. Ngày chị hai bắt gặp hai chúng tôi là ngày u ám nhất đời tôi. Tôi chẳng thể nhớ được gì ngoài cái chết của chị. Có lẽ hai chị em tôi giống nhau, yêu anh say đắm. Hôm đó, chị gọi tôi đến, tâm trí tôi cứ như sợi dây diều bị gió thổi phồng lên mà đôi tay nhỏ bé của tôi chẳng tài nào giữ nổi. Nếu chị không yêu tôi nhiều đến vậy thì có lẽ bây giờ chị cũng chẳng căm hận tôi như thế. Khi tôi đến, chị nằm giữa vũng máu. Đỏ đến lịm người! Chị nhìn tôi, căm hận. Ánh mắt đó suốt đời tôi không quên, tưa như ánh mắt chị nhìn ba khi ông bỏ nhà ra đi theo người đàn bà khác.

- Hai người sẽ phải hối hận. Mày sẽ phải trả giá. Mày sẽ phải sống trong day dứt vì cái chết của tao. Ha mày sẽ không giờ hạnh phúc đâu, con ngốc ạ!

Tôi không biết phải làm sao cho máu chị ngưng chảy, tôi chỉ biết ra sức bịt miệng vết thương. Tôi phải nói với chị rằng người anh yêu là chị, rằng tôi chỉ là kẻ chen ngang, hoặc rằng chị không phải chết vì loại đàn ông đáng nguyền rủa ấy, rằng vẫn còn có ngày mai mà chị. Nhưng không, tôi lại chẳng nói được gì. Tôi chỉ có thể rấm rứt:

- Chị hai chị đừng bỏ em mà chị hai, em thương chị hai lắm!

- Tao sẽ phải bỏ mày! Tao ghét cái cách mày cười ngây ngô, tao ghét sự thờ ơ của anh ấy với tao khi mày xuất hiện, tao ghét cái cách hai người cười nói. Thì ra là mày. Mày đã cướp tất cả của tao.

Thì ra chị đã biết, từ lâu. Tôi khóc nấc lên. Không, không phải tôi! Nhìn dòng máu nhuộm đỏ chiếc váy trắng, tôi ngây người trống rỗng. Chị hai mất, tâm tôi cũng chết theo.

Kang

Em vẫn cứ im lặng, dù tôi có ở bên, có vỗ về, có săn sóc em. Lúc kéo em từ dòng sông lạnh băng, tôi thực sự rất muốn đánh em. Mạng sống là thứ người khác phải giành giật, còn em, em lại vứt bỏ không thương tiếc. Và rồi, em kể cho tôi nghe về câu chuyện của mình. Ánh nắng buổi chiều hôm ấy thẫm lại như màu mắt khói.

Những ngày sau đó, em lại càng ít nói hơn, đôi mắt như trống rỗng vô hồn. Em đập nát tất cả lọ hoa hồng trắng tôi tặng cho em. Tôi bảo em đập thì cứ đập, hoa hồng trắng vẫn cứ rực rỡ màu trắng mà thôi. Tôi thấy em ngẩn người, khóe mi em ươn ướt.

Những ngày sau đó, em vẫn lặng thinh. Nhưng cái lặng thinh này làm tôi yên tâm hơn. Tôi biết em đang suy nghĩ cái gì. Không có gì là tuyệt đối, cho nên cũng không có nỗi đau tuyệt đối, vì thế con người ta luôn có thể vượt qua dù cho nặng nề đến đâu, con tim sẽ tự có liều thuốc xoa dịu nếu lý trí cất lời cho phép. Em hỏi tôi khi nào em sẽ hết buồn. Còn tùy em buồn vì gì cơ, cô bé ngốc ạ, dù em có đau buồn thế nào, ngày mai vẫn cứ đến phải không?

Những ngày sau đó, em bắt đầu nói chuyện. Em nói rất nhiều, cười cũng rất nhiều. Em cho tôi nghe một bài hát nào đó, có câu:

" Đã có lúc em phải quên đi. Có lúc em lại suy nghĩ...

Đừng cố níu kéo them chi? Đừng cố gắng mãi được gì?"

Minh Nguyệt

Cảm ơn anh nhá Kang. Bó hoa hồng trắng hôm nay anh tặng em cực kì đẹp luôn đấy! Em cười tít mắt mà trong lòng rộn ràng vui. Anh có muốn nghe câu kết bài hát em rất thích kia không?

" Có chút ánh sáng phía cuối con đường khi đôi tay em dần dần buông

Nắng vẫn lên nhẹ nhàng...

Người Sói

Ngày đăng: 13/09/2014
Người đăng: Người Sói
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Ask
 

Mọi người thường hỏi tôi còn thích anh không, thực ra chính bản thân tôi cũng không biết. Tôi chỉ biết rằng ở anh có điều gì đó khiến tôi không thể buông tay.

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage