Gửi bài:

Chàng trai buổi sáng

Nàng gọi chàng là Chàng trai buổi sáng của nàng, bởi vì chàng chỉ xuất hiện ở đó vào một số buổi sáng sớm trong tuần.

***

Thế là mùa thu đến thật rồi!

Nàng đẩy cửa bước ra lan can, vươn vai hít đầy lồng ngực thứ không khí mát lành, trong trẻo được ướp hương hoa thoang thoảng của buổi sớm mùa thu, rồi vào nhà tắm xách ra bình nước nhỏ ra để tưới cho đám cây cỏ của nàng. Hôm nay là thứ ba, đúng phiên trực của Chàng-trai-buổi-sáng, một lát nữa chàng sẽ xuất hiện ở lan can tòa nhà bệnh viện đối diện. Và nàng không muốn mình bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào được trông thấy chàng...

chang-trai-buoi-sang 

Đã mấy tháng nay rồi nàng phát hiện ra chàng - Chàng trai buổi sáng. Và nàng ngấm ngầm coi chàng là người tình bí mật của nàng... Người tình bí mật - nàng mỉm cười khi nghĩ đến từ ấy. Thực ra chàng và nàng không quen nhau, chưa bao giờ nói chuyện với nhau, chứ đừng nói tới chuyện yêu đương hay hò hẹn. Nhưng nàng cứ thích thế đấy! Thích chàng là người tình bí mật để nàng được tha hồ mơ mộng về chàng...

Chả là cách đây mấy tháng, nàng có mua về một đám hoa cỏ để trồng ở lan can nhà. Nào nhài, nào hồng nhung, hồng bạch, nào dạ thảo, nào hồng tú cầu... Thế là sáng sáng nàng có thêm một công việc lặt vặt mới, đó là tưới nước cho đám-cây-cỏ-loằng-ngoằng ấy. Và trong một buổi sáng khi đang mải miết tưới tắm, xuyên qua những phiến lá nhài xanh trong như ngọc, nàng thấy chàng - đang đứng đó, bên lan can của tòa nhà đối diện - toà nhà thuộc khu bệnh viện bên kia đường. Với chiếc áo blouse trắng, với dáng người cao và cân đối một cách hoàn hảo, với mái tóc được vuốt cao trông vừa có vẻ gì nghiêm nghị lại vừa có vẻ gì như bất cần, với đường nét khuôn mặt hài hòa, cân đối như một bức tượng thần Hy Lạp cổ đại, với gọng kính trắng ánh lên những tia nắng trong veo buổi sớm mai, chàng đứng đó, tay đút túi, vừa hút thuốc vừa trầm tư mặc tưởng nhìn dòng người ồn ào náo nhiệt qua lại ở con đường phía dưới.

Cái giây phút ấy nàng đã chết lặng đi. Nàng nghĩ nàng đã fall in love với chàng rồi. Fall in love - nàng mỉm cười, nghe cứ như dở hơi, nhưng mà có ai biết đâu mà sợ, đó là một bí mật của riêng nàng cơ mà. Mà là bí mật, thì nàng thích thế nó là thế nào mà chả được. Mà thật thế ấy chứ! Nàng cảm giác như chàng chính là người đàn ông trong mộng mà nàng bấy lâu tìm kiếm...

Thế là mỗi buổi sáng sớm từ lan can nhà, vừa không ngừng tay tưới tắm, nàng vừa âm thầm nhìn ngắm để khám phá về chàng. Mỗi buổi sáng nàng lại phát hiện ra một điều gì đó về chàng: Khi thì đôi giầy lười quen thuộc chàng hay đi; khi thì chiếc đồng hồ đeo tay rất đẹp, khi là chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt rất thanh lịch và đúng điệu mà chàng thường hay mặc... Mỗi buổi sáng chàng lại như thân quen hơn với nàng.

Nàng gọi chàng là Chàng trai buổi sáng của nàng, bởi vì chàng chỉ xuất hiện ở đó vào một số buổi sáng sớm trong tuần. Nàng đoán đó là vào ca trực đêm của chàng. Kết thúc ca trực, chàng ra lan can hút thuốc rồi về nhà nghỉ ngơi. Có lẽ vậy. Nàng đã để ý và có thể đoán được gần như chính xác lịch trực - lịch xuất hiện của Chàng trai buổi sáng.

Một buổi sớm nào đó, khi đang quan sát chàng, nàng đã phát hiện ra một "bí mật khủng khiếp": Ngón áp út ở bàn tay trái của chàng không đeo nhẫn! Thực ra thời nay, đàn ông có vợ nhưng cố tình không đeo nhẫn vẫn đầy rẫy ra. Nhưng nàng nghĩ Chàng trai buổi sáng không thể thế được! Yeahhh.... Nàng nhẩy cẫng lên! Và từ đó nàng quyết định Chàng sẽ trở thành người tình bí mật của nàng.

Có một buổi sáng trong khi nàng vừa ngắm chàng vừa say mê tưới cây, thì chàng bất chợt ngoảnh sang phía lan can nhà nàng, cái đầu nghiêng nghiêng chăm chú. Có lẽ tại chiếc váy đỏ hôm đó nàng mặc! Một chiếc váy đỏ đi lại ở lan can tòa nhà đối diện, dù lan can nhà nàng cao hơn chỗ chàng đứng một chút, thì chắc chắn là vẫn rất thu hút ánh mắt của người nhìn. Nhưng cũng có thể, việc nàng quá chăm chú vào chàng đã khiến chàng... nhột gáy. Bình thường ta vẫn hay như thế mà, vô thức ngoảnh lại nhìn về một hướng và chợt nhận ra là có một ánh mắt đang nhìn mình... Ấy gọi là thần giao cách cảm, là giác quan thứ sáu. Nhưng dù là vì lí do gì đi nữa, thì việc đó vẫn làm nàng chết lặng một lúc. Chỉ kịp nhìn đi hướng khác để tránh ánh nhìn của chàng, trong khi tim nàng giật thót và toàn thân nàng như tê liệt. Tí nữa nàng đã làm rớt chiếc bình tưới nước. Định thần một lúc, nàng cố gắng lấy lại nhịp thở, chăm chú tưới cây - như thể không biết đến chàng đang nhìn mình mà vẫn nghe trái tim đang nhảy nhót trong lồng ngực.

Từ đó trở đi, đôi khi chàng vẫn nhìn lên lan can nhà nàng. Những khi đó nàng, bề ngoài đều cố tỏ ra thản nhiên hết mức có thể - rõ ràng việc nàng xuất hiện ở lan can tưới hoa các buổi sáng là một công việc hàng ngày của nàng, cũng như việc chàng ra lan can đứng hút thuốc vào buổi sáng ấy, và không liên quan gì tới chàng, nhưng thực ra trong lòng nàng, ngân lên những nhịp điệu rộn ràng... Có khi nào chàng cũng đang cô đơn như nàng? Có khi nào chàng cũng đang mơ mộng về nàng? Có khi nào chàng cũng đang có ngàn câu hỏi về nàng? "Chào em! Em là người con gái đó phải không? Tôi đã thấy em lâu rồi! Tôi thấy cả những bông hoa trong vườn của em nữa. Tôi thấy hoa nhài, hoa hồng, hoa cúc. Tôi đã thấy màu đỏ, màu tím, màu hồng. Thật là xinh đẹp! Chắc là chúng phải thơm lắm nhỉ! Tôi cũng yêu các loài hoa... " Làm sao chàng và nàng có thể gặp nhau? Trong một quán cà phê nàng hay lui tới hay tình cờ đâu đó trên đường phố, hai người đi ngược chiều nhau, va vào nhau, rồi sẽ nhận ra nhau. Hôm đó như thế nào nhỉ? Nàng sẽ mặc một chiếc váy hoa dài, đơn giản thôi nhưng phải thật dịu dàng và trang nhã. Nàng sẽ trang điểm thật nhẹ và dùng Kenzo Flower - thứ mùi hương ngọt ngào mà nàng thích. Hay có thể một ngày nào đó nàng sẽ bị ốm chăng? Sẽ vào bệnh viện và gặp chàng? "Chào em, em thấy hôm nay thế nào? Đã khỏe hơn chưa?" Nghe tiếng gọi nàng từ từ mở mắt, và nhận ra chàng - Chàng trai buổi sáng...

Nghĩ đến đó nàng cười phì thành tiếng. Thật là, lại còn nghĩ ra cả chuyện bị ốm để gặp chàng nữa! Nàng bắt đầu đi quá xa rồi!

Bận bịu với những ý nghĩ, loáng một cái việc tưới hoa đã kết thúc. Nàng nhìn đồng hồ: Ơ này, đã 7 sáng rồi! Mà lan can bên tòa nhà đối diện vẫn trống trơn: Không thấy Chàng trai buổi sáng xuất hiện. Bình thường giờ này chàng đã kết thúc ca trực, kết thúc cả việc hút thuốc và trầm tư ở lan can rồi. Sao hôm nay chàng không xuất hiện? Hai lông mày nàng khẽ nhíu lại. Chàng đi công tác? Chàng đổi lịch trực? Hay chỉ đơn giản là chàng đổi ca trực cho người khác? Nàng vươn người ra, ghé sát những song sắt của lan can, nhìn một lượt khắp hành lang của tòa nhà đối diện mà không thấy bất kỳ điều gì có thể đem lại cho nàng câu trả lời. Nàng thở dài sõng sượt. Không muốn nghĩ tới những trường hợp xấu cho tình huống trở nên lâm li quá mức khi chưa thể kết luận gì thêm, nàng kết thúc việc tưới hoa, đi vào nhà và chuẩn bị đi làm. Ngoái nhìn lại hàng lang bên tòa nhà đối diện, bỗng thấy nó thênh thang và tẻ nhạt đến lạ...

***

Chiều chầm chậm trôi.

Nàng lững thững dắt Asimov - chú cún cưng của nàng (tên của chú được đặt theo tên một chú...mèo trong tác phẩm văn học nào đó nàng không nhớ rõ tên) - nhằm hướng công viên thẳng tiến. Chiều nào cũng vậy, sau giờ làm việc, nếu không phải chuẩn bị bữa tối, nàng sẽ dắt asimov đi dạo một vòng ở đó.

Hôm nay, sau một ngày bận bịu ở Công ty, nàng thấy hơi mệt một chút. Chắc vì vậy mà nàng thấy trong đầu có chút gì đó xáo trộn không yên.

Đang vừa lững thững đếm bước chân trên mặt đường lát gạch bỗng dưng chiều nay trở nên khấp khểnh kỳ lạ, vừa lan man nghĩ sang chuyện của Chàng trai buổi sáng, nàng chợt giật mình vì tiếng ăng ẳng của Asimov. Quay phắt lại, nhìn về phía Asimov, nàng vừa thở phào vừa phì cười: Vì không để ý, nàng và Asimov, hai đứa đã đi sang hai bên của cái cột điện và giờ thì, sau vài lần chạy vòng vòng, cái dây cổ của Asimov đã quấn mấy vòng quanh cái cột điện. Hoảng loạn, Asimov sủa lên ăng ẳng và lại tiếp tục chạy cuống lên, thế là cái dây lại cuốn thêm 2 vòng nữa. Nàng đứng cười ngất trong khi con Asimov càng sủa ác hơn. Thận trọng đi ngược chiều vòng chạy của Asimov để giải thoát cho nó, bỗng nàng thấy mặt nó đực ra... Asimov! Nàng quát lên khi bắt đầu hiểu chuyện gì sắp sửa xảy ra. Nhưng đã quá muộn! Asimov thực sự là đã bắt đầu...ị trên vỉa hè! Đang vừa vòng dây quanh cột điện, vừa lầm rầm chửi bới Asimov, thì nàng lại giật bắn mình một lần nữa - lần này là vì tiếng còi phát ra từ chiếc ô tô gửi trên vỉa hè đang chuẩn bị tiến lên. Nàng và asimov, mà chính xác là Asimov-đứng-ị đang chắn ngay đầu xe khiến chiếc xe không thể di chuyển được. Ngước nhìn asimov đang tiếp tục cái-công-việc-vô-duyên không phải lúc đó, nàng quay lại giơ tay ra hiệu cho chiếc xe, ý muốn bảo dừng lại đợi chút. Không hiểu người lái xe ngồi sau tấm kính loang loáng vì ánh nắng gay gắt buổi chiều có hiểu cái giơ tay của nàng, rồi cái chỉ tay của nàng xuống phía Asimov không mà tiếng còi vẫn tiếp tục vang lên. Píp píp! Nàng bắt đầu hơi cuống. Hết ngẩng lên lại nhìn xuống như muốn giục cho Asimov nhanh nhanh... Píp píp! Píp píp! Tiếng còi vẫn tiếp tục vang lên đầy bực bội. Nàng lại giơ tay, lại chỉ chỉ, trong khi mặt mày bắt đầu đỏ lựng lên như muốn khóc. Píp píp. Píp píp píp!

Mất một lúc thì Asimov mới xong cái việc đáng xấu hổ ở cái chỗ không phù hợp của nó. Nàng thở phào, trong khi chiếc xe vẫn bấm còi inh ỏi. Vội vàng, nàng cúi xuống, lấy chiếc cặp, cặp "sản phẩm" của asimov cho vào chiếc túi giấy đã chuẩn bị trước rồi nhanh chóng tháo dây cho asimov. Xong xuôi nàng lôi vội nó tránh sang một bên cho chiếc xe tiến ra. Vừa đi nàng vừa gật gật đầu, cười cười với người lái xe - chính xác là với bên kính ô tô mà ở đó nàng đoán là người lái xe ngồi - vì chiếc xe được lắp kính màu cộng thêm ánh nắng chiều chói chang, loang loáng, nên nàng không thấy rõ bên trong. Rồi hai đứa lại nhằm hướng công việc thẳng tiến.

Chiếc ô tô sau khi ngừng bóp còi vì nàng và Asimov đã tránh đường, chậm chầm lách khỏi hàng xe, tiến ra đường, rồi từ từ đi qua nàng và Asimov. Bất ngờ, chiếc xe đi chậm lại, cửa kính xe được hạ xuống. Người lái xe, giật chiếc kính râm ra khỏi mặt, để lộ khuôn mặt và đôi mắt đầy hằn học nhìn thẳng vào nàng, gào lên: "Mẹ bố con điên!" Rồi kính xe được nâng lên cái rụp. Chiếc xe lao vút đi.

Nàng đứng sững. Ngỡ ngàng và bối rối! Đó là Chàng-trai-buổi-sáng với chiếc áo sơ mi màu hồng quen thuộc: khuôn mặt ấy, đường nét ấy, chiếc đồng hồ đeo trên cánh tay đặt trên vô lăng. Chỉ một khoảnh khắc thôi nhưng nàng vẫn kịp thấy hết. Chính xác là chàng! Nhưng mà...

Nàng nhìn theo chiếc xe, lúc này đã đi xa, chỉ còn lại một làn bụi cùng lá điệp quẩn lên trên mặt đường!

Mẹ bố con điên!? Nàng lẩm nhẩm một cách vô thức.

Chiếc xe đã khuất dạng giữa dòng người đông đúc, ồn ào, xô đẩy.

Iris Trương

 

Ngày đăng: 06/10/2014
Người đăng: Iris Truong
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Tôi là Beto
 

Các bậc cao tuổi thường nghĩ chán rồi mới làm. Cũng có thể nghĩ chán rồi chả thèm làm gì hết. Còn ở tuổi của hắn, và của tôi nữa, muốn làm gì là làm ngay. Rồi sau đó mới ngồi ngẫm nghĩ tại sao mình lại làm thế, thường là trong đớn đau và dằn vặt. Để rồi lại quên rất nhanh, thiệt là may. Vì đó là tính bồng bột, người ta nói thế và tôi cũng tin như thế. Cũng như tôi tin rằng đó không chỉ là tính cách của tuổi trẻ, mà còn là phẩm chất của các nhà thơ và các nhà cách mạng

Tôi là Bêtô (Nguyễn Nhật Ánh)

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage