Gửi bài:

Hey boy, anh đã cảm nhận được tình yêu của em chưa?

Có lòng trồng hoa, hoa chẳng nở. Vô tình gieo hạt liễu xanh xanh.

Trong những thứ cần thuận theo quy luật tự nhiên thì tình yêu là thứ cần thuận theo nhất. Trong những thứ không được vội vàng thì tình yêu là thứ không được vội vàng nhất.

***

Escaping nights without you with shadows on the wall.

My mind is running wild tryin hard not to fall.

You told me that you love me but say I'm just a friend,

my heart is broken up into pieces

Cos I know, I'll never free my soul.

It's trapped between true love and being alone...

Tiếng chuông điện thoại vang lên khiến anh bừng tỉnh giấc. Lời nhạc chuông này ba năm qua, anh đã không còn nghe thấy, trên màn hình là một số điện thoại mà một thời anh đã thuộc từng nét viết. Anh do dự hồi lâu rồi nhấc máy.

- Alo. Anh cất giọng nhẹ nhàng, một giọng nữ có âm vực 2 quãng 1 note, xấp xỉ từ khoảng C3 đến Eb5 vang lên... Đôi lông mày thanh mảnh của anh nhíu dần. Cuộc gọi không đầy một phút. Anh cũng chỉ đáp vỏn vẹn một câu Ừ, rồi cúp máy.

Buổi sáng mùa thu, bầu trời cao xanh vời vợi, những ánh nắng vàng rực rỡ đang lách qua khung cửa sổ nhỏ hắt vào mặt anh làm nổi lên đôi mắt sâu thẳm và không nhìn thấy đáy. Sau cuộc gọi bất ngờ này, trán anh hằn lên những nếp suy tư. Anh đốt một điếu thuốc rít lên rồi phả ra những vòng khói tròn tròn. Anh mơ màng nhớ về ngày ấy.

hey-boy-anh-da-cam-nhan-duoc-chua

Năm đó, sinh viên năm nhất ngành công nghệ thông tin như anh chỉ mới đang học các môn cơ sở ban đầu nên khá rảnh rỗi. Vì vậy nhiều cô cậu đã tranh thủ đi làm part time để tăng thu nhập. Anh thì vì mong muốn trở thành một webgame designer nên tham gia làm cộng tác viên cho một diễn đàn game nổi tiếng nhằm lấy chút kinh nghiệm thực tiễn cho mình,

Năm thứ nhất, anh rất chăm chỉ học hành làm việc và nghiên cứu. Trong khi bạn bè anh đều có bạn trai, bạn gái. Anh một mực nói sẽ không yêu ai khi chưa có sự nghiệp.

Nhưng đối với tương lai nếu biết trước đã giầu.

Sang năm thứ hai, nhờ tinh thần ham học hỏi cộng với năng lực thiên bẩm đã giúp anh thành thạo trong việc chỉnh sửa Ingame từ build, fix bug, chỉnh rate drop hoặc chỉnh các file flash từ .fla thậm chí anh đã bước đầu học đến fix server.bat, dựng sản phẩm trên local. Do vậy, anh được nhận làm nhân viên phát triển game chưa chính thức cho công ty chủ quản của diễn đàn này. Công việc cần anh nhập tâm và có trách nhiệm hơn. Anh tạo một tài khoản, anh cùng chơi với các game thủ nhằm tìm ra những khiếm khuyết mà game đang gặp phải. Trong diễn đàn, anh tác chiến cùng một nick name "Why not me". Đó là siêu game thủ, những cuộc chiến đấu, những cuộc đoạt quyền mà anh và người này song kiếm hợp bích đã thu được thắng lợi rất vẻ vang. Sau mỗi trận đột kích, ngoài những đoạn chat về chiến thuật, họ bắt đầu trò chuyện:

- Why not me, em là con gái hả?

- Anh là con trai ạ

- Ừ, sao em lấy nick là ''Why not me''

- Vậy sao anh lấy mỗi nick là ''Anh'' ạ

- Haha, anh hỏi em trước mà

- :) cười

- Em bao nhiêu tuổi

- 18 ạ, còn anh

- Hơn em 2 tuổi.

- Thế ạ

...

...

...

Cứ thế, người con trai quả quyết không yêu trước khi có sự nghiệp bắt đầu mỗi ngày hai giờ ngồi tủm tỉm một mình trước cái máy tính. Mặc cho mấy người bạn cùng phòng hò hét, túm tóc, tạt tai đánh xối xả, anh nhất định không xa rời những dòng chat rất hợp gu với nick name ''Why not me'' ấy. Cô gái này rất ngoan, anh nhận thấy thế, cô luôn kèm tiếng ạ lễ phép sau mỗi câu trả lời, luôn hỏi anh thế à anh sau mỗi câu chuyện mà anh kể, gương mặt biểu cảm lúc nào cũng mỉm cười dù bất kể anh chọc hay khen. Cô thật hồn nhiên và ngây thơ, anh thầm nghĩ. Rồi chuyện gì cần đến cũng sẽ đến. Đến khi hết chuyện trên trời dưới biển để nói, anh bắt đầu gõ gõ trên bàn phím:

- Why not me, nói chuyện với em, anh rất vui,

- Em cũng vậy ạ. Cô gái trả lời rất nhanh.

- Why not me, hai ngày nữa là giáng sinh... uhm... em có bạn trai chưa?

- Em chưa ạ.

- Có ai để đi cùng chưa?

- Hì, bạn gái thì có nhưng bạn trai thì không.

- Vậy đi chơi với anh nhé.

- Tại sao ạ?

- Không biết, chỉ là anh muốn thế.

- Nhưng, anh phải đến chỗ em. Em sợ anh là người xấu.

- Ha ha, em sợ em bị anh bắt cóc à, được anh đến chỗ em, em yên tâm chưa.

- Vâng ạ.

''Why not me'' đang học năm cuối của một trường trung cấp vừa dạy nghề vừa dạy cấp 3 ở ngoại thành cách khu ký túc trường đại học của anh 15km. Buổi tối hôm Noel, anh bắt xe bus xuống từ 5h chiều, đợi ''Why not me'' tan học lúc 5h30, Mùa đông, cái lạnh như cắt da cắt thịt, đôi tay anh cóng đi vì giá, đôi môi thâm lại vì lạnh nhưng trong lòng anh thì lại như lửa đốt. Anh mơ một cô gái nhỏ có giọng nói trầm ấm, nét mặt ngây thơ với đôi mắt to tròn nhìn anh e ấp, cơn gió lạnh lùng làm rối tóc cô, anh đưa tay rẽ từng lọn tóc ấy. Bước ra từ thế giới ảo, một tình yêu đời thực nảy nở giữa lòng mùa đông.

5h30, trước gốc cây đánh số 01 của trường trung cấp nghề. Tiếng trống trường vang lên, học sinh ùa ra như kiến vỡ tổ. Anh hướng đôi mắt mình về những cô nữ sinh mặc quần jean xanh đeo giầy đỏ, áo choàng lông thú, dáng cao gầy, mái tóc xoan màu hạt dẻ.

5 phút, 10 phút, người con gái giống như miêu tả xuất hiện trước mặt anh.

Có câu thành ngữ nói thế này "gái dậy thì như hoa quỳ mới nở". Và người con gái trước mắt anh lúc này là minh chứng chuẩn xác nhất cho câu nói ấy. Cô cao hơn nhiều so với cái tưởng tượng khá cao của anh. Nhưng anh cũng chẳng hề thấp nên họ sóng bước bên nhau rất đẹp đôi. Cô nhìn anh cười, anh nhìn cô cười, cô khẽ cất tiếng hát:

The day after tomorrow I'll still be around, to catch you when you fall and ever let you down.

Giọng hát vang lên thuộc âm vực 2 quãng 1 note, xấp xỉ từ khoảng C3 đến Eb5- một giọng nữ trầm ấm. Anh biết bài hát này và bây giờ thì anh đã hiểu tại sao cô lấy nick là ''Why not me'' rồi, vì đơn giản cô thích bài hát ấy. Nhưng trong khung cảnh này, hoàn cảnh này, bài hát ấy thật chẳng hợp nhưng nụ cười chết người kia đã nuốt trọn trái tim anh mất rồi, anh đâu còn thời gian để nghĩ tới điều đó.

Buổi gặp gỡ đầu tiên khá ấn tượng. Anh bắt đầu say đắm một tình yêu đẹp bước ra từ thế giới ảo. Anh chưa yêu ai bao giờ, nghe nói yêu là chết trong lòng một ít nhưng lần đầu tiên được yêu lại tuyệt vời đến vậy, anh tham lam muốn tìm kiếm một sự hoàn hảo. Sự thiếu hụt về kinh nghiệm thực tế nhưng kiến thức trên thế giới số lại có thừa, anh tìm kiếm những từ khóa như chinh phục bạn gái lãng mạn, cách hẹn hò đáng yêu và sau đó áp dụng nó một cách triệt để. Mỗi lần gặp gỡ, anh đều tặng nàng những phong kẹo sô cô la ngọt ngào, cô có vẻ rất thích nên anh cảm thấy mình đã đi đúng hướng nên vô cùng hạnh phúc. Con gái thì luôn thích hoa, con gái cũng thích gấu bông nữa, rồi con gái tuổi teen cũng thích đọc truyện, cũng thích kẹp tóc, cũng thích những cây bút hoạt hình dễ thương, anh mang tặng cô hết, rồi muốn tỏ ra sức hút nam tính của mình, những cuối tuần rảnh rỗi anh lặn lội 15 cây số để nấu cho cô một bữa ăn thân mật và đầy dinh dưỡng. Anh thích như thế lắm và vô cùng hạnh phúc với tình yêu đầu đời này.

Thế nhưng dò sông dò biển dễ dò, đố ai lấy thước mà đo lòng người. Tất cả mọi chuyện có bắt đầu thì cũng nên có hồi kết. Đỉnh điểm mối tình đầu của anh cũng như bao mối tình khác, yêu hết mình và cho hết mình.

Một hôm, cô nhỏ nhẹ như môt con mèo: anh à, em ước, em đang ở cùng anh bây giờ. Câu nói mang đậm cấu trúc ước như, giá như ở thì hiện tại trong tiếng Anh diễn tả mong muốn một việc không có thật ở hiện tại hoặc giả định một điều ngược lại so với thực tế. Nhưng chả biết anh nghĩ thế nào mà ngày hôm sau chuyển đến ở cùng cô thật, anh chấp nhận đi đi về về 15 cây mỗi ngày, không ngại vất vả, không ngại giá rét. Có lẽ nơi nào có người mình yêu nơi đó hóa thiên đường.

Cuộc sống chung bắt đầu khi ảo tưởng về tình yêu đẹp của anh vẫn luôn hiện hữu. Rồi bất ngờ và sững sờ, cô không như là cô gái hồn nhiên ngây thơ như anh vẫn tưởng, cô không giống những sáng sớm anh nhắn tin hỏi e dậy đi học chưa, cô trả lời em dậy lâu rồi, em đang dọn nhà. Ở chung anh mới biết 7h đi học, 6h50 cô vẫn còn trên giường. Những buổi tối 7h anh gọi điện, cô bảo đang giặt quần áo không nghe được điện thoại, ở chung anh mòn mỏi chờ cô học xong đi chơi 8h tối mà vẫn chưa thèm về, quần áo hai ngày không thèm giặt, bát đũa từ tối hôm trước, tối nay vẫn còn nguyên. Anh giận dỗi mắng nhẹ cô vài câu, cô bật lại cả bài và còn nói những lời nói khiếm nhã. Thế mà, ngày trước, một điều dạ hai điều vâng, những điều ngọt ngào ấy vốn là của ai??? Anh ngao ngán thở dài bỏ về ký túc.

Một ngày, hai ngày, ngày thứ ba cô gọi điện khóc lóc xin lỗi, cô bảo ở cùng anh nhưng em vẫn còn bạn bè nữa, em sẽ cố gắng thay đổi giao lưu với bạn bè ít thôi để chia sẻ mọi chuyện cùng anh. Những lời ngọt như mật rót vào tai, anh mủi lòng quay về, giành hết yêu thương bên cô.

Một tháng, hai tháng cô có chút thay đổi như lời cô nói, cuộc sống tình yêu trở về vị trí cân bằng khiến anh thật hạnh phúc. Cho đến khi, người bạn ở quê ra xin việc tá túc nhà anh ít hôm. Chuyện cũng chẳng có gì nếu người bạn không bị lừa tiền ở trung tâm môi giới việc làm. Anh ngỏ ý giúp đỡ, cô phản đối ra mặt. Cô đay nghiến anh đến khi anh bực mình phát tiết:

- Anh giúp bạn anh bằng tiền của anh chứ có phải của em đâu mà em lại như thế.

Câu nói phản ánh đúng sự thật nhưng mang sắc thái không hề tốt, anh hối hận vì lời nói phát ra nhưng đã muộn, cô đã giận dỗi bỏ đi mất rồi.

Bạn anh là một người tinh ý, anh ta trước khi rời đi đã mang cô ấy trở lại.

Nhìn bóng dáng người bạn một thời cùng đóng khố lầm lũi trên con đường đơn lẻ, anh không khỏi chua xót.

- Phong, giữa phụ nữ và sự nghiệp mày chọn cái gì?

- Tao chọn sự nghiệp.

- Giữa sự nghiệp và bạn bè?

- Chọn bạn bè.

- Thế giữa người mày yêu và tao?

- Đến lúc đó mày sẽ biết.

Có lẽ những câu hỏi thời trẻ trâu ấy, giờ đây cả anh và bạn anh đã tìm thấy câu trả lời...

Nuốt nước mắt tiễn bạn đi, anh mặc cho cô ở phía sau quàng tay ôm anh mà không hề phản ứng.

Một ngày trong một lần dạo qua diễn đàn game anh làm việc, có một bài bình luận giật title rất hấp dẫn: 10 đặc điểm chứng tỏ bạn có người yêu 100% cáo giả nai.

Anh click chuột lướt qua dấu hiệu thứ nhất: Câu thường xuyên các nàng giả nai thứ thiệt là: Ôi thế á, thật vậy sao ạ, sao lại có chuyện đó nhỉ? Khi nói chuyện, vẻ ngốc nghếch và ánh mắt tin cậy của các nàng nhìn bạn khiến bạn thấy nàng thật dễ thương và ngốc nghếch..

Mới đọc đến đây, anh đóng sập laptop lại và lẩm bẩm thật vớ vẩn. Nhưng một bài báo vớ vẩn lại khiến anh bận tâm, khiến anh chột dạ, anh bỏ tiết học buổi chiều phi về nhà trọ cách 15 cây số.

12 h trưa, căn phòng nhỏ anh thuê vốn rất yên tĩnh nhưng hôm nay lại vô cùng náo nhiệt. Trước cửa dựng rất nhiều xe máy, tiếng nhạc ầm ĩ, tiếng nói cười hò hét...

Anh đẩy cửa bước vào, có vẻ đây là một bữa tiệc thác loạn, người con gái anh yêu trong bộ dạng lả lướt đứng giữa nhà cầm micro hát.

Tiếng hát vẫn ở âm vực 2 quãng 1 note, xấp xỉ từ khoảng C3 đến Eb5 nhưng đã lạc đi vì men rượu. Cô ta đang say và bạn cô ta cũng say nên không ai nhìn thấy sự hiện hữu của anh.

Có lẽ khi say người ta mới phô hết những thứ thật sự của mình

Cô ta lại hát Why not me, tại sao không phải là em. Để thoát khỏi màn đêm mà không có bóng hình anh in trên những bức tường khiến tâm trí tôi trở nên điên cuồng, tôi phải cố gắng để không gục ngã. Mỗi khi tôi nhắm mắt lại, anh thì thầm bên tôi những câu chuyện tuyệt vời nhất. Đến khi mở mắt ra thì anh và cả giấc mơ cùng tan biến.

Có tiếng cười ha hả:

- Con ranh không quên được người yêu cũ à. Thằng bồ bây giờ tốt thế còn gì.

- Tốt cái khỉ gì, cô ném míc, hai tay chống hông

- Chúng mày không biết anh ta cổ hủ đến thế nào, ngày nào cũng dọn nhà mà nhà có ai ở, sáng nào cũng bắt tao ăn sáng báo hại tao mang mắt gấu trúc đi học. Rồi con trai gì mà chậm tiến. Mỗi lần hẹn hò toàn mua alpenliebe cho tao, ghét ghê.

- Ha ha, ngọt ngào như vòng tay âu yếm thế còn gì. Mấy người cười phá lên.

Thấy vậy, cô hăng máu tiếp tục:

- Lại còn tặng tao mấy thứ gấu bông vớ vẩn như con nít chứ. Tao cố tỏ vẻ mặt tươi cười vậy, chứ muốn lấy được trái tim bản cô nương phải tặng nhẫn kim cương, quần áo hàng hiệu, đi ăn nhà hàng. Mà nói đến ăn, con trai gì mà nhu nhược suốt ngày bị tao bắt nấu cơm giặt quần áo. Tự dưng có ô sin cao cấp nên tao mới giả bộ ngọt nhạt thế thôi.

Tiếng nói mà anh đã dùng cả tấm lòng để nhận diện ra âm vực ấy rớt lại dần sau lưng anh. Rảo bước trên con đường vắng lặng, anh nhận ra thấm thoắt đã một năm yêu nhau, giờ anh đã là sinh viên năm ba, còn cô vẫn là học sinh năm cuối vì không đủ điểm tốt nghiệp. Thế nhưng, anh vẫn kiên nhẫn bên cạnh động viên cô.

Mùa đông, cái rét như cắt da, cắt thịt, đôi chân ạnh lạnh cóng từ từ sụp xuống. Có cơn gió lạnh lướt qua thổi khô những giọt nước mắt anh đang rơi nóng hổi. Những chiếc lá bàng rụng được quét gọn ở góc kế bên cũng bị thổi bay xào xạc.

Người ta bảo con trai thường không hay khóc. Còn con gái thì thật dễ dàng. Nước mắt con gái như mưa rào mùa hạ nhanh đến rồi cũng nhanh đi. Còn nước mắt con trai mà rơi thì giống như cơn gió mùa đông âm ỉ, lê thê và rét buốt. Còn hai ngày nữa lại đến giáng sinh, anh quyết định rời đi và mang theo vết thương lòng suốt thời gian còn lại của quãng đời sinh viên.

Thế là, mối tình đầu của anh đã trao vẹn cho một trái tim vô tình...Thế là, mối tình đầu của anh như một chùm nho hấp dẫn xanh mơn mởn nhưng khi ăn vào mới phát hiện là nho chua.

Tốt nghiệp đại học xong, anh trở thành một nhà phát triền game chính thức. Thời gian đằng đẵng trôi qua, sau 3 năm những câu hờn trách ''Why not me'' mà anh từng cài làm nhạc chuông cho số điện thoại của cô giờ lại vang lên. Mùa thu thi thoảng cũng có cơn nắng oi ả chẳng khác gì mùa hè. Trưa nay, trời đổi cơn lại có nắng, trán anh mướt những giọt mồ hôi mà lòng anh thấy lạnh toát. Đúng rồi, lần gặp mặt đầu cô ta đã từng hát bài hát ấy ''Why not me'', hóa ra anh vốn chỉ là kẻ thay thế cho kẻ mà cô oán trách ''why not me''. I wanna love you if you only knew how much I love you. So why not me?

Tiếng chuông cửa vang réo rắt, anh dập điếu thuốc xuống gạt tàn. Linh chạy đến ôm anh hớn hở. Đó là cô nhóc học cùng trường dưới anh một khóa. Cô nhóc này theo đuổi anh ba năm nay và anh vô số lần từ chối nhưng sự chân thành của cô bé khiến anh cảm động, anh mới quyết hẹn hò với cô cách đây một thời gian, cô bé vui ra mặt. Nhìn khuôn mặt trái xoan và cái miệng suốt ngày tươi cười ấy, anh cảm thấy mình thật có lỗi. Anh đưa tay vuốt mái tóc xoăn bồng bềnh của cô.

- Linh à, nếu là hai đường thẳng song song thì đi mãi chẳng có điểm chung. Anh xin lỗi. Anh không thể đối với em như bạn gái lúc này được.

Ở bên anh ba năm qua, Linh hiểu rõ mối tình đầu của anh, cô lặng lẽ gật đầu quay mặt đi. Dáng vẻ cô lùi lũi khiến anh cảm thấy mình càng có lỗi.

Mối tình đầu lầm lỡ khiến anh e ngại trước mọi cuộc tình. Ba năm qua, người con gái luôn ở bên anh này thực sự là một cô gái tốt, đáng yêu và rất chân tình. Anh không cam đoan mình đã si mê cô ấy nhưng anh khẳng định đã đôi lần rung động Thế nhưng trái tim đã một lần tan nát thì trở nên vô cùng nhạy cảm. Không ai biết trước được người mình đang nắm tay lúc này có phải là người sau cuối của mình. Huống hồ, đối với Linh mà nói, anh chính là mối tình đầu của cô. Anh e ngại, anh sợ mình không mang lại sự hoàn hảo mà cô ấy mong muốn cũng giống như anh từng mơ ước. Khẽ thở dài, anh đưa tay với chiếc bật lửa thì Linh mở cửa phi vào. Với đôi mắt ầng ậc nước, cô mếu máo:

- Hey! Khi nào anh cảm thấy thích em thì phải nói cho em biết đấy nếu không em đau lòng lắm.

Anh bất giác bật cười nhưng thấy vẻ mặt ấy lại cố nén lại:

- Ừ, anh biết rồi. Anh tiến đến nâng khuôn mặt cô lên, giọng nói nhẹ nhàng.

- Cho anh thời gian để anh thay đổi địa chỉ Mac để có thể kết nối được với Wifi của em nhé.

- Được, cô gật đầu. Vậy em về đây. Anh ăn táo đi, táo em mua ngon lắm đó.

Hữu tình trồng hoa, hoa chẳng nở. Vô tình gieo hạt liễu xanh xanh. Trong những thứ cần thuận theo quy luật tự nhiên thì tình yêu là thứ cần thuận theo nhất. Trong những thứ không được vội vàng thì tình yêu là thứ không được vội vàng nhất.

Một tuần, hai tuần... ba tuần, mỗi khi mỏi mệt anh lại đốt một điếu thuốc, rít một hơi và phả ra những vòng khói tròn tròn. Trước đây anh không bao giờ hút thuốc nhưng từ khi mối tình đầu tan vỡ, anh đã dùng nó như một liều thuốc an thần, sau đó thành nghiện. Đưa mắt nhìn về phía giỏ táo chín mọng trên bàn mà hôm qua Linh lại mang đến, anh chợt nhớ cô rất dị ứng với khói thuốc, anh vội dập điếu thuốc đang cháy dở vào gạt tàn rồi gói lại vứt vào thùng rác...

Trong văn phòng làm việc, Linh đang một mình chăm chú trước máy tính

- Cuối tuần này, cô ấy, mối tình đầu của anh lấy chống, em đi dự cùng anh nhé.

- Tại sao? Linh ngước mắt hai hàng lệ tự ứa ra vô thức.

Anh đưa hai tay gạt đi hai dòng nước mắt ấy. Anh véo má cô một cái, khẽ mỉm cười cất giọng nhẹ nhàng, ánh nhìn kiên định:

- Anh thề với em anh không còn tình cảm gì với cô ta từ lâu lắm rồi. Chỉ là ... trong thiệp cưới có mời anh và người thương, đằng nào cũng mất tiền mừng tại sao anh lại phải đi một mình chứ.

- Anh thật tính toán. Linh ngặt nghẽo cười.

Anh vòng tay ôm cô, ánh nhìn cô trìu mến, anh không thể cho cô một tình yêu hoàn mỹ bởi cuộc sống vốn chẳng có ai hoàn hảo. Nhưng anh sẽ cố gắng bảo vệ nó bằng sự ấm áp tốt nhất mà anh có được.

Ngọc Phạm Như

 
Ngày đăng: 12/10/2014
Người đăng: Ngọc Phạm Như
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
 

Khi tôi trưởng thành, có nhà báo phỏng vấn tôi, rằng giữa sức khoẻ, tình yêu và tiền bạc, ông quan tâm điều gì nhất?

Lúc đầu tôi nói nhiều về tình yêu, về sau tôi nói nhiều hơn về sức khoẻ. Tôi phớt lờ tiền bạc, mặc dù tôi nhận thấy đó là một bất công: Tiền bạc chưa bao giờ được con người ta thừa nhận là mối quan tâm hàng đầu dù tiền bạc ngày nào cũng chạy đi mua quà tặng cho tình yêu và thuốc men cho sức khoẻ.

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (Nguyễn Nhật Ánh)

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage