Gửi bài:

Người con gái anh từng yêu

Anh bực lắm, bực cái cách em tự động không hỏi ý kiến anh, tết em nghỉ mấy ngày mà với anh đã là quá sức rồi, em đi vậy anh biết sống sao? Nhưng thôi, dẹp nỗi bực ấy đi, anh yêu em.

***

Ngày đầu tiên, anh ghét em, vì em cản tầm nhìn của anh, khiến anh khó làm việc. Sau này em bảo: "Tại có chút cảm tình với anh, nên em mới "Bám đuôi học hỏi" như thế." 

Ngày thứ hai, anh cảm thấy thương em, bởi hôm qua anh nỡ nặng lời với em, em thì cứ ngoan ngoãn nghe lời anh, chẳng trách móc anh gì cả.

Ngày thứ ba, anh quan tâm em nhiều hơn một chút, anh muốn chuộc lỗi ngày đầu tiên.

Ngày thứ tư, có người hỏi thăm em đấy, trông "xấu òm" như thế mà có người để ý cơ á?

nguoi-con-gai-anh-tung-yeu

Ngày thứ 5, anh nhờ em giữ áo cho anh, "Cấm được đưa cho ai đấy, mất là bắt đền đấy". Em giữ chặt lắm, đi đâu em cũng giữ khư khư ấy. Chẳng qua là chiêu trò của anh thôi, người ta biết em có "Người yêu" rồi không dám tấn công em nữa .

Ngày thứ 6, anh dẫn em đi chơi, em ngăn anh đừng mua quà cho em... . đắt lắm

Ngày thứ bảy, tròn một tuần quen biết, anh quyết định tỏ tình với em, em từ chối anh phũ qúa, làm anh lăn ra ốm không đi làm nổi.

Ngày thứ 8, anh xin nghỉ, nhưng mà nhớ em quá, anh phải dặt dẹo lên "thăm "em. Em tự tay cắt dưa hấu cho anh ăn, anh tuy cũng sợ bị trúng độc lắm,nhưng mà anh bất chấp tất cả vì được em chăm sóc mà. Anh cũng hơi bị nể em đấy, mang tiếng đút dưa hấu cho anh, mà em "ăn giúp" anh những 2,8/ 3kg dưa dấu. Anh bị yêu em quá đi mất thôi. Ngày thứ 9, anh suýt ộc máu mũi trước sự xinh đẹp bất ngờ của em đấy, trông em không giống "cô dân tộc" nhỉ

Em hỏi anh:- Xinh không?

Anh bảo : - Váy... hơi ngắn.

Lúc đấy tại anh ích kỷ thôi, chứ em có bao giờ thiếu vải đâu, chỉ là anh sợ em bị "thằng khác" nẫng mất thôi

Bắt đầu phút đầu tiên của ngày thứ 10, anh nằng nặc đòi em gặp anh, bởi tối ngày mùng 9 anh "ghen" nên đi uống rượu. Bảo em ở nhà, em không nghe, em xinh, người ta nhìn, anh lo. 00h02' em xuất hiện trước mặt anh với gương mặt ngái ngủ, nhưng mà được cái trông vẫn đáng yêu lắm. May thật, lúc say, anh có thể "lợi dụng" nắm tay em, mượn gối em để ngủ, bắt em hứa là ngồi trông cho anh ngủ đến sáng. Nói thế thôi, chứ lần nào ngước mắt lên, anh chẳng thấy em gật gà gật gù, thấy anh, lại giật mình mở mắt thao láo. Thôi đành, 2h trả em lại với chăn ấm đệm êm.

****

Gần một tháng, người ta thấy anh với em dính nhau như hình với bóng, nhiều người bảo anh giỏi vì tán đổ được em, nhưng mà chỉ có anh mới hiểu... . .

14/2 người người khấp khởi mua quà tặng người yêu, đương nhiên là anh muốn tặng quà em rồi, nhưng mà em chưa nhận lời thì anh biết làm sao?

- Mày tặng người yêu cái gì?

- Tao... bê hẳn cho rổ bát

Mà có phải anh tặng món quà giá trị đó mà tối em nhận lời anh ngay không đấy?

15/2 em bảo anh là em yêu anh cũng được . . mấy ngày rồi, nhưng ban đầu em nghĩ mới một tháng thì nhanh quá, nhưng nếu không yêu anh thì cũng. . chả biết yêu ai.

16/2 Em nhẫn tâm bỏ anh... . đang ngủ, đi về quê ăn tết. Bạn anh còn đang mua quà chưa mang về. Chắc em không quên được cái lễ Valentine năm đó đâu nhỉ, có hẳn cặp đôi bám theo ô tô tặng hoa, tặng quà như trên phim ấy, có mỗi anh là thiệt... . ,hoa chẳng được ngắm, socola cũng chẳng được ăn.

Sao mà em hay ốm thế, toàn ốm vào những ngày trọng đại thôi, 8/3 anh tổ chức tiệc mừng cho em, anh hào hứng lắm, "mời" em đến ba lần em vẫn không chịu đi, em vật vã trên giường kêu mệt. Anh tự ái đòi chia tay. Khổ thân, em chắc em đau cả bụng, đau cả tim ngày hôm ấy. Anh vô tâm thật.

Chia tay em xong, tự nhiên anh buồn lòng, nghĩ đến cảnh "nhìn em cất bước đi, làm tim anh nhói đau khôn nguôi" anh lại gã gẫm em quay lại. Em cười như ... . 24 tuổi vẫn được nhận lỳ xì "Em còn chưa kịp thất tình cơ anh ạ". Em bị nhờn qúa rồi,hình như anh chưa bao giờ chia tay em được nổi hai tiếng.

14/3 tròn một tháng yêu nhau, em nói với anh cái tin như sét đánh: "em sắp phải xa anh rồi" . Thật nhé, lúc đấy anh ứa nước mắt nên phải quay đi. Em đã từng nói em chỉ ở đây ba tháng thôi, anh tưởng anh sẽ níu giữ được em cơ, thế mà... . Anh bực lắm, bực cái cách em tự động không hỏi ý kiến anh, tết em nghỉ mấy ngày mà với anh đã là quá sức rồi, em đi vậy anh biết sống sao?. Nhưng thôi, dẹp nỗi bực ấy đi, anh yêu em.

Từ sau hôm ấy, ta yêu nhau nhiều hơn, cứ như là trân trọng từng khoảnh khắc có nhau vậy. Xa em rồi, không được dẫn em đi ăn, chẳng được đưa em đi dạo, không được ngắm em cười, nghĩ anh chỉ muốn... . cưới em để buộc em vào đời anh thôi, em tự do quá rồi.

- Mình chia tay đi

Nước mắt em dâng đầy lên khóe mắt

- Anh sẽ cưới em, thật đấy

Em ôm anh khóc ngon lành. Biết thừa là em muốn nói: "em yêu anh" lắm nhưng mà lúc nào em cũng ngại ngùng có dám nói đâu.

29/3 trước ngày em đi, anh không nghĩ mình có thể suýt kết thúc một chuyện tình như thế. Các chị cùng làm tổ chức chia tay em, nhưng lại nói dối anh là cho em đi... . . tiếp khách. Anh ngăn em đủ đường, thậm chí "xin em đừng đi" nhưng mà em cứ đòi đi bằng được, mặc kệ lời anh nói. Anh giận em, em biết là quá yêu người ta trở nên mất kiểm soát rồi đấy. Anh bất lực, lên facebook nặng lời... . . Em lặng im. Nhưng mà anh thừa biết là anh đã chọc đúng vào dây thần kinh tự ái của em rồi, em sẽ chẳng tha thứ cho anh đâu, tuy vậy lúc đấy anh thấy hả hê lắm.

" Anh xin lỗi", "anh xin lỗi mà", "Em nghe máy đi được không?" "Xin em đấy" ... . Em vẫn lặng im, còn anh hối hận lâu rồi. Yêu em mà chẳng lẽ anh không hiểu em?, em không phải người như anh nghĩ đâu mà, anh tin mà. Em vẫn lặng im, sợ thật, đúng là: "Ra đường sợ nhất công nông - Về nhà sợ nhất vợ không nói gì".

11h em vẫn chưa về, mọi lần như thế là anh gắt lên rồi đấy,mà thực ra có bao giờ em bỏ anh đi chơi một mình như thế đâu.

Em đây rồi, gương mặt lạnh tanh,anh. . sợ. May mắn là em "ngại nói" nên chắc là không đuổi anh "biến khỏi cuộc đời em"

- Anh xin lỗi!

Em lườm anh một cái ghê gớm rồi chạy về phòng đóng chặt cửa mặc anh gào thét bên ngoài.

Thời tiết hôm ấy lạnh lắm, lòng anh cũng lạnh, chỉ có em mới sưởi ấm được anh thôi, nên anh cứ đợi, anh nhận ra em quan trọng với anh nhường nào

30/3 , thấy anh là em quay đi, mắt em sưng lên rồi, dạo này dễ xúc động lắm nhé, trước kia anh tưởng em không biết khóc, yêu anh nữ tính ra bao nhiêu ấy. Anh chỉ biết là anh yêu em thôi, nhớ em nhiều lắm. Chỉ còn một ngày nữa để bên nhau, anh không thích cái kết buồn tẻ như thế này. Mình hứa là yêu nhau 30 năm cơ mà, với anh bảo anh phải cõng em, đến khi anh chống gậy anh cũng phải cõng em cơ mà,anh cũng biết giữ lời hứa chứ.

- Anh trả đồ này

- Anh cứ để ngoài đấy đi

- Mất thì sao, em thích tốn tiền mua đồ hả?

Em miễn cưỡng ra nhận,nói là miễn cưỡng chứ điệu bộ của em tố cáo em đang tìm anh thì có.

- Này, anh trả.

Em đưa tay ra nhận, anh thừa cơ nắm chặt tay em.

- Cho anh xin lỗi mà

Lại khóc, úp mặt khóc như trẻ con bị bố phạt ấy, mà anh chạm vào là đẩy anh ra. Này thì đẩy, em tưởng em đủ sức gồng tay với anh à

- Anh yêu em ở đây này ( đặt tay lên tim anh, đang run em ạ). Anh có lãng mạn như các chàng trai trong phim Hàn Quốc không em?, à quên hỏi em câu này thừa vì em không thích xem phim Hàn

Vẫn khóc, em làm anh cũng đau đớn theo rồi đấy, ngọt ngào có, hài hước có, vẫn không biến chuyển, anh phải dùng biện pháp mạnh thôi.

- Anh hết kiên nhẫn rồi, anh không vui đâu, cố tỏ ra thế cho em đỡ buồn thôi. Anh có lỗi, anh xin lỗi,anh sẽ cố gắng sửa sai,anh sẽ không bao giờ như thế nữa, Nếu đồng ý thì dừng khóc, còn em không cho anh cơ hội thì anh... chấp nhận.

Dừng khóc ngay lập tức,có tác dụng đấy nhỉ, đúng là... . "bà già trẻ con" mà. Em quàng tay ôm cổ anh, bình thường anh không thích đâu, nhưng mà nay thì thôi anh. . chịu đựng vậy.

31/3 ngày cuối cùng mình là đồng nghiệp. Có một nỗi buồn thầm lặng chảy trong anh. Mọi thứ ở đây đã in hình em rồi, em đi anh sẽ "phải" nhìn chúng thế nào đây?

1/4 anh dẫn em nhau đi... cầu duyên. Mình nắm chặt tay nhau không rời. Anh đã giữ em và nói "anh yêu em" và ... em đi...

Anh tập sống những ngày chỉ có anh và ký ức. Cứ như phải tập quên đi người mình yêu sâu đậm. Nhiều người nhắc em quá, tại chúng ta nổi tiếng quá mà, vô tình họ làm anh khổ sở vì nhớ em. Anh ước, giá mà em xuất hiện trước mặt anh mấy phút thôi, anh... vậy là quá đủ. Thế mà có lần như vậy thật, mình gặp nhau 10 phút rồi em đi. Anh đem chuyện kể còn chẳng có ai tin, anh cũng chẳng tin, người yêu nhau, có bao giờ muốn xa nhau đâu chứ.

Thế rôi... . thời gian cũng giúp anh vơi bớt nỗi nhớ em,nó làm anh thích ứng khi không có em bên cạnh. Không cần em chúc anh ngày mới, chẳng cần em phải chúc ngủ ngon,anh vẫn sống an lành. Em đứng trước mặt anh bây giờ dần như người xa lạ, chỉ khác là em còn yêu anh, và anh... còn thương em thôi.

Anh muốn yêu em như ngày xưa, muốn lắm, nhưng mà... anh không làm được nữa rồi.

Em là cô bé đáng để yêu nhưng mà ... ừ thì...

Ngày đăng: 12/09/2015
Người đăng: Hạt Bụi Vàng
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Gia vị người Thái Tây Bắc
Tiền không mua được hạnh phúc
 

Tiền không mua được hạnh phúc, nhưng phải mất bao nhiêu tiền người ta mới nhận ra điều đó?

Thiên thần sa ngã - Tào Đình

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage