Đăng nhập bằng tài khoản:

Yêu em như... yêu trà đá

Vũ:- Này, làm vợ hờ của anh nhé! – Vũ cười nhăn nhở.

Beo:- Thôi đi! Thằng hâm kia! Về với vợ đi!

Vũ: - Vợ con quái gi! Anh vẫn còn zin....- Vũ cười phá lên, icon là hình cái mặt nhăn nhở.

Beo- Còn zin không liên quan gì đến chuyện anh chưa lấy vợ... Phắn!


***

1-IMG 1039 1

Tính sơ cua thì đây là lần thứ 107 Vũ chat với Beo, cô nàng với cái nick name ngộ nghĩnh và cái avatar hình con khỉ ngoáy mông tít mù luôn làm Vũ bật cười mỗi khi nhớ đến. Mà kể cũng lạ, lần nào chat, Vũ cũng bị cô nàng chửi cho tơi bời khói lửa về cái tội cợt nhả, ấy thế mà vẫn chứng nào tật nấy, cứ thấy nick Beo sáng là 'cái mông" Vũ lại nhấp nhổm không yên, tim gan thì lộn tùng phèo và đập bất chấp quy luật. Thế có gọi là yêu không nhỉ?

Nhớ lần đầu tiên Vũ gặp cô nàng trong buổi đi chơi cùng lũ bạn.

- Này, anh có biết tính Đạo Hàm không? Giúp em bài này với! – Beo nhăn nhó, chìa chìa tờ giấy chằng chịt những con số ra trước mặt Vũ, ánh mắt buồn thiu thỉu.

- Không biết!

- Điêu! Học đại học rồi mà không biết thật à?

- Thật! Học Đại học chứ có học cấp ba đâu mà hỏi!- Vũ cãi cùn, cái mặt vẫn dán chặt vào cái điện thoại.

- ơ...ơ... - Beo há mồm ngạc nhiên trước cái lí lẽ ngang như cua của anh chàng này.

Nhưng khi Beo vừa quay lưng bước đi, đôi vai cô nàng đã bị đập bốp một phát đau điếng và kéo giật lại. Đang tính quay lại sạc cho cái đứa vô duyên "không biết thương hoa tiếc nguyệt" nào đó một trận thì cái mặt Vũ lại nhăn nhở thò ra.

- Chỗ này bằng 2 nè. Bấm mãi máy tính điện thoại mới được! Đau cả tay!

Lại một lần nữa, Beo thộn mặt ra ngơ ngác trong khi Vũ tỉnh bơ bấm tanh tách cái bút bi và điền kết quả vào tờ giấy nháp, lại còn cẩn thận trình bày bước nào ra bước nấy đầy chuyên nghiệp.

Tính Vũ vẫn vậy, phải để cho người ta ghét, mới được việc...

----oOo----

Giữa tối mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, đang cuộn tròn trong chăn, luyện chưởng với bộ tiểu thuyết sướt mướt, điện thoại Beo rung bần bật bởi tin nhắn của Vũ.

"Trà Đá không em?"

Cái tin dở hơi kia không có gì đặc biệt, nhưng điều đặc biệt là lúc nhắn cái tin này, có một thàng dở hơi đã quần áo chỉnh tề, đợi sẵn dưới nhà để rước Beo đi uống...Trà Đá!

Vậy là một to như Gấu, một (còn lại) to hơn Gấu ( thiếu nước quấn theo cả cái chăn bông) rồng rắn ra quán Trà trong con hẻm sâu hút cuối đường. Trời mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, chẳng hiểu Vũ nghĩ gì mà lại chọn cái quán đúng tầm hút gió. Và đúng là Vũ gọi Trà Đá thật.

- Này! Anh có bị dở hơi không thế.

- Sao? Anh bình thường. Bố mẹ anh cũng bình thường. Các cụ hai bên nội ngoại đều không có tiểu sử bệnh dở hơi.

- Lạnh chết cha chết mẹ, lôi người ta đi uống Trà Đá- Beo nhận cốc trà có bỏ thêm đá từ tay bác chủ quán mà run run, đoạn tránh cả nụ cười tò mò của bác chủ.

- Thế rốt cuộc có uống không? – Vũ gườm gườm như đe dọa.

- Không! Có dở hơi đâu mà uống!

- Hỏi lại lần nữa, có uống không? – lần này thì giọng Vũ như quát.

- Không....

Beo ngồi im thin thít, mắt trợn tròn nhìn Vũ tu ừng ực hết cốc trà. Cả cốc của Beo nữa. Cái mặt nhăn nhở thường ngày của Vũ giờ lạnh tanh đến là sợ. Sau cuối, Vũ bắc loa tay, gọi vọng vào trong quán:

- U ơi, cho con thêm hai cái kem!- Đoạn quay sang Beo hí ha hí hửng- Beo không uống trà thì ăn kem vậy nhé!

Thề rằng lúc đó, nếu không có cái chai lavie làm vũ khí tự vệ, Beo đã xông vào cấu chí cho Vũ một trận tơi bời tại quán rồi.

----oOo----

1-IMG 0022

- Này! Yêu anh nhé!

- Không! Mơ à?

- Sao không yêu?

-Cái mặt nhăn nhở như thằng dở hơi thế kia. Yêu làm sao được!

- Nhưng thằng dở hơi này yêu em!

- Nhưng em không muốn yêu một thằng dở hơi!– Beo xị mặt ra buồn bã.

- Uhm... – Vũ đáp với vẻ chưng hửng và rầu rĩ như đưa đám.

Nhưng chỉ được năm phút. Năm phút sau, Vũ lại hớn hở như thường, và nick yahoo của Beo lại bị Buzz liên tục:

- Này! Nếu anh... hết dở hơi thì em yêu anh nhé!

Cứ như thế hết ngày này sang ngày khác, Beo bị tra tấn bởi câu tỏ tình "dở hơi" của Vũ không biết bao nhiêu lần. Đôi lúc tự cười một mình, Beo cũng ngờ ngợ, hay mình yêu cái anh chàng dở hơi này thật!

Nhưng cái sự cợt nhả và những câu nói nửa đùa nửa thật của Vũ làm Beo thấy khó khăn trong việc đoán biết tình cảm anh chàng này.

----oOo----

Sở thích của Vũ là ngồi trà đá mỗi chiều dù có bận đến mấy đi nữa. Beo biết điều này nhưng cô vẫn thấy cái thói quen đó có phần kì cục ( thói quen gì mà như ông già- Beo nghĩ thế!)

- Này! Trà đá có gì ngon lành mà anh cứ suốt ngày lê la ngoài quán thế?

- Thích.

- Sao không thích cái gì lại thích Trà?- Beo vẫn không buông tha.

Liền sau câu hỏi hay ho, "chạm đúng mạch" đó, Vũ thảo nào cũng tua một bản trường ca bất hủ về Trà Đá cho Beo nghe. Từ tác dụng giảm cân cho đến việc lợi tiểu, từ tốt cho tim mạch đến điều hòa hệ bài tiết. Beo nghe mà cứ phải đấm vào lưng anh chàng này liên tục và bắt Vũ im mà cái loa mồm của anh chàng này cứ như không có nút Pause, sẵn sang hoạt động hết công suất.

- Sau này có thể bỏ trà đá để thích thứ khác- Vũ nhìn trời và nói với vẻ mơ màng.

- Ai?

- Người anh yêu.

----oOo----

Valentine. Ngay từ sáng sớm, Vũ đã nhắn cho Beo một cái tin cụt lủn:

-Tối nay đi chơi không?

-Không, có phải người yêu đâu mà đi chơi với nhau hôm nay. – Beo nhắn lại, tính trêu chọc Vũ.

-Uhm

Cái tin thứ hai của Vũ cũng cụt lủn không kém.Cứ tưởng anh chàng nghịch ngợm kia sẽ tiếp tục nhắn một cái tin nài nỉ và những câu lãng mạn tán tỉnh vừa sến vừa chuối như mọi hôm, nào ngờ sau cái tin nhắn với chũ "Uhm" ngắn ngủn đó, Beo không nhận thêm bất cứ tin nhắn nào.

Suốt cả tiết học mà tâm chí Beo cứ treo lơ lửng tận đẩu tận đâu, thi thoảng lại liếc nhìn màn hình chiếc máy điện thoại, bấm tí tách các phím số một cách vô thức và thở dài. Thái độ khác thường đó không qua nổi mắt nhở Hạnh ngồi kế bên:

- Bà bị trúng gió hay sao mà đờ người ra thế? Hay bị thằng nào cho leo cây rồi?

- Luyên thuyên! Vẫn khở mạnh, bình thường- Beo cố làm ra vẻ tươi tỉnh.

- Nói dối!- Nhỏ Hạnh cười hí hí- Nhìn cái mặt đơ đơ như cục bơ thế kia là đủ biết rồi.

Đúng thật là lúc đó cái mặt của Beo còn chảy dài hơn cả cục bơ. May mà trong lớp chỉ có nhỏ bạn tinh nghịch bên cạnh để ý thấy.

----oOo----

1-IMG 1124 1

Có lẽ Vũ bận hoặc có lẽ Vũ phớt lờ Beo thật. Bẩy giờ tối, ngồi đờ đãn trước bàn trang điểm, Beo trộm nghĩ, bên cạnh anh chàng đẹp trai với hàng tá cô gái theo đuổi đó, mình liệu có ý nghĩa gì. Nghĩ vậy, nhưng bàn tay Beo vẫn vô thức tóm lấy điệnt hoại và hí hoáy soạn tin gửi cho Vũ:

- Anh đang đi chơi à? ( Chưa bao giờ Beo hỏi một cách dè dặt và lễ phép như vậy)

Năm phút sau, tin nhắn reply lại tức thì:

- Kinh! Hôm nay gọi anh cơ đấy!- Vũ cợt nhả.

- Uhm.

Beo gửi tin nhắn xong mà chỉ lo đằng sau chữ "Uhm" kia, lại là sự im lặng của Vũ. Nhưng may mắn thế nào, Vũ không tệ đến vậy:

- Trà đá không em?

- Không! Lạnh thế này ai đi uống trà đá!

Nhắn xong tin rồi, Beo mới biết là mình nói hớ và anh chàng dở hơi kia lại "Uhm" một cách cụt ngủn.. Nhưng lần này, tin nhắn vẫn được reply lại mà nội dung thì làm Beo suýt té từ ghế xuống sàn:

- Có anh rồi, không sợ lạnh đâu!

Kết quả là hai mươi phút sau, không phải vì có Vũ thì nhiệt độ ngoài trời sẽ đỡ lạnh mà vì cái câu nói Ngọt Ngào nhất trong ngày kia dẫn dụ Beo phăng phăng xông ra đường.

Valentine, trong khi các đôi khác tay trong tay ấm áp ở các các quán cà phê lãng mạn bên ánh nến dịu dàng hoặc chìm trong tiếng nhạc du dương hay vị ngọt lịm đến mê li của sô cô la béo ngậy thì Beo và Một thằng Dở Hơi Khác là Vũ lại ngồi thu lu ở quán trà đá cuối con hẻm nhỏ. Beo ngồi im lặng, không lanh chanh, chí chóe và tranh nhau nói với Vũ như mọi hôm. Vũ dễ dàng nhận ra sự khác thường đó:

- Lại đi uống trà đá thật à? – Beo dè dặt hỏi.

- Ừ.

- Cứ ngồi đây rồi về à?- Beo vẫn hỏi.

-Ừ.

Sau câu "Ừ" đầy nhiệt tình đó của Vũ, Beo không hỏi thêm điều gì nữa. Cốc trà đá trên tay Beo cầm lên rồi lại đặt xuống.

- Sao ngồi im thin thít vậy?

- Không sao? – Beo nói mà mặt cô cứ xị ra, nhìn tồi tội

- Rõ ràng là Có sao....Chuyện gì? Nói!- Vũ quát không to nhưng đủ làm Beo giật mình.

- Tủi thân...- Beo nói được hai từ đo ra thì cổ họng nghẹn lại, má bắt đầu ướt ướt và cô nàng bất chợt nấc lên nghèn nghẹn.

- Xời! Tưởng gì! Ế chỏng gọng ra, chẳng ma nào yêu nên tủi thân à?- Vũ cho hạt hướng dương lên mồm cắn lách chách rồi tỉnh queo đáp.

Câu nói không khác nào giọt nước làm tràn ly khiến Beo cúi gằm mặt khóc tức tưởi. Rồi đột ngột Beo đứng dậy và quay lưng toan chạy đi. Nhưng thình lình lình cánh tay Beo đã bị bàn tay Vũ tóm lại.

- Đi đâu? – Vũ quát, Lần này còn to hơn cả lần trước.

- Đi về! – Beo gạt nước mắt nói- Lúc nào cũng chỉ Trà Đá, lúc nào cũng chỉ coi người ta như trẻ con, lúc nào cũng bỡn cợt! Ừ thì Ế đấy, Ừ thì chẳng có ma nào thèm yêu đấy. Thế nên giờ này mới phải đứng giữa đường với một thằng dở hơi này đây!

Những tưởng câu nói của Beo sẽ làm Vũ tự ái, nào ngờ nghe câu đó anh chàng này chỉ nheo mắt lại và cười phá lên ha hả.

- Ai bảo không có ai yêu? – Vũ vẫn cuời cười, buông tay Beo ra rồi chỉ vào mình- Thế thằng này vứt cho ai hả?

- Nhưng...

- Không nhưng nhiếc gì hết cả- Vũ lại quát lớn, cái mặt vênh vênh, "tinh tướng ăn khoai nướng" như mặt con Rùa, đoạn nói tiếp- Đứng yên đấy!...Đã kịp Tỏ Tình xong đâu mà đòi đi!

-Ơ..ơ..

Vũ quay lưng chạy lại phía quán và hồ hởi nói với bác chủ hàng nước. lúc đó đang tròn xoe mắt nhìn hai đứa dở hơi lôi nhau ra giữa đường làm trò:

- U ơi! Cho con xin bó hoa và hộp quà con gửi ban nãy!

----oOo----

Hai năm rồi...

Vũ và Beo trải qua hai Valentine ngọt ngào cùng nhau nhưng lần kỉ niệm nào Beo cũng nằng nặc đòi Vũ đưa ra quán nước. Hai cốc Trà Đá, hai túi hướng dương, âm nhạc duy nhất là tiếng lách chách của vỏ hướng dương lạo xạo, và tiếng thì thầm của Vũ bên tai Beo mỗi lúc anh chàng ôm cô vào lòng:

- Ạnh yêu em.

- Yêu em hay yêu Trà Đá?

- Yêu em nhiều như yêu Trà Đá!

♥ Tình yêu đâu cần phải là những ánh nến lung linh, những món quà đắt tiền, những kỉ niệm tại những nơi sang trọng và lạ lẫm. Đôi khi hai trái tim đến với nhau chỉ bởi sức hút của...hai cốc Trà Đá, bạn tin không?

Ngày đăng: 09/09/2012
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
thay đổi tất cả
 

Thời gian có thể làm thay đổi tất cả, đó là chân lý của chân lý

Cô đơn vào đời - Dịch Phấn Hàn

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích