Gửi bài:

Một ngày để yêu

(truyenngan.com.vn - Tham gia viết bài cho tập truyện "25+ và yêu")

Lúc này đây, cô chỉ muốn thời gian ngưng đọng lại mãi mãi để có thể ôm chặt lấy bờ vai này, bờ vai không thuộc về cô.

***

mot-ngay-de-yeu

Hai giờ sáng, phố phường vắng lặng. Cả không gian yên tĩnh như một bức tranh phong cảnh vẽ bởi nét màu tối của đêm và nét vàng heo hắt của những ánh đèn đường. Thỉnh thoảng đâu đó có tiếng quét rác của mấy người công nhân dọn vệ sinh đang lụi cụi mà hốt từng mảnh rác ven đường. Cái nhà hàng lớn bên đường giờ này cũng đã dọn dẹp rồi. Mới ba mươi phút trước nó vẫn còn sáng đèn, vẫn còn duy nhất cái bàn nhậu với ba ông bạn nhừa nhựa chưa chịu về mặc cho cái sự uể oải của chàng phục vụ trẻ tuổi đang chờ đợi mỏi mòn. Rồi cuối cùng cái chàng mong đợi nhất cũng đến khi mấy ông khách kêu tính tiền. Sự uể oải mất hết thay vào đó là cái sự nhanh nhảu và lanh lợi. Chàng tức tốc rinh ba bốn "két" bia chỉ còn những vỏ chai trống rỗng, chiến tích của cuộc nhậu từ xế chiều cho tới giờ của ba vị khách. Rồi mọi thứ dọn dẹp đâu vào đấy, những chiếc bàn sắp xếp ngăn nắp và đều đặn thật đẹp để chuẩn bị cho sáng hôm sau. Rồi cánh cửa rào cũng kéo lại, rồi đèn đóm tắt hết, cái nhà hàng lung linh ánh đèn giờ lại trở về với vẻ tĩnh lặng.

Chàng ngồi thẫn thờ trên dãy ghế đá, trước mặt chàng là một cái hồ nước thật rộng, xung quanh đó là những cây phượng, me tây thật to. Nước trên mặt hồ cứ lăn tăn theo những làn gió nhẹ của đêm đông. Chàng ngồi đây từ khi nào thế? Không rõ nữa, nhưng chắc một điều là chàng đã ngồi đây từ lúc cái nhà hàng phía bên kia bờ hồ vẫn còn đông đúc khách và ánh đèn. Đáng lẽ ra, giờ này chàng đang ở Thành phố rồi. Chàng có cô người yêu đang học ngoài Hà Nội lận, và kì Tết Tây này nàng hứa sẽ về thăm chàng sau bao nhiêu ngày xa cách. Chàng vui lắm, tối ra chàng đã sửa soạn thật đẹp rồi, tóc vuốt cao, vận lên người bộ trang phục thời trang và phong cách. Lúc này chàng cứ như là một "Soái ca" vậy. Chàng nhớ lúc ra bến xe để chuẩn bị ra sân bay đón nàng, mấy cô gái đang ngồi đợi xe cứ nhìn chàng rồi cười tủm tỉm, có lúc còn lấy điện thoại ra lén chụp lại nữa chứ. Chàng biết đó, chàng cứ hỉnh cái mũi của mình lên rồi tưởng tượng cảnh người yêu sẽ ngạc nhiên thế nào khi chàng đón nàng với một dáng vẻ vạn người mê. Nghĩ tới đó thôi cũng đủ khiến chàng sướng rân lên rồi.

Ba mươi chưa gọi là Tết, ngay cái phút chàng bước chân lên xe chuẩn bị khởi hành thì điện thoại rung lên. Là nàng, nàng có việc đột xuất nên không thể về thăm chàng trong lễ này được. Nàng cũng rất buồn, nhưng không thể nào khác đi được. Biết làm sao được, chàng cũng đành chịu thôi. Đâu phải lỗi do nàng không muốn về đâu, chàng không giận nàng nhưng thật sự trong lòng chàng rất buồn. Bao nhiêu niềm vui sướng, ngóng trông giây phút gặp lại tự nhiên bị vụt tắt bởi một ngọn gió lạnh ngắt! Chàng trở về, đi lẩn thẩn trong cái thành phố nhỏ suốt đêm hôm đó. Rồi chàng đến băng đá nơi bờ hồ ngồi đó mà suy tư.

Hai giờ rưỡi sáng, cái không khí im lặng của riêng chàng bỗng bị phá mất bởi một âm thanh đều đều. Tiếng cạch cạch phát ra từ một người đang chạy...trên một đôi giày cao gót. Một cô gái, ăn mặc sang trọng, khuôn mặt xinh xắn nhưng cũng toát lên dáng vẻ của một con người lịch thiệp và bản lĩnh, dù cô đang đi rất loạng choạng và vẻ mặt rất hối hả như đang cần làm một việc gì đó gấp lắm. Cô chạy đến lan can bờ hồ rồi nôn thốc nôn tháo ra mọi thứ cô có thể nôn ra được. Có vẻ là cô đang say rượu. Cô gái cứ nôn thật nhiều mà không cần biết đến sự tồn tại của chàng. Chàng thì cứ ngơ ngác nhìn theo con người lạ lùng đó. Giờ này mà một cô gái làm gì lại ở đây mà cứ nôn hoài vậy? Mà chàng cũng không quan tâm nhiều. Chàng không phải là típ người nhiều chuyện. Nôn xong rồi thì cô gái ấy chậm rãi bước tới băng đá nơi chàng ngồi mà cũng ngồi phịch xuống. Cô ngửa người ra phía sau, mắt lơ mơ, thở hổn hển nhưng nhẹ nhàng sau khi tống hết mọi thứ trong dạ dày mình ra. Hơi men khiến cô hơi luộm thuộm một xíu nhưng điều đó không làm mất đi vẻ đẹp của cô.

Cô gái đang ngồi đó, nhìn dáng vẻ sơ qua cũng biết là một người giàu có và quý phái. Cô không giống những đứa con gái mới lớn thích ăn diện lòe loẹt, thích bắt chước theo mấy sao Hàn với đồ hiệu "dỏm". Cô ăn mặc đơn giản, nhưng đẹp, chứng tỏ cô là một người có mắt thẩm mỹ rất cao. Một người sang trọng vậy sao lại ở cái tỉnh lẻ nhỏ nhoi này, vào giờ này? Cô là một doanh nhân, một nữ doanh nhân tài năng. Tất cả những thứ cô có ngày hôm nay đều là từ một tay cô làm nên. 26 tuổi, có nhà cao cửa rộng, xe hơi sang, tài khoản ngân hàng tiền tỉ mà trước hết là một sự nghiệp mà không phải ai cũng có thể đạt được nhất là đối với một người phụ nữ. Cái cô có được chính là mong ước của nhiều người, nhưng có ai biết được để có được nó cô đã đánh đổi biết bao nhiêu là thứ quý giá. Cô đã đánh đổi cả sức khỏe của mình để cống hiến cho công việc mà mình lựa chọn. Làm nhiều ngủ ít, không ít lần cô đã phải vào bệnh viện vì bị suy nhược. Cô đã đánh đổi cả tình yêu đầu đời năm 18 tuổi để kiên định đi theo con đường mình đã chọn, để rồi suốt từng đó nằm trong tim cô chỉ có một tình yêu dành cho công việc chứ không còn hé cửa cho một người đàn ông nào khác.

Nhiều người thường nói cô giỏi, cô sung sướng vì có được mọi thứ. Nhưng ai biết đâu cô vẫn ngày ngày uống thuốc an thần vì bị stress nặng. Áp lực công việc đè nặng lên đôi vai một người phụ nữ. Một tay quản lí cả một cơ ngơi với một cô gái không phải là dễ, và để làm được cô đã phải cố gắng rất nhiều. Sống cùng những căng thẳng và đi lên từng ngày. Có lúc cô cứ nghĩ mình đã quen với những căng thẳng đó rồi vậy, rồi trái tim cô dần dần trở nên lạnh tanh theo cùng cái đầu lạnh. Tài năng danh vọng càng cao thì sợi dây tình yêu càng mong manh dễ đứt. Cô không có thời gian để yêu.

Hôm qua, cô được một người bạn mời về dự đám cưới ở cái thành phố tỉnh lẻ này. Những người bạn được mời ai cũng có đôi có cặp còn cô thì vẫn cứ chơi vơi một mình. Tự nhiên lúc đó sao tim cô đập mạnh thế, cô nhớ tới cái tình đầu ngày xưa. Cô nhớ hình bóng người yêu đầu, nhớ cái hình ảnh anh chờ cô cả đêm để biết tại sao cô đòi chia tay, rồi cô nhớ cái khuôn mặt đau đớn của anh khi cô lạnh lùng quay lưng đi. Giờ nghĩ lại sao tim cô đau nhói. Suốt mấy năm qua cô cứ cật lực làm việc, nhưng, cô làm vì cái gì? Thật sự cô không biết bây giờ ngồi trên cả núi tiền mà cô sẽ làm gì nữa. Người yêu đâu có đâu để mà đi chơi, để hẹn hò trong mấy ngày No-el, Tết Tây, Valentine...Cô thấy như mình đã đánh mất một cái gì đó thật lớn lao.

Sau buổi tiệc, cô lang thang một mình, cô ghé vào một quán bar nhỏ rồi cứ thế uống rượu thật nhiều. Ngày thường cô đâu có uống rượu. Vậy mà hôm nay cô lại uống mà còn uống thật nhiều, chắc để cuốn trôi hết cái khó chịu đang cuồn cuộn trong tim mình. Bước ra khỏi quán khi phố không còn bóng người, cô cứ bước đi lếch thếch dưới ánh đèn hiu hắt. Những bước đi liêu xiêu đưa cô đến cái bờ hồ ở trung tâm thành phố, mắt cô cứ hoa lên, có một cái gì đó lồng lộn trong người khiến cô chạy thật nhanh, thật nhanh đến cái bờ hồ kia. Cô nôn hết mọi thứ ra, chắc cũng đang muốn nôn ra mọi muộn phiền trong lòng mình.

***

Chàng rút trong ba lô ra một hộp khăn lạnh rồi đưa cho cô. Lúc này cô mới nhận ra sự hiện diện của chàng bên cạnh. Quơ tay vội lấy miếng khăn lau mặt, cô chỉ kịp nói tiếng cảm ơn qua loa trong tiếng thở hổn hển. Cô trùm miếng khăn lên mặt rồi hai người lại tiếp tục lặng im.

Ba giờ sáng. Đã có lác đác mấy ông bà cụ tập thể dục dạo quanh. Hai người vẫn ngồi đó.

- Chị đỡ chưa?

- Cũng tạm rồi, cảm ơn anh - Lúc này cô mới ngồi dậy và cố lấy lại cái vẻ đẹp lịch thiệp mỗi ngày.

- Ờ...Ừm, nói ra hơi ngại nhưng sao một cô gái như cô lại lang thang ở đây giờ này, đã vậy còn xỉn nữa. Nguy hiểm lắm.

Cô cười nhẹ không nói gì. Hai người lại nhìn một hướng khác.

- Hôm nay là Tết tây rồi phải không? – Cô hỏi

- Ùm...Tết tây rồi.

- Mấy người đang yêu chắc vui lắm, được dắt tay người yêu mình đi chơi mấy ngày lễ.

- Có lẽ. - Chàng cười nhạt

- Anh không có người yêu à?- Cô nhìn chàng hỏi.

- Có. Có chứ, đáng lẽ là ngày hôm nay chúng tôi sẽ đi chơi với nhau rồi, nhưng giờ thì không được nữa rồi, cô ấy không về được.

- Xin lỗi...tôi cứ tưởng...

- Còn chị không có người yêu sao? Chị đẹp vậy mà.

- Ừ! Tôi còn ế...

Rồi hai người ngồi đó kể nhau nghe hết những câu chuyện đời của nhau nơi băng đá đó. Nói thật nhiều, thật nhiều quên đi thời gian. Đường phố lúc này cũng đã thấp thoáng có mấy chiếc xe chạy quanh rồi. Trời về sáng cũng bắt đầu lạnh hơn. Hai người vẫn ngồi đó. Hôm nay lễ mà nếu về nhà thì anh cũng ngủ thôi. Còn cô thì lại chưa muốn trở về với núi công việc sau cái mớ cảm xúc hỗn độn vừa qua.

- Này! Hôm nay là lễ mà, đúng không? – Cô hỏi chàng.

- Ừm,

- Hay là...tôi với anh hẹn hò nhau ngày hôm nay đi.

- Sao? Hẹn hò? - Chàng ngạc nhiên trước lời đề nghị táo bạo của cô.

- Một ngày hôm nay thôi. Hôm nay tôi là một kẻ cô đơn, anh cũng đang cô đơn. Vậy thôi mình cùng hẹn hò nhau để quên đi nỗi cô đơn và căng thẳng thường ngày đi. Với lại...tôi cũng muốn biết được cảm giác có người yêu thật sự là như thế nào. Lâu quá tôi quên mất rồi. Tôi cũng là phụ nữ mà, tôi cũng cần có một bờ vai để dựa vào, để đôi khi nhõng nhẽo một xíu...

Anh nhìn cô thật lâu, suy nghĩ thật nhiều....

- Thôi vậy, tôi xin lỗi vì đã đưa ra lời đề nghị đường đột như vậy. Anh có bạn gái rồi mà làm như vậy cũng không tốt lắm. Cảm ơn anh vì đã lắng nghe tôi từ nãy giờ. - Cô vừa định quay đi thì một bàn tay nắm chặt tay cô lại.

- Em định đi đâu vậy?

- Hả? Em?

- Ừ, mình hẹn hò mà. Không phải em muốn biết có người yêu là như thế nào sao? Hôm nay, mình yêu nhau, chỉ hôm nay thôi nhe!

- Ok!

Năm giờ sáng. Hai người chính thức yêu nhau, trong vòng 1 ngày. Bắt đầu cuộc hẹn hò, chàng dắt cô đi đến một tiệm cháo lòng rất nổi tiếng ở thành phố rồi nói lí do trời lạnh ăn vô cho ấm người với lại lót dạ cho cô sau màn nôn khí thế vừa nãy. Hai tô cháo lòng to đùng trên bàn, anh lấy khăn giấy lau sạch từng cái muỗng rồi đưa cho cô. Tô cháo khói bay nghi ngút, hơi ấm ấm của tô cháo xua đi cái lạnh ngày đông. Sự quan tâm của chàng xua đi cái lạnh trong tim cô. Ồ, hóa ra đây là cách một chàng trai quan tâm tới người mình yêu, thật ấm áp làm sao.

Hai người bước ra khỏi quán để lại trên bàn hai tô cháo trống trơn.

- No chưa em? Hôm nay là một ngày hoạt động nhiều đó.- Chàng hỏi

- Dạ.

- No rồi thì lên xe, khởi hành thôi!

- Mà mình đi đâu vậy anh?

- Đi biển.

Cô lên xe, ôm anh thật chặt. Cô thấy thật ấm, cô cũng đang dần quên đi đây chỉ là một người mới gặp vài tiếng. Cảm giác bây giờ cứ như đang ôm một người mà mình được ôm mỗi ngày vậy, ấm áp lắm.

Sáu giờ sáng. Chiếc xe máy chở đôi tình nhân bon bon lên đường ra với biển. Gió biển ở đây thật mát, hai người dắt tay nhau đi trên bãi biển. Cô đã cởi bỏ bộ đồ sang trọng mà thay vào một chiếc quần jean và áo thun thật thể thao và phong cách. Những cơn sóng nhấp nhô cứ vỗ vào chân hai người mang theo tiếng rì rào và những lớp bọt trắng xóa. Anh kéo cô chạy thật nhanh trên bờ biển vượt qua những con sóng. Gió cứ cuốn tóc cô bay bay. Trong nắng sớm bình minh, cô đẹp như một thiên thần.

Sau màn nghịch với những con sóng. Chàng cõng cô đi dọc theo bờ biển thật xa, thật xa trong nắng sớm và trong những cơn gió biển.

- Anh, Vỏ ốc kìa!

- Đâu? Em thích hả, mình lấy đem về nha.

- Dạ. Hi hi

Cho tới lúc này chàng bất giác nhận ra, sao cô dịu dàng đến vậy, giọng nói cũng ngọt ngào nữa, nhìn cứ như một cô gái ngây thơ mới vừa biết yêu vậy. Nó làm cho bao nhiêu trái tim phải xao xuyến thật nhiều. Cô đang cười, cô biết làm nũng, cô... dễ thương. "Hóa ra, khi yêu thì chị ấy là vậy. Thật đẹp". Lúc này đây, ngay cả chàng cũng đang yêu hết mình. Không phải chàng không chung thủy, nhưng chàng muốn dành chỉ ngày hôm nay để yêu một cô gái khác , để cô ấy biết được cảm giác khi yêu thật sự là như thế nào, và cũng để quên đi nỗi buồn vì chưa thể gặp được người yêu. Nhưng dù thế nào đi nữa, trong tim chàng cô người yêu phương xa vẫn mãi mãi ở một vị trí không ai có thể thay thế được.

Đang miên man suy nghĩ, bất chợt cơn sóng xô làm chàng ngã nhào. Cô cười nắc nẻ rồi lại kéo chàng dậy. Chưa kéo được chàng dậy thì chàng đã kéo cô theo xuống rồi. Chàng kéo cô té đè lên người chàng. Mặt đối mặt, tự nhiên tim cả hai lại đập rộn ràng lên. Chàng nhìn thẳng vào mặt cô rồi nhẹ nhàng nói "Em đẹp lắm". Khuôn mặt cô đỏ ửng vì mắc cỡ, cô vội nhìn đi hướng khác nhưng đôi môi thì không giấu được một nụ cười hạnh phúc. Dưới trời rộng biển xa, hai người trao nhau nụ hôn ngọt ngào. Thật ngọt ngào...Rồi lại một cơn sóng ập đến phá vỡ sự ngọt ngào ấy.

Ướt người hết rồi, chàng và cô lên bờ vào một cửa hàng quần áo mua cho mình một bộ áo cặp rồi lại thong dong dạo biển. Hai người cùng thưởng thức những món hải sản thật ngon được chế biến ngay tại bãi biển. Đôi tình nhân cứ như đang sống trong thiên đường của những gì hạnh phúc nhất vậy. Anh nắng chiều lung linh soi rọi mặt biển cùng bóng hình của đôi trai gái đang tự vào vai nhau. Chàng ôm cô thật chặt, tay cô đặt lên ngực chàng để cảm nhận hơi ấm từ trái tim. Cô thấy như tim mình bây giờ đang thật ấm, nó không còn cô đơn nữa, mọi thứ cứ như một giấc mơ vậy. Cô đang yêu! Yêu thật nhiều cái người mà đang ôm lấy cô vào lòng. Dù biết không phải dành cho mình, nhưng cô vẫn cảm nhận được tình yêu của chàng. Một tình yêu thật đẹp, một tình yêu luôn hướng về một người. Nàng cũng biết, cả ngày hôm nay, những lời yêu mà chàng nói ra, những cái ôm cũng là những điều mà chàng muốn nói với cô người yêu xa xôi kia. Nhưng bao nhiêu đó cũng đủ rồi. Chàng đã làm cho con tim cô lại biết yêu bằng chính cái tình yêu chân thành và tha thiết. Lớn rồi, yêu thì phải ra yêu, chẳng thà là một tình yêu trong vòng 24 giờ mà chân thành và ấm áp khiến cho ta nhớ mãi còn hơn là cái kiểu tình yêu cho có, đến rồi đi không để lại cho nhau bao nhiêu là những kỉ niệm. Cái tình yêu chóng vánh đó khiến cho con người ta dần quên đi mất sự thiêng liêng của hai chữ "Tình Yêu".

Bảy giờ tối. Cô và chàng ăn tối trong một nhà hàng không sang trọng gì nhưng thật ấm cúm, không gian tĩnh lặng và nhẹ nhàng. Du dương đâu đó là những giai điệu nhẹ nhàng của tiếng đàn piano. Một sự lãng mạn. Cô và chàng vừa ăn vừa trò chuyện về cả ngày hôm nay. Trên khuôn mặt cô lộ lên một nét vui tươi thấy rõ.

- Đấy, cười như vậy không phải đẹp hơn sao? Sau này là lúc nào cũng phải cười thật tươi như vậy nghe không? Vậy anh mới vui được.

- Dạ, em biết rồi mà – Cô vừa cười mà vừa mắc cỡ, đôi môi cứ chu chu ra thật dễ thương. Dưới ánh đèn mờ đôi mắt cô long lanh lên như hai viên ngọc vậy.

- Mà sau này cũng đừng có uống rượu nhiều quá, không tốt đâu đó. Đừng có thức khuya nữa, làm thì làm nhưng phải chú ý tới sức khỏe dùm anh một cái.

- Em biết rồi....Có ai nói là anh hay cằn nhằn chưa vậy?

- Hihi. Có em đó...

Chín giờ tối, chàng chở cô đi vòng quanh cái thành phố nhỏ. Mấy ngày lễ, cái thành phố này thật đông đúc. Cô cũng vẫn ôm chàng thật chặt. Phố đêm lung linh muôn ánh đèn thật đẹp. Từ trong thành phố, anh chở cô dọc theo bờ sông lộng gió, những cơn gió lành lạnh làm cô chỉ muốn ôm chàng mà thôi. Lúc này đây, cô chỉ muốn thời gian ngưng đọng lại mãi mãi để có thể ôm chặt lấy bờ vai này, bờ vai không thuộc về cô.

Hai người ngừng lại ở một đoạn bờ sông. Chàng lấy trong ba lô ra một chai thủy tinh và một mảnh giấy đưa cho cô.

- Em viết ước nguyện của mình vào đây đi. Rồi ném xuống sông, con nước sẽ cuốn nó đi thật xa và điều ước của em sẽ được thực hiện đó.

- Thật hả anh?

- Thật!

Cô lúi cúi viết, chàng lén nhìn xem cô cũng không cho. Bí mật thật là bí mật.

- Xong rồi!

- Keo kiệt! Coi xíu cũng không cho.- Mặt chàng bí xị như đứa trẻ khiến cô không nhịn được cười.

Rồi cô ném cái chai đi thật xa ra giữa dòng sông, những dòng nước cuồn cuộn cuốn cái chay nhanh chóng lạc mất trong đêm mang theo nguyện ước của cô gái trẻ đang yêu.

- Em viết gì vậy?

- Em không nói đâu! Hì hì.

Một giờ sáng, anh đưa cô trở về nơi hai người lần đầu gặp nhau. Bờ hồ vẫn vắng lặng như ngày hôm qua. Chỉ có ánh đèn và bóng đêm. Anh im lặng, nhẹ nhàng cởi chiếc nón bảo hiểm cô đang đội trên đầu.

- Về tới rồi

- Ừm, về rồi – Khuôn mặt cô lộ nên một nét thoáng buồn vì sắp phải chia xa.

- Về rồi thì sống tốt chứ đừng để anh phải lo nghe không! - Chàng cười xoa đầu cô.

Cô ôm chặt lấy anh, hai hàng nước mắt ròng ròng:

- Cảm ơn anh, cảm ơn vì đã cho em một tình yêu thật đẹp hôm nay. Em ước gì nó vẫn mãi mãi như vậy. Em thật sự không muốn rời xa anh nữa đâu...- Chàng lau đi những giọt nước mắt đang chảy dài trên gương mặt cô. Hôn nhẹ lên vầng trán.

- Khờ quá, em là một cô gái tốt, anh tin sẽ có ngày em tìm được một tình yêu thật chân thành. Đừng cố sống giấu mình trong công việc nữa. Em làm việc nhiêu đó đủ rồi, từ giờ hãy dành chút thời gian ra để yêu, để tìm một người thật lòng yêu em. Nghen!

- Em hứa!

Hai giờ sáng, hai người ôm nhau một lần cuối rồi chàng lên xe chạy mất hút trong đêm tĩnh mịch. Còn lại mình cô nơi bờ hồ quạnh hiu. Cô ngồi đó, thẫn thờ. Hai người đã có một ngày để yêu, để yêu thật nhiều. Chàng đã xóa hết lớp băng giá bao phủ tim cô suốt bao nhiêu năm, chàng làm nó đập trở lại, thổn thức trở lại và nó cũng biết ...đau. Mười lăm phút sau đó, cô quay lại chiếc xe hơi của mình đang đậu gần đó và quay trở về thành phố xa hoa và mỹ lệ nhưng lại cô đơn.

Hai người gặp nhau rồi lại rời nhau trong vỏn vẹn 24 giờ. Nhưng trong 24 giờ đó cả hai đã mang đến hơi ấm cho nhau giữa tiết trời mùa đông lạnh lẽo. Không có một tấm hình chụp chung, không biết tên, không số điện thoại. Điều duy nhất họ biết về nhau là hai người xa lạ đang cần tình yêu để tránh đi những cơn gió lạnh cuối năm. Hai người đi qua nhau trong một khoảnh khắc rồi lại cách nhau xa thật xa. Nhưng chỉ cần một khoảnh khắc cũng đủ để thay đổi cuộc đời một con người rồi nhỉ? Chẳng thà như vậy, yêu hết mình với một tình cảm chân thành còn hơn một tình yêu chóng vánh có cũng như không.

***

Trời đã về sáng, những con sóng dập dềnh mang theo một cái chai thủy tinh lặng ngụp theo dòng nước lạnh. Nó tấp vào một chiếc ghe chài đang đậu ven bờ. Trên chiếc ghe là một đứa trẻ nhỏ đang đi cùng cha phiêu bạt trên khắp mấy dòng sông để mưu sinh. Trên tay cầm một chiếc lồng đèn làm bằng những con đom đóm mà anh ba của nó làm trong chuyến đi tối qua qua những bụi Bần trong con lạch nhỏ. Cái chai nhỏ bé được vớt lên. Đứa bé cố khui nút chai ra và lấy trong nó ra một mảnh giấy: "Em ước rằng, người em yêu sẽ mãi luôn sống hạnh phúc bên người mình yêu. Em yêu anh, người tình không tên."

Kỳ Nguyên

 

Ngày đăng: 02/01/2017
Người đăng: Nguyen Quang
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
more than yesterday
 

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage