Gửi bài:

Thề thốt cũng chỉ là giả tạo mà thôi

Tôi và anh yêu nhau được 1 năm. Hôm sinh nhật anh, anh hỏi tôi có thể trao trinh tiết cho anh không, tôi hơi sững sờ, nhưng thoáng thấy anh thất vọng, tôi chần chừ gật đầu.... Chúng tôi vượt rào kể từ ngày hôm ấy.

***

Sau đó, mỗi lần tôi gặp anh, anh đều yêu cầu vào nhà nghỉ. Tôi muốn từ chối. Anh hứa với tôi, dù xảy ra chuyện gì cũng đều chịu trách nhiệm, anh nói anh yêu tôi nhiều như thế nào, nếu không có tôi anh chỉ muốn chết đi,... Lúc đó tôi ngây thơ cho rằng anh thật lòng yêu tôi.

the-thot-cung-chi-la-doi-tra-ma-thoi

Tôi có thai với anh được hai tuần, chu kì của tôi đến trễ, đi khám và phát hiện đã có mang. Tôi hoảng hốt gặp anh, khóc và hỏi anh phải làm sao đây, anh cười: "E tự giải quyết nó đi, ngày mai đến bệnh viện, phá nó." Nhưng khi đó tôi mới 17 tuổi, làm sao có thể một mình đi phá thai. Lo lắng nhiều ngày, tôi đã cố gắng nói hết sự thật với bố mẹ. Mẹ tôi khóc ngất lên ngất xuống, bà không bao giờ nghĩ tôi lại như thế. Ba tôi tát tôi một phát vào mặt, rồi trong cơn tức giận mà định đuổi tôi đi. Mẹ tôi nói muốn gặp anh. Tôi bảo anh đến nch cùng gia đình, anh từ chối. Hết lần này đến lần khác, anh đều nói lí do là bận, phải ôn thi, phải đi gặp mặt bb,...vv Cuối cùng mẹ tôi tìm đến nhà anh, buộc anh phải gặp mặt và nói chuyện rõ ràng, ban đầu bố mẹ anh bảo tôi hãy đi phá thai đi, không thể để lỡ đường công danh của anh. Tôi nghẹ ngào, tôi uất ức nhìn anh. Dù sao đây cũng là cốt nhục của tôi và anh, một câu nói bỏ là bỏ được sao. Ba mẹ tôi cũng thuyết phục bố mẹ anh hãy để lại đứa con này....

Một thời gian sau, tôi và anh kết hôn. Đứa con của chúng tôi vẫn còn. Những tưởng tháng ngày sau đó sẽ là khoảng t/g hạnh phúc, tốt đẹp nhất nhưng sự thật lại là một chuỗi bất hạnh.

Tôi vẫn tin tưởng anh yêu tôi, tình yêu của tôi dành cho anh ngày càng hơn chứ không có kém. Sau kết hôn một tuần, anh bắt đầu đi tìm việc làm. Tôi ở nhà lo dưỡng thai. Mẹ anh đến chơi, tôi pha nước rót trà ngồi nch với mẹ. Mẹ anh mắng tôi là "đàn bà lẳng lơ" ""đứa con gái vô giáo dục, chỉ biết đi ve vãn đàn ông" "con trai tao có mù mới đi lấy đứa như mày",... đay nghiến tôi thậm tệ. Tôi cố không khóc, chỉ muốn hỏi tại sao lại nói tôi như vậy, mẹ anh cười mỉa nhìn tôi "Đều tại mày mà con tao không đc đi học tại mày mà gia đình tao bị người đời chê cười, cả đời không ngóc đầu lên nổi. Nếu không vì bố mẹ mày hứa xin cho con tao một chân vào cảnh sát thì làm sao tao để con trai của tao lấy đứa như mày" Tôi chỉ im lặng khóc. Bà nói cái gì cũng đúng, chính xác, tôi làm hỏng đg công danh của anh, hủy hoại tương lai của anh. Tôi nín nhịn, tôi muốn giúp anh, chuyện gì tôi cũng có thể chịu đựng, dù nhiều lần bị mẹ chồng túm tóc, đánh, tôi cũng không muốn nói cho anh biết. Đơn giản vì tôi yêu anh, thương anh

Tôi mang thai đc 5 tháng, bụng ấm ách khó chịu, anh hay về nhà muộn, trên người toàn mùi rượu. Mỗi lần ngửi thấy mùi rượu trên người anh, tôi thường nôn khan. Tôi dìu anh nằm nên giường, anh hất tay tôi ra. Sau đó, anh thường lạnh nhạt với tôi, cả ngày không nói với tôi đc một câu tử tế. Tôi cố gặng hỏi anh có chuyện gì khiến anh mệt mỏi phải không, anh cáu nói tôi im đi. Anh thường hay viện cớ đi công tác, cả tháng không về nhà một lần. Tôi gọi điện hỏi thăm anh, quan tâm anh thật lòng,.... nhưng anh toàn tắt máy. Tôi tự nhủ với bản thân mình, anh là người tuyệt vời nhất, đáng thương nhất, khổ nhất,... vì còn trẻ như vậy mà phải nuôi tôi. Tôi muốn gia tăng thêm thu nhập gia đình nên mở một shop quần áo trẻ sơ sinh, buôn bán qua ngày. Tiền lương của anh, tôi chưa bao giờ đòi hỏi, tôi biết mình chính là gánh nặng của anh.

Vì mang thai nhưng không đc chăm sóc dinh dưỡng đầy đủ, tôi thường xuyên bị ốm, nhiều nhất là cúm. Những ngày sốt triền miên đó, tôi càng nhớ anh, mong muốn đc gặp anh, đc anh qtâm, chăm sóc biết bao nhiêu, chỉ cần đc nghe giọng anh, tôi cũng thấy mãn nguyện rồi. Tôi lại gọi cho a, lần này a bắt máy, tôi mừng đến phát khóc, nghẹn ngào gọi tên anh. Đầu dây bên kia truyền đến tiếng con gái : "Anh~~~aa..đừng mà...xấu quá....aa. bà..à..xã..ã..a... gọi này" "Kệ nó đi, tắt máy".

Tôi chết đứng, nghe đầu máy bên kia tắt đi, bản thân tôi vẫn chưa tỉnh lại. Đầu tôi quay cuồng, ong ong, từng câu, từng chữ thấm vào ruột gan của tôi. Tôi khóc, tôi cố chấp tin anh k phải người như vậy. Tuyệt đối là hiểu lầm.

Khi tôi sinh bé Bi, anh cũng không về qua nhà lấy một lần, chỉ có ba mẹ là ở bên tôi. Trong cơn đau đớn, tôi thầm mong anh xuất hiện, đứng bên cạnh, cầm tay tôi, động viên, an ủi tôi.... Nhưng không, chỉ có mẹ tôi đứng đó, mắt khóc đỏ hoe. Tôi cảm thấy cô đơn, lạc lõng, tuyệt vọng, tại sao anh vẫn chưa tới, tại sao a biết tôi sinh mà không đến, tại sao, tại sao.... Hàng ngàn câu hỏi không ngừng lay động trong đầu, tôi chỉ muốn chết đi. Nhưng vì sức mạnh của tình mẫu tử, tôi thương đứa con chưa kịp chào đời mà phải chết trong bụng mẹ, thương cho đứa con chưa đc biết mặt đặt tên, tôi vẫn phải một mình cố gắng...

Bé Bi - cục cưng của tôi, khô g có một cái tên khi chào đời. Tôi không biết anh thích con tên gì, muốn hỏi anh nhưng lại sợ a không bắt máy, sợ lại bị tổn thương lần nữa. Còn mẹ chồng tôi ư ? 4 ngày sau khi sinh, vẫn chẳng thấy bà đến thăm tôi, cũng không thèm liếc nhìn đứa cháu npoij một lần. Khi làm giấy khai sinh cho bé, chính tôi cũng cảm thấy bất lực.. tôi 17 còn anh 19, ctooi k thể làm giấy khai sinh cho nó.

Cuối cùng anh cũng về nhà, a không nhìn tôi một cái, thờ ơ hỏi "Nó đâu?" Tôi hỏi: "Nó nào?" Anh: "Con" Tôi chỉ vào chiếc nôi bên cạnh, a liếc nhìn con một cái, xong quay phắt người bỏ đi, tôi níu tay anh, nc mắt trào ra, "anh, em nhớ anh nhiều lắm, em rất nhớ anh, xin anh....đừng đi, ở bên cạnh mẹ con em một ngày thôi, đừng đi, đừng để em một mình, e sợ lắm, e sợ anh đi rồi mấy tháng sau mới trở về, đt gọi anh cũng không bắt máy..."

"Mày im đi, mày còn muốn trách tao à, tao đi làm hục mặt chẳng phải. để nuôi báo cô mẹ con chúng mày sao. Tao bây giờ rất bận, nghe chưa" xong hất tay bỏ đi. Tôi im lặng, nc mắt cứ thế chảy ra, k phải vì buồn mà là đau đớn, hối hận, tuyệt vọng. Anh thay đổi rồi, anh không còn như trc nữa, anh hết yêu tôi rồi sao ? Không biết, khpong biết nữa, nhưngttôi vẫn thấy mình may mắn, vì còn ba mẹ yêu thương, còn bé Bi nữa,.... Nhưng bất hạnh nhất vẫn là.... bác sĩ nói bé Bi bị NÃO, bị thiểu năng... sẽ không chữa đc, sẽ không phát triển bình thg như đứa trẻ khác,.... Nguyên nhân là do khi mang thai, tôi bị cúm quá nhiều, sức khỏe k tốt nên bé Bi sinh ra mới bị như vậy... Mẹ chồng tát tôi, mắng tôi không ra gì, rồi còn nói mãi mãi kbh nhận một thằng thiểu năng làm cháu.... Tôi khóc, đều tại tôi...

Nhiều đêm ôm con trong lòng, tôi khóc không ra tiếng, tôi nhìn gương mặt ngay thơ của con tôi, có một nỗi uất ức nghẹn ngào ở cổ không nói nên lời. Ba mẹ tôi cũng thương cho tôi số khổ, ngoại trừ việc bé Bi bị thiểu năng, thì việc tôi bị mẹ chồng đánh như thế nào, bị chồng thơ ơ, lạnh lùng ra sao cũng không nói. Nhiều lúc tôi ước mình đc trở lại quá khứ, lựa chọn bắt đầu một cuộc sống mới, k yêu anh quá nhiều, k si mê vọng tưởng thì giờ đây có lẽ tôi cũng đc sống cs như bao bb khác, cắp sách đến trường, chỉ lo ăn và học... Còn tôi lo chuyện gia đình, cơm áo gạo tiền, con cái,.... thật lòng tôi hối hận, đau khổ muốn chết nhưng không làm gì đc.

Nhiều đêm ngồi nch một mình với bé Bi, tâm sự vs Bé, lải nhải trong cô đơn tuyệt vọng, nhìn con mặt bố cũng chưa biết mà tôi đau lòng. A ngoại tình, a rượu chè, a k quan tâm đến cuộc sống gia đình, giờ tôi đã quen. Một mình chăm con, nuôi dưỡng con, tôi chỉ hi vọng một ngày nhìn con mình cất tiếng gọi mẹ, đc đi học, đến trg như những đứa trẻ khác.

Vì vậy, mấy bạn học sinh còn trẻ à, Đừng vì mấy lời ngon ngọt dụ dỗ của mấy thằng lăng nhăng mà đi trao thân cho nó, toàn lừa đảo cả, nó có yêu cũng chỉ là yêu cái thể xác kia thôi, chơi chán rồi nó sẽ bỏ mặc mình tự sinh tự diệt. Chết thì chết, nó cũng kqt đáu. Thề thốt cũng chỉ là giả tạo mà thôi.

Ngày đăng: 20/07/2015
Người đăng: Góc Tâm Sự
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
tiredness
 

Đôi khi sự mệt mỏi cũng đáng để tận hưởng, vì điều đó nghĩa là bạn đang sống hết mình.

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage