Gửi bài:

Chương 7

Sáng hôm sau Marlie chỉ vừa mới mặc xong quần áo khi tiếng gõ cửa nặng trịch ở trước nhà khiến nàng giật mình, rồi cau mày vừa khó chịu vừa cảnh giác. Nàng biết chắc ai đang gõ vào cửa nhà nàng lúc bảy giờ hai mươi phút sáng, và không cần phải có khả năng đặc biệt nào mới biết được việc đó.

Mặc dù vậy cách tốt nhất để đương đầu với gã là không để gã biết nàng phản ứng với gã theo bất kì cách nào. Gã sẽ coi cơn giận dữ của nàng như một sự yếu đuối, chỉ có Chúa mới giúp được nàng nếu gã biết được một dấu hiệu của sự hấp dẫn miễn cưỡng mà nàng đang cảm thấy. Gã quá quyết liệt đến nỗi sẽ không để cơ hội nào tuột khỏi tay.

Nàng sẽ không mời gã vào. Nàng phải đi làm, và nàng không có ý định để gã làm nàng đi muộn. Nàng lấy túi và cầm chìa khoá trên tay khi hành quân ra cửa trước. Khi nàng mở cửa, gã đang đứng gần như chạm mặt nàng, cúi vào trong với một cánh tay cơ bắp chống lên khung cửa và cánh tay kia giơ lên để gõ vào cửa nhà nàng lần nữa. Sự gần gũi của cơ thể gã khiến nàng hụt hơi, một phản ứng mà nàng giấu nhẹm bằng cách bước ra ngoài và quay lại để đóng cánh cửa phía sau. Không may, gã không lùi lại, và nàng bị dựa ngay vào người gã, nóng bỏng và cơ bắp cứng ngắc ở khắp nơi. Nàng thực sự đang đứng trong vòng tay gã; tất cả những gì gã phải làm là vòng tay quanh người nàng, và nàng sẽ bị bắt giữ.

Nàng cau có tập trung vào việc khoá cửa, cố lờ đi tình huống đó. Cái nhìn thoáng qua vào mặt gã nói cho nàng biết sáng nay gã đang có tâm trạng tồi tệ, nhưng bây giờ nàng cảm nhận được một sự hừng hực đáng ngại của đàn ông bên dưới cơn giận đó. Gã giống như một con ngựa đực nóng nảy ngửi thấy mùi ngựa cái trong kì động dục.

Hình ảnh trong đầu nàng vừa không lành vừa chính xác đến nỗi trái tim nàng bắt đầu đập cuồng loạn. Quay lưng lại gã trong lúc nàng vật lộn với cái khoá cứng đầu, nàng đột nhiên cảm nhận sâu sắc áp lực của cơ thể gã lên mông nàng. Một đỉnh nhọn không lẫn đi đâu được đã hình thành, dày và cứng, ý nghĩa quá rõ ràng.

Cuối cùng cái khoá cũng cách vào ổ. Nàng đứng bất động, tê liệt vì lưỡng lự. Nếu nàng di chuyển, nàng sẽ cọ vào gã; nếu nàng không di chuyển, gã có thể coi đó như một lời mời. Nàng nhắm mắt lại để phản đối nỗi cám dỗ trong lòng nàng là chỉ đơn giản quay mặt lại nhìn gã, âm thầm cấp phép cho gã bằng cách để gã tiếp cận. Thứ duy nhất ngăn nàng đầu hàng chỉ là ý nghĩ chắc chắn việc đó sẽ không có tác dụng, và nàng sẽ lại chết cứng dưới sự tấn công dữ dội của nỗi kinh hoàng sáu năm tuổi. Nàng không thể trải qua chuyện đó một lần nữa.

Nàng buộc mình phải nói. "Anh muốn gì, Thám tử?" Đáng lẽ nàng nên cắn lưỡi mình. Chọn từ sai lầm, trong hoàn cảnh này. Với sự cương cứng của gã không ngừng chọc vào nàng, điều gã muốn quá hiển nhiên.

Trong vòng hai giây gã không trả lời. Nàng cảm thấy ngực gã nâng lên khi gã chầm chậm hít vào; rồi, cảm tạ trời đất, gã lùi lại một bước. "Tôi không ở đây với tư cách là thám tử. Tôi chỉ đến để xem cô có sao không."

Sự căng thẳng tình dục giảm nhẹ cùng với khoảng cách nhỏ nhoi giữa họ, khiến nàng cảm thấy như thể nàng vừa được tháo ra khỏi xiềng. Sự nhẹ nhõm khiến tinh thần nàng bay bổng, một phản ứng mà nàng chuyển ngay thành hành động. "Tôi ổn," nàng nói chắc chắn, và bước xuống trước khi gã có thể ngăn nàng. Ôi, chết tiệt. Xe của gã chắn lối ra vào của nàng. Nàng dừng phắt, và sự kiềm chế của nàng trở lại đủ để nàng chỉ dè dặt một thoáng trước khi quay lại đối mặt với gã. "Tôi phải đi nếu không sẽ muộn làm."

Gã liếc vào đồng hồ đeo tay. "Chỉ phải lái xe mười lăm phút thôi mà. Cô còn ối thời gian."

"Tôi muốn đi sớm, đề phòng gặp trục trặc."

Câu giải thích không làm gã nhúc nhích. Đôi mắt nâu với hai mí nặng trịch nhìn lên nàng, cảm xúc đã bị che chắn. "Còn gì khác đe doạ cô tối hôm qua không?"

"Tôi không sợ."

"Không thể chứng minh với tôi."

"Tôi không sợ," nàng nhắc lại, lần này qua hai hàm răng nghiến chặt. Sự ngoan cố của gã đã bào mòn sự kìm chế của nàng. Nàng cần phải tránh xa khỏi gã, ngay bây giờ.

"Chắc chắn là có. Và giờ cô cũng sợ." Đôi mắt gã lại nhìn khắp lượt nàng lần nữa. "Mặc dù không phải cùng một lý do," gã khẽ nói. Lần này khi mí mắt gã nâng lên, nàng có thể thấy ánh mắt của một gã sở khanh với sự nhận thức về giới tính.

Marlie cứng người, một cơn ớn lạnh sợ hãi chạm vào nàng. Bản thân gã không phải là nhà ngoại cảm, nhưng bản năng đàn ông của gã thì quá chính xác. Trốn tránh gã còn khó khăn hơn nàng tưởng, vì gã cảm nhận được sự phản ứng của nàng bên dưới lớp mặt nạ. Gã bước xuống cầu thang theo nàng, và nàng nhanh chóng lùi về chỗ xe ô tô. Nàng giật mở cánh cửa xe và trượt vào trong, sử dụng nó như một tấm rào chắn gã.

Gã cúi xuống nàng qua cánh cửa mở, đôi mắt gã lúc này rất sắc bén, đầy ý nghĩa. "Bình tĩnh nào," gã lẩm bẩm. "Đừng có cắm cảu như thế."

Nàng lườm gã, bối rối gần như không thể chịu nổi. Nếu gã không đi sớm, nàng sẽ mất bình tĩnh và nói điều gì đó nàng biết sẽ khiến mình hối hận. Nàng bám lấy cánh cửa để trợ lực, khớp ngón tay trắng bệch vì cố gắng. "Đưa xe anh ra đi, Thám tử. Và trừ khi anh có lệnh, đừng tới nhà tôi lần nữa."

***

Làm giỏi đấy, Hollister. Dane tức điên khi tự chửi rủa mình. Anh liếc xuống bàn làm việc của mình, lờ đi tiếng huyên náo xung quanh của nhiều giọng nói cùng lúc và những tiếng chuông điện thoại reo không ngừng. Anh ngập tràn thất vọng cả về tình dục lẫn công việc. Không có đầu mối nào trong vụ Nadine Vinick, không có bằng chứng. Cuộc điều tra chẳng đi đến đâu, và có vẻ như mối quan tâm của anh với Marlie Keen cũng nhanh chóng đi theo cùng một hướng.

Anh còn trông mong điều gì khác được? Rằng cô ta sẽ không chú ý tới sự căng cứng của anh chạm vào mông cô ta chắc? Thật kì diệu vì cô ta đã không bắt đầu la hét.

Đáng lẽ anh phải lùi lại ngay khi cô ta bước ra khỏi nhà, nhưng không. Cú va chạm vô tình lần đầu tiên với cơ thể cô ta đã làm anh chết cứng tại chỗ, tất cả các giác quan của anh đều đau đớn tập trung lại điểm tiếp xúc. Cảm giác quá tuyệt đến nỗi anh gần như không thể chịu đựng được, nhưng cùng lúc nó cũng không đủ. Anh muốn nhiều hơn nữa. Anh muốn lột trần cô ta, để đâm vào trong cô. Anh muốn cảm nhận hai chân cô ta quấn quanh hông mình, muốn cảm nhận cô ta run rẩy bên dưới anh khi lên đỉnh. Anh muốn chiếm hữu cô ta, nghiền nát sự chống đối, lèo lái cô ta hoàn toàn theo ý chí của mình để có thể chiếm lấy cô ta bất kì khi nào anh muốn... và anh muốn bảo vệ cô ta khỏi tất cả mọi thứ và tất cả mọi người. Đó là lý do tại sao anh ở trên hiên nhà cô ta sáng nay. Suốt cả đêm anh đã không thể ngủ được, gần như chắc chắn rằng có gì đó đã làm cô ta sợ nhưng hoàn toàn chắc cô ta sẽ không chào đón sự quan tâm của anh nếu anh gọi lại cho cô ta. Khi trời sáng, anh đã không thể cưỡng lại. Anh phải tự mình nhìn thấy cô ta để xem cô ta có ổn không.

Rồi anh đã làm gì? Làm cho cô ta căm ghét anh hơn nữa. Anh đã đối xử với cô ta sai trái ngay từ đầu, và anh vẫn không có chút xíu ý tưởng nào về việc phải làm gì với cô ta. Cảnh sát Ewan đã chứng minh cô ta không có mặt ở hiện trường vụ giết Nadine Vinick, nhưng rõ ràng cô ta biết cái gì đó, và đã tới gặp cảnh sát vì nó. Vậy cô ta là gì, nghi phạm hay là nhân chứng? Lô-gíc nói là nghi phạm, một bản năng khó hiểu nào đó nói là nhân chứng, và cái cần của anh thì thực sự chẳng thèm quan tâm mảy may.

"Cậu đang có tâm trạng tồi văn tệ đấy," Trammell uể oải nhận xét, và nghiêng ghế mình ra sau quan sát biểu hiện của Dane.

Anh gầm ghè. Không có gì phản đối.

"Gần đây có nói chuyện với Marlie không?"

Bực bội, Dane bắn cho anh ta một cái liếc. "Sáng nay," anh nói ngắn gọn.

"Và?"

"Và không có gì."

"Không có gì? Vậy thì tại sao cậu lại gọi cho cô ta?"

"Tớ không gọi." Dane không ngừng quay cái bút chì. "Tớ tới đó."

"Ô, hô. Giữ bí mật với đồng sự hử?"

"Không có bí mật gì để giữ cả."

"Vậy tại sao cậu lại tới đó?"

Chết tiệt, tất cả những câu thẩm vấn này đều khiến anh cảm thấy bối rối. Dane có một thoáng thương cảm với những nghi phạm đã bị anh và Trammell thẩm vấn hàng giờ liền. Một thoáng rất ngắn. "Không có lý do nào cả," anh trả lời, rành rành che giấu nhưng chẳng thèm quan tâm nếu Trammell biết.

"Không có lý do hử?" Trammell đang thích thú. Đôi mắt đen của anh ta hả hê. Anh ta đã không bao giờ nghĩ sẽ được nhìn thấy ngày anh bạn Dane tốt bụng của anh ta đứng ngồi không yên vì một người đàn bà, và anh ta định sẽ thưởng thức từng phút. Dane không bao giờ gặp vấn đề về đàn bà; họ luôn luôn quan tâm tới anh vượt xa sự quan tâm của anh với họ, khiến anh có một lợi thế to lớn trong các mối quan hệ. Anh không bao giờ đối xử không phải với một người phụ nữ, nhưng đồng thời họ có rất ít ảnh hưởng với anh. Nếu họ không thích thời gian biểu thất thường của anh, khó khăn đấy. Nếu anh lỡ một cuộc hẹn, thì sao nào? Anh không bao giờ dâng hiến bất kì cái gì nhiều hơn cơ thể của mình cho một người phụ nữ, bởi vì công việc luôn là hàng đầu. Dane là một cảnh sát giỏi, một trong những người giỏi nhất. Nhưng anh khá là xuôi chèo mát mái qua đại dương lãng mạn nhiều cạm bẫy, không giống như phần lớn bọn họ, những người phải vật lộn trong sự xung đột giữa công việc và các mối quan hệ, vì thế thật tuyệt khi giờ đây được nhìn thấy anh quằn quại.

Trammell chọc con quái vật lần nữa. "Cô ta đã nói gì?"

Dane lườm, và bắn thêm một cái nhìn khó chịu vào đồng sự của mình. "Sao cậu tò mò thế?"

Trammell giơ cả hai tay, giả vờ vô tội. "Tớ tưởng chúng ta cùng làm việc với nhau trong vụ này."

"Chẳng liên quan gì đến vụ này cả."

"Vậy thì tại sao cậu lại tới đó?"

"Chỉ để kiểm tra cô ta."

Trammell không thể nén lại tiếng cười khúc khích, và tiếng điện thoại reo trong khi anh ta vẫn đang cười.

Dane nhấc điện thoại lên. "Thám tử Hollister," anh quát.

"Cuối cùng cũng tìm được vài điều về cái cô Keen mà anh hỏi," một giọng nói súc tích vọng vào tai Dane. "Thú vị lắm. Thú vị chết được."

Dane cứng người khi cái tên Marlie vừa được nhắc đến, toàn bộ cơ thể anh cảnh giác. "Thế à? Như thế nào?"

"Tôi sẽ để anh tự đọc, anh bạn. Tôi đang fax cho anh. Không biết là anh lại tin vào những chuyện vớ vẩn này. Mặc dù vậy, khá xinh xắn đấy."

"Ừ," anh tự động nói. "Cảm ơn, Baden. Tôi nợ anh lần này."

"Tôi đang ghi chú vào sổ tay đấy," Baden vui vẻ nói. "Gặp anh sau."

Dane cúp máy để thấy Trammell đang nhìn anh với sự quan tâm nhạy bén, tất cả vẻ hài hước đã biến mất. "Có chuyện gì?"

"Baden đang fax cho tớ thông tin về Marlie Keen."

"Không đùa chứ." Lông mày Trammell nhướn lên. "Tớ không nghĩ cô ta có gì đáng nghi."

"Chà, có đấy." Máy fax ở góc phòng bắt đầu kêu và nhả giấy. Dane đứng dậy và đi tới đó, khuôn mặt hằm hằm. Anh không chắc anh có muốn nhìn thấy cái này không. Hai ngày trước anh sẽ rất vui được sờ tay vào những thông tin của Marlie, nhưng không phải bây giờ. Kể từ lúc cô ta gọi cho anh đêm hôm trước, anh đã ngừng cố gắng chối từ những ảnh hưởng của cô ta lên anh. Anh muốn cô ta, chết tiệt. Và anh muốn cô ta vô tội. Anh muốn có một lời giải thích nào đó cho những điều cô ta đã kể với họ sáng thứ Hai. Trammell tới đứng bên cạnh anh, đôi mắt đen ánh lên bí hiểm khi nhìn Dane.

Trang đầu tiên hiện ra. Đó là một bản sao của một bài báo. Anh nhanh chóng lướt qua tiêu đề: nhà ngoại cảm thiếu niên TÌM ĐƯỢC ĐỨA TRẺ MẤT TÍCH.

Trammell huýt sáo, âm thanh gần như không phát ra.

Rồi tờ nọ nối tiếp tờ kia. Tất cả chúng đều cùng một kiểu: những khả năng ngoại cảm của Marlie Keen. Một vài bài báo có vẻ như từ tạp chí tâm lý học, hay ngoại cảm học. Vài tấm ảnh được in ra, cho thấy một Marlie trẻ hơn, gần như trẻ con. Phần lớn chúng đều là những bài báo, viết về chuyện "nhà ngoại cảm nổi tiếng" Marlie Keen đã làm việc với cảnh sát để giải quyết các trường hợp khác nhau. Anh để ý thấy các bài báo đều từ vùng Tây Bắc. Chủ yếu là Oregon và Washington, mặc dù có một vài vụ ở Idaho, một ở nam California, một ở Nevada.

Đôi khi cô ta được miêu tả như một "nhà tiên tri trẻ tuổi," một lần là "đáng yêu," hai lần là "phi thường." Có một nội dung chung trong các bài báo là lúc đầu, lực lượng cảnh sát địa phương vừa nghi ngờ vừa nhạo báng tài năng của cô, cho tới khi cô làm y hệt như việc cô nói là cô có thể làm được. Thường là tìm ra một người mất tích, mặc dù một đôi lần cô đã giúp tìm được những kẻ bắt cóc. Vài lần báo chí nhắc tới chuyện khi không liên quan tới một vụ án, cô Keen sống ở Boulder, Colorado, trong một Viện nghiên cứu ngoại cảm. Một Tiến sĩ Ewell nào đó, giáo sư môn ngoại cảm học ở viện nghiên cứ đã được trích lời vài lần.

Trammell đứng ngay bên cạnh anh, đọc từng tờ báo như anh. Cả hai đều im lặng. Mặc dù họ đã được cảnh báo trước, bởi chính Marlie, đọc về nó trên giấy trắng mực đen vẫn khiến họ lo ngại.

Rồi một dòng tiêu đề ảm đạm nhảy ra trước mặt họ: kẻ giết người tấn công nhà ngoại cảm. Dane tóm lấy tờ giấy, nắm phần đầu trong lúc nó được in ra, và họ bắt đầu đọc khi nó từ từ ra khỏi máy in.

Đã có một loạt những vụ bắt cóc trẻ em ở khu vực lân cận Washington; một đứa trẻ được tìm thấy đã chết, hai đứa khác vẫn còn mất tích. Marlie đã được một cảnh sát trưởng địa phương, người đã làm việc cùng cô trong một thành phố khác trước đó, mang tới để giúp tìm bọn trẻ. Ngay khi cô vừa đến nơi, một đứa trẻ khác đã biến mất. Một bài báo lớn về cô được đăng cùng ngày.

Đêm đó Arno Gleen đã bắt cóc Marlie từ phòng trọ của cô và mang cô tới cùng chỗ hắn đã đưa đứa trẻ mất tích gần nhất tới, một cậu bé mới năm tuổi. Mặc dù vậy hắn đã bị nhìn thấy và cảnh sát trưởng được báo cáo. Đó là một thành phố nhỏ; họ đã có thể nhận dạng Gleen và lần theo hắn. Nhưng cậu bé đã chết khi họ tới nơi, và mặc dù họ đã kịp cứu mạng Marlie, cô đã bị đánh thậm tệ.

Tình trạng của cô được một bài báo tiếp sau mô ta là "tồi tệ." Rồi không còn gì nữa. Hoàn toàn không có gì. Dane kiểm tra lại ngày tháng trên bài báo cuối cùng. Hơn sáu năm trước một chút. Trong sáu năm Marlie Keen đã thực sự biến mất khỏi con mắt cộng đồng. Tại sao cô lại tái định cư ở Florida? Ngay khi anh nghĩ vậy, anh tưởng tượng một bản đồ trong đầu và biết tại sao. Florida cách xa Washington nhất có thể mà vẫn ở lại trong nước Mỹ. Nhưng tại sao, sau sáu năm ẩn dật và có cuộc sống hoàn toàn bình thường, cô lại bước vào văn phòng Trung uý và nói với họ về vụ giết Nadine Vinick?

"Chắc hẳn không dễ dàng gì," Trammell lẩm bẩm, rõ ràng những ý nghĩ của anh ta cũng cùng một hướng. "Để cô ấy tự đưa mình vào việc này sau những gì đã xảy ra lần trước."

Dane lùa tay vào tóc. Một phần trong anh hân hoan, chút nghi ngờ cuối cùng đã biến sạch. Có một lời giải thích cho những điều nàng biết. Nếu anh vẫn không hoàn toàn tin, ít nhất bây giờ anh đã phải đình chỉ sự nghi ngờ của mình. Không còn bất kì lý do nào khiến anh phải tránh xa nàng; anh có thể theo đuổi nàng như cách cơ thể anh muốn ngay từ lúc đầu. Nhưng có một phần khác trong anh, ngược lại, không muốn chấp nhận những thứ anh đã đọc. Một nửa chỉ là do sự khác thường của nó, vì nó hoàn toàn đảo luộn hiểu biết của một người quá dựa dẫm vào thực tế và các nhân tố. Một nửa khác là vì sự cảnh giác. Cứt thật, nếu là thật thì sao? Anh không muốn bất kì ai đọc ý nghĩ của mình, mặc dù sau một lúc nghĩ lại anh phải thừa nhận thế cũng tiện lợi nếu một người phụ nữ có thể biết anh cảm thấy sao và anh không cần phải nói ra.

Nhưng còn có gì hơn thế. Anh là cảnh sát. Anh đã thấy những thứ, nghe những thứ, làm những thứ anh không muốn người phụ nữ của mình cũng biết. Nó là điều mà chỉ một cảnh sát khác có thể hiểu. Công việc đã phân biệt họ, mãi mãi đặt họ ra khỏi những công dân bình thường. Vài vụ án sẽ theo anh xuống mồ, sống trong tâm trí anh. Vài khuôn mặt nạn nhân mà anh sẽ luôn luôn nhìn thấy.

Anh không muốn bất kì ai xâm phạm vào sự riêng tư trong đầu óc mình. Kể cả Marlie. Những cơn ác mộng của anh là của chính anh.

Anh tập hợp những tờ giấy lại. "Tớ sẽ đi kiểm tra vài chuyện," anh nói. "Nói chuyện với Tiến sĩ Ewell, tìm hiểu về chuyện sáu năm trước."

Trông Trammell hơi lạ lùng, kiểu vừa buồn cười lại vừa thông cảm. Dane lườm anh ta. Đôi khi có một đồng sự giống như sống cùng một thầy bói vậy, bạn hiểu người kia quá rõ. Trammell đủ ác ý để thích thú nhìn Dane vật vã vì một người đàn bà, quỷ tha ma bắt gã đi.

"Có gì buồn cười thế?" anh gầm gừ, Trammell nhún vai. "Có vẻ như là chúng ta sẽ phải làm việc với cô ấy, và tớ chỉ đang tưởng tượng cảnh cậu cố lấy lòng cô ấy, sau cái cách mà hai người đã đụng độ. Hay là đã không đụng độ, phải nói là như thế."

Dane trở lại bàn mình và đương đầu với thử thách. Anh nhớ lại một cách châm biếm khi anh mới được làm thám tử. Anh đã tưởng tượng rất nhiều công việc tại hiện trường, gắn kết những mảnh bằng chứng rời rạc lại với nhau như Sherlock Holmes. Thay vào đó, anh dành hàng giờ đồng hồ trên điện thoại, và anh nhận ra rằng một thám tử chỉ tốt ngang bằng những kẻ chỉ điểm của anh ta. Một thám tử thông minh thiết lập nhiều mối liên lạc trên đường phố, với những tầng lớp thấp, những kẻ sẵn sàng bán rẻ ai đó. Quá tệ vì anh chẳng có một chỉ điểm nào trong khu vực của gia đình Nadine Vinick.

Một cú gọi tới phòng Thông tin đã cho anh số Viện nghiên cứu ngoại cảm học ở Boulder. Chưa tới một phút sau anh đã được kết nối với Tiến sĩ Sterling Ewell.

"Tiến sĩ Ewell, tôi là Thám tử Dane Hollister, Phòng cảnh sát Orlando."

"Vâng?"

Dane khẽ cau mày. Có cả một trời cảnh giác trong một từ đơn giản đó. "Tôi muốn hỏi ông vài câu về Marlie Keen. Cô ấy đã từng là thành viên của Viện."

"Tôi xin lỗi, Thám tử," ông giáo sư lạnh lùng nói. "Tôi không đưa bất kì một thông tin nào về những đồng nghiệp của tôi qua điện thoại."

"Cô Keen không gặp rắc rối nào –"

"Tôi không bao giờ cho rằng cô ấy có gặp."

"Tôi chỉ cần vài thông tin tiểu sử của cô ấy."

"Như tôi đã nói, Thám tử, tôi xin lỗi. Tôi không cách nào biết được anh là người như anh nói. Những tay phóng viên của báo lá cải thường cố lấy thông tin bằng cách tự nhận là thuộc các phòng cảnh sát khác nhau."

"Hãy gọi tới Sở cảnh sát Orlando," Dane nói gọn lỏn. "Hỏi tôi."

"Không. Nếu anh muốn bất kì một thông tin nào về cô Keen, anh sẽ phải trực tiếp lấy chúng. Tất nhiên là với những giấy tờ đúng đắn. Tạm biệt, Thám tử."

Tiếng ống nghe cộp trong tai anh, và Dane cúp máy với một tiếng chửi thề. Trammell hỏi, "không được à?"

"Ông ta không nói với tớ."

"Có lý do gì không?"

"Ông ta nói ông ta không đưa thông tin trên điện thoại. Nếu tớ muốn biết gì về Marlie, tớ sẽ phải xuống Boulder và nói chuyện trực tiếp với ông ta."

Trammell nhún vai. "Thế vấn đề là gì? Cứ đi Boulder đi."

Dane dành cho anh ta cái nhìn khó chịu. "Trung uý sẽ thấy thích thú vì cô ấy thực sự là một nhà ngoại cảm, nhưng không đời nào ông ấy phê duyệt một cái vé máy bay chỉ để kiểm tra tiểu sử của một người không phải là nghi phạm."

"Không thử thì sao biết được."

Mười phút sau, anh có câu trả lời anh trông đợi. Bonness thực sự ấn tượng vì linh cảm của ông ta về Marlie hoá ra lại đúng, và thậm chí còn ba hoa một chút rằng có thể ông ta cũng có khả năng ngoại cảm nào đó. Dane khó lắm mới ngăn mình không đảo mắt trước việc đó. Nhưng không đời nào trung uý có thể duyệt chi phí cho Dane đi Colorado chỉ để kiểm tra một việc không thực sự cần phải kiểm tra. Họ đã có tất cả những sự đảm bảo họ cần rồi, không phải sao? Ông ta bỏ qua sáu năm bí ẩn coi như không quan trọng. Ngân sách rất eo hẹp, và họ cần tất cả mọi nguồn lực họ có để lần theo dấu vết bọn tội phạm, không phải để chọc mũi vào đời tư của những người chẳng làm gì sai cả.

Nhưng sáu năm đó lại quan trọng với Dane. "Ông có gì phản đối không nếu mai tôi xin nghỉ và tự đi?"

Trông Bonness có vẻ giật mình. "Ý cậu là tự trả tiền?"

"Chính xác."

"Chà, không, tôi đoán không có vấn đề gì, trừ việc cậu đang điều tra một vụ án mạng."

"Việc này có liên quan. Và cuộc điều tra đang chẳng đâu vào đâu. Chúng tôi không có bằng chứng, không động cơ, không nghi phạm."

Bonness thở dài. "Vậy thì cứ nghỉ đi. Nhưng chỉ ngày mai thôi. Tôi muốn cậu về đây vào sáng thứ Sáu."

"Không vấn đề."

Dane trở lại bàn mình và kể cho Trammell mọi chuyện, rồi lại cầm lấy điện thoại. Anh phải gọi ba hãng hàng không mới tìm được một chuyến bay thích hợp. Sau khi đặt vé, anh gọi lại cho Giáo sư Ewell và ngắn gọn thông báo với ông ta khi nào anh sẽ tới.

***

Dane cảm thấy bị lột trần khi không có khẩu Berreta, nhưng vì anh không phải đang thi hành nhiệm vụ, anh phải miễn cưỡng để nó lại nhà. Tuy nhiên anh không thể bắt mình đi xa mà không mang vũ khí, nên anh mang một con dao bấm chỉ lớn hơn thông thường một chút, ngoài ra không có gì bất bình thường, nhưng nó có một lưỡi dao làm bằng một hợp kim cứng hơn thép. Con dao cũng có sự cân bằng hoàn hảo, một vấn đề thiết yếu đối với dao dùng để phi. Phi dao là một kĩ năng nhỏ bí mật anh đã tự dạy mình, theo lý thuyết là một ngày nào đó anh có thể cần đến. Con dao không sánh được một khẩu súng, nhưng còn tốt hơn là không có gì.

Anh là một người sợ bay. Không phải sợ bản thân việc bay, mà là sự căng thẳng khi bị nhốt ở một không gian chật hẹp với quá nhiều người lạ. Anh không thể bỏ lại những thói quen cũ, không thể vạch giới hạn giữa đang làm nhiệm vụ và không làm nhiệm vụ. Anh vẫn cảnh giác y như thế. Điều đó có nghĩa là anh tự động quan sát mọi người, vô tình ghi nhớ bất kì một hành vi không thích hợp nào, nghiên cứu vẻ ngoài của mọi người, luôn luôn đánh giá tình hình. Tình hình rất buồn tẻ, nhưng không có nghĩa là anh có thể ngừng đánh giá. Anh chắc chắn là ngay khi anh ngừng cảnh giác, điều gì đó tồi tệ sẽ xảy ra; đó là một luật bất thành văn.

Anh phải đáp chuyến bay sớm nhất. Do cách biệt múi giờ hai tiếng đồng hồ giữa Orlando và Colorado, anh tới Denver trước bữa trưa rất lâu. Anh không có hành lý, vì thế tất cả những gì anh phải làm là đi tới bàn thuê xe để thuê một chiếc ô tô trọn ngày. Boulder ở phía tây bắc cách đó hai mươi lăm dặm (40km), toàn đường xa lộ.

Một khi tới Boulder, anh dừng lại tìm địa chỉ của Viện và hỏi thăm đường. Sau vài lần dừng, anh tới Viện lúc mười hai giờ ba mươi. Không có hàng rào, không cổng; đôi mắt cảnh sát của anh chỉ ra rằng các biện pháp an ninh ở đây quá èo uột. Có một hệ thống báo động ở cửa, nhưng một tên trộm hạng ba cũng vô hiệu hoá được, chữ viện nghiên cứu ngoại cảm học được sơn bằng chữ in hoa khổ lớn trên cánh cửa kính đôi. Anh đẩy cửa mở và để ý thấy không có âm thanh nào báo hiệu anh vào.Có vẻ như bất kì ai trên phố cũng có thể bước vào.

Cách khoảng hai mươi feet (6m) trên hành lang có một văn phòng ở tay trái, cửa mở. Dane vào trong và đứng một lát ở cửa, lặng lẽ quan sát người phụ nữ trung niên gọn gàng đang ngồi trước máy tính, gõ một lá thư trong khi tập trung vào cái bà ta đang nghe qua một tai nghe gắn vào tai. Dane hắng giọng, và bà ta nhìn lên, một nụ cười bừng nở như mặt trời. "Ồ, xin chào. Anh đã chờ lâu chưa?"

"Không, tôi chỉ vừa mới bước vào." Bà ta có khuôn mặt rất tươi vui, và anh thấy mình cười lại với bà. Nơi này có vẻ vừa không kiểu cách vừa không an ninh. "Tôi là Dane Hollister, cảnh sát Orlando. Tôi tới gặp Giáo sư Sterling Ewell."

"Tôi sẽ gọi cho ông ấy để báo anh đã ở đây. Ông ấy đang chờ anh, vì thế ông ấy đã mang theo bữa trưa thay vì ra ngoài ăn."

Câu trả lời tự nhiên khiến anh mỉm cười lần nữa. Đôi mắt nâu của bà ta sáng long lanh với anh. "Ông ấy là chồng tôi," bà ta bật mí. "Tôi có thể làm xẹp phẩm giá của ông ấy nếu muốn, mà ông ấy cũng chẳng để ý đâu." Bà ta nhấc điện thoại lên và ấn hai số. "Sterling à, Thám tử Hollister đang ở đây. Okay."

Bà ta cúp máy. "Xin cứ đi tiếp đến văn phòng ông ấy. Đáng lẽ tôi phải dẫn anh đi, nhưng hôm nay tôi hơi bận. Hãy đi tiếp tới hành lang bên phải, và văn phòng của ông ấy là cái ở bên tay phải cuối hành lang."

"Cám ơn," anh nói, nháy mắt với bà khi đi ra. Trước sự thích thú của anh, bà ta nháy mắt lại.

Giáo sư Ewell là một người đàn ông cao, khuôn ngực vạm vỡ với mái tóc trắng dày dặn và một khuôn mặt nhăn nheo đẹp lão. Giống vợ mình, ông có vẻ là một người vui vẻ, và ông cũng không để ý lắm tới chuyện kiểu cọ. Ông mặc một chiếc quần vải bông cũ và chiếc áo sơ mi đã bạc màu, chân đi đôi giày đã mòn. Dane ngay lập tức có cảm giác gặp đồng đội, vì rõ ràng là vị giáo sư này đặt ăn mặc ở vị trí rất thấp trong danh sách ưu tiên của ông. Đôi mắt xanh của ông sáng lấp lánh vì trí tuệ và sự hóm hỉnh, nhưng ông nhìn Dane rất sắc sảo trong một phút dài trước khi sự nghi kị nào đó có từ trước biến mất.

Dane đột ngột hiểu ra. "Tất cả những chuyện về phóng viên báo lá cải là vớ vẩn," anh nói. "Ông là..." Anh dừng lời, không muốn gọi giáo sư bằng danh xưng nào mà anh không thực sự tin.

"Nhà ngoại cảm," Giáo sư Ewell nhẹ nhàng mớm lời. Ông vẫy một bàn tay to lớn vào chiếc ghế dựa nhìn có vẻ thoải mái. "Không giống như vài người mà tôi làm việc cùng. Nhưng một kĩ năng nhỏ bé của tôi là tôi rất giỏi nhìn người khi tôi gặp họ trực tiếp. Vì thế, tôi không đưa bất kì thông tin nào qua điện thoại. Bản năng của tôi rất tệ trong khoảng cách xa." Ông cười hối lỗi.

"Không có đọc ý nghĩ, hay những thứ tương tự như vậy chứ?"

Giáo sư cười khúc khích. "Không, anh có thể thư giãn. Chiết tâm chưa bao giờ là tài năng của tôi, như vợ tôi có thể sẵn lòng nói cho anh biết. Bây giờ, kể cho tôi về Marlie đi. Cô bé thế nào?"

"Tôi hi vọng ông có thể cho tôi thông tin về cô ấy," Dane khô khan nói.

"Anh còn chưa hỏi gì cả," vị giáo sư chỉ ra. "Còn tôi thì hỏi rồi."

Dane bị giằng xé giữa sốt ruột và hài hước. Có gì đó ở vị tiến sĩ tốt bụng này nhắc anh nhớ nhiều tới một đứa trẻ sáu tuổi ngang ngược. Anh để cho sự hài hước nổi lên trên, và đầu hàng sự háo hức của vị giáo sư. "Tôi không biết có thể nói với ông điều gì. Tôi không phải là người được cô ấy yêu thích," anh thừa nhận, xoa cằm. "Khi tôi gặp cô ấy sáng hôm qua, cô ấy đã bảo tôi đừng có đặt chân vào nhà cô ấy nữa trừ khi có lệnh khám."

Vị giáo sư thở dài mãn nguyện. "Đúng là Marlie. Tôi e là chấn thương đã mãi mãi làm hại cô ấy. Cô ấy có thể rất kiên nhẫn, khi muốn, nhưng đôi khi cô ấy cũng hơi thách thức."

"Kể cho tôi nghe về chuyện đó," Dane lẩm bẩm, rồi bám vào điều vừa được nói ra. "Chấn thương mà ông vừa nhắc tới; đó có phải là khi Gleen bắt cóc cô ấy không?"

"Phải. Chuyện thật khủng khiếp. Marlie đã ở trong trạng thái tâm thần suốt một tuần, và không nói chuyện gần hai tháng. Tất cả mọi người, kể cả cô ấy, đều nghĩ rằng cô ấy đã mất tất cả khả năng ngoại cảm." Đôi mắt xanh sáng nghiên cứu Dane. "Từ sự quan tâm của anh dành cho cô ấy, tôi cho là những khả năng đó đã trở lại."

"Có thể." Dane không muốn thừa nhận bất kì việc gì.

"À, tôi hiểu. Sự nghi ngờ. Nhưng anh cũng đủ tò mò với những gì cô ấy đã kể cho anh để bay tới đây gặp tôi. Không sao, Thám tử à; sự nghi kị không chỉ được chờ đợi, mà còn lành mạnh. Tôi sẽ lo lắng cho anh nếu anh ngay lập tức tin vào mọi điều người ta nói với anh. Vì thứ nhất, anh cực kì dở tệ trong công việc của mình."

Dane kiên quyết lái câu chuyện trở lại chủ đề. "Về vụ bắt cóc. Có một bài báo nói rằng cô ấy đã bị đánh." Anh quyết liệt ngăn bản thân mình tưởng tượng chi tiết; anh đã nhìn thấy quá nhiều kết quả của những trận đánh đập, và không muốn hình dung ra Marlie trong tình cảnh ấy. "Không có gì khác về cô ấy kể từ lúc đó. Ông có cho là các vết thương nặng đến nỗi –"

"Không, không phải thế," Giáo sư Ewell ngắt lời. "Tôi không định hạ thấp tính nghiêm trọng của những vết thương của cô ấy, nhưng cô ấy đã hoàn toàn hồi phục các vết thương trước khi nói chuyện trở lại. Trong trường hợp này, những tổn thương về tâm lý mới gây ra tác hại lớn nhất."

"Chính xác thì chuyện gì đã xảy ra?"

Vị giáo sư có vẻ đăm chiêu. "Anh biết gì về ngoại cảm học?"

"Tôi biết đánh vần nó thế nào."

"Tôi hiểu. Từ việc đó, tôi cho rằng phần lớn những thông tin của anh là từ các chương trình truyền hình và những ông đồng bà bói ở miền quê."

"Gần như vậy."

"Chà, hãy bỏ hết những gì anh nghĩ là anh biết đi. Tôi luôn luôn nghĩ rằng gốc gác của nó rất đơn giản: năng lượng điện từ. Mọi hành động và mọi ý nghĩ đều dùng đến năng lượng điện từ. Loại năng lượng này không thể dò ra được. Vài người nhạy cảm với nọc ong; những người khác nhạy cảm với sóng điện. Có nhiều cấp độ nhạy cảm, với vài người chỉ là sự cảm nhận mơ hồ và vài người khác siêu nhạy cảm. Tôi không hiểu tại sao vấn đề này lại bị lẫn lộn với trò bịp bợm, mặc dù tất nhiên, có những tên đần không chịu thừa nhận khả năng ngoại cảm kể cả khi nó đập vào mông họ -" Vị giáo sư ngừng lời, và dành cho Dane cái nhìn bẽn lẽn.

"Xin lỗi. Vợ tôi nói rằng tôi hay lơ đãng."

Bà ấy cũng nói đúng. Dane mỉm cười. "Tôi hiểu. Giờ, về Marlie –"

"Marlie là trường hợp ngoại lệ. Phần lớn mọi người đều có giác quan thứ sáu nào đó, và gọi nó là linh cảm, cảm giác, bản năng mẫu tử, bất kể cái gì mà họ thích. Khả năng của họ ở mức độ rất nhẹ. Vài người sắc sảo hơn một chút. Và vài người thậm chí còn nhạy cảm hơn, tới mức độ có thể kiểm tra được. Và rồi còn có những người hiếm hoi, như Marlie. Cô ấy là thụ nhân nhạy cảm nhất mà tôi từng biết. Để cho anh một so sánh, phần lớn mọi người đều là máy bay hai tầng cánh, vài người là máy bay Cessna[1], và Marlie là một chiến đấu cơ hiện đại."

"Tất nhiên ông đã kiểm tra cô ấy?"

"Lạy Chúa, Marlie đã bị kiểm tra gần như liên tục kể từ khi cô bé bốn tuổi! Thậm chí cả khi đó cô bé cũng hay nổi cáu," ông trìu mến nói.

"Những - ờ - khả năng của cô ấy chính xác là gì?"

"Cô ấy chủ yếu là một đồng cảm nhân (empathic)."

"Một cái gì?"

"Đồng cảm nhân. Cô ấy đồng cảm. Cô ấy biết được cảm xúc của những người khác, nhiều đến nỗi một cuốc xe bình thường ngang qua một con phố đông đúc cũng có thể khiến cô ấy hét lên vì giận dữ. Tất cả những cảm xúc đó dồn dập tấn công cô ấy, từ mọi hướng. Cô ấy đã từng miêu tả nó như một tập hợp những tiếng thét và tĩnh điện, ở cường độ cao. Vấn đề lớn nhất của cô ấy là phải điều khiển nó, chặn nó ở ngoài để cô ấy có thể hoạt động bình thường."

"Ông nói chủ yếu. Cô ấy còn có thể làm gì nữa?"

"Anh nói như thể cô ấy là một kẻ lừa bịp nào đó," vị giáo sư nhận xét, giọng không bằng lòng.

"Không có ý xúc phạm. Tôi sẽ không nói dối và bảo rằng tôi tin tất cả những việc này, nhưng tôi quan tâm." Và đó là một lời nói giảm nhẹ anh ít khi dùng.

"Anh sẽ thay đổi ý kiến," giáo sư Ewell tiên đoán với sự hài lòng có ít nhiều ác ý. "Tất cả các anh đều vậy, một khi các anh ở gần Marlie một thời gian."

"Ai là "tất cả các anh?""

"Cảnh sát. Các anh là những kẻ nghi kị nhất trên đời, nhưng dần dần các anh sẽ không thể chối từ những việc cô ấy có thể làm. Trở lại câu hỏi của anh: Cô ấy có thể tiên tri (clairvoyant) một chút, mặc dù chắc chắn không cùng cấp độ với khả năng đồng cảm của cô ấy. Cô ấy có thể tập trung để ngăn chặn khả năng đồng cảm, một việc mà cô ấy chưa bao giờ hoàn toàn nắm bắt được cách làm, trong khi cô ấy phải cố tập trung để dùng khả năng cảm thụ của mình."

"Ý ông là cô ấy tiên đoán những việc sẽ xảy ra?"

"Không, đó là tiền nhận thức."

Dane vuốt trán, cảm thấy cơn đau đầu đang tới. "Tôi không nghĩ tôi hiểu hết mọi chuyện. Tôi luôn cho rằng tiên tri là một ai đó với quả cầu thuỷ tinh, tiên đoán tương lai."

Giáo sư Ewell cười. "Không, đó là một kẻ giả mạo."

"Hiểu rồi. Okay, một đồng cảm nhân là ai đó có thể nhận và biết cảm xúc của người khác."

Vị giáo sư gật đầu. "Một cảm thụ nhân cảm nhận được những vật thể và những sự việc ở xa. Một tiền nhận thức nhân là ai đó biết những sự việc trong tương lai. Một di động nhân là ai đó có thể di chuyển các vật thể bằng sức mạnh trí não."

"Những người bẻ cong thìa."

"Hầu hết là giả mạo." Những người bẻ cong thìa bị phản đối bằng một cái phẩy tay. "Tôi không nói là một vài người đó không có khả năng di động vật thể, nhưng phần lớn chỉ là những màn trình diễn. Không một khả năng siêu cảm nào có thể được phân loại rõ ràng, bởi vì các khả năng của mỗi người đều khác nhau, giống như khả năng đọc chữ vậy."

"Và Marlie là sự pha trộn đặc biệt giữ các khả năng khiến cho cô ấy giỏi tìm kiếm người?"

"Ừm. Phi thường. Khả năng đồng cảm của cô ấy mạnh tới mức, khi cô ấy tập trung vào một con người cụ thể, cô ấy có thể... chà, cô ấy gọi chúng là những "hình ảnh," nhưng tôi đã quan sát cô ấy suốt trong những sự kiện, và tôi sẽ dùng một từ mạnh hơn thế.

"Một hình ảnh là thứ gì đó có thể dễ dàng bị chen ngang. Lúc đó giống như trí óc cô ấy rời đi, mặc dù tất nhiên là không phải. Nhưng cô ấy sẽ hoàn toàn bị áp đảo bởi sự kiện ấy, đồng cảm tuyệt đối với đối tượng đến nỗi cô ấy không còn biết gì khác. Tất nhiên, cực kì kiệt sức đối với cô ấy. Cô ấy sẽ gần như gục ngã sau đó. Nhưng trong khi còn liên kết, cô ấy sẽ quan sát đủ về khung cảnh xung quanh để chỉ ra vị trí, và cô ấy luôn chế ngự thành công cơn kiệt sức đủ lâu để đưa thông tin chi tiết cho cảnh sát địa phương."

"Còn chuyện gì xảy ra với Arno Gleen nữa?"

Khuôn mặt của giáo sư Ewell thay đổi, biểu hiện của ông vừa đau đớn vừa căm hận. "Gleen là một con quái vật. Một tên biến thái, một kẻ ác dâm, một tên sát nhân. Hắn đặc biệt thích các bé trai. Hắn sẽ bắt cóc chúng, đưa chúng tới một nơi hẻo lánh, lạm dụng chúng trong một hoặc hai ngày, rồi giết chúng. Không may, không có bí mật nào trong một thành phố nhỏ, và khi cảnh sát trưởng gọi Marlie tới giúp, tin tức đã lan khắp cả thành phố trước khi mặt trời lặn. Ngày hôm sau một bài báo nổi bật về cô ấy đã được đăng trên tờ báo địa phương, nhắc tới những thành công của cô ấy và khi nào cô ấy sẽ tới. Gleen đã chờ. Hắn canh tới lúc cô ấy ở một mình, và tóm lấy cô ấy ngay lập tức."

"Nhưng nếu cô ấy là một đồng cảm nhân như ông nói, tại sao cô ấy không cảm nhận được hắn?"

"Vào lúc đó, cô ấy đã học được cách để ngăn chặn, và cô ấy tự động làm việc đó bất kể khi nào cô ấy vào trong thị trấn. Đó là cách duy nhất giúp cô ấy sinh hoạt được. Và có vài người tự động chặn sự phát tín hiệu của họ; có lẽ Gleen là một trong những người đó. Có thể gã chỉ đơn giản là kẻ tâm thần không ổn định, và không cảm nhận điều gì để cho cô ấy bắt được tín hiệu. Cô ấy không bao giờ nói. Thực tế, cô ấy không bao giờ đề cập tới."

Dane đã bắt đầu có một cảm giác đáng sợ, một cảm giác rất có khả năng xảy ra. "Hắn có hãm hiếp cô ấy không?" Giọng anh trầm và gắt.

Vị giáo sư lắc đầu. "Hắn không thể."

Dane thở ra, đôi mắt thoáng nhắm lại.

"Nhưng hắn đã cố." Vị giáo sư nhìn xuống đôi bàn tay mình, môi mím lại. "Hắn đã mang cô ấy tới nơi hắn giữ nạn nhân gần nhất. Cậu bé đã bị lạm dụng một cách khủng khiếp. Gleen trói nó vào giường. Tôi tin là cậu bé mới năm tuổi đầu. Gleen dằn Marlie xuống sàn, lột quần áo và cố cưỡng hiếp cô ấy. Mặc dù vậy cô ấy không phải là một bé trai, vì thế hắn không thể đạt được sự căng cứng cần thiết. Mỗi lần hắn thất bại, hắn lại đánh cô ấy, càng ngày càng điên cuồng hơn. Có lẽ hắn nghĩ sự đau đớn do đòn thù sẽ khuấy động hắn đủ. Nhưng không được, và trong cơn điên cuồng hắn quay sang đứa trẻ. Hắn đã đâm thằng bé đến chết trước mặt cô ấy. Có tất cả hai mươi bảy vết dao đâm trên mặt, ngực, và bụng thằng bé. Và trong suốt thời gian đó Marlie kết nối với đứa trẻ. Cô ấy đã cảm nhận được thằng bé đang chết."

Chú thích:

[1] Máy bay cá nhân cỡ nhỏ

Ngày đăng: 19/05/2013
Người đăng: Alex Chu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?