Gửi bài:

Chương 53 - Chân dung của S

Một tuần sau. Thời tiết đã chuyển sang đông, sắc trời u ám, cây cối trơ trọi, người đi lại trên đường phố mặc đồ kín mít, vội vội vàng vàng.

Tô Miên diện áo khoác lông vũ màu đỏ tươi, đi đôi bốt cao cổ, tóc xõa ngang vai. Đứng đằng sau cô là ba người đàn ông nổi bật: Hàn Trầm, Mặt Lạnh và Lải Nhải.

Hàn Trầm và Mặt Lạnh là "chuyên gia" mặc jacket, mùa đông lạnh lẽo cũng chỉ mặc một chiếc jacket dày hơn là cùng. Tuy nhiên, bọn họ có thân hình cao lớn, cân đối, diện đồ này trông đẹp trai hơn những người cảnh sát khác. Do ảnh hưởng của hai người, gần đây Lải Nhải cũng không mặc áo khoác bông như Châu Tiểu Triện mà đổi sang thời trang jacket đầy nam tính. Vào thời khắc này, ba người đàn ông đứng cùng nhau nhìn vô cùng bắt mắt.

Một cơn gió lạnh thổi qua. Tô Miên so vai, kéo cao cổ áo.

"Em lạnh à?" Hàn Trầm vừa lên tiếng vừa ôm cô vào lòng. Anh không cài khóa nên thuận tay kéo cô vào trong vạt áo khoác. Bên trong, anh chỉ mặc áo len mỏng, thân thể rất ấm áp. Tô Miên ôm lấy thắt lưng anh.

"Ra rồi! Ra rồi kìa!" Lải Nhải cất cao giọng. "Cậu Châu Tiểu Triện này, xuất viện đã bắt chúng ta đứng dưới đợi rồi lại còn lề mề quá mức nữa!"

Mọi người đều cười. Đúng lúc này, Châu Tiểu Triện xuất hiện ở cửa khu điều trị. Cậu ta mặc áo khoác màu xanh lam tươi sáng, tay xách chiếc túi, cười hì hì khi nhìn thấy bọn họ.

Mặt Lạnh đón chiếc túi từ tay Châu Tiểu Triện, Hàn Trầm vỗ vai cậu ta. Lải Nhải sắp đến, quan sát từ đầu đến chân: "Chú mày khỏi hoàn toàn rồi chứ? Có bị hỏng "linh kiện" nào không? Còn hoa mắt chóng mặt không? Đã có thể quay về chiến trường đánh kẻ biến thái chưa?"

Châu Tiểu Triện vỗ ngực: "Có thể! Tôi truyền thuốc xanh, thuốc vàng một tuần liền, toàn thân tràn đầy sức mạnh. Bây giờ, cho dù có một binh đoàn từ A đến Z xuất hiện, tôi cũng có thể đánh ngã bọn chúng."

Mặt Lạnh mỉm cười. Tô Miên ngó nghiêng: "Tiểu Triện! Cậu nằm viện có một tuần mà sao tôi cảm thấy mặt cậu tròn hơn nhỉ? Ốm đau mà cậu cũng béo lên được... Chậc chậc..."

Châu Tiểu Triện vừa cùng bọn họ đi ra ngoài vừa đáp: "Tất nhiên rồi! Để nhanh chóng hồi phục sức khỏe, mỗi bữa em ăn hai bát to đấy!" Cậu ta quay sang Tô Miên: "Nhắc mới nhớ, món thịt kho tàu ở căng tin bệnh viện ngon cực kỳ. Lần sau có dịp, chị nhớ nếm thử nhé!"

"Vậy sao? Thế thì tôi phải thưởng thức rồi." Tô Miên thích nhất món thịt kho tàu, nghe nói vậy liền sáng mắt. Tuy nhiên, cô liền bị Hàn Trầm kéo vào lòng.

"Em nói linh tinh gì thế?" Anh cất giọng trầm thấp.

Tô Miên lập tức ngậm miệng, nhổ phì phì rồi ngước nhìn anh. Lải Nhải và Mặt Lạnh đều cười. Khóe mắt Hàn Trầm cũng cong lên, anh siết chặt eo cô: "Chúng ta đi ăn cơm thôi!"

Xe chạy bon bon trên đường, Tô Miên dõi mắt ra ngoài cửa sổ, có chút thất thần. Lại một ngày bình yên trôi qua.

Kể từ hôm xảy ra vụ nổ, dù cảnh sát đã phát lệnh truy nã A, công tác lùng bắt trong phạm vi toàn thành phố đã được gấp rút triển khai nhưng ba tên sát thủ vẫn biệt tăm biệt tích, không tiếp tục gây án, cũng chẳng gửi bất cứ thông điệp nào cho cảnh sát.

Thành phố lại khôi phục sự yên tĩnh, nhưng những cuộc thảo luận về chúng vẫn lan tỏa với tốc độ chóng mặt trên mạng internet và trong các buổi trà dư tửu hậu. Mọi người nhiệt tình bàn tán về tổ chức sát thủ thần bí với thái độ vừa sợ hãi vừa chờ mong. Còn bọn chúng im hơi lặng tiếng một tuần liền, tựa như sẽ vĩnh viễn biến mất. Tuy nhiên, Tô Miên luôn có cảm giác, đây chỉ là sự bình yên ngắn ngủi trước khi xuất hiện cơn bão lớn.

Bữa tối diễn ra tại một nhà hàng trang nhã ven hồ. Năm người ăn uống no say. Trong phòng có có cả máy karaoke nên ăn xong, Lải Nhải và Châu Tiểu Triện cầm micro, cất cao tiếng hát như quỷ khóc sói gào. Mặt Lạnh ngồi một bên hút thuốc, thần sắc thư thái.

Hàn Trầm và Tô Miên rời khỏi phòng ăn, đi dạo dọc theo hành lang làm bằng gỗ uốn khúc trên mặt hồ. Bây giờ là mùa đông nên mặt hồ tối tăm và vắng lặng, bờ bên kia chỉ thấp thoáng vài ngọn đèn khiến mặt hồ càng trống trải, mênh mông.

Hai người tìm một chiếc ghế ngồi xuống. Nơi này giờ tương đối lớn, Tô Miên kéo vạt áo, tựa vào người Hàn Trầm, thở dài một hơi.

Hàn Trầm ôm vai cô, đồng thời cầm tay cô. Tô Miên an phận một lúc rồi bắt đầu nghịch ngón tay anh. Hàn Trầm không có bất cứ phản ứng gì. Cô lại ghé sát mặt vào cổ áo anh, hít hít ngửi ngửi. Vì xung quanh quá yên tĩnh nên mùi hương tỏa ra từ thân thể anh càng rung động lòng người.

Chơi một lúc, cô vô tình chạm phải chiếc nhẫn ở ngón áp út của anh. "Sao anh đeo nhẫn cả ngày thế?" Sở dĩ cô hỏi một câu ngốc nghếch như thế là vì bản thân chẳng có gì để đeo cả. Chiếc nhẫn của cô đã bị cắt thành mấy mảnh, trong khi anh lại đeo nó suốt ngày, không bao giờ thấy tháo ra. Hàn Trầm ngoảnh đầu nhìn cô: "Em thử nói xem, tại sao anh đeo cả ngày? Ngứa tay à?"

Tô Miên phì cười, lẩm bẩm: "Nhưng em không có." Nói xong, cô rút điện thoại, bật đèn pin chiếu vào bàn tay anh. Xung quanh tối đen, chỉ có bàn tay người đàn ông được chiếu sáng dưới ánh đèn. Nhìn thấy chiếc nhẫn bạch kim, Tô Miên có chút xót xa trong lòng. Cô nhẹ nhàng vuốt ve ngón tay, không nỡ buông ra.

Trên thực tế, cảm quan của đàn ông và phụ nữ hoàn toàn khác nhau. Bị ngón tay mềm mại của cô vuốt ve, Hàn Trầm bất giác cảm thấy toàn thân nóng ran. Anh cười khẽ một tiếng trong bóng tối, cuối cùng rút tay về. "Anh có thứ này cho em."

Chỉ một câu nói bình thường nhưng cũng đủ khiến Tô Miên thót tim. Cô vừa than vãn mình không có nhẫn, anh đột nhiên nói sẽ cho cô một thứ. Vào thời khắc này, trong khung cảnh lãng mạn, chỉ có hai người ở nơi cách xa trần thế. Trống ngực đập thình thịch, hai má cô nóng ran.

Lẽ nào, anh định... cầu hôn cô? Đột ngột quá đi!

Hàn Trầm thò tay vào trong áo jacket, chuẩn bị rút ra thứ gì đó. Tô Miên không thể kiềm chế, liền nở nụ cười rạng rỡ. Đèn pin ở điện thoại vẫn bật sáng. Nhìn thấy vẻ mặt cô, Hàn Trầm hỏi: "Em cười gì thế?"

Tô Miên: "Anh lấy ra đi!"

Dường như đọc được suy nghĩ của cô, Hàn Trầm hơi dừng động tác rồi mới rút ra một tập tài liệu. Trước khi Tô Miên có phản ứng, anh ôm người cô càng chặt hơn, nâng cằm cô lên, đồng thời cúi xuống, cất giọng trầm thấp quyến rũ: "Em tưởng... anh cho em thứ gì?"

Tô Miên: "Anh là đồ lưu manh..." Anh thông minh như vậy, chẳng phải biết rõ rồi còn hỏi hay sao?

"Anh sẽ không cầu hôn." Anh nói.

Tô Miên mở to mắt, túm cổ áo anh: "Tại sao?"

Hàn Trầm thản nhiên đáp: "Anh đã cầu hôn từ lâu, mà em cũng nhận lời rồi. Khi nào em được khôi phục thân phận, chúng ta sẽ đi đăng ký kết hôn luôn." Nói đến đây, anh mỉm cười: "Anh là thằng ngốc hay sao mà tự nhiên đi cầu hôn thêm lần nữa?"

Tô Miên ngoảnh đầu sang một bên: "Không thì thôi, ai thèm!" Một lúc sau, cô không nhịn được lại mỉm cười.

Hàn Trầm đưa cho Tô Miên một tập tư liệu mà cô không ngờ tới. Thì ra sau khi Hứa Nam Bách rơi xuống vách núi, cảnh sát đã tiến hành khám xét nơi ở của anh ta, bất ngờ phát hiện ra tài liệu này. Hàn Trầm có bạn bè làm ở Cục Công an Bắc Kinh nên nhờ người mang về đây.

Thật ra, đây không phải là tài liệu của Hứa Nam Bách mà là của bố anh ta chính xác là một quyển nhật ký của giáo sư Hứa Mộ Hoa.

Hứa Mộ Hoa là chuyên gia tâm lý tội phạm hàng đầu cả nước, cũng là giáo sư của trường đại học Công an Quốc gia mà Tô Miên từng theo học. Trong chuyến đi Bắc Kinh, Hàn Trầm và Tô Miên nhìn thấy hồ sơ của ông ở trường đại học Công an. Theo ghi chép trong hồ sơ, ông đã qua đời vì bệnh vào năm xảy ra vụ án 420. Nhưng lúc bấy giờ, hai người không biết, giáo sư Hứa cũng tham gia cuộc điều tra tổ chức tội phạm năm đó.

Khi quay về ký túc,Tô Miên ngồi một mình, đọc kỹ quyển nhật ký của giáo sư Hứa.

Ngày 9 tháng 10 năm 2008, tôi nhận được lời mời gia nhập tổ chuyên án điều tra vụ giết người hàng loạt của Bộ Công an...

Phần tử phạm tội vô cùng tàn ác. Tôi và đệ tử đắc lực đã phác họa ra chân dung của mấy người trong số đó, nhưng chúng không phải là những kẻ giết người hàng loạt bình thường, mà rất có tổ chức và lên kế hoạch chu đáo. Dù có chân dung tội phạm nhưng chúng tôi vẫn không thể tìm thấy bọn chúng...

Đọc đến đây, Tô Miên trầm tư suy nghĩ. Lúc trước, cô và Hàn Trầm nghi ngờ, cuộc chiến đẫm máu của phía cảnh sát và tổ chức tội phạm có liên quan đến sự phản bội của Hứa Nam Bách. Việc bố anh ta nắm một vị trí quan trọng trong tổ chuyên án càng chứng thực suy đoán trên. Ngoài ra, không biết "đệ tử đắc lực" mà giáo sư Hứa nhắc đến liệu có phải là cô hay không? Còn hoàn cảnh bế tắc năm xưa mà giáo sư nhắc đến liệu có giống với trường hợp cô đang gặp phải bây giờ?

Tâm lý tội phạm không phải là vạn năng. Hiện tại, bọn cô đã nắm được hồ sơ tường tận về A, cô cũng có thể miêu tả đặc trưng và sở thích của L và R. Nhưng bọn chúng được huấn luyện kỹ lưỡng, rất thông thạo mấy chiêu ẩn nấp và trốn tránh. Cho dù bạn biết L dùng khăn tay sực mùi nước hoa để lau miệng sau khi uống nước thì sao chứ? Một khi hắn trốn mất, bạn cũng không thể tìm ra hắn.

Xem đến đoạn sau, Tô Miên càng tin, mình chính là đệ tử của giáo sư Hứa, vì chân dung của mấy tên sát thủ mà ông phác họa rất giống của cô, ngay cả cách dùng từ ngữ cũng có nét tương đồng. Có lẽ, cô đã bị ảnh hưởng bởi giáo sư. Điều này khiến cô có chút buồn bã. Lại thêm một người xa lạ mà quen thuộc qua đời sau khi vụ án kết thúc không lâu.

Trong đoạn tiếp theo, ngoài bổ sung một số chi tiết cụ thể hơn cho phác họa chân dung, đối tượng của Tô Miên, giáo sư Hứa cũng không có thu hoạch nào khác. Nhật ký dừng ở ngày 15 tháng 3 năm 2009, tức là một tháng trước khi xảy ra vụ án 420. Hôm đó, giáo sư Hứa chỉ ghi chép về thời tiết và chuyện ăn uống của mình. Tuy nhiên, mấy câu cuối cùng của ông thu hút sự chú ý của Tô Miên.

Trước kia, trong nước chưa từng xuất hiện tổ chức giết người hàng loạt. Nước ngoài dù có cũng hiếm khi được huấn luyện, có năng lực và tố chất xuất sắc như bọn họ. Tôi luôn muốn phác họa ra chân dung chuẩn xác của từng đối tượng để giúp tổ chuyên án bắt hung thủ. Tuy nhiên, tôi đã phác họa hơn mười chân dung mà chẳng tóm được mấy người. Gần đây tôi luôn có ý nghĩ, liệu có phải tư duy của tôi sai lầm? Nếu chúng là một tập thể hoàn toàn kín kẽ, vậy thì tôi phải phác họa bao nhiêu chân dung? Rốt cuộc là những ai?

Buổi đêm, Tô Miên ngủ không yên giấc. Từng câu nói trong nhật ký của giáo sư Hứa lặp đi lặp lại trong đầu cô. Cô lờ mờ cảm thấy một ý nghĩ nào đó xuất hiện, nhưng lại không thể nắm bắt.

Trời vẫn chưa sáng, Hàn Trầm bị đánh thức từ giấc ngủ say. Vừa tỉnh giấc, anh liền nhìn thấy đôi mắt thâm quầng của Tô Miên ở ngay trước mặt.

"Hàn Trầm! Em đã hiểu lời nói của giáo sư Hứa rồi! Em có một suy nghĩ hoàn toàn mới. Ông ấy tự vấn: "Rốt cuộc phải phác họa bao nhiêu chân dung? Rốt cuộc là những ai?" Trên thực tế, không phải nhiều người, mà chỉ một người thôi! Không phải chân dung của từng cá nhân bọn chúng, mà phải phác họa chân dung của tổ chức này!"

Hàn Trầm chau mày: "Chân dung của tổ chức ư?"

"Đúng!" Ánh mắt của Tô Miên trở nên thâm trầm: "Anh còn nhớ câu nói của Hứa Nam Bách không? Cuộc đời của tôi đã ớm kết thúc, cho đến khi gặp được người đó, sinh mệnh mới bắt đầu đốt cháy. Tổ chức này thể hiện linh hồn của một người. Phác họa chân dung của người đó cũng chính là chân dung của tổ chức." Ngừng vài giây, cô nói tiếp: "Chân dung của S, nhân vật thứ tư."

Bầu trời đầu đông luôn mang một màu trắng xám. Tòa văn phòng của Cục công an vô cùng yên tĩnh. Tô Miên đứng trước bàn tròn, mái tóc dài được búi gọn lên rồi dùng một cây bút bi cố định lại. Các thành viên của tổ Khiên Đen ngồi xung quanh bàn. Hàn Trầm ngồi gần cô nhất, người tựa vào thành ghế, chân vắt chéo, nhìn cô chăm chú. Tô Miên tự nhiên cảm thấy mình lôi thôi, liền đưa tay vuốt tóc theo thói quen. Đám đàn ông bao gồm cả Hàn Trầm đều mỉm cười.

Tô Miên bình thản liếc qua bọn họ rồi lên tiếng: "Nhóm sát thủ có một đặc điểm chung: Chúng từng bị tổn thương tâm lý nghiêm trọng, mà sự tổn thương này xuất phát từ gia đình."

Vẻ mặt mọi người trở nên nghiêm túc, cô nói tiếp: "Chúng ta đã điều tra ra thân phận và hoàn cảnh gia đình T. Nếu không phải vì sự vô tâm và ích kỷ của người cha, bây giờ rất có thể hắn đã là quán quân Olympic chứ chẳng phải trở thành kẻ giết người hàng loạt rồi tự kết thúc mạng sống của mình.

A có hoàn cảnh gia đình nghèo khó, cực nhọc, người bố bị đánh chết, người mẹ qua đời vì bệnh tật, tất cả đã trở thành một đòn đả kích nặng nề về mặt tâm lý đối với hắn.

Tuy chúng ta chưa điều tra ra thân phận của L nhưng từ chân dung cơ bản của hắn, có thể thấy, hắn sống trong một gia đình méo mó và đè nén, nên mới khiến tâm lý của hắn trở nên biến thái như vậy.

Ngoài ra còn có Tân Giai. Cô ấy xuất thân từ danh gia vọng tộc thật đấy, nhưng cũng từng nói với Hàn Trầm: Nhiều người không sống vui vẻ như biểu hiện bề ngoài, là họ phát hiện ra em, cứu rỗi em. Lời nói này có tính ám chỉ rõ ràng. Một thiên kim tiểu thư xuất thân danh giá, công việc ổn đinh, ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài như Tân Giai, ngoài gia đình, còn điều gì có thể mang lại sự tổn thương cho cô ấy?"

Nói đến đây, Tô Miên vô thức liếc Hàn Trầm. Trên thực tế, ở đây cũng có một người mang lại sự tổn thương to lớn về mặt tình cảm cho Tân Giai.

Hàn Trầm đương nhiên hiểu ánh mắt của cô, nhưng sắc mặt anh vẫn không hề thay đổi.

Châu Tiểu Triện lên tiếng: "Đúng thế! Người nào cũng chịu sự tổn thương từ phía gia đình." Lải Nhải tiếp lời: "Tổng kết điều này có tác dụng gì không?"

Tô Miên mỉm cười: "Hiện tại, chúng ta vẫn chưa rõ tình hình của Hứa Nam Bách và R. Nhưng căn cứ vào hoàn cảnh gia đình và tính cách của Hứa Nam Bách, tôi đoán, nhiều khả năng anh ta không được bố công nhận, hơn nữa còn nảy sinh mâu thuẫn lớn.

Trên thực tế, có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến tâm lý biến thái, chứ không phải ai cũng bị tổn thương nghiêm trọng từ phía gia đình. Tính theo xác suất thống kê, tỉ lệ là 50:50. Vậy mà trong sáu thành viên, đã có năm người thuộc trường hợp nói trên. Điều này có nghĩa không phải sự trùng hợp, mà đây là...", ngừng vài giây, cô nhấn mạnh: "... Một trong những tiêu chuẩn lựa chọn thành viên của S. Nhóm sát thủ này là một tổ chức lạnh lùng, thông minh, lý trí và tàn nhẫn. Với tư cách nhân vật nòng cốt, S chắc chắn là một người xuất sắc. Người như vậy lại định ra một tiêu chuẩn "cảm tính" đến thế, chứng tỏ S có chấp niệm sâu sắc về vấn đề này, thậm chí rất có thể đây là nguyên nhân dẫn đến sự biến thái của hắn. Vì vậy, chân dung đầu tiên của S là, hắn từng bị gia đình gây tổn thương nặng nề về mặt tâm lý."

Lải Nhải và Châu Tiểu Triện gật đầu, Mặt Lạnh hỏi: "Nghiêm trọng đến mức độ nào?"

Tô Miên ngẫm nghĩ rồi đáp: "Ví dụ, hắn bị ngược đãi một thời gian dài hay trong gia đình từng xảy ra vụ giết người thân."

Mọi người im lặng lắng nghe, Tô Miên tiếp tục phân tích: "Chân dung thứ hai của S, hắn có khả năng là nhân viên trong ngành cảnh sát. Dù không phải thì hắn cũng từng học ở trường cảnh sát hoặc các chuyên ngành có liên quan."

Cô mỉm cười: "Đặc điểm chung thứ hai của nhóm sát thủ là sự trung thành. Đối với một kẻ tâm lý biến thái, lợi ích không thể đổi lấy sự trung thành của bọn họ, cưỡng ép càng không thể, chỉ duy nhất yếu tố thấu hiểu và đồng cảm mới giành được điều đó. S thấu hiểu các thành viên, chỉ dẫn cho bọn chúng nên được chúng coi là lãnh tụ tinh thần.

Dưới sự dẫn dắt của S, chúng đã hình thành một tổ chức như thế nào? Đầu tiên là kín đáo, không một chút sơ hở, hầu như chẳng để lại dấu vết và chứng cứ khi gây án. Một lần phạm tội có thể dễ dàng làm được điều này, nhưng nhiều lần thì rất khó. Hơn nữa, thủ pháp gây án của mỗi tên sát thủ lại khác nhau, liên quan đến nhiều lĩnh vực như giám định dấu vết, địa lý, tâm lý tội phạm, điều tra hình sự, pháp y... Điều này chứng tỏ, S nắm rất rõ kiến thức và quy trình vận hành của ngành cảnh sát.

Ngoài ra hắn còn cho các thành viên phát huy sở trường của mình như T bắn súng, A dùng chất nổ, R moi tim... để chúng có thể giải phóng tâm trạng, khiến chúng thỏa mãn và hưởng thụ. Điều này chứng tỏ, S rất rành về phương diện tâm lý."

Lải Nhải thắc mắc: "Liệu có tồn tại khả năng, hắn không phải là người thuộc ngành cảnh sát mà là tội phạm lõi đời, đấu với cảnh sát bao nhiêu năm nên mới hiểu rõ về chúng ta như vậy?"

Tô Miên lắc đầu: "Không đâu. Bây giờ là chân dung thứ ba của S. Năm đó, hắn khoảng từ 20-30 tuổi, nhiều khả năng là đàn ông."

Lải Nhải ngạc nhiên: "Hắn trẻ như vậy sao?"

Tô Miên đáp: "Đúng thế. Ở đây có hai nguyên nhân. Thứ nhất, tuổi tác của mấy thành viên trong tổ chứ sát thủ đều không lớn lắm. Năm đó T và A chưa đến hai mươi tuổi. Nếu S lớn hơn nhiều tuổi, lại đảm nhiệm vai trò lãnh tụ tinh thần thì trong con mắt của những thành viên bị tổn thương tâm lý từ phía gia đình, sự tồn tại của hắn sẽ có vai trò như một "người cha". Tuy nhiên, bất kể thái độ của Hứa Nam Bách khi nói đến S, hay câu từ nhắc tới S trong bài thơ của L và R, đều không bộc lộ thái độ trọng, mà dường như chỉ coi S là một thành viên nòng cốt của tổ chức mà thôi. Vì vậy, tôi đoán cách biệt tuổi tác của S và bọn chúng không lớn lắm, rất có thể là cùng độ tuổi. Nguyên nhân thứ hai, hành vi phạm tội của nhóm sát thủ năm đó đột nhiên bùng phát, công khai thách thức cảnh sát, dẫn đến cuộc chiến đẫm máu sau đó, khiến tổ chức tan rã. Mặc dù chúng lên kế hoạch tỉ mỉ, chu đáo nhưng phong cách hành sự lại mang tính chủ quan.

Ngoài ra, đặc điểm gây gán của phụ nữ thông thường khác với nam giới, sẽ tinh tế hơn, thủ pháp giết người cũng khác. Các thành viên của tổ chức này từ đầu đến cuối không thể hiện bất cứ đặc điểm nào của phái nữ, vì vậy tôi nghĩ, người lãnh đạo nhất định là nam giới.

Tiếp theo là ba chân dung cuối cùng. Thứ nhất, mỗi thành viên trong tổ chức đều thông thạo một nghề kỹ thuật nào đó, có người là tài năng bẩm sinh, nhưng đa phần là do học tập và đào tạo sau này. Tập trung vào kiến thức chuyên ngành hoặc một môn kỹ thuật ở một mức độ nhất định có tác dụng vỗ về và xoa dịu tâm trạng xao động của kẻ tâm lý biến thái. Vì vậy, tôi đoán S cũng thông thạo một ngành kỹ thuật. Đây cũng là vỏ bọc để hắn ngụy trang thân phận của mình.

Thứ hai, S phải là một người thông minh, hiểu biết rộng, có sức hút to lớn mới có thể khiến nhiều thành viên tin phục và trung thành với hắn, đồng thời có thể đưa ra kế hoạch phạm tội hoàn hảo như vậy.

Thứ ba, S phải là có nền tảng kinh tế vững chắc thì mới có thể tập hợp nhiều người và đào tạo bọn chúng."

Mọi người đều nhìn lên tấm bảng trắng. Trong quá trình phân tích vừa rồi, Tô Miên đã viết ra sáu chi tiết liên quan đến S.

1. Nam giới, tuổi từ 25-35

2.Từng bị tổn thương tâm lý từ phía gia đình, bị ngược đãi một thời gian hoặc trong nhà xảy ra vụ giết người thân.

3. Học vấn cao, thành tích xuất sắc, hiểu biết rộng.

4. Nhà giàu, có thể tự do sử dụng một khoản tiền lớn.

5. Trước đây từng làm việc trong ngành cảnh sát, công việc có liên quan, hoặc từng học qua về chuyên ngành này.

6. Thông thạo một ngành kỹ thuật, đây có thể là công việc ngụy trang.

"Năm năm trước, phía cảnh sát thẩm vấn nhiều đối tượng tình nghi, nhân chứng hoặc người có liên quan đến vụ án..." Tô Miên nói: "Đầu tiên, hãy tìm kiếm S trong số những người đó và cả nhân viên cảnh sát tham gia vụ án, chúng ta sẽ có thu hoạch cũng không biết chừng."

Đúng lúc này, Hàn Trầm đột nhiên mở miệng: "Tôi cũng muốn phác họa một chân dung."

Hả? Anh cũng muốn phác họa chân dung ư? Tô Miên ngồi xuống ghế rồi quay sang Hàn Trầm. Những người khác nhìn anh bằng cặp mắt hứng thú. Hàn Trầm không tỏ ra trang trọng như Tô Miên, nào là đứng trước mọi người, nào là vừa phân tích vừa viết lên bảng. Anh xoay ghế ngồi về phía mọi người rồi mở miệng: "Các cậu còn nhớ một loạt hành vi phạm tội của T không?"

Mọi người chưa kịp phản ứng, anh lại nói tiếp: "Thứ nhất là mồi nhử. T giết một số đối tượng trước, để phía cảnh sát cho rằng, mục đích của hắn là trừng phạt những người này. Tất nhiên, đây cũng là một trong những mục tiêu của hắn nhưng không phải là mục tiêu chủ yếu nhất.

Thứ hai, hắn biết cách tạo dư luận. Thông qua mồi nhử trước đó, hành động phạm tội của hắn trở thành tâm điểm chú ý. Nên đến lúc hắn thực hiện kế hoạch trừng phạt thật sự, sẽ gây ra ảnh hưởng lớn cho xã hội.

Thứ ba, hắn khống chế thời gian rất chuẩn. Điểm này xuất phát từ việc hắn hiểu rõ ngành cảnh sát, biết rõ tôi và Tô Miên như Tô Miên vừa đề cập. Trước khi đi vào vùng núi tham gia cuộc thi CS, chúng ta đã tìm ra nơi ở và xe ô tô của hắn, chẳng mấy chốc sẽ tìm ra thân phận hắn. Nhưng hắn chỉ mất hai ngày đã hoàn thành kế hoạch phạm tội. Hắn phải sắp xếp cực kỳ tỉ mỉ và chu đáo mới có thể làm được điều này."

Nói đến đây, mọi người đều gật đầu. Ai nấy đều nhớ rõ mồn một quá trình phạm tội của T. Hàn Trầm bình thản nói tiếp: "Thứ tư, mục đích thật sự của hắn được che giấu rất kỹ, không để lộ bất cứ manh mối nào, thậm chí đến phút cuối mới được công khai. Nhưng vào thời khắc đó, hắn đã đạt được mục đích của mình, cục diện đã được xác định."

Tô Miên hơi ngẩn người. Cô không rời mắt khỏi Hàn Trầm, trong đầu lóe lên một ý nghĩ nào đó, nhịp tim cũng đập nhanh hơn.

Hàn Trầm bỗng chuyển sang vấn đề khác: "Lại nói đến Tân Giai. Tuy khả năng hoạch định không bằng T nhưng cũng chẳng phải hạng tầm thường. Hôm đó, cô ta lợi dụng chuyện của Tô Miên, nhử tôi đến vùng núi. Trên đường, cô ta không ngừng tạo ra hình ảnh giả dối, khiến tôi tưởng cô ta đã mất hết hy vọng về tôi nên quyết định bỏ cuộc. Mục đích thật sự được che giấu cho đến phút cuối của cô ta là dụ tôi vào căn nhà có khí độc, trở thành người thực vật." Ngừng vài giây, anh nói tiếp: "Theo hồ sơ của T, sau khi bỏ nhà ra đi, hắn biệt vô âm tín, chắc là gia nhập tổ chức tội phạm của S. Vì vậy, rất có thể hắn được S đào tạo trở thành một sát thủ và chịu ảnh hưởng của S như Tô Miên nhận xét. Tân Giai cũng tương tự..."

Tô Miên lập tức tiếp lời: "... Vì vậy, A, L và R nhiều khả năng cũng hành sự theo phong cách đó."

Lải Nhải chau mày: "Cũng có nghĩa là, một loạt hành động như cài bom, dựng tượng sáp, bắt cóc Châu Tiểu Triện và Từ Tư Bạch đều chỉ là mồi nhử. Bởi vì thư khiêu chiến trước đó, chúng ta đều cho rằng, mục đích thật sự của chúng là quyết chiến với tổ Khiên Đen để trả thù cho các thành viên đã thiệt mạng. Đây chỉ là một trong những mục đích của chúng, chứ không phải là mục đích thật sự và quan trọng nhất."

Mặt Lạnh tiếp lời: "Lợi dụng dư luận, kiểm soát thời gian, chúng cũng giống T ở hai điểm này. Hiện tại, ba tên đã trở thành đề tài thu hút sự quan tâm của dư luận và giới truyền thông. Tiếp theo, bất kể chúng làm gì cũng sẽ trở thành tâm điểm chú ý. Tuy bây giờ chúng ta đã có một số manh mối, nhưng vẫn cần thêm thời gian để điều tra. Tình hình này tương đối giống vụ của T."

Hàn Trầm kết luận: "Chúng còn một mục đích thật sự được che giấu rất kỹ, chưa từng để lộ, không phải những thứ chúng ta đã nhìn thấy. Đây mới là dự tính ban đầu của nhóm sát thủ. Kế hoạch phạm tội thật sự của chúng chắc sẽ tiến hành trong thời gian tới."

Đã hơn tám giờ sáng, ánh nắng nhàn nhạt chiếu vào phòng họp. Mọi người nhất thời im lặng. Hàn Trầm cầm cốc trà, uống một ngụm. Nhìn gương mặt nghiêm nghị của anh, lại liên tưởng đến những lời nói vừa rồi, sống lưng Tô Miên lạnh toát.

Châu Tiểu Triện mở miệng hỏi: "Lão đại! Tiếp theo, chúng ta phải làm thế nào mới tìm ra mục đích thật sự của đối phương?"

Mọi người đều quay sang Hàn Trầm. Tô Miên cúi đầu, vẻ mặt có chút thất thần. Anh liếc cô một cái, đồng thời lên tiếng: "Hành động trừng phạt của T ở giai đoạn đầu là vì sự trừng phạt lớn hơn ở phía sau. Tương tự, những chuyện ba tên sát thủ gây ra trước đó, cho dù là mồi nhử, cũng sẽ tồn tại một mối liên hệ nào đó với hành động tiếp theo. Việc chúng ta cần làm bây giờ là phải tìm ra mối liên hệ này. Tiểu Triện, cậu hãy chỉnh lý lại một lượt toàn bộ hành vi phạm tội của chúng."

"Được ạ!" Châu Tiểu Triện đứng lên, đi tới trước một tấm bảng trắng, vừa nói vừa viết như đã học thuộc lòng.

"Khoảng 11 giờ đến 12 giờ tối ngày 6, A đột nhập vào nhà lão đại, gọi chị xưng em với Tiểu Bạch, để lại bức thư khiêu chiến tổ Khiên Đen.

7 giờ 7 phút ngày 7, chúng gây án lần đầu. Trong thành phố đồng thời xảy ra vụ nổ, vụ tượng sáp và người cá. Ba tên chính thức xuất hiện.

7 giờ 7 phút ngày 9, chúng gây án lần thứ hai, làm chết một người. Chúng ta phá giải được bài hát L viết cho A.

3 giờ chiều ngày 9, Tiểu Bạch nhận được đoạn băng khiêu vũ của L. A và R cũng xuất hiện trong đoạn băng.

Ngày 11, lão đại truy đuổi L, nã đạn khiến hắn bị thương.

Tối ngày 11, Tiểu Bạch lại nhận được tin nhắn của A, nói sẽ giết hai người để trả thù cho L.

Sáng sớm ngày 12, phát hiện hai người dân bị hóa trang thành thằng hề, trên người buộc trái bom. Lão đại phá giải bài thơ do R viết. Tiểu Bạch suy đoán ra mật mã của trái bom thứ hai là ngày sinh nhật của Tô Miên. Cảnh sát cứu thoát hai dân thường.

Cùng buổi sáng ngày 12, Châu Tiểu Triện và bác sĩ Từ bị bắt cóc. Chúng bắt Tiểu Bạch lựa chọn, nhưng cuối cùng hai người đều thoát chết.

Kể từ hôm đó, A, L và R biệt tích một tuần liền."

Mọi người đều dõi mắt lên tấm bảng. Hàn Trầm trầm tư trong giây lát rồi mở miệng: "Lập tức liên lạc với cảnh sát Bắc Kinh, tìm kiếm S theo chân dung do Tô Miên phác họa, đồng thời rà soát lại một lượt tất cả manh mối và nạn nhân từ ngày mùng 7, xem có tồn tại mối liên hệ hay không? Hãy điều tra tất cả những cảnh sát và nhân viên công vụ tham gia vụ án."

Sau khi cuộc họp kết thúc, tổ Khiên Đen bắt đầu bận rộn. Nhiệm vụ của Châu Tiểu Triện là điều tra mối liên hệ giữa các nạn nhân, cũng là sở trường của cậu ta. Cậu ta tìm một phòng họp nhỏ yên tĩnh, để tập trung làm việc.

Tài liệu tương đối nhiều. Châu Tiểu Triện phải chạy đi chạy lại giữa văn phòng và phòng họp mấy lần. Đúng lúc ra đến hành lang, cậu ta bất chợt nhìn thấy Tô Miên đi vào gian chứa đồ, trên tay cầm bao thuốc lá.

Chẳng phải lão đại không cho Tiểu Bạch hút thuốc hay sao? Châu Tiểu Triện lập tức mang tài liệu vào phòng họp rồi lặng lẽ đi tới gian chứa đồ đó.

Qua cánh cửa khép hờ, cậu ta phát hiện bên trong chất đầy đồ đạc, không bật đèn, tối lờ mờ, thoang thoảng mùi ẩm mốc. Châu Tiểu Triện chau mày, Tiểu Bạch muốn hút thuốc cũng nên tìm nơi tử tế chứ.

Cậu ta thò đầu vào trong liền nhìn thấy Tô Miên đang ngồi trên đống thùng bên cạnh cửa sổ. Rèm cửa kéo một nửa nên có ánh sáng từ bên ngoài hắt vào, Tô Miên ngồi khoanh chân trên thùng gỗ, tay kẹp điếu thuốc. Cô cúi đầu, hít hết hơi này đến hơi khác, sắc mặt có vẻ nhợt nhạt.

Châu Tiểu Triện gọi khẽ: "Tiểu Bạch!"

Tô Miên ngẩng đầu, ngón tay kẹp điếu thuốc bất động. Trong tổ Khiên Đen, người hiểu rõ cô nhất chưa chắc đã là Hàn Trầm, mà là Châu Tiểu Triện. Bắt gặp bộ dạng này của cô, cậu ta lập tức hiểu ra vấn đề.

"Chị đang sợ hãi đúng không? Chị sợ điều gì chứ?" Bằng không, tại sao cô lại một mình trốn ở đây hút thuốc.

Trong ấn tượng của Châu Tiểu Triện, Tiểu Bạch là người không sợ trời không sợ đất. Cho dù có lúc nôn nóng, sốt ruột, lo lắng cho Hàn Trầm nhưng cậu ta thật sự chưa bao giờ thấy cô sợ hãi điều gì. Tuy mắc chứng sợ độ cao nhưng khi cần thiết, cô cũng sẽ ép bản thân nhảy xuống. Cô chẳng sợ chết. Tổ chức sát thủ có tàn ác và nguy hiểm đến mấy, cô cũng chưa từng kiêng dè bọn chúng.

Châu Tiểu Triện lập tức khép cửa, chạy đến bên Tô Miên, ngồi xuống cạnh cô: "Rốt cuộc chị làm sao thế? Có cần gọi lão đại tới đây không?"

"Đừng gọi!" Tô Miên lại hít một hơi thuốc rồi ngẩng đầu, dõi mắt ra ngoài cửa sổ.

Phải giải thích thế nào về tâm trạng của cô bây giờ đây? Đối với cô, nhân vật thứ bảy S vốn chỉ là một sự tồn tại mơ hồ. Hôm qua nhận được gợi ý từ giáo sư Hứa, hôm nay lại phác họa ra chân dung của hắn nên đường nét mơ hồ đã dần trở nên cụ thể.

Hắn vô cùng thông minh và tàn nhẫn. Hắn học rộng biết nhiều, hiểu rõ về cảnh sát, cũng hiểu rõ về cô. Hắn có thể khiến những tên giết người biến thái cúi đầu phục tùng. Hắn từng có thời kỳ huy hoàng nhưng giờ lại án binh bất động.

Cô bị mất trí nhớ, bị tổ chức của hắn giấu ở thành phố Giang nhiều năm. Nếu không phải Hàn Trầm kiên trì tìm kiếm, cô sẽ vĩnh viên không thể khôi phục thân phận Tô Miên, sẽ mãi mãi làm Bạch Cẩm Hi. Rất nhiều người có liên quan đã qua đời như Bạch Cẩm Hi, bố mẹ cô ấy, mẹ của Tô Miên, Hứa Mộ Hoa...

Bây giờ, Hàn Trầm suy đoán, ba thuộc hạ của hắn là A, L và R gây ra một loạt tội ác nhưng vẫn còn một mục đích thật sự được che giấu trong đó.

Tô Miên chậm rãi mở miệng: "Tiểu Triện, tôi đã kể với cậu chuyện này chưa? Tôi từng mơ thấy một người đàn ông khác hôn tôi."

Châu Tiểu Triện đờ ra, lại nghe cô nói tiếp: "E rằng người đó chính là S."

Từ trước đến nay, Tô Miên đúng là một người chẳng sợ bất cứ điều gì. Cô không ngại đối thủ hung tàn, cũng chẳng e dè trước sự tổn thương và nguy hiểm. Sự độc ác của A, L và R chỉ càng kích thích quyết tâm trong con người cô mà thôi. Nhưng khi chân dung của S dần hiện ra trong đầu, một cảm giác quen thuộc tựa như ngủ quên đã lâu đột nhiên ùa vào lòng cô.

Cảm giác đó là nỗi nợ hãi, nỗi sợ hãi đối với S. Hắn uyên bác, yên tĩnh, thần bí, mạnh mẽ và lạnh lùng, dễ khiến người khác chìm đắm.

"Người tôi sợ là S." Nói xong câu này, Tô Miên cúi đầu, tiếp tục hút thuốc. Châu Tiểu Triện há hốc miệng một lúc mới lên tiếng: "Vì vậy... chị cho rằng, mục tiêu cuối cùng của chúng là chị?"

Tô Miên yên lặng trong giây lát mới trả lời: "Ừ. Hàn Trầm nói, phải tìm ra mối liên hệ giữa các vụ án trước đó. Thật ra, anh ấy không nhắc tới một điều, còn một mối liên hệ là tôi. Thư khiêu chiến rơi vào tay tôi, bài thơ phải có tôi mới có thể giải, vì chỉ tôi mới hiểu rõ bọn chúng; đoạn băng khiêu vũ là gởi cho tôi xem. Trong đoạn băng đó, A và R đứng ở bờ tường bên trái, còn bên phải trống không. Đó là chúng dành chỗ cho tôi và S."

Châu Tiểu Triện trợn mắt há mồm, nghe Tô Miên nói tiếp: "Cuối cùng, tôi cũng buộc phải đưa ra sự lựa chọn cứu cậu hay Từ Tư Bạch. Mật mã là dấu vân tay trên ngón áp út tay phải của tôi. Chúng còn tạo ra tình huống khiến tôi quyết định chọn cậu. Điều đó có nghĩa là gì? Người mà chúng định giết là Từ Tư Bạch, vì anh ấy thích tôi, chứ không phải cậu."

"Em hiểu rồi. Bọn chúng bày ra nhiều trò như vậy là muốn bắt chị đi làm "áp trại phu nhân" của chúng." Châu Tiểu Triện thất thanh.

Tô Miên nghiêm giọng: "Cậu im miệng cho tôi! Lúc này rồi mà cậu còn nói năng bừa bãi được. Tôi cảm thấy, bọn chúng không hẳn gây án mà giống truyền tin hơn."

"Truyền tin gì cơ?"

Tô Miên bóp trán: "Khiến tất cả mọi người, trong đó có tôi đều biết đến sự tồn tại của tổ chức sát thủ và tinh thần của chúng, để người đời cảm nhận được nỗi khiếp sợ do chúng gây ra. Ngoài ra, chúng muốn giày vò ý chí và hủy hoại tinh thần của tôi." Ngừng vài giây, cô nói tiếp: "Cũng có thể, bởi vì tôi từng nằm vùng ở cạnh chúng nên chúng cho rằng, trước sau gì tôi cũng sẽ quay về bên chúng, trở thành người phụ nữ của S. Hoặc giả, hành động gây án của chúng có thể được lý giải thành sự kêu gọi đối với tôi."

Ngữ khí của cô rất bình thản nhưng Châu Tiểu Triện bất giác sởn gai ốc. Tuy nhiên, lời giải thích của Tô Miên khiến tất cả thông suốt về mặt logic.

"Không được! Bọn này đúng là lũ điên, mắc bệnh hoang tưởng rồi. Chị là thành viên của tổ Khiên Đen. Chị và lão đại sẽ không bao giờ cách xa." Cậu ta cất cao giọng.

Tô Miên im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Châu Tiểu Triện ngẫm nghĩ, lại hỏi: "Vậy... Vậy tên S có vai trò như thế nào trong cả quá trình? Hắn có phải là người lập kế hoạch không?"

"Chắc là phải." Tô Miên đáp khẽ. "Ngay cả trong vụ án năm năm trước, hắn cũng chưa từng lộ diện, không trực tiếp gây án. Hắn chỉ đứng sau lưng những tên sát thủ khác mà thôi."

"Bao nhiêu năm qua, chúng đều không lộ diện, S cũng không ra tay với chị. Tại sao bây giờ lại..." Châu Tiểu Triện thắc mắc.

Tô Miên không thể giải đáp câu hỏi này. Yên lặng một lúc, cô nói: "Tôi không biết. Tôi cũng chẳng rõ năm xưa xảy ra chuyện gì. Bây giờ bọn chúng quyết định ra tay... có lẽ bởi vì tôi không sống với thân phận mà chúng sắp đặt, cũng có thể bởi ba người trong tổ chức của chúng vì tôi mà thiệt mạng, hoặc vì nguyên nhân tôi và Hàn Trầm lại một lần nữa sát cánh bên nhau, tổ Khiên Đen quyết tâm lật lại vụ án năm xưa. Vì vậy cuộc chiến này mới xảy ra. "

Châu Tiểu Triện nhất thời không biết nói gì. Tô Miên dập tắt mẩu thuốc, hai tay ôm đầu gối: "Cậu cứ đi trước đi, tôi muốn ngồi đây thêm một lát. Những lời vừa rồi, cậu đừng nói với Hàn Trầm nhé! Tôi không muốn anh ấy lo lắng."

"Vâng!" Châu Tiểu Triện gật đầu, lặng lẽ đi ra ngoài.

Sau khi Châu Tiểu Triện rời đi, Tô Miên lại thẫn thờ một lúc rồi mới rời khỏi gian chứa đồ. Vừa đi ra ngoài, cô chợt sững người. Hàn Trầm đứng tựa vào tường, quay đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như đáy đại dương. Cũng không biết anh đã ở đây bao lâu rồi.

Tô Miên khỏi cần nghĩ cũng lập tức hiểu ra vấn đề. Cô đã dặn Châu Tiểu Triện giữ bí mật nhưng cậu ta một lòng hướng về Hàn Trầm nên chắc chắn đã kể hết với anh.

Hai người nhất thời im lặng. Nghĩ đến nỗi hoảng sợ của cô đối với S, phân tích của cô về ý đồ của S mà Châu Tiểu Triện vừa thuật lại, đồng thời mường tượng ra cảnh cô ngồi trong gian phòng tối tăm, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. Hàn Trầm chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo dâng tràn trong lồng ngực. Anh giơ tay kéo người phụ nữ vừa mạnh mẽ vừa mềm yếu trước mặt vào lòng.

Tô Miên tựa vào người anh, cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ thân thể anh, tâm trạng dịu đi đôi chút.

"Năm năm trước, anh hai mươi ba tuổi, còn trẻ người non dạ nên mới để mất em. Là anh có lỗi với em."

Ngữ khí của anh có chút đanh thép, Tô Miên lập tức ngẩng đầu nhìn anh bằng ánh mắt xót xa: "Anh nói gì thế? Chuyện này đâu phải lỗi của anh? Từ trước đến nay, em chưa từng trách anh."

"Là anh tự trách bản thân. Từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ để mất em một lần nữa." Hàn Trầm nâng cằm cô: "Em đừng sợ! Có anh ở đây, anh sẽ bắt S về chịu tội, anh sẽ đập tan tổ chức sát thủ. Chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi. Cả cuộc đời này, anh sẽ luôn ở bên cạnh em. Anh nói được, nhất định sẽ làm được."

Tô Miên liền ôm cổ anh, khóe mắt rưng rưng: "Hàn Trầm... Hàn Trầm... Em xin lỗi! Em không sợ bọn chúng! Em xin lỗi!"

Cô cũng không biết vì sao phải xin lỗi anh, nhưng bản thân cô muốn thốt ra những lời này. Hàn Trầm cúi xuống hôn cô, chặn mọi lời nói của cô.

Vào thời khắc đó, cả thành phố giá lạnh như không có lấytiếng động. Hàn Trầm ôm cô đứng ở một góc, giống như những ngày tháng của rất lâu trước đây.

Lúc hai người quay về văn phòng, Châu Tiểu Triện vẫn nhốt mình trong phòng họp nhỏ. Mặt Lạnh chăm chút xem tài liệu. Lải Nhải gà gật, vô tình đập đầu vào máy tính, anh ta lại ngồi thẳng người, tiếp tục nghiên cứu hồ sơ.

Hàn Trầm và Tô Miên vừa về chỗ ngồi, nhân viên văn thư của phòng hành chính đi vào: "Tổ trưởng Hàn, anh có bưu kiện chuyển phát nhanh."

Mọi người đều ngẩng đầu, vì bình thường Hàn Trầm rất hiếm khi nhận được bưu kiện. Cô nhân viên văn thư bê đến một chiếc hộp giấy hình chữ nhật tương đối lớn, Hàn Trầm ký nhận, phía trên không có thông tin người gửi mà chỉ có người nhận được viết tay, nét chữ nguệch ngoạc quen thuộc.

Anh hơi chau mày: "Lải Nhải, mau chụp ảnh! Mặt Lạnh mang dao rọc giấy lại đây!"

Tất cả mọi người đều đứng dậy, Tô Miên đi đến bên cạnh anh, lập tức biến sắc khi nhìn thấy dòng chữ: "Là chữ của A."

Kể từ khi xảy ra vụ nổ, tất cả đồ vật phải qua máy kiểm tra mới được mang vào Cục Công An nên bên trong chắc chắn không phải thuốc nổ. Hàn Trầm nhấc hộp giấy. Chiếc hộp tương đối nặng, bên trong cũng không phải chất lỏng.

Anh và Lải Nhải lập tức đeo găng tay và khẩu trang, Tô Miên và Mặt Lạnh lùi lại phía sau. Lải Nhải dùng con dao rọc giấy rạch nắp hộp, sau đó dùng một thanh kim loại nhỏ mở ra.

Nhìn thấy thứ ở trong hộp, mọi người đều sững sờ. Bởi vì đó không phải là chất độc hay là thứ có hại mà toàn là... ảnh của Tân Giai. Nói một cách chính xác hơn, đây không phải những tấm hình của Tân Giai mà là vô số túi nilon nhỏ, ít nhất hơn một trăm chiếc, ngoài mặt túi đều in hình Tân Giai mặc bộ váy dài, tóc xõa xuống vai, nở nụ cười rạng rỡ, nhìn vô cùng sinh động. Tuy nhiên, tất cả đều là hình ảnh giống nhau nên Tô Miên bất giác nổi da gà. Mặc dù không rõ dụng ý của nhóm sát thủ nhưng nghĩ đến chuyện chúng gửi đồ in ảnh của Tân Giai cho Hàn Trầm, cô bỗng có cảm giác buồn nôn.

Lải Nhải cầm một chiếc túi, đưa lên tai lắc lắc: "Thứ ở bên trong dạng hạt nhỏ, hình như là thuốc."

"Lập tức đưa sang phòng Giám định kiểm tra." Hàn Trầm lên tiếng.

Nhóm sát thủ đã bắt đầu hành động, nhưng không biết chúng định bày trò gì? Đến buổi tối, tổ Khiên Đen liền có câu trả lời. Phòng Giám định thông báo: Thứ được gửi đến đúng là thuốc, bao hàm thành phần giải độc thường thấy. Nhưng cụ thể là loại thuốc giải độc gì, có công hiệu như thế nào, cần tiến hành kiểm nghiệm thêm.

Đến tám, chín giờ tối, Châu Tiểu Triện là người đầu tiên phát hiện ra sự cố. "Xảy ra chuyện rồi! Khu dân cư Bắc Thần ở phía Bắc thành phố xảy ra vụ trúng độc tập thể. Đã có hơn năm mươi người dân được đưa đến bệnh viện, nguyên nhân trúng độc không rõ."

"Chuyện này là thế nào vậy?" Lải Nhải lên tiếng: "Lẽ nào chúng gửi thuốc giải cho chúng ta rồi hạ độc, để chúng ta đi cứu? Bọn này định chơi chúng ta à?"

Hàn Trầm đứng bất động, ánh mắt sắc lạnh. Tô Miên cũng lặng thinh. Không, không phải chúng chơi tổ Khiên Đen, cũng chẳng phải chúng đang đùa giỡn.

Nhóm sát thủ chắc cũng không có hứng thú với việc đầu độc chết mấy chục người dân. Chúng gửi cho Hàn Trầm, để anh cầm túi thuốc giải in hình Tân Giai đi cứu người dân.

Lẽ nào... Đây là... lễ tế Tân Giai?

Chỉ lũ biến thái mới có thể nghĩ ra phương thức tế lễ kiểu này. Vì vậy, vụ án cuối cùng của chúng đã chính thức bắt đầu, hay nói cách khác, bắt đầu lễ truy điệu người đã khuất?

Trong đầu Tô Miên chợt vụt qua lời nói của Hàn Trầm ngày hôm nay: "Hành động trừng phạt của T ở giai đoạn đầu là vì sự trừng phạt càng lớn hơn ở phía sau. Hành động gây án lần trước sau tồn tại một mối liên hệ nào đó."

Bây giờ, bọn cô còn chưa biết chúng sẽ làm gì tiếp theo. Tạo ra vụ nổ lớn, hạ độc khiến nhiều người dân bị nguy hiểm đến tính mạng hay triển khai vụ giết chóc tập thể đẫm máu như năm xưa?

Trước đó, A, L và R đã tiến hành một loạt hành động, tạo thành nỗi sợ hãi cho cô và người dân. Vì vậy, Tô Miên có thể khẳng định một điều. Tiếp theo, bất kể chúng dùng thủ đoạn gì, chắc chắn cũng sẽ gieo rắc nỗi khiếp sợ to lớn chưa từng thấy cho mọi người, cho cả thành phố này và bản thân cô.

Mục lục
Ngày đăng: 22/11/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Nấm Linh Chi khô Điện Biên

Mục lục