Gửi bài:

Một vụ mất đồ

Tôi sắp phải gặp một người mà tên tuổi, hình dáng, thậm chí người đó là nam hay nữ tôi cũng không biết. Tất cả chỉ tại cái bệnh đãng trí đáng đánh đòn này.

***

Chuyện là tôi mới mượn cuốn sách ở thư viện, hí hửng mang tới chỗ học thêm rồi chả hiểu loay hoay thế nào lại quên mang về. Hôm qua tôi lên thư viện kiểm tra lại rồi. Giá quyển sách là bảy mươi ngàn, nếu không xoay sở trả anh ấy về với gia đình đúng hạn thì tôi phải nộp phạt gấp mười lần và "bái bai" thẻ thư viện trong vòng ba tháng.

Đúng là một tin động trời! Để tránh tình trạng cả tôi lẫn con lợn tiết kiệm cùng bị làm thịt, tôi đành vét hết vốn văn chương 12 năm đèn sách của mình viết hai bức "tâm thư" để lại trong ngăn bàn ở lò học thêm toán.

1. Gửi anh Sách yêu quý của em! Anh đang lang thang ở nơi nào? Anh có biết rằng giờ này em đang nhớ và mong tin anh biết bao. Em biết hôm đó không đưa anh về cùng là lỗi của em, nhưng nể tình nghĩa hai ngày bầu bạn của tụi mình, em mong anh sớm trở lại. Mẹ anh (tức cô coi thư viện) đặc biệt gửi lời nhắn rằng nếu không mang con trai bà trở về nguyên vẹn thì em đừng hi vọng yên ổn với bà. Mong anh !

2. Gửi người đang chăm sóc anh Sách của tớ! Tớ biết bạn là một người siêu tốt bụng nên nếu đọc được thư này, hi vọng bạn giúp anh Sách và tớ được đoàn tụ với nhau nhé. Tớ hứa sẽ cảm ơn và hậu tạ nhiều nhiều. Mong sớm nhận được hồi âm của bạn.

P/s: Sđt của tớ là 01644xxxx.Trường tớ là THPT xxxx

mot-vu-mat-do

Buổi học thêm thứ hai tôi nhận được thư trả lời.

Gửi bạn gái của Sách! Hẹn cậu 5h chiều ở quán CÓC trước lò học thêm. Bạn trai của cậu rất khỏe. Cứ yên tâm.

P/s: Cậu mặc đồng phục nhé.Tớ mặc áo xanh.

Tìm được cái thư này tim tôi đập rộn ràng vì sung sướng. Nhưng khi đọc xong thì chao ôi không biết tôi gặp phải thành phần nguy hiểm gì thế này. Tới cái mẩu giấy bằng bàn tay mà cũng ... đánh máy. Thế rốt cuộc tôi phải tìm gặp một tên con trai hay là con gái? Lại còn "Tớ mặc áo xanh". Đến đứa cháu học mẫu giáo của tôi cũng phải kể được mấy màu xanh: xanh da trời, xanh lá cây, xanh cổ vịt...Thế quái nào mà tôi biết hắn ta mặc áo màu xanh gì cơ chứ?

***

4h30'.Tại quán CÓC.

Phân tích : Có 5 đối tượng trong diện tình nghi. 2 nam 3 nữ. 1 đối tượng đang di chuyển về phía ta.4h33'.Đối tượng đang tiến lại gần. 5m...3m...1m. Hồi hộp! ... Đối tượng mỉm cười. Sướng! Cười lại và chuẩn bị đứng lên. Bất ngờ đối tượng lướt qua và "say hello" với một bạn ngồi bàn sau. Ngoái lại. Hụt hẫng khi thấy anh chàng đẹp trai này lại mặc áo vàng.4h40'.1 đối tượng đã rút khỏi hiện trường. Diện tình nghi thu gọn còn 2 nam 1 nữ. Tất cả đều đang đọc sách. Thật là đau đầu.4h45'Đã gọi một cốc sữa chua để đề cao tinh thần chiến đấu. 1 ứng cử viên nam đang tiến lại gần. Có phải "hắn" không? 2m...1m... "Hắn" cười tươi thân thiết hỏi "Bạn ngồi đây lâu chưa?" Chắc là đúng rồi! Cũng mỉm cười chào lại "Tớ vừa mới tới thôi. Hì hì" - "Bạn cho mình mượn cái menu được không". Đứng hình 3s. Làm mình mừng hụt.

4h50'

Chán như con gián! Ghét cái trò ú tim thế này.

4h55'

Xuất hiện thêm 1 tên con trai mặc áo xanh da trời. Giờ là 2 nam 1 nữ. 2 cũ 1 mới. Chắc là 1 trong 3 người này rồi.

5h

Tin nhắn: Tớ nhìn thấy cậu rồi. Cho cậu 15 phút. Cậu không tìm ra là thôi đấy.

P/s: Tớ để điện thoại im lặng rồi. Good luck!

Thực sự muốn đánh người. Có phải kiếp trước tôi có thù oán với "hắn " không ? Nhưng vì bảy trăm ngàn tôi nhịn.

Tin gửi đi: Gợi ý chút đi. Pleaseeee!!!

5s sau. Hộp thư đến: Tớ là G

Hắn tưởng tôi là chuyên gia mật mã hay sao? "Tớ là G"? Chi bằng cậu ta bảo "tớ là người" luôn cho rồi. G à? Gà? Girl? Hay ...Gay? Tôi chán nản nhìn quanh. Hiện tại cô bạn mặc áo xanh ngọc bích đằng kia là đáng nghi ngờ nhất. Giờ tôi lại hỏi cô ấy một chút, nếu không phải thì chắc là một trong hai tên con trai kia rồi.

- Cậu ơi.... Mấy tiếng "cho tớ hỏi..." chưa kịp nói ra ngoài đã chui tọt vào cổ họng khi cô bạn đó nhìn thẳng vào tôi. Tôi thề là chưa bao giờ tôi gặp một ánh mắt tội nghiệp đến thế. Tiếp đó cô bạn bắt đầu khóc nức nở, vừa khóc vừa nói khiến tôi rối tinh rối mù

-Tớ biết làm vậy là không phải với cậu. Nhưng tớ yêu anh ấy thật lòng. Tớ biết anh Huy cũng yêu tớ nhưng anh ấy không dám nói sự thật với cậu. Nay tớ hẹn cậu ở đây là muốn nói mọi chuyện được rõ ràng.... Cô bạn còn kể lể rất nhiều chuyện khác nữa, cái gì mà chuyện riêng của hai người, cái gì mà của mình với của người khác...Mấy lần tôi định xen vào nhưng cô ấy cứ lặp lại điệp khúc "Cậu để mình nói hết đã". Thế là tôi quyết định chờ cho khổ chủ bày tỏ hết nỗi lòng. Tới khi cô bạn dừng lời và ngước nhìn tôi lần nữa, tôi mới rụt rè đáp lại -Thực ra...thực ra tớ chỉ định...hỏi mượn cậu lọ tương ớt thôi. Lần này tới lượt cô bạn đứng hình. Rồi hoàn hảo như một diễn viên chuyên nghiệp, ánh mặt tội nghiệp ban đầu chuyển sang đằng đằng sát khí chiếu thẳng vào tôi.

Lúc tôi đang không biết làm thế nào thì gần đó có tiếng cười khúc khích. Ban đầu rất nhỏ, sau cứ lớn dần, lớn dần. Sao tôi cứ cảm giác có ai đó đang cười tôi thế nhỉ? Nhìn về phía bên cửa sổ có một tên con trai đang cười bò ra bàn. Và ...hắn mặc áo màu lam. Thế quái nào mà tôi lại không liệt hắn ta vào danh sách tình nghi cơ chứ? Mà khoan đã...Sao giọng cười này nghe quen tai thế? Cứ như tôi đã nghe ở đâu rồi vậy. Chớp chớp mắt nhìn kĩ hắn ta một cái, tôi nghe tiếng bóng đèn trong đầu mình nổ cái bụp. Thì ra là cậu ta à? Cái chữ G ngớ ngẩn đó chẳng phải Girl hay Gay gì, mà là Giang, chính xác hơn là cái tên "sông dài" Trường Giang học cùng lớp toàn với tôi. Té ra ngay từ đầu tôi hoàn toàn bị cậu ta dắt mũi.

- Cậu cười đã chưa?
-

Ha ha. Chưa..à rồi. Tại cậu làm tớ buồn cười quá ấy mà.

-Ngụy trang cũng giỏi ghê nhỉ? Tôi nghĩ cậu nên chuyển qua làm thám tử tư cho đỡ phí. Tôi liếc xéo cái áo khoác trắng hắn vắt ở thành ghế.

- Hi Hi. Tớ đùa tí thôi mà. Cậu giận đấy à?

-Trả sách cho tôi đi. - Tôi chìa tay ra trước mặt hắn.

- Cậu giận thật đấy à? - Hắn làm bộ nghiêm túc hỏi. Im lặng.

- Tớ mời cậu ăn chè nhé. Im lặng. -Thế sữa chua? Vẫn im lặng.

- Thế cả chè, sữa chua và nem rán nhé.

- .............Ừ.
Đấy là câu chuyện của hai năm về trước. Rốt cuộc chiều hôm đó cái dạ dày tôi cũng bị tên "sông dài" mua chuộc. Giờ tôi không còn nhớ mình đã ăn những gì nhưng ánh mắt tội nghiệp của cô chủ quán nhìn Giang thì tôi vẫn còn nhớ rất rõ.

Từ cái vụ bị cậu ta chơi khăm ấy, tôi và Giang trở nên thân nhau. Rồi mấy tháng sau, hai đứa cùng đỗ vào một trường, học chung một khoa, sau đó trở thành...người yêu đầu năm hai đại học. Tới lúc ấy tôi vẫn tin rằng sự tình cờ của chúng tôi là do số mệnh sắp đặt, rằng một ngày đẹp trời hai năm trước có một con bé tên Minh đánh rơi cuốn sách nhưng lại vô tình "nhặt" được chàng hoàng tử của mình.

Mãi sau này Giang mới nói cho tôi biết chàng hoàng tử mà lẽ ra tôi phải gặp không phải là cậu ấy. Thực ra người nhặt được cuốn sách và hai mẩu giấy nhắn là Nam nhưng Giang nhận ra chữ tôi nên đã đưa hết cho cậu bạn bộ truyện Conan để đổi lấy buổi hẹn chiều hôm ấy. Lúc nghe chuyện này tôi rất ngạc nhiên. Nhưng hơn hết tôi thấy may mắn vì Giang đã làm như vậy. Nếu ngày ấy tôi đi gặp Nam thì có lẽ bây giờ chúng tôi sẽ mãi là người xa lạ, hai đường thẳng song song không bao giờ cắt nhau. Thế nên bạn yêu quý ạ. Cuộc sống luôn đầy ắp những lãng mạn bất ngờ nhưng nếu bạn chỉ đứng im chờ đợi thôi thì sẽ chẳng có phép màu nào đến với bạn cả. Số phận của chúng ta là do chính chúng ta tạo ra, vì vậy đừng ngập ngừng mà hãy tự tạo nên một câu chuyện lãng mạn cho riêng mình bạn nhé!

Nguyễn Thị Thu Huyền (MT)

Ngày đăng: 26/11/2013
Người đăng: Bình Yên
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
tiredness
 

Đôi khi sự mệt mỏi cũng đáng để tận hưởng, vì điều đó nghĩa là bạn đang sống hết mình.

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage