Gửi bài:

Ngôi nhà mới

Còn rất nhiều niềm vui đang chờ cậu ở phía trước kìa, và còn có cả tớ nữa.

***

Rạn nứt

Biết tin ba mẹ sẽ bán ngôi nhà này và sẽ phải chuyển đi một nơi khác, tôi có chút hụt hẫng. Buổi chiều hôm ấy, dù ngồi trên lớp, nhưng những bài giảng của thầy không hề vào đầu tôi chút nào. Tan học, tôi thu xếp sách vở, bước vội ra ngoài hành lang. Những vòng xe cứ quay mãi, quay mãi, vô định. Tôi không biết nên đi đâu, và về đâu.

ngoi-nha-moi

Có những rạn nứt trong gia đình, từ lâu mà tôi chỉ mới kịp nhận ra gần đây. Đó là những khi ba hay về muộn, và mẹ thì mòn mỏi chờ đợi bên mâm cơm đã nguội lạnh. Là khi đi học thêm về, tôi chợt nghe được tiếng mẹ khóc, khi ba nói đã có một người khác. Tôi cứ vờ như không nghe thấy, không biết gì, bởi khi ấy, tôi chẳng biết mình nên và phải làm gì. Tôi cũng đã cố gắng rất nhiều, để không nghĩ tới những chuyện xấu nhất có thể xảy ra, vẫn hy vọng, và từng ngày hàn gắn. Mỗi ngày, tôi đều cố gắng đi học về sớm hơn, mua hoa cho mẹ cắm, ngồi pha trà cho ba. Ba mẹ vẫn rất quan tâm tôi, nhưng mọi chuyện như chiếc cốc đã nứt vỡ, chẳng thể đựng mãi nước trong đó, nước chảy tràn, gia đình tôi ly tán. Ba mẹ quyết định sẽ bán căn nhà để phân chia tài sản, tôi có quyền quyết định sẽ về ở cùng ai.

Còn có cả tớ nữa

Chỉ còn vài ngày nữa, là tới thời gian gia đình tôi rời khỏi ngôi nhà này. Đêm đêm, tôi vẫn nghe tiếng mẹ khẽ khóc. Ba chỉ ngồi lặng lẽ ngoài cửa sổ. Không gian im lìm đáng sợ. Chẳng còn những tiếng cười bên mâm cơm tối, chẳng còn những lúc ngồi cạnh ba mẹ xem ti vi, cùng nghe nhạc....Tất cả qua như một cơn mơ, khi tỉnh giấc tôi mất tất cả. Đêm đêm, nhìn lại căn phòng mình, tôi đã khóc, khóc rất nhiều. Những ấm ức, xót xa cứ trào ra nơi khóe mắt. Sáng hôm sau, tôi tới lớp mà không giấu nổi sự mệt mỏi. Tôi chẳng muốn ai biết về tình hình gia đình mình, chẳng muốn ai đó phải nhìn tôi với ánh mắt thương cảm, tôi không muốn ai phải lo lắng cho mình.....Hành lang tới lớp cứ dài mãi, tôi chẳng biết mình nên đi về đâu, sau khi tan học, cảm giác thật nặng nề. Có tiếng gọi tôi từ đằng sau- là Minh:

- Đi cùng tớ nhé, có chỗ này hay lắm!

Khi tôi còn chưa kịp nói câu từ chối, cậu đã nắm tay tôi kéo đi. Ngoan ngoãn ngồi sau lưng cậu ấy, nghe tiếng gió khẽ rít bên tai, chợt tôi thấy ấm lòng hơn. Nhưng đâu đó, những nỗi buồn cứ len lén nơi khóe mi.

- Hãy cứ khóc, nếu khóc có thể làm cậu nhẹ nhõm hơn!

Giọng Minh ấp ám, bao giờ cũng thế, dường như tôi không giấu được chuyện buồn nào với Minh. Quen cậu khi còn học lớp 10, lại học cùng lớp, chúng tôi có rất nhiều sở thích chung, đặc biệt là đạp xe ra ngoài bờ sông sau giờ tan học. Hồi đó, khi mới vào lớp 10, tôi bị một điểm kém môn Anh, chẳng dám về nhà sợ mẹ mắng, tôi đạp xe ra gần bờ sông ngồi. Cứ lặng đi nhìn dòng nước chảy lững lờ, thế rồi tới khi trời đổ mưa, tôi cuống cuồng chạy tìm chỗ trú mưa. Chẳng hiểu sao khi đó, chỉ có duy nhất một chàng trai gần đấy, cậu có chiếc ô màu xanh nhạt, cậu gọi tôi vào trú mưa cùng. Chẳng phân vân gì nhiều, tôi chạy vội tới. Trời cứ mưa mãi không dứt, và câu chuyện của chúng tôi bắt đầu. Cậu kể, cậu thường hay ra đây khi có tâm sự, dòng sông sẽ cuốn tất cả những nỗi buồn của cậu đi thật xa. Tôi khẽ mỉm cười.

- Cậu tin là thế ư?

- Tất nhiên rồi, cậu xem dòng sông có bao giờ ngừng chảy đâu, nó sẽ chảy mãi, chảy mãi, và mang nỗi buồn của tớ đi thật xa.....

Từng câu cậu nói như thể an ủi cho tôi vậy. Tôi khẽ nhìn nụ cười của cậu ấy, ấm áp vô cùng. Từ đó, cũng là lúc, tôi ghi dấu nụ cười ấy trong tim...

Minh là chàng trai rất dịu dàng, hệt như tia nắng mùa thu khiến người đối diện cảm thấy rất dễ chịu. Chúng tôi hay kể cho nhau nghe về những sở thích, về một vài mẩu chuyện vui. Bên Minh, tôi thấy ấm áp kì lạ. Cảm giác dù cả bầu trời có đổ sụp ngay trước mắt, thì tôi cũng không phải lo lắng gì, bởi tôi có Minh bên cạnh rồi. Minh không hay nói nhiều mỗi khi đi bên tôi, đôi khi chỉ là một vài mẩu chuyện nhỏ, nhưng cũng đủ làm tôi vui cả ngày sau đó. Dường như bên Minh thời gian như nhanh hơn, có lẽ thói quen nói chuyện hàng ngày với cậu ấy làm tôi không thể bỏ được. Có lần, sau giờ học, chúng tôi cùng đi dạo nhà sách, Minh hay mua cho tôi những món đồ nho nhỏ, cậu nói tôi rất hợp với màu hồng....Từ đó, về nhà, tôi hay thích ngắm những món đồ màu hồng như vậy. Nghĩ tới Minh, là tôi có thể mỉm cười rất nhẹ nhõm. Minh, cái tên đó khiến tôi nhớ nhung hàng ngày, và phải thừa nhận, tôi thích Minh, thật sự. Tôi không giấu Minh điều gì, nhưng riêng về chuyện nhà lần này, tôi không thể nói cùng cậu ấy. Rồi hôm nay, khi cậu chở tôi sau lưng, khi nghe những lời cậu ấy khẽ nói, tôi tự dưng bật khóc ngon lành. Minh khẽ đưa tay ra sau, kéo tôi lại dựa gần vào lưng cậu ấy, những ấm ức trong lòng cứ thế tuôn rơi theo giọt nước mắt. Tôi không nhớ rõ là mình đã khóc bao lâu, rồi những vòng xe của Minh đưa tôi tới gần bờ sông, nơi chúng tôi hay ngồi. Gió tát vào hai bên mát lạnh, dòng sông vẫn cứ chảy lững lờ.....

- Đã khá hơn chưa? Minh vẫn hướng ánh mắt ra xa xăm, nhẹ cất tiếng hỏi tôi.

- Cậu sẽ nghe câu chuyện của tớ chứ?

Minh quay lại, nhìn sâu vào mắt tôi: Tất nhiên rồi, bất cứ chuyện gì liên quan tới An, tớ đều muốn nghe. Ánh mắt ấy chẳng có chút gì trêu đùa cả, tôi thấy sự chân thành ẩn sâu trong đó. Và chiều hôm ấy, tôi đã trút hết những tâm sự bao lâu đã kìm nén trong lòng.

Ánh chiều dần buông, Minh ngồi bên tôi, nói khẽ:

- Hãy để cho ba mẹ có những quyết định riêng. Cậu phải mạnh mẽ hơn, tự lo cho chính bản thân mình, để ba mẹ không phải lo lắng cho cậu nữa! Hãy nhìn con sông kia, chẳng thể giữ mãi những con nước cho riêng chúng được, nước phải chảy trôi, và nỗi buồn cũng sẽ dần vơi đi, theo năm tháng. Ai cũng phải thay đổi, không thể mãi níu kéo quá khứ đã xa, thay vào đó, hãy vui vẻ chấp nhận hiện tại, dù đôi khi hiện tại không mấy dễ dàng.

Chẳng biết can đảm từ đâu, tôi khẽ nghiêng mình, dựa vào vai cậu ấy. Cơn gió chiều khe khẽ thổi, giọt nước mắt đã khô, và nỗi buồn cũng đã vơi dần. Dòng sông vẫn chảy, đưa những con nước và nỗi buồn ra xa.....

Khi đèo tôi về nhà, Minh khẽ nói: mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Còn rất nhiều niềm vui đang chờ cậu ở phía trước kìa, và còn có cả tớ nữa. Minh đã đi được lúc lâu, tôi vẫn nhìn mãi theo bóng dáng ấy....

Ngôi nhà mới

Ngày chuyển nhà, Minh cũng tới, cậu giúp chúng tôi thu dọn đồ đạc và mang ra xe. Tôi ở với mẹ, vì nghĩ mẹ sẽ cần tôi hơn. Ngôi nhà mới của tôi và mẹ ở xa trung tâm một chút, nhưng trên quãng đường đi có rất nhiều cánh đồng hoa dại nở dọc hai bên đường. Minh nói, như thế tôi có thể vừa đạp xe vừa ngắm hoa. Mẹ cứ nhìn hoài ra xa ngoài cửa xe....

Căn nhà mới không lớn, nhưng có khoảng sân rất rộng. Tôi có thể trồng nhiều loại hoa mà tôi thích. Sau một ngày dọn dẹp thì mọi thứ đã gọn gàng và sạch sẽ hơn rất nhiều. Mẹ vào bếp nấu ăn và mời Minh cùng ở lại. Bữa cơm toàn những món ba thích, mẹ vẫn nhớ ba, nhưng bữa cơm chiều mẹ đã cười nhiều hơn, điều đó cũng làm tôi nhẹ lòng.

Từ ngày chuyển tới nhà mới, tôi phải dậy sớm hơn để đạp xe tới trường. Quãng đường khá xa, nên Minh xin phép mẹ được đưa đón tôi hàng ngày, tất nhiên là mẹ đồng ý. Có những thay đổi lớn trong cuộc sống của tôi và mẹ, nhưng như Minh đã nói, tôi sẽ chấp nhận và cố gắng làm cho mẹ bớt buồn phiền. Sáng sáng, chúng tôi tung tăng trên con đường đầy hoa dại, những buổi sáng mát lành.

Minh hay tới nhà tôi vào dịp cuối tuần, khi mẹ tôi được nghỉ làm và ba chúng tôi cùng vào bếp. Minh nấu ăn khá ngon, và mẹ hay chỉ cho cậu ấy những công thức nấu ăn đơn giản. Bữa cơm mẹ đã thôi không còn quen tay nấu những món ba thích nữa, mà thay vào đó là món mà cả hai chúng tôi cùng muốn ăn. Mõi lần Minh tới cậu không quên mang theo một món quà gì đó, khi thì một vài đĩa nhạc cho mẹ tôi, khi thì những túi hạt giống nhỏ. Có những loài hoa mà cả tôi và Minh đều không biết tên, rồi chúng tôi cùng hồi hộp chờ ngày nó trổ những bông hoa đầu tiên. Cảm giác đó thật là dễ chịu. Nhờ có Minh, ngôi nhà mới của mẹ và tôi đã vui vẻ hơn rất nhiều.

Giờ đây, khi mọi việc đã đi vào ổn định, ba và mẹ đã có thể nói chuyện với nhau một cách tự nhiên hơn, tôi thấy mình cũng như thành một con người khác vậy, trưởng thành hơn, biết thương yêu nhiều hơn sau rất nhiều chuyện xảy ra. Và có một điều tôi nhận ra sau tất cả, là một người rất đặc biệt, một người sẽ luôn bên cạnh, sẻ chia và quan tâm tôi, người ấy giờ đây đang chăm chú bên ngoài sân, Minh đang trồng những chậu hoa mới, nhỏ xinh cho ngôi nhà mới của tôi, có niềm vui ngân lên khe khẽ.

 

Ngày đăng: 18/05/2014
Người đăng: Tú Lệ
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Có thể bạn thích

Gia vị người Thái Tây Bắc
Chính vì yêu
 

Có lúc, cô thầm hỏi, tại sao chúng ta không thể lựa chọn ký ức cho mình, ghi nhớ niềm vui, quên đi nỗi buồn, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Dù thế nào đi nữa cô vẫn yêu anh, chính vì yêu, mới có thể vì một phần ngọt ngào mà quên đi chín phần đắng cay...

Trích "Anh có thích nước Mỹ không?" - Tân Di Ổ

 
Zokadice - Yahtzee with friends

Truyện mới cùng mục

Fanpage