Gửi bài:

Để một cô gái luôn nhớ về mình

(truyenngan.com.vn - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?)

"Vậy tại sao bây giờ cậu trả lại tớ? Cậu...không muốn tớ nhớ về cậu nữa sao?"

1. Lớp mười hai

"Lớp mười hai giống như một cái lòng đường nhỏ bé vậy. Bây giờ chúng ta đang đứng ở bên đây đường, đã đứng đây được mười một năm rồi, chúng ta sẽ đứng thêm ba tháng nữa và sau đó bước qua bên kia đường – lúc ấy mỗi đứa có thể tự đi tiếp những con đường khác nhau trong suốt những năm tiếp theo của đời mình. Lớp mười hai là cái ranh giới mỏng manh nhưng đánh dấu rất nhiều điều đáng giá. Sự trưởng thành của bản thân, sự nghiêm túc trong suy nghĩ và chân thành với ước mơ để có thể đưa ra một quyết định đúng đắn và không bao giờ hối hận với con đường tương lai mà mình đã chọn. Lớp mười hai cũng là một dấu phẩy cho những người bạn thân thương, dấu phẩy để chỉ sự xa cách trong một thời gian, vì vẫn có thể gặp lại nhau, chứ không hẳn là một dấu chấm hết lạnh lẽo..."

de-mot-co-gai-luon-nho-ve-minh

Hạ vừa hí hoáy vẽ một con đường ngoằn nghèo ngộ nghĩnh với chi chích chú thích bằng rất nhiều kiểu chữ đáng yêu vào bìa sau cuốn vở của tôi, vừa đọc bài cảm nhận dài lê thê của cậu cho tôi nghe, chỉ để tôi hiểu cậu rất-thích-lớp-mười-hai. Mặc dù dài, nhưng tôi chăm chú nghe đến khi Hạ dừng lại và ngước lên nhìn tôi, cười lộ cái răng khểnh xinh xắn.

"Còn Nhật? Cậu có thích lớp mười hai không?"

"Không thích lắm. Khá buồn vì sau khi ra trường tớ sẽ khó gặp một vài bạn thường xuyên."

"Nào, hãy suy nghĩ lạc quan lên. Nếu cậu thực sự nhớ và muốn gặp một ai đó, cậu sẽ không thấy khó khăn hay trở ngại gì đâu."

Hạ vẽ thêm một cái mặt cười nữa trước khi quay lên, ngay lúc cô giáo bước vào lớp. Cái đuôi tóc nhỏ nhắn của Hạ đung đưa trước mặt tôi, trông rất dễ thương và khiến tôi cứ thích lấy cây bút nghịch đuôi tóc ấy. Lần đầu tiên tôi ngồi sau lưng Hạ, tôi cũng tự ý nghịch tóc cậu như thế. Đấy là hồi đầu năm, cô chủ nhiệm khó tính đã xếp lại tất cả chỗ ngồi của chúng tôi theo ý cô. Hạ là lớp trưởng nên ngồi bàn gần cuối để dễ quan sát và quản lí lớp, còn tôi vì quá cao nên luôn phải ngồi bàn cuối, nhưng đó là lần đầu tiên tôi ngồi sau lưng Hạ. "Nhất cự li, nhì tốc độ", vì cự li cực gần nên dù có chủ đích hay không, tôi cũng bắt đầu chú ý đến cô bạn lớp trưởng mà hai năm qua mình không hề ấn tượng gì.

Hạ đúng kiểu lớp trưởng gương mẫu. Cậu học giỏi nhất lớp, nói đúng hơn là nhất khối. Mặc dù không tài sắc vẹn toàn, nhưng để ý kĩ thì cái dáng người nhỏ xíu của Hạ – đối với một đứa cao nghều như tôi thì Hạ nhỏ xíu, rất dễ thương. Hạ hay rên rỉ là cậu muốn cao thêm, chân ngắn nên lúc nào cũng phải xoắn nhưng nhìn vẻ mặt thì tôi biết là cậu chỉ than cho hợp không khí, chứ thực ra cậu rất trân trọng bản thân mình. Rảnh ra là tôi thấy Hạ ngồi đọc sách trong lớp, không thì cũng cặm cụi ghi báo cáo nộp văn phòng đoàn hay lập danh sách thi cầu lồng của lớp. Chính vì cứ đứng từ xa quan sát Hạ như thế nên trong hai năm qua tôi đã nghĩ Hạ là một cô gái thật tẻ nhạt và quá nghiêm túc.

Chỉ đến khi ngồi sau lưng Hạ như thế này, mọi chuyện thú vị mới bắt đầu. Tính xấu của Hạ lộ ra hết trước mắt tôi. Cậu thích tán dóc ngay trong giờ học, cứ liên lục quay đầu xuống chỉ để nói với tôi hôm nay thầy kia thắt cà vạt màu đỏ chót hoặc là mắt cậu mở ra không nổi trong suốt bốn mươi lăm phút học sử... Cuốn vở tôi để trên bàn mà quên bỏ vào hộc bàn cũng từ từ xuất hiện những hình vẽ nhí nhí, chữ kí hình trái tim mà thủ phạm chỉ có thể là một người – cái người có đuôi tóc đung đưa suốt ngày trước mặt tôi.

Tôi nghĩ nên sửa lại câu trên thành "Nhất cự li, nhì thời gian". Sau hơn một học kì ngồi sau lưng Hạ, bây giờ tôi chỉ mong cô chủ nhiệm không bắt quả tang tôi hay dụ dỗ lớp trưởng nói chuyện riêng trong giờ học và đổi chỗ tôi đi. Nếu mà tôi không được ngồi sau lưng Hạ trong ba tháng nữa, chỉ còn ba tháng nữa thôi trước khi hai đứa chúng tôi ngồi trong giảng đường hai trường đại học khác nhau, có khi tôi thi rớt đại học. Rớt đại học không phải vì tôi không còn được Hạ chỉ cho vài mẹo học công thức lí hay cùng nhau giải toán, vì tôi học rất tốt những môn tự nhiên, có thể ngang hàng với Hạ. Rớt đại học chắc vì không còn động lực và hứng khởi để học khi không có sự hiện diện của Hạ trước mắt tôi. Đấy phải gọi là thất tình không, ông trời?

Phải nói là không phải tôi khá buồn vì sau khi ra trường sẽ khó gặp một-vài-bạn thường xuyên, thực ra chỉ có một bạn thôi: bạn lớp trưởng tóc đuôi ngựa.

2. Để một cô gái luôn nhớ về mình

Mỗi ngày trong ba tháng ngắn ngủi vẫn trôi qua đều đều, không nhanh không chậm hơn bình thường một giây nào. Bởi vậy người ta bảo thời gian thật đáng sợ, quả không sai, nhất là đối với những đứa sắp thi đại học như chúng tôi. Với tôi, thi tốt nghiệp cũng chỉ là thi thử đại học, vì không thể có chuyện tôi nằm trong một phần trăm rớt tốt nghiệp theo lời cô chủ nhiệm nói, nên tôi tập trung hết sức vào ba môn thi đại học khối A của mình. Quyết tâm đậu đại học của tôi một phần cũng là vì không muốn ở nhà luyện thi lại và nhìn Hạ đang bay cao bay xa ở một trường đại học tiếng tăm nào đó ở Sài Gòn. Ít nhất tôi cũng muốn được bước vào giảng đường đại học cùng lúc với Hạ. Dù quay cuồng với đống kiến thức khổng lồ, tài liệu ôn thi và hồ sơ này nọ tùm lum, nhưng hễ mệt mỏi quá là tôi lại lấy bút xoắn xoắn vào đuôi tóc của Hạ để cậu quay xuống và ném cho tôi một ánh mắt giả-vờ-giận-dữ độc chiêu. Hạ cũng vậy, dù học hành không có lúc nào để thở nhưng tôi vẫn thấy cậu đọc sách: văn học Nhật. Đến bây giờ tôi mới biết không phải cậu đọc loại sách tham khảo hay bồi dưỡng gì đó nhàm chán mà tôi vẫn nghĩ trước đây. Thật ra Hạ rất lãng mạn và mộng mơ. Cậu thích sách của Haruki Murakami và Ichikawa Takuji. Cậu bảo sách của hai tác giả này tuy rất khác nhau về phong cách, một người viết kiểu thực, một người viết kiểu ảo, nhưng vẫn có nét lãng mạn nhẹ nhàng hòa hợp với nhau. Tôi chợt mong Hạ và tôi cũng có sự hòa hợp như thế.

Tôi đã có dịp chiêm ngưỡng cái tủ sách toàn văn học Nhật siêu vĩ mô của Hạ lúc ghé nhà cậu mượn vài quyển sách bồi dưỡng lí. Hạ bắt đầu đọc từ lớp bảy. Hẳn là cậu rất yêu quý từng cuốn sách nên trông chúng rất mới, được bao giấy kiếng tỉ mỉ và xếp trên tủ ngăn nắp. Tôi có thể hình dung ra những lúc rảnh rỗi, Hạ ngồi tựa vào tủ và từ tốn nhâm nhi từng trang sách với cái đuôi tóc ngúc ngoắc mỗi khi đọc đến đoạn hay. Quyển sách mà Hạ quý nhất là quyển Em sẽ đến cùng cơn mưa có chữ kí của dịch giả mà một dịp hoan hỉ nào đó cậu xin được. Hạ chuẩn bị hẳn một cái hộp kính để trưng bày quyển sách ấy.

"Các nhà khảo cổ tìm được trứng khủng long chắc cũng không giữ kĩ bằng cậu." – Tôi châm chọc.

Thi tốt nghiệp xong mới thực sự khởi đầu cho cuộc chiến mang tên "sự học". Nói cho đao to búa lớn chứ thật ra cũng học với tốc độ như bình thường, chỉ là dành nhiều thời gian để học hơn và bù lại, thời gian rãnh rỗi ít đi. Tôi vẫn còn đủ tỉnh táo trước áp lực thi cử để nhận ra rằng đã không còn những buổi tối chat chít với Hạ trên facebook hay lấy cớ hỏi một cấu trúc tiếng anh để gọi điện và cuối cùng chúc Hạ ngủ ngon. Tôi sợ phiền Hạ, vì chắc hẳn cậu đang tập trung học gấp mấy lần tôi. Đấy là lớp trưởng suốt ba năm cấp ba đều nhất khối và nghiêm túc vô cùng trong việc học của tôi mà! Một nỗi lo lắng mơ hồ của tôi trồi lên khỏi tâm can, leo lên đến não và bắt tôi suy nghĩ rất nhiều. Chỉ mới ít trò chuyện với nhau thế này thôi dù vẫn gặp nhau hằng ngày trong lớp, nhưng tôi đã lo sợ Hạ sẽ quên tôi. Một tháng nữa, đại học dẫn bước hai đứa chúng tôi đi trên hai ngả khác nhau, liệu rồi còn mấy cái cớ để gặp lại Hạ, để gọi điện cho Hạ?

Một trong những điều mà con người ta sợ nhất, chính là bị người mình thương yêu lãng quên.

Để một cô gái – một cô gái cực kì mê sách luôn nhớ về mình, thì cách tốt nhất chính là mượn quyển sách cô ấy yêu quý nhất và trong bao giờ trả lại. Đầu óc tôi đột nhiên sáng suốt. Mặc dù không biết đối với người khác đấy có phải là một sáng kiến không, nhưng ít nhất tôi thấy đó vẫn là một cách để tôi được-nhớ-đến và luôn-nằm-trong-trái-tim-Hạ, dù theo hướng tích cực hay tiêu cực chăng nữa.

"Cậu cho tớ mượn quyển Em sẽ đến cùng cơn mưa nhé?"

"Sao vậy? Cậu có thích đọc sách bao giờ?"

"Thì bây giờ bắt đầu đọc."

"Một tuần nữa là thi rồi đấy."

"Học nhiều không tốt, tớ muốn xả hơi bằng cách đọc sách."

"Cậu đã từng châm chọc tớ và quyển sách đó đấy."

"Này, cậu có cho mượn không thì bảo?"

"Tớ chỉ muốn kiểm tra xem cậu có thực sự muốn đọc không thôi. Tớ không muốn quyển sách yêu quý của mình vào tay của một người không biết trân trọng và bảo quản nó thôi."

"Tớ hứa ngoài lúc đọc sẽ luôn để nó trong hộp kính."

"Duyệt!"

Thế là trước khi thi một tuần, tôi đã có được quyển sách quý giá nhất của Hạ. Tôi mở ra đọc ngay khi vừa cầm sách trong tay. Phải công nhận là gu đọc sách cùa Hạ rất ổn, hoặc có thể là do chúng tôi hòa hợp với nhau ở khoản này, nên tôi bị hấp dẫn ngay trang đầu tiên. Tôi đọc xong quyển sách ngay hôm ấy nhưng khi Hạ gọi điện hỏi thăm, tôi nói dối.

"Tớ đọc chậm lắm. Mỗi ngày chỉ được hai, ba trang là cùng."

"Cậu đánh vần từng chữ đấy à?"

"Cảm nhận quyển sách một cách sâu sắc nhất."

"Xì...thế này thì bao giờ tớ mới lấy lại sách được?"

"Không thời hạn."

"Cậu giữ cẩn thận là được. Tớ sẽ thường xuyên gọi điện kiểm tra xem cậu có thực-sự đọc hay không."

"Rất sẵn sàng."

"Cuối cùng, chúc cậu mai thi tốt nhé!"

"Lớp trưởng cũng vậy!"

Kết quả tốt lành như mong đợi và cả như dự đoán. Chúng tôi đỗ vào hai trường đại học lớn đều nằm ở trung tâm Sài Gòn, nhưng cách nhau khá xa. Từ trường của tôi chạy đến trường của Hạ với lí do tiện đường thì thật là vớ vẩn, bởi mất gần một tiếng chạy xe máy. Vậy nên cách duy nhất để duy trì mối quan hệ và những cuộc điện thoại tán dóc hằng ngày là tôi kì kèo giữ lại quyển sách của Hạ càng lâu càng tốt.

"Cậu đọc đến đâu rồi?"

"Trang 24. Và Mio đã quay trở lại."

"Tuyệt, tớ rất thích đoạn tả cảnh Mio trở lại, mờ ảo, lung linh, diệu kì..."

"Tớ đang thấy trước mắt khuôn mặt mơ màng mơ mộng của cậu."

"Giữ sách cho kĩ, một vết xước móng tay trên đó thôi là cậu biết tay tớ."

"Này, cậu có tham gia câu lạc bộ đấm bóc ở trường không mà hăng máu quá vậy?"

"Tớ đang tham gia câu lạc bộ nghiên cứu văn hóa Nhật Bản."

"Nhớ đến tủ sách Nhật của cậu thì tớ cũng hiểu vì sao cậu tham gia câu lạc bộ đó."

"Còn cậu?"

"Tớ không tham gia câu lạc bộ nào, chỉ đang đăng kí dự tuyển tình nguyện viên cho một vài chương trình về môi trường và kĩ năng sống."

"Rất hợp với tính cách nhiệt tình và thích vận động của cậu."

Những cuộc trò chuyện đi xuyên lục địa ra đại dương lên trời như thế rất khó kết thúc, chỉ khi nào bạn cùng phòng trọ của tôi cằn nhằn không ngủ được thì tôi mới miễn cưỡng:

"Mai nói tiếp nhé, lớp trưởng ngủ ngon!"

"Tớ không còn là lớp trưởng đâu."

"Đối với tớ thì cậu vẫn là lớp trưởng năm mười hai."

"Này, có chịu để yên cho người ta ngủ không hả?"

Kết thúc mỗi buổi tối nói chuyện điện thoại với Hạ luôn là câu nói đó của thằng bạn cùng phòng. Hẳn nó là F.A chính thống.

3. Họp lớp và thú nhận

Tôi mất nhiều thời gian chọn quần áo hơn bình thường, dù bình thường tôi đã bị dán mác là lâu lắc ở khoản này. Hôm nay là buổi họp lớp mười hai sau gần một năm mỗi đứa ở những trường đại học khác nhau. Đó là lí do thứ nhất tôi phải xem xét cẩn trọng cần mặc gì cho phù hợp không khí tụ họp bạn bè. Lí do thứ hai quan trọng hơn, tôi cần mặc gì để trông xinh xắn hơn khi học mười hai và ra dáng một sinh viên đại học duyên dáng. Trong mắt của Nhật, chỉ thế thôi.

Hôm nay không phải là lần đầu tiên tôi gặp lại cậu kể từ hôm tôi đưa cho cậu mượn quyển sách tôi quý nhất và bị cậu cuỗm luôn từ ấy. Trong một năm qua, chúng tôi vẫn hẹn gặp nhau mỗi tháng. Nhật rủ tôi cùng dự tuyển những chương trình tình nguyện ở ngoài Sài Gòn, dạy học cho các em nhỏ ở Vĩnh Long hoặc học chăm sóc rùa biển ở Côn Đảo, Vũng Tàu... chúng tôi tham gia những chương trình như thế. Dĩ nhiên, đi ra các tỉnh xa phải mất nhiều ngày nên Nhật thường lựa chọn các chương trình có thời gian diễn ra phù hợp, vào các đợt nghỉ của cả hai trường. Tôi có được rất nhiều thời gian và kỉ niệm với riêng Nhật, điều mà tôi luôn mong muốn suốt năm lớp mười hai. Mặc dù lúc ấy, tôi ngồi bàn trên, cậu ngồi bàn dưới nhưng cũng chỉ gói gọn ở trong tập thể lớp, những chuyến đồng hành chỉ hai đứa như thế này thì đây là trải nghiệm đáng quý đầu tiên. Trước giờ, tôi rất ghét người khác chạm vào tóc mình, nghịch tóc càng khiến tôi bực mình hơn. Vậy mà lúc Nhật lấy bút xoắn vào tóc tôi và chỉ nhe răng cười vô tội khi tôi nhíu mày quay xuống định quát cậu, tôi chỉ nghĩ được rằng nụ cười của cậu thật rạng rỡ. Vậy là Nhật trở thành người duy nhất có đặc quyền nghịch tóc tôi suốt chín tháng học lớp mười hai ngắn ngủi. Tôi ước là bây giờ vẫn có Nhật ngồi sau ngịch tóc ở giảng đường đại học, để mỗi buổi học đều trở nên vui vẻ.

Tôi rất ghét – nói đúng hơn là sợ, bị một người mình quan tâm lãng quên. Đặc biệt là Nhật. Vậy nên tôi đã lo-xa đến lúc học đại học như bây giờ, cố tìm ra thật nhiều cách để lại kỉ niệm hoặc dấu vết khó phai trong lòng cậu. Tôi vẽ linh tinh vào vở cậu thường xuyên, thật may là cậu không xé những tờ ấy đi. Tôi nói cho cậu nghe cảm xúc của mình về nhiều thứ, về lớp mười hai, nhận xét giáo viên, về cả các tiết học chán ngắt... thật may là cậu chịu khó lắng nghe tất cả. Tôi giả vờ tốt bụng cho cậu mượn sách tham khảo lí và bắt cậu qua nhà tôi lấy, chỉ để cậu biết nhà tôi. Tôi cũng không ngần ngại khoe khoan tủ sách văn học Nhật đầy tự hào của mình với cậu, để ít ra mỗi khi thấy một cuốn sách Nhật nào đó trong nhà sách, cậu sẽ nhớ ngay đến tôi. Và tôi sẵn sàng cho cậu mượn quyển sách mà tôi quý nhất và đã từng tuyên thệ sẽ không cho bất kì ai chạm vào quyển sách này ngoài mình. Tôi đã phá bỏ lời hứa mà không do dự ngay khi Nhật ngỏ lời hỏi mượn. Thật may là tốc độ đọc sách của Nhật chậm như rùa bò nên tôi may mắn có cớ gọi điện hỏi thăm tiến độ đọc sách của cậu mỗi ngày, thông qua đó tôi biết được tình hình hiện tại về các mối quan hệ, hoạt động, thói quen... của cậu hiện tại. Lúc Nhật rủ tôi cùng dự tuyển tình nguyện viên với cậu, tôi đã nhẩy tưng tưng khắp phòng vì vui sướng đến mức đứa bạn cùng phòng phải hét lên bảo tôi để yên cho nó làm báo cáo thực hành gì đó. Có qua thì phải có lại, tôi rủ Nhật đến dự buổi trò chuyện ở câu lạc bộ văn hóa Nhật Bản của tôi, thực ra thì đó cũng chỉ là một trong hàng ngàn lí do vớ vẩn tôi nghĩ đến, may mắn là Nhật không nhận ra. Gặp cậu ở buổi trò chuyện, tôi thực sự rất bất ngờ.

"Cậu biết nhiều về sách văn học Nhật như thế từ bao giờ vậy?"

"Từ lúc đọc quyển Em sẽ đến cùng cơn mưa của cậu."

"Chẳng phải cậu đọc rất chậm ư, thậm chí hôm qua còn chưa đọc hết mà?"

"À... thì, tớ vẫn đọc xen kẽ với các sách khác."

"Thật không ngờ. Nhưng vậy là từ giờ tớ đã có một người cùng chung sở thích để tâm sự rồi."

Liệu tôi có được phép ảo tưởng rằng Nhật bắt đầu đọc sách là vì tôi không? Rất tiếc là tôi đã nghĩ như thế rất nhiều lần.

Cuối cùng tôi cũng quyết định mặc sơ mi trắng cách điệu rộng thùng thình với quần short ren màu xanh dương. Tủ đồ của tôi khá nhiều kiểu Mori Girls như thế. Bạn biết đấy, tôi cuồng mọi thứ liên quan đến Nhật Bản. Dĩ nhiên, tôi đến buổi họp lớp muộn nhất. Chúng tôi hẹn nhau ở trường cấp ba cũ, tại lớp học năm mười hai, và định trước chỗ ai nấy ngồi như trước. Lúc tôi đến, mọi người hô hào và vỗ tay mừng lớp-trưởng-lần-đầu-tiên-đi-trễ. Đi trễ cũng đáng, bởi lúc tôi đến chỗ bàn mình, Nhật nhìn tôi cười rạng rỡ.

"Xinh ra phết đấy lớp trưởng."

"Đó giờ tớ vẫn xinh."

"Chắc tại tớ luôn ngồi sau lưng cậu nên không nhận ra. Xin thứ lỗi."

Lớp bắt đầu ồn ào lên nhờ các tiết mục văn nghệ, confession, ăn uống... Dù đã là sinh viên, nhưng những lúc cần quẩy như bây giờ thì chúng tôi lại cực kì trẻ con.

"Tớ luôn quay lại mỗi lúc cậu nghịch tóc tớ đấy thôi."

"Xin lỗi nhé. Tớ chỉ muốn thấy khuôn mặt cáu bẳn đáng yêu của cậu. Giờ nghĩ lại thấy tớ trẻ con quá."

"Không, tớ không phiền. Thật ra tớ rất muốn cắt tóc ngắn, nhưng "nhờ" cậu mà tớ không dại dột cắt đuôi tóc này đi đấy."

"Tại sao?"

"Cậu tự nghĩ đi. Nghĩ không ra thì cậu đúng là trẻ con quá."

Nhật bật cười, nhún vai ra vẻ chấp nhận bản tính trẻ con của mình. Vẫn cái nụ cười thu hút ánh mắt tôi và khiến tim tôi lạc nhịp trước giờ. Âm nhạc từ một chiếc loa khuếch đại của bạn nào đó bật lên, tiếng nhạc ầm ầm bên tai. Phải hét to và chú ý lắm, tôi mới nghe được Nhật nói gì.

"Trả lại cậu quyển sách này." – Nhật rút từ trong hộc bàn ra cái hộp kính đựng quyển sách quý giá tôi cho cậu mượn từ một năm trước.

"Cuối cùng cậu cũng đọc xong."

"Tớ đọc xong ngay hôm tớ mượn."

"Sao cơ?"

"Nhưng tớ không muốn trả. Nghe này, tớ sẽ thú nhận tất cả. Đó là một kế hoạch của tớ. Tớ cố tình nói dối rằng tớ đọc rất chậm để được giữ quyển sách lâu. Nếu thế, tớ sẽ khiến cậu luôn nhớ về tớ khi chúng ta không còn học chung nữa, nhớ theo kiểu bạn-đấy-chưa-trả-cuốn-sách-yêu-quý-nhất-cho-mình cũng được. Tớ cũng sẽ có cớ nói chuyện điện thoại với cậu mỗi buổi tối để bàn về từng trang sách, mà quan trọng hơn là tớ muốn nghe giọng cậu, nghe tiếng cậu cười, muốn biết cậu đang sống như thế nào. Tớ đã phải đọc đi đọc lại quyển sách ấy hằng ngày chỉ để mỗi khi cậu gọi tới thì tớ sẽ nhớ như in chi tiết cậu sẽ hỏi tớ. Nói tớ thuộc làu quyển sách đó cũng không quá đâu. Cậu nói tớ trẻ con, tớ không phủ nhận đâu.Tớ trẻ con đến mức giữ mãi quyển sách của cậu chỉ để cậu luôn nhớ về tớ."

"Vậy tại sao bây giờ cậu trả lại tớ? Cậu...không muốn tớ nhớ về cậu nữa sao?"

"Không, bây giờ tớ muốn cậu nhớ về tớ theo một cách khác – theo cách một thằng con trai ngồi bàn sau đã thầm thương cậu suốt năm mười hai. Tớ đã tự cho phép bản thân nghĩ rằng mình đặc biệt trong lòng cậu vì chỉ mình tớ được nghịch tóc cậu. Tớ đã luôn nươm nớp lo sợ bị chuyển đi chỗ ngồi khác. Tớ đã quyết phải đậu đại học để cùng cậu bước vào giảng đường đại học. Tớ muốn gặp lại cậu đến mức lấy hết dũng khí rủ cậu cùng đi tình nguyện. Tớ đã bắt đầu đọc sách văn học Nhật để hiểu thêm về thế giới của cậu. Và... tớ bắt đầu thích cậu từ khi ngồi sau lưng cậu. Cũng từ đó đến tận bây giờ, tớ bắt đầu sợ sẽ bị cậu lãng quên nếu chúng ta không liên lạc với nhau thường xuyên."

"Ngốc, sao tớ có thể quên người tớ đã thầm để ý suốt từ đầu lớp mười hai được cơ chứ? Cái người mà cứ hay nghịch đuôi tóc tớ ấy. Cậu thương thầm tớ, nhưng cậu không đơn phương đâu."

Thyneko-chan

 

Ngày đăng: 10/08/2014
Người đăng: Lê Hà Anh Thy
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Love and to be loved
 

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage