Đăng nhập bằng tài khoản:

Tình yêu và tình bạn

(truyenngan.com.vn) Cô không thể tin rằng Thiên Bảo, người yêu cô lại đang lên giường với Yến Vy, người bạn thân thiết nhất trong chính căn phòng hạnh phúc của cô và anh.

***

Cô chạy đi mặc cho tiếng gọi của Thiên Bảo. Mưa ngày càng nặng hạt, Di Băng không biết mình đang chạy đi đâu, cô chỉ biết là cô không thể dừng lại. Cô chạy và nước mắt rơi. Cô không thể dừng lại, cô chạy mãi cho đến lục gục xuống đất. Xung quanh không có một bóng người.

không có ai

Di Băng và Yến Vy là đôi bạn thân thiết từ hồi cấp 3, 2 cô gái không chung dòng máu nhưng xem nhau như chị em ruột. Tình bạn giữa Di Băng và YếnVy nổi tiếng như một câu chuyện cổ tích. Từ cấp 3 cho đến khi đôi bạn bước vào Đại học. Tình bạn đó vẫn không thay đổi.

- Băng nè, nếu sau này mày có người yêu, mày có bỏ tao không?

- Mày khờ quá, người yêu thì người yêu chứ, tao với mày là chị em bao nhiêu năm qua mày còn không hiểu được tao sao?"

Yến Vy mỉm cười ôm lấy Di Băng.

Tôt nghiệp Đại Học, mỗi người một chí hướng một con đường nhưng 2 người vẫn luôn dành cho nhau một tình bạn đẹp.

Di Băng là con một trong gia đình nề nếp, cha mẹ cô đều là công chức. Từ nhỏ, cô đã được sự giáo dục nề nếp từ cha mẹ. Trái ngược với Di Băng, cha mẹ Yến Vy ly dị khi cô bước vào cấp 3. Những năm tháng khó khắn đó cô đã được Di Băng tận tình giúp đỡ. Cha mẹ Di Băng cũng xem cô như con gái mình, VỚi tấm lòng nhận hậu và trái tim nhân ái, Di Băng xem Yến Vy như một người bạn, một người em gái, có cái gì ngon hay có chuyện vui buồn gì cô đều chia sẻ với Yến Nhi.

Di Băng gặp và yêu Thiên Bảo trong một buổi Party do công ty cô tổ chức. Thiên Bảo là trưởng phòng nhân sự của công ty cô, anh đẹp trai và nam tính nên rất được các đồng nghiệp nữ trong công ty để ý. Anh đã để ý Di Băng ngay từ khi cô mới vào thực tập trong công ty anh. Di Băng là cô gái tài năng và xinh đẹp. Là một cô gái nề nếp nên cô rất thận trọng trong chuyện tình cảm. Có rất nhiều chàng trai để ý đến cô nhưng cô luôn tìm cách từ chối. Nhưng trước sự chân thành và tình yêu nồng nhiệt của Thiên Bảo dành cho cô, đã làm trái tim Di Băng rung động. Hai người yêu nhau và tôn trọng nhau, những buổi hẹn hò, đón đưa Thiên Bảo luôn biết cách làm vui lòng cô.

Yến Vy chính là người đã chứng kiến tình yêu của Di Băng và Thiên Bảo. Mỗi lần giận hờn hay cãi nhau với Thiên Bảo, Di Băng đều chia sẻ với Yến Vy. Di Băng xem yến Nhi như em gái của mình nên cô không hề mảy may lo lắng về Thiên Bảo cũng như Yến Nhi. Mỗi lần có hẹn với Thiên Bảo, cô đều rủ Yến Vy đi cùng, cô yêu và tôn trọng Thiên Bảo, và cô luôn tin tưởng anh.

Cô được cha mẹ giáo dục theo truyền thống của một người phụ nữ xưa. Cô luôn biết không được đi quá xa ttrong quan hệ nam nữ trước hôn nhân. Cô và Thiên bảo chỉ dừng lại ở những nụ hôn. Mặc dù Thiên Bảo có tỏ ra khó chịu nhưng vì yêu cô anh tôn trọng cô.

yêu em

- Anh có hai vé xem phim, tối nay em đi với anh nha? - Thiên Bảo nói với Di Băng khi cô đang chuẩn bị cho bữa tối.

- Xin lỗi anh tối nay em phải đi gặp khách hàng, để em gọi yến Vy đi cùng anh nha?

- Thôi nếu em bận thì thôi, anh không đi nữa.

- Không cần đâu anh, để em gọi yến Vy đi với anh, tối nay là cuối tuần em nghĩ Yến Vy sẽ rảnh.

Thiên Bảo gắt lên:

- Không cần đâu, em không đi thì anh cũng không đi, sao chuyện gì em cũng gọi Yến Vy vậy?

Di Băng giật mình và bất ngờ trước thái độ của Thiên Bảo. Cô không hiểu vì sao anh lại nổi nỏng với cô. Mọi lần nếu cô bận việc, Yến Vy vẫn thường đi với Thiên Bảo thay cô. Cô không hiểu tại sao hôm nay anh lại nổi cáu như thế.

Yến Vy là một cô gái tham vọng, cô làm tất cả để đạt được mục đích của mình. Sau những mối tình đi qua, cô cảm thấy mệt mỏi, chán chường. Cô ao ước có được một người yêu như Thiên Bảo. Cô cần một người đàn ông mạnh mẽ và bản lĩnh, yêu cô như Thiên Bảo yêu Di Băng. Cô ghen tỵ với Di Băng, Di Băng có tất cả những thứ mà cô không có, một gia đình với cả bố mẹ yêu thương, một người bạn trai yêu cô hơn tất cả, và một địa vị trong xã hội. Yến Vy cảm thấy cuộc đời quá bất công với cô. Cô cảm thấy mình không thua kém gì Di Băng, nhan sắc và tri thức, cô đều có. Vậy mà trong khi Di Băng có tất cả còn cô thì không...

- Alo, Di Băng hả, tối nay tao qua ngủ với mày được không?

- Được chứ, qua đây.

- Tao có làm phiền mày không?

- Phiền gì mà phiền, cái con này.....

- Uh, vậy đi làm về tao ghé.

Người ta bảo, Hà Nội đẹp nhất vào ban đêm điều có lẽ đúng. Về đêm, khi ánh đền đường chiếu rọi, soi sáng những con đường tràn ngập hoa sữa, Hồ Gươm sáng bừng, tôn thêm vẻ đẹp cồ kính của Thủ đô ngàn năm văn hiến. Thiên Bảo đang ngồi uống bia cùng bạn trong Bar. Đáng lẽ ra tối nay anh đã có cuộc hẹn với Di Băng nhưng cô lại bận công việc. Vì thế anh đã đi nhậu cùng bạn. Anh buồn bã và uống rất nhiều. Hải nhìn Thiên Bảo và anh cũng đoán ra được phần nào trên khuôn mặt thằng bạn.

- Di Băng lại bỏ rơi mày để làm việc à?

- Uh, cô ấy khi nào cũng bận. Suốt ngày chỉ công việc, công việc. Tao không hiểu cô ấy có còn coi tao là người yêu của cô ấy không?

- Sao mày lại nghĩ thế. Mày có biết có bao nhiêu thằng ghen tỵ với mày không? Có một người yêu xinh đẹp và tài năng, lại còn là con nhà danh giá như Di Băng, mày còn muốn gì nữa?

- Tao biết...Nhưng tao chán với cái kiểu xem công việc quan trọng hơn người yêu.

- Mày phải thông cảm cho cô ấy chứ?

- Hai thằng mày đang nói gì đó, nâng ly đi chứ (Sơn hét lên)

Thiên Bảo cảm thấy mệt mỏi, Di Băng quá tốt, quá đoan trang đến mức khiến anh khó chịu. Anh thèm khát có được một người yêu "thực sự". Đã 11 giờ đêm. Anh không lái xe về thằng nhà như mọi khi, anh tìm đến nhà Di Băng. Anh nhớ cô, anh muốn gặp cô.

nhớ em

...

- Đêm thật yên tĩnh phải không Băng? Tao nhớ thời cấp ba quá. Nhớ lại ngày ấy hai đứa mình thật vô tư, hồn nhiên, không lo lắng, suy tư gì mày nhỉ?

Di Băng nhìn cô bạn thân cười và nói:

- Mày sao vậy? Có tâm sự gì à, kể tao nghe đi?

- Yến Vy nhìn bạn đang định nói.......

Điện thoại Di Băng reo lên, một cô bạn đồng nghiệp của Di Băng bị tai nạn. Cô vội vã chạy vào viện. Trước lúc đi, cô mỉm cười và dặn Yến Vy ngủ sớm.

Yến Vy mỉm cười nhìn qua cửa sổ, cô yêu thành phố này, yêu người bạn gái thân thiết., nước mắt cô rơi. Một lần nữa, cô ghen tỵ trước tình yêu của bạn.

Chuông cửa reo lên, cô nghĩ Di Băng trở về, cô lao ra mở cửa.

Thiên Bảo ôm chầm lấy cô, hôn cô rồi kéo cô vào phòng. Yến Vy vội vã kêu lên:

- Em là Yến Vy không phải Di Băng, anh bỏ em ra.

Thiên Bảo dường như không nghe thấy lời Yến Vy nói, anh đã quá say...

Yến Vy không thể cưỡng lại Thiên Bảo, trong phút giây ân ái, Thiên Bảo gọi tên Di Băng....

***

Một tia nắng rọi vào qua khung cửa sổ, một ngày mới lại sang. Ngày bình yên hay giông tố?

Thiên Bảo mở mắt, đầu anh quay cuồng, đau nhói. Đêm qua anh đã uống quá nhiều. Anh không còn tỉnh táo. Anh nhìn sang và giật mình vì người con gái nằm bên cạnh anh. Anh choàng dậy, vội vã mặc đồ. Yến Vy thức giấc nhìn anh và nói:

- Hôm qua, anh say quá, em đã cố đẩy anh ra nhưng không được. Đồng nghiệp của Di Băng bị tai nạn, cô ấy đang ở bệnh viện. Anh đừng lo em sẽ giữ kín bí mật này.

Thiên Bảo giận mình và tự trách mình đã uống quá nhiều để đến nỗi xảy ra cơ sự này. Anh xin lỗi Yến Vy, và cầu xin cô hãy giữ bí mật. Anh yêu Di Băng và anh không muốn mất cô ấy.

***

Những ngày sau...

- Anh nè, em muốn nhờ anh giới thiệu anh Hải cho Yến Vy được không anh? Nhìn nó một mình em thấy thương nó quá.

Thiên Bảo giật mình nhìn Di Băng:

- Sao em không để cô ấy tự lựa chọn, lỡ cô ấy không đồng ý thằng Hải thì sao?

- Em coi Yến Vy như em gái mình, em cảm thấy có lỗi nếu em hạnh phúc trong tình yêu của anh, còn nó không có ai anh à.

Thiên Bảo ôm lấy Di Băng khẽ nói: "Em quá nhân hậu Di Băng à"

Trong vòng tay của Thiên bảo, DI Băng cảm thấy thật hạnh phúc. Tình yêu của Thiên Bảo như tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cô đã nghĩ về một gia đình nhỏ, về một người chồng yêu vợ thương con như bố cô mà cô hằng mơ ước. Trong gia đình đó, sẽ có cô là vợ, và anh là chồng, cùng hai đứa con xinh xắn.

tinh-yeu-va-tinh-ban-2

***

Mùa xuân là mùa của yêu thương và sự đâm chồi nảy lộc, là mùa của hạnh phúc của tình yêu. Mùa xuân là mùa bắt đầu của một năm, mùa của chim én và yêu thương. Di Băng là cô gái của mùa xuân. Và tháng này là sinh nhật của cô. Thiên Bảo đã chuẩn bị cho cô một món quà đặc biệt cho Di Băng trong lần sinh nhật 26 tuổi của cô.
Anh đã nhờ một người bạn bên Mỹ, đặt mua cho anh một chiếc nhẫn thật đẹp. Anh muốn nhân cơ hội này để cầu hôn Di Băng.

Anh gọi cho cô và hẹn cô đi ăn tối, anh nhớ cô, nhớ nụ cười khuôn mặt thánh thiện của cô.

- Băng nè cuối thánh này là sinh nhật mày, mày có định tổ chứ gì không? - Yến Nhi nhìn bạn và hỏi.

- Không được rồi, cuối tháng này tao phải đi công tác 2 tuần ở Hải Phòng.

- Mày thiệt là, công ty còn nhiều nhân viên, mày xin phép giám đốc, để người khác đi thay mày đi?

Di Băng nhìn bạn:

- Không được đâu, đây là một cuộc gặp quan trọng của công ty, tao không thể bỏ được.

Yến Nhi lắc đầu với cô bạn coi trọng sự nghiệp hơn hạnh phúc bản thân.

- Mày đã nói cho anh Bảo biết chưa? Mày không sợ anh buồn à? Coi chừng mày mất anh ấy đó. Đàn ông họ không thích người yêu mình coi trọng sự nghiệp hơn người yêu đâu.

Bất giác, Di Băng khựng lại, cô suy nghĩ về lời nói của Yến Vy. Cô biết, Thiên bảo là một chàng trai tốt, thành đạt. Xung quanh anh là biết bao cô gái đẹp. Cô cũng sợ mất anh nhưng cô tin tưởng vào tình yêu của mình. Cô cũng đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện tình cảm của mình. Cô nghĩ cũng đã đến lúc mình phải lập gia đình. Cô dự định sau chuyến công tác này sẽ nói chuyện với anh.

***

Di Băng vội vã đón chuyến tàu đềm về thủ đô, cô muốn gây bất ngờ cho Thiên Bảo. Đêm nay là sinh nhật cô, cô muốn được dành đêm đặc biệt này cho người yêu.
Trời về đêm, khá lạnh. Cô vội vã đón chuyến taxi cuối cùng đến nhà Thiên Bảo.

Cô chết lặng khi nhìn thấy 2 con người trần trụi trên giường.

Cô bỏ chạy.

Mặc cho tiếng Thiên Bảo gọi cô.

Cô chạy và nước mắt rơi. Cô không thể dừng lại, cô chạy mãi cho đến lúc gục xuống đất. Xung quanh không có một bóng người.

gục ngã

***

1 tháng sau

Di Băng quyết định xin chuyển công tác vào Nam, cô muốn rời xa nơi này, muôn bắt đầu lại một cuộc sống mới, tại một thành phố mới, nơi không có người quen. Cô đã bị tổn thương, cô bị chính người cô yêu thương và người cô xem như em gái lừa gạt. CÔ cảm thấy mình như một con rối bị Thiên Bảo và Yến Vy xem như một con rối.

Cô sinh ra và lớn lên tại thủ đô cổ kính, cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ rời xa nơi đây. Cô đã từng có tất cả mọi thứ ở nơi này. Gia đình, tình yêu và tình bạn. Nhưng giờ đây, cô muốn đi thật xa, thật xa nơi này để quên đi nỗi đau. Cô thương cha mẹ cô nhưng cô biết họ, sẽ tôn trọng quyết định của cô.Những suy nghĩ về tương lai, về một miền đất xa lạ, làm cô không để ý đến điều gì.

...

- Xin em, đừng đi. Hãy cho anh thêm một cơ hội, anh biết anh có lỗi với em. Anh không dám xin em tha thứ. Anh sẽ chấp nhận tất cả sự trừng phạt của em, chỉ mong em hãy ở lại.

Di Băng khẽ gỡ tay Thiên Bảo ra, cô không muốn nói gì nhiều, cô đã quyết định ra đi, có nghĩa là cô đã suy nghĩ rất kỹ.

Thiên Bảo vẫn quỳ xuống cầu xin sự tha thứ của Di Băng, anh mong cô ở lại, để anh có thể sữa chữa lỗi lầm. Di Băng vẫn một thái độ, cô đã suy nghĩ rất kỹ, trước khi quyết đinh, cô không muốn cả ba người phải đau khổ, cô biết Yến Vy cũng yêu anh. Cô chúc anh và Vy hạnh phúc.

- Chúc hai người hạnh phúc,

Cô quay lưng bước đi.

Hiểu Đan

Ngày đăng: 05/01/2013
Người đăng: Phương Vũ
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Chúng em đều tưởng
 

Chúng em đều tưởng rằng sau khi trưởng thành là có thể mãi mãi được đồng hành với nhau, và thế là cố gắng trưởng thành, bất chấp mọi hậu quả, tuy nhiên khi đã đến độ tuổi phải nói lời tạm biệt với tuổi trẻ, mới chợt phát hiện ra rằng, hóa ra trưởng thành chỉ khiến chúng em phải xa nhau...

Năm tháng vội vã - Cửu Dạ Hồi

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích