Đăng nhập bằng tài khoản:

Kể em nghe câu chuyện tháng Ba

- Anh kể tiếp đi, rồi thì con cá nhỏ ra sao, rồi thì cô bé ấy thế nào?

- Ừ, để anh kể tiếp nhé!

***

Hôm ấy, anh vội phóng đến trường nộp bản vẽ cho Thầy vì đã quá hạn hai ngày rồi, nên mới vô ý va trúng chiếc xe đạp hồng ấy, chứ anh đâu phải tay lạng lách đánh võng đâu, em nhỉ?! (—->Nháy nháy mắt)

- Em đồng ý. Anh có kể nhanh không thì bảo?!!!

- Ừ thì, sau khi cả hai xe cũng ngã, cái bình thuỷ tinh trên giỏ xe cô bé ấy cũng bị rơi xuống mặt đường, vỡ tan, rơi ra một con cá nhỏ giãy giụa yếu ớt đến tội nghiệp trong một ít nước còn sót lại. Anh thấy tội quá nên vội lấy bình nước để trong ba lô ra, nhặt con cá lên thả vào đấy luôn, may mà còn kịp. Thế mà, làm ơn chưa kịp trả ơn, anh đã bị mắng xối xả:

- Anh kia, mắt mũi anh để dành trong túi à, sao không lấy ra xài đi, để đụng trúng một người đi xe đạp với tốc độ 2km/ giờ như tôi chứ hả? Đã thế lại không thèm đỡ người ta dậy, ngồi đấy xuýt xoa con cá là thế nào?????? Anh có còn tính người không đấy??????

- Con cá này không có nước thì sẽ chết ngay đấy, còn cô không có tôi đỡ vẫn còn khoẻ mắng thế kia mà!

Thật ra trước khi nhặt con cá bỏ vào bình, anh cũng “liếc” qua cô ấy rồi đấy chứ, thấy cô ấy lồm cồm bò dậy được, anh mới quyết định ra tay cứu sinh vật đang ngấp ngoái kia mà —->làm mặt vô tội)

- Thế rồi sao nữa? Cô ấy có đòi lại con cá không anh?

- Không những không thèm đòi lại mà cô ấy tặng cho anh một câu “tình cảm” không thể tả: “Thế thì anh ôm nó về mà nuôi luôn đi nhé!”

Nói rồi cô bé ấy dựng xe rồi đạp đi một nước, anh không kịp í ới hỏi han gì cả. Anh cũng thu dọn “chiến trường” rồi chuẩn bị lên “ngựa”, nhưng lại thấy có một tấm thiệp nhỏ gắn vào một chiếc ruy băng hồng, cột ở nắp chiếc bình đã vỡ. Tò mò anh mở ra xem, thì thấy trong ấy có một dòng chữ nhỏ nhắn viết bằng mực hồng (có lẽ cô bé ấy cuồng màu hồng em ạ!): “Tặng Anh- chàng hoạ sĩ lãng mạn. Khi nào anh nuôi nó lớn thành con cá…lóc, em sẽ nấu canh chua cho anh ăn, nhé!”. Câu đầu nghe thật tình cảm em nhỉ, câu sau nghe thấy…ác nhơn hết sức!

dây tơ hồng

Mấy hôm sau, thằng Khoa bạn anh tới chơi, thấy có bình cá cảnh, nó khen anh “biết nuôi thú là biết hưởng thụ”??? (Nghe cứ như mấy cụ già về hưu nuôi cây, nuôi cá ấy, hic!). Nó còn bảo: “Hôm dọn phòng qua chỗ mới, tao để lại một con cá y chang như con này”. Anh hỏi sao không mang theo nuôi, nó bảo mang theo rắc rối, nó chẳng có thời gian đâu mà cho ăn với thay nước, anh thấy nó nói cũng đúng, vì nó không ngồi bên bàn vẽ, thì cũng ngồi bên bàn…mấy em sinh viên năm dưới, thời gian đâu mà ngồi ngắm cá bơi?

Rồi nó mượn anh cây bút vẽ, anh