Gửi bài:

Anh Bư

Còn NhiênNhiên mang trong mình nhiều vết nhơ. Nhiên không có quyền bước vào thế giới vốn dĩ sạch tươm ấy rồi vấy bẩn nó. Với Nhiêntình yêulà một thứ xa xỉ...

***

Nhiên lê từng bước mệt mỏi trên con đừờng mòn dẫn về xóm trọ nghèo. Đã hơn 4h sáng. Mọi người bắt đầu cho một ngày mưu sinh mới thì với Nhiên, ngày chỉ vừa khép lại, cô vừa phải tiếp bốn thằng đàn ông trong một đêm. Giờ là lúc cô thấy thân xác đau đớn và vô cùng mệt mỏi. Xóm lao động nghèo nơi Nhiên trọ cũng đã lục đục bắt đầu làm những công việc quen thuộc chuẩn bị cho một ngày để kiếm sống. Vài người gánh hàng đi ngang qua Nhiên gật đầu ái ngại chào xã giao, Nhiên cũng mỉm cười nhẹ với họ. Nhiên hiểu những cái nhìn ái ngại ấy. Ừ, họ biết Nhiên làm gái.

- Bư à, con ngủ thêm đi. Mẹ đi một mình được rồi.

- Bư đi với mẹ..Bư đi..

Nhiên dừng lại trước cửa phòng mình, chưa vào vội. Nhiên thấy hai mẹ con cô Xuân ở sát phòng cô đang chuẩn bị gánh xôi đi bán. Cô Xuân là một người phụ nữ lao động nghèo khổ. Nhìn dáng vẻ của cô thể hiện rõ nét lam lũ, chịu khó của một người phụ nữ thuần việt. gương mặt cô dù cằn cõi nhưng vẫn hiền hậu, mặc dù cô sống khá khép kín và lạnh lùng. Cô rất ít khi tiếp xúc với ai ở xóm trọ, đặc biệt là Nhiên.

anh-bu

 

Nhiên biết lí do, vì hầu hết ở cái xóm trọ này ai cũng không tiếp xúc Nhiên, bởi đơn gỉan họ kì thị cái nghề Nhiên đang làm. Nhiên thông cảm với họ, bởi chính cô, cô cũng tự thấy ghét chính bản thân mình. Thế nên khi bắt gặp ánh mắt không thiện cảm của bất kì ai cô cũng đều tự cúi mặt cho đó là điều hiển nhiên. Nhưng không giống hầu hết những người đó , cô Xuân tuy không tiếp xúc với Nhiên nhưng chẳng bao giờ cô nhìn Nhiên với ánh mắt coi thường hay kì thị, đôi lúc Nhiên còn cảm nhận được sự thông cảm nơi cô. Cô Xuân có một người con trai, là anh Bư. Chỉ có hai mẹ con sống cùng nhau. Chưa bao giờ có ai thấy hay nghe cô nhắc về chồng cô. Anh Bư đã 25 tuổi, lớn hơn Nhiên. Nhưng anh bị thiểu năng. Mọi người trong xóm trọ đều gọi anh là Bư khùng. Nhưng với Nhiên, Nhiên không xem anh Bư là người khùng như những người khác, Nhiên thấy chỉ là anh khờ hơn mặc dù là rất nhiều so với những người cùng tuổi thôi. Vì anh Bư rất biết thể hiện tình cảm, nhất là với mẹ mình. Và cũng duy nhất trong xóm trọ này , anh Bư là người trò chuyện với Nhiên.

- Không cần đâu, Bư đang bệnh, không cần theo mẹ .

- Bư..Bư muốn đi..Bư không phá mẹ đâu

Cô Xuân chuẩn bị ra chợ bán xôi.Cái gánh xôi nhỏ là kế sinh nhai của mẹ con cô. Mặc dù chẳng phụ giúp được gì nhưng anh Bư rất thích cùng mẹ gánh xôi đi bán. Cô Xuân rất thương anh Bư, cô luôn dịu dàng mỗi lần nói chuyện cùng anh, hệt như dỗ dành một đứa trẻ con. Nhiên thoáng nhẹ mỉm cười, cô thấy anh Bư thật hạnh phúc và bất giác cô thấy đau lòng, cho chính mình.

- A, Nhiên về , Nhiên..về rồi

Anh Bư chợt reo lên khi nhìn thấy Nhiên. Anh chạy ngay đến với cái miệng cười hết cỡ. Nhiên cười lại và hỏi :

- Anh Bư bị ốm à?

- Bư ốm..mẹ..mẹ không cho Bư..ư..đi bán chung.- vừa nói anh vừa đưa tay chỉ về phía cô Xuân

Nhiên quay sang và thấy cô Xuân đang nhìn Bư với ánh mắt khó xử. Nhiên cười nhẹ và khẽ nắm tay anh:

- Anh Bư ngoan, nghe lời mẹ đi.

Anh Bư không nói gì nữa, chỉ khẽ nhìn mẹ với ánh mắt hơi tiếc nuối nhưng rồi cũng nhanh chóng cười tươi với Nhiên.

- Vậy Bư ở nhà chơi với Nhiên nha!

Nhiên cười tươi gật đầu. Cô Xuân không nói gì, chỉ nhìn Nhiên với ánh mắt cảm ơn nhưng vẫn giữ gương mặt lạnh lùng.

So với việc đi cùng mẹ, Bư thích nói chuyện với Nhiên hơn. Nhiên cũng vậy, ở nơi này chỉ có duy nhất Bư là người có thể khiến cô cảm thấy bớt cô đơn nhất. Anh luôn là người duy nhất hỏi cô có mệt không, luôn là người duy nhất coi trọng cô, anh luôn reo vui mỗi khi trông thấy cô, và chắc chắn là người duy nhất không biết cô là... đĩ. Có lẽ cũng chính vì vậy, khi ở bên anh Nhiên mới có cảm giác mình là một cô gái bình thường..

- Sao anh Bư ngồi đây vậy?

Nhiên mở cửa chuẩn bị đi làm thì thấy Bư đang ngồi trước phòng mình. Gương mặt buồn thiu. Mắt còn vương vài giọt nước. Hình như là vừa khóc. Nhiên vội vàng ngồi xuống đối diện và hỏi :

- Anh Bư khóc sao? Có chuyện gì hả? hay anh bị ngã?

Anh Bư ngước lên nhìn Nhiên với đôi mắt sưng húp:

- Tụi..nó..nói..í..í..là..Nhiên là..người..xấu..tụi..nó..tụi..nó..

Rồi anh lại khóc.. anh khóc nấc lên như một đứa trẻ con bị mẹ đánh đòn oan. Nhiên sững sờ. anh khóc vì Nhiên bị người ta nói là người xấu. lần đầu tiên trong đời có một người đàn ông vì Nhiên mà khóc. Ngay cả Nhiên, khi cô bị người đời khinh khi dè bỉu, cô vẫn dửng dung cơ mà, đã bao giờ cô tự mình khóc cho mình đâu. Vậy mà ngày hôm nay, có một người đã vì cô mà khóc. Nhiên nắm chặt tay anh:

- Anh Bư nín đi, đừng khóc.

- Nhiên không..phải..người ..xấu mà..tụi nó..ó..mới là..người xấu.. – anh lại nấc lên từng hồi khiến Nhiên thêm dằn vặt.

- Anh đừng trách họ. ngoan, anh Bư nghe em này, anh đừng khóc nữa, nín đi, nghe em!

Anh Bư quả thật rất ngoan. Anh không khóc nữa, đưa đôi mắt tội nghiệp nhìn Nhiên. Trong suy nghĩ ngây ngô của mình, anh tin chỉ cần anh nghe lời thì Nhiên sẽ không phải là người xấu nữa.

- Bư không khóc nữa. Nhiên đi nói với tụi nó Nhiên không phải là người xấu đi.. tụi nó không chịu nghe Bư.

Nhiên không biết phải nói gì. Vì người ta nói đâu có nói sai. Nhiên là người xấu, là tượng trưng cho sự nhơ nhuốc của xã hội. Là thể loại bị cô lập trong cái khuôn khổ thuần khiết của một người phụ nữ.

- Em thật sự là người xấu..

- Tại sao? – anh Bư như lại sắp để nước mắt chảy. Vì anh tin Nhiên. Chỉ cần Nhiên nói gì, điều đó đều đúng. Nhưng chính Nhiên lại vừa nói Nhiên là người xấu. đối với anh điều này không thể chấp nhận được.

Nhiên khẽ nắm chặt tay anh,

- Anh Bư có biết đầm lầy không?

Bư gật đầu nhanh.Ra vẻ hiểu biết. Mở to mắt chờ đợi điều Nhiên nói.

- Anh Bư, đầm lầy rất lún. Khi té xuống đó, ta sẽ bị lún dần, lún dần.. càng giẫy giụa, cố thoát ra sẽ càng lún sâu hơn nữa.. Em, đã té xuống đó, và giờ em đã lún rất sâu. Em không lên được nữa. và cũng chẳng có ai kéo em lên cả..

- Bư kéo..Bư sẽ kéo Nhiên lên..

Anh Bư đứng vụt dậy và dùng ánh mắt như khẳng định nói với Nhiên. Anh cố gắng nói thật to như để chứng minh với Nhiên anh có thể làm được.Nhiên nghe sống mũi cay cay, đã rất lâu rồi, cô không khóc. Dù biết, đó chỉ là lời nói của một người thiểu năng, nhưng với Nhiên, nó có giá trị như một lời hứa chắc chắn hơn tất thảy lời hứa của những thằng đàn ông nào từng ngủ với cô.

Tiếng mưa bên ngoài cửa xối xả làm Nhiên giật mình tỉnh giấc. Những cơn mưa đầu mùa thật bất chợt. Mới sáng sớm đã đổ ào một trận không báo trước. cả đêm qua Nhiên đã phục vụ những năm khách. Nhưng giờ lại chẳng thể ngủ lại vì tiếng mưa ào ào trên mái tôn. Nhiên nhớ lại tối đêm qua, có một ông khách sau khi được Nhiên thỏa mãn đã bảo:

- Em đẹp lắm. Rất đẹp.

Nhiên bất chợt nhếch môi. Lời khen của những thằng đàn ông đó chẳng bao giờ khiến cô vui, ngược lại, cô thấy tởm lợm. Bọn họ vui đùa trên thân xác cô rồi giục vài đồng bạc, khen vài câu rồi thảy cái nhìn khinh miệt.Nhiên Kinh tởm. Nhưng cô thấy kinh tởm chính mình hơn. Cô đã chấp nhận để họ giày vò mình còn gì? Đã chấp nhận để họ khinh miệt mình còn gì? Thế hà cớ gì cô có quyền nói tiếng kinh tởm bọn đàn ông? Nhiên miên man nghĩ mà không biết mưa đã hết. Mưa đầu mùa, chóng đến, chóng đi.. Nhiên đứng dậy mở cửa để đón ánh sáng vào phòng. Ít ra lúc này, ánh sáng sẽ làm tâm trạng cô khá hơn. Nhiên thấy một bông hoa sen trước cửa. Nhiên chưa hết ngạc nhiên thì anh Bư đã chạy đến miệng cười tươi:

- Bư hái hoa cho Nhiên.

Nhiên mỉm cười nhẹ nhàng. Rồi chợt nhớ ra, Nhiên lo lắng hỏi:

- Trời mưa mà anh Bư đi hái hoa sao?

Anh Bư gật lia lịa:

- Bư tắm mưa hái hoa cho Nhiên.

- Lần sau anh không được đi tắm mưa nữa, ốm mẹ sẽ lo.

Anh Bư mím môi gật gật đầu như kiểu biết lỗi. Nhưng nhanh chóng hớn hở:

- Nhiên thích không?

- Em thích, hoa đẹp lắm. cám ơn anh Bư.

- Hoa đẹp. Nhiên cũng đẹp.

Anh Bư cười tít mắt nhe hàm răng cười tươi. Trong Nhiên len lên một cảm giác ấm áp đến lạ. Đây không phải là lần đầu tiên có người khen Nhiên đẹp, nhưng lần này trong lòng cô vừa dấy lên một niềm vui không lời. Nó không giống với những lời xáo rỗng cô từng nghe. Bởi đơn giản, những lời khen bọn đàn ông khác dành cho Nhiên là lời khen dành cho một con đĩ. Còn đây là lời khen của một con người mang tấm lòng chân thành nhất với Nhiên , và hơn thế nữa, với anh, Nhiên không phải là một con đĩ, Nhiên là Nhiên, là một cô gái tốt.

Anh Bư muốn học viết chữ. Và tất nhiên muốn Nhiên dạy. Anh học viết tên mẹ, tên anh và tên Nhiên. Anh còn học nhiều chữ khác nữa và học rất nhanh. Có thể là do có Nhiên dạy nên gần như anh tiếp thu nhanh chóng và hào hứng. Anh nghuệch ngoạc từng nét chữ vụng về như trẻ con. Mỗi lần viết được một từ nào là anh lại hoan hỉ vỗ tay rồi quay qua Nhiên nhe hàm răng cười tươi. Nhiên luôn thấy cuộc sống yên bình biết bao trong những giây phút ấy. không sóng gió, không mệt mỏi, và hơn hết, bên cạnh anh, Nhiên không phải là một con đĩ.

Anh Bư khều tay và đưa cho Nhiên một tờ giấy. Nhiên mở ra, " Bư yêu mẹ" . Nhiên reo lên ôm chầm lấy anh :

- Ôi giỏi quá, anh Bư còn biết viết như vậy nữa cơ à . Cô Xuân nhìn thấy chắc hẳn sẽ vui lắm.

- Mẹ nhìn thấy sẽ vui hả Nhiên? – anh Bư ngây ngô hỏi lại.

- ừ, chắc chắn sẽ rất vui. Khi nhận được những lời này từ anh , chắc chắn cô sẽ cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời.

Anh Bư gật gù ngẫm nghĩ rồi thì thầm nhắc lại lời Nhiên"hạnh phúc nhất trên đời"..

Đã đến giờ phải đi làm nhưng Nhiên lại chẳng muốn chui mình ra khỏi phòng. Cô sợ cái cảnh phải oằn mình chịu đựng những gã đàn ông đêm đêm thay nhau hì hục trên thân xác mình, cô sợ cái cảnh phải lò dò đi về khi trời gần sáng, sợ bắt gặp những ánh mắt dò xét của mọi người xung quanh. Nhiên sợ, sợ tất cả những thứ liên quan đến chữ "đĩ".

Nhiên quyết định không đi làm. Cô tự thưởng cho mình một ngày thanh thản không phải làm đĩ. Cô mở cửa đón nhận cơn gió chiều dịu mát và thấy lòng sảng khoái nhẹ.

- Nhiên ơi..

Nhiên nghe tiếng anh Bư sau lưng. Cô quay lại thì thấy anh chìa một tờ giấy cho mình. Nhiên mỉm cười đón nhận, chắc anh lại vừa học được từ mới. Rồi bỗng nụ cười chợt tắt, Nhiên đứng sững và nghe tim đập mạnh. " Bư yêu Nhiên" ..

- Nhiên có hạnh phúc không?

- Sao anh Bư lại viết vậy?

- Nhiên nói ai nhận được những lời này là người hạnh phúc nhất trên đời mà. Bư muốn Nhiên cũng được hạnh phúc nhất trên đời.

Anh Bư trả lời hồn nhiên như một đứa trẻ. Có biết đâu trong Nhiên đang trrỗi dậy bao nỗi niềm khó tả. một chút vui sướng, một chút lo lắng, và cả một chút tan vỡ...

- Anh Bư có hiểu yêu là sao không?

Bư mím môi, chân di di trên đất, hệt như một chàng trai bối rối:

- Bư biết.

- Biết thế nào?

- Bư yêu Nhiên này..

Nhiên im lặng. Không hiểu sao cô nghĩ đó là thật. Người con trai đứng trước mặt cô cơ bản là một người không thể cảm nhận được thế nào là yêu cơ mà. Thế sao cô lại tin là tình cảm trong anh dành cho cô là tình yêu? Hay bởi tình cảm ấy là của chính cô? Không thể được. Cô là một con điếm. căn bản cô không có quyền yêu và được yêu. Hay nói cách khác Nhiên không dám. Anh hệt như một tờ giấy trắng, suy nghĩ anh thuần khiết, ngây ngô. Còn Nhiên, Nhiên mang trong mình nhiều vết nhơ. Nhiên không có quyền bước vào thế giới vốn dĩ sạch tươm ấy rồi vấy bẩn nó. Với Nhiên, tình yêu, là một thứ xa xỉ..

- Tôi cũng đã từng làm gái..

Cô Xuân lên tiếng xóa tan cái không khí im lặng bao trùm giữa cô và Nhiên tự nãY giờ. Nhiên thoáng một chút ngạc nhiên nhưng rồi cũng nhanh chóng lấY lại vẻ bình tĩnh. Giờ thì Nhiên đã hiểu vì sao anh Bư không có cha. cô Xuân tiếp tục:

- Tôi đã phải khó khăn lắm mới giữ được thằng Bư và sinh nó ra, nó là cả niềm Yêu thương vô bờ bến của tôi.. tôi luôn muốn những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với nó..

Nhiên nghe cổ họng mình khô đắng.. Nhiên biết cái vỡ tan trong lòng mình đang dần đến. Nhiên biết cô Xuân sẽ nói gì..

- Tôi không ghét cháu, tôi hoàn toàn thông cảm với cháu. Tôi hiểu cảm giác dằn vặt của một gái điếm không Yêu nghề. Bởi chính tôi cũng từng như thế. Nhưng , cháu và thằng Bư là không thể. Cháu hiểu điều đó mà đúng không? Nó đã nói với tôi " mẹ ơi con muốn cưới Nhiên". cháu có biết không, phút giâY ấY tôi thấY nó như 1 người tỉnh táo, nhưng tôi lại sợ. Tôi thật sự rất biết ơn cháu.cháu đã gần như khiến cuộc sống của nó có thêm màu sắc, khiến nó một phần biết Yêu như người bình thường. Nhưng tôi là mẹ. cháu ơi, lòng người mẹ rất ích kỉ. Tôi muốn thằng Bư phải nhận được những gì tốt đẹp nhất mà tôi có thể làm cho nó. Nó là một đứa tội nghiệp. nó không có cha, nó kém thông minh. Nó đã có một người mẹ làm đĩ. Và, tôi không muốn nó lại có một người vợ làm đĩ..

Nước mắt cô Xuân chảY dài hai bên má mặc dù vẫn giữ giọng nói đều đặn bình tĩnh.. ánh mắt cô vẫn hiền hậu nhìn Nhiên nói từng lời từng chữ như từng vết dao cứa tim Nhiên, không phải là những lời nói caY độc, mà là lời nói của một người mẹ hết mực thương con. Nhiên hiểu, Nhiên hiểu nỗi lo của cô, Nhiên hiểu sự ích kỉ của cô, hiểu cả cái nhìn dằn vặt băn khoăn trong mắt cô. Nhiên đã vô tình khuấY động cuộc sống Yên bình của cô và anh Bư. Nhiên chưa từng nghĩ sẽ dám làm như thế. Vốn dĩ đĩ là không được Yêu. quY luật đó chẳng phải Nhiên đã tự đặt ra cho mình sao? Cớ sao lại để tim mình đập mạnh trước một người đàn ông "không thể".. Đúng, anh Bư, Nhiên không thể Yêu, Nhiên không thể nghĩ tới, Nhiên không thể nhớ về..Nhiên, phải rời xa..

- Bư xin mẹ cưới Nhiên. giống như trên tivi ấY. Bư là chồng, Nhiên là vợ nha.

Anh Bư quơ quơ quả táo trước mặt Nhiên rồi nhảY tung tăng xung quanh. Vừa nói vừa hát sung sướng Yêu đời ra vẻ hạnh phúc. Nhiên nhìn anh thật lâu. Thật lâu. Nhiên ngắm đôi mắt biết cười, ngắm gương mặt hiền hậu, ngắm sự hồn nhiên thuần khiết của người đàn ông duY nhất đem lại sự Yên bình nơi tâm hồn đầY sóng gió của cô. Nhiên muốn lưu giữ lại những hình ảnh thật đẹp của anh, để cô được nhớ về, để cô tìm được lại sự bình Yên nếu sau nàY gục ngã. Người đàn ông duY nhất cho cô cảm nhận được sự ấm áp, người đàn ông duY nhất cho cô biết thế nào là Yêu. người đàn ông duY nhất khiến trái tim cô rung động. người đàn ông duY nhất không nằm trong " bọn đàn ông". Và, người đàn ông duY nhất không xem cô là đĩ..

- Sao Nhiên khóc vậY?

Anh Bư lo lắng nhìn Nhiên, rồi đưa taY lau nước mắt. Anh cuống quYt như trẻ con bị chảY máu, không biết phải làm sao. Cứ nhảY lên nhảY xuống chực như muốn khóc

- Nhiên bị đau hả? Nhiên đừng khóc. Bư cho Nhiên táo nha. Táo ngon. Ngon lắm.

Nhiên nghe tim mình đau nhói. Nhiên thấY lồng ngực sắp nổ tung bởi những cái nấc nghẹn Nhiên cố kìm nén. Anh Bư đang lo lắng dỗ Nhiên thì chợt phát hiện trên taY Nhiên xách vali

- Nhiên đi đâu vậY ?

- Em đi. Đi xa chỗ nàY.

- Khi nào Nhiên về?

- Không về nữa.

Đôi mắt anh hoang mang. Đỏ hoe. Anh nhìn Nhiên trách móc.

- Sao lại không về? hả Nhiên? sao lại không về.

- Anh hỏi nhiều quá. Anh phiền quá biết không? Em ghét anh nên không về. anh hiểu chưa?- Nhiên quát thật to. Đến nỗi anh Bư lặng người sững sờ. hai dòng nước mắt lăn xuống mỗi lúc mọt nhiều nhưng anh vẫn không đưa taY lau, anh đứng như vậY và nhìn Nhiên với ánh mắt hoang mang. Anh giục luôn trái táo trên taY. Anh lăp bắp bằng giọng ngấn nước:

- Nhiên đừng đi. Nhiên đừng ghét Bư nữa. Bư sẽ không phiền nữa. không phiền nữa. à, Bư không hỏi nhiều nữa là được đúng không? Nha Nhiên? – rồi anh òa khóc để mặc nước mắt tuôn chảY, anh ôm lấY Nhiên thật chặt như sợ cô chạY mất.

Nhiên đau đớn đứng lặng Yên. Nhiên biết anh cũng sẽ đau lắm. Nhưng tấm lòng người mẹ kia sẽ còn đau hơn. Nhiên đã hứa sẽ rời xa anh, Nhiên phải làm. Bởi chính Nhiên cũng muốn như thế. Cuộc sống vốn dĩ Yên ổn của anh không thể bị Nhiên làm phiền.vì Nhiên, là một con đĩ...

- Anh ở lại giữ gìn sức khỏe..

Nhiên lạnh lùng gạt taY anh ra. Mắt không nhìn anh. Cô đưa taY lau vội dòng nước mắt sắp không thể giấu nổi. cố nói thật nhanh những câu lạnh lùng để không bị cơn nghẹn nơi cổ họng chặn lại:

- Anh Bư, em thật sự rất ghét anh.em là người xấu.Nên em rất ghét anh.

Rồi Nhiên bước đi. Để lại anh phía sau với nỗi bàng hoàng chưa kịp chấp nhận. Nhiên nghe tiếng nấc nghẹn phía sau lưng. Nhiên nghe tiếng lòng rạn vỡ. Nhiên nghe cả những tiếng đau đớn đang cào xé trái tim người con trai tội nghiệp kia. Cô đã tạo ra một tổn thương quá lớn, quá sức chịu đựng của anh. Nhiên đưa anh vào sự đớn đau đến tột cùng mà lẽ ra anh không phải nhận. cô rời bước khỏi đâY cũng là rời bước khỏi cuộc đời anh, để anh không phải chịu thêm những tổn thương mà có lẽ sẽ còn đau hơn nếu Nhiên bên anh. Anh sẽ mau quên cô thôi, Nhiên mong là như vậY. anh sẽ sớm tìm về với cuộc sống bình Yên như trước khi có cô. Vô tư, vui vẻ, hạnh phúc..Riêng Nhiên, Nhiên sẽ luôn nhớ về anh, như một kí ức đẹp nhất trong cuộc đời mình.. " tạm biệt anh, anh Bư"

***

- Nhiên không phải người xấu.

- Bư kéo.. Bư sẽ kéo Nhiên lên..

- Hoa đẹp.. Nhiên cũng đẹp..

- Bư Yêu nhiên nàY..

- ..Bư muốn Nhiên cũng được hạnh phúc nhât trên đời..

- .. Bư là chồng, Nhiên là vợ nha..

Heni

 

Ngày đăng: 06/07/2015
Người đăng: Thu Hiền Nguyễn
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Henry Ford - worry quote
 

Một người sợ tương lai, sợ thất bại thì đã tự giới hạn năng lực của mình.

by Henry Ford

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage

Địa chỉ tin cậy mua đặc sản Điện Biên - dienbienfood.com