Gửi bài:

Em yêu anh nhưng anh yêu cô ấy

Mấy hôm nay trời Sài Gòn đã trở lạnh. Không khí giống như những ngày Noel đến. Em nhớ đến mùa đông năm nào khi có anh bên cạnh. Em nhớ anh, nhớ rất nhiều, ở Hà Nội phương xa thời tiết cũng đang lạnh lắm, anh có nhớ đến em chút nào không nhỉ?

***

Mỗi khi thời tiết như thế này em lại nhớ đến anh nhiều hơn, nhớ đến những kỷ niệm của 2 đứa ngày nào. Kỷ niệm của anh và em luôn gắn liền với mùa đông lạnh giá. Nhưng lúc đó cái lạnh được sưởi ấm bởi tình yêu nồng ấm và hạnh phúc của hai ta. Mọi chuyện tuyệt vời, cứ ngỡ như một giấc mơ, đến và đi quá nhanh đến nỗi em không thể nắm giữ, giật mình tỉnh dậy thì mọi chuyện đã qua mất rồi.

em-yeu-anh-nhung-anh-yeu-co-ay

Báo chí mấy ngày qua vẫn cứ đưa tin Sapa có băng giá, Hà Nội trở lạnh. Tâm trạng em lại trĩu nặng, em lại nghĩ về anh và những kỷ niệm cùng anh nhiều hơn. Sapa ư? Hà Nội ư? Mùa đông ư? Noel ư? Làm sao ta quên được đây. Làm sao đây? Sapa ơi, ước gì em xóa nhòa được ký ức về kỷ niệm chuyến đi đó. Hà Nội ơi, ước gì em xóa nhòa được ký ức về một khoảng thời gian ngắn hạnh phúc nơi đó. Noel ơi, ước gì chẳng còn có ngày Noel nữa để em không phải buồn khi Noel đến.

Hạnh phúc tưởng chừng như là một điều giản đơn, nhưng em vẫn mãi không nắm giữ được. Phải chăng đó là một định mệnh mà em vẫn không thể vượt qua được. Gần đây em có hỏi anh "Nên lấy người mình yêu hay người yêu mình?". Anh đã trả lời em là "Nên lấy người mình yêu". Vậy là hiện tại em chỉ có thể lấy anh, vì em vẫn còn yêu em rất nhiều, nhưng thật không may mắn là hiện tại người em yêu không còn là em. Sao cuộc sống của mỗi chúng ta luôn là một vòng luẩn quẩn, có một người con trai yêu mình, nhưng em lại yêu anh, còn anh thì lại yêu người con gái khác...

Em cũng đã nhận được email của anh, anh nói là bất cứ khi nào em cần thì cứ gọi cho anh, anh sẽ giúp em tất cả trừ chuyện tình cảm. Em đọc mà nghẹn cả lòng, anh có biết hiện tại điều em cần nhất là gì không, đó là tình cảm của anh đấy... Anh biết không, mỗi khi điện thoại có tin nhắn hay cuộc gọi, em vẫn mong đó là của anh, em biết nếu muốn điều đó thì em phải chủ động gọi điện thoại hay nhắn tin cho anh, em cũng muốn được nghe giọng nói của anh, được trò chuyện cùng anh, nhưng rồi em nghĩ thôi cũng chẳng để làm gì nữa, cũng chẳng giải quyết được gì nữa, chỉ buồn thêm sau đó thôi, nên em lại không gọi điện thoại hay nhắn tin cho anh nữa.

Em nghĩ lấy người mình yêu vì lý do nào đó có thể sẽ khổ trong việc lập gia đình, nhưng em cảm thấy hạnh phúc vì được lấy người mình yêu (dĩ nhiên người đó cũng phải yêu mình). Còn lấy người yêu mình thì có thể sẽ sung sướng trong việc lập gia đình, anh ấy lo toan tốt cho cuộc sống gia đình, cuộc sống gia đình sẽ bình yên, nhưng hạnh phúc sẽ không nhiều.

Em chẳng biết nên lấy người mình yêu hay người yêu mình. Áp lực của bản thân và gia đình về việc lập gia đình đã xuất hiện trong em ý nghĩ lấy đại người nào đó cho xong, dù có thể em không yêu người ta nhưng khi sống với nhau sẽ phát sinh tình cảm. Nhưng em sợ, sợ một kết cục không tốt cho cả hai, tội nghiệp cho anh ấy lắm, anh ấy chẳng có tội gì, chỉ có em là có tội vì không yêu anh ấy, anh ấy không nên gánh cái tội của em.

Giờ cảm xúc của em chẳng còn nữa, em chẳng còn cảm thấy có hứng thú với ai ngoài anh. Đi chơi với những người con trai khác lại làm em nhớ về anh nhiều hơn. Em chán bản thân mình thật, tại sao em phải nặng tình như thế nhỉ? Tình yêu là thế ư? Em ghét tình yêu.

Em chỉ thương những người con trai đến với em sau này, vì em không thể yêu được như trước nữa, em không còn nồng nhiệt và say đắm trong tình yêu nữa,em không còn háo hức thức cả đêm để làm những món quà, em không còn trau chuốt bản thân khi đi chơi,em không còn háo hức và nôn nao chờ ngày hẹn gặp.

Em luôn cảm thấy tự tin, bản lĩnh và mạnh mẽ trong công việc và những mối quan hệ khác. Nhưng trước anh,em luôn cảm thấy có chút nhút nhát, yếu đuối và thiếu tự tin, em không biết tại sao nữa, chẳng giải thích được, phải chăng vì quá yêu anh nên em bối rối thế không nhỉ? Em chán em lắm.
Ngày xưa em nghĩ lấy chồng là điều đơn giản, nhưng hiện tại lại quá khó, không phải là tem không có ai để lấy, chỉ đơn giản vì em không cam chịu lấy người con trai em không yêu, còn người em yêu thì em lại không thể lấy. Giờ em phải làm sao đây?

Có những bài hát mà mỗi lần em nghe mà tâm trạng biết bao. Có khi sợ không dám nghe nữa. "... Giờ đây em biết em đã mất anh rồi đấy, ngày mùa đông đến nghe vắng xa tiếng mưa phùn rơi, lòng em đau đớn nhưng trái tim vẫn như thầm nói, còn yêu mãi. Giờ đây em biết em mất anh rồi đấy, lòng em đau đơn nhưng trái tim vẫn như thầm nói, em mãi yêu anh,em mãi yêu anh, em vẫn yêu anh, ...

Bài Thánh ca đó còn nhớ không anh, Noel năm nào chúng mình có nhau... Rồi mùa giá buốt cũng qua mau, lời hẹn đầu ai nhớ dài lâu, rồi một chiều áo trắng thay màu, anh qua cầu xác pháo bay sau, lời nguyện cầu chúa có nghe không, sao bây giờ mình hoài xa vắng, bao nhiêu đêm chúa xuống dương gian, bấy nhiêu lần con nhớ người yêu....

Em vẫn mãi mong anh sẽ trở lại bên em! Em nhớ và yêu anh thật nhiều!

 

Ngày đăng: 10/03/2020
Người đăng: Nguyễn Khánh Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Cuộc thi sáng tác trên truyenngan.com.vn Tháng 11 2018. Chủ đề: Những câu chuyện cuộc đời
Nấm Linh Chi khô Điện Biên
Chúng em đều tưởng
 

Chúng em đều tưởng rằng sau khi trưởng thành là có thể mãi mãi được đồng hành với nhau, và thế là cố gắng trưởng thành, bất chấp mọi hậu quả, tuy nhiên khi đã đến độ tuổi phải nói lời tạm biệt với tuổi trẻ, mới chợt phát hiện ra rằng, hóa ra trưởng thành chỉ khiến chúng em phải xa nhau...

Năm tháng vội vã - Cửu Dạ Hồi

 
Zokadice - Yahtzee with friends

Truyện mới cùng mục

Fanpage