Gửi bài:

Một câu chuyện

Tiết Văn. Cô giáo kể một câu chuyện: "Ngày xưa, có một người làm công việc thu thuế, nhà rất giàu. Hắn ta rất độc ác. Người hắn lùn tịt, béo quay. Hắn luôn tìm đủ mọi cách để lấy được nhiều tiền bạc từ những người nông dân đến nộp thuế cho hắn...

***

Một hôm có một bác nông dân dến xin khất hắn sang lần khác nộp tiền vì trong nhà bác không còn đến một hột gạo mà ăn. Bác năn nỉ đến gẫy lưỡi hắn mới chấp nhận. Bác nông dân ra về nhưng vô ý đánh rơi một đồng tiền vàng, nhiều gấp bao nhiêu lần số tiền bác phải nộp thuế.

Hắn nhìn thấy bèn lấy chân dẫm lên và tự nhủ: "Cho mày chết, có tiền không chịu nộp thì ông lấy hết". Bác nông dân ra khỏi cửa thấy mất tiền liền quay lại hỏi. Hắn nói: "Mày mà cũng có tiền để rơi ở cửa quan à? Thôi xéo đi cho khuất mắt".

Bác nông dân cố nài nỉ: "Đó là tiền người ta nhờ tôi mua thuốc, ông có nhặt được làm ơn cho tôi xin". "Ta mà thèm sờ vào đồng tiền bẩn thỉu của nhà ngươi à? Thôi cút ngày". Bác nông dân không biết làm thế nào đành lủi thủi ra về...

bác nông dân lủi thủi ra về

Trời lũ lụt mất ba hôm, tên thu thuế không về nhà được đành phải ở lại nơi làm việc. Khi trời quang mây tạnh, hắn quay về nhà và thấy vợ hốc hác, đầu bù tóc rối. Nhà cửa lung tung, lôn xông.

Hắn rất ngạc nhiên và hỏi vợ: "Con đâu, mình?". Vợ hắn trả lời: "Con chết rồi". Hắn hét lên: "Chết rồi, tại sao nó chết, ôi đứa con trai bé bỏng yêu quý của ta, tại sao nó chết?". Vợ hắn đau khổ trả lời:

"Trước khi bão lũ, con mình bị ốm, em đã nhờ bác hàng xóm đi mua thuốc hộ. Em biết bác ấy không ưa anh nên dặn với vợ bác ấy đừng bảo là em nhờ. Nhưng không hiểu sao, bác ấy bảo rằng, bác ấy đánh mất tiền ở chỗ làm việc của anh. Sau đó bão lũ quá, em không thể mua thuốc cho con, nó ốm nặng quá và đã chết..."

Hắn đứng như trời trồng, mặt xanh mét không nói được câu nào..."

Cả lớp ào ào.

-  Đáng đời, đồ cái thằng độc ác!

- Cho mày chết, tham cho lắm vào!

Riêng một cô bé ngồi suy tư rồi quay sang thì thầm với bạn: "Tội nghiệp thằng bé quá. Nó còn quá nhỏ để gánh chịu việc làm sai lầm của bố nó. Tại sao người ta lại bắt nó chết như vậy? Có tàn nhẫn quá không hay đó quả thật chỉ là một sự tình cờ...?".

Ngày đăng: 28/10/2012
Người đăng: Beoni
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Có thể bạn thích

Cuộc thi sáng tác trên truyenngan.com.vn Tháng 11 2018. Chủ đề: Những câu chuyện cuộc đời
Ludo Saga - Cờ cá ngựa hay nhất hành tinh
Leo Buscaglia about risk
 

Cười thì sợ giống người điên.
Khóc thì bị kêu mềm yếu.
Đưa tay kết bạn thì rủi ro khi quan hệ.
Chia sẻ tâm tư thì như phơi bày trần trọi bản thân.
Đem ý tưởng, giấc mộng của mình trình cho đám đông mang rủi ro bị gọi là ngây thơ.
Yêu lỡ không được đền đáp.
Sống thì chịu rủi ro về cái chết.
Hy vọng mang rủi ro tuyệt vọng.
Cố gắng thì bị rủi ro vì thất bại.
Nhưng các rủi ro phải được chấp nhận và vượt qua vì cái nguy hiểm nhất cho đời người là không dám làm gì rủi ro.
Người không dám rủi điều gì là người không làm được điều gì, không có gì, và trở thành vô nghĩa.
Người ấy có thể tránh được những đau đớn và buồn bã, nhưng bạn đó sẽ không học gì, cảm nhận gì, thay đổi gì, phát triển gì hay yêu ai và sống thế nào.
Trói buộc vào nỗi sợ, người ấy biến thành nô lệ và từ bỏ tự do cho mình.
Chỉ những ai dám nhận rủi ro, người ấy mới thực sự tự do.

Leo Buscaglia

 
Zokadice - Yahtzee with friends

Truyện mới cùng mục

Fanpage