Gửi bài:

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn

Có một người vừa trở về nhà sau một chuyến du ngoạn bằng tàu thủy, anh ta thích chí khoe với mọi người về chuyến đi của mình.

***

- Tôi đã được chiêm ngưỡng những cảnh tượng tuyệt diệu mà có lẽ ngay cả trong mơ các cậu cũng không hình dung được. - Anh ta bắt đầu khoác lác. - Một lần, tôi nhìn thấy một chiếc tàu thủy dài nhất thế giới. Viên thuyền trưởng đứng ở đuôi tàu, ông lệnh cho một cậu bé phục vụ dưới tàu chuyển cho vị thuyền phó thứ nhất đang đứng ở đầu tàu một bức thư.

Khi nhận lệnh của thuyền trưởng, chú bé ấy chỉ mới khoảng mười tuổi. Thế nhưng, khi cậu đã trở thành một ông lão có chòm râu bạc trắng dài chạm đến sàn tàu, cậu bé vẫn chưa chạy đến chỗ cột buỏm. Tôi không thế nào chờ xem cậu ấy có đủ tuối thọ để đi hết hơn nửa quãng đường còn lại hay không.

chú bé khoác lác

Những người bạn của anh chàng nghe vậy trố mắt nhìn nhau thán phục. Nhưng có một người khác lên tiếng:

- Chuyện đó có gì ghê gớm đâu. Không cần phải đi xa như cậu mới được chứng kiến những cảnh tượng lạ lùng như vậy đâu. Ngay tại khu rừng trên ngọn đồi kia thôi cũng có chuyện lạ lùng rồi. Tôi biết ở đó có một cái cây cao đến nỗi ngọn của nó chọc thủng cả trời xanh.

Một lần, có một chú chim cố sức bay lên ngọn cây, nhưng chỉ bay đến cành cây thứ ba thì nó đã không bay nối nữa vì quá già. Nó đậu lại tại nhành cây đó và đẻ ra một quả trứng. Chim non đạp vỏ trứng chui ra lại tiếp tục cuộc hành trình còn dở của chim mẹ. Đã bảy thế hệ nối tiếp nhau kể từ chú chim đầu tiên ấy nhưng tống cộng chiều dài quãng đường chúng đã bay vẫn chưa được nửa chiều dài của thân cây.

- Đúng ià chuyện bịa đặt. - Anh bạn vừa đi du lịch vé chế giễu - Trong đời tôi chưa từng thấy ai nói dối trắng trợn như cậu.

- Vậy tớ hỏi cậu, - người kia nói, - nếu không có cái cây cao như vậy thì người ta lấy gì để làm cột buồm cho con tàu dài kỳ lục trong chuyện cậu vừa kể?

Trích "Tuyển tập truyện hay dành cho thiếu nhi" - Tập 3 - William J. Bennett

Ngày đăng: 14/12/2012
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Có thể bạn thích

Nấm Linh Chi khô Điện Biên
Leo Buscaglia about risk
 

Cười thì sợ giống người điên.
Khóc thì bị kêu mềm yếu.
Đưa tay kết bạn thì rủi ro khi quan hệ.
Chia sẻ tâm tư thì như phơi bày trần trọi bản thân.
Đem ý tưởng, giấc mộng của mình trình cho đám đông mang rủi ro bị gọi là ngây thơ.
Yêu lỡ không được đền đáp.
Sống thì chịu rủi ro về cái chết.
Hy vọng mang rủi ro tuyệt vọng.
Cố gắng thì bị rủi ro vì thất bại.
Nhưng các rủi ro phải được chấp nhận và vượt qua vì cái nguy hiểm nhất cho đời người là không dám làm gì rủi ro.
Người không dám rủi điều gì là người không làm được điều gì, không có gì, và trở thành vô nghĩa.
Người ấy có thể tránh được những đau đớn và buồn bã, nhưng bạn đó sẽ không học gì, cảm nhận gì, thay đổi gì, phát triển gì hay yêu ai và sống thế nào.
Trói buộc vào nỗi sợ, người ấy biến thành nô lệ và từ bỏ tự do cho mình.
Chỉ những ai dám nhận rủi ro, người ấy mới thực sự tự do.

Leo Buscaglia

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage