Gửi bài:

Người chiến thắng trong cõi sinh tử

Vào thời khắc của mình, khi mà thân thể được tẩy gội sạch sẽ, trong lúc nằm lơ ngơ chờ đợi một trạng thái dễ chịu hiếm hoi, ông già lại bị đánh thức bởi một hạt bụi mềm như tro tàn từ một rặng cây nào đó.

(truyenngan.com.vn - Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Những câu chuyện cuộc đời")

***

Chuyện từ nhiều năm trước, vào một ngày thu, vị ẩn sĩ quay về nơi trú ẩn của mình sau những rặng cây, ông bắt gặp trong căn chòi màu đất một thằng bé đang cuộn tròn trên bếp, mình quấn một cái khăn cũ. Nó đã nằm đó suốt mùa hè, lả đi vì đói, hai cánh tay khẳng khiu vùi trong tro lạnh. Mùa thu qua đi rất nhanh. Thằng bé được hồi sinh bằng một món cháo loãng của vị ẩn sĩ. Nó sống yên ổn hết mùa đông dưới sự che chở của ân nhân mà năm mươi năm sau, trong lúc phủi một hạt bụi bám trên nếp đại phục, nó đã nghĩ tới ông với nỗi buồn thắt lòng.

nguoi-chien-thang-trong-coi-sinh-tu

Thằng bé siêng năng và kiên nhẫn phi thường. Những buổi mai tinh mơ, khi vị ẩn sĩ còn chìm trong cơn nhập định, nó đã một mình tha thẩn dưới những cành khô đang thay lá. Khi những chùm hoa phù dung cuối cùng rụng xuống mái hiên màu đất, thằng bé bắt đầu rung động bởi những giấc mộng thường tìm tới nó mỗi đêm từ xa thẳm chân trời, ở bờ bên kia con sông, nơi luôn bị che lấp bởi rặng cây. Thế giới đó huyền ảo và quyến rũ tới mức một đôi lần nó đã khóc nấc lên trong giấc mơ.

Một đêm vị ẩn sĩ gọi nó đến. Ông chỉ cho nó một cái ghế vừa mới làm từ những cây trâm bầu tươi. "Ngồi xuống, ta sẽ cho con nghe." Vị ẩn sĩ lấy ra một cây sáo sáu lỗ. Cây sáo vừa mới chuốt, sắc nhựa chưa sẫm màu. Thằng bé ngồi lên ghế. Ban đầu nó cảm thấy đau buốt, nhưng khi tiếng sáo cất lên, hồn nó đột nhiên nhẹ hẫng. Tiếng sáo đưa nó băng qua đồng nước lơ thơ những cành khô. Ở đó, nơi xa thẳm chân trời, có một con sông màu xám đang giận dữ trèo qua những ghềnh đá và những ngư thuyền đang run rẩy trên bọt sóng.

Ở đó, nó bắt gặp vô số xác chết của gia súc đang trôi nổi khắp dòng sông, vô số thiếu nữ đang ngồi nhìn dòng sông ngập những xác chết gia súc với những giọt nước mắt lăn dài trên má. Và cuối cùng là vô số những chiến binh què cụt đang rối rít xua rắn trên bãi sông bằng những khúc gậy ngắn. Thằng bé bật dậy. Máu từ những vết thủng do gai trâm bầu ở mông và đùi nhỏ xuống từng giọt." Con hiểu thầy muốn con phải làm gì". Ẩn sĩ dịu dàng nhìn nó: "Tại sao con lại nói với ta điều đó?"." Bởi vì con không thể làm được như thầy". Thằng bé lắc đầu: "Tiếng sáo của thầy chưa cho con thấy được niềm vui của người chiến thắng".

Mùa xuân thứ hai, thứ ba, rồi thứ mười trôi qua, thằng bé vẫn sống bình yên với ân nhân của nó trong căn chòi màu đất. Lúc này nó đã trở thành một chàng trai khoẻ mạnh, bản lĩnh với biết bao khát vọng, tham vọng mãnh liệt trong từng mạch máu. Trong lúc đó, vị ẩn sĩ ngày càng mòn mỏi trên con đường khổ hạnh. Ông không còn tự chuyển động trên đôi chân của mình được nữa.

Rồi một mùa xuân nữa trôi qua, thằng bé đã kết xong một chiếc bè nhỏ bằng những khúc gỗ lấy từ rặng cây. Nó quyết định vượt qua bãi đồng nước. vào thời điểm này, tất cả những tri thức thằng bé có được về cái nơi xa thẳm chân trời ấy đều chỉ là những cảm giác. Phải đến gần năm mươi năm sau, thằng bé năm nào mới biết rõ về cái thế giới mơ ước thuở đó.

Một ngày tàn xuân, giữa cơn hấp hối, vị ẩn sĩ gọi thằng bé đến bên giường bệnh: "Này con, thời khắc của ta đã đến. Ta muốn nghe con nói về những gì con nung nấu. Chàng trai trẻ quỳ sụp xuống:" Thầy ơi, con sẽ đi tìm điều mà thầy chưa cho con nhìn thấy."

Vị ẩn sĩ thở dài: "Thôi con đi đi và đừng bao giờ quên, sinh tử chính là nỗi ô nhục lớn nhất của đời người". Chàng trai trẻ lẳng lặng lui ra ngoài. Khi cậu trở vào, căn chòi đã nồng nặc tử khí. Bên ngoài những rặng cây đang chìm trong biển lửa. cậu đứng rất lâu bên giường ân nhân trước khi chôn cất người. Đó là lần đầu tiên cậu nhìn thấy cái chết, nhưng cậu không thấy nỗi ô nhục nào cả.

Năm mươi năm sau, có một lần ký ức mờ nhạt của chàng trai trẻ năm xưa chợt bùng lên khi đứng trước lằn ranh sinh tử mỏng manh. Kỷ niệm chỉ thoáng qua nhưng đủ để nỗi buồn trong ông làm ông ngẹn ngào. Đó cũng là cơn phiền muộn duy nhất trong những năm tháng tìm kiếm niềm vui chiến thắng của đời ông.

Lúc này, ông là người chiến thắng. Nhớ lại khi xưa, ông đã chặt đứt một ngón tay sau khi đốt trụi rặng cây và dặn lòng phải không để những lời sư phụ ông nói trong cơn hấp hối làm ảnh hưởng đến ý chí, quyết tâm của ông. Ông đã cố gắng rất nhiều và rất lâu để thôi không nghĩ đến món cháo loãng đã cứu sống sinh mạng ông và tất nhiên, ông không thấy nỗi ô nhục nào trong những hạt gạo bần hàn đó.

Khi thời khắc đến, với thân thể được tẩy gội sạch sẽ, ông không trải qua cơn hấp hối nào hết. Ông ra đi thanh thản trước nụ cười của một chàng trẻ mà tính cách y hệt như ông khi xưa - người mà ông hết lòng thương yêu trong hành trình tìm kiếm chiến thắng đời mình - con trai ông.

Nguyễn Minh Hoàng

Ngày đăng: 22/11/2018
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Gia vị người Thái Tây Bắc
THIỀN SƯ THÍCH NHẤT HẠNH KỂ CHUYỆN TÌNH YÊU  Đọc thêm tại: http://stardaily.vn/vn/doi-song/18437/thien-su-thich-nhat-hanh-ke-chuyen-tinh-yeu-va-tinh-duc.html | Stardaily.vn
 

Này người trẻ, bạn nghĩ về tình yêu của mình đi, có “từ bi hỉ xả không”? Bạn hãy can đảm tự hỏi mình rằng “Người yêu ta có hiểu niềm vui nỗi khổ của ta không? Có quan tâm đến an vui hàng ngày của ta không? Người ấy có nâng đỡ ta trên con đường sự nghiệp không?...” Và tự hỏi lại mình, liệu bạn có đang thành thực với tình yêu của mình?! Liệu tình yêu của bạn đã đủ “từ bi hỉ xả”?!

Thiền sư Thích Nhất Hạnh

 
Zokadice - Yahtzee with friends

Truyện mới cùng mục

Fanpage