Gửi bài:

Một chút thương thương

(truyenngan.com.vn - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau đi")

Cuộc đời mỗi người là một chặng đường riêng, những mối quan tâm riêng, và rồi tôi và em không còn liên lạc nữa, xóa điện thoại, xóa yahoo, lặng lẽ xa nhau, mất tin nhau một thời gian như nhiều năm về trước. Không lý do. Tôi và em lại là những con người xa lạ đã từng biết nhau.

***

Vòng xe đều đều, không nhanh không chậm, nhẹ nhàng và từ tốn, em đạp xe thong dong trên đường phố. Tôi ấn tượng bởi cái cách đạp xe ấy. Cách đạp xe của một người điềm đạm, tĩnh tại.

Tôi lặng lẽ đạp xe sau lưng em, lâu rồi không đạp xe như thế. Đã thành thói quen cứ mỗi lần lên xe là tôi lại đạp phăng phăng cho mau tới rồi mau về, nhưng tự nhiên hôm nay có ngẫu húng đạp tàng tàng phía sau em. Vừa đi vừa cảm sự thư thái khi đi xe chầm chậm, cũng thú vị ra phết, nghe tiếng vòng xe cót két vang đều đều, nhìn dăm ba chiếc lá sa cành, chao đảo trong gió, chạy sột soạt trên đường rồi chui toạt xuống cống, thế là xong một kiếp lá rơi.

- Ủa, em về đường này à?

- Ơ...Chị...Dạ....Chị ở đâu?

- Chị ở Âu Cơ.

Hết kiên nhẫn, hóa ra đạp xe chậm mỏi chân quá, tôi đạp lên song song và bắt chuyện. Tôi vẫn hay thấy em đi về đường đó, nhưng có bữa đạp qua như đạp qua một người xa lạ chứ không hỏi. Đó là lần đầu tiên tôi nói chuyện với em.

Tôi gặp em trong lớp vẽ luyện thi. Hình ảnh đầu tiên tôi thấy là một cậu bé ngồi nơi góc phòng, mái tóc phủ hờ trên trán chăm chú vẽ vẽ, xóa xóa, rồi lại nhìn người mẩu, sải tay đưa bảng vẽ ra xem bóng, rồi lại thu về cậm cụi vẽ như một con ong cần mẫn, vẽ với tất cả niềm đam mê.

Ở em có một điều gì đó thu hút ánh nhìn của tôi mà tôi chẳng thể lý giải được. Tôi lân la bắt chuyện.

"Em vẽ đẹp quá, học lâu chưa? "

"Dạ, từ đầu năm chị. "

Một chút thương thương

Một câu trả lời vừa đủ rồi em lại cuối xuống chăm chú vẽ, không nói gì thêm, có vẻ như là một cậu bé ít nói. Tôi không biết gì về vẽ, nói đúng hơn là chưa bao giờ vẽ. Tôi vừa tốt nghiệp đại học ngành du lịch, nhưng tự nhiên thấy bạn bè học hay hay tôi lại nổi hứng đi học thi Kiến Trúc với suy nghĩ "thi thử chơi cho biết" và cơ duyên đưa tôi vào lớp này biết em.

Hai tháng vẽ vẽ, gôm gôm nhanh chóng trôi qua trong sự biết mà chẳng thành quen giữa tôi và em, nhưng trong lòng tôi bỗng dưng có những nét vẽ rối rắm của cảm xúc. Cũng trên một con đường đi về mỗi ngày, nhưng những vòng xe cứ hững hờ lướt qua nhau, và thường là tôi đi trước vì em đi xe rất chậm. Nhiều lúc cũng muốn bắt chuyện nhiều hơn nhưng có điều gì đó ngăn tôi lại.

Mọi người trong lớp ngồi vẽ và ấp ủ giấc mơ vào Kiến Trúc - Em một giấc mơ - Tôi một giấc mơ. Tôi học cần mẫn và tiến cũng nhanh, thời gian ngắn nhưng ngày thi thử cuối cùng bài vẽ nằm trong nhóm khá trong lớp lúc ấy. Tôi yên tâm vì chỉ cần mỗi môn bảy điểm là đủ đậu. Vợ thầy dạy vẽ sinh sớm nên thầy cho nghĩ trước hai tuần cách ngày thi. Tôi và em mỗi người một góc phòng riêng ôn luyện và chờ ngày thi vào đại học. Không gặp em từ đó, như những người đi thoáng qua nhau biết được một cái tên, khuôn mặt, chút vấn vương vu vơ và hết. Có bao giờ gặp lại nhau!

Còn hai tuần nữa thi, tôi vô một trung tâm khác ôn vẽ và vở lẽ ra là thầy cũ dạy không đúng phương pháp. Tôi tức tốc học lại theo phương pháp mới của thầy nơi lớp vẽ mới. Vốn nhanh tiếp thu nên tôi đổi phương pháp nhanh chóng trong hai ngày và vẽ cũng khá. Những ngày cuối cùng ôn thi như con thoi, tôi bị cuốn theo vòng xoáy vượt vũ môn ấy và em nằm sâu dưới đáy cảm xúc.

***

Kì thi qua mau, biết điểm, tôi đậu với số điểm 21,5, đó là con số của sự cố gắng không ngừng nghỉ trong mười bốn ngày cuối cùng. Cũng may là thầy cho nghỉ sớm, tôi mới có cơ hội biết mình học sai phương pháp và sửa chửa kịp thời để đạt được thành công.

Ngày lên trường xem điểm, bỗng dưng nhớ tới em, tôi đứng tìm tên trong bảng điểm ở trường, Dương, nhiều người trùng tên quá, tôi không biết họ, nhưng có quê phía sau tôi vẫn tìm ra được - em rớt, tự nhiên tôi thấy buồn cho cậu em chưa kịp thân, và một chút vu vơ đã gởi nơi vòng xe hôm nào.

Tôi vẫn nhớ về cậu em, nhưng nghĩ có lẽ sẽ chẳng bao giờ gặp lại. Và tôi bước chân vào một chặn đường sinh viên thứ hai.

***

Hơn một năm sau, vào một trưa ở lại trường, tôi đang ngồi ở hành lang, dõi mắt nhìn qua một khoảng không rộng tới hành lang bên kia, " Ơ! Ai thế kia? Chẳng phải là em sao?" Tôi nhìn trân trân về phía ấy, nhưng cũng không chắc, sợ lầm người. Em cũng đứng nhìn, nhìn hồi lâu rồi đi vội về phía tôi, tôi đi vội về phía em, đi nhanh như thể sợ lại mất tin em một lần nữa. Hai chị em nhận ra nhau qua khoảng không rộng lớn, rộng như một năm dài tôi và em mất tin nhau. Bước chân dừng lại ở khoảng giữa hai hành lang.

- Chị...

- Em...

- Em mới đậu vô trường.

- Chị đậu năm đó.

Và rồi tôi gặp lại em, niềm vui ngày gặp lại của những kẻ chưa kịp thân, vui vui, mừng mừng, có chút gì đó phấn khởi lắm. Vui vì chị em đều bước được vào nơi mình muốn. Em kể cho tôi nghe chuyện một năm qua, em học nơi trung tâm tôi đã học, em biết chổ đó từ năm trước, nhưng lỡ đăng kí bên thầy cũ và nghĩ học chỗ nào mà chẳng được, có biết đâu... Một suy nghĩ sai lầm của kẻ không biết kéo theo một bước chân bước hụt một chặn đường dài một năm. Sai lầm nhỏ có thể kéo theo cả một hệ quả không lường trước được sau đó, với em là một năm, nhưng với người khác có khi là năm bảy năm hay cả một đời người.

****

Khoảng cách giữa tôi và em ngày càng ngắn lại qua những câu chuyện vụn vặt hằng ngày liên quan tới bài vở.

"Chị, mai em học Anh, chị còn giáo trình cho em mượn. "

"Ừ, qua chị lấy".

"Em vẽ dùm chị bài trang trí, chị vẽ xấu quá."

"Dạ, mai không học em qua chị."

Ngày tháng êm đềm trôi qua, gần nhau hơn qua những lần hỏi bài, mượn tài liệu. Chị em thân thiết nhưng chỉ là ở ngoài trường, qua phòng trọ chơi, còn trong trường nếu có gặp nhau thì chỉ cười chào như là biết chứ không mấy khi nói chuyện.

Sự gặp gỡ thường xuyên hơn sau giờ học, em qua mượn tập rồi ngồi trò chuyện phím với nhau, tôi chợt nhận ra chút mến thương ngày xưa đang trở lại, trong lòng có một sự cảm mến với đứa em nhỏ hơn bốn tuổi. Khoảng cách tuổi tác chẳng có gì đáng quan tâm với nhiều người, nhưng giữa tôi và em lại khác. Ở em có vẻ gì đó điềm đạm, từ tốn, sự từ tốn của một con người chững chạc. Tôi cũng thế, chúng tôi quen sống trong khuôn mẩu định sẵn xưa nay nên việc phá vỡ nó đi làm một điều rất tồi tệ.

Một chút thương thương

Một chiều đông gió len nhè nhẹ qua từng ngõ đường, chầm chậm cuốn trôi theo những chiếc lá khô còn cố vướn lại trên cành chạy một khoảng dài trên không trung, bay lãng đãng rồi rơi xuống mặt nước, một tiếng rơi khẽ khàng, buồn tênh. Tôi ngồi trên xe ngay đầu ngõ chờ em đem sách ra cho mượn, tự nhiên nhìn bâng quơ và thấy hơi trống trải. Tôi nhìn vào con hẻm, em đi ra, mặc chiếc áo thun xanh vẫn thường hay mặc, chiếc quần sooc nĩ phủ gối, đôi dép đen, bước đi nhẹ nhàng , tự nhiên tôi có nhã hứng nhìn em từ xa như thế, em cười khi thấy tôi, vừa cười vừa tiến lại gần,... gần dần, ...gần dần...gần dần...bỗng dưng tôi bâng quơ, nhìn em như nhìn một chút mến thương vừa gặp đâu đó chứ không phải là em nữa.

"Ơ hay! Sao tự nhiên ..."

Và muôn vàn câu hỏi " Ơ hay!" lóe lên rất nhanh trong một phút ngắn ngủi em bước về phía tôi. Hình như tôi là người của những ý tưởng bâng quơ. Tôi phì cười, cười một cách khoái trá vì những ý nghĩ ngộ nghĩnh, " Tôi thích em" Tôi cười bẽn lẽn, có một luồng máu nóng chạy qua tim rộn rã lắm, thương thương lắm, nhưng cậu em khờ nào có biết.

"Chị vừa đi học về à! "

"Ờ! "

"Sao về trễ vậy?"

"Tại chị ghé mua cuốn sách."

Tôi cười, lấy sách, chào em, rồi chạy xe về, gió đông len nhẹ qua hồn, có chút gì đó lành lạnh, hoang man, và tôi cũng bâng quơ theo cơn gió chướng.

****

Ba má tôi lênh đênh trên quá trình đi gầy dựng lại sự nghiệp đã đổ gần hai mươi năm qua, nhưng dường như nghèo là cái đọa cái đầy mà ba má phải đeo mang không thoát được, bao lần cứ "lên voi xuống chó " theo đúng cả nghĩa đen và nghĩa bóng như muốn thử thách ý chí sinh tồn của con người. Và tôi cũng lênh đênh theo những khúc thăng trầm đó.

Gia đình tôi lại rơi xuống vực khi vừa mới ngoi đầu lên thoát khỏi cái ngõ nghèo. Tôi quen sống trong sung sướng, đầy đủ, không giàu nhưng đủ để học những điều tôi muốn, sống một cuộc sống sung túc. Sự tụt dốc lần này làm tôi hụt hẫng, bơi chơi vơi trong một mớ hỗn độn đời thường với nỗi lo cơm áo gạo tiền. Tôi đi kiếm lớp làm gia sư, ngày đi học, đêm đi dạy đến mười giờ khuya mới về. Có lúc tôi gần như tuyệt vọng, quỵ ngả trong cảm xúc, tôi khóc như mưa trên đường về, rồi gió mưa bụi đường làm nước mắt ráo hoảnh. Tôi biết mình phải kiên cường để sống, tiếp vượt lên những chông gai, không thể gục ngã, đi tìm cho ra chân trời mà tôi muốn tỏa sáng nơi đó. Lúc ấy, tôi hay chia sẻ cùng em, em là nơi trút bầu tâm sự, người em người dưng duy nhất bên tôi khi gặp khó khăn, và cũng là chút thương vừa ươm mầm nhưng không nói.

Khi buồn, tôi lại hẹn em đi uống café, chị em ngồi tâm sự, kể cho em nghe về những đứa em ăn ở bạc , cư xử tệ với tôi, uất ức thế nào, chua chát ra sao, phẫn nộ tột cùng thế nào. Kể cho em nghe về những lo toan trong lòng, lúc ấy em chỉ ngồi im lặng, lắng nghe, chia sẻ bằng thái độ và tiếng thở dài, rồi đôi lúc lại, "Kệ đi chị, đừng quan tâm làm chi".Có lúc nửa đêm tôi khóc, khóc vì bị ức chế nhiều điều, vì cảm thấy mỏi mệt, em ngồi đánh từng dòng an ủi qua Yahoo, bảo chị cứ khóc đi cho nhẹ lòng, chia sẻ thật lòng dù em không bên cạnh. Ừ, chị em thâm tình là thế!

Càng cuối học kỳ đồ án càng gấp rút. Công việc dạy thêm ngốn khá nhiều thời gian của tôi. Hôm ấy chuẩn bị nộp bài mà tơi chưa biết cách mắc điện vô mô hình nên gọi điện nhờ em.

"Tối chị qua nhờ em làm mô hình, gắng dùm chị mấy cái đèn, mai nộp bài rồi. "

" Dạ, mấy giờ chị qua."

" Cở tám giờ."

Đúng hẹn, tôi đi dạy về rồi ôm mô hình qua em. Phòng chỉ có hai chị em, căn phòng nhỏ và chật hẹp, nhưng khá gọn gàng. Tiếng nhạc du dương, hai chị em vừa làm vừa nói chuyện. Tôi ngồi chăm chú nhìn em, lấy bóng đèn, cắn dây, cột cột, quấn quấn, mái tóc phủ hờ, làm một cách cần mẫn, bỗng dưng trong tôi hiện về hình ảnh cậu em của bốn năm trước nơi góc lớp học vẽ...

" Chị cầm cái này dùm em. "

" Cái này hả? "

" Dạ! "

Tôi cầm lấy mối điện, em quấn pin vô đó, bất chợt tay tôi chạm vào tay em, một cái chạm khẽ khàng, tôi lặng đi trong giây lát, em cuối sát xuống xiết chặt mối thắt bóng điện vào mô hình, mặt tôi áp gần kề mặt em, chỉ còn một mi li mét nữa là chạm phải khuôn mặt ấy. Tôi nghe hơi thở thật gần, lần đầu tiên gần em như thế, tôi nghe từng dòng cảm xúc chạy lân lân trong người, từng thớ cơ trên mặt căn ra trong thổn thức, " Ơ hay!, Lạ chưa, giá mà tôi có thể hôn nhẹ lên má em một cái ". Tôi bậc cười trong ý nghĩ thoáng qua thả rơi sợi dây đang cầm.

" Chị cầm lại, em chưa cột xong. "

Thấy sợi dây rớt xuống em ngước mặt lên nói. Trong cái ngước nhìn đột ngột ấy, vô tình mũi tôi phớt hờ lên má em. Em nở nụ cười thật tươi cứ như là cái kiểu người ta tình cờ va phải nhau. Nhưng với tôi, đó là một nụ hôn đầu xao xuyến.

" Ờ! ". Sao giây phút ngẫn ngơ tôi trả lời em và tiếp tục nắm chặt mối dây.

Em cứ cần mẫn làm cho xong mấy cái bóng đèn trên mô hình không hề biết vừa có cơn sóng ngầm đi qua trong lòng tôi. Tiếng nhạc cứ du dương, một không gian ấm cúng, có hai chị em ngồi làm bài, một đứa em vô tư, và một người chị vừa biết tơ vương. Bóng đèn gắn xong, em tắt đèn lớn thử bật điện mô hình lên. Căn phòng lúc này chỉ còn tiếng nhạc êm êm và ngọn đèn sáng trong căn phòng mô hình nhỏ hắt ra, hai chị em ngồi nhìn " Đẹp quá!" Tôi ồ lên một tiếng rồi ngước nhìn lên, hai mái tóc gần kề nhau, ánh mắt gần nhau, hơi thở gần nhau nhưng tâm tư mỗi người một hướng. Ánh đèn hắt lên sóng mũi cao cao, ánh mắt em long lanh nhìn vào cửa sổ căn phòng, tôi cũng nhìn vào đó, thở ra một tiếng tương tư. Đèn đẹp lung linh hắt ra từ căn cửa sổ nhỏ, hắt lên mái tóc em, hắt vào tim tôi chút yêu thương dại khờ. Thuở ấy, em là những giấc mơ bâng quơ của tôi. Âm thầm!

Tháng ngày cứ dìu dắt nhau đi. Tôi vẫn lặng lẽ đi bên em với niềm riêng không nói. Em càng quý chị hơn. Mỗi độ hè về hay đi đâu cũng nhớ đem quà vào Sài Gòn cho chị.

"Chị, qua em lấy bơ, lấy sam pô chê em đem xuống cho chị nè. "

"Có quà nữa à, vui quá, mai chị qua!"

Hứa thế, nhưng tôi đi dạy suốt, phòng em lại trái đường, thu xếp mãi mà vẫn không rảnh qua lấy, em cứ nhắn tin giục, nhưng tôi cứ hứa rồi không qua, dù rất muốn nhận quà hơn hết là muốn gặp em sau những ngày hè xa cách.

"Chị ơi, sao không qua lấy, chín nhủn hết rồi. "

"Không biết, để đó chờ chị qua lấy. "

"Híc, em biết làm sao cho nó không chín, chị không qua em ăn hết á!"

"Chị qua mà không có, chị khóc, bắt đền."

Cái kiểu tửng tửng vu vơ của hai chị em thế mà làm nên nụ cười vui vẻ. Lần nào em về quê đem quà xuống cũng thế, khi tôi qua lấy là chỉ còn một nửa vì chín hư. Những tháng ngày vu vơ dễ thương với một cậu em trai, cậu em trai mà đôi khi bâng quơ tôi có chút thương chút nhớ. Một chút thôi, một chút thương thương thoáng qua trong giây lát rồi lại cười xòa vì biết sẽ mãi là những dòng cảm xúc không thể gọi thành tên giữa những người quá đổi thân quen.

Một chút thương thương

Cuộc đời mỗi người là một chặn đường riêng, những mối quan tâm riêng, và rồi tôi và em không còn liên lạc nữa, xóa điện thoại, xóa yahoo, lặng lẽ xa nhau, mất tin nhau một thời gian như nhiều năm về trước. Không lý do. Tôi và em lại là những con người xa lạ đã từng biết nhau.

Một năm trôi qua, dù cùng trường nhưng tôi cố tránh mặt em. Có lúc vô tình thấy em ở hành lang bên kia tôi lẽn qua lối khác. Tôi tránh mặt em vì thấy trong lòng mình chút tình cảm mến thương lớn dần và trở thành một tình yêu mãnh liệt trong lòng mình. Tôi sợ, sợ một ngày vô tình như hôm trong căn phòng nhỏ của em, sợ một ngày cảm xúc dâng tới đỉnh điểm tôi lại làm một điều gì đó dại dột mà mất đi hình tượng người chị trong lòng em.

Một ngày tình cờ gặp Facebook em từ một friend trên face, tôi add face em.

"Em dạo này khỏe không? Học hành thế nào rồi? "

"Dạ ổn chị, chị dạo này sao rồi, vẫn đi dạy chứ?"

"Ờ, chị vẫn đi dạy..."

Gió lại len qua lòng tôi, một chút vu vơ nhớ, vu vơ thương ngày xưa ùa về, cậu em mà tôi mến mến, thương thương. Cũng lâu rồi tôi và em không gặp ,có lẽ bởi cuộc đời là những ngả rẽ rất riêng. Chúng tôi tâm sự với nhau rất nhiều điều. Tôi kể cho em nghe về giấc mơ viết lách của mình.

- Chị muốn viết văn, em đọc góp ý hen.

- Em ủng hộ. Làm một cái như Nguyễn Ngọc Tư đi chị, biết đâu một ngày nào đó em lại là một nhân vật trong truyện của chị.

Tôi cười, nụ cười hạnh phúc, vì bên mình vẫn còn đứa em ngày xưa, bất giác tôi nghĩ sẽ đặt bút xuống viết về hai chị em, như một chút kỉ niệm của một phút nào đó " thấy thương thương" mà em không hề biết. Ngày tôi đăng bài viết của mình lên trang cá nhân. Có một nick lạ vào đọc và để lại lời bình dưới ấy " Cậu em năm xưa đã trở lại trong một hình hài khác". Tôi cũng chẳng quan tâm, vì nghĩ đó là một người nào đó theo dòng cảm xúc của mình.

Ngay sau đó có tin nhắn mới, tôi vào đọc tin nhắn của em, những con chữ như xáo trộn trước mắt tôi. Tôi cũng chẳng hình dung ra được là mình đang đọc điều gì nữa.

" Cậu em năm xưa đã trở lại trong một hình hài khác. Lần này, anh không còn làm em của em nữa. Mà là một chàng trai đã đủ chững chạc để yêu thương một người. Bốn tuổi thôi, chẳng là gì cả, và anh cao hơn em, đôi tay đủ rộng để ôm em đúng không. Em đã để lại trên mặt anh một nụ hôn đầu rồi lặng lẽ tránh mặt anh một thời gian dài. Đáng giận lắm em biết không? Suốt thời gian qua anh đã đứng từ xa để nhìn em và chờ một ngày gặp gỡ để nói rằng anh yêu em rất nhiều, Hãy cho anh một cơ hội để nói lời yêu em. Anh sẽ đợi em ở căn phòng năm ấy. Chờ tặng em mô hình ngôi nhà hạnh phúc mà anh đã làm tặng cho chúng ta. Nó vẫn nằm ở đó, chờ em về để cùng thấp lên ngọn nến yêu thương em biết không..."

Từng dòng chữ mở ra, trái tim tôi nghẹn ngào không thốt được thành lời. Cảm xúc vỡ tan, em đã chờ tôi ư? Mùa noel sắp về, mùa có cơn gió lạ như cơn gió chiều đông năm ấy, tôi thấy mình ngồi cùng em trong căn phòng mô hình năm đó, ánh đèn hắt vào hai mái đầu, hắt vào một hạnh phúc đơn sơ.

 

Ngày đăng: 22/04/2014
Người đăng: Tuyen Nguyen
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Có thể bạn thích

Nấm Linh Chi khô Điện Biên
ShindouHikaru
 

Nếu như cậu cứ tiếp tục theo đuổi aỏ ảnh của tôi,một ngày nào đó cái tôi thực sự cuả tôi sẽ theo kịp cậu.

Shindou Hikaru (Hikaru no go)

 
Zokadice - Yahtzee with friends

Truyện mới cùng mục

Fanpage