Gửi bài:

Tro bụi có biết nguôi ngoai?

Nhưng vì người khác không phải là em, nên họ không trải qua cảm giác hụt hẫng thế nào khi hằng ngày vẫn nói chuyện với 1 người, vẫn chạm vào 1 người, rồi đột nhiên người đó thành tro bụi.

Người khác cũng không thể hiểu được cảm giác day dứt thế nào khi câu xin lỗi chưa kịp nói, những sai sót chưa kịp sửa chữa...

***

tro-bui-co-biet-nguoi-ngoai

1. Anh có biết điều gì khiến em rùng mình ngay cả khi trời nắng nóng không?

Là khi em nhớ về buổi sáng ngày 7/7 của vài năm trước. Buổi sáng đó, anh thành tro bụi, vĩnh viễn.

Buổi sáng đó trời mưa nhỏ nhỏ.

Em, sau mấy ngày không ăn, không ngủ, bơ phờ đến tận cùng.

Em kiên quyết không đi vào nơi đang diễn ra nghi lễ hỏa táng anh.

Em cứ đứng trơ trọi dưới mưa, mặc cho người quen bạn bè người thân của anh đến năn nỉ em đi vào mái hiên đứng, đừng để mưa ngấm vào người mà bệnh.

Em sợ phải nhìn thấy anh tan vào hư vô nhanh như vậy.

Hôm đó, em đơn độc và đau đớn biết chừng nào.

Có bác kia cầm dù đến che mưa cho em. Chắc bác sợ em gục ngã. Em chỉ thấy mình run rẩy.

2. Người ta nói không nên níu kéo những gì đã thành tro bụi. Em có níu kéo đâu. Em hiểu quy luật của sinh lão bệnh tử mà.

Em nhớ đã từng động viên anh bằng 1 trò rất trẻ nít, em mượn cái vòng tràng hạt anh đang đeo ở tay, có 10 hạt, rồi em lẩm nhẩm đếm "sinh-lão-bệnh-tử-sinh-lão-bệnh-tử-sinh-lão" và em reo lên với anh, thấy chưa, anh chỉ có già đi thôi chứ không sao đâu.

Rốt cuộc, anh vẫn mất vì một căn bệnh quái gở từ trên trời rơi xuống.

Nhưng em không mất niềm tin vào Đấng Bề Trên, vì em nghĩ, chuyện gì xảy ra trong đời, chắc cũng có lý do của nó. Thôi, em đành nghĩ vậy, để lòng em thanh thản. Cũng tốt mà.

3. Em băng qua mất mát bằng cách lãng quên. Có thể người khác sẽ nghĩ em hèn nhát khi phải vật vã tìm cách lãng quên những gì đã qua.

Nhưng vì người khác không phải là em, nên họ không trải qua cảm giác hụt hẫng thế nào khi hằng ngày vẫn nói chuyện với 1 người, vẫn chạm vào 1 người, rồi đột nhiên người đó thành tro bụi.

Người khác cũng không thể hiểu được cảm giác day dứt thế nào khi câu xin lỗi chưa kịp nói, những sai sót chưa kịp sửa chữa.

...

4. Hôm nay Thứ 4 Lễ Tro.

Em không rõ cảm giác mất mát có gam màu gì?

Nhưng hình như nguôi ngoai có gam màu trong trẻo.

Samsara

Ngày đăng: 28/03/2015
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Có thể bạn thích

Cuộc thi sáng tác trên truyenngan.com.vn Tháng 11 2018. Chủ đề: Những câu chuyện cuộc đời
Chè Tuyết San Tủa Chùa Điện Biên
Không thể quên em
 

Nếu khoảng cách giữa chúng ta là một ngàn bước chân, em chỉ cần đi trước bước đầu tiên, anh sẽ đi về phía em chín trăm chín mươi bước còn lại”

Không Thể Quên Em - Hoa Thanh Thần

 
Zokadice - Yahtzee with friends

Truyện mới cùng mục

Fanpage