Gửi bài:

Chương 8 - Bảo Thụ Đại sư kể lại chuyện xưa (2)

Kim Diện Phật nói:

-Ðúng thế! Hắn nghe nói tôi có biệt hiệu là "Ði khắp thiên hạ không địch thủ", thì trong lòng không phục nên đến tìm tôi để đấu võ. Gặp lúc tôi không có nhà, hắn lời qua tiếng lại với em tôi, rồi ra tay dùng chiêu sát thủ đánh chết hai người em trai, một người em gái của tôi. Ðấu võ tất có thắng thua.

Các em tôi võ nghệ chưa tinh thông nên bị chết vì tay hắn đã đành. Nào ngờ hắn còn đánh chết luôn cô em dâu tôi, cô ấy không hề biết tí võ nghệ gì.

Vợ Hồ Nhất Ðao nói:

-Chuyện này ông cứ giao cho chúng tôi là được.

Kim Diện Phật gật đầu, đứng lên rút kiếm ra nói::::

-Hồ Nhất Ðao! Nào!.

Hồ Nhất Ðao chỉ cắm đầu ăn, không để ý gì hết.

Người vợ nói:

-Miêu đại hiệp!

Chồng tôi tuy võ nghệ cao cường, nhưng chưa chắc đã thắng nổi ông đâu!.

Kim Diện Phật nói:

-Ấy, tôi cũng quên chưa hỏi: Hồ Nhất Ðao, ông có chuyện gì còn băn khoăn không nào?.

Hồ Nhất Ðao chùi mép đứng lên:

-Nếu ông giết được tôi, thì thằng con tôi sau này lớn lên nhất định tìm ông để báo thù. Nhờ ông chăm sóc nó giúp tôi!.

Bảo Thụ tôi nghe vậy nghĩ bụng:

-Người ta thường nói nhổ cỏ nhổ cả rễ, nếu Kim Diện Phật giết được Hồ Nhất Ðao, thì ông ta đâu chịu tha cho vợ con hắn?

Hồ Nhất Ðao còn e Kim Diện Phật sẽ quên, nên còn nhắc lại một lần nữa cho rõ ràng. Chẳng ngờ Kim Diện Phật lại nói ngay:

-Ông yên tâm đi!. Nếu ông lỡ bị tôi giết chết, tôi sẽ chăm sóc thằng bé này như con đẻ của tôi!.

Phạm bang chủ và Ðiền tướng công đều cau mày đứng sang một bên, xem chừng tỏ ra rất ngán ngẩm. Chính tôi lúc đó cũng thầm ngạc nhiên, bởi lẽ nhìn cảnh hai vợ chồng Hồ Nhất Ðao và Kim Diện Phật dặn dò nhau trịnh trọng như thế giống như những đôi bạn chí thân của nhau, chứ đâu có vẻ sắp sửa liều mạng với nhau?

Chính vào lúc này, Hồ Nhất Ðao rút đao ở lưng ra, lấp loáng ánh sáng:

-Nào! Xin huynh ra chiêu trước!.

Kim Diện Phật giơ kiếm "xin lĩnh giáo" rồi huơi hai nhát vào khoảng không.

Ðiền tướng công nhắc:

-Miêu đại hiệp chớ nên khách khí nữa! hãy xuất chiêu đi !.

Bỗng Kim Diện Phật thu kiếm về, quay đầu lại nói :

-Xin mời tất cả các vị hãy đi ra cho!.

Ðiền tướng quân cụt hứng, song nhìn Miêu đại hiệp sắc mặt nghiêm nghị đành theo lời cùng Phạm bang chủ lui ra đứng ở chỗ cửa để xem vậy.

Hồ Nhất Ðao lớn tiếng:

-Nào, đến lượt tôi , và tiến lên một bước vung đao bổ mạnh xuống đấu đối thủ.

Kim Diện Phật bước chéo sang, lưỡi kiếm xoay vòng, mũi kiếm rung rinh, nhằm vào chỗ sườn phải đối phương.

Hồ Nhất Ðao nói "hãy cẩn thận, đao của tôi là bảo đao đấy", vừa nói vừa vùng đao chém vào lưỡi kiếm. Kim Diện Phật nói: "xin vâng lời chỉ bảo" và giật cổ tay một cái, lưỡi kiếm đã tránh sang một bên.

Hồi ở Thương Châu, Bảo Thụ này đã từng được xem không biết bao nhiêu lần cảnh đấu gươm đao, nhưng chưa được thấy ai nhanh nhẹn như hai người này. Họ mới tung ra chừng bảy tám chiêu thôi, mà hai bàn tay tôi đã vã đầy mồ hôi lạnh.

Lại thêm một ít chiêu nữa, thì binh khí hai người chạm nhau: một tiếng "choang", thanh trường kiếm của Kim Diện Phật bị chém gẫy đôi! Ông ta thản nhiên vứt thanh kiếm gãy xuống, chỉ với hai tay không xông vào đối thủ.

Hồ Nhất Ðao nhảy vọt ra ngoài vòng: "Ông hãy đổi kiếm khác đi!", Kim Diện Phật nói:

"Không sao hết".

Song Ðiền tướng công cũng đã rút thanh trường kiếm của mình đưa đến.

Kim Diện Phật nghĩ ngợi rồi nói: "Tôi chỉ có tay không, thì chẳng lại được với đao của huynh, thôi thì cứ dùng kiếm vậy" và cầm lấy kiếm, tiếp tục đấu.

Tôi nghĩ bụng: "Bọn trẻ tuổi ở Thương Châu khi đấu với nhau dù đã thua rõ ràng vẫn tỏ ra không phục, thế nào cũng phải nói vài câu cho đỡ thẹn. Thế mà vị Kim Diện Phật tự xưng "Ði khắp thiên hạ không địch thủ" này, tay kiếm chưa thua chiêu nào, miệng lại nói nhún, kể cũng là một sự lạ". Về sau này tôi mới hiểu hai người đều là cao thủ hàng đầu thiên hạ, chỉ qua vài chiêu thôi, lòng đều thấy thấy cảm phục đối phương, không dám coi thường.

Lúc này, cả hai đều di chuyển theo vòng tròn, nên đứng xa nhau, thỉnh thoảng bất ngờ bổ vào nhau một hai chiêu thức, rồi lại nhảy lùi ra ngay. Cứ như vậy, họ đấu với nhau hơn chục hiệp.

Bỗng Kim Diện Phật đâm thẳng một mũi kiếm vào đầu Hồ Nhất Ðao. Ðường kiếm này cực mạnh và nhanh, những tưởng đối thủ khó mà tránh được, song Hồ Nhất Ðao đã lăn một vòng trên mặt đất, tay chĩa đao lên.

Lại một tiếng "choang", thanh trường kiếm kia lại bị chém gãy.

Hồ Nhất Ðao bật dậy ngay, nói "Xin lỗi! Không phải tôi cậy dao mình sắc, mà quả thực chiêu của ông vừa rồi quá ghê gớm, nếu tôi không xử trí như vậy thì không thể nào phá được!"

Kim Diện Phật gật đầu: "Không sao". Ðiền tướng công lại đưa tới một thanh kiếm khác cho Kim Diện Phật. Hồ Nhất Ðao nói "Này! Các vị cho tôi mượn thanh đao vậy. Ðao của tôi sắc quá, làm hai chúng tôi không trổ hết tài nghệ ra được".

Ðiền tướng công mừng rỡ, lấy ngay một thanh đao của người tuỳ tùng đưa cho Hồ Nhất Ðao nhấc thử xem sao. Kim Diện Phật nói: "Nhẹ quá ư" rồi cầm ngang thanh kiếm dài, dùng ngón cái và ngón trỏ tay phải kẹp mũi kiếm bẻ "cách" một cái gẫy bớt một đoạn mũi kiếm của mình đi.

Lực của hai ngón tay quả là cực mạnh. Tôi nhìn mà trong bụng thấy quá kinh ngạc.

Hồ Nhất Ðao cười: "Miêu Nhân Phượng! Huynh không chịu chiếm lợi thế hơn người một chút nào cả! Thật xứng đáng với chữ "đại hiệp" vậy".

Kim Diện Phật nói: "Ðâu dám! Tôi có điều này muốn nói với huynh".

Hồ Nhất Ðao: "Cứ nói đi".

Kim Diện Phật nói: "Từ lâu, tôi đã biết võ công của huynh hơn đời. Miêu Nhân Phượng này chưa chắc đáng là đối thủ của huynh. Nhưng tôi đã tuyên bố trên giang hồ mấy chữ "Ði khắp thiên hạ không địch thủ" rồi, điều ấy không phải là Miêu Nhân Phượng này không biết trời cao đất dày ra sao, ăn nói bừa bãi ngông nghênh đâu...".

Hồ Nhất Ðao xua tay trái, ngắt lời: "Tôi cũng sớm hiểu ngụ ý của huynh rồi. Huynh muốn tìm tôi để tôi để đọ tài, mà không tìm thấy,huynh bèn rao lên mấy chữ ấy để khích tôi vượt biên ải đến đây".

Hồ Nhất Ðao ngượng cười, nói tiếp: "Bây giờ tôi đã ở đây rồi, nếu huynh thắng được tôi, thì mấy chữ tên hiệu đó vẫn đúng và xứng đáng lắm. Nào, ra chiêu đi".

Nghe đoạn này, mọi người mới hiểu được ý định thật sự của Miêu Nhân Phượng khi dùng mấy chữ biệt hiệu đó. Bảo Thụ lại kể tiếp:

-Nói rồi, hai người lại đao kiếm sáng loà xông vào nhau. Giờ đây binh khí ngang nhau nên hai người dốc sức trổ tài. Hơn hai trăm chiêu đầu tiên, dường như không ai chiếm được ưu thế cả. Sau đấy thì Hồ Nhất Ðao có phần nao núng, có thế đao chỉ thiên về phòng thủ.

Hai vị Phạm, Ðiền sắc mặt tươi tỉnh hơn.

Tuy vậy, Hồ Nhất Ðao phòng thủ vô cùng kín chắc; Kim Diện Phật tấn công từ mọi hướng đều không làm gì được. Hồ Nhất Ðao bỗng thay đổi đao pháp, xuất chiêu toàn những phát bổ chém cực mạnh. Kim Diện Phật di chuyển khắp đại sảnh, thanh trường kiếm lúc đâm lúc phạt cũng cực kỳ linh hoạt.

Nói về luyện đơn đao, bần tăng cũng từng khổ học thầy đến bảy tám năm, biết rằng đơn đao chia làm năm vị trí gọi là: "Thiên, địa, quân, thân, sư". Vùng sóng đao, gọi là Thiên, lưỡi đao gọi là Ðịa, giữa cán gọi là Sư, ngạnh che tay gọi là Thân, cuối cán gọi là Sư. Trong năm vùng này, thì vùng Thiên và Ðịa là chủ chốt.

Xem đao pháp của Hồ Nhất Ðao, thì các chiêu vận Thiên -Ðịa cố nhiên là tài tình quá rồi, khi vận ba vùng Quân -Thân -Sư cũng cừ, có thể dùng tấn công hoặc phòng ngự được.

Có lúc Kim Diện Phật bất ngờ giở những chiêu lạ của trường kiếm ra tấn công vào những khu vực đối thủ không ngờ; nếu dùng sống đao hoặc lưỡi đao để đỡ thì rất khó.

Lúc đó Hồ Nhất Ðao đột nhiên chúc mũi đao xuống, dùng cán đao đánh vào mũi kiếm, ép cho đối phương phải thay đổi chiêu thức!.

Còn về sáu chữ "lia, gạt, giật, băm, chặt, chém" thì lại càng tỏ ra biến ảo khôn lường!.

Còn nói về kiếm thuật thì thời kì ấy bần tăng chưa hiểu lắm. Chỉ biết đao pháp của Hồ Nhất Ðao điêu luyện như vậy mà Kim Diện Phật đọ lại cũng ngang tài ngang sức, vậy rõ ràng cũng cực kì thần diệu. Ðao, kiếm, giáo là ba môn binh khí chủ đạo của con nhà võ.

Thường có câu rằng: "Ðao như mãnh hổ, kiếm như phượng bay, giáo như rồng lượn". Hai người này, dùng đao thì tựa như mãnh hổ xuống núi, dùng kiếm thì giống như phượng hoàng lượn bay, không ai áp đảo nổi ai. Lúc đầu, tôi còn nhìn rõ được các thế đánh đỡ, về sau thì nhức đầu hoa mắt, chỉ lo mìmh ngã giúi ngay xuống đất, nên đành quay đầu tránh không nhìn nữa. Tôi chỉ còn nghe thấy những tiếng đao kiếm réo trong không khí, những tiếng "choang" khi chúng gặp nhau.

Nhìn vẻ mặt người vợ của Hồ Nhất Ðao, tôi thấy vẫn bình thản, không đượm chút lo âu cho sự nguy hiểm của chồng.

Khi quay lại nhìn Hồ Nhất Ðao, tôi thấy Hồ Nhất Ðao càng đánh càng vững vàng, vẻ mặt tươi cười như cảm thấy mình sẽ chắc thắng.

Còn Kim Diện Phật thì không bộc lộ một tâm trạng gì trên sắc mặt vàng xỉn; không thấy căng thẳng, cũng không thấy nản lòng.

Hồ Nhất Ðao liên tục tấn công, Kim Diện Phật cứ lùi dần.

Phạm bang chủ cùng Ðiền tướng quân tỏ ra mỗi lúc một căng thẳng.

Tôi nghĩ bụng: "Chẳng lẽ Kim Diện Phật lại chịu thua Hồ Nhất Ðao ư?".

Bỗng nghe "xoạch, xoạch, xoạch" một hồi, thì ra Ðiền tướng công giương cung bắn một loạt đạn sắt tròn vào vùng đầu, mình và chân Hồ Nhất Ðao.

Hồ Nhất Ðao cười ha hả, quăng luôn đao xuống đất.

Kim Diện Phật sa sầm nét mặt, vung trường kiếm gạt các viên đạn sắt ra, rồi nhảy đến bên Ðiền tướng công giằng lấy cây cung bẻ gẫy làm đôi vứt thật xa ra ngoài cửa, giọng trầm xuống "Ra ngoài".

Tôi lấy làm lạ: "Người ta sợ ông thua, nên có ý giúp ông như thế, vậy mà ông không biết điều".

Ðiền tướng công mặt đỏ gay, tức giận trợn mắt nhìn Kim Diện Phật, rồi đi ra ngoài.

Kim Diện Phật nhặt thanh đơn đao lên, ném trả lại cho Hồ Nhất Ðao và nói:

"Bọn ta tiếp tục đi". Hồ Nhất Ðao bắt lấy, nhân đà ấy lia đao luôn; một tiếng "choang", đao kiếm lại gặp nhau. Tiếp tục đấu một hồi nữa, thì trời đã quá trưa.

Hồ Nhất Ðao lên tiếng: "Ðói rồi đấy! Huynh ăn cơm với tôi chứ?".

Kim Diện Phật đáp "Phải đấy! ăn một chút đã!". . Và hai người ngồi vào bàn ăn cùng ăn, coi như bên cạnh mình không còn ai khác!

Hồ Nhất Ðao ăn như rồng cuốn, một hơi ăn liền mấy chục cái bánh bao, hai con gà, một cái đùi dê.

Kim Diện Phật chỉ ăn hai cái đùi gà.

Hồ Nhất Ðao cười: "Huynh ăn quá ít đấy! Chẳng lẽ vợ tôi nấu nướng không được khéo ư?".

Kim Diện Phật đáp: "Nấu ngon lắm!" và ăn thêm một miếng thịt dê khá to.

Ăn cơm xong, hai người lau mồm rồi lại đánh nhau tiếp.

Lát sau, hai người thi triển khinh công bay lướt khắp gian nhà.

Hồ Nhất Ðao tuy người thô kệch song tiến lui né tránh đều vô cùng linh hoạt.

Còn Kim Diện Phật chân tay đều dài, nên cố nhiên là nhanh nhẹn rồi!

Trận xung đột này, Bảo Thụ tôi nhìn lại càng thêm hoa mày chóng mặt. Bỗng nghe một tiếng "ái chà", Hồ Nhất Ðao hụt chân trái nên khuỵu xuống. Kể ra thì đó cũng là một cơ hội tốt cho Kim Diện Phật xuất chiêu; chỉ cần chém luôn xuống thì đối thủ không sao đỡ nổi. Thế nhưng Kim Diện Phật nhảy lùi lại và nhắc: "Ông giẫm phải viên đạn tròn đấy! Hãy cẩn thận một chút!".

Hồ Nhất Ðao đầu gối chưa khuỵu xuống đất đã đứng lên ngay dậy, nói: "Ðúng thế!"; rồi dùng tay trái nhặt viên đạn lên búng viên đạn bay "vù" ra ngoài cửa.

Kim Diện Phật lại nói: "Hãy trông kiếm đây!" và giơ kiếm xông tới. Hai người quyện vào nhau xoay vòng, đấu mãi đến xâm xẩm tối, không rõ đã trao đổi bao nhiêu chiêu thức nữa, song đều tự thấy khó mà phân thắng bại.

Kim Diện Phật nhảy ra vòng chiến nói: "Hồ huynh! Võ nghệ của huynh thật cao cường, tại hạ vô cùng khâm phục! Chúng ta thắp đèn lên để tiếp tục đấu, hay là để đến mai lại quyết một phen sống mái?".

Hồ Nhất Ðao cười: "Huynh để cho tôi sống thêm một ngày nữa chắc?".

Kim Diện Phật đáp: "Không dám" rồi giơ trường kiếm, ra chiêu "Ðan phượng triều dương" và xoay người đi luôn.

Chiêu "Ðan phượng triều dương" này vốn là một chiêu kiếm thuật, nhưng Kim Diện Phật đã lùi lại ba bước rồi mới xuất chiêu, cho nên nó biến thành một kiểu chào tôn kính.

Hồ Nhất Ðao chống thanh đơn đao lên, chĩa chếch lên phía trên; đó là chiêu "Tham báo Bắc Ðẩu" cũng như là một lời chào đối phương.

Hai người lúc mới vào cuộc, đều quyết chí thanh toán nhau, song đấu đã một ngày trời rồi, thì ai nấy đều thấy khâm phục đối thủ. Bởi thế, lúc tạm chia tay, mỗi người đều dùng nghi thức cung kính nhất của giới võ lâm để chào nhau.

Hồ Nhất Ðao đợi đối thủ đi rồi, bèn ngồi vào bàn ăn một bữa thỏa thê, rồi lên ngựa phóng đi gấp.

Bảo Thụ tôi thầm nghĩ chắc là hắn đi đến toà nhà ở phía Nam để dò la đối thủ, chưa biết chừng lại tìm cách đánh lén cũng nên. Chỉ cần làm cho Kim Diện Phật bị thương là được, vì những người còn lại chẳng ai xứng đáng là đối thủ của hắn cả. Tôi bồn chồn định đi báo cho Ðiền tướng công biết tin mà đề phòng, nhưng lại sợ chạm trán với Hồ Nhất Ðao thì nguy, nên không dám đi.

Ðêm hôm đó, tuy không có tiếng ngáy ở phòng bên, nhưng tôi vẫn không sao ngủ được chỉ để ý nghe xem tiếng vó ngựa của Hồ Nhất Ðao đã về chưa. Cho đến nửa đêm, vẫn thấy yên lặng.

Tôi lại đoán rằng, nếu ngựa chạy nhanh không tới một canh giờ đã đến được ngôi nhà lớn phía nam, chẳng lẽ hắn đã bị Kim Diện Phật phát hiện, một mình không chọi nổi số đông nên đã bỏ mạng?

Càng chưa thấy gã về, tôi càng không yên tâm, chỉ nghe văng vẳng tiếng người vợ ru đứa bé, có vẻ không lo lắng gì cho chồng cả, thì tôi lấy làm lạ.

Cho đến khi gà gáy sáng, vào lúc canh năm, Hồ Nhất Ðao cưỡi ngựa trở về. Tôi vội vàng trở dậy, thấy gã trở về bằng con ngựa khác; lúc đi hắn cưỡi ngựa xám, lúc về lại cưỡi ngựa vàng. Con ngựa vàng phi đến trước quán trọ, Hồ Nhất Ðao nhẩy vụt xuống, còn nó loạng choạng khuỵu xuống đất, mồm sùi bọt trắng và chết luôn.

Tôi đi ra xem, thấy toàn thân con ngựa mồ hôi vã ra đầm đìa. Hoá ra nó mệt quá mà chết. Xem ra, Hồ Nhất Ðao đã đi đâu đó suốt cả đêm qua. Tôi nghĩ, hôm nay hắn còn phải đấu với Kim Diện Phật, hôm qua sao không ngủ cho kỹ mà dưỡng sức lại đi đâu cho nhọc xác cả đêm? Thật là kì quặc!

Lúc này, người vợ cũng đã dậy và lại làm một mâm cơm. Hồ Nhất Ðao không ngủ nghê gì nữa, bế con tung tung nó lên mà đùa. Cho đến khi trời sáng hẳn, thì Kim Diện Phật, Phạm bang chủ, Ðiền tướng công và cả bọn lại đến.

Cả hai người Miêu, Hồ cùng uống với nhau mỗi người ba bát rượu, không nói năng một lời, đá dẹp bỏ ghế, rút đao kiếm ra đấu tiếp.

Ðấu cho đến tối, hai người thu binh khí lại, chào nhau. Kim Diện Phật nói: "Hồ huynh! Hôm nay sức lực huynh giảm sút đi rồi đấy, tôi e rằng ngày mai huynh sẽ thua mất thôi!".

Hồ Nhất Ðao nói: "Chưa chắc đâu, vì đêm qua tôi không ngủ đấy thôi. Ðêm nay tôi ngủ kỹ, sẽ lại sức ngay!".

Kim Diện Phật ấy làm lạ: "Ðêm qua huynh không ngủ ư? Làm gì có chuyện đó?".

Hồ Nhất Ðao cười: "Miêu huynh ạ! Tôi xin biếu huynh chút quà đây!" rồi vào phòng lấy ra một cái bọc ném cho Kim

Diện Phật bắt lấy.

Mở ra xem, Kim Diện Phật thấy trong túi có một đầu người, bên cạnh còn bảy mũi phi tiêu nữa. Phạm bang chủ nhìn cía đầu người, kinh ngạc kêu lên: "Trờì, Bát quái đao Thương Kiếm Minh!".

Kim Diện Phật cầm một mũi phi tiêu lên nhấc thử xem sao, thấy mũi phi tiêu khá nặng, thân khắc mấy chữ "Bát quái môn Thương", bèn hỏi "Ðêm qua huynh đến tận huyện Vũ Ðịnh ở Sơn Ðông đấy à?".

Hồ Nhất Ðao cười đáp: "Tôi phải phi nhanh làm chết cả thảy năm con ngựa để về đây khỏi lỡ hẹn vơi huynh đấy!".

Bảo Thụ tôi thấy khiếp hãi, đờ người ra nhìn Hồ Nhất Ðao. Từ Thương Châu, Trực Lệ đến Vũ Ðịnh, Sơn Ðông cách nhau gần ba trăm dặm đường, thế mà hắn đi rồi về trong có một đêm, lại còn lấy đầu một coa thủ võ lâm đem về. Tên này hành sự thật là quỷ xuất nhập thần.

Kim Diện Phật hỏi: "Huynh dùng đao pháp gì mà hạ thủ được hắn?.

Hồ Nhất Ðao trả lời: "Võ công Bát quái đao của người này quả là ghê gớm. Tôi bắt được bảy mũi phi tiêu Liên Châu của hắn, tiếp đó tôi dùng chiêu "Xung thiên chưởng Tô Tần bội kiếm" phá được chiêu "Xoay người chém núi" là chiêu thứ hai mươi chín đao pháp Bát quái môn của hắn".

Kim Diện Phật ngớ người: Huynh dùng chiêu "Xung thiên chưởng Tô Tần bội kiếm"? Ðó là kiếm pháp nhà họ Miêu tôi đấy chứ?".

Hồ Nhất Ðao nói: "Chính thế! Chiêu ấy tôi học lỏm ở huynh trong cuộc đấu ngày hôm qua. Ðêm qua tôi không dùng đao mà là dùng kiếm để hạ thủ hắn!".

Kim Diện Phật nói: "Tuyệt! Huynh đã báo thù cho họ Miêu, và dùng ngay kiếm pháp họ Miêu, đủ thấy huynh thật có thịnh tình".

Hồ Nhất Ðao nói: "Kiếm pháp họ Miêu độc đáo trong thiên hạ, nên dùng nó để giết hắn có khó gì đâu! Tại hạ chỉ

làm thay huynh thôi mà".

Lúc này, tôi mới hiểu thêm, Hồ Nhất Ðao luôn tôn trọng Kim Diện Phật ở mọi phương diện. Thương Kiếm Minh đã giết hại bốn người nhà họ Miêu, nếu Hồ Nhất Ðao lại dùng đao pháp để hạ thủ hắn, thì chẳng hoá ra kiếm pháp họ Miêu lại không sánh nổi Bát quái đao ư? Lại càng không sánh nổi đao pháp họ Hồ ư? Riêng chỉ qua một ngày đấu võ mà hắn học lỏm được một tuyệt chiêu của kiếm pháp họ Miêu, rồi vận dụng đẻ hạ sát một cao thủ võ lâm phái khác, cũng đủ làm mọi người rùng mình thán phục. Và mãi tới cuối ngày đấu võ hôm nay, hắn mới đưa cái thủ cấp kia ra mà không hề có ý kể công khoe tài gì cả, càng chứng tỏ hắn thật đàng hoàng minh bạch. Gã tự nhận đã chiến thắng, cũng rất rành rọt.

Ðiều tôi nghĩ đến thì hai vị Phạm, Ðiền cũng đã hiểu cả. Cả hai mặt tái xanh, đưa mắt cho nhau rồi quay người đi ra. Kim Diện Phật nhìn người vợ của Hồ Nhất Ðao, đang bế đứa con, rồi cởi cái túi vải vang đeo trên lưng xuống, mở túi ra. Tôi nghĩ không hiểu trong túi đó có cái gì lạ bèn nghển cổ nhìn, thì thấy trong đó có vài quần áo bình thường. Kim Diện Phật giỡ một mảnh vải vàng trên đó thêu bảy chữ ra, hạ giọng nói nhỏ: "Hà hà!" Ði khắp thiên hạ không địch thủ" đây này! Ba hoa khoác lác thật!". Rồi giơ tay đỡ đứa bé, lấy tấm vải đấy bọc cho nó, nói với Hồ Nhất Ðao: "Hồ huynh! Chẳng may có mệnh hệ gì, thì chớ lo có kẻ nào dám ức hiếp cháu bé này".

Hồ Nhất Ðao cả mừng, luôn miệng cảm tạ.

Kim Diện Phật đi rồi, Hồ Nhất Ðao lại ăn uống no say rồi mới đi ngủ. Vừa mới ngủ, tiếng ngáy đã vang rền như sấm.

Ðến khoảng canh hai, bỗng thấy tiếng bước chân đi trên nóc nhà và có tiếng gọi: "Hồ Nhất Ðao! Hãy mau ra chịu chết đi!".

Hồ Nhất Ðao không tỉnh giấc, vẫn ngáy vang rền. Tiếng quát mắng ngày càng lớn hơn, người kéo đến cũng càng đông hơn.

Hồ Nhất Ðao vẫn như điếc, cứ ngủ như chết. Tôi nghĩ, hắn tuy có võ nghệ cao siêu thật, song vẫn không được nhạy bén lắm. Bao nhiêu là kẻ địch kéo đến, thế mà vẫn chẳng nhận biết gì cả.

Nhưng, kể cũng lạ, là tuy Hồ Nhất Ðao không nghe thấy gì, song người vợ thì rõ ràng đang thức mà vẫn hát ru con khe khẽ, chẳng buồn để ý đến sự huyên náo ở trên nóc nhà và ngoài cửa sổ cả.

Bọn người bên ngoài ra sức gào thét, nhưng vẫn không dám xông vào trong. Hồ Nhất Ðao thì cứ ngáy ông ổng. Tiếng ồn bên trong và bên ngoài nhà xen nhau hòa trộn là một. Bọn ngoài kia mắng chửi độ nửa canh giờ, thì bỗng thấy người vợ nói thủ thỉ: "Con ơi! Ngoài kia có bao nhiêu chó hoang định sủa suốt đêm khiến cha con ngủ không yên để ngày mai đấu võ bị thua đấy! Con thấy lũ chó hoang đó có tồi không nào?". Thằng bé mới sinh được có vài hôm, tất nhiên không biết nói, chỉ oe oe mấy tiếng.

Người vợ lại nói: "ồ, con tôi ngoan quá! Con cũng bảo chúng tồi à? Ðể mẹ ra đuổi chúng đi vậy nhé!".

Thằng bé lại oe oe mấy tiếng.

Người vợ lại bảo: "ừ! Con cũng bằng lòng à? Thật không phụ lòng cha mẹ yêu con đâu...".

Người vợ tay trái ẵm con, tay phải cầm chiếc thắt lưng lụa ở đầu giường lên rồi mở rèm cửa nhẩy vọt ra ngoài.

Tôi rất dỗi ngạc nhiên. Không ngờ một phụ nữ yêu kiều như vậy mà lại có bản lĩnh khinh công tài tình thế. Tôi vội đến bên cửa sổ, chọc thủng một lỗ nhỏ trên giấy dán các ô cửa nhòm ra ngoài, thấy trước cửa nhà có chừng hai ba chục đàn ông kẻ cao người thấp đứng lố nhố, ai cũng có binh khí, đang hòi hét.

Người vợ Hồ Nhất Ðao vung tay phải, dải lụa dài vung ra như một con rắn, quấn chặt thanh đơn đao của một người cao to, lúc giật lấy, lúc buông ra. Người ấy kêu ầm ĩ, rơi cả đao kiếm, ngã lăn xuống đất đánh huỵch một tiếng. Những người còn lại hò la ầm lên và xông lại.

Dưới ánh trăng, người vợ với dải lụa trắng dài như con rồng đang cuộn mình uốn lượn, giập giờn lên xuống... Lần lượt những tiếng loảng xoảng, ối á vang lên, chẳng mấy chốc binh khí của mấy chục người kia đều bị giật mất. Những người trên nóc nhà cũng bị ngã vật nằm xuống đất. Tất cả bọn họ đâu còn dám đánh đấm gì nữa, chỉ lo chạy tháo thân, có người còn bỏ cả ngựa mà chạy thục mạng.

Tôi há hốc mồm nhìn quang cảnh ấy, tim đập người run lên.

Người vợ Hồ Nhất Ðao nhảy lên nóc nhà, đá những thứ binh khí kia cho rơi xuống đất, chẳng buồn nhặt rồi bế con vào nhà cho con bú. Hồ Nhất Ðao vẫn ngủ ngáy vang như sấm, hình như không hề biết chuyện vừa xảy ra.

Sáng hôm sau, người vợ lại làm cơm rượu: bảo lũ hầu bàn thu lượm đám binh khí, buộc lại rồi treo các thứ đao, kiếm, trùy, roi sắt lên mái hiên. Gió Bắc thổi, chúng va chạm nhau kêu leng keng thật vui tai.

Ăn cơm sáng xong, Kim Diện Phật lại đến. Nghe thấy các âm thanh ấy, ông ta nghoảnh sang nhìn và đã hiểu rõ nguồn cơn.

Kim Diện Phật bực bội trợn mắt nhìn bọn người đi theo, bọn họ đều cúi gầm mặt, không dám nhìn lại.

Kim Diện Phật la mắng: "Lũ vô liêm sỉ! Ðàn ông gì mà lại thế? Cút đi cho rảnh!".

Bọn họ im lặng, lùi lại vài bước.

Tôi nghĩ, nếu đêm qua người vợ có giết hết bọn kia thì cũng dễ ợt,hoặc muốn lần lượt đánh gục ngã cả bọn cũng chẳng khó gì, song làm như thế là vỗ mặt Kim Diện Phật quá.

Kim Diện Phật nói: "Hồ huynh! Cái lũ đốn mạt này đã làm ầm ĩ để huynh không nhủ được. Vậy hôm nay chúng ta ngừng chiến, huynh hãy ngủ cho đầy giấc, mai tiếp tục chiến đấu!".

Hồ Nhất Ðao cười: "Vợ tôi đuổi họ đi đấy! Tại hạ đây vẫn ngủ say có biết gì đâu! Nào, ta đấu!". và xốc thanh đao lên, thủ thế.

Kim Diện Phật lại bảo: "Rất may là phu nhân đã nới tay rộng lòng tha cho bọn họ".

Người vợ cười tủm tỉm. Sau vài câu xã giao, Hồ Nhất Ðao và Miêu Nhân Phượng lại giơ đao kiếm đọ nhau luôn.

Lại đấu cho đến tối, vẫn không phân thắng bại.

Kim Diện Phật thu kiếm về: "Hồ huynh! Hôm nay tại hạ không về nhà nữa, muốn uống với huynh một bữa tuý luý

rồi ta gác chân lên nhau mà ngủ, bàn chuyện võ thuật cho vui".

Hồ Nhất Ðao cười:"Hay! Hay tuyệt! Tại hạ xin hỏi Miêu huynh về kiếm pháp, nếu có chỗ nào chưa rõ, đêm nay huynh chỉ giáo!".

Kim Diện Phật bèn nói với Phạm bang chủ và Ðiền tướng công: "Các vị hãy về đi, đêm nay tôi ở lại đây".

Phạm bang chủ bất giác thất kinh: "Miêu đại hiệp hãy chú ý đề phòng gian kế của hắn".

Kim Diện Phật lạnh lùng đáp: "Ta muốn làm gì thì làm chứ, tạo sao huynh lại can ngăn?".

Ðiền tướng công nói: "Huynh chớ quên mối thù giết cha mà trở thành người con bất hiếu đấy!".

Kim Diện Phật sa sầm nét mặt. Hai vị Phạm, Ðiền không dám nói gì thêm, dẫn đám thủ hạ ra về.

Ðêm ấy, hai người uống rượu và bàn luận về võ công.

Miêu đại hiệp giảng giải từng chiêu từng đường cốt yếu của kiếm pháp họ Miêu cho Hồ Nhất Ðao nghe.

Hồ Nhất Ðao cũng cặn kẽ truyền thụ cho Miêu đại hiệp đao pháp họ Hồ. Hai vị càng trò chuyện càng thấy tâm đắc, đều nói rằng tiếc vì gặp nhau quá muộn. Mỗi người cứ uống vài bát rượu lại đúng lên trình diễn vài chiêu, xong lại ngồi xuống uống tiếp. Họ chuyện trò với nhau về những tinh tuý của võ công, tuy tôi đều nghe rõ cả, song cũng không hiểu chút nào.

Chuyện trò mãi đến nửa đêm, Hồ Nhất Ðao bảo chủ quán mở cửa một gian phòng khác và hai người vào đó nằm chung một gường thật. Tôi thầm nghĩ: "Hai kẻ đang còn sống đây, vào chung một phòng, hẳn ngày mai có một kẻ chết! Nhưng không rõ ai ra tay trước nhỉ ?

Kim Diện Phật không có vẻ phải là người nham hiểm, vậy chắc là ông ta thiệt thân rồi!".

Rồi tôi lại nghĩ, Hồ Nhất Ðao thô bạo lỗ mãng thật, song lại kém xa Kim Diện Phật về sự tỉ mỉ tinh tế. Võ công hai người ngang tài ngang sức nhau, song nói về đấu trí và mẹo mực thì rõ là Kim Diện Phật hơn hẳn. Vậy thì kẻ ngày mai còn sống để ra khỏi phòng ắt là Kim Diện Phật chứ không phải là Hồ Nhất Ðao rồi.

Lòng hiếu kì nổi lên, tôi bàn rón rén đi lại sát cửa sổ phòng hai người để nghe trộm xem sao. Lúc đó, họ không nói chuyện võ công mà là những chuyện lạ, chuyện bí mật của giới giang hồ và những việc mà hai người họ đã từng hành động khi xưa. Lúc thì Kim Diện Phật nói đã từng giết một tên hung đồ ở một nơi nào đó,lúc thì Hồ Nhất Ðao kể về chuyện đã cứu một người khốn khổ trong một dịp nào đó. Kể đến chỗ lí thú nhất, cả hai người đều vỗ tay cười ầm lên làm tôi cứ há hốc mồm ra mà nghe. Tôi nghĩ một kẻ hung ác dữ dằn như Hồ Nhất Ðao mà giết người này nọ thì chẳng có gì lạ; song Miêu Nhân Phượng có chữ Phật trong biệt hiệu Kim Diện Phật thế mà ông ta cũng là kẻ giết người không chớp mắt.

Nói một hồi, bỗng Kim Diện Phật than thở: "Ðáng tiếc! Ðáng tiếc quá!".

Hồ Nhất Ðao nói: "Ðáng tiếc về cái gì?".

Kim Diện Phật nói: "Nếu như huynh không phải người họ Hồ, hoặc tôi không phải người họ Miêu thì nhất định hai ta sẽ kết nghĩa sinh tử có nhau. Xưa nay, tôi vẫn quá tự phụ, dịp này được gặp huynh, tôi thấy thực sự bái phục huynh rồi! Ôi!. . Gầm trời này tuy rộng thật, song ngoài Hồ Nhất Ðao ra, chẳng có ai là người đáng để Miêu Nhân Phượng này kết giao nữa đâu!".

Hồ Nhất Ðao nói: "Nếu tôi có bị chết đưới tay huynh, huynh cũng nên luôn luôn trò chuyện với vợ tôi. Vợ tôi là một hào kiệt trong phái nữ lưu, còn hơn lũ bạn nhút nhát kia của huynh đấy!".

Kim Diện Phật nổi cáu: "Hừ! Bọn họ đâu đáng làm bạn với tôi!".

Nói hết chuyện này sang chuyện nọ, song họ vẫn không đả động gì đến mối thù truyền đời của hai bên. Nếu ngẫu nhiên một người nói gần đụng chạm tới, thì người kia liền nói lái sang chuyện khác ngay. Ðêm ấy, cả hai đều không ngủ, làm tôi đứng ngoài cũng mệt lây. Ngoài sân gió lạnh thấu xương, hai chân tôi đã lạnh tê hết cả. Ðến lúc trời sáng hẳn, bỗng Kim Diện Phật đến bên cửa sổ cười nhạt:

"Hừ! Ðã nghe chán rồi chứ?". Lại nghe "cách" một tiếng, Hồ Nhất Ðao nói: "Miêu huynh! Người này là người tốt đấy! Hãy tha cho ông ta!". Một cái gì đó đập mạnh vào đầu, và làm tôi ngất liền.

Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đã nằm ngủ trên gường lò của mình. Lúc này, trời đã quá trưa. Tôi nghĩ chắc Kim Diện Phật phát hiện tôi nghe trộm ở ngoài cửa sổ, nên đã mở cửa ra thoi cho tôi một quyền; nếu không có Hồ Nhất Ðao xin hộ cho, thì chắc tôi đã đi đời nhà ma rồi! Tôi bò xuống gường, đầu nặng chình chịch, bèn lấy gương ra soi, thấy một nửa mặt tím đỏ, sưng phồng lên có đến một tấc. Tôi hoảng quá buông rơi cái gương đánh "choang" một cái, vỡ vụn trên nền nhà.

Hôm sau, hai người lại đấu võ trên nền nhà chính. Tôi không dám lên xem nữa.

Tôi vốn mong Kim Diện Phật thắng, nhưng bây giờ mặt sưng vù và từng cơn đau rát mặt cứ giần giật nổi lên, tôi lại mong để cho Hồ Nhất Ðao báo thù cho tôi, bằng cách chém được cả Miêu Nhân Phượng một hai nhát đao mới hả.

Ðến lúc trời tối, thấy tiếng Kim Diện Phật nói vọng qua vách gỗ: "Hồ huynh! Tôi vốn muốn đêm nay lại nằm chung gường để trò chuyện nữa, song lại e phu nhân trách móc. Vậy hẹn tối mai, nếu chúng ta vẫn không phân thắng bại, thì chúng ta lại ngủ chung nói chuyện một đêm. Ðược chứ?".

Hồ Nhất Ðao cười ha hả "Ðược! Ðược!".

Sau khi Kim Diện Phật đi rồi, người vợ rót một bát rượu bưng tới cho Hồ Nhất Ðao: "Chúc mừng đại ca!". Hồ Nhất Ðao đỡ lấy uống cạn, cười hỏi: "Chúc mừng về điều gì?".

Người vợ nói: "Ngày mai đại ca sẽ đánh bại Kim Diện Phật!".

Hồ Nhất Ðao ngạc nhiên: "Ta đã đấu có đến vài ngàn chiêu rồi mà vẫn không thấy ông ấy có chút gì sơ hở, vậy ngày mai sao lại thắng?".

Người vợ cười mỉm: "Muội thì lại nhìn thấy ra chỗ sai sót của ông ta. Con ơi! Chính cha con mới là "Ði khắp thiên hạ không địch thủ" đấy!". Câu nói sau, người vợ nói với đứa con nhỏ.

Hồ Nhất Ðao vội hỏi: "Chỗ sơ hở nào? Sao ta lại không nhận thấy nhỉ?". Người vợ đáp "Chỗ sơ hở là ở phía sau lưng. Ðại ca chỉ mải đấu ông ta chính diện thôi,nên nhìn không ra là thế".

Hồ Nhất Ðao trầm ngâm. Người vợ nói tiếp: "Ðại ca đã đấu với ông ta bốn hôm rồi, muội đã quan sát mãi mà kinh hãi, thấy rằng nếu cứ tiếp tục đấu, thì thế nào đại ca cũng có lúc lớ tay sơ xuất và phàn thắng sẽ thuộc về ông ta. Song, cho đến chiều nay, muội mới phát hiện ra chỗ sơ hở của ông ta. Ðại ca thử nói xem, trong kiếm pháp của ông ta thì chiêu nào là lợi hại nhất?".

Hồ Nhất Ðao đáp: "Có nhiều chiêu lợi hại, như các chiêu "Tẩy kiếm hoài trung bão nguyệt", "Nghênh môn thoái phản phách Hoa Sơn, "Ðề liêu kiếm bạch hạc thư sĩ", "Xung thiên chưởng Tô Tần bội kiếm"...

Người vợ nói: "Chỗ sơ hở là ở chiêu "Ðề liêu kiếm bạch hạc thư sĩ" đó!".

Hồ Nhất Ðao cười: "Chiêu ấy lấy tấn công làm phòng ngự, trong cái cứng có cái mềm,vô cùng hiểm độc đấy!". Người vợ nói: "Khi đại ca dùng chiêu "Xuyên thủ tàn đao", "Tiến bộ liên hoàn đao" hay chiêu "Triển thiên trích tâm đao" thì đôi khi ông ta dùng chiêu "Ðề liêu kiếm bạch hạc thư sĩ"để phản kích. Nhưng trước lúc ông ta giở chiêu đó ra thì giữa lưng thấy nhô lên, hình như là sợ bị ngứa".

Hồ Nhất Ðao lấy làm lạ: "Thật thế ư?".

Người vợ đáp: "Hôm nay, ông ấy hai lần giở chiêu đó ra, thì lần nào cũng thấy lưng nhô lên. Nếu ngày mai trong khi đấu võ mà muội lại nhìn thấy hiện tượng ấy, muội sẽ đặng hắng lên, lúc đó đại ca hãy ra tay trước luôn, không chờ ông ta giở chiêu đó ra nữa. Ðại ca hãy dùng chiêu "Bát phương tàng đao" để tấn công dữ dội, thì ông ta không thể không thu kiếm lại, xin nhận phần thua!".

Hồ Nhất Ðao cả mừng luôn miệng kêu: "Diệu kế, diệu kế!".

Nghe hai vợ chồng nói chuyện, tôi nghĩ hãy đi thông báo cho Kim Diện Phật để ông ta phòng trước. Nhưng khi sờ lên mặt còn đau nhức, tôi nhớ đến quả đấm nặng tay quá thể ông ta giáng vào tôi thì lại nghĩ: "Kệ, ông ta thua cho đáng đời!".

Hôm sau là ngày đấu thứ năm. Mặt đã bớt sưng, tôi lại đứng xem như hôm nọ.

Chẳng hề thấy vợ Hồ Nhất Ðao ho hắng gì cả, tôi đoán là Kim Diện Phật không giở chiêu kiếm kia ra. Ðến bữa ăn trưa, người vợ rót rượu cho chồng và đưa mắt ra hiệu cho chồng vài lần, tôi nhìn rất rõ ràng, hiểu ý rằng người vợ bảo chồng hãy nhử để Kim Diện Phật giở chiêu kiếm đó ra, và lúc đó chồng mình sẽ nắm được phần thắng. Hồ Nhất Ðao lắc đầu, có vẻ như lòng thấy không nỡ. Người vợ lại chỉ đứa con, giằn mạnh một cái làm cho nó ngã trên ghế, thằng bé khóc oà, tôi cũng hiểu được dụng ý của người vợ muốn nói rằng nếu cha nó lỡ mà thua trận, thì nó sẽ mồ côi cha, chịu khổ cả đời.

Hồ Nhất Ðao thấy con khóc ré lên, bèn thong thả gật đầu.

Buổi chiều, hai người tiếp tục đấu và được vài chục hiệp. Hồ Nhất Ðao bỗng chém mạnh vài phát. Người vợ ho lên mấy tiếng. Hồ Nhất Ðao hơi cau mày, không dấn lên mà lùi lại. Quả nhiên, Kim Diện Phật iở chiêu "Ðề liêu kiếm bạch hạc thư sĩ" ra. Bảo Thụ tôi vốn không hiểu gì chiêu này song vì đêm qua khi nghe lỏm hai vợ chồng họ bàn bạc với nhau, đã mấy lần tôi nghe người vợ nói đến chiêu này, thầm nghĩ: "Người vợ có con mắt thật tinh tường". Nếu lúc này Hồ Nhất Ðao hành động theo kế của vợ thì hẳn đã dành phần thắng rồi, thế nhưng đúng lúc đó Hồ Nhất Ðao lại rụt tay, không phải vì thương cảm không nỡ sát hại Kim Diện Phật,mà vì nghĩ rằng có người giúp mình như vậy, dẫu có thắng cũng chẳng có tinh thần thượng võ chút nào!

Tôi cũng lại nhớ đến lời Hồ Nhất Ðao dặn vợ: "... Sau này con lớn lên, hãy bảo cho nó biết rằng cần phải dữ dằn và cứng rắn hơn cha". Ðủ thấy, tuy mặt mũi hung ác, song lòng Hồ Nhất Ðao lại yếu mềm, việc đã đến trong tầm tay mà lại không quả quyết hành động!

Người vợ bèn véo vào tay đứa con một cái làm nó khóc ầm lên. Tiếng đao kiếm va chạm nhau chát chúa xen lẫn với tiếng khóc trẻ con. Người vợ lại khẽ ho lên.

Hồ Nhất Ðao dấn thêm một bước giở chiêu "Bát phương tàng đao" ra, ánh đao lấp loáng khóa ngay được đường kiếm của Kim Diện Phật.

Thấy Kim Diện Phật không cách gì chống đỡ, vì ông mới chỉ xuất được nửa chiêu "Ðề liêu bạch hạc thư si" mà thôi. Theo kiếm pháp, tay phải cần đâm chéo, tay trái dơ lên tựa như con hạc trắng xoè đôi cánh ra, song Hồ Nhất Ðao đã sớm ra tay, nên khi Kim Diện Phật vừa mới định vung hai tay ra thì đã bị Hồ Nhất Ðao chém liền hai nhát liên hoàn, vậy chẳng phải Kim Diện Phật giơ cả đôi tay ra hứng lấy đường đao của đối thủ chém xuống ư?

Nhưng thật không ngờ là võ công của Kim Diện Phật cũng thật thần kì! Trong lúc nguy khốn đó, ông cong đôi tay lại, quặc mũi kiếm về phía ngực mình ngay.

Hồ Nhất Ðao cả kinh, nghĩ là ông ta thấy thua, nên xoay kiếm lại để tự sát, bèn gọi ngay: "Miêu huynh! Ðừng làm thế!". Hồ Nhất Ðao quên rằng, ngay hôm đấu võ đầu tiên, Miêu đại hiệp đã lấy ngón tay bẻ gẫy mũi kiếm. Bây giờ mũi kiếm đã cùn, Miêu đại hiệp lại vận khí kiếm ấy đâm vào ngực thì lại bật ngược trở ra.

Chiêu này một là biến hoá thật kì ảo, hai là Hồ Nhất Ðao đang khuyên Miêu đại hiệp đừng tự sát, không hề đề phòng ông ta dùng thế kì ảo để giành phần thắng, nên khi thanh trường kiếm bật ngược, chuôi kiếm thọc đúng vào huyệt "Thần tàng" trên ngực Hồ Nhất Ðao.

"Thần tàng" là huyệt lớn trên thân, vừa bị điểm trúng huyệt đó Hồ Nhất Ðao bủn rủn ngã gục.

Kim Diện Phật giơ tay đỡ lên, nói: "Ðắc tội rồi!". Hồ Nhất Ðao cười: "Kiếm pháp của Miêu huynh thật là quỷ thần khôn lường, tại hạ bái phục vô cùng". Kim Diện Phật nói: "Nếu không được sự quan tâm thu xếp của Hồ huynh,

thì tại hạ sao xuất được chiêu này?". Rồi hai người ngồi bên bàn uống liền ba bát rượu hâm nóng.

Hồ Nhất Ðao cười vang, rồi giơ đao ngang cổ cứa luôn. Cổ họng phun máu tươi, hắn gục xuống bàn chết ngay.

Bảo Thụ tôi đờ người ra. Người vợ vẻ mặt vẫn thản nhiên: "Miêu đại hiệp hãy đợi một chút, để tôi cho cháu bé bú no đã!". Nói rồi đi vào gian trong. Một lúc chừng ăn xong một bữa cơm, người vợ Hồ Nhất Ðao lại ra, hôn thật sâu đứa con, cười nói: "Cháu đã ăn no, nó ngủ say rồi" và đưa con cho Miêu đại hiệp: "Tôi vốn hứa với nhà tôi rằng sẽ tự tay mình nuôi dậy cháu trưởng thành, song năm hôm nay thấy Miêu đại hiệp chân thành hơn người, nghĩa nặng như núi, nếu đại hiệp đã bằng lòng chăm sóc cháu, tôi xin đành chịu tiếng lười biếng để trốn cái khổ sở nhọc nhằn trong hai chục năm vậy". Nói rồi, người vợ Hồ Nhất Ðao cúi lạy Kim Diện Phật, cầm thanh đao của Hồ Nhất Ðao cứa cổ mình. Thế là cả hai vợ chồng ngồi sóng đôi trên chiếc ghế dài. Người vợ cầm tay chồng, rồi không động cựa nữa.

Bảo Thụ tôi không đành lòng nhìn, quay mặt lại thấy đứa trẻ trong tay Miêu đại hiệp đang ngủ say, khuôn mặt nhỏ bé dường như thoáng nét mỉm cười.

Ngày đăng: 10/07/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...