Gửi bài:

Chương 24 - Xin Lỗi Vì Thiếu 2 Trang Nhé

Thực ra kiếm pháp của hắn đã được chân truyền của phái Côn Luân .

Diệp Cô Thành liếc mắt ngó thanh kiếm của Đồ Phương lạnh lùng hỏi :

- Ngươi đã phạm tội gì chưa ?

Đồ Phương không hiểu .

Diệp Cô Thành nói tiếp :

- Ngươi luyện công lực không thành , học kiếm pháp lại không giỏi mà dám vô lễ với ta . Vậy ngươi cũng phạm vào tử tội .

Đồ Phương sa sầm nét mặt , rung động kiếm phong lập tức xông tới .

Hắn đã xông vào dĩ nhiên người khác chẳng thể ngồi yên . Mọi ngươi cùng động thủ thì dù Diệp Cô Thành kiếm pháp tuyệt thế vô song cũng chỉ trong khoảnh khắc là xác bỏ đương trường máu loang ngũ bộ .

Nhưng Đồ Phương không xông tới được vì người cản trở .

Tây Môn Xuy Tuyết bỗng lên tiếng :

- Hãy chờ một chút .

Đồ Phương hỏi :

- Còn chờ gì nữa ?

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

- Xin các hạ hãy nghe tại hạ một lời .

Luộc này tuy kiếm tuốt cung dương nhưng Tây Môn Xuy Tuyết đã lên tiếng thì chẳng ai dám không nghe .

Nguy Tử Vân gật đầu ra hiệu cho Đồ Phương đình thủ .

Tây Môn Xuy Tuyết hỏi :

- Giả tỷ tại hạ cùng Bạch Vân thành chúa hai tay liên thủ thì trong thiên hạ còn ai chống cực nổi không ?

Dĩ nhiên không còn . Đáp án này chẳng ai không hiểu .

Nguy Tử Vân hít một hơi chân khí , sống mũi lại ứa mồ hôi .

Tây Môn Xuy Tuyết nhìn chằm chặp vào mặt hắn hỏi :

- ý kiến của tiểu đệ , các hạ đã hiểu chưa ?

Nguy Tử Vân lắc đầu .

Dĩ nhiên lão hiểu ý Tây Môn Xuy Tuyết cười quay lại vỗ vai Nguy Tử Vân hỏi :

- Các hạ chưa quyết định thế nào ư ?

Nguy Tử Vân ngập ngừng :

- Tại hạ ...

Lục Tiểu Phụng ngắt lời :

- Tại hạ mà ở vào chỗ các hạ thì nhất định khuyên hai vị mau mau động thủ ới .

Nguy Tử Vân hỏi :

- Tại sao vậy ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Vì cuộc chiến này bất luận ai thắng ai bại cũng đều có lợi cho các vị chứ chẳng hại gì .

Nguy Tử Vân vẫn chưa hết lo nghĩ .

Lục Tiểu Phụng lại nói :

- Tại hạ nói lợi đây tức là " Bạn luật tương tri , ngư ông đắc lợi : " .

Nguy Tử Vân ngửng đầu lên nhìn từ Diệp Cô Thành đến Tây Môn Xuy

Tuyết rồi lại ngó Lục Tiểu Phụng . Sao lão thở phào một cái đáp :

- Đêm nay tuy là đêm trăng tròn nhưng nơi đây lại chẳng phải Tử Cấm Chi Điện .

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Theo ý các hạ thì để cho họ lên nóc điện Thái Hòa phải không ?

Nguy Tử Vân cười đáp :

- Cuộc chiến đã không tránh được nữa để các vị đường xa ngàn dặm đến quan chiến uổng công một phen thì sao cho tiện ?

Lục Tiểu Phụng cũng cười nói :

- Tiêu Tương Kiếm Khách quả nhiên người đúng với danh hiệu , thật là ung dung như Khách Tiêu Tương .

Nguy Tử Vân cũng vỗ vai chàng mỉm cười đáp :

- Lục Tiểu Phụng quả không hổ là Lục Tiểu Phụng .

Vừng trăng tuy sắp lặn về phương Tây nhưng coi lại càng tròn trĩnh .

Trăng tròn phảng phất như treo vào mái hiên điện Thái Hòa . Người đã bay lên nóc điện .

( thiếu 2 trang )

Diệp Cô Thành hỏi :

- Tại sao vậy ?

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

- Vì Diệp huynh không được tĩnh tâm .

Diệp Cô Thành lẳng lặng chẳng bảo sao .

Tây Môn Xuy Tuyết lại nói :

- Con người tâm thần đã loạn thì kiếm pháp cũng loạn . Kiếm pháp mà loạn là người phải chết không còn sai nữa .

Diệp Cô Thành cười lạt hỏi :

- Chẳng lẽ Tây Môn huynh nhận ra ta chưa đánh đã thua rồi ?

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

- Bây giờ Diệp huynh thua không lỗi ở kém bản lãnh .

Diệp Cô Thành hỏi :

- Vì thế mà Tây Môn huynh không muốn động thủ lúc này ư ?

Tây Môn Xuy Tuyết không phủ hận .

Diệp Cô Thành lại hỏi :

- Phải chăng Tây Môn huynh không muốn gặp lúc người ta nguy cấp để thừa cơ ?

Tây Môn Xuy Tuyết gật đầu thừa nhận .

Diệp Cô Thành nói :

- Nhưng cuộc chiến này chẳng thể không khai diễn .

Tây Môn Xuy Tuyết đáp :

- Tiểu đệ còn có thể chờ đợi .

Diệp Cô Thành hỏi :

- Chờ đến lúc ta tĩnh tâm lại hay sao ?

Tây Môn Xuy Tuyết gật đầu đáp :

- tiểu đệ tin rằng không phải chờ bao lâu .

Diệp Cô Thành bỗng ngừng đầu lên nhìn thẳng vào mặt Tây Môn Xuy Tuyết, khóe mắt dường như lộ vẻ cảm kích , song chỉ thoáng cái liền bị ánh kiếm trong tay làm tan ới .

Lộ vẻ cảm kích với địch thủ cũng là điều lầm lỗi có thể nguy hiểm đến tính mạng .

Diệp Cô Thành hỏi :

- Ta cũng chẳng chịu để Tây Môn huynh phải đợi lâu .

( thiếu 2 trang )

- lình thực mà nói tiểu đệ cũng không hay làm sao mình không nhận ra được Có điều tại hạ cảm thấy mấy người không đáng chết mà chết một cách bất minh bạch .

Diệp Cô Thành hỏi :

- Phải chăng huynh đệ muốn nói đến Trương Anh Phong , Công Tôn Đại Nương và âu Dương lình ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Còn Quy Tôn Tử đại lão gia nữa .

Diệp Cô Thành hỏi :

- Huynh đệ không hiểu tại sao có người hạ độc thủ với bọn này ư ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Bây giờ thì tiểu đệ nghĩ ra rồi .

Diệp Cô Thành trực :

- Huynh đệ thử nói nghe .

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Kế hoạch này dã bí mật tiến hành từ lâu . Vương tổng quản cùng bọn người ở Nam Vương Phủ vẫn liên lạc với nhau đều đều . Bọn họ dùng kỹ viện của âu Dương lình làm nơi hội diện .

Diệp Cô Thành nói :

- Vì họ cho là không ai nghĩ đến bọn thái giám và sư sãi lần mò vào chơi kỹ viện .

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Nhưng Diệp huynh chưa yên dạ ở chỗ Tôn lão gia và âu Dương lình đều không phải người tầm thường . Diệp huynh hoài nghi họ đã phát giác ra điều bí mật nên nhất định giết ới để bịt miệng .

Diệp Cô Thành hỏi :

- Thực ta không nên giết bọn họ ư ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Đúng là bất tất phải hành động như vậy .

Diệp Cô Thành nói :

- Nhưng việc này quan hệ rất lớn ta không thể mạo hiểm mà phải cẩn thận hết mọi bề .

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Chính vì thế mà tiểu đệ phát giác sau bức màn quyết chiến của các vị , nhất định cũng đã tới đó .

Diệp Cô Thành hỏi :

- Sau khi huynh đệ hỏi ra vụ đó mới hoài nghi đến ta phải không ?

Lục Tiểu Phụng thở dài đáp :

- Thực tình tiểu đệ thuỷ chung không nghi ngờ Diệp huynh . Tuy nhiên tiểu đệ dám chắc chẳng khi nào Diệp huynh bị người ám toán , nhất là không thể bị thương vì độc dược cùng ám khí của Đường gia . Dù sao tiểu đệ vẫn không hoài nghi Diệp huynh vì . . .

Chàng ngưng thần nhìn Diệp Cô Thành thủng thẳng nói tiếp :

- Vì Diệp huynh là bạn hữu của tiểu đệ .

Diệp Cô Thành quay đầu ới , dường như y chẳng còn mặt mũi nào nhìn Lục Tiểu Phụng .

Lục Tiểu Phụng nói tiếp :

- Hai vị lợi dụng cuộc đánh cá giữa Lý Yến Bắc và Đỗ Đồng Hiên làm ngòi lại lợi dụng cuộc quyết chiến này để dẫn dụ . Trước hết Diệp huynh an bài một người vào chỗ họ Đỗ để thay thế mình . Khi Diệp huynh xuất hiện lại trải đầy hoa thơm ra điều sợ người ta ngửi thấy mùi hôi thối ở vết thương .

Chuyện giả tạo này là có người phát giác ra trong mình Diệp huynh chẳng có mùi thối tha chi hết .

Lục Tiểu Phụng lại ngừng một chút rồi thở dài nói tiếp :

- Bấy nhiêu kế hoạch đầu tuyệt diệu .

Diệp Cô Thành vẫn chưa quay đầu lại .

Lục Tiểu Phụng nói :

- Tuyệt diệu hơn nữa là vụ băng đoạn .

Diệp Cô Thành " ủa " lên một tiếng .

Lục Tiểu Phụng nói tiếp :

- Nguy Tử Vân tưởng dùng băng đoạn để hạn chế hào kiệt giang hồ vào cung , không ngờ Vương tổng quản lại đánh cắp cả súc đoạn trong kho chế thành băng đoạn giao cho Bạch Vân thành chúa để thành chúa chuyển đến tay mọi người . Nguy Tử Vân có đem hết nhân lực phòng thủ điện Thái Hòa , các vị mới được ung dung tiến hành âm mưu trong nội cung .

Diệp Cô Thành ngửng mặt lên trời lẳng lặng không nói gì .

Lục Tiểu Phụng lại nói :

- Đáng tiếc người tính không bằng trời định . Diệp huynh tuy đã tính đúng Tây Môn Xuy Tuyết quyết chăng động thủ cùng người bị thương nhưng lại quên mất kẻ nhất tâm báo thù cho huynh trưởng là Đương Thiên Tung .

Diệp Cô Thành hỏi :

- Đường Thiên Tung ư ?

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Giả tỷ Đường Thiên Tung không hạ thủ ám toán người thay thế Diệp huynh thì tiểu đệ cũng không ngờ đến Diệp huynh .

Diệp Cô Thành lại " ủa " một tiếng .

Lục Tiểu Phụng nói :

- Tiểu đệ phát giác ra chuyện bí mật của Diệp huynh rồi muốn đến ngay phủ Nam Vương nhưng lại nghĩ tới Vương tổng quản . Từ lúc đó tiểu đệ mới hiểu rõ cuộc âm mưu của các vị là một cuộc âm mưu khủng khiếp .

Diệp Cô Thành đột nhiên cười rộ .

Lục Tiểu Phụng cười hỏi :

- Diệp huynh còn cười ư ?

Diệp Cô Thành hỏi lại :

- Ta không nên cười hay sao ?

Lục Tiểu Phụng nhìn Diệp Cô Thành rồi gật đầu đáp :

- Diệp huynh cười là phải . Con người như Diệp huynh nên cười nhiều hơn nữa .

Cười có nhiều lối có trận cười vui vẻ , có tiếng cười gượng , có nụ cười nịnh hót , có cơn cười đau khổ .

Cái cười của Diệp Cô Thành ở vào cỡ nào ?

Bất luận hắn cười gì , chỉ cần lúc này hắn còn cười ra tiếng được là đáng mặt anh hùng , người thường không thể bì kịp .

Đột nhiên hắn vỗ vai Lục Tiểu Phụng nói :

- Ta ới thôi .

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Diệp huynh không còn chuyện gì nói nữa ư ?

Diệp Cô Thành trầm ngâm đáp :

- Còn một câu .

Lục Tiểu Phụng trực :

- Diệp huynh nói ới .

Diệp Cô Thành bây giờ mới quay đầu lại nói :

- Bất luận trường hợp nào huynh đệ cung là bạn ta .

Lục Tiểu Phụng nhìn hắn rảo bước ới về phía Tây Môn Xuy Tuyết . Đột nhiên chàng cảm thấy ngọn gió thu rét lạnh khác nào buổi tàn đông .

Mục lục
Ngày đăng: 21/08/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Zokadice - Yathzee with friends

Mục lục