Gửi bài:

Chương 3

" Xin chị cho gặp ông Court". Shelby chẳng kịp thay quần áo, cứ thế lao bổ ra khỏi nhà, trên người mặc chiếc áo phông có dây buộc ngang hông và chiếc quần ống túm màu trắng rộng thùng thình. " Cô có hẹn trước chứ?" cô thư ký của hãng Court hỏi, mắt nhìn Shelby qua cặp kính mắt bán nguyệt gọng bạc. Shelby lấy tay vuốt lại nút buộc ngang hông, thầm ước giá cô chịu khó chậm lại vài phút thay sang bộ đồ màu xám phớt xanh mà mẹ cô may cho thì hay biết mấy. Lúc ấy trông cô chắc chững chạc và có dáng làm ăn hơn. thế nhưng cái phong cách nghĩ sao làm vậy đã đưa cô tới thẳng chỗ Court trong bộ đồ mà lẽ ra cô chỉ mặc khi cô đi biển. Cô nhìn tên người thư ký ghi trên tấm biển nhỏ để trước bàn. " Không, tôi không có hẹn trước, chị Simmons ạ." Cô mỉm cười với vẻ thân mật." Nhưng xin chị cứ nói vợ chưa cưới của anh ấy đang ở đây. Thế nào anh ấy cũng tiếp tôi mà." Hai mắt cô thư ký mở tròn xoe. " Tôi biết trông tôi khác hẳn", cô lí nhí nói." Ảnh trên báo thường chẳng giống người thật". Cô hiểu rằng ngay cả ảnh có tồi đi nữa vẫn cứ không thể giải thích được tại sao cô lại thấp hơn, béo hơn nhiều so với cô gái trên trang báo, và tóc cô ngắn, màu nâu lượn sóng chứ đâu có đen nhánh. Cô đành phải hy vọng cô Simmons đã không đeo kính nếu cô ta thực đã gặp vợ chưa cưới của A.J.

Cô Simmons liếc dọc hành lang bên trái." Ông ấy ra ngoài và nãy giờ tôi cũng có việc chạy khỏi đây một lát. Có thể ông ấy đã quay lại văn phòng." Cô ta với tay định nhắc điện thoại." Để tôi gọi điện báo ông ấy." "Đừng", Shelby vội vàng ngăn lại." Tôi sẽ vào thẳng chỗ anh ấy. Chị khỏi phải bận tâm." Cô líu ríu nói khi thấy cô thư ký định đứng dậy." Tôi muốn làm anh ấy ngạc nhiên." Nói xong cô xoay người đi thẳng về cuối hành lang, tới chiếc cửa có đề tên A.J.Court. Cô nhẹ người không thấy ai ở các phòng dọc hành lang bước ra, nên cô có thể tới phòng A.J. mà không bị ai căn vặn. Cô ngoái đầu nhìn về phía cô Simmons và mỉm cười. Cô Simmons nhíu mày và định chạy theo Shelby thì chuông điện thoại reo vang làm cô ta đành quay lại bàn. Ôi dào, cô tới đây đâu phải để lấy lòng ai, Shelby nghĩ thầm. Cô hy vọng việc cô cứ tự tiện vào phòng sẽ không gây phiền phức gì cho cô thư ký.Giờ có muốn quay lại cũng quá muộn rồi, cô tự nhủ. Để khỏi run, Shelby nhẩm lại những lập luận đầy tính thuyết phục mà cô nghĩ ra trên đường đánh xe đến đây. Cô mở cánh cửa văn phòng A.J., bước nhanh vào trong và đóng ngay lại. Trong phòng không có ai. Tay vẫn cầm quả đấm cửa, Shelby tựa người nhìn quanh văn phòng của A.J. Cô Simmons nói đúng. A.J. không có trong văn phòng. Cô nghe tiếng nước chảy rào rào nhè nhẹ, liền đưa mắt nhìn vế phía cửa sổ xem có đài phun nước nào ngoài sân không. Nhưng ở đó chỉ có cây xanh. Cô nhún vai, quay lại tiếp tục xem xét căn phòng. Trông nó đẹp và trang nhã đúng như cô mường tượng. Sàn được trải thảm dày màu đỏ sẫm rất hợp với màu giấy dán tường có những đường kẻ tinh tế và ghế ở khu ngồi nói chuyện bọc vải giả da màu vàng sẫm. Phía bên phải cô có chiếc cửa đóng, có lẽ là lối vào phòng họp. Dọc theo tường có nhiều tủ kính trong đựng các đồ pha lê. Cô tò mò bước lại gần chiếc tủ kính đầu tiên. Bên trong đúng là một vườn bách thú thực thụ với hình các con vật thu nhỏ trông rất vui mắt, bao gồm hai chú gấu con đang nằm đè bên nhau, mắt lộ vẻ nghịch ngợm rất sinh động. Một con sư tử đang há mõn nửa như ngáp, nửa như gầm, tựa hồ cuộc sống quá ư dễ chịu, chẳng có điều gì đáng phàn nàn. Một con hổ đang nằm ngửa, chân trước giơ cao như muốn chụp lấy con bướm đang lơ lửng trên đầu nó. Đàn voi, con thì đang nhai những cọng cỏ bằng pha lê, con thì ngửa cổ cong vòi như đang ré ầm lên. Một con vượn một tay đu vào cành, nét mặt hân hoan trong khi cái đuôi dài uốn thành hình dấu hỏi.

Shelby đến gần tủ kính bên cạnh. Trong tủ không phải cảnh bách thú, nhưng cũng vui mắt không kém. Các diễn viên xiếc từ đám hề cho tới diễn viên cưỡi ngựa không yên cương được bày đầy trên các giá, và Shelby mê mải ngắm nhìn thế giới mới này đến nỗi không nhận thấy tiếng nước chảy rào rào đã tắt. Shelby ngắm chỗ này, nhìn chỗ kia, xem xét các đồ vật hay hay trong phòng, tự hỏi không biết A.J.Court thuộc loại người nào. Trong lần gặp đầu tiên, anh có vẻ là một doanh nghiệp có đầu óc cứng rắn, thế nhưng lại sẵn sàng làm nhiều việc để buộc Erica Martinez phải chú trọng đến sức khoẻ của mình hơn. Còn văn phòng của anh, ông chủ hãng đầy quyền thế, thì lại trưng bày những bộ sưu tập hấp dẫn dọc theo tường. Cô không ngạc nhiên khi thấy A.J.Court có thể trưng bày các đồ vật trang nhã và đắt tiền như thế ở văn phòng, nhưng cô thực sự sửng sốt trước việc anh rõ ràng chẳng xấu hổ khi phô diễn trước mắt mọi người những sở thích ngộ nghĩnh từ thời còn bé của mình.Người đàn ông này xem ra là nhân vật khó hiểu hơn cô tưởng. Cô quay phắt lại khi nghe tiếng mở cửa. Mắt cô tròn xoe vì kinh hoàng khi nhận ra rằng căn phòng mà cô cứ tưởng là phòng họp vắng người thực ra lại là buồng tắm và A.J.Court đang tắm trong đó! Đôi giày chạy cùng bộ quần áo thể thao vứt dưới sàn cho thấy lý do tại sao anh lại tắm vào lúc giữa chiều. Đầu óc hoảng loạn như giục cô bỏ chạy, nhưng đôi chân lại không chịu cất bước. Mặt Shelby tái nhợt rồi lại đỏ dừ, cô đứng chôn chân trố mắt nhìn anh. A.J. đứng trước gương, chiếc khăn tắm quấn quanh chiếc bụng thon lẳn chỉ dài tới ngăng bộ đùi đầy lông. Shelby mụ hết cả đầu óc nhìn cái lưng rộng chắc nịch bắp thịt cuồn cuộn khi anh cầm chiếc khăn mặt lau hơi nước đọng trên gương. chiếc khăn mặt bông xốp khô để lại một vệt dài sáng trên gương và Shelby nhìn thấy mặt cô đỏ dừ, đôi mắt mở to sửng sốt đứng lúc A.J. cũng nhìn thấy cô trong gương và quay ngoắt lại ngay. " Cái đếch gì thế này- Làm sao cô vào được đây?" Mái tóc đen uớt tua tủa đâm ra như mũi giáo, cặp mắt xanh đầy vẻ tức giận. A.J.Court trông dữ tợn hơn bao giờ hết. " Cô Featherstone! Cô đang làm gì ở đây thế?" anh từ buồng tắm bước ra hỏi. Mặt gườm gườm, anh dừng lại trước mặt cô, hai chân hơi dạng ra. Một tay chống nạnh, tay kia quàng qua vai cô. Shelby chỉ ước giá anh đừng đứng ở tư thế ấy. Trông anh giống như người lính thời nguyên thuỷ sắp sửa tụt mất khố! Và cô thực sự ước gì cái cảm giác từ bàn tay ấm và ướt của anh đừng tác động đến cô như một liều whisky không pha thế này.

Lưỡi cô như cứng lại trong miệng, làm cô không nói được thành lời. Giá cô đã từng qua nhiều phen sửng sốt thì nó cũng không thấm vào đâu so với cảm giác của cô lúc này trước bộ ngực lông lá của A.J. Chỉ cách cô trong gang tấc. Cô ngửa mặt, mở to mắt nhìn anh." Tôi đang ngắm đồ pha lê của ông", cô ấp úng. " Cô...cô bảo sao?" " Tôi muốn nói là tôi muốn nói chuyện với ông." " Cô đang nhiễm cái thói xuất hiện vào những lúc, ở những nơi không thích hợp. Đã bao giờ cô nghĩ là có thể dùng điện thoại không?" Vẻ cau có dữ tợn làm lông mày anh chạy thành một đường thẳng. " Nếu tôi gọi điện, ông có trả lời tôi không?" " Có lẽ không." "Đấy nhé! Vậy thì tốt hơn là tự tôi đến tận nơi." A.J. hít mạnh làm Shelby sợ chiếc khăn tắm sẽ tụt xuống sàn. Cô nhìn chằm chằm vào mặt anh cho đến khi anh thở ra. Còn cô cũng thở phào nhẹ nhõm. " Cô muốn gì?" Hết sức bối rối, cô nhìn anh với vẻ nài nỉ." Ờ, ông có nghĩ rằng nên mặc quần áo vào không?" Một bên lông mày anh rướn lên phía dưới bộ tóc rối bù. Anh buông tay khỏi người cô, làm cô thấy nhẹ người. "Không. Chính cô là người đã tự tiện lẻn vào đây. Cô sẽ phải chấp nhận hiện trạng cuả tôi như bây giờ." Đầu óc còn lộn xộn, cô hiểu những lời anh nói theo nghĩa xấu nhất, nên mặt cô lại càng đỏ hơn. Anh phớt lờ vẻ hoảng hốt của cô. " Hai mươi phút nữa tôi có một cuộc họp. Tôi không có ý định quấn khăn thế này làm việc với luật sư và kế toán của tôi. Điều đó có nghĩa là tôi sẽ bỏ khăn trong vòng một hai phút nữa và mặc quần áo. Nào, cô muốn gì thì nói đi rồi ra khỏi phòng tôi." Shelby biết đó không phải là lời doạ xuông. Trông anh có vẻ làm thể thật. Khi nào, ôi khi nào cô mới học được suy xét trước khi đến gặp người đàn ông này? "Đơn xin thuê cửa hàng của tôi lại bị bác. Làm sao tôi có thể vay được vốn ngân hàng nếu ông cứ một mực đòi phải có khi không cho tôi một cơ hội cơ chứ? Chả lẽ ông đã khởi nghiệp với một loạt nhà băng và các công ty khác sẵn sàng cho ông vay vốn ư?" Anh nhăn trán với vẻ bối rối, nhìn cô và đáp "Không. Tôi sẽ xem". "Vậy thì tại sao ông đòi hỏi tôi như thế?"

"Các cửa hàng nhỏ khai trương và sập tiệm nhiều hơn trước" – anh giải thích. "Bởi vì bây giờ có nhiều người hơn trước. Tôi không thể sập tiệm được. Vả lại ông còn nợ tôi một món vì tôi đã giúp ông trong cái trò hôm nọ." A.J lắc đầu rất nhanh. "Nói chuyện kiểu này vô bổ. Lúc trước chúng ta cũng đã nói rồi. Nào, cô nên ra đi trừ khi cô muốn thấy người tôi rõ hơn." Shelby vênh mặt. "Nếu tôi đi bây giờ, tôi sẽ lại đến. Này, hãng ông có ban quản trị không? Tôi muốn nói chuyện với họ." Cô nói, giọng gay gắt. Anh lừ lừ nhìn cô, rồi khuôn mặt đẹp trai ánh lên vẻ thích thú. "Cô Featherstone, tôi chính là chủ hãng." "Ông là người vô lý hết sức, ông Court ạ." "Cô nên ra đi," anh nói, đưa tay lên mép khăn. "Việc này chưa xong đâu." Tay anh lại đưa lên mép khăn quấn quanh người: "Xong rồi. Tôi đã bảo khi có điều kiện tôi sẽ xem xét đơn của cô ngay." Bây giờ đến lượt Shelby thượt mặt. "Xem xét đơn của tôi ư? Chắc ông nghĩ tôi là kẻ ngây thơ hay sao?" Anh lắc đầu làm những sợi tóc bết nước dính sát vào da đầu. "Này cô, mọi người sắp đến đây. Tôi cho cô được có mặt ở đây cho đến khi tối đếm đủ ba. Một." Shelby hất hàm. "Tôi sẽ quay lại." "Chẳng nước non gì. Hai." Các ngón tay anh lần tìm nút dắt của khăn. "Cô vợ chưa cưới của ông sẽ nghĩ như thế nào khi cô ấy biết ông đã đối xử với tôi như thế này?" "Vợ chưa cưới của tôi? À, cô ấy không tham gia vào các việc của tôi. Ba." Anh tháo nút dắt khăn. Shelby co giò bỏ chạy, còn nghe tiếng anh cười phá lên sau lưng. Ra tới ngoài, cô đập mạnh cửa văn phòng và chạy vội dọc hành lang. Một vài người đang làm việc ở bàn ngước mắt nhìn cô đi qua. Cô phát hiện ra vòi nước ở góc hành lang. Bực bội, mặt đỏ bừng, cô tới bên vòi nước uống một hơi dài, để nước phun lên khuôn mặt đang nóng bừng bừng. Cô thẳng người, miệng thở hổn hển. Chưa bao giờ lại bị nhục như lần này, cô rầu rĩ nghĩ, dùng tay áo phông lau khô mặt. Cô lúc nào cũng nhảy rồi mới chịu nhìn, nhưng chưa khi nào kết quả lại thảm hại như lần này. Bây giờ cô sẽ chẳng bao giờ còn thuê được cửa hàng ấy nữa. A.J.Court chắc chắn sẽ không bao giờ chịu. Có lẽ cô phải bắt đầu tìm một chỗ khác kém thế hơn.

Cô đứng một lúc cho lại hồn, bước ra khỏi khu vòi uống nước và đi dọc hành lang, đầu ngẩng cao. Nhờ trời, cô Simmons không có mặt tại bàn. Shelby đang ở trong tâm trạng không muốn phải trả lời ai. Chắc về đến nhà cô sẽ phải trả lời vô số câu hỏi. Cô quyết định hoãn việc đó càng lâu càng tốt. Một chầu kem chắc là có ích- có lẽ nó sẽ giúp cô đủ can đảm về nhà và đối diện với cậu em trai Crieg.

**

" Chị bảo cái cô Lynn gợi tình ấy không mời cả nhà mình tới dự liên hoan ư?" " Crieg! Chị có nói chuyện trực tiếp với Lynn đâu, bà Moran nói lại đấy chứ." Shelby giải thích với vẻ không mấy kiên trì." Em thực đâu có quan tâm đến liên hoan của Lynn. Em chỉ muốn chén cho đẫy điều các thứ người ta bày ở đấy thôi." Crieg đứng dựa cửa phòng ngủ của cô, xem chị trang điểm. "Cứ cho là thế thì đã sao? Nhà Altman thường có đồ ăn ngon lành, và nếu mọi người không chén thì họ mời đến làm gì?" Shelby bỏ gương trang điểm, ngước nhìn cậu em với vẻ thích thú. "Nhưng không có khách nào lại ăn nhiều như em." "Trừ chị", cậu em trả miếng, rồi cúi đầu chuồn khi hộp đồ kẻ mắt của cô chị bay vèo qua đầu. Đúng thế thật, Shelby ra nhặt hộp đồ, quay vào đóng cửa lại và nghĩ thầm. Việc cô buồn rầu vì thuê cửa hàng của A.J. hỏng bét đã làm cô ăn uống liên tục hai ngày qua. Cô lo lắng lấy tay véo thử mạng mỡ. Lần thịt giữa ngón tay trỏ và ngón tay cái có vẻ không dày hơn tuần trước, song cô sợ không dám bước lên bàn cân. Cô tự hứa sẽ tới bể tắm ở nhà chị gái là Sienna bơi hàng ngày. Nhưng hiện giờ trọng lượng không phải là điều cô lo lắng nhất. Cô đã tới xem một số cửa hàng và văn phòng khác mà người ta sẵn sàng cho thuê, song không có cái nào được như ở Spanish Court. Cô không ưng được cái nào có lẽ vì tính ương ngạnh cố hữu của cô hơn là các cửa hàng đó không tốt, sông cô không làm sao từ bỏ ước mơ của mình. Dẫu sao cô cũng cần phải nhanh chóng tìm một địa điểm khác. Cô bạn hàng xóm, Karla Barnes là khách hàng đầu tiên của La Grande Affairs. Cô ta cũng liều mạng khi đồng ý để Shelby và Mary lo việc chuẩn bị dám cưới cho mình. Karla thường có công chuyện phải đi vắng nhà luôn, mà chồng chưa cưới của cô ta lại là lính hải quân, do đó Shelby được toàn quyền lo liệu cho đám cưới. Vì Karla đã đặt hết tin tưởng vào nhà Featherstone, cô ta đáng được Shelby lo cho chu đáo nhất. Ít ra chiếc áo cưới cùng các áo phù dâu sẽ không bị nhồi nhét vào trong chiếc tủ chật cứng cùng với các quần áo bóng chày đã cũ của Crieg. Shelby để chiếc áo choàng mặc sau khi tắm tụt khỏi vai, lấy bộ váy áo cũ của cô ra khỏi tủ. Chiếc áo dạ hội bằng lụa đỏ sẫm này cũng lại do mẹ cô may. Kiểu áo rất đơn giản, không có tay, cổ cao. một đường viền đăng ten chạy suốt từ bờ vai trái qua ngực, qua phần eo xuống tận gấu váy theo một đường kiểu xoắn ốc rất điệu. Cô chải tóc về một bên, rồi cặp lại bằng một chiếc cặp có mặt kim cương giả, còn phía kia là những lọn tóc màu hạt dẻ bồng bềnh buông xuống giữ cho nét mặt cân đối. Cô đi đôi xăng đan cao gót màu vàng óng, rồi ngắm mình trong gương. Cũng không đến nỗi tồi, cô nghĩ thầm, thiên hạ cũng chẳng đến nỗi lác mắt vì cô, nhất là nếu so với Lynn, nhưng trông cô cũng ngon mắt lắm chứ! Kể từ khi hai đứa vào trường trung học, cô chịu không dám so sánh mình với Lynn nữa. Trong lúc Shelby cùng các cô bạn cùng lứa còn đang mũm mĩm kiểu trẻ con và trứng cá đầy mặt, thì hầu như vụt một cái, Lynn Atlman đã phổng phao ra mã con gái, da dẻ mịn màng, thân hình cân đối như đoá hoa vừa hé nở. Đã có lúc Shelby cảm thấy ngại gặp Lynn. Ngoài cái chuyện là con nhà giầu, cô ta đã từ một cô bé nhỏ nhắn xinh xinh trở thành cô thiếu nữ với vẻ đẹp tuyệt trần mà không cần phải qua cái giai đoạn khốn khổ của tuổi dạy thì. Song Shelby nhanh chóng nhận ra rằng Lynn vẫn không thay đổi. Bản tính dịu dàng và dễ gần của cô ta vẫn hệt như xưa. Việc Lynn dễ dàng và nhanh chóng trở thành thiếu nữ là một phước lành trời ban mà Shelby cứ ao ước mãi. Tuy nhiên cô ngạc nhiên phát hiện ra rằng chính những chuyện khốn khổ của tuổi dậy thì đã có ích giúp cô chuẩn bị bước vào đời người lớn. Vì thiếu sự chuẩn bị đó, suốt mấy năm học cấp ba, Lynn cứ phải băn khoăn tự hỏi không biết mọi người, nhất là cánh con trai, thích cô vì tính tình của cô, vì sắc đẹp của cô hay chỉ vì tiền bạc của cha cô. Trong khi đó, ở tuổi mười lăm, Shelby đã biết rằng cô không thể cao thêm được nữa, những vết tàn nhang trên mặt cô không thể lẫn vào với nước da cháy nắng dẫu có đẹp và đôi mắt cô sẽ luôn luôn to quá so với khuôn mặt cô. Nếu người ta có thích cô, thì chính là vì bản thân cô. Sau khi học hết phổ thông, Shelby và Lynn mỗi người theo con đường riêng của mình. Lynn tiếp tục theo học một trường đại học tư thục, còn Shelby qua một loạt công việc để chuẩn bị bước vào đời làm ăn. Hai cô vẫn thường nói chuyện qua điện thoại hoặc ăn trưa cùng nhau đôi ba lần trong một tháng cho tới năm ngoái khi cha Lynn qua đời vì bị nhồi máu cơ tim.

Chôn cất chồng xong, bà Altman không chịu được cảnh sống một mình ở ngôi nhà cũ, do vậy Lynn đã theo bà trong một chuyến đi chơi dài ngày, sau đó giúp bà mua một ngôi nhà mới gần nhà chị gái bà ở San Diego. Lần này Lynn về lại Santa Barbara có lẽ để xả hơi đôi chút sau những ngày ở cùng mẹ. Cô ta là con một, do vậy cha mẹ cô cũng bị phụ thuộc vào cô. Shelby nghĩ sự thể chắc càng tồi tệ hơn từ khi bà Altman chỉ còn lại một mình. Shelby nheo mắt nghĩ tiếp về Lynn. Lynn trở lại nhà còn có thể vì một lý do nữa. Trong khoảng hơn một năm nay, cô ta vướng vào một mối quan hệ lúc có, lúc không với một anh chàng lái xe đua người Italia tên là Carlo Rosetti. Gia đình nhà Altman không đồng ý cho cô yêu anh chàng đó. Lần cuối cùng cách đây mấy tuần khi cô nói chuyện qua điện thoại với Lynn, cuộc tình của họ xem ra đã chấm dứt. Hình như Carlo đã không chịu có cam kết gì cụ thể, trong khi Lynn lại muốn yên bề gia thất. Dòng suy nghĩ của cô bị gián đoạn khi Mary bước vào phòng, ném một đống quần áo để giặt lên giường Shelby. " Tối nay con về muộn à?", bà hỏi. " Không muộn lắm đâu, mẹ ạ." " Con gái tôi trông đáng yêu quá", Mary nói, tay vuốt lại viền đăng ten trên vai áo con gái trong khi chăm chú nhìn cái tác phẩm của mình." Con thấy vừa đấy chứ? Có bị căng ở ngục không con?" " Ngực con thế này thì áo nào chả căng", Shelby thở dài trả lời mẹ."

Bộ áo này tuyệt vời mẹ ạ, và mẹ cũng biết điều đó. Mẹ giống hệt như một nghệ sỹ thực thụ, chẳng bao giờ cảm thấy thoả mãn với tác phẩm của mình." Vẻ nhăn nhó của Mary biến mất, nhường chỗ cho nụ cười. "Cảm ơn con". bà nói rồi lại ngắm nghía bộ váy áo của Shelby thêm một lát. "Mẹ không ngờ con gái mẹ lớn lên lại xinh đẹp đến thế." " Con đâu có đẹp", Shelby gạt đi ngay, sau đó giơ cả hai tay lên. "Con biết, con biết, tất cả là nhờ mẹ". " Bố mẹ đều mừng thấy con đi chơi tối nay. Bố mẹ đang lo lắng cho con. Con đã quá bận tâm về chuyện cửa hàng với cái ông Court ấy." "Ông ta vô lý hết sức." " Cứ cho là như vậy, song ông ta đã quyết định thế thì con đành phải chịu. Con hãy tìm một nơi khác, hoặc là con dùng tín dụng ngân hàng của bố mẹ vậy" " Có lẽ đến phải thế thật", Shelby trả lời, đôi mắt xanh biếc có vẻ không thoải mái lắm. "Nhưng con vẫn muốn tự con khởi nghiệp cơ, mẹ ạ." " Trước khi con học cách chạy, con cũng cần người giúp mình đứng vững đã chứ."

Shelby cười khúc khích, ôm lấy mẹ." Ôi mẹ! Con rất thích mỗi khi nghe mẹ triết lý cuộc đời. Mẹ nói hệt như bố. Có phải đó là kết quả của ba mươi lăm năm chung sống không hả mẹ?" Cô với lấy chiếc xắc nhỏ trên giường, liếc nhìn mình trong gương lần cuối với vẻ xét nét. Điệu cười làm mắt cô sáng long lanh và cô cảm thấy vui hơn, cô quay lại hôn lên má mẹ. "Mẹ nói đúng. Đã tới lúc con chẳng nên rầu rĩ chuyện ấy làm gì nữa." Hơi lạnh cuối hè lan toả không gian, vì thế cô với vội chiếc áo khoác dài dùng trong mọi thời tiết, vừa xỏ tay vừa vội vã ra khỏi nhà. Shelby vẫy tay tạm biệt bố lúc ấy đang lúi húi trong ga ra, rồi chui vào chiếc xe Con Thỏ nổ máy chạy về hướng nhà Altman. Khoảng mười lăm phút sau cô đã tới một khu của Santa Barbara, nơi có những ngôi nhà sang trọng, đắt tiền rải dọc những sườn đồi. Shelby cũng không dám nói chắc là cô có thích được sống và lớn lên trong những biệt thự kín cổng cao tường này hay không, nhưng khi xe chạy qua rõ ràng cô cảm thấy chút ghen tị. Người bà con giàu nhất của nhà cô là Laura, bà bác bố cô, người đã sống rất đạm bạc. Không ai ngờ bà đã để lại một gia tài lớn như vậy. Mặc dù được chia làm năm phần, mỗi con nhà Featherstone cũng được một món tiền khá lớn. Chiếc Con Thỏ vấp phải chỗ xóc làm Shelby bừng tỉnh, trở về thực tế. Có thể cô ghen tị về biệt thự thật, chứ đâu có ghen tị gì về đường xá ở đây, cô nghĩ thầm trong khi vẹo người quặt tay lái tránh một cái ổ gà. Ngay cả những thành phố đẹp nhất cũng không thoát được những tác hại của những cơn mưa cuối đông, chưa nói gì những kỳ động đất nhỏ đã làm rạn nứt, nham nhở mặt đường. Shelby giảm chân ga, nhưng đã quá muộn. Khi cô quẹo ở góc đường, bánh xe sa xuống ổ gà và cô nghe rõ tiếng nắp sắt của bánh xe sau rơi xuống đường. Qua gương chiếu hậu, cô còn kịp nhìn thấy vòng sắt tròn bóng loáng lăn sau xe trước khi biến mất trong đám cây cỏ rậm rì. Cô hốt hoảng phanh xe dừng lại. Ra khỏi xe, cô vội vã quay lại khoảng hai chục thước, nhìn ngó đám cây rậm mọc bên đường, rủa thầm trong bụng. Những người này đã bỏ ra hàng ngàn đô la sửa sang vườn tược quanh nhà họ, nhưng chẳng thèm bận tâm cắt cỏ dại mọc bên đường. Vào lúc khác tỉnh trí hơn,chắc cô sẽ phải thừa nhận ra việc này thuộc trách nhiệm thành phố. Tỳ người trên chiếc gậy rất chắc, Shelby cố vươn thật xa về phía lề đường, nhìn trong đám cỏ rậm xem cái nắp sắt lăn vào đâu. Đám cỏ rậm rì, cao tới gối và chẳng thấy gì ở đó cả. Vẫn tỳ người trên chiếc gậy, cô ngoái đầu nhìn lại phía sau. Một chiếc xe mui trần chở mấy cậu choai choai đang phóng nhanh qua chỗ quẹo của con đường. Chúng huýt sáo ầm cả lên khi xe phóng nhanh qua chỗ cô đứng. "Đáng ra bọn chúng phải dừng lại giúp mình mới phải chứ", cô lẩm bẩm, thẳng người khi nghe tiếng huýt sáo của chúng. Khi nghe tiếng một chiếc xe khác tới gần, cô không buồn quay đầu lại, cứ tiếp tục đi dọc con đường, vừa đi vừa dùng gậy chọc trong đám cỏ trong khi cố giứ cho giày không bẩn. Shelby cứng người khi nghe tiếng xe chậm dần rồi đột ngột dừng lại trên đoạn đường bằng phẳng. Rốt cuộc cô cũng không dám chắc là mình có cần giúp đỡ hay không. Biết đâu đấy lại chẳng phải là một gã dâm đãng nghĩ cô là một con mồi dễ bắt vì chỉ có một mình. Cô nắm chắc gậy với vẻ dữ tợn. Cô thận trọng xoay người nhìn lại rồi rên lên vì kinh hãi khi thấy người mà cô ghét phải gặp nhất trên đời. " Cô đi câu đấy à?". A.J.Court chui ra khỏi chiếc xe Jaguar màu xanh sẫm và hỏi cô. Chẳng hiểu sao tim Shelby bỗng đập rộn lên. Anh mặc chiếc quần màu nâu, chiếc áo vét lụa thô màu kem, áo sơ mi màu vàng không gài khuy cổ càng tôn thêm vẻ mặt nghiêm nghị. Thật tệ hại, anh trông rất hấp dẫn và cô cũng đã biết điều đó. Tính khí khó chịu, nhưng hấp dẫn. Shelby cố không nhớ lại lần gặp gỡ tệ hại vừa rồi. Cô ngẩng cao đầu, quay lại thì thấy anh đang đứng ngay đằng sau cô. " Chào ông Court". "Ồ, thế là chúng ta trở lại kiểu quan hệ khách sáo ư?", anh hỏi, mắt ánh lên vẻ thích thú." Tôi lại cứ nghĩ ta đã qua giai đoạn ấy từ lúc cô nhìn thấy, e hèm, phần lớn người tôi cơ đấy. Cô đang làm gì ở đây thế?" Shelby không trả lời câu đùa cợt của anh, song không thể không đỏ mặt tía tai. " Tôi bị mất nắp bánh xe", cô nói rồi buông gậy, cho hai tay vào túi áo. Vì đã cài khuy chiếc áo khoác màu be lên tận cổ, người cô cứng lại, không cựa quậy được dễ dàng. " Ra thế". Anh nhìn chiếc Con Thỏ. "Cô vừa mới cua ở góc đường kia à?"

" Vâng." " Và sa xuống ổ gà?" "Đúng thế". Cô bắt đầu cất bước, đầu cúi xuống, mắt tìm trong đám cỏ rậm. Anh lững thững bước theo. " Cô đang tìm hơi quá xa." "Ông bảo sao?" " Cô phải tìm ở phía trên kia cơ." Anh hất hàm về phía chiếc xe của cô. Shelby thấy mắt anh đầy giễu cợt. Ồ, thì ra anh ta đang thích thú chuyện này. " Vô lý. Tôi nhìn qua gương chiếu hậu thấy nó lăn đi kia mà." " Cô đã đọc hàng chữ ấy chưa?" Cô nhìn quanh hỏi:" Hàng chữ nào?" A.J. túm tay cô và chỉ vào hàng chữ ghi trên tấm gương cạnh xe:" Các vật nhìn trong gương gần hơn khoảng cách thực", anh đọc to. "Cô đã tìm ở chỗ quá xa." Ồ, đúng rồi. Sao cô ngốc thế không biết. Cô bực mình nghiến răng, chân nện mạnh trên mặt đường nhựa. Cái nắp lốp đang nằm phơi ra đấy trong đám cỏ, chỉ cách xe khoảng mười thước. A.J, liếc nhìn đôi xăng đan cao gót của cô, rồi vội vã bước xuống vệ đường nhặt cái nắp lốp. Anh vung vẩy nó trên cao và bảo. "Tôi sẽ lắp vào chỗ cũ cho cô." " Cám ơn ông rất nhiều", cô nói, lạnh lùng nhìn anh với vẻ đầy khách sáo. Anh đến bên xe của cô, để chiếc nắp lốp vào đúng vị trí, rồi lấy mu bàn tay đập mạnh cho vào khớp. Thẳng người đứng dậy, anh xoa tay cho hết đất, rồi nhìn cô với ánh mắt thăm dò. " Cô không muốn cám ơn tôi sao?" " Tôi đã nói rồi." " Cô mới chỉ nói lấy lệ thôi". Anh gạt hai vạt áo qua hai bên, đút hai tay vào túi quần, ngực ưỡn ra phía trước. Cái đầu với mái tóc đen nghẹo qua bên, khuôn mặt đẹp trai với nước da nâu bóng thoáng lên nét cười rất điệu. Anh ta sao thế nhỉ? Xem ra anh ta có vẻ khoái chí chộp được mình vào đúng tình huống khó xử nhất. Chắc anh ta đang nhớ lại nét mặt bối rối của mình ở văn phòng anh ta. Cô có thể thấy được điều đó trong ánh mắt của anh. Cô cũng mong giá cô không còn nhớ chuyện đó thì tốt biết bao. " Cô có muốn hỏi gì tôi không?", anh tiếp tục ." Có muốn mè nheo tôi về chuyện thuê cửa hàng hoặc ngắm.. bộ pha lê của tôi chẳng hạn." " Không", cô trả lời, cặp môi son nhành ra thành một đường thẳng. "Trong một ngày có bấy nhiêu chuyện với ông cũng đủ lắm rồi. Ông còn muốn gì thêm sao? Cầu hôn với tôi, hoặc cố ấn chiếc nhẫn quá nhỏ vào ngón tay tôi chăng?" Đang tươi tỉnh, mặt anh cau ngay lại. "Không" " Vậy sao ta không đường ai nấy đi chứ?" Cô giật mạnh cửa xe và chui vào trong. chiếc xe rú ầm lên rồi phóng vụt đi, để lại anh đứng trên đường nhìn theo.

Lẽ ra cô có thể tranh thủ cơ hội này hỏi anh tại sao đơn của cô lại bị bác, nhưng cô không thể chịu nổi cái vẻ mặt ta đây "tôi đã thừa biết" của anh. Có lẽ anh ta là chủ của một trong những ngôi nhà xinh đẹp này cũng nên, cô nghĩ, mắt đảo nhìn hai bên đường. Tội nghiệp Lynn. Anh ta có khi lại là hàng xóm của Lynn nữa. Mới gặp anh đã làm cô chán không muốn dự liên hoan của Lynn nữa, nhưng cô quyết tâm coi như không có chuyện gì. Nhưng khỉ quá! Sao cô lại phải thấy anh ta điển trai đến thế. Xe của Shelby phóng qua chiếc cổng sắt kiểu Tây Ban Nha, rồi dừng lại sau mấy chiếc xe đến trước đỗ đầy con đường vòng trước nhà. Chiếc xe nhỏ cà tàng của cô trông lạc lõng giữa đám xe Cađilac, BMW, và Mercedez bóng lộn dưới ánh đèn, nhưng cô đã ra khỏi xe và đàng hoàng theo bậc thang lên cửa trước. Cô dừng lại một lát để chiêm ngưỡng ngôi nhà mà đã hơn một năm cô chưa đặt chân tới. Giống như nhiều nhà khác ở Santa Barbara, nó được xây theo kiến trúc Tây ban Nha. Tường bằng gạch không nung sơn trắng, trông nó giống như ngôi nhà lối trang trại của thế kỷ trước, bao quanh một chiếc sân tròn và khu bể bơi cây cối xum xuê như một khu rừng nhiệt đới. Shelby biết đó là nơi dạ hội sẽ diễn ra. " Chào Shelby", bà Moran tươi cười đón cô ngay từ cửa. Bà quản gia đã ở với gia đình Altman từ khi Lynn còn đang học trung học. Shelby ngắm nghía thân hình mảnh dẻ và kiểu tóc cắt ngắn của bà. Cô thấy bà Moran hình như chẳng già đi chút nào trong suốt mười ba năm qua từ khi cô biết bà. Cô thở dài với vẻ ghen tị, bước vào ôm hôn bà quản gia. " Chào bác Moran. Bác lúc nào trông cũng tuyệt vời." "Đừng có phỉnh phờ tôi đi cô gái. Đồ ăn đã bày trong sân. Cô không cần phải lục tủ lạnh trước khi dự dạ hội đâu." Shelby cười phá lên." A, thì ra cái nết háu ăn của cháu vẫn còn nổi tiếng ấy chứ." Cô đảo mắt nhìn những người đang nhốn nháo ngoài cửa và trong phòng khách. " Lynn đâu bác?" " Bao nhiêu người đang vây quanh cô ấy ở sân trong", bà Moran sung sướng nói.

" Cái đó đâu phải chuyện gì mới lạ". Bà Moran cười, khẽ đẩy Shelby qua bên để mở cửa cho số khách mới tới. Vào bên trong, Shelby chào mấy người quen đã lâu cô không gặp, rồi tiến lại phía chủ nhà. Vẫn như thường lệ, Lynn trông đẹp lộng lẫy trong bộ đồ lụa trắng bóng láng bó sát người, quanh cô là cả một đám đông. Shelby vừa kịp bước lại ôm Lynn thì đã bị đám khách mới đánh bật ra. Shelby nhún vai. Thôi vậy, đành phải hàn huyên với Lynn sau. " Này cô bạn, ta nhảy chứ?" Cô nghe tiếng ai đó hét vào tai. Shelby tránh qua bên để nhường lối cho một cặp đang đi thẳng tới chỗ để đồ uống, quay lại thì thấy Jeff Chambers, cậu bạn từ thuở cấp ba đang đứng lừng lững cạnh cô. Anh ta cao lớn, tóc hung, vẫn đẹp trai như xưa và có lẽ cũng vẫn tếu như ngày còn đi học. " Người đứng chật cứng thế này làm sao chen qua được mà nhảy với nhót?", cô trả lờ, hất hàm về phía cuối sân nơi dàn nhạc đang chơi. " Này, tôi chơi bóng bầu dục bốn năm đâu phải chuyện vô ích?" Jeff khuỳnh một tay cho cô bám, tay kia gạt mở đường. Loáng một cái, họ đã chen qua đám đông ra tới sàn nhảy. Shelby ngẩng mặt nhìn anh ta, cười bảo:" Chà, cậu có kỹ thuật mở đường tuyệt thật đấy!" " Thế đã ăn thua gì", anh ta đáp, mắt hấp háy nhìn cô và quàng tay ôm cô. Anh ta đảo mắt nhìn quanh. "Cậu biết không. Có thể Lynn có nhiều tiền hơn là cậu ta cần, nhưng quả là cậu ấy biết cách tổ chức dạ hội." " Cậu nói giống hệt em trai tớ" " Cậu ví cái kiểu gì thế?", Jeff rùng mình bảo. "Tớ hy vọng đã qua cái tuổi đó". Selby cười trong khi anh ta kéo cô quay tròn theo điệu nhảy. Cô vui mừng gặp lại người bạn cũ vui tính, nhảy hết mình cho đến khi anh ta đưa cô vào những bước nhảy hết sức nguy hiểm. Cô thở hổn hển, cố tách khỏi vòng tay anh ta và trêu anh ta về cái tài nhảy nhót, nhưng anh ta nhíu mày nhìn đám người sau lưng cô. " Shelby này. Cậu có biết cái tay đang đi lại phía chúng mình không? Trông mặt anh ta có vẻ không vui vẻ lắm." Shelby quanh lại, nhưng vì cô không cao như Jeff nên không thể nhìn thấy ai trong đám người sau cô." Có thể ai đó đánh đổ đồ uống vào người anh ta." " Cứ nhìn vẻ mặt anh ta thì người đó đã phải đánh đổ cả khay đồ uống lên người anh ta." Shelby chưa kịp nhìn quanh thì đã thấy ai đó túm lấy cô từ phía sau. Một cánh tay to khoẻ ôm ngang người cô và cô nghe cái giọng nam trung quen thuộc." Xin lỗi. Tôi tin lượt nhảy này là của tôi."

"Jeff có vẻ tái mặt khi thấy người đàn ông tóc đen, nét mặt nghiêm trang ấy. "À, tất nhiên". Anh ta vội vàng thối lui, cặp mắt xanh nhạt nhìn Shelby như muốn hỏi. Thế cũng đòi là cầu thủ bóng bầu dục cự phách, Shelby nghĩ thầm trong khi Court kéo cô lướt trên sàn nhảy. Chiếc áo lụa màu đỏ sẫm xoay theo một vòng rộng khi Court kéo cô vào gần anh. Cô cưỡng lại bằng cách cong người ra xa, mắt lộ vẻ không bằng lòng. "Ông Court. Tôi không muốn nhảy với ông. Ông đang làm gì ở đây?" "À, nhưng tôi lại thích nhảy với cô", anh nói nhỏ với giọng buồn buồn." Tôi muốn nói chuyện với cô bởi vì tôi muốn biết tại sao cô lại có mặt ở đây." Shelby cảm thấy bị ôm chặt hơn trong vòng tay anh. Chân anh thúc vào chân cô, người bắt đầu lắc lư và trước khi cô có thể giằng ra hay phản đối, họ bắt đầu nhảy. Cô ngửa cổ nhìn anh." Tôi không muốn nhảy với ông". " Cô đang nói lại điều cô đã nói. Vả lại đã quá muộn rồi. Cô chẳng đang nhảy đó thôi?" Đúng thế thật. Trái với ý muốn của cô, chân cô đang theo đúng nhịp chân anh. Cánh tay cô quàng qua đôi vai chắc nịch của anh, còn người cô cũng nép sát vào thân hình gân guốc của anh. "Cô cứng đầu hơn bất cứ cô gái nào mà tôi đã gặp", A.J. bực tức lẩm bẩm bên tai cô. Anh cố nở nụ cười, gật đầu chào một cặp khác đang nhảy gần họ." Chào Gary. Chào Susan. Hai bạn khoẻ chứ?" Shelby quá sửng sốt, không thể suy nghĩ mạch lạc để trả lời các câu của anh. Chân cô tự nhiên nhảy theo nhịp chân anh. Anh ghé sát vào tai cô." Đừng nói gì cho đến khi ta nhảy xa khỏi chỗ mấy người này. Tôi không muốn rách chuyện." " Tôi cũng đâu muốn điều đó", cô nói nhanh, thầm ước giá cô là người nói câu đó trước. Cô theo bước nhảy của A.J. tới góc sân ít người hơn. Vẫn còn quá chậm, cô nghĩ. Cô ngửa mặt nhìn, song anh quay mặt đi chỗ khác. Anh cố tìm cách len qua đám đông. Cằm anh bạnh ra, càng làm nổi khuôn mặt vuông vức. Anh vừa mới cạo mặt, mùi nước bôi thơm thơm làm cô thấy thích. Ánh đèn trên cao hắt xuồng làm mái tóc đen của anh sáng ánh lên. Shelby lờ mờ nhận thấy các cô gái khác đang nhìn họ. Trông anh to khoẻ lạ thường. Cô bỗng có cảm giác không thoải mái khi biết anh cao hơn cô rất nhiều và đôi vai anh rộng biết bao, cô chợt nghĩ là cô có thể náu kín sau người anh. anh có thể làm một lá chắn tốt cho cô. Cô thử lần mấy ngón tay trên áo vét của anh, cảm thấy ngay những bắp thịt rắn chắc sau lần áo ấy, và một cảm giác là lạ lan toả khắp người cô. Chắc chắn anh cũng nhận thấy điều ấy. Khi cô đang lần thử như vậy, anh cúi xuống chăm chú nhìn cô, môi mấp máy nửa như muốn hỏi, nửa như muốn nói điều gì. Dù dó là gì, anh đã không bao giờ nói ra. Anh chau mày nhìn trân trân nét mặt sững sờ của cô, tựa như anh cũng ngạc nhiên trước những gì anh nhìn thấy. Shelby hé miệng, chờ đợi nhưng không thấy anh nói gì. Anh chỉ tiếp tục nhìn cô, ngắm nghía từng đường nét trên khuôn mặt của cô. Gáy cô như cứng lại vì mỏi. Mồ hôi vã ra khắp người, hai má nóng bừng, còn đôi mắt đầy vẻ mơ màng. A.J. kéo cô vào sát người anh. Đầu gối cô thúc mạnh vào gối anh. Anh dừng lại, cô cũng dừng ngay. Anh nhấc tay cô từ vai anh và để lên ngực mình. Cô nhìn tay mình, cảm nhận đuợc cái ram ráp của chiếc áo lụa thô và bàn tay hơi chai cứng của anh đang cầm cổ tay cô. Cô bàng hoàng nhìn thẳng mặt anh. Anh đã làm cô điên tiết. Anh đã vùi đập giấc mơ mà cô đã dày công thực hiện. Anh đã nhiếc móc và cười cợt chế giễu cô. Nhưng khi anh chạm vào người cô, hôn cô, thì cô rùng mình run rẩy. Shelby nhắm mắt để ít nhất cũng khỏi phải nhìn anh và để quên đi những gì đang diễn ra với cô. Khi cô mở mắt, A.J. đang chớp mắt liên tục như thể ai đó đang rọi thẳng đèn vào mặt anh.Nhưng vẻ như phân vân vẫn còn đọng rõ trên nét mặt. Shelby run rẩy thở dài. Cô chưa từng bao giờ có cảm giác như thế này về một người đàn ông và lại hoảng hốt trước cảm giác ấy như bây giờ. Cô cố nhớ lại lúc trước hai người đang hạch nhau chuyện gì. " Ông đang làm gì ở đây?" Cô nhắc lại câu hỏi mà cô đã hỏi tới hai lần. Hình như anh cũng đang nóng lòng vượt qua giây phút đó. Anh lại nhảy tiếp, nhưng cố gắng giữ khoảng cách để hai người không chạm nhau." Ở đây tôi mới là người đáng được hỏi câu đó, Shelby ạ. Trước tiên cô đâm bổ đến chỗ tôi ăn trưa, sau đó xông vào văn phòng của tôi, rồi thì đón đường tôi và cuối cùng là ở đây. Làm sao cô biết tôi đang trên đường đến đây?" Cô mở miệng định trả lời, nhưng anh giơ tay ngăn lại. Anh nói với giọng bực bội. "Thôi không sao. Không cần trả lời câu đó. Tôi nghĩ chả nên biết làm gì. Chắc cô đã tìm cách moi được tin từ cô thư ký của tôi chứ gì? Tôi thề sẽ tống cổ cô ta đi." "Ông không được làm thế! Chị ta chưa bao giờ chịu cho tôi biết điều gì. Mà không phải chỉ có ông mới được quyền đến đây." Cô vênh mặt nhìn anh với vẻ kiêu kỳ. "Tôi là khách được mời hẳn hoi." " Hẳn thế", A.J. vừa nói vừa cười khiêu khích! " Còn tôi là kẻ hát mướn mua vui".

" Thế mà tôi không biết là ông hát được cơ đấy", Shelby nói kháy. Anh cau mặt, chúm môi với vẻ suy nghĩ." Cô biết không? Dù có đạp cửa xông vào cũng chẳng làm tôi xem xét đơn của cô thuận lợi hơn." Shelby giương mắt tròn xoe." Thuận lợi ư! Ông đã bác đơn của tôi rồi mà." " Và càng ngày tôi càng nhận thấy làm vậy là đúng. Tại sao cô không khơi chuyện thuê cửa hàng khi tôi gặp cô ở dọc đường nhỉ? Tôi có lẽ lại khước từ, còn cô thì cứ việc rông thẳng về nhà có phải tiện hơn không? Cô cần gì phải bày đặt cái chuyện " mất nắp lốp" vớ vẩn ấy làm gì. Tôi thấy trong các phim cũ người ta làm nhiều cảnh giỏi hơn cơ." " Bày đặt à?", cô rít lên, vùng ra xa. Miệng cô mấp máy mấy lần nhưng không tìm được lời nào độc địa để nói cho bõ tức. Giá lúc ấy họ đứng gần bể bơi, chắc cô đã đẩy cổ anh xuống nước. " Sao? Cô có gì để bào chữa cho mình nào?", anh hỏi. Trước khi cô kịp trả lời, A.J, bỗng chăm chú nhìn ai đó bên kia phòng. Cặp mắt xanh của anh nheo lại. Chỉ cần một khoảnh khắc, anh hầu như đã quên khuấy cô đang đứng đó và họ đang cãi nhau. "Mẹ kiếp", anh lẩm bẩm." Lại cái thằng cha Randy Anderson." Còn đang bực mình về chuyện cãi vã vừa rồi, một lúc sau Shelby mới hiểu anh đang nói gì. "Ai cơ? Ồ, ông định nói đến anh chàng phụ trách trang báo dành cho giới thượng lưu chứ gì?" Cô bối rối nhìn quanh thì thấy một anh chàng đẹp trai, người cao, mắt nâu đầy vẻ thân thiện và vai rộng. Anh ta trông giống người phụ trách mục tin thể thao hơn là nhà báo chuyên moi móc chuyện đời tư của người khác. Nét mặt A.J. lại đầy vẻ tính toán, cân nhắc như khi anh cố thuyết phục Erica nghe theo lời khuyên của bác sỹ. Shelby lùi lại , thận trọng nhìn anh, hoàn toàn bối rối trước việc anh đột nhiên quan tâm đến việc khác, "Ông đang nghĩ gì vậy?" cô hỏi. Anh quay lại nhìn cô. "Tôi không được biết trước là Lynn cũng mời anh ta", anh chậm rãi trả lời, rõ ràng đang cân nhắc mọi góc độ cho kế hoạch mới hình thành trong đầu mà anh lấy làm thích chí. " Anh ta đã dự vô khối cuộc vui. Có lẽ anh ta đến cùng ai đó". "Ơ, có thể lắm". A.J. lại quay lại nhìn cô. Anh theo dõi vẻ ngơ ngác trên mặt cô. Shelby ngạc nhiên khi anh đưa tay vuốt nhẹ bên má mịn màng của cô. Anh quan sát phản ứng ngỡ ngàng của cô với vẻ cân nhắc." Tôi sẽ xé đi một tờ trong cuốn sách của cô, Shelby ạ." "Ông nói cái- cái gì?"

" Carpe diem- chớp lấy thời cơ", anh trả lời, mắt vẫn tiếp tục nhìn cô. Anh thở dài thường thượt, tựa như người đàn ông đã tìm thấy cái mà mình muốn nhưng không thể có nó được. "Cô biết không, cô Featherstone. Cô là người tính toán thời điểm xuất hiện tồi tệ nhất trên đời." Nói xong anh xoay người đi thẳng, cũng là lúc vòng nhảy kết thúc. Càng thêm bối rối và tò mò, Shelby lững thững bước theo và thấy anh đang kéo Lynn ra khỏi đám người quanh cô.Anh đưa Lynn ra một góc xa và họ nói rất nhỏ, rất nhanh với nhau. Shelby nghĩ hình như A.J. đang cố thuyết phục Lynn chuyện gì đó. Lynn có vẻ đăm chiêu nghe anh nói, sau đó Lynn nhìn anh cười rạng rỡ, quàng tay ôm chặt lấy anh. Đầu Shelby lộn xộn hàng trăm ý nghĩ. A.J. và Lynn chắc quen biết nhau, nếu không anh đã không đến dự buổi hôm nay. Nhưng xem cung cách của họ thì có lẽ còn hơn thế., và dù anh nói gì thì Lynn hình như cũng có vẻ sung sướng lắm. Lần đầu tiên kể từ khi gặp A.J., Shelby thấy lạ tại sao vợ chưa cưới của anh lại không có mặt. Cô phải nhận ra rằng đáng ra cô phải thấy điều đó sớm hơn. Nhưng cứ ở gần anh, cô đâu còn tỉnh táo được nữa! Tuy nhiên cô không có nhiều thời gian để suy nghĩ về việc đó. A.J. đang giơ cao tay, yêu cầu mọi người chú ý. Đám đông im lặng, mọi người quay hết lại phía anh. A.J. vòng tay ôm vai Lynn và kéo cô sát vào anh. Khẽ liếc mắt, Shelby đã thấy Randy Anderson len lên trước, rõ ràng dỏng tai nghe ngóng theo đúng nghề nghiệp của cánh nhà báo. "Khi Lynn quyết định tổ chức buổi gặp mặt mừng cô trở lại nhà, cô không biết nó còn có một mục đích khác", A.J. nói, cúi nhìn Lynn và mỉm cười. Anh cầm tay cô và hít một hơi thật sâu. Shelby có cảm giác như anh hít hết cả không khí trong phổi của cô. Cô không biết điều gì sẽ diễn ra, nhưng cảm giác lo lắng đang lớn dần trong cô. Tim cô đập lồng lên như muốn nhảy ra ngoài. Đầu cô nhẹ bỗng trước linh cảm được điều chắc chắn sẽ tới, khi A.J. nói tiếp: "Tôi... chúng tôi quyết định nhân dịp này thông báo việc hứa hôn của chúng tôi". Vừa nói, A.J. vừa nhìn thẳng vào Shelby với vẻ rất lạ, tựa như thách thức mà cũng tựa như tiếc nuối! Những tiếng vỗ tay hò reo vui vẻ vang lên khắp phòng. Mọi người vỗ tay ầm lên khi A.J. cúi xuống khẽ hôn lên môi Lynn.

Ngày đăng: 18/08/2014
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?