Gửi bài:

Chương 15 - Độc mã

Hannibal quay lại, chạy ra xe tải đang chậm chạp vào cổng.

Muốn không bị nhìn thấy: chỉ có 1 cách. Gã đàn ông tên Joe đang đứng bên trái xe tải, nên Hannibal sẽ lao sang bên phải, rồi lách giữa xe và bức tường, vào toà nhà hoàn toàn tối thui.

Xe dừng lại. Hannibal không động đậy nữa.

- Tao kéo màn cửa sắt xuống! Joe la lên. Khi nào xong, mày sẽ bật đèn pha lên được.

Hannibal ngồi chồm hổm gần xe tải không phí thời gian suy nghĩ. Một mặt, cậu không thể nhìn thấy gì trong bóng tối đang bao quanh mình; mặt khác, ngay khi đèn pha bật sáng lên, 2 gã đàn ông có thể nhìn thấy cậu. Trpng điều kiện như vậy, trốn đâu đây? Tất nhiên là dưới xe tải.

Hannibal bò, chống trên đầu gối và cù chỏ. Tiếng ồn do Hannibal gây ra bị át đi bởi tiếng cửa sắt mà Joe đang kéo xuống.

Đèn pha sáng lên. Trong tư thế này, tầm nhìn của Hannibal rất hạn chế; tuy nhiên, cậu vẫn nhìn thấy bánh xe của 1 chiếc xe kiểu cổ và xa hơn 1 chút, 1 hình thù dài, có tấm bạt phủ lại: có lẽ là quách của Ra-Orkon.

Không còn gì nghi ngờ nữa hết: kho này đúng là kho nơi Peter và Hamid đã trải qua 1 giờ hồi hộp. Vậy là Hannibal đã thành công. Nhưng làm cách nào để báo cho các bạn biết mà không gây sự chú ý của bọn cướp?

Hannibal chờ, cố nén lại tiếng đập của trái tim.

Harry, tài xế, rời khỏi ghế xe. Hannibal nhìn thấy chân 2 gã đàn ông cách mũi mình vài centimét.

- Vậy là khách hàng chịu trả tiền mà không kiếm chuyện - Harry nói. Có gì lạ đâu, hắn nói thêm và cười khẩy. Nó muốn cái oắt của nó lắm mà! Cái bao bì như thế có thể dùng làm gì nhỉ? Không biết nữa!

- Về tiền thì không có vận đề, Joe trả lời. Nhưng ta không giao hàng cùng chỗ nữa: ta phải chở quách đến 1 gara trống không, ngay giữa đồng quê, qua khỏi Hollywood.

- Thì ta sẽ chở.

- Khoan đã. Chưa hết. Khách hàng sợ ta bị theo dõi. Ta phải hết sức thận trọng, và nếu có cảm giác có ai theo, thì không giao hàng nữa.

- Ai có thể theo ta được? Đâu ai biết cái kho này. ý tao là ta giao cái oắt, rồi lấy tiền, không cần để ý đến phần còn lại.

- Tao chưa nói xong, Harry à. Ta phải làm như thế này. Nửa đường đi đến Hollywood, nếu biết chắc là không bị theo dõi, ta phải gọi điện thoại cho khách hàng. Có thể nó sẽ nói là giao quách cùnf địa chỉ giống như lúc giao xác ướp. Tuỳ.

- Tùy gì?

- Tao không biết.

- Chắc là thằng đó điên rồi.

- Còn điên hơn mày nghĩ nữa. Mày có biết sau đó mình sẽ làm gì không? Một khi nó có cái quách, nó sẽ bỏ xác ướp vào trong đó. Sau đó mình chở đi chỗ khác và lấy ra đốt cho đến khi không còn dấu vết gì nữa. Và để làm việc đó, nó cho mình thêm 1000 đôla.

- 1000 đôla! Nếu tao hiểu đúng, tên này thuê mình ăn cắp 1 thứ mà nó không cần?

- Hình như thế. Có thể nó hoảng sợ và muốn hủy chứng cứ? Này, mà không phải việc mình. Mình chỉ cần nó trả tiền là được rồi. Khiêng thùng lên xe, rồi đi Hollywood.

Hai cặp chân bước ra xạ Dưới ánh đèn pha, Hannibal nhìn thấy 2 tên cướp đến gần quách.

- Hay ta kiểm tra xem có gì quý trong đó không, Joe nhận xét. Nếu có kim cương thì ta hốt!

Hai tên lấy tấm bạt ra, mở nắp lên. Joe thò tay vào bên trong.

- Không có gì hết! hắn thông báo. Thôi, lên xe.

Nột kéo, một đẩy, chúng lôi quách ra phía sau xe. Khi ấy chúng nhận thấy xe tải quá gần cửa sắt để có thể chất quách lên.

- Phải chạy xe tới, Joe nói.

- Đúng. Mày tiến tới đi Tao đi uống miếng nước.

Joe leo lên xe. Tiếng động cơ rồ lên. Xe tiến tới 1-2 mét. Hannibal nằm lại phía sau, chứ không còn ở dưới nữa. Tuy nhiên Harry bước qua cửa nhỏ.

Tình thế của Hannibal trở nên bi thảm. Nếu gọi bạn bằng đài thì sẽ bị lộ. Nếu trốn sau hàng thùng mà cậu nhìn thấy trong góc, xe sẽ chạy đi bỏ cậu lại và Hannibal se không theo nổi. Nếu tự leo lên xe tải, bọn cướp sẽ nhìn thấy cậu khi mang quách lên xe.

Trong 1 giây, Hannibal tuyệt vọng: cậu không thấy cách nào để hoàn thành nhiệm vụ.

Rồi nguồn cảm hứng đến.

Harry vẫn còn trong nhà tắm; Joe đang ngồi tay lái. Hannibal im lặng bò tới quách đa85t trên nền bê tông. Cẫu mở nắp ra, chui vào trong: cậu con trai mấp cũng biết mềm dẻo như con lươn! Sau đó, Hannibal đặt nắp trở lại, dùng cây viết chì kê trên miệng quách chừa 1 khe hở đủ để thở.

Rồi Hannibal chờ.

Trong khi đó, Peter, Bob và Hamid, tập hợp bên xe, cũng đang lo lắng chờ. Hannibal đọc những lệnh cuối cùng đã lâu rồi, và từ lúc đó, không có cách nào liên lạc được bằng radio với Hannibal hết. Phải chăng Hannibal đã gặp phải những rắc rối nghiêm trọng?

Peter vẫn lắng nghe, rồi đột nhiên, cậu nghe:

- Thám tử trưởng đây. Thám tử phó nghe không?

- Mình nghe đây. Chuyện gì xảy ra với cậu vậy?

- Xe tải mà chúng ta quan tâm đang chạy về Hollywood. Trọng tải: 2 tấn. Màu: xanh dương. Sơn bị tróc. Số biển xe: PX 1043. Hiện, xét theo những lằn quẹo,chắc xe đang chạy ngược đường Painter về phía đông. Hiểu không?

- Hiểu! Peter hét vào micro.

Xe tải nằm trên cùng 1 con đường với chỗ các bạn đang đứng và đang chạy xa dần. Xét theo âm thanh phát rất rõ, xa cách xa không quá 300 mét.

- Bọn mình cho xe chạy theo xe tải xanh, Peter nói tiếp. Thám tử trưởng ơi, cậu đang ở đâu?

- Mìng đang ở cùng 1 chỗ giống như cậu tối hôm qua.

- Trong quách hả?

- Ngoài ra, quách còn bị cột dây nữa. Mình đã phải mạo hiểm để không bị lạc mất đối thủ. Các cậu theo sát xe tải nhé. Khi tới nhà tên khách hàng, mình sẽ cần các cậu tiếp tay.

- Bọn mình không rời cậu nữa bước, Babal à.

Ba cậu nhảy lên xe. Peter yêu cầu Konrad quay xe. Chẳng bao lâu xe hòm bắt kịp xe tải xanh mang số mà Hannibal đã đọc. Konrad lái xe chạy theo, cách xa khoảng 50 mét.

Hai xe ra tới 1 đại lộ có đèn sáng trưng, nên cuộc rượt đuổi tiếp diễn dễ dàng.

- Thám tử trưởng ơi, bọn mình cách 50 mét phía sau cậu, Peter thông báo. Cậu có biết xe cậu chạy đi đâu không?

- Không - Hannibal trả lời. Khách hàng chỉ đạo cho Joe qua điện thoại. Nghe nói 1 gara ngay giữa đồng quê.

- Y như trong phim! Hamid reo lên. Còn hay hơn nữa. Nhưng em hơi sợ cho thám tử trưởng Hannibal, nếu ta bị lác xe tải và không có mặt ở đó để giúp khi thám tử trưởng Hannibal bị lộ.

- Không chỉ mình em lo đâu, Hamid à - Bob lầm bầm.

Không, không chỉ mình Hamid lọ Hannibal, nằm dài trong quách, mũi áp sát vào khe hở, đang tự hỏi xem mình hành động như vậy có không ngoan không. Khôn ngoan hả? Chắc là không. Hiệu quả, thì có thể.

Tạm thời, mọi thứ ổn cả. Xe đã chạy được nhiều kilômét; xe hòm chưa lạc xe tải. Dường như Harry và Joe không hay biết gì hết. Hannibal bắt đầu tự khen mình về  mưu kế, thì đột nhiên xe tải tăng tốc và chạy qua đường ray xe lửa, nẩy mạnh lên. Có tiếng còi vang lên, rồi tiếng ồn ào điếc tai của 1 chiếc xe lửa chạy qua, cách vài mét phía sau xe bọn cướp.

Giọng nói đầy lo lắng của Peter vang bên tai Hannibal.

- Thám tử trưởng ơi! Bọn mình bị kẹt lại phía sau hàng rào chắn, vì có chiếc xe lửa chở hàng dài ít nhất cũng 1 kilômét! Khi nào xe chạy tiếp được, thì cậu đã xa rồi.

- Phải... Hannibal đáp và khó khăn nuốt nước miếng. Cậu đang tìm 1 đề nghị thì xe tải quẹo đột ngột và chạy sang hướng khác.

- Thám tử phó! Hannibal la lên. Xe đổi hướng rồi. Mình không biết xe đi đâu... Cậu phải làm thế nào đây... Cậu có nghe không?

- Thám tử trưởng! Peter gọi, bằng 1 giọng cáng lúc càng yếu dần. Mình không hiểu cậu nói gì. Mình hầu như không nhận được tiếng cậu nữa. Hay cậu... ?

Im lặng. Khoảng cách giữa 2 chiếc xe cao hơn tầm bình thường của máy phát-thu xách tay.

Hầu như không còn cơ may nào để Konrad có thể tìm lại được xe tải xanh.

Hannibal sẽ phải chơi " độc mã".

Ngày đăng: 22/04/2013
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?