Gửi bài:

Chương 15

London trông lặng lẽ chết khiếp vào tuần này, giờ đây Ngài Công tước được yêu thích của xã hội và Nữ Công tước của Ngài Công tước được yêu thích đó, đã khởi hành xuống miền thôn quê. Tác giả đây có thể tường thuật lại rằng Cậu Berbrooke được nhìn thấy hỏi xin Cô Penelope Featherington khiêu vũ, hay Cô Penelope đó – bất chấp thôi thúc mạnh mẽ hân hoan của mẹ cô, và lời chấp thuận cuối cùng của cô – không có vẻ gì là tuyệt đối hài lòng với ý kiến ấy.

Nhưng thực ra, ai lại muốn đọc về Cậu Berbrooke và Cô Penelope? Đừng biến chúng ta thành những kẻ ngu. Tất cả mọi người vẫn còn ngấu nghiến tọc mạch về Ngài Công tước và Nữ Công tước.

Quý bà Whistledown, 28 tháng Năm năm 1813.

Đây giống như khắp nơi trong khu vườn Quý bà Trowbridge lần nữa, Daphne rồ dại nghĩ, ngoại trừ lần này không có sự ngắt ngang nào – không những ông anh trai điên tiết, không sự sợ hãi bị khám phá ra, không gì ngoài người chồng, người vợ, và lời hứa về đam mê.

Môi Simon tìm thấy môi cô, nhẹ nhàng nhưng đòi hỏi. Với mỗi cú chạm, mỗi cú búng lưỡi nơi anh, cô cảm thấy sự dao động trong cô, những cơn bùng nổ nhỏ xíu của nhu cầu đang mọc lên với mức độ thường xuyên hơn.

"Anh có nói với em," anh thì thầm, "anh phải lòng khóe môi em như thế nào chưa?"

"K-không." Daphne run rẩy nói, ngạc nhiên anh thậm chí chưa một lần hỏi về nó.

"Anh mê mệt nó." Anh thều thào, và rồi nhẹ nhàng chứng tỏ cho cô thấy như thế nào. Răng anh cạ vào môi dưới cô, cho đến khi lưỡi anh phóng nhanh ra và lần theo đường viền nơi khóe môi ấy.

Thật nhột nhột, và Daphne cảm thấy môi cô hé ra thành một nụ cười tươi rói, rộng mở. "Dừng lại." Cô khúc khích.

"Không bao giờ." Anh thề. Anh giật cô lại, nâng niu khuôn mặt cô trên tay anh. "Em có nụ cười đẹp nhất mà anh từng thấy."

Phản ứng tức thời của Daphne là nói, "Đừng ngốc thế." nhưng rồi cô nghĩ – "Tại sao lại từ chối khoảnh khắc này?" – và cô chỉ nói, "Thật sao?"

"Thật." Anh hôn vào chóp mũi cô. "Khi em mỉm cười, nụ cười ấy chiếm gần cả nửa khuôn mặt em."

"Simon!" Cô ré lên. "Điều đó nghe thật kinh hãi."

"Nó như bỏ bùa mê."

"Xuyên tạc."

"Khêu gợi."

Cô nhăn nhó, nhưng bằng cách nào đó lại phá ra cười cùng lúc. "Rõ ràng, anh không có sự am hiểu về tiêu chuẩn sắc đẹp của phụ nữ."

Anh cong một bên mày. "Khi gắn liền với em, tiêu chuẩn của anh là thứ duy nhất tồn tại được tính."

Trong một khoảnh khắc cô không nói nên lời, rồi cô đổ rạp vào anh, một tràng cười làm cả hai rung lên.

"Ồ, Simon." Cô hổn hển. "Anh nói nghe mới dữ dội làm sao. Quá dữ dội một cách tuyệt vời, hoàn hảo, và lố bịch."

"Lố bịch?" Anh lặp lại. "Em gọi anh là lố bịch?"

Môi cô mím chặt lại để ngăn một tiếng khúc khích khác, nhưng không hoàn toàn thành công.

"Nó cũng tồi tệ gần như bị gọi là bất lực." Anh gầm ghè.

Daphne ngay lập tức nghiêm túc. "Ồ, Simon, anh biết em không..." Cô bỏ cuộc việc cố gắng giải thích, và thay vào đó chỉ nói. "Em rất xin lỗi về chuyện đó."

"Đừng thế." Anh phẩy tay trước lời hối lỗi của cô. "Anh có thể phải giết mẹ em, nhưng em không có gì phải xin lỗi."

Một tiếng rúc rích kinh hãi thoát ra khỏi môi cô. "Mẹ đã cố hết sức, và nếu em không nhầm lẫn vì anh đã nói–"

"Ồ, vậy giờ tất cả là lỗi của anh?" Anh nói với sự xúc phạm chế giễu trắng trợn. Nhưng rồi biểu cảm trên gương mặt anh trở nên quỷ quyệt, quyến rũ. Anh di chuyển lại gần hơn, nghiêng người khiến cô phải giật lùi về phía sau. "Anh cho là anh sẽ đơn giản cần phải thực hiện cao gấp đôi để chứng tỏ khả năng của mình."

Một bàn tay anh trượt xuống tấm lưng mảnh dẻ của cô, đỡ lấy cô khi anh kéo cô thấp xuống giường. Daphne cảm thấy hơi thở như rời khỏi bản thân, khi ngẩng lên nhìn vào đôi mắt xanh biển mãnh liệt của anh. Thế giới chẳng biết bằng cách nào có vẻ khác đi, khi một người nằm xuống. Tối tăm hơn, nguy hiểm hơn. Và tất cả càng ngân lên hơn vì Simon lờ mờ hiện ra bên trên, lắp đầy tầm nhìn cô.

Và trong thời khắc đó, khi anh chầm chập thu ngắn khoảng cách giữa họ, với cô, anh trở thành cả thế giới.

Lần này, nụ hôn anh trao nhẹ nhàng. Anh không mơn trớn; anh ngấu nghiến. Anh không chọc ghẹo; anh chiếm hữu.

Tay anh trượt xuống dưới cô, nựng nịu mông cô, ấn nó lên dựa vào sự khuấy động của anh. "Đêm nay," anh thầm thì, giọng anh khàn khàn và nóng hổi bên tai cô, "anh sẽ khiến em là của anh."

Hơi thở Daphne bắt đầu nhanh dần rồi nhanh dần lên, mỗi hơi thở hổn hển nho nhỏ không thể lớn đến thế với tai cô. Simon gần quá, từng centimet trên cơ thể anh đang thân mật bao phủ lấy cô. Cô đã tưởng tượng đến buổi tối nay hàng ngàn lần, kể từ giây phút ở Regent's Park, khi anh nói anh sẽ cưới cô, nhưng nó chưa bao giờ xảy đến trong suy nghĩ của cô rằng sức nặng cơ thể anh phía trên cô có thể khiến cô run rẩy như thế. Anh to lớn và cơ bắp săn chắc; không có cách nào cô có thể thoát khỏi sự tấn công quyến rũ của anh, thậm chí nếu như cố muốn.

Lạ kỳ làm sao cô có cảm giác về niềm vui một cách kích thích khi không có chút sức lực nào. Anh có thể làm bất cứ gì anh khát khao với cô – và cô muốn để anh làm thế.

Nhưng khi cơ thể anh run rẩy, và môi anh cố gọi tên cô, nhưng không có gì ngoài "D-D-Daph-" cô nhận ra cô đã tự điều khiển được bản thân tốt đến mức nào. Anh muốn cô nhiều đến mức không thể thở, cần cô kinh khủng đến nỗi không thể nói nên lời.

Và chẳng hiểu bằng cách nào, khi cô say mê với sức mạnh mới được khám phá của mình, cô thấy cơ thể cô có vẻ như biết phải làm gì. Hông cô rướn lên gặp hông anh, và khi tay anh kéo mép váy lên quá eo cô, cô vòng chân qua hông anh, kéo anh lại gần hơn để chiều chuộng vẻ nữ tính nơi cô.

"Lạy Chúa, Daphne." Simon hổn hển, giật mạnh cơ thể run rẩy của anh lên bằng khủy tay. "Anh muốn – anh không thể–"

Daphne chộp lấy lưng anh, cố gắng kéo anh nằm xuống bên cô. Không gian chợt lạnh lẽo nơi cơ thể anh chỉ vừa ở đó.

"Anh không thể làm chậm được." Anh làu bàu.

"Em không quan tâm."

"Anh có." Đôi mắt anh rực cháy lên với ý định xấu xa. "Chúng ta có vẻ tiến bộ vượt quá cả bản thân."

Daphne chỉ săm soi nhìn anh, cố gắng lấy lại hơi thở. Anh đứng dậy, mắt lia dọc theo cơ thể cô khi một tay anh trượt dài từ chân đến đầu gối cô.

"Điều đầu tiên," anh thều thào, "chúng ta cần làm gì đó với tất cả quần áo của em."

Daphne hổn hển vì sốc khi anh đứng lên, kéo cô và cả chân cô lên cùng với anh. Đôi chân cô yếu ớt, chới với vì mất thăng bằng, nhưng anh giúp cô đứng thẳng, hai tay anh vòng qua eo cô, chụm lại quanh mép váy. Anh thì thầm vào tai cô. "Thật khó để cởi hết quần áo em ra khi em đang nằm như thế."

Một tay anh tìm thấy chỗ cong tròn của mông cô, và bắt đầu xoa xoa tròn đều. "Câu hỏi là," anh trầm ngâm, "anh kéo áo váy em lên, hay tuột nó xuống?"

Daphne cầu nguyện rằng anh không thực sự mong đợi cô trả lời câu hỏi ấy, vì cô không thể tạo ra một âm thanh nào.

"Hay," anh chậm rãi nói, một ngón tay trượt dưới vạt áo lót được tô điểm bằng những dải ruy băng của áo váy cô, "cả hai?"

Và rồi, trước khi cô thậm chí có một giây để phản ứng lại, anh kéo váy cô xuống, nên toàn bộ váy xống tuột khỏi eo cô. Chân cô trần trụi, và không còn gì ngoài tấm áo lót bằng lụa mỏng manh, cô sẽ hoàn toàn khỏa thân.

"Bây giờ chuyện này thật ngạc nhiên." Simon thầm thì, đặt bàn tay vào một bên ngực cô xuyên qua lớp vải lụa. "Không phải hoàn toàn như mong muốn, dĩ nhiên. Lụa không bao giờ mềm mại như da, nhưng nó cũng có tiện lợi."

Hơi thở của Daphne như chạy trốn khi cô quan sát anh đẩy lớp lụa chậm rãi trượt xuống từng bên từng bên một, sự chà xát nhẹ nhàng ấy khiến núm vú cô dúm lại và cứng hơn.

"Em không có ý kiến gì." Daphne nói thầm, từng hơi thở của cô trượt ra nóng hổi và ẩm ướt dọc đôi môi.

Simon đang lo tới bên kia ngực cô. "Không có ý kiến về việc gì?"

"Rằng anh quá xấu xa."

Anh mỉm cười, chậm chạp và đầy quỷ quyệt. Môi anh di chuyển đến bên tai cô, thều thào. "Em là em gái người bạn thân nhất của anh. Hoàn toàn bị cấm đoán. Anh đã có thể làm gì?"

Daphne rùng mình bởi ham muốn. Hơi thở anh chỉ chạm tới mỗi tai cô, nhưng làn da cô nhói lên dọc khắp toàn bộ cơ thể.

"Anh chẳng thể làm gì cả," anh tiếp tục, dịch một sợi dây của áo lót ra khỏi vai cô, "ngoại trừ tưởng tượng."

"Anh đã nghĩ về em?" Daphne thì thào, cơ thể cô rung lên trước ý nghĩ đó. "Anh đã nghĩ về điều này?"

Tay anh ép chặt vào hông cô. "Mỗi đêm. Mỗi khoảnh khắc trước khi anh ngủ, cho đến khi da anh bừng cháy, và cơ thể anh van nài sự giải thoát."

Daphne cảm thấy chân cô nghiêng ngả, nhưng cô giữ chặt chúng lại.

"Và khi anh tỉnh giấc..." Anh di chuyển đến cổ cô, hơi thở anh nóng hổi chẳng khác nào nụ hôn ở môi anh. "Đó là khi anh thực sự trở nên hư hỏng."

Một tiếng rên thoát khỏi đôi môi cô, bị siết chặt, rời rạc, và đầy nỗi khát khao.

Sợi dây thứ hai của chiếc áo lót rơi xuống khỏi vai cô, chỉ ngay khi môi Simon tìm thấy chỗ hõm như trêu ngươi giữa ngực cô. "Nhưng đêm nay–" anh thầm thì, kéo lớp vải lụa xuống cho đến khi một bên ngực cô lộ ra, và rồi đến bên còn lại. "Đêm nay tất cả giấc mơ anh đều thành sự thật."

Daphne chỉ có thời gian để thở dốc trước khi môi anh tìm đến ngực cô, và tập trung vào núm vú cứng lên nơi cô.

"Đây là những gì anh muốn làm ở khu vườn Quý bà Trowbridge." Anh nói. "Em có biết điều đó không?"

Cô điên dại lắc đầu, túm lấy vai anh để chống đỡ. Cô đang xoay mòng mòng hết bên này sang bên nọ, chỉ vừa đủ để có thể giữ thẳng đầu. Những cơn bùng nổ của cảm giác trong trẻo đang phóng đi khắp người cô, đánh cắp cơ thể cô, sự thăng bằng, thậm chí cả suy nghĩ.

"Đương nhiên là em không biết." Anh thầm thì. "Em là một cô gái trắng trong."

Với những ngón tay khéo léo và hiểu biết, Simon thả nhẹ những phần còn lại của phụ trang cô xuống, cho đến khi cô trần trụi trong vòng tay anh. Khẽ khàng, vì anh biết cô hẳn phải gần như e sợ cũng gần bằng với hứng thú, anh nhẹ kéo cô xuống giường.

Những chuyển động của anh lại là mất kiểm soát và ngớ ngẩn khi anh giật mạnh quần áo của chính anh. Da anh như lên cơn sốt, toàn bộ cơ thể anh bừng cháy với như cầu. Tuy nhiên, chưa một lần nào anh rời mắt khỏi cô. Cô nằm sóng soài trên giường, như một sự cám dỗ mà anh chưa bao giờ được thấy. Làm da cô mơn mởn mịn màng dưới sự soi sáng của ánh nến, và mái tóc cô, mái tóc dài đã bung ra khỏi kiểu cách, buông lòa xòa tự do quanh khuôn mặt cô.

Những ngón tay anh, những ngón tay đã cởi bỏ quần áo cô với sự tinh tế và nhanh chóng, giờ đây cảm thấy vụng về và lóng ngóng, khi anh cố gắng với những khuy áo cùng nút thắt của chính anh.

Và khi tay anh di chuyển về phía chiếc quần, anh thấy cô kéo tấm khăn trải giường lên che. "Đừng." Anh nói, chỉ vừa nhận ra giọng anh.

Mắt cô gặp mắt anh, và anh bảo. "Anh sẽ là tấm chăn của em."

Anh vứt bỏ quần áo của anh xuống, và trước khi cô có thể nói chỉ một từ, anh di chuyển đến cái giường, che phủ cơ thể cô bằng cơ thể anh. Anh cảm giác cô thở dốc ngạc nhiên khi cảm thấy anh, và rồi cơ thể cô nhẹ cứng lên.

"Shhh." Anh ngâm nga, rúc vào cổ cô trong khi một tay anh xoa xoa thành những đường tròn êm dịu trên đùi cô. "Hãy tin anh."

"Em tin anh." Cô nói bằng một giọng mong manh. "Chỉ là–"

Tay anh chuyển đến hông cô. "Chỉ là cái gì?"

Anh có thể nghe vẻ nhăn nhó trong giọng nói cô khi cô tiếp. "Chỉ là em ước em đừng hoàn toàn không biết gì cả."

Một tiếng cười nhỏ khùng khục làm rung chuyển ngực anh.

"Dừng điều đó lại." Cô ôm chặt, đánh vào vai anh.

"Anh không cười nhạo em." Simon nhấn mạnh.

"Anh chắc chắn đang cười." Cô thì thào. "Và đừng có nói với em anh không cười em, vì lý do đó không bao giờ ăn thua đâu."

"Anh đang cười," anh dịu dàng nói, chống tay nâng người lên để anh có thể xem xét kỹ khuôn mặt cô, "vì anh đang nghĩ rằng anh vui sướng làm sao trước sự ngốc nghếch của em." Anh hạ gương mặt anh xuống, cho đến khi môi anh chà xát vào môi cô, trong sự nhẹ nhàng mơn trớn. "Anh vinh hạnh được làm người đàn ông duy nhất chạm vào em theo cách này."

Mắt cô tỏa sáng với sự trinh nguyên của cảm xúc, khiến Simon gần như bị kết liễu. "Thật không?" Cô thầm thì.

"Thật." Anh nói, ngạc nhiên bởi giọng anh nghe cộc cằn. "Tuy vinh dự chỉ có khả năng nhiều nhất là một nửa trong số đó."

Cô chẳng nói gì, nhưng đôi mắt cô hiếu kỳ mê mẩn.

"Anh có thể giết thằng đàn ông tiếp theo nhìn quá nhiều vào em." Anh gầm gừ.

Trước sự ngạc nhiên kinh khủng của anh, cô nổ tung vì cười. "Ôi, Simon." Cô hổn hển. "Nó thật quá hoàn hảo, hoa mỹ, tuyệt diệu để trở thành mục tiêu của nỗi đố kỵ phi lý. Cám ơn anh."

"Em sẽ cám ơn anh sau." Anh thề.

"Và có lẽ," cô thầm thì, đôi mắt sẫm màu đột nhiên quyến rũ hơn chúng phải có, "anh cũng sẽ cám ơn em."

Simon cảm thấy hai đùi cô nhẹ nhàng tách ra khi cơ thể anh dựa vào cô, cái đàn ông của anh nóng bỏng ép vào nơi cô. "Anh đã cám ơn rồi." Anh lên tiếng, từ ngữ hòa tan vào làn da mềm mại, khi anh hôn lên chỗ hõm nơi vai cô. "Tin anh đi, anh đã cám ơn."

Chưa bao giờ anh lại biết ơn khả năng điều khiển cứng rắn không khuất phục mà anh đã học được, để áp dụng lên bản thân anh như thế. Toàn bộ cơ thể anh nhức nhối khát khao để đạt đỉnh trong cô, và cuối cùng khiến cô thật sự trở thành của anh, nhưng anh biết đêm nay – đêm tân hôn của họ – là cho Daphne, không phải cho anh.

Đây là lần đầu tiên của cô. Anh là người yêu đầu tiên của cô – tình yêu duy nhất, anh nghĩ đến nó với sự tàn bạo lạ kỳ – và đây là trách nhiệm của anh, để đảm bảo rằng đêm nay sẽ mang đến cho cô không gì khác hơn ngoài hài lòng tuyệt diệu.

Anh biết cô muốn anh. Hơi thở của cô đứt quãng, đôi mắt cô đờ ra với đam mê. Anh không thể chịu được khi ngắm gương mặt cô, vì mỗi lần anh nhìn đôi môi cô, nửa hé mở và vẽ lên khao khát, một thôi thúc mạnh mẽ đâm thẳng vào cô gần như trấn áp anh.

Nên thay vào đó anh hôn cô. Anh hôn cô ở khắp mọi nơi, và lờ đi những cú dộng thình thịch ác liệt bên trong anh, mỗi lần anh nghe cô thở hổn hển hay rên lên vì ham muốn. Và rồi cuối cùng, khi cô đang quằn quại và rên rỉ bên dưới anh, anh biết cô đã mất trí vì anh, anh trượt tay xuống giữa hai chân cô và chạm vào.

Thanh âm duy nhất anh có thể tạo ra là tên cô, và thậm chí đó chỉ nửa như tiếng làu bàu. Cô còn hơn cả sẵn sàng cho anh, nóng và ẩm ướt hơn anh từng mơ. Nhưng dù vậy, chỉ để cho chắc chắn – hoặc có lẽ đó là bởi vì anh không thể kháng cự lại cú thúc ngoan cố tra tấn anh – anh trượt một ngón tay vào trong cô, kiểm tra sự nóng ấm, mơn trớn nơi chỗ bảo vệ cô.

"Simon!" Cô hổn hển, cong người bên dưới anh. Những bắp cơ của cô căng ra, và anh biết cô gần như trọn vẹn. Bất ngờ, anh rút tay ra, làm ngơ tiếng rền rĩ phản đối.

Đùi anh thúc vào mở đùi cô ra, và với một tiếng gầm gừ run rẩy, định vị được chỗ vào nơi cô. "Nó c-có thể hơi đau một tí." Anh khàn giọng thì thầm. "Nhưng anh h-hứa với em–"

"Anh chỉ cần làm đi." Cô rên lên, hất đầu điên cuồng từ bên này qua bên kia.

Và vậy nên anh tiến vào. Với mỗi cú đẩy mạnh, anh xâm nhập cô hoàn toàn. Anh cảm thấy màng trinh nơi cô bị đâm thủng, nhưng cô không có vẻ gì do dự trước nỗi đau. "Em ổn không?" Anh lầm bầm, từng bắp cơ anh căng ra chỉ để tiếp tục di chuyển bên trong cô.

Cô gật đầu, hơi thở trở nên hổn hển đứt quãng. "Cảm giác thật lạ lùng." Cô thú nhận.

"Nhưng không tệ chứ?" Anh hỏi, gần như phát ngượng vì dấu hiệu tuyệt vọng trong giọng anh.

Cô lắc đầu, một nụ cười nhỏ tẹo, nữ tính nở trên đôi môi cô. "Không tệ chút nào." Cô thầm thì. "Nhưng trước đó... khi anh... với những ngón tay anh..."

Dù dưới ánh nến mờ ảo, anh có thể thấy hai gò má cô bừng lên e thẹn. "Đó là cái em muốn?" Anh thều thào, rút ra cho đến khi anh chỉ còn một nửa trong cô.

"Không!" Cô thét lên.

"Vậy có lẽ đây là cái em muốn." Anh đâm sâu trở lại.

Cô hổn hển. "Vâng. Không. Cả hai."

Anh bắt đầu di chuyển trong cô, nhịp điệu của anh khoan thai chậm rãi và điềm đạm. Với mỗi cú đâm, anh khiến đôi môi cô bật ra một tiếng rên rỉ, mỗi tiếng rên nhỏ xíu diễn đạt hoàn hảo càng dồn anh phát cuồng hơn.

Và rồi những tiếng rên của cô trở nên dữ dội hơn, những tiếng hổn hển dồn dập hơn, và anh biết cô gần đạt đỉnh. Anh di chuyển nhanh hơn, răng nghiến chặt khi anh chiến đấu để duy trì sự kiểm soát, khi cô xoay vần đạt tới trọn vẹn.

Cô rên lên tên anh, rồi cô hét lên, và rồi cả cơ thể cô cứng lại bên dưới anh. Cô bấu chặt lấy vai anh, hông cô nâng lên khỏi giường với sức mạnh anh khó có thể tin được. Cuối cùng, với một cái rùng mình đầy mạnh mẽ lần cuối, cô sụm xuống bên dưới anh, quên lãng tất cả ngoại trừ khả năng giải thoát của chính cô.

Dù như thế là ngu ngốc, Simon cho phép bản thân anh thêm một cú đâm vào cuối cùng, hoàn toàn chôn vùi anh, nhấm nháp sự ấm nóng ngọt ngào của cơ thể cô.

Sau đó, chạm vào môi cô cho một nụ hôn đóng dấu nồng nàn, anh rút ra và nằm xuống cạnh cô trên tấm ra trải giường.

Đó chỉ là đêm đầu tiên trong nhiều đêm của đam mê. Cặp đôi mới cưới du lịch xuống Clyvedon, và sau đó, nhiều như mức đô ngượng ngùng của Daphne, dính chặt nhau trong căn phòng chính suốt hơn một tuần.

(Dĩ nhiên Daphne không quá ngượng ngùng, vì cô thực sự đã làm mọi thứ để cố gắng rời khỏi phòng một cách miễn cưỡng.)

Sau khi họ xuất hiện khi đã ẩn dật cùng nhau sau tuần trăng mật riêng tư, Daphne được dẫn vòng quanh tham quan Clyvedon – một điều cần thiết rất nhiều, vì tất cả những gì cô thấy trước đây là lộ trình đến trước cửa phòng ngủ của Công tước. Sau đó, cô trải qua vài giờ giới thiệu bản thân cho những người hầu bên dưới. Cô đã, dĩ nhiên, được trang trọng giới thiệu với họ vào lúc cô tới nơi, nhưng Daphne nghĩ tốt nhất là gặp gỡ những thành viên quan trọng của nhóm người giúp việc bằng một cách cá nhân hơn.

Vì Simon không ở tại Clyvedon trong nhiều năm, nhiều kẻ tôi tớ mới không biết anh, nhưng những ai đã ở Clyvedon trong suốt quãng thời thơ ấu của anh có vẻ – theo Daphne – gần như dâng hiến bản thân một cách mù quáng cho chồng cô. Cô phá ra cười với Simon khi họ đi dạo riêng trong khu vườn, bắt đầu thấy chính cô đang nhận một cái nhìn chòng chọc rõ ràng đang tối sầm lại, và đó như chấm dứt mọi chuyện.

"Anh sống ở đây cho đến khi tới Eton." Là tất cả những gì anh nói, cứ như nó đã đủ để giải thích.

Daphne ngay lập tức cảm thấy không thoải mái với vẻ thẳng thừng trong giọng nói của anh. "Anh chưa bao giờ du lịch đến London sao? Khi còn nhỏ, chúng ta thường–"

"Anh không sống ở đâu ngoài ở đây."

Thanh âm của giọng anh báo hiệu anh yêu cầu – không, đòi hỏi – chấm dứt cuộc trò chuyện, nhưng dù sao đi nữa, Daphne cũng coi nhẹ lời cảnh báo ấy, và quyết định đeo đuổi chủ đề đó. "Anh hẳn phải là một đứa trẻ được thương yêu." Cô nói, giọng cố ý tỉnh bơ. "Hay có lẽ là một thằng nhóc vô cùng tinh quái, nên mới truyền cảm hứng được cho những thứ như lòng tận tụy lâu đời."

Anh không nói gì.

Daphne lê bước nặng nhọc. "Anh trai em – Colin, anh biết đấy – cũng nhiều khi giống như thế. Anh ấy rất ranh ma khi còn nhỏ, nhưng chính sự quyến rũ không thể chịu nổi ấy khiến cho tất cả những người hầu kẻ hạ hết sức chiều chuộng anh. Tại sao ư, một lần–"

Môi cô đờ ra, hé mở. Ở đây chẳng còn gì nhiều có thể tiếp tục. Simon đã quay gót và sải bước đi.

Anh không yêu hoa hồng. Và anh chẳng bao giờ suy nghĩ về sự tồn tại của những bông hoa violet theo cách này hay cách khác, nhưng giờ Simon thấy chính anh đang dựa vào hàng rào gỗ, trân trối nhìn ra ngoài vườn hoa nổi tiếng của Clyvedon, như thể anh đang nghiêm túc xem xét một công việc trong nghề làm vườn.

Tất cả bởi vì anh không thể đối mặt với những câu hỏi của Daphne, về quãng thời gian thơ ấu của anh.

Nhưng sự thật là, anh căm ghét những ký ức. Anh khinh miệt những hồi tưởng. Ngay cả việc ở đây, tại Clyvedon này, cũng đủ để khó chịu. Lý do duy nhất anh đưa Daphne xuống căn nhà thời ấu thơ, vì đây là dinh thự duy nhất trong những căn nhà anh có đã sẵn sàng để cư ngụ, trong chuyến đi hai ngày từ London.

Những ký ức kéo theo vô vàn cảm xúc. Và Simon không muốn cảm giác như một thằng nhóc con lần nữa. Anh không muốn nhớ đã bao nhiêu lần anh gửi những lá thư cho cha, chỉ để rồi phải chờ đợi khắc khoải trong vô vọng cho một lời hồi đáp. Anh không muốn nhớ những kiểu cười của bọn người hầu – kiểu cười mà lúc nào cũng đi kèm với đôi mắt thương hại. Họ yêu anh, phải, nhưng họ cũng cảm thấy tiếc cho anh.

Và thực tế là họ căm phẫn cha anh vì cách cư xử của ông – thì chà, không hiểu bằng cách nào điều đó lại chẳng bao giờ khiến anh cảm thấy tốt hơn. Anh đã không – và, thành thực mà nói, vẫn không – cao thượng đến mức nhận lấy sự hoàn toàn hài lòng với việc cha anh, không được họ yêu mến, nhưng việc ấy không bao giờ mang sự bẽ bàng hay nỗi lo lắng đi theo.

Hoặc là nỗi nhục nhã.

Anh muốn được cảm phục, không phải tiếc thương. Và điều đó sẽ không xảy ra, mãi đến khi anh một mình nghĩ đến việc bất ngờ không báo trước đi đến Eton, anh đã nếm mùi vị đầu tiên của thành công.

Anh đã tiến rất xa; anh đã du hành tới tận địa ngục trước khi anh trở về với con đường trước kia của mình.

Không cái nào trong số đấy, dĩ nhiên, là lỗi của Daphne. Anh biết cô không có động cơ bí hiểm nào ẩn đằng sau, khi cô hỏi anh về quãng thời gian thơ ấu. Làm sao cô có thể biết? Cô không biết chút gì về những khó khăn của anh đôi lúc xảy ra với lời nói. Anh đã chết toi là làm hết sức để giấu điều ấy khỏi cô.

Không, anh nghĩ với một tiếng thở dài mỏi mệt, anh hiếm khi phải cố gắng hết sức để che đậy nó khỏi Daphne. Cô luôn tạo cho anh sự thoải mái, khiến anh cảm thấy tự do. Tật nói lắp hiếm khi xuất hiện vào những ngày này, như khi nó thường xảy ra trong suốt thời gian căng thẳng hay giận dữ.

Và bất cứ giây phút nào trong cuộc sống anh có với Daphne, chẳng có tí căng thẳng hay giận dữ nào.

Anh nặng nề dựa vào hàng rào, cảm giác tội lỗi khiến vai anh thõng xuống. Anh đã đối xử với cô một cách đáng ghê tởm. Có vẻ như đó là điều tất yếu anh phải làm lần này và lần nữa.

"Simon?"

Anh cảm thấy sự hiện diện của cô trước cả khi cô nói. Cô lại gần từ đằng sau, đôi ủng nhẹ bước khẽ khàng và im ắng trên thảm cỏ.

Nhưng anh biết cô ở đó. Anh có thể ngửi thấy hương thơm cô dịu dàng, và nghe cơn gió thì thầm qua tóc cô.

"Thật là những bông hồng tuyệt đẹp." Cô lên tiếng. Anh biết, đó là cách cô làm dịu đi trạng thái cáu kỉnh nơi anh. Anh biết, cô ham muốn hỏi thêm chết đi được. Nhưng cô luôn sáng suốt qua bao nhiêu năm tháng, và như khi anh thích chọc ghẹo cô về điều đó, cô biết quá nhiều về đàn ông và những tính khí điên tiết ngốc nghếch của họ. Cô sẽ không nói thêm gì cả. Ít nhất không phải hôm nay.

"Anh được bảo là mẹ anh trồng chúng." Anh trả lời. Từ ngữ của anh phát ra cộc cằn hơn anh mong ước, nhưng anh hy vọng cô xem chúng như một lời đề nghị hòa bình anh có ý đáp lại. Khi cô không nói gì, anh thêm vào như một cách giải thích. "Bà mất khi sinh anh."

Daphne gật đầu. "Em đã nghe qua. Em rất tiếc."

Simon nhún vai. "Anh không biết bà."

"Như vậy không có nghĩa là không mất mát."

Simon nghĩ về tuổi thơ anh. Anh không cách nào biết mẹ có thông cảm với những khó khăn của anh hơn cha hay không, nhưng anh biết không cách nào bà có thể khiến chúng tệ hơn. "Đúng vậy." Anh thều thào.

"Em cho là thế."

Cuối ngày hôm đó, trong khi Simon đang kiểm tra vài bản kê khai đất đai, Daphne quyết định, đây là thời gian tốt để tìm đến người quản gia, Bà Colson. Mặc dù cô và Simon đã chưa thảo luận họ sẽ sống tại đâu, Daphne không thể tưởng rằng họ không trải qua thêm thời gian tại Clyvedon, căn nhà do tổ tiên Simon để lại, và nếu có một thứ cô học được từ mẹ, đó là một quý cô đơn giản phải có mối quan hệ tốt đẹp với quản gia của cô ấy.

Không phải Daphne lo lắng khủng khiếp về việc hòa thuận với Bà Colson. Cô đã gặp bà quản gia trước kia, khi Simon giới thiệu cô cho nhóm người giúp việc, và nó rõ ràng quá nhanh để cô sắp xếp một buổi trò chuyện thân mật.

Cô dừng lại trước phòng của Bà Colson – một căn phòng nhỏ tẹo bé xíu chỉ sát bên gian bếp – trước giờ uống trà một chút. Bà quản gia, một phụ nữ đẹp lão ở cái tuổi năm mươi của bà, đang cúi xuống trên bàn nhỏ, làm việc với thực đơn của tuần.

Daphne gõ vào cửa. "Bà Colson?"

Bà quản gia ngước nhìn lên và ngay lập tức đứng dậy. "Thưa Đức bà." Bà lên tiếng, khẽ nhún gối chào. "Bà nên gọi tôi."

Daphne ngượng ngùng mỉm cười, vẫn không quen trước cách xưng hô cao hơn của việc chỉ được gọi như quý cô trước đây. "Tôi đã rời khỏi phòng và đang đi loanh quanh." Cô nói, giải thích cho sự hiện diện không phù hợp tại phòng của người hầu. "Nhưng nếu bà có chút thời gian, Bà Colson, tôi hy vọng chúng ta có cơ hội để biết lẫn nhau tốt hơn, vì bà đã sống ở đây trong nhiều năm, và tôi hy vọng có nhiều việc cần làm khi đến đây."

Bà Colson mỉm cười trước giọng nói ấm áp của Daphne. "Dĩ nhiên, thưa Đức bà. Có bất cứ thứ gì đặc biệt bà cần quan tâm hỏi thăm chăng?"

"Không dám. Nhưng tôi vẫn còn nhiều điều cần học về Clyvedon nếu tôi cần trông nom nơi đây hết sức. Có lẽ chúng ta có thể uống trà tại căn phòng màu vàng? Tôi rất thích nội thất ở đó. Thật ấm áp và tràn ngập ánh nắng. Tôi đã hy vọng biến nó thành phòng khách riêng của tôi."

Bà Colson gật đầu lạ lùng. "Nữ Công tước trước đây cũng cảm thấy giống thế."

"Ồ." Daphne trả lời, dù không chắc chắn điều đó có nên khiến cô cảm thấy không thoải mái hay không.

"Tôi có sự quan tâm đặc biệt đến căn phòng ấy qua mỗi năm." Bà Colson tiếp tục. "Nó không nhận được nhiều ánh sáng mặt trời lắm, khi nằm về phía Nam. Tôi đã chọn tất cả đồ nội thất thay thế vào ba năm trước." Cằm bà hếch lên một cách đầy tự hào. "Đi đến tận London để đem về cùng một kiểu dáng."

"Tôi hiểu." Daphne trả lời, hướng đầu ra khỏi căn phòng. "Ngài Công tước cũ hẳn phải yêu vợ rất nhiều, để đòi hỏi một việc khó nhọc như vậy cho căn phòng yêu thích của bà ấy."

Bà Colson không nhìn vào mắt cô. "Đó là quyết định của tôi." Bà lặng lẽ nói. "Công tước luôn đưa tôi một ngân quỹ cố định cho việc sửa sang nhà cửa. Tôi nghĩ đấy là cách sử dụng tiền bạc thích hợp nhất."

Daphne chờ đợi trong khi bà quản gia gọi một cô hầu, và đưa chỉ thị cho một buổi uống trà.

"Một căn phòng đáng yêu." Cô nói khi họ ra khỏi gian bếp. "Và mặc dù Công tước hiện nay không bao giờ có cơ hội biết mặt mẹ, tôi chắc chắn anh ấy sẽ rất xúc động khi căn phòng yêu thích của mẹ anh được chăm nom cẩn thận."

"Ít nhất đó là những gì tôi có thể làm." Bà Colson nói khi họ đi dọc theo Đại sảnh. "Cuối cùng thì, tôi không phải luôn phục vụ cho gia đình Basset."

"Ồ?" Daphne tò mò hỏi. Những người hầu với cấp bậc cao hơn khét tiếng là trung thành, thường phục vụ cho chỉ một gia đình duy nhất suốt các thế hệ.

"Phải, tôi là cô hầu riêng của nữ Công tước." Bà Colson chờ đợi bên ngoài cánh cửa của căn phòng màu vàng để cho Daphne đi trước. "Và trước đó là một người bạn của bà ấy. Mẹ tôi là bảo mẫu của bà. Gia đình của quý bà rất tốt, đã cho phép tôi chia sẻ những bài học với bà."

"Cả hai chắc phải rất gần gũi." Daphne thì thầm.

Bà Colson gật đầu. "Sau khi bà qua đời, tôi giữ nhiều chức vụ khác nhau tại Clyvedon, cho đến khi cuối cùng trở thành quản gia."

"Tôi hiểu." Daphne mỉm cười với bà, và rồi ngồi xuống trên ghế sofa. "Bà ngồi đi." Cô nói, ra dấu về phía chiếc ghế đối diện.

Bà Colson trông có vẻ do dự với vẻ thân mật ấy, nhưng cuối cùng cũng ngồi xuống. "Trái tim tôi tan vỡ khi bà ấy ra đi." Bà lên tiếng. Bà trao cho Daphne một ánh nhìn hơi e sợ. "Tôi hy vọng bà không phiền khi tôi nói thế."

"Tất nhiên là không." Daphne nhanh chóng nói. Cô đang tò mò chết đi được về tuổi thơ của Simon. Anh nói về nó rất ít, nhưng cô cảm giác tất cả những điều này có ý nghĩa rất nhiều. "Làm ơn, hãy nói thêm cho tôi. Tôi sẽ rất yêu thích được nghe bà."

Đôi mắt bà Colson trở nên mờ ảo. "Bà ấy có một tâm hồn tốt đẹp nhất, dịu dàng nhất mà thế giới này từng biết. Bà và Công tước – à, đây không phải là một hôn nhân vì tình yêu, nhưng họ thuận hòa với nhau đủ tốt. Họ là bạn theo cách riêng của mình." Bà ngước nhìn lên. "Cả hai đều nhận thức được trách nhiệm của một Công tước và nữ Công tước. Thực hiện các nghĩa vụ của họ rất nghiêm túc."

Daphne gật đầu hiểu biết.

"Bà ấy rất quyết tâm cho ông một đứa con trai. Bà tiếp tục cố gắng, ngay cả sau khi tất cả bác sĩ đều nói rằng bà không được làm thế. Bà thường khóc trong vòng tay tôi mỗi tháng, khi chu kỳ của bà đến."

Daphne gật đầu lần nữa, hy vọng cử động ấy của cô giấu được cảm xúc đột nhiên căng thẳng. Thật khó để lắng nghe những câu chuyện về việc không thể có con. Nhưng cô cho là cô sẽ quen với điều đó thôi. Thậm chí sẽ khó khăn hơn khi phải trả lời câu hỏi về vấn đề ấy.

Và sẽ có những nghi vấn. Những thắc mắc về sự tế nhị đầy nỗi đau và lòng thương xót đáng kinh tởm.

Nhưng Bà Colson, may mắn thay, không chú ý đến nỗi đau đớn của Daphne. Bà sụt sịt khi tiếp tục câu chuyện. "Bà ấy luôn nói về những thứ như, làm thế nào bà có thể trở thành một nữ Công tước chuẩn mực nếu bà không thể cho ông một đứa con. Điều ấy khiến tim tôi tan nát. Cứ mỗi tháng, tim tôi lại vỡ tan."

Daphne tự hỏi liệu tim cô có vụn vỡ vào mỗi tháng. Có lẽ là không. Cô, ít nhất, biết được sự thật rằng cô sẽ không bao giờ có con. Mẹ Simon đã vắt cạn những niềm hy vọng cứ vào mỗi bốn tuần.

"Và dĩ nhiên," bà quản gia tiếp tục, "mọi người đều nói cứ như đó là lỗi của bà khi chẳng có đứa bé nào. Làm sao họ có thể biết điều đó, tôi hỏi bà? Không phải luôn là do người phụ nữ hiếm muộn. Đôi lúc, đó là sai sót của người đàn ông, bà biết đấy."

Daphne không nói gì.

"Tôi đã nói với bà hết lần này đến lần khác, nhưng bà ấy vẫn mặc cảm tội lỗi. Tôi nói với bà–" Gương mặt bà quản gia ửng hồng. "Bà không phiền nếu tôi nói thật chứ?"

"Xin hãy nói đi."

Bà gật đầu. "À, tôi nói với bà những gì mẹ đã nói với tôi. Khi không có hạt giống tốt và khỏe mạnh, tử cung sẽ chẳng làm được gì."

Daphne giữ cho gương mặt cô trong chiếc mặt nạ đờ đẫn. Đó là tất cả những gì cô có thể xoay sở.

"Nhưng rồi cuối cùng bà có Cậu chủ Simon." Bà Colson thở dài như một người mẹ, rồi nhìn Daphne với vẻ sợ hãi. "Xin bà thứ lỗi." Bà vội vã nói. "Tôi không nên gọi ngài ấy như thế. Hiện giờ ngài ấy là Công tước rồi."

"Không cần phải giải thích với tôi." Daphne lên tiếng, vui mừng vì có cái gì đó để mỉm cười.

"Thật khó khi thay đổi một thứ vào độ tuổi này." Bà Colson nói với một tiếng thở dài. "Và tôi e rằng một phần trong tôi sẽ luôn nhớ tới ngài ấy như một cậu bé con nhỏ xíu đáng thương." Bà ngước lên nhìn Daphne và lắc đầu. "Ngài ấy sẽ có nhiều khoảng thời gian dễ chịu hơn về chuyện ấy nếu nữ Công tước còn sống."

"Khoảng thời gian dễ chịu hơn về chuyện ấy?" Daphne thầm thì, hy vọng đó là tất cả sự cổ vũ để bà Colson có thể cần để giải thích rõ hơn.

"Công tước chỉ đơn giản là không bao giờ hiểu được cậu bé tội nghiệp." Bà quản gia nói mạnh mẽ. "Ông ấy quát tháo và gọi cậu ấy là ngờ nghệch, và..."

Đầu Daphne giật phắt lên. "Công tước nghĩ Simon là ngờ nghệch?" Cô ngắt ngang. Điều ấy thật lố bịch. Simon là một trong những người thông minh nhất mà cô biết. Một lần, cô hỏi anh vài điều về việc học của anh tại Oxford, và choáng váng khám phá ra toán học của anh không chỉ đơn giản liên quan đến những con số.

"Công tước không bao giờ có thể thấy được thế giới xa hơn chớp mũi của ông ta." Bà Colson nói với một tiếng khịt mũi. "Ông chẳng bao giờ cho cậu bé một cơ hội."

Daphne cảm thấy cơ thể cô chồm tới trước, tai cô vểnh lên trước từng lời của bà quản gia. Ngài Công tước đã làm gì với Simon? Và đây có phải là lý do anh trở nên lạnh băng mỗi lần tên cha anh được nhắc đến?

Bà Colson kéo cái khăn tay ra và chấm chấm nhẹ lên mắt. "Bà nên thấy cái cách mà cậu ấy thực hiện để khiến bản thân tiến bộ hơn. Nó làm tan nát trái tim tôi. Chỉ đơn giản là tan nát trái tim tôi."

Tay Daphne bấu vào ghế sofa. Bà Colson sẽ không bao giờ đi đến đích cả.

"Nhưng không gì cậu ấy làm là đủ tốt cho ngài Công tước. Đây chỉ là suy diễn của tôi, nhưng–"

Chỉ vừa lúc đó, một cô hầu bước vào phòng với khay trà. Daphne gần như gào lên thất vọng. Phải mất đến những hai phút để sắp xếp và rót trà ra, và tất cả chúng trong khi Bà Colsin tán gẫu về mấy cái bánh quy, rồi hỏi Daphne thích dùng không hay với ít đường phía trên.

Daphne phải cạy tay cô khỏi ghế sofa, sợ rằng cô đã đâm thủng mấy lỗ lên tấm bọc mà Bà Colson phải vất vả để gìn giữ. Cuối cùng, cô hầu rời đi, Bà Colson hớp một ngụm trà, và nói. "Nào giờ thì, chúng ta tới đâu rồi?"

"Bà đang nói về Công tước." Daphne nhanh chóng nói. "Ngài Công tước trước. Rằng không gì chồng tôi làm là đủ tốt cho ông ấy,và theo ý kiến của bà–"

"Lạy Chúa tôi, bà đang lắng nghe." Bà Colson rạng rỡ. "Tôi thật hãnh diện làm sao."

"Nhưng bà đang nói..." Daphne nhắc nhở.

"Ồ vâng, dĩ nhiên. Tôi đơn giản nói là tôi đã giữ một ý kiến lâu dài rằng, Công tước trước đây chưa bao giờ tha thứ cho con trai vì đã không hoàn hảo."

"Nhưng Bà Colson," Daphne lẳng lặng nói, "không ai trong chúng ta là hoàn hảo."

"Tất nhiên là không, nhưng–" Đôi mắt bà ngập nước trong một giây, cho cảm xúc khinh bỉ nhắm đến ngài Công tước trước đây. "Nếu cô biết Đức ngài, cô sẽ hiểu. Ông ấy đã chờ đợi quá lâu cho một đứa con trai. Và trong tâm trí của ông, cái tên Basset đồng nghĩa với từ hoàn hảo."

"Và chồng tôi không phải là đứa con trai ông ấy muốn?" Daphne hỏi.

"Ông ta không muốn một đứa con trai. Ông muốn một bản sao bé nhỏ lý tưởng của chính mình."

Daphne không thể nén sự tò mò hơn được nữa. "Nhưng Simon đã làm gì để Công tước phải ghét bỏ?"

Đôi mắt Bà Colson mở lớn ngạc nhiên, và một tay bà đặt lên ngực. "Sao, cô không biết." Bà nói nhẹ nhàng. "Dĩ nhiên cô sẽ không biết."

"Biết gì cơ?"

"Cậu ấy không thể nói."

Môi Daphne há ra vì sốc. "Bà nói gì?"

"Cậu ấy không thể nói. Không một từ cho đến khi cậu ấy lên bốn, và rồi tất cả đều cà lăm và lắp bắp. Điều đó làm tan nát trái tim tôi mỗi lần cậu ấy mở miệng. Tôi có thể thấy một cậu bé sáng dạ bên trong. Cậu ấy chỉ đơn giản không để những từ ngữ phát ra đúng chỗ."

"Nhưng bây giờ anh ấy nói rất tốt." Daphne lên tiếng, ngạc nhiên bởi vẻ phòng thủ trong giọng cô. "Tôi chưa bao giờ nghe anh ấy là một người nói lắp. Hoặc nếu tôi có, t-t-tôi không để tâm đến nó. Thấy chưa! Nhìn xem, chính tôi vừa mới làm điều đó. Mọi người đều lắp bắp một tý khi họ bối rối."

"Cậu ấy đã cố gắng hết sức để cải thiện bản thân. Đến những bảy năm trời, tôi còn nhớ. Trong bảy năm, cậu không làm gì hơn là thực hành tập nói với bảo mẫu." Gương mặt Bà Colson nhăn lại vì suy nghĩ. "Để tôi xem, tên bà ấy là gì nhỉ? À phải rồi, bảo mẫu Hopkins. Bà ấy là một vị thánh, thật sự là một vị thánh. Khi dành trọn cuộc đời cho một cậu bé cứ như đó là con bà. Tôi đang là phụ tá quản gia vào thời gian ấy, nhưng bà thường để tôi tới gần, và giúp tập luyện cùng nói với cậu ấy."

"Điều đó có khó khăn cho anh ấy không?" Daphne thì thầm.

"Có vài ngày, tôi nghĩ cậu ấy chắc chắn tan nát vì thất bại. Nhưng cậu ấy rất cứng đầu. Chúa tôi, nhưng cậu ấy là một thằng nhỏ cứng đầu. Tôi chưa bao giờ thấy một người nào chuyên tâm đến thế." Bà Colson buồn bã lắc đầu. "Và cha cậu vẫn cự tuyệt. Điều đó–"

"Làm tan nát trái tim bà." Daphne kết thúc giúp bà quản gia. "Nó cũng làm vỡ nát trái tim tôi."

Bà Colson hớp thêm một ngụm trà nữa, trong khoảng im lặng kéo dài, không thoải mái theo sau. "Cám ơn rất nhều vì đã cho phép tôi cùng uống trà, thưa Đức bà." Bà nói, hiểu lầm sự yên lặng của Daphne là không hài lòng. "Thật là không đúng quy cách cho bà khi làm thế, nhưng thật là..."

Daphne ngước nhìn lên khi Bà Colson tìm kiếm cho một từ phù hợp.

"Tử tế." Bà quản gia cuối cùng cùng hoàn thanh. "Bà thật là tử tế."

"Cám ơn." Daphne điên cuồng thều thào.

"Ồ, nhưng tôi vẫn chưa trả lời bất cứ câu hỏi nào của bà về Clyvedon." Bà Colson đột ngột nói.

Daphne nhẹ lắc đầu với bà. "Có lẽ, để lúc khác." Cô dịu dàng nói. Cô có quá nhiều chuyện để suy nghĩ sau đó.

Bà Colson, cảm giác được chủ nhân mình đang khao khát sự riêng tư, đứng dậy, nhún gối chào, và im lặng rời khỏi phòng.

Ngày đăng: 26/04/2013
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...