Gửi bài:

Chương 10

"Anh không thể chỉ ... giữ em lại như thế."

"Đồng ý, anh ấy có thể đấy, tiểu thư." Alex vui vẻ giải thích.

"Cậu ta là lãnh chúa." Graham nhắc cô. "Cậu ta có thể làm bất cứ thứ gì mình muốn."

"Chuyện anh ấy là lãnh chúa ko phải là vấn đề ở đây." Brodick phản đối. "Franklen giữ Marrian và cậu ta ko phải là lãnh chúa. Còn Robert giữ Meagan." Anh ta nhún vai thêm vào.

"Tôi đã giữ Isabelle." Winslow lên tiếng.

"Đó là cách làm của chúng tôi, thưa tiểu thư." Gowrie tiếp theo.

"Anh không chỉ giữ Isabelle." Brodick bảo anh trai mình, kiên quyết chỉnh lại nhận thức sai lầm đó. "Anh hỏi cưới cô ấy. Đó là sự khác biệt."

"Anh sẽ cướp cô ấy đi nếu như cha cô ấy trở nên khó khăn." Winslow cãi lại.

Judith không thể tin được vào những điều mà mình đang nghe thấy. Tất cả bọn họ đều mất trí hết rồi. Cô rút tay ra khỏi tay Iain và bước lùi lại, tránh xa đám đông điên khùng này, rồi cô dẫm lên chân Graham. Cô vội vàng quay lại xin lỗi ông.

"Tôi xin lỗi, Graham. Tôi ko có ý dẫm lên... Anh ấy ko thể chỉ giữ tôi lại, đúng ko?"

Graham gật đầu. "Gowrie đã nói đúng khi bảo rằng đó là cách làm của chúng tôi." Ông giải thích. "Dĩ nhiên là cô sẽ phải đồng ý nữa."
Giọng ông đầy cảm thông. Iain đã đặt người con gái xinh đẹp này vào tình huống quá bất ngờ. Mọi chuyện đối với cô ta dường như hơi dồn dập, nhưng chắc chắn là cô ta xúc động vì lời tuyên bố đó. Cô ta hẳn là phải cảm thấy vô cùng vinh dự khi được chọn là vợ của vị lãnh chúa. Đồng ý, cô ta quá hài lòng, ông cho rằng cô ta dường như không thể nói được một câu cảm kích cho liền mạch nữa.

Giả thiết của Graham là sai. Trong vòng khoảng một đến hai phút sau, Judith hoàn hồn lại, rồi cô lắc đầu. Có lẽ cô sẽ có thể kiểm soát được cơn giận của mình nếu những anh chàng ủng hộ Iain ko đồng loạt gật đầu mãi với cô như thế. Thề có Chúa, cô muốn đá bay tất cả bọn họ, nhưng trước hết cô phải thoát khỏi tình trạng lắp ba lắp bắp đã. Cô hít vào một hơi thật sâu cố gắng lấy lại sự tự chủ, rồi lên tiếng với giọng khàn đặc. "Iain, em có thể nói chuyện riêng với anh vài câu được ko?"

"Thực sự lúc này không có thời gian tán gẫu nữa đâu, cô gái." Cha Laggan kêu lên. "Merlin sẽ ko giữ được lâu đâu."

"Merlin?" Cô bối rối hỏi lại.

"Ông ta là một người Dunbar." Graham giải thích, ông mỉm cười thêm vào. "Ông ta đang cần một vị linh mục."

Judith quay lại Cha Laggan. "Thế thì Cha phải đến chỗ ông ấy thôi." Cô nói. "Ông ấy sắp chết à?"

Vị linh mục lắc đầu. "Ông ấy chết rồi, Judith. Gia đình ông ấy đang chờ ta đến để có thể chôn ông ấy. Đó là vì trời quá nóng, con biết đấy. Merlin ko thể giữ lâu hơn được nữa."

"Ông ta sẽ phải gặp Cha ở trong lòng đất." Brodick giải thích với Judith. "Cha sẽ làm đám cưới cho cô trước, người Maitland đã đến trước người Dunbar."

"Merlin sẽ ko giữ được à?" Judith lặp lại lời giải thích của vị linh mục và giơ tay lên trán.

"Trời nóng." Brodick nhắc cô.

Cô bắt đầu run rẩy, Iain cảm thấy có lỗi với cô. Anh đã phải trải qua nhiều ngày suy nghĩ rất lung trước khi anh đưa ra quyết định là sẽ ko để Judith ra đi. Lúc này anh mới nhận ra rằng đáng lẽ anh nên cho cô thêm chút thời gian để nghĩ về lời đề nghị của mình. Nhưng thật không may, không còn chút thời gian nào để có thể xem xét đến tất cả các lý do nữa. Sau khi nói chuyện với Patrick và khẳng định chắc chắn được sự nghi ngờ của mình, anh biết anh phải cưới Judith càng sớm càng tốt. Anh không có ý định mạo hiểm để cho ai đó khác tình cờ phát hiện ra bí mật về cha cô. Không, anh phải cưới cô ngay bây giờ. Đó là cách duy nhất anh có thể bảo vệ cô khỏi bọn khốn Maclean.

Anh nắm lấy tay cô và dẫn cô đến góc hội trường. Cô trượt chân suýt ngã và thế là anh gần như phải kéo cô đi theo. Cô đứng dựa lưng vào tường, anh đứng trước mặt cô, hoàn toàn che hết tầm nhìn của cô về phần còn lại của căn phòng.

Anh nâng cằm cô lên để cô có thể nhìn thẳng vào mình. "Anh muốn em đồng ý lấy anh."

"Không."

"Có đấy."

"Em không thể."

"Em có thể."

"Iain, anh có suy nghĩ tử tế về chuyện này ko đấy? Em không thể lấy anh. Ngay cả nếu em muốn đi chăng nữa thì điều này cũng ko thể nào."

"Em thực sự muốn lấy anh." Anh ngăn cô lại. "Đúng ko?"

Anh hơi phân vân về khả năng có thể cô không muốn lấy anh, rồi anh lắc đầu thật mạnh và nói với cô. "Em chắc chắn là rất muốn điều đó."

"Ồ? Vì sao thế nhỉ?"

"Em tin anh."

Cơn giận của cô như xẹp hẳn xuống. Trong tất cả những lý do mà anh có thể đưa ra, anh lại tập trung vào một lý do mà cô không thể nào phản đối. Cô thực sự tin anh, bằng cả trái tim mình.

"Em cảm thấy an toàn khi ở cùng anh."

Cô cũng ko thể phản đối sự thật đó.

"Em biết là anh sẽ bảo vệ em khỏi những nguy hiểm." Anh dịu dàng gật đầu thêm vào.

Nước mắt dâng đầy lên mắt cô. Chúa ơi, cô ước gì chuyện này có thể xảy ra. "Anh có yêu em ko, Iain?" Cô hỏi.

Anh cúi xuống và hôn cô. "Anh chưa bao giờ muốn một người đàn bà nào như cái cách mà anh muốn em." Anh trả lời. "Em cũng muốn anh, đừng từ chối điều đó."

Vai cô như sụm xuống. "Em ko từ chối điều đó." Cô yếu ớt nói. "Nhưng muốn và yêu là hai vấn đề khác nhau. Có thể em ko yêu anh thì sao." Cô thêm vào. Cô biết đó là một lời nói dối ngay khi câu nói buột ra khỏi miệng cô.

Anh cũng biết điều đó. "Sự thật là em có yêu anh."

Nước mắt lăn dài trên má cô. "Anh đang áp đặt những ý nghĩ về những chuyện không thể xảy ra vào đầu em." Cô thì thầm.

Anh dịu dàng lau nước mắt cho cô. Hai bàn tay anh ôm lấy khuôn mặt cô. "Không có gì là ko thể xảy ra. Lấy anh nhé, Judith. Hãy để anh bảo vệ em."

Cô phải nói cho anh biết sự thật ngay bây giờ. Chỉ có thế anh mới chịu đổi ý về quyết định vội vàng này. "Có một điều anh vẫn chưa biết về em." Cô bắt đầu. "Cha em..."

Miệng anh phủ lên miệng cô, hoàn toàn chặn lại lời thú nhận của cô. Nụ hôn dài, đam mê, và khi anh dứt ra cô gần như ko còn biết mình đang nghĩ gì nữa.

Cô cố gắng thú nhận với anh lần nữa, nhưng anh lại ngăn cô lại bằng một nụ hôn khác.

"Judith, em sẽ ko nói với anh bất cứ điều gì về gia đình em nữa cả." Anh ra lệnh. "Anh ko thèm quan tâm liệu cha em có phải là vua của nước Anh hay ko. Em sẽ ko nói thêm một lời nào nữa về chủ đề này. Hiểu rồi chứ?"

"Nhưng Iain..."

"Quá khứ của em thế nào không thành vấn đề." Anh nói với cô và nắm lấy hai vai cô rồi siết nhẹ. Giọng anh trầm, tha thiết. "Quên nó đi, Judith. Em sẽ là của anh. Anh sẽ trở thành gia đình của em. Anh sẽ chăm sóc em."

Những gì anh nói nghe thật cuốn hút, Judith ko biết phải làm gì. "Em phải suy nghĩ về chuyện này." Cô quyết định. "Trong một vài ngày..."

"Chúa ơi!" Cha Laggan kêu lên. "Chúng ta ko thể trông chờ Merlin có thể giữ được lâu như thế, cô gái. Hãy nghĩ đến chuyện trời rất nóng."

"Sao lại phải chờ?" Patrick cũng kêu lên.

"Ôi dào, anh ấy nói là anh ấy sẽ giữ cô lại. Hãy làm đám cưới đi." Brodick nói.

Mãi cho đến tận lúc đó Judith mới nhận ra rằng tất cả bọn họ đều đã nghe thấy cuộc nói chuyện riêng tư của cô với Iain. Cô cảm thấy muốn hét lên, và cô thực sự đã làm thế. "Tôi sẽ ko vội vàng trong chuyện này." Cô nói với họ. Rồi cô nói thêm với một giọng nhẹ nhàng hơn. "Có cả nghìn lý do vì sao tôi ko nên cưới lãnh chúa của các người, và tôi cần có thời gian để xem xét..."

"Những lý do đó là gì?" Graham hỏi.

Iain quay lại vị thủ lĩnh của Hội đồng bô bão. "Ông ủng hộ hay phản đối chúng tôi?"

"Dĩ nhiên là tôi ko hoàn toàn hài lòng, nhưng cậu biết là tôi đứng về phía cậu. Cậu có sự ủng hộ của tôi. Gelfrid, ông thì sao?"

Gelfrid cau mày nhìn Judith rồi trả lời. "Tôi đồng ý."

Những thành viên còn lại trong Hội đồng, như hiệu ứng đô-mi-nô, đều lên tiếng chấp thuận theo Gelfrid.

Judith thấy mình đã nghe đủ rồi. "Làm thế nào mà các ông lại có thể vừa nói câu chấp thuận vừa trừng mắt nhìn tôi như thế chứ?" Cô gặng hỏi. Rồi cô quay lại và xỉa ngón tay vào ngực Iain. "Em không thích sống ở đây. Em đã quyết định là sẽ sống với dì Millicent và bác Herbert rồi. Và anh biết vì sao ko?" Cô ko để cho anh có thời gian để trả lời. "Họ không hề coi em là người ở đây, đó là lý do. Giờ thì?" Giọng cô vẻ thách thức.

"Giờ thì sao?" Iain hỏi, cố gắng không mỉm cười vì cơn giận dữ mà cô đang trút lên đầu anh. Người phụ nữ này trở nên rất hung hăng mỗi khi cô bị chọc giận.

"Họ ko thích em." Cô lắp bắp.

"Chúng tôi thích cô mà, Judith." Alex nói với cô.

"Tất cả mọi người đều thích cô." Patrick gật đầu thêm vào.

Cô không thể tin vào điều vô lý đó một lúc lâu, cả Brodick cũng thế, anh ta liếc mắt nhìn Patrick như thể muốn nói rằng em trai vị lãnh chúa đã mất trí rồi.
"Nhưng tôi đặc biệt không thích bất cứ ai trong những kẻ thô lỗ các anh." Cô tuyên bố. "Chỉ riêng cái ý nghĩ sống ở đây đã ko thể chấp nhận được rồi. Tôi sẽ không sinh con ... Ôi, Lạy Chúa, Iain, em sẽ không có đứa con nào, nhớ không?"

"Judith, bình tĩnh lại nào." Iain ra lệnh. Anh kéo cô lên dựa vào anh và ôm cô thật chặt.

"Cô ta ko thích trẻ con à?" Graham hỏi, ông có vẻ phát hoảng lên. "Iain, cậu không thể cho phép cô ta ăn nói kiểu như thế. Cậu cần có người nối dõi."

"Cô ta bị vô sinh à?" Gelfrid kêu lên.

"Cô ta ko nói thế." Vincent lẩm bẩm.

"Đó là lỗi của tôi." Winslow xen vào.

"Cô ta bị vô sinh là lỗi của cậu à?" Gelfrid hỏi, cố gắng hiểu ra vấn đề. "Làm sao lại thế được, Winslow?"

Patrick phá lên cười, Brodick thúc khuỷu tay vào anh để anh dừng lại. "Cô ấy đã phải giúp đỡ lúc Isabelle sinh đứa bé." Brodick giải thích cho Gelfrid. "Điều đó làm cô ấy hoảng sợ. Đó là tất cả những gì liên quan đến chuyện này, cô ấy ko bị vô sinh."

Những thành viên trong Hội đồng bô lão làu bàu vẻ nhẹ nhõm. Lúc này Iain ko chú ý đến bất kì ai ngoài Judith. Anh cúi xuống và thì thầm. "Em nói đúng, em cần thêm thời gian để suy nghĩ về đề nghị này. Cứ suy nghĩ bao lâu cũng được nếu em muốn."

Có một điều gì đó trong giọng nói của anh làm cô cảm thấy nghi ngờ. Cô nhận ra điều đó gần như ngay lập tức, Iain trông có vẻ cực kì thích thú. "Em có bao lâu để suy nghĩ về lời đề nghị này?"

"Tối nay em sẽ ngủ trên giường anh. Anh nghĩ là có lẽ em sẽ muốn tổ chức lễ cưới trước."

Cô đẩy mình ra khỏi vòng tay anh và ngẩng lên nhìn anh. Anh đang mỉm cười. Cô sẽ ko bao giờ có cơ hội cả, lúc này thì cô đã nhận ra điều đó. Chúa ơi, cô thực sự yêu anh, và ngay vào giây phút đó cô không thể nghĩ đến một lý do hợp lý nào cả. Tất cả những suy nghĩ đó làm cô cảm thấy mình như mất trí. "Vì lý do quái quỷ nào mà em lại yêu anh cơ chứ?"

Cô không nhận ra mình đã hét lên câu nói đó cho đến khi Patrick bắt đầu cười phá lên.

"Giờ thì ổn rồi, mọi chuyện đã được giải quyết. Cô ấy đã đồng ý." Cha Laggan kêu lên. Ông vội vã băng qua căn phòng. "Giờ thì bắt đầu thôi. Patrick, con đứng bên phải Iain, và Graham, ông đứng bên cạnh Judith, ông sẽ dẫn cô ấy ra. Nhân danh Cha, Con,..."

"Chúng tôi sẽ cùng dẫn cô ấy ra." Gelfrid tuyên bố, nhất định không chịu đứng ngoài nghi lễ quan trọng này.

"Nhất trí, chúng tôi sẽ cùng làm." Duncan lẩm bẩm.

Tiếng ghế xê dịch làm cắt ngang sự tập trung của vị linh mục. Ông đợi đến khi những ông già còn lại đều đã đứng vây quanh Judith rồi mới bắt đầu trở lại. "Nhân danh Cha..."

"Anh chỉ muốn cưới em bởi vì nếu như thế anh sẽ có thể luôn ra lệnh cho em." Judith nói với Iain.

"Đó là một lợi ích." Iain kéo dài giọng.

"Em nghĩ là người Dunbar là kẻ thù của bọn anh." Cô nói tiếp. "Nhưng linh mục của bọn anh lại..."

"Cô nghĩ là Merlin đã chết thế nào?" Brodick hỏi.

"Con trai, con không thể tính công trạng cho mình từ cái chết đó." Graham quở trách. "Ông ta bị ngã lúc leo núi đấy chứ."

"Winslow, anh đã ko kiên quyết khi lão ta xông vào anh với một con dao à?" Brodick hỏi.

Anh trai anh ta lắc đầu. "Lão ta chạy thoát mất trước khi anh túm được lão."

Câu chuyện của họ làm Judith hoảng hồn. Patrick quyết định trả lời câu hỏi ban đầu của cô về vị linh mục vì thấy không ai có vẻ sẵn sàng làm điều đó. "Ở đây không có đủ cha cố." Anh nói. "Cha Laggan được phép đến rồi đi nếu Cha thích."

"Cha làm việc trong một phạm vi rất rộng" Alex xen vào. "bao gồm tất cả các thị tộc mà chúng tôi coi là kẻ thù. Có người Dunbar, người Macpherson, người Maclean, và dĩ nhiên là những thị tộc khác nữa."

Cô cảm thấy kinh ngạc khi nghe danh sách các kẻ thù của họ. Cô đề cập chuyện đó với Graham. Dĩ nhiên là cô muốn tìm hiểu tất cả những gì có thể về người Maitland, nhưng cô cũng có động cơ khác nữa. Cô cần có thời gian để hoàn hồn lại. Cô cảm giác như thể mình đang ở trong tình trạng mụ mẫm. Cô đang run rẩy như một đứa trẻ con được tắm rửa sạch sẽ bằng nước lạnh.

"Alex mới chỉ liệt kê ra một phần danh sách thôi." Graham nói với cô.

"Người của các ông ko thích ai hết hay sao?" Cô hỏi lại với vẻ hoài nghi.

Graham nhún vai.

"Chúng ta có thể bắt đầu được chưa?" Cha Laggan như hét lên. "Nhân danh Cha..."

"Em sẽ mời dì Millicent và bác Herbert đến thăm chúng ta, Iain, và em sẽ ko cần phải thông qua Hội đồng để được chấp thuận điều đó."

"...Con,..." Vị linh mục vẫn tiếp tục bằng một giọng to hơn.

"Tiếp theo cô ta sẽ muốn vua John đến thăm cho xem." Duncan dự đoán.

"Chúng ta ko thể cho phép điều đó, cô gái." Owen lẩm bẩm.

"Làm ơn đặt tay lên và tập trung vào nghi lễ." Cha Laggan hét lên, cố gắng làm mọi người chú ý.

"Tôi ko muốn vua John đến đây làm gì." Judith cãi lại. Cô quay lại cau mày nhìn Owen vì đã nói một câu đáng xấu hổ như thế. "Tôi muốn gặp dì và bác tôi, tôi sẽ mời họ đến." Cô quay lại và phải liếc qua Graham mới có thể nhìn thấy Iain. "Được ko, Iain?"

"Chúng ta sẽ xem xét. Graham, tôi sẽ cưới Judith, chứ ko phải ông. Bỏ tay cô ấy ra. Judith, bước qua đây."

Cha Laggan từ bỏ ý định cố gắng ra lệnh. Ông tiếp tục làm lễ. Iain có chút tập trung, anh ngay lập tức đồng ý lấy Judith làm vợ, nhưng cô không hợp tác. Vị linh mục cảm thấy một chút tội nghiệp cho cô gái xinh xắn này, cô trông có vẻ hoàn toàn bối rối.

"Judith, con có đồng ý lấy Iain làm chồng ko?"

Cô ngẩng lên nhìn Iain trước khi trả lời. "Chúng ta sẽ xem xét."

"Thế ko được, cô gái. Con phải nói là con đồng ý." Ông gợi ý.

"Con phải làm thế thật ư?"

Iain mỉm cười." Dì và bác em sẽ được chào đón ở đây."

Cô mỉm cười đáp lại. "Cảm ơn anh."

"Con vẫn phải trả lời ta, Judith." Cha Laggan nhắc cô.

"Thế anh ấy có đồng ý yêu thương và trân trọng con ko?" Cô hỏi.

"Vì Chúa, anh ấy vừa đồng ý rồi." Brodick thiếu kiên nhẫn kêu lên.

"Iain, nếu em ở lại đây, em có ý định sẽ cố gắng thay đổi một số thứ."

"Judith, chúng tôi muốn tất cả mọi thứ đúng theo cách mà chúng đang tồn tại ở đây." Graham bảo cô.

"Tôi ko thích các thứ ở đây." Judith nói. "Iain, trước khi chúng ta bắt đầu, em muốn có thêm một lời hứa nữa."

"Trước khi chúng ta bắt đầu? Chúng ta đã tiến hành được một nửa..." Vị linh mục cố gắng giải thích.

"Lời hứa gì?" Graham hỏi. "Có thể Hội đồng sẽ phải suy nghĩ về điều đó."

"Các ông sẽ ko suy nghĩ gì cả." Cô phản đối. "Đây là chuyện riêng tư. Iain?"

"Là gì thế, Judith?"

Chúa ơi, sao mà cô yêu nụ cười của anh đến thế. Cô thở nhẹ ra và ra hiệu cho anh lại gần để cô có thể thì thầm vào tai anh. Graham đã phải lùi lại một chút nhường chỗ cho cô. Ngay khi Iain cúi xuống, tất cả mọi người đều ghé đầu vào theo để nghe cô nói.

Họ ko nghe được hết. Dù có là điều gì thì yêu cầu của cô với Iain rõ ràng đã làm anh ngạc nhiên nếu như vẻ mặt của anh ám chỉ điều gì đó. Phát hiện đó rõ ràng kích thích trí tò mò của tất cả mọi người.

"Điều đó có quan trọng đối với em ko?"

"Có."

"Thôi được." Anh trả lời. "Anh hứa."

Judith không nhận ra là cô đã nín thở cho đến khi anh đưa ra lời hứa đó. Cô thở ra một hơi dài, nước mắt dâng đầy lên mắt. Cô cảm giác quá hài lòng với người đàn ông này. Anh đã ko hề cười hay cảm thấy bị sỉ nhục, anh thậm chí còn ko yêu cầu cô giải thích. Anh chỉ đơn giản hỏi cô điều đó có quan trọng ko, và khi cô nói với anh rằng nó quan trọng, anh ngay lập tức đã đồng ý.

"Ông có tình cờ nghe được gì ko, Graham?" Alex thì thào hơi to tiếng đến nỗi tất cả mọi người đều nghe thấy.

"Chuyện gì đó về 'uống'" Graham thì thào trả lời.

"Cô ấy muốn uống ư?" Gelfrid gầm lên.

"Không, tôi nghe được từ 'say xỉn'" Owen tuyên bố.

"Tại sao cô ấy lại muốn say xỉn?" Vincent tò mò.

Judith cố gắng để ko phá lên cười. Cô quay lại với Cha Laggan. "Con sẽ nói đồng ý." Cô nói với ông. "Chúng ta sẽ bắt đầu chứ?"

"Cô gái này hình như có vấn đề về khả năng tập trung." Vincent nhận xét.

Cha Laggan tuyên bố lời chúc phúc cuối cùng trong khi Judith tranh luận với vị bô lão về lời nhận xét khiếm nhã của ông. Khả năng tập trung của cô là rất tốt, cô nói với ông với một vẻ kịch liệt.

Cô nài cho bằng được lời xin lỗi của Vincent trước khi quay lại với vị linh mục. "Patrick, anh có thể về đón Frances Catherine được ko? Tôi muốn cô ấy đứng cạnh tôi trong suốt buổi lễ."

"Con có thể hôn cô dâu." Cha Laggan tuyên bố.

Frances Catherine đang đi đi lại lại trong nhà khi Judith mở cửa và bước vào.

"Cảm ơn Chúa cậu đã về. Mình lo quá. Judith, có chuyện gì mà lâu thế? Nói cho mình biết chuyện gì đã xảy ra. Cậu ổn cả chứ? Nhìn cậu xanh quá, họ đã làm cậu khó chịu đúng ko?" Cô dừng lại để thở hắt ra vẻ giận dữ. "Họ ko dám ra lệnh cho cậu quay trở về Anh chứ đúng ko?"

Judith ngồi phịch xuống bên cạnh bàn ăn. "Họ bỏ đi rồi." Cô thì thào.

"Ai bỏ đi cơ?"

"Tất cả mọi người. Họ chỉ đơn giản là ... bỏ đi. Ngay cả Iain cũng thế. Đầu tiên anh ấy hôn mình, rồi anh ấy cũng bỏ đi. Mình ko biết mọi người đi đâu nữa."

Frances Catherine chưa bao giờ nhìn thấy bạn mình trong tình trạng như thế này. Judith giống như thể đang bị mộng du vậy. "Cậu làm mình sợ, Judith. Hãy nói cho mình biết chuyện gì đã xảy ra."

"Mình đã cưới chồng."

Frances Catherine ngồi phịch xuống. "Cậu đã cưới chồng?"
Judith gật đầu. Cô tiếp tục nhìn chằm chằm vào khoảng không, đầu óc cô vẫn quanh quẩn nghĩ đến lễ cưới kì quái vừa diễn ra.

Frances Catherine quá kinh ngạc, cô không thể thốt ra lời nào một lúc lâu, cô ngồi đối diện với Judith qua bàn ăn và chỉ trố mắt ra nhìn bạn mình. "Cậu cưới Iain à?"

"Mình nghĩ thế."

"Ý cậu là gì, cậu nghĩ thế à?"

"Graham đứng giữa bọn mình. Cũng có thể là mình cưới ông ấy cũng nên. Không, mình chắc chắn đó là Iain. Anh ấy hôn mình sau đó, còn Graham thì ko..."

Frances Catherine ko biết phải nghĩ thế nào về thông tin mới toanh này. Dĩ nhiên là cô cảm thấy sung sướng bởi vì như thế bạn cô sẽ ko bao giờ quay trở lại Anh nữa, nhưng cô cũng cảm thấy giận dữ. Lúc này tâm trí cô tập trung vào cảm xúc thứ hai đó trước.

"Tại sao lại vội vàng như thế? Không có một bông hoa nào cả, đúng ko? Cậu còn không thể tổ chức lễ cưới trong nhà thờ nữa, bọn mình không có nhà thờ nào cả. Khốn kiếp, Judith, cậu nhất định phải yêu cầu Iain làm điều đó chứ."

"Mình không biết vì sao tại vội vàng thế." Judith thừa nhận. "Nhưng chắc chắn là Iain có lý do của anh ấy. Làm ơn đừng cáu về chuyện này."

"Đáng lẽ mình phải có mặt ở đó." Frances Catherine rên rỉ.

"Đúng thế, đáng lẽ phải có cậu ở đó." Judith đồng ý.

Một phút nữa trôi qua trong im lặng rồi Frances Catherine lại lên tiếng. "Bọn mình có hạnh phúc vì cuộc hôn nhân này ko nhỉ?"

Judith nhún vai. "Mình cho là bọn mình sẽ hạnh phúc."

Nước mắt rưng rưng trên mắt Frances Catherine. "Những giấc mơ của cậu đáng lẽ phải trở thành hiện thực, cậu xứng đáng với điều đó."

Dĩ nhiên là Judith biết bạn mình đang nói đến chuyện gì. Cô lắc đầu và cố gắng an ủi Frances Catherine. "Những giấc mơ là dành cho các bé gái ngồi tâm sự với nhau, chúng sẽ ko trở thành hiện thực được. Giờ mình đã là một người phụ nữ trưởng thành rồi, Frances Catherine. Mình không mơ tưởng đến những điều ko thể xảy ra nữa."

Frances Catherine vẫn chưa sẵn sàng từ bỏ. "Cậu quên mất là cậu đang nói chuyện với ai rồi, Judith. Mình hiểu cậu hơn bất kì ai trên thế gian này. Mình biết hết về cuộc sống tồi tệ của cậu với bà mẹ phù thuỷ và ông bác sâu rượu của cậu. Mình biết về sự đau đớn và cô độc của cậu. Những giấc mơ của cậu như là tấm khiên che chắn cho cậu khỏi những nỗi đau đó. Cậu có thể nói với mình đó chỉ là do trí tưởng tượng phong phú của cậu, những giấc mơ mà lúc này cậu đang giả vờ là nó ko hề quan trọng, nhưng mình hiểu cậu nhiều hơn thế." Giọng cô vỡ oà trong những tiếng nấc. Cô hít vào một hơi thật sâu rồi tiếp tục. "Những giấc mơ của cậu đã cứu cậu khỏi cơn tuyệt vọng. Làm sao cậu dám giả vờ là chúng ko có ý nghĩa gì. Mình sẽ ko tin cậu đâu."

"Frances Catherine, hãy hợp lý hơn trong chuyện này đi." Judith nghiêm khắc nói. "Không phải mọi thứ với mình lúc nào cũng tồi tệ. Millicent và Herbert đã giúp mình cân bằng được cuộc sống. Hơn nữa, mình đã mơ những giấc mơ ngốc nghếch đó lúc mình còn quá nhỏ. Mình chỉ tưởng tượng về những thứ mà mình muốn nó sẽ xảy ra trong đám cưới của mình. Cha mình sẽ có mặt ở đó, cậu nhớ ko? Lúc đó mình nghĩ rằng cha mình đã chết, nhưng mình vẫn tưởng tượng có ông đứng bên cạnh mình ở trong nhà thờ. Chồng mình sẽ rất hạnh phúc, anh ấy sẽ khóc. Giờ mình hỏi cậu, cậu có thể tưởng tượng được cảnh Iain khóc sướt mướt trước mặt mình ko?"

Frances Catherine ko thể ko bật cười. "Mình cũng đã nghĩ là chồng mình sẽ khóc vì cảm kích. Patrick đã ko thế, anh ấy rất hả hê."

"Mình sẽ ko bao giờ phải gặp lại mẹ mình nữa." Judith nói thành lời ý nghĩ đó. Frances Catherine gật đầu. "Cậu cũng sẽ ko bao giờ phải rời xa mình."

"Mình muốn cậu cảm thấy hạnh phúc về chuyện đó."

"Thôi được. Mình hạnh phúc. Giờ thì kể cho mình nghe chính xác chuyện gì đã xảy ra. Mình muốn nghe tất cả các chi tiết."

Judith làm theo yêu cầu của bạn. Khi cô kể xong đoạn bỏ phiếu, Frances Catherine rũ ra vì cười. Judith rất khó khăn mới nhớ ra được mọi chuyện, và cô cứ bào chữa cho trí nhớ nghèo nàn của mình bằng cái sự thật là vì tất cả mọi thứ đều lộn xộn một cách khủng khiếp.

"Mình hỏi Iain là anh ấy có yêu mình ko." Cô nói với bạn. "Anh ấy ko trả lời mình. Mình ko nhận ra điều đó mãi cho tới lúc mọi việc đã xong xuôi và anh ấy hôn mình. Anh ấy bảo rằng anh ấy muốn mình. Mình cũng đã cố gắng nói với anh ấy về cha mình, nhưng anh ấy ko để cho mình nói câu nào cả. Anh ấy bảo điều đó ko quan trọng. Mình đã bám vào câu nói đó, đúng là anh ấy đã nói chính xác những từ đó, và mặc dù mình đã có cố gắng để nói ra, nhưng mình nghĩ là đáng lẽ mình phải cố gắng nhiều hơn."

Frances Catherine khịt mũi ko quý phái một chút nào. "Cậu đừng có mà lại bắt đầu lo lắng về cha cậu đấy. Bọn mình sẽ ko bao giờ nhắc đến ông ta nữa. Sẽ ko ai biết chuyện đó cả."

Judith gật đầu. "Mình yêu cầu Iain hứa với mình hai điều. Thứ nhất là Millicent và Herbert sẽ có thể đến đây thăm mình."

"Thế còn điều còn lại?"

"Iain sẽ ko bao giờ say xỉn trước mặt mình."

Mắt Frances Catherine rưng rưng. Cô sẽ ko bao giờ nghĩ đến chuyện yêu cầu chồng mình một điều như thế, nhưng cô hoàn toàn hiểu được lý do vì sao Judith lại quan tâm đến chuyện đó. "Kể từ khi mình đến sống ở đây, mình chưa bao giờ nhìn thấy Iain say rượu."

"Anh ấy sẽ giữ lời." Judith thì thầm, rồi cô thở dài. "Mình ko biết tối nay mình sẽ ngủ ở đâu."

"Iain sẽ đến đây đón cậu."

"Mình đã tự lao vào chuyện gì thế này?"

"Cậu yêu anh ấy."

"Đúng vậy."

"Anh ấy hẳn là phải yêu cậu."

"Mình hi vọng là anh ấy yêu mình." Judith nói. "Anh ấy ko có được gì từ mình cả. Anh ấy hẳn là phải yêu mình."

"Cậu có lo lắng về tối nay ko?"

"Một chút. Lần đầu tiên cậu có lo ko?"

"Mình đã khóc."

Vì một lý do nào đó, hai người bạn cảm thấy sự thú nhận đó cực kì buồn cười. Patrick và Iain bước vào trong, cả hai cùng mỉm cười khi thấy Frances Catherine và Judith đang cười ngặt nghẽo. Patrick muốn biết chuyện gì làm họ thú vị thế. Câu hỏi của anh càng làm hai người phụ nữ phá lên cười to hơn. Cuối cùng anh đành chịu thua. Đàn bà, anh kết luận, thường ko làm nhiều điều có ý nghĩa lắm.

Ánh mắt của Iain tập trung vào Judith. "Sao em lại ở đây?" Anh hỏi.

"Em muốn kể cho Frances Catherine nghe chuyện gì đã xảy ra. Chúng ta thực sự đã cưới nhau, đúng ko anh?"

"Cô ấy cho là cô ấy có thể đã cưới Graham." Frances Catherine nín cười nói với Patrick.

Iain lắc đầu, anh bước về phía cô dâu của mình và kéo cô đứng dậy. Cô đã ko hề nhìn anh lấy một lần kể từ khi anh bước vào trong nhà và phát hiện đó làm anh buồn bực. "Đến lúc về nhà rồi."

Judith đột nhiên cảm thấy lo lắng. "Em sẽ lấy một ít đồ đạc của mình." Cô nói, vẫn cúi đầu và bước về phía đằng sau tấm bình phong. "Nhà ở chỗ nào?" Cô hỏi.

"Chỗ vừa mới diễn ra lễ cưới ấy." Patrick nói với cô.

Lúc này cô đã có thể an toàn để mà nhăn nhó, sẽ ko ai nhìn thấy cô cả, và cô thở dài. Cô sắp phải đến sống trong một toà lâu đài khủng khiếp, cô cho là thế, nhưng điều đó sẽ ko làm cô bận tâm lắm. Iain sống ở đó và đó là tất cả những gì có ý nghĩa với cô.

Judith có thể nghe tiếng hai anh em trai nói chuyện với nhau trong lúc cô vơ lấy chiếc váy ngủ, áo choàng mặc ở nhà và những vật dụng cần thiết cho đêm nay. Cô có thể quay lại lấy các thứ còn lại vào ngày mai. Cô gập chiếc váy ngủ lại một cách khó khăn và ngạc nhiên khi nhận ra tay mình đang run lẩy bẩy. Sau khi đóng gói xong chiếc valise nhỏ, cô vẫn ko rời khỏi góc cư trú bé nhỏ của mình. Tầm quan trọng của những gì đã xảy ra ngày hôm nay cuối cùng cũng đã ùa vào tâm trí cô. Cô ngồi xuống trên mép giường và nhắm mắt lại. Cô đã là một người đàn bà có chồng. Tim cô đột nhiên nện thình thình giận dữ và cô gần như ko thể thở được một cách tử tế. Cô biết rằng mình sắp sửa trở nên hoảng loạn và phải cố gắng hết sức để lấy lại bình tĩnh.

Chúa ơi, sẽ thế nào nếu như cô đã phạm phải sai lầm? Tất cả mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Iain thực sự yêu cô, đúng ko? Chuyện anh ko nói ra điều đó với cô không thành vấn đề lắm, anh muốn cưới cô và anh tuyệt tối ko có được gì từ cô ngoài một người vợ. Có thể có động cơ gì khác được đây? Sẽ thế nào nếu cô không hoà hợp được với những người ở đây? Sẽ thế nào nếu họ ko bao giờ chấp nhận cô? Cuối cùng Judith tập trung vào mối quan tâm chính của mình. Sẽ thế nào nếu cô ko thể trở thành một người vợ tốt? Cô chắc chắn là ko biết cách làm thế nào để thoả mãn một người đàn ông ở trên giường. Iain sẽ biết là cô ko hề có kinh nghiệm. Bổn phận của anh là phải dạy cô, nhưng sẽ thế nào nếu như cô là loại đàn bà không thể dạy dỗ được? Cô không muốn anh nghĩ cô là kẻ bỏ đi, thà cô chết đi còn hơn.

"Judith?"

Giọng anh còn nhẹ hơn cả một tiếng thì thầm. Cô vẫn còn do dự, anh nhận ra điều đó. Anh nhận thấy cô dâu của mình có vẻ như sắp ngất xỉu đến nơi rồi. Judith đang hoảng sợ. Anh nghĩ rằng anh có thể hiểu lý do vì sao.

"Em sẵn sàng đi rồi." Cô nói với anh, giọng cô run rẩy.

Cô vẫn không động đậy gì sau khi thốt ra câu nói đó. Chiếc valise của cô vẫn nằm trong lòng và dường như cô đang bấu chặt lấy tay cầm của nó. Iain cố giấu nụ cười của mình, anh bước về phía chiếc giường và ngồi xuống bên cạnh cô.

"Sao em lại ngồi đây?" Anh hỏi.

"Em chỉ đang suy nghĩ thôi."

"Về chuyện gì?"

Cô không trả lời anh. Cô cũng ko nhìn anh mà cứ nhìn chằm chằm vào lòng. Anh sẽ ko thúc giục cô, anh quyết định sẽ hành động như thể họ có tất cả thời gian trên đời này. Họ ngồi cạnh nhau trong vài phút nữa. Judith có thể nghe thấy Frances Catherine đang thì thầm với chồng mình. Cô nghe thấy từ "hoa" và nghĩ là bạn cô có lẽ đang phàn nàn về việc lễ cưới không được trang hoàng gì cả.

"Tối nay em có thể tắm rửa ko?"

"Có chứ."

Cô gật đầu. "Mình đi chứ?"

"Em đã suy nghĩ xong chưa?"

"Xong rồi, cảm ơn anh."

Anh đứng dậy, cô cũng thế. Cô đưa chiếc valise cho anh. Anh nắm lấy bàn tay cô và dẫn cô đi về phía cửa.

Frances Catherine chặn lối ra của họ. Cô nhất định bắt họ ở lại dùng bữa tối, và bởi vì mọi thứ đã sẵn sàng nên Iain đồng ý. Judith quá căng thẳng nên ko thể ăn gì được, còn Iain thì ko gặp rắc rối gì. Cả anh và Patrick đều ăn như những người đàn ông vừa mới hoàn thành bốn mươi ngày ăn chay đạm bạc.

Tuy nhiên, Iain ko muốn nấn ná ở lại lâu sau bữa ăn, cả Judith cũng vậy. Họ cuốc bộ về phía toà lâu đài, tay trong tay. Bên trong lâu đài rất tối. Iain dẫn cô lên tầng hai. Phòng ngủ của anh nằm phía bên trái cầu thang, phòng đầu tiên trong số ba phòng dọc theo lối hành lang hẹp.

Phòng ngủ lung linh với ánh lửa và sự ấm áp. Chiếc lò sưởi đối diện với cửa ra vào. Một ngọn lửa đang cháy sáng làm căn phòng trở nên ấm cúng. Chiếc giường nằm phía bên trái cửa ra vào, nó chiếm một phần không gian trước bức tường. Một chiếc chăn bông được làm cùng màu với màu áo choàng của thị tộc Maitland phủ lên phía trên chiếc giường, và một tiếc tủ nhỏ với hai ngọn nến trên nóc được đặt cạnh bức tường.

Chỉ có một chiếc ghế tựa trong căn phòng, đặt gần lò sưởi. Một chiếc tủ khác, to và cao hơn nhiều chiếc tủ bên cạnh giường, đặt ở phía bức tường đối diện. Một chiếc hộp hình vuông mạ vàng được trang trí công phu đặt phía trên nóc tủ. Iain không phải là người bừa bộn, cô kết luận. Căn phòng thật thiết thực, hiệu quả, và rất giống người đàn ông vẫn thường ngủ ở trong đó.

Có một chiếc thùng gỗ lớn đặt ngay phía trước lò sưởi, hơi nước bốc lên từ mặt nước. Iain đã rất chu đáo đoán trước được nhu cầu tắm rửa của cô thậm chí là trước cả khi cô nói với anh.
Anh quăng chiếc valise của cô lên giường. "Em còn cần gì nữa ko?"

Điều cô cần lúc này là ko cảm thấy sợ hãi nữa, nhưng cô ko nói với anh điều đó. "Không, cảm ơn anh."

Cô vẫn đứng chính giữa căn phòng, hai tay xoắn vào nhau, chờ đợi và cầu nguyện anh sẽ ra ngoài để cô có thể tắm rửa một cách riêng tư.

Anh thắc mắc ko hiểu vì sao cô còn do dự mà ko bắt đầu công việc của mình đi. "Em có gần anh giúp em cởi đồ ra ko?" Anh hỏi.

"Không." Cô buột miệng kêu lên, cảm thấy kinh hoàng vì ý nghĩ đó. "Em biết cách mà." Cô thêm vào bằng một giọng bình tĩnh hơn.

Anh gật đầu, rồi dùng ngón tay ra hiệu cho cô đến gần anh. Cô ko hề do dự. Cô dừng lại khi chỉ còn cách anh một bàn chân. Anh cảm thấy hài lòng vì cô đã ko lưỡng lự chút nào khi anh bước tới với cô. Anh vén mái tóc của cô ra phía sau vai, rồi luồn ngón tay mình vào trong viền cổ của chiếc váy cô đang mặc và cầm lấy sợi dây chuyền của cô. Anh ko nói tiếng nào cho đến khi anh tháo sợi dây chuyền và chiếc nhẫn ra khỏi cổ cô.

"Em có nhớ những lời hứa mà anh đã hứa với em ngày hôm nay ko?"

Cô gật đầu. Lạy Chúa, không phải là anh sắp nói với cô rằng anh đã đổi ý rồi đấy chứ?

Anh nhìn thấy vẻ mặt hoang mang của cô và lắc đầu. "Anh chưa bao giờ phá vỡ lời hứa của mình trước đây, Judith, và anh cũng sẽ ko làm như thế lúc này." Sự sợ hãi ngay lập tức biến mất trên nét mặt cô, chứng minh sự phỏng đoán của anh là chính xác. "Nếu em hiểu anh hơn, em sẽ ko bao giờ phải lo lắng về điều đó."

"Nhưng em không hiểu anh nhiều lắm." Cô thì thào bào chữa cho thái độ của mình.

"Anh muốn em hứa với anh một chuyện." Anh giải thích và thả sợi dây chuyền cùng chiếc nhẫn vào tay cô. "Anh không muốn em đeo thứ này mỗi khi lên giường." Đó không có vẻ là một yêu cầu mà là một mệnh lệnh anh dành cho cô. Anh cũng ko giải thích lý do của mình. Judith gần như định hỏi anh vì sao anh yêu cầu một lời hứa như thế, nhưng rồi cô đổi ý. Anh đã ko yêu cầu cô giải thích vì sao cô muốn anh hứa là sẽ ko bao giờ say xỉn khi có mặt cô, và anh xứng đáng được nhận được sự tôn trọng giống như thế.

"Em đồng ý."

Anh gật đầu, nhìn anh có vẻ thoả mãn.

"Anh có muốn em quăng nó đi ko?"

"Không." Anh trả lời. "Cất nó vào kia kìa." Anh bảo cô, ra hiệu về phía chiếc hộp nhỏ trên nóc tủ. "Sẽ ko ai bận tâm đến nó đâu."

Cô vội làm theo những gì anh yêu cầu. "Em có thể cất chiếc trâm dì Millicent tặng em vào đây luôn được ko?" Cô hỏi. "Em ko muốn làm mất nó."

Anh ko trả lời cô. Cô quay người lại và đến lúc đó mới nhận ra rằng anh đã rời khỏi phòng mà không hề gây ra một tiếng động nào. Cô lắc đầu. Cô kết luận là cô phải nói chuyện với anh về thói quen biến mất một cách bất lịch sự này mới được.

Bởi vì ko có tí ý tưởng nào về việc anh sẽ đi ra ngoài trong bao lâu nên cô vội vội vàng vàng bắt đầu tắm rửa. Ban đầu cô ko có ý định gội đầu, nhưng rồi cô đổi ý.

Iain mở cửa trong lúc cô đang xả lớp xà bông có mùi hương hoa hồng trên tóc. Anh thoáng nhìn lướt qua làn da óng ánh vàng trước khi anh kéo cửa đóng lại. Anh tựa người vào bức tường và chờ cô dâu của mình làm xong công việc, anh không muốn làm cô ngượng ngùng. Nhưng công việc đó dường như kéo dài đến vô tận. Anh đã đi một đoạn xa về phía bồn nước, lau rửa mình, rồi quay trở lại, tràn trề hi vọng là cô dâu của mình đã đang nằm chờ anh trên giường. Anh chờ thêm mười lăm phút nữa rồi bước vào trong phòng. Judith đang ngồi trên một chiếc chăn trải trên sàn ngay phía trước lò sưởi, chăm chú làm khô tóc. Cô mặc một chiếc váy ngủ đứng đắn màu trắng và một chiếc áo khoác cùng màu. Cô nhìn xinh đẹp tuyệt trần. Mặt cô hồng lên vì đã kỳ cọ kỹ lưỡng và mái tóc cô ánh lên màu vàng nhạt.

Iain tỳ vào khung cửa một lúc lâu, ngây người ra ngắm cô. Ngực anh như thắt chặt lại. Cô là vợ anh. Đúng thế, giờ cô đã thuộc về anh. Một cảm giác hài lòng lướt qua anh làm anh cảm thấy ngạc nhiên. Tất cả đối với anh dường như là không thể tránh khỏi. Tại sao anh lại phải tự đày ải mình khi cố gắng tránh xa khỏi cô? Đáng lẽ anh phải chấp nhận sự thật ngay từ cái giây phút lần đầu tiên anh hôn cô mới phải. Trái tim anh đã luôn biết rằng anh sẽ ko bao giờ để cho một người đàn ông khác có cô trong tay. Tại sao lại phải mất quá nhiều thời gian như thế trí óc anh mới chịu chấp nhận điều đó?

Vấn đề về con tim luôn cực kì rắc rối, anh kết luận. Anh nhớ lại anh đã từng khoác lác với Patrick rằng đàn bà ai cũng như nhau như thế nào. Đến lúc này thì anh đã hiểu được sự báng bổ trong câu nói ngạo mạn đó. Sẽ chỉ có một mình Judith thôi... Iain lắc đầu thật mạnh để xua đi những ý nghĩ ngốc nghếch. Anh là một chiến binh, anh ko nên nghĩ đến những điều vụn vặt như thế mới phải.

Ian quay người bước quay trở lại hội trường rồi huýt lên một tiếng chói tai, âm thanh vang xuống tận cầu thang gác. Rồi anh lại quay trở lại phòng ngủ và bước về phía lò sưởi, anh tỳ lên mặt bếp lò, chỉ cách cô dâu của anh ko đầy hai bàn chân, rồi tháo ủng ra khỏi chân. Cô đang định hỏi anh vì sao anh vẫn để cửa mở thì ba người đàn ông xuất hiện và bước nhanh vào trong phòng. Họ gật đầu với vị lãnh chúa, băng qua phòng và bê thùng nước lên. Họ hoàn toàn chủ tâm không liếc nhìn Judith trong lúc khênh thùng nước nặng trịch ra khỏi phòng.

Iain bước theo họ ra đến cửa và vừa định đóng nó lại thì có người gọi tên anh. Anh thở dài rồi lại rời khỏi căn phòng một lần nữa.

Anh ko quay trở lại trong vòng gần một giờ sau đó. Hơi nóng từ ngọn lửa làm Judith cảm thấy buồn ngủ. Tóc cô lúc này chỉ còn hơi ẩm ướt và hầu hết các lọn quăn đã quay trở lại. Cô đứng dậy, đặt chiếc lược lên mặt lò sưởi và bước về phía chiếc giường. Cô vừa bắt đầu cởi bỏ chiếc áo choàng thì Iain quay trở lại trong phòng.

Anh đóng cánh cửa lại, cài chốt, rồi cởi áo choàng len. Anh ko mặc bất cứ thứ gì bên trong cả. Ngay giây phút đó cô nghĩ rằng mình sắp chết đến nơi vì xấu hổ. Cô ngước mắt nhìn lên thanh xà nhà ở giữa trần, nhưng trước đó cô đã kịp thoáng nhìn thấy anh. Không nghi ngờ gì chuyện Frances Catherine đã khóc trong đêm tân hôn của mình. Nếu Patrick ăn vận giống như kiểu của Iain, và cô đoán là rất có khả năng đó, thì cô hoàn toàn có thể hiểu về chuyện bạn mình khóc lóc. Thề có Chúa, mắt cô cũng đã mờ đi. Chúa ơi, cô thực sự chưa chuẩn bị sẵn sàng cho việc này. Cuối cùng thì cô cũng đã phạm phải sai lầm. Không, không, cô chưa sẵn sàng cho kiểu thân mật như thế này, cô chưa biết đủ nhiều về anh... cô đáng lẽ ko nên...

"Sẽ ổn cả thôi, Judith."

Anh đang đứng ngay trước mặt cô, cô vẫn ko nhìn anh. Anh đặt hai tay lên vai cô và siết nhẹ vẻ trìu mến. "Thực sự sẽ ổn thôi. Em tin anh, đúng ko?"

Giọng anh rất dịu dàng. Điều đó ko giúp cô khá hơn. Cô hít vào vài hơi thật sâu và cố gắng bình tĩnh lại. Điều đó cũng vẫn ko giúp cô khá hơn.

Rồi anh kéo cô vào lòng và ôm cô thật chặt. Cô thở nhẹ ra và bắt đầu cảm thấy mình dịu đi. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Iain sẽ ko làm cô đau. Anh yêu cô.

Cô ngả người ra một chút để có thể nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt đó ấm áp, và có một chút thích thú nữa.

"Em đừng sợ." Anh nói với cô, giọng anh mơn man nhẹ nhàng.

"Làm thế nào anh biết được là em sợ."

Anh mỉm cười. 'Sợ' không hẳn là một từ đúng trong hoàn cảnh này, 'khiếp vía' có vẻ miêu tả chính xác hơn nhiều. "Vẻ mặt của em lúc này giống y hệt như vẻ mặt em cái đêm mà anh nói với em là Isabelle muốn em giúp cô ấy đỡ đứa bé con cô ấy."

Ánh mắt cô di chuyển xuống ngực anh. "Em ko muốn giúp bởi vì em sợ là em sẽ ko thể nào... Iain, em cũng ko tin là em muốn làm việc này. Em biết rồi nó sẽ ổn thôi, nhưng em vẫn muốn sẽ ko phải..." Judith ko nói nốt câu thú nhận của mình. Cô quay người lại trong vòng tay anh và ngả đầu dựa vào ngực anh.

Iain cảm thấy rất hài lòng vì cô có thể trung thực với anh, nhưng anh cũng cảm thấy có một chút chùn bước nữa. Anh chưa bao giờ đưa một cô gái còn trong trắng lên giường, và cho đến tận giây phút này anh mới nhận ra rằng việc làm cho mọi chuyện trở nên dễ dàng nhất có thể đối với cô có vai trò quan trọng như thế nào. Để làm được điều đó sẽ đòi hỏi phải có thời gian, sự kiên nhẫn và một sức chịu đựng cực kì tốt.

"Chính xác là em cảm thấy sợ cái gì?" Anh hỏi. Cô không trả lời anh. Lúc này cô đang run rẩy và anh biết đó không phải vì lạnh. "Dĩ nhiên là sẽ bị đau, nhưng nếu anh..."

"Em ko sợ đau." Cô buột miệng thốt ra. Giờ thì anh càng cảm thấy khó hiểu hơn rất nhiều.

"Thế thì em sợ điều gì?" Anh bắt đầu xoa nhẹ lưng cô trong lúc chờ đợi câu trả lời.

"Một người đàn ông luôn có thể... anh biết đấy." Cô lắp bắp. "Nhưng một số phụ nữ thì lại ko thể, và nếu em là một trong số những người phụ nữ đó thì em sẽ làm anh thất vọng."

"Em sẽ ko làm anh thất vọng đâu."

"Em lại thực sự tin là em sẽ như thế." Cô thì thào. "Em nghĩ rằng em là một trong những người ko thể làm điều đó, Iain."

"Em có thể mà." Anh nói với cô với một vẻ vô cùng quyền uy. Thực ra anh không biết chắc chắn chính xác là cô đang nói đến chuyện gì, nhưng điều đó có vẻ quan trọng đối với cô, và chắc chắn là ngay lúc này đây cô cần có sự tin tưởng của anh. Rút cục thì anh cũng là một người có kinh nghiệm, và anh biết là cô sẽ tin bất cứ điều gì anh nói với cô. Anh vẫn tiếp tục vuốt ve lưng cô, Judith nhắm mắt lại và để cho anh xoa dịu mình. Anh chắc chắn là người đàn ông biết quan tâm nhất trên đời này, và mỗi khi anh trở nên dịu dàng quá như thế với cô, cô không thể nào mà không yêu anh được.

Không phải mất quá nhiều thời gian để có thể xua đi nỗi sợ hãi của cô. Dĩ nhiên là cô vẫn còn cảm thấy một chút căng thẳng, nhưng cô ko nghĩ rằng điều đó là khác thường. Cô hít vào một hơi thật sâu, rồi rời khỏi Iain. Cô ko dám nhìn vào anh và cô biết là mình đang đỏ mặt, nhưng điều đó cũng ko làm cô dừng lại. Cô chầm chậm kéo chiếc váy ngủ qua đầu mình rồi quăng nó lên trên giường. Cô cũng ko để cho anh có thời gian ngắm nhìn cô, ngay vào giây phút chiếc váy ngủ bị quăng đi, cô liền lao trở lại vào trong vòng tay của anh.

Anh cảm thấy rùng mình. "Cảm giác em chạm vào anh thật dễ chịu." Anh thì thầm, giọng anh khàn đi xúc động. Đối với cô cảm giác đó còn hơn cả dễ chịu. Nó thật tuyệt vời. Cô ngập ngừng thú nhận điều đó với anh bằng một giọng bẽn lẽn.

Cằm anh tựa vào đỉnh đầu cô. "Em làm anh rất hài lòng, Judith."

"Em còn chưa làm gì cả mà." Cô trả lời.

"Em ko cần phải làm gì cả." Anh nói.

Cô có thể nghe thấy tiếng cười trong giọng nói của anh, cô mỉm cười. Bằng cách ko thúc giục cô, Iain thực sự đã giúp cô vượt qua được sự xấu hổ của mình. Cô biết đó là kế hoạch của anh, và cho dù điều đó được thực hiện một cách có chủ tâm thì nó cũng ko thành vấn đề. Sự quan tâm của anh đối với cảm xúc của cô đã lấn át cô hoàn toàn, cô thậm chí còn nghĩ là cô không còn đỏ mặt chút nào nữa.

Cô vẫn còn cảm thấy lo lắng vì cảm nhận được hơi nóng toát ra khi bản năng bị đánh thức của anh thật rắn chắc áp vào phía bên dưới cô, nhưng Iain vẫn ko hề đòi hỏi mà chỉ nhẹ nhàng, vô cùng dịu dàng khi anh từ từ mơn trớn, vuốt ve xua tan nỗi sợ hãi trong cô. Và chẳng mấy chốc, sự lo lắng trong cô dường như đã hoàn toàn biến mất.

Cô muốn chạm vào anh. Cô buông lỏng vòng tay đang siết chặt quanh hông anh ra rồi ngập ngừng, thăm dò vuốt ve bờ vai rộng của anh, rồi lưng anh, và cuối cùng là đùi anh. Cô cảm thấy làn da anh như thể sắt nung dưới ngón tay mơn trớn của cô. Anh có làn da khỏe khoắn bên ngoài và sự rắn chắc phía bên trong hoàn toàn khác hẳn cơ thể cô, và cô cảm thấy mình tuyệt đối bị cuốn hút bởi sự khác biệt kì diệu đó. Cơ bắp của anh cuồn cuộn dọc trên cánh tay như thể những cuộn dây thừng thắt nút mà nếu so sánh với anh thì cô chỉ là một người yếu đuối.

"Anh thật khỏe mạnh, Iain, và em thì quá yếu đuối. Thật khó tin rằng em có thể làm anh hài lòng."

Anh bật cười. "Em ko yếu đuối. Em thật mềm mại, mịn màng và rất, rất lôi cuốn."

Cô đỏ mặt sung sướng vì lời khen của anh. Cô dụi mặt vào ngực anh, mỉm cười thích thú khi lớp lông xoăn tít cọ vào mũi cô nhồn nhột. Cô rướn người hôn lên những mạch máu đang rần rật chảy nhịp nhàng trên cổ anh.

"Em thực sự rất thích chạm vào anh." Cô thừa nhận.

Nghe như thể cô rất ngạc nhiên khi thú nhận điều đó, nhưng Iain thì ko. Anh đã biết là cô rất thích chạm vào anh và anh cũng thích điều đó. Một trong những nét ở cô lôi cuốn anh nhiều nhất đó là những khao khát của cô muốn được chạm vào anh, vuốt ve anh và ôm anh bất cứ khi nào cô có thể. Anh nghĩ về tất cả những lần cô hoàn toàn theo bản năng nắm lấy tay anh, cái cách cô ve vuốt cánh tay anh trong lúc cô hùng hồn phản đối lại một quan điểm nào đó mà anh đã đưa ra.

Cô gần như rất ít khi tự kiềm chế bản thân mình những lúc cô ở với anh ... nhưng chỉ với mình anh thôi. Đúng vậy, anh đã nhận ra cô kín đáo, dè dặt thế nào với những chiến binh của anh trong suốt cuộc hành trình đến vùng đất này. Dĩ nhiên cô vẫn rất thân thiện với họ, nhưng cô luôn tìm cách tránh đụng chạm vào họ. Cô chưa bao giờ tự thả lỏng mình trong vòng tay Alex khi anh bắt cô phải đi cùng với cậu ta, thế nhưng khi ở trong vòng tay anh cô lại có thể thoải mái chìm vào giấc ngủ. Cô tuyệt đối tin tưởng anh, và điều đó quan trọng với anh không kém gì tình yêu mà cô dành cho anh.

Và ơn Chúa, cô thực sự rất yêu anh.

"Judith?"

"Vâng?"

"Em đã sẵn sàng thôi ko trốn anh nữa rồi chứ?"

Cô gần như bật cười. Đúng là cô đang trốn tránh anh, và ngay từ đầu anh đã biết rằng đó là trò chơi của cô. Cô buông anh ra và lùi lại một bước, cách xa khỏi anh. Rồi cô ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh và chậm rãi gật đầu.
Anh có nụ cười đẹp mê hồn, cô nghĩ về điều đó trong lúc cô ngây người ngắm anh. Còn cô có thân hình tuyệt mĩ nhất mà anh chưa bao giờ từng nhìn thấy, anh nghĩ về điều đó trong lúc anh ngắm cô. Dáng người cô thanh tú, sắc sảo từ đỉnh đầu xuống đến tận gót chân, và thề có Chúa, nếu anh không nhanh chóng chạm vào cô, không nhanh chóng làm cô trở thành của anh hoàn toàn thì anh biết rằng anh sẽ trở nên mất trí.

Họ tiến đến chạm vào nhau cùng một lúc. Cô vòng tay quanh cổ anh còn hai bàn tay anh đỡ lấy mông cô và kéo cô lên áp sát vào người anh.

Anh cúi xuống và hôn cô, một nụ hôn thật sâu, mạnh mẽ và ngấu nghiến làm cho cả hai dường như không còn thở được nữa. Lưỡi anh sục sạo trong cô như thể muốn thưởng thức toàn bộ sự ngọt ngào mà cô dâng hiến. Và cổ họng anh chợt bật ra một tiếng gầm gừ khàn đục vẻ thoả mãn khi cô bắt đầu bắt chước anh chơi trò chơi yêu đương gợi cảm đó bằng cách quyện lưỡi cô với lưỡi anh.

Cô sụm người dựa vào anh. Iain vẫn giữ một tay ôm quanh người cô để giữ cho cô không bị ngã xuống trong lúc anh cúi xuống kéo chiếc khăn phủ giường. Cô không muốn anh dừng hôn cô. Cô vòng tay ra sau gáy anh và kéo tóc anh để anh quay lại rồi nhón chân lên hôn anh khi anh chưa kịp đáp trả lại đủ nhanh như cô muốn. Anh thích sự can đảm ở cô, và anh cũng thích cả những tiếng rên rỉ nhẹ nhàng phát ra từ cô nữa. Iain bế cô lên và đặt cô vào giữa giường. Không để cho cô có thời gian để mà lo lắng, anh ngã xuống bên trên cô, dùng chân anh tách đùi cô ra, rồi anh dồn hết trọng lượng thân mình chống lên khuỷu tay và bao phủ hoàn toàn cơ thể cô bằng cơ thể chính mình. Chúa ơi, trong cuộc đời mình anh chưa bao giờ có cảm giác tuyệt diệu như lúc này.

Sự hưởng ứng của Judith gần như cuốn trôi đi toàn bộ mong muốn của anh về việc anh phải từ từ dành thời gian để cô có thể chuẩn bị tinh thần khi anh thâm nhập vào cô. Anh đã muốn mình phải tập trung vào những gì mà anh đang làm, phải chủ động trong việc chạm vào chỗ nào trên cơ thể cô và làm điều đó như thế nào cho đến khi cô không còn có thể suy nghĩ nữa mà chỉ còn cảm giác thoả mãn. Nhưng Judith đang làm cho kế hoạch chu đáo và có tính toán của anh trở nên không thể thực hiện được. Cô cứ không ngừng cựa quậy bên dưới anh, kích thích anh làm anh không thể nào tập trung được. Anh lại hôn cô lần nữa, một nụ hôn dài, nóng bỏng, ướt át càng làm anh trở nên hoang dã hơn nữa. Cuối cùng anh dứt khỏi miệng cô và di chuyển xuống thấp hơn để thưởng thức cái thung lũng ngát hương giữa hai bầu vú mềm mại của cô. Bàn tay anh liên tục vuốt ve, mơn trớn, chòng ghẹo và cuối cùng khi anh không thể nào chịu đựng thêm được một giây nào nữa, anh ngậm lấy một núm vú của cô và mút vào thật mạnh.

Cô nảy lên gần như rơi khỏi giường. Những cơn rùng mình vì cảm giác khoái lạc nguyên sơ chạy xuyên suốt cơ thể cô. Cô không nghĩ rằng mình có thể chịu đựng được thêm sự tra tấn ngọt ngào này nữa. Cô đeo cứng lấy vai anh và nhắm mắt lại buông thả mình trong trạng thái mê ly mà anh đã đem đến cho cô.

Iain run lẩy bẩy vì khao khát muốn chiếm lấy cô, anh có thể cảm thấy sự kiểm soát của mình đang bị cuốn trôi đi. Sự khát khao trong anh muốn được nếm toàn bộ cơ thể cô dường như lấn át hoàn toàn những ý định tỉnh táo khác. Bàn tay anh vuốt ve dọc xuống chiếc bụng phẳng lỳ của cô, rồi thấp hơn nữa cho đến khi anh mơn trớn phía trong đùi cô và nhẹ nhàng tách hai chân cô ra. Anh cúi xuống và dịu dàng hôn lên vùng tam giác mềm mại với những lọn tóc xoăn bao phủ bảo vệ sự trong trắng của cô.

"Iain, đừng..."

"Có đấy."

Cô cố gắng đẩy anh ra khỏi người cô, nhưng khi miệng anh đã bao phủ lên khu vực nóng bỏng đó của cô, và lưỡi anh, Chúa ơi, lưỡi anh đang nhè nhẹ cọ sát phía trong cô, và cảm giác sung sướng, nóng bỏng trở nên mãnh liệt như muốn đốt cháy cơ thể cô, thế rồi cô quên hết tất cả những ý nghĩ về việc chống cự lại anh.

Hoàn toàn bản năng, hông cô uốn cong lên đòi hỏi nhiều hơn nữa. Móng tay cô bấu chặt vào vai anh. Cô chưa bao giờ biết được một người đàn ông có thể làm tình với một người đàn bà theo một cách không thể tin được như thế này, nhưng lúc này cô không hề cảm thấy sợ hãi hay xấu hổ gì cả. Cô muốn chạm vào anh như anh đang chạm vào cô, để thưởng thức mùi vị của anh, nhưng mỗi lần cô cố gắng cử động là anh lại siết chặt tay và giữ cô ở nguyên tại chỗ.

Iain nghiêng người sang một bên rồi từ từ lách ngón tay mình vào phía trong vỏ bao thắt chặt của cô. Ngón tay anh cọ vào mỏm đồi giấu kín giữa hai khe núi, và phản ứng của Judith gần như đã cuốn phăng mất sự tự chủ của anh. Chưa bao giờ trong đời anh có một người phụ nữ nào đáp trả lại anh một cách thật thà và phóng túng như thế. Sự tin tưởng cô dành cho anh quá trọn vẹn, cô như hoàn toàn giải phóng khỏi tất cả những giới hạn kiềm chế bản thân mình. Cô hiến dâng mình cho anh một cách hoàn toàn tự nguyện và đáng yêu, và anh thà chết còn hơn là để mình được giải thoát trước cô. Cô phải được ưu tiên trước nhu cầu của chính bản thân anh... ngay cả khi điều đó có thể giết chết anh đi chăng nữa.

Điều này sẽ giết chết cô nếu anh cứ yêu cô như thế. Đó là suy nghĩ mạch lạc cuối cùng mà Judith có thể nghĩ đến. Thậm chí cô gần như đã hét to lên điều đó, nhưng cô đã kìm lại được trong lúc cố gắng duy trì sự kiểm soát mỏng manh để biết được cô đang nói gì hay đang làm gì. Cô cảm giác dường như phía bên trong cơ thể cô bị xé ra thành từng mảnh. Cô hét lên tên anh, và rồi sự kiểm soát trong anh biến mất. Anh cảm thấy cô rùng mình dữ dội và hai đùi cô mở rộng. Anh quỳ gối giữa hai chân cô. "Quàng tay quanh người anh đi, em yêu.", giọng anh khàn đi vì ham muốn. Anh trườn lên người cô, miệng anh phủ lên miệng cô và tay anh giữ chặt cô ở hai bên sườn buộc cô phải nằm im. Anh lưỡng lự một lát trước ngưỡng cửa của cô, rồi chậm rãi nhẹ nhàng xâm nhập vào trong cô cho đến khi anh cảm thấy rào cản của sự trong trắng của cô.

Anh sẽ làm cô đau, nhưng Judith ko nghĩ đó là một sự đau đớn tồi tệ. Cái cách anh hôn cô làm cho tất cả mọi thứ dường như không còn quan trọng nữa. Sự thôi thúc bên trong cơ thể cô trở nên đau đớn, và cô thậm chí còn trở nên nôn nóng hơn muốn tìm một con đường để giải toả sự tra tấn ngọt ngào này.

Iain nghiến chặt răng trước sự thôi thúc đáng kinh ngạc mà anh đã cảm thấy và sự đau đớn mà anh sắp gây ra cho cô, rồi cuối cùng anh đâm thẳng vào trong cô thật mạnh.

Cô thét lên vì ngạc nhiên và đau đớn. Cô nghĩ rằng anh đã xé tan cô ra thành từng mảnh, cảm giác của cô như thể anh thực sự đã làm điều đó. Sự đê mê say đắm ngay lập tức biến mất. Cô bắt đầu khóc nức nở, và yêu cầu anh để cô một mình.

"Em ko thích thế này." Cô thút thít.

"Yên nào, em yêu quý." Anh thì thầm, cố gắng xoa dịu cô. "Rồi sẽ ổn thôi. Đừng vội cử động. Cơn đau sẽ dịu đi thôi. Ôi, Chúa ơi, Judith, đừng cố cử động."

Giọng anh nghe giận giữ và trìu mến, và cô không thể hiểu được những gì anh đang nói với cô. Cơn đau vẫn nhức nhối, nhưng một cảm giác khác thật lạ, không giống với bất cứ cảm giác nào mà cô từng trải qua trước đây, bắt đầu xen lẫn với cảm giác đau đớn, làm cô thậm chí còn hoang mang nhiều hơn nữa.

Cơ thể anh ghì chặt cô xuống giường và áp sát vào anh. Anh hít vào thật sâu, lấy lại bình tĩnh và cố hết sức kiểm soát bản thân mình. Cô quá nóng và quá chặt, và tất cả những gì anh muốn nghĩ đến là đẩy thật mạnh vào trong cô hết lần này đến lần khác cho đến khi anh giải thoát cho chính mình.

Iain chống tay ngẩng lên và lại hôn cô lần nữa. Anh thực sự mong muốn dành cho cô đủ thời gian để cô có thể quen với cảm giác có anh trong cô, và anh cảm thấy mình như một con thú khốn kiếp khi nhìn thấy nước mắt chảy dài trên khuôn mặt cô. "Chúa ơi, Judith, anh xin lỗi. Anh đã làm em đau, nhưng anh..."

Sự lo lắng trong ánh mắt của anh đã xoa dịu cô nhiều hơn lời xin lỗi mà anh vẫn chưa nói hết. Cô giơ tay vuốt ve khuôn mặt anh, tay cô run rẩy. "Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi." Cô thì thào nhắc lại lời hứa mà anh đã hứa với cô vài phút trước. "Giờ cơn đau đã biến mất rồi." Anh biết rằng cô không nói sự thật. Anh hôn lên trán cô, rồi di chuyển xuống sống mũi cô, và cuối cùng anh phủ lên miệng cô một nụ hôn dài và đam mê. Bàn tay anh di chuyển giữa hai cơ thể đang dính sát vào nhau và rồi anh lại bắt đầu vuốt ve vùng đất nóng hổi của cô.

Chẳng bao lâu anh đã nhen nhóm trở lại ngọn lửa khao khát trong cô. Anh bắt đầu chuyển động, đầu tiên là chậm rãi, cho đến khi anh nghe thấy tiếng cô rên rỉ vì hài lòng, và cho tới lúc đó anh vẫn giữ lại được sự kiểm soát mong manh mà anh vốn luôn tự chủ được mỗi khi anh ở cùng một người đàn bà khác, nhưng Judith đã cuốn sạch sự kiểm soát đó ra khỏi anh chỉ bằng một lời thú nhận thật giản dị. "Em yêu anh, Iain."

Sự đam mê đã chiếm lĩnh hoàn toàn trí óc và cơ thể anh. Anh đẩy mạnh vào trong cô, hết lần này đến lần khác. Cô uốn cong người lên để lấy được anh càng nhiều hơn nữa. Cô không để anh dịu dàng lâu hơn nữa, móng tay cô cắm sâu vào vai anh, đòi hỏi nhiều hơn nữa niềm hạnh phúc vui sướng đến không ngờ này.

Iain vùi mặt vào phần hõm trên cổ cô, nghiến chặt răng trong cơn hoan lạc nóng bỏng đang thiêu đốt anh. Sự thôi thúc bên trong cơ thể cô dường như trở nên không thể chịu đựng được nữa. Ngay khi cô cảm thấy chắc chắn rằng mình sắp chết vì sự mãnh liệt mà các cảm xúc đang nhận chìm tất cả các giác quan của cô đem lại thì anh bắt đầu trở nên mạnh mẽ hơn, đòi hỏi hơn nữa.

Judith cố gắng tìm hiểu xem điều gì đang xảy ra với cô, nhưng Iain ko để cho cô làm điều đó. Cô đột nhiên cảm thấy hoảng sợ. Cô cảm giác như thể trí óc cô sắp sửa bị tách ra khỏi cơ thể và linh hồn cô. "Iain, đừng..."

"Suỵt, em yêu." Anh thì thầm. "Hãy chỉ ôm anh thôi, anh sẽ chăm sóc em."

Trí óc cô chấp nhận điều mà trái tim cô luôn tin tưởng. Judith thả lỏng bản thân. Đó là giây phút tuyệt diệu nhất trong cuộc đời cô. Niềm vui sướng hạnh phúc mà cô chưa bao giờ được trải qua nhấn chìm cô. Cô uốn cong lưng níu lấy chồng mình và để trạng thái đê mê ngây ngất đốt cháy cô.

Ngay khi anh cảm thấy cô được giải thoát, anh cũng tìm thấy sự giải phóng cho mình. Rên rỉ thành tiếng trong cổ họng, anh phun hạt giống vào trong cô. Toàn bộ cơ thể anh rung lên bần bật và hoàn toàn đầu hàng.

Anh đổ ập xuống cô và làu bàu vì thoả mãn. Mùi vị của cuộc làm tình tràn ngập khoảng không gian giữa hai người như vẫn còn nấn ná nhắc lại cho họ về sự kì diệu mà họ vừa cùng nhau trải qua. Tim Iain giộng thình thịch như tiếng trống, và anh vẫn còn bàng hoàng về sự đầu hàng tuyệt đối của mình trước cô, anh không thể cử động được. Anh muốn được ở trong cô như thế này mãi mãi. Cô vuốt ve vai anh và thi thoảng thở ra nhè nhẹ, và anh muốn giây phút này sẽ kéo dài mãi mãi.

Chúa ơi, anh cảm thấy thoả mãn.

Phải rất lâu sau Judith mới có thể hồi phục lại sau cuộc làm tình. Cô dường như ko thể nào dừng việc vuốt ve anh lại. Cô có ít nhất hàng trăm câu hỏi cần phải hỏi anh. Điều đầu tiên, và chắc chắn là điều quan trọng nhất, là cô phải biết cô có làm anh thoả mãn hay ko.
Cô đẩy nhẹ vào vai anh để làm anh chú ý. Anh nghĩ rằng cô muốn báo cho anh biết rằng anh quá nặng đối với cô, ngay lập tức anh lăn xuống và nằm nghiêng quay vào cô, cô lăn theo anh.

Mắt anh vẫn nhắm. "Iain, em có làm anh thoả mãn ko?"

Anh cười toe toét.

Thế vẫn chưa đủ, cô muốn nghe thấy anh thừa nhận.

Anh mở mắt ra, thấy cô đang nhìn xuống anh chằm chằm, cô có vẻ lo lắng. "Làm sao em có thể nghi ngờ việc em làm anh thoả mãn chứ?" Anh hỏi.

Anh không cho cô thời gian để nghĩ ra lý do. Anh vòng tay quanh người cô, nhấc cô lên nằm trên người anh và hôn cô thật nồng nàn. "Nếu em có thể làm anh thoả mãn hơn nữa thì chắc hẳn là em phải giết chết anh rồi. Hài lòng rồi chứ?"

Cô nhắm mắt lại và rúc đầu vào dưới cằm anh.

Đúng thế, cô cảm thấy hài lòng.

Ngày đăng: 15/05/2013
Người đăng: Beoni
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...