Gửi bài:

Chap 30

Khuya, tỉnh giấc ngủ vì sự đụng chạm, nó khẽ hé đôi mắt nhìn. Ánh sáng nhỏ nhoi của đèn cổng nhà rọi vào căn phòng không đủ để người ta nhìn thấy rõ bất cứ thứ gì trước mặt, nhưng vẫn đủ để nó nhìn thấy bóng người đang nhẹ nhàng kéo chiếc mền bông đắp lên người nó rồi ngồi xuống kế bên. Nó vội nhắm mắt vì sợ chị phát hiện nó thức, may quá chị không biết nó đang lén nhìn chị. Nhiệt độ trong phòng khá thấp, nó nhớ hình như 20 độ thì phải vì trước khi đi ngủ nó có thoáng nhìn lên chiếc máy điều hòa. Có chiếc mền đúng là hết cảm giác lạnh, tính nó là vậy ngủ mà bị lạnh thì cũng không giật mình thức được để tự đắp mền, chỉ khi nào có ai đó đụng vào người thì nó mới thức. Mền nhà chị to lắm, phủ trọn cả cái ghế sô-pha vậy mà vẫn dư sức cho chị cuộn người vào trong, hồi tối còn bày đặt quay mặt qua bên kia không thèm cho nó đọc tiểu thuyết nửa vậy mà giờ thì lại len lén đưa tay vào trong tìm cho bằng được tay nó kéo ra một bên để ngả đầu vào rồi mới chịu ngồi yên. Coi bộ có người vui lắm, đến nổi chẳng thèm quan tâm có phá giấc ngủ người khác hay không mà còn vô tư bấm mấy cái vào tay nó rồi mới nằm im. Rồi kiểu này coi như xác định sáng dậy bàn tay nó sẽ mất hết cảm giác vì bị trưng dụng làm gối đây nè. Không biết khi ở bên anh Phong hay ba mẹ chị có làm như thế này không, còn với nó, từ khi lên Sg đến giờ, bên chị nó đã dần quen với những hành động khó hiểu nhưng đầy yêu thương của chị, quen với những đêm nằm ngủ, sáng dậy đã thấy chị ngồi ngủ ngon lành kế bên. Cảm thấy thực sự mình quá may mắn khi cuộc sống để nó được quen, thân thiết với chị và giờ thì gần như chị đã trở thành người chị thân thương hơn cả ruột thịt của mình. Nó vẫn từng nói nó luôn thích có một người chị gái kia mà. Nghĩ ngợi linh tinh một hồi nó cũng ngủ luôn lúc nào không hay. Lần này thì ngủ ngon đến tận sáng.

Đoán không sai mà, bình minh thức giấc bởi chiếc điện thoại rung trong túi quần. Lại là nhỏ Hân gọi cho nó...

- Dậy chưa?

- Suỵt! Nói nhỏ nhỏ. Dậy rồi gọi chi vậy?

Nó nhẹ giọng thì thào trong điện thoại vì sợ sẽ làm chị thức.

- Sao vậy? Ngủ ngon hôn?

- Ừ cũng ngon. Sáng gọi có gì ko?

- Uhm...tối qua gọi khuya sợ mấy người ngủ trễ sáng dậy hổng được để đi học nên gọi kiu dậy nè.

- Ờ ờ...đâu được nay tốt bất tử vậy.

- Thôi nha! Sáng sớm muốn chọc tức hả?

- Ờ ờ thì cảm ơn được chưa?

- Tính tình kỳ cục. Dậy đi học đi. Bye ha.

Nhỏ cúp máy. Nó cũng chưng hửng luôn, sáng sớm đã kiếm chuyện với nó, không biết tình tình ai kỳ cục hơn ai à. Nó lắc đầu nhè nhẹ cố rút tay ra khỏi đầu chị, đoán chẳng sai mà, cái tay nó giờ tê dại đi phải ngồi bóp bóp gần cả phút mới cảm giác mình có lại bàn tay. Như lần trước nó ôm chị mang lại giường ngủ, đắp mền sau đó vào phòng vệ sinh cá nhân qua loa cho xong rồi mới chạy thẳng trở về phòng lấy cuốn giáo trình đi học. Hơi trễ một chút nhưng không sao, nó vẫn thảnh thơi ngồi trong căn-tin rung đùi ăn hộp cơm gà thím ba treo lên xe nó trước khi nó ra khỏi nhà chị. Bên cạnh nó còn ba đứa con gái lớp khác ngồi tám với cô Xuân. Nói tới ba đứa này tuy là lớp khác nhưng lại chơi chung với nó còn thân hơn mấy đứa trong lớp, hai nhỏ ở miền Tây, một trên Tây Nguyên, lí do quen đơn giản cả bốn đứa đều xem căn-tin cô Xuân là căn cứ chung, ba nhỏ gọi cô Xuân mà mẹ luôn cho thân, tính ra nó cũng như anh em trong căn nhà chung này. Mỗi giờ giải lao là 4 đứa kéo nhau vào phụ căn-tin, đến khi rảnh tay rồi mới tụm nhau ngồi một góc trong quán ăn uống, từ đó trong quá trình học, tuy khác lớp nhưng giáo trình, tài liệu, bài tập riêng, sách vở, giấy viết phục vụ học hành của nó toàn do ba nhỏ thay nhau lo giúp nó, nghỉ học thì chỉ cần nhờ ba nhỏ điểm danh. Phải nói cái số sướng có khác cho nên làm sinh viên thì cách học của nó cũng không khác gì hồi cơn cấp ba..long nhong ơ bờ cao ngạo. Tất nhiên vì ba con nhỏ đều thuộc dạng có số trong lớp, sau này là trong trường cho nên tự nhiên mối quan hệ của nó với lớp ba con nhỏ cũng thân hơn so với những đứa trong lớp nó đang học. Nếu ai hỏi tại sao nó được sự ưu ái của mấy đứa con gái như vậy thì nó cũng chỉ biết cười mượn lời của thằng bạn " mày có cái duyên".

Giải quyết xong hộp cơm ngon lành nó vòng ra phía ngoài bờ tường leo qua lan can, chờ cô quay lên bảng nó nhảy tọt từ phía bên ngoài cửa sổ vào trong lớp học. Đây là chỗ nó ngồi tự kỷ thường ngày và cũng là chỗ nó đột nhập vào lớp những khi đi trễ, tuy có nguy hiểm nhưng không giảng viên nào có thể ngờ có sinh viên lẻn vào lớp từ con đường bên ngoài cửa sổ tầng ba thế này.

- Đồ quỷ! Đi trễ nửa hả?

- ...

Tiếng nhỏ bạn ngồi kế cửa sổ giật mình vì nó nhảy từ ngoài vào, nhỏ khá xinh mang gương mặt đặt trưng của con gái miền núi. Lần nào đi trễ trước khi đôt nhập lớp mà quan sát không thấy giảng viên trên bục thì nó đều phải kêu nhỏ giúp nó xác định vị trí đứng của giảng viên vì từ bên ngoài bờ tường chỉ có thể nhìn thấy được một góc phía bục giảng. Đa số trong lớp những đứa đi trễ rất ít ai dám liều như nó cho nên hầu như con đường vào từ cửa sổ này nó là người quen thuộc. Nhìn con nhỏ nó cười trừ gãi đầu vài cái rồi chui vào góc cuối lớp của riêng mình. Ngồi được một chút thì có đứa chuyền cho nó một miếng giấy nhỏ: " Mai kiểm tra giữa môn. Đừng đi trễ nha". Nó ngẩn mặt lên, là nhỏ ngồi kế cửa sổ đang quay xuống nhìn nó ra dấu hỏi nó đã nhận được giấy chưa. Nó gật đầu rồi quay mặt ra cửa sổ đưa hồn vào cái góc tối quen thuộc của riêng mình, nói là học hành làm việc bình thường nhưng dư âm của nổi đau vẫn làm nó luôn có xu hướng đưa ánh mắt mình nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ, nơi những chiếc máy bay cất cánh, hạ cánh hằng ngày đều gầm rú ngang qua. Chẳng thể biết trong số ấy chiếc máy bay nào là chiếc đã đưa em đi xa khỏi SG, giá mà biết chắc nó cũng cố kiếm vật gì ném lên cho hả lòng nửa. Nó không thể có ở phi trường để nhìn em đi, vậy mà định mệnh lại ưu ái để ánh mắt nó hằng ngày nằm ngay đường bay đến và đi của những chiếc máy bay to và rõ mồn một hình dung. Tuổi thơ những đứa trẻ ngoại tỉnh như nó đều thích thú chạy ra ngoài nhìn lên bầu trời mỗi khi có chiếc máy bay nhỏ xíu ngang qua, đứa nao cũng ao ước được một lần nhìn thấy những chiếc máy bay ấy thật gần. Giờ thì mỗi ngày nó đều nhìn thấy chúng, hình dáng, màu sắc, từng chiếc cửa sổ...mọi thứ đều rõ ràng, nhưng chúng đã không còn là niềm thích thú nửa mà trở thành một điều gì đó nuôi dưỡng nổi nhớ trong lòng. Ít nhất là ngay lúc này mỗi lần có tiếng máy bay là nó lại đưa mắt ra ngoài cửa sổ, tự mĩm cười xoa dịu nhớ nhung.

SG cuối năm...mọi thứ vẫn ồn ào xô bồ, nhất là buổi trưa nắng nóng thế này mà nó vẫn phải nai lưng ra làm ô-sin cho nhỏ Hân hành hạ. Sáng giờ mua sắm cái quái gì đi mấy vòng cái chợ, xong chạy qua tận bên Q5 cày giáp con đường Nguyễn Trãi, xong xuôi chui vào siêu thị đi mòn cả giày mới chịu ngừng lại trong cửa hàng thức ăn nhanh để nghỉ ngơi. Người mặc quần xanh, áo hồng mỏng tanh, mang giày cao gót bằng cả gan tay vậy mà đi cả buổi chẳng thấy nhỏ có dấu hiệu đau chân, còn nó thì muốn khóc vì mõi chân, mõi tay. Sung sướng quá mà, tung tăng đi khắp nơi chỉ cầm theo có mỗi cái ví tiền còn nó thì khệ nệ theo sau với cơ số túi xách lỉnh kỉnh chẳng có món nào là của nó hết.

- Uống gì?

- Coca đi.

- Có ăn hôn?

- Cho gì ăn đó...mệt quá rồi.

Nó thở phì phì nằm dài luôn ra bàn mặc kệ chỗ này có đông người hay không.

- Đàn ông con trai gì yếu xìu. Đi có chút than hoài nha. Ngồi ngay ngắn dậy coi.

- Để yên nghỉ chút. Hổng thấy rinh cả đống đồ hả?

- Xí...ngụy biện.

Nó le lười đánh vai nó một cái rồi đứng dậy đi về phía quầy bán thức ăn nhanh để mua đồ ăn. Chưa tới tết mà nhỏ đã sắm nhiều thế này, không biết tới tết còn dữ dội cỡ nào nửa. Tự nhiên thấy chột dạ vì đơn giản làm gì nhỏ tha nó thoát khỏi những buổi mua sắm, sai vặt, ô-sin không công thế này. Chắc phải mau mau kêu nhỏ kiếm người yêu gấp chứ để thế này hoài là không ổn...mệt lắm chứ chẳng đùa.

- Nè ăn đi!

Nhỏ Hân đặt dĩa đồ ăn xuống trước mặt nó cùng với hai ly coca. Ngay lập tức nó chụp lấy ly nước tu một hơi hết sạch.

- Trời đất! Hết rồi hả

- Ợ!!!

- Bộ chết khát hả, uống từ từ thôi.

- Sáng giờ có cho người ta uống gì đâu. Đang khát mà.

- Đi với con gái mà than thở suốt. Ga-lăng chút bộ chết hả.

- Sắp chết thiệt nè. Rinh cả đống đồ đó cô nương.

- Có chút xíu đồ. Làm thấy ghê! Ăn đi. Chán M ghê!

Nó chẳng thèm đôi co với nhỏ chi nửa lẵng lặng cầm cái cánh gà trong dĩa lên ăn ngon lành. Nhỏ mua cả một dĩa cánh gà, đùi gà, xúc xích, cá viên to đùng, chắc mua nhiều đồ ăn đền cho vụ hành xác nó từ sáng đến giờ đây mà.

- Ăn hổng biết mời ai hết vậy.

- Rồi...mời bà chủ!

- Nói gì đó?

- Ờ không...mời người xinh đẹp ăn nè

Nó cười trừ cầm một miếng gà khác đưa cho nhỏ, cầm cánh gà lườm nó thiếu điều muốn giết người xong nhỏ mới chịu nhận cánh gà ăn.

- M liệu hồn đó nha.

Đồ ăn khá nhiều, đang đói nên nó ăn một cách ngon lành, nhỏ Hân thì vẫn giữ thái độ nghiêm nghị đó, ăn có phần chậm hơn nó. Khổ thân, ăn toàn đồ nóng mà cái ly coca hồi nảy lỡ dại hút sạch, giờ chẳng còn chút gì cho nó hút ngoài tiếng rột rột. Hồn nhiên hút những gì có thể hút được trong ly mà chẳng để ý đó là hành đông hơi bị vô duyên của một thằng con trai đang đi ăn với con gái mà nhất là người khó tính như nhỏ Hân. Nhận ra cái sai của mình, nó vội bỏ ly nước lên bàn khẽ liếc lên nhìn nhỏ Hân, nói chẳng sai mà, nó cũng lườm nó chầm chầm...tưởng sẽ lại bị cằn nhằn thì nhỏ lắc đầu đưa ly nước đang hút trên miệng cho nó

- Nè! Uống đi.

- Ờ ờ!

Hơi bất ngờ, nó nhẹ nhàng đỡ ly nước từ tay nhỏ. Coi vậy cũng còn có chút lương tâm, biết chia sẻ nước uống cho người đang khát như nó. Nhỏ đứng dậy đi lại quầy mua thêm ly nước, còn nó thì ngồi giải quyết dĩa đồ ăn. Hình như ly nước nhỏ hút mới có một chút nên còn khá nhiều, đủ để kéo dài cho hết bửa ăn luôn. Ăn uống xong xuôi nó chở nhỏ về nhà cất đồ đạc với ý định nghỉ một chút rồi qua quán làm. Nhưng chuyện đâu có dễ dàng vậy, nhỏ không cho nó về, bắt phải đưa nhỏ đi lấy giấy tờ gì đó rồi phải đi xem phim vì hôm nay có ra mắt phim mới ngoài rạp. Từ chối sao được khi nhỏ đã lấy điện thoại gọi cho ông Kha xin cho nó nghỉ. Tất nhiên thằng cha lùn đó chẳng những đồng ý mà còn bằng cái giọng ha hả hí hửng trong điện thoại nửa. Anh hùng không qua khỏi ải mỹ nhân, ổng không phải anh hùng thì càng không lọt được cái ải của cô bạn xinh đẹp này, hễ nhỏ Hân, chị, hay ai là con gái đẹp nói ngọt một cái là ổng cười hề hề nghe theo liền, nhất là với chị Tiên, ăn to nói lớn cỡ nào cứ gặp chị Tiên là ngoan hiền vô đối, nhìn ổng là đủ biết có tiềm năng sợ vợ khỏi bàn luôn.

Chở nhỏ lên quận, xong chạy vòng vèo đi photo giấy tờ, nhỏ kêu thì nó làm chứ nó cũng chẳng để ý tới giấy đó là giấy gì nửa, đụng vô mấy thủ tục hành chính là nhức đầu nên nó hổng dại gì mà đọc cho mõi mắt. Hết đứng rồi nằm, bực dọc, cau có cả buổi trời cũng giải quyết xong việc giấy tờ riêng của nhỏ Hân, hình như đó là tâm trạng chung của tất cả những người đi làm thủ tục hành chính xung quanh nó. Có lẽ nhỏ Hân cũng bực nhưng được cái là không đem nó ra trút bực vì nhìn cái mặt nó lúc này cũng đầy sát khí chứ giỡn à, đụng vô đi rồi tự đi coi phim một mình ráng chịu. 5 giờ kém, hai đứa thoát khỏi cái chỗ làm giấy tờ đi ăn bún thịt nướng xong ai về nhà nấy để tắm rửa, thay đồ cho mát mẻ rồi mới đi xem phim. Lần này là nhỏ mời vì công sức nó cả ngày làm ô-sin cho nhỏ. Thường khi đi xem phim nhỏ Hân đều giành phần mua vé vì nhỏ có thẻ thành viên vip. Nói chung kể từ khi quen nhỏ đến giờ, tuy lúc nào cũng trách nó không biết ga-lăng nhưng rốt cuộc chuyện tiền bạc những khi đi chơi, ăn uống, công việc thì nhỏ đều chủ động sòng phẳng với nó, nhỏ mời xem phim thì nó mời ăn uống...Là phim mới ra nên rạp khá đông người chen chúc nhau xếp hàng. Xung quanh ồn ào, t́m một chỗ ngồi chờ cũng khó khăn. Ở những rạp chiếu phim như thế này có lẽ là một trong những nơi người ta hay có xu hướng ăn mặc, trang điểm một cách xinh đẹp nhất có thể, hiếm lắm mới có người mặc đồ thông thường để vào nơi này. Chính vì vậy nhỏ Hân cũng không còn quá nổi bật trong dòng người không thiếu các cô gái ăn mặc sexy, điệu đà, cá tính và xinh đẹp. Có chăng nhỏ cũng như mấy cô gái đó, dễ dàng thu hút những ánh mắt nhìn của mấy anh con trai. Còn riêng nó thì vẫn vậy, chìm nghỉm không thấy tia hy vọng để lọt vào mắt cô gái nào, nếu ai nhìn thì chắc chỉ vì nó đi chung với nhỏ Hân thôi.

Rút kinh nghiệm những lần xem phim trước, bao giờ đi với nhỏ Hân nó cũng mua đúng 2 phần bắp. Lần nào cũng vậy, phim chưa kịp chiếu hết phần dạo đầu là nhỏ đã giải quyết xong một hộp bắp, hộp còn lại thì mới nhâm nhi từ từ cho đến hết phim. Nó thì chỉ thích uống nước chứ chẳng bao giờ ham thích mấy cái món ăn vừa ngọt vừa béo này. Phim khá hay, rạp đông người nên không khí có vẻ nóng hơn bình thường, kéo dài tới 100 phút mới hết. Ra khỏi rạp chiếu nó và nhỏ tranh thủ đi vệ sinh trước khi về. Nó giải quyết rất nhanh rồi ra đứng phía ngoài lối dẫn vào khu wc chờ nhỏ. Mõi cả chân cũng không thấy nhỏ ra, sốt ruột nên nó ngó ngó vào lối đi tìm nhỏ thì thấy nhỏ đang đứng nói với một cô gái ăn mặc rất điệu đà, bên cạnh là anh chàng cao cao, có đeo hoa tai khá phong cách. Ba người hình như vô tình gặp nhau thì phải nên chỉ đứng nói chuyện được một chút thì nhỏ Hân ngẩn mặt lên đưa ánh mắt ra phía ngoài, hình như đang tìm nó. Đoán vậy nên nó bước hẳn ra giữa lối đi giơ tay ra hiệu cho nhỏ nhìn thấy. Cả ba đều nhìn nó, nhỏ Hân vội rảo bước về phía nó, sau lưng hai người kia ngập ngừng một tí rồi cũng đi theo sau. Vừa đến gần nhỏ đã tươi cười ôm lấy bắp tay nó.

- Chờ em lâu hôn anh? Hihi tại em gặp lại bạn cũ đó!

- Ơ...

Nó ngơ ngác suýt đứng tim trước hành động tình cảm của nhỏ, vô wc té đập đầu hay sao tự nhiên chơi cái thái độ như phim với nó thế này.

- Bạn em nè. Đây là anh Quân với bạn gái ảnh. Còn đây...hihi

Nhỏ vẫn ôm chặt tay nó để giới thiệu ngay khi hai người kia vừa đến gần, chưa hết câu nhỏ đã quay ngược qua cười với anh chàng kia.

- Bạn em nè. Thôi em với ảnh về trước đây, hai người đi sau nha, bửa nào caffe. Đi anh...

Nhỏ kéo tay nó đi, nó bất ngờ đến nỗi chẳng ú ớ được lời nào, chỉ kịp gật đầu chào hai người kia, trong đó ánh mắt của anh chàng đang nhìn nó thì có vẻ dò xét hơn là ánh mắt thiện cảm chào nhau. Tuy có lạ với thái độ của nhỏ, nó hơi chậm hiểu nhưng không ngốc đến nổi làm gián đoạn hành động của nhó. Từ chỗ chờ thang máy cho đến khi lấy xe ra khỏi hầm phóng đi nó cũng im lặng không nói lời nào mặc cho nhỏ ôm lấy tay suốt từ tầng chiếu phim xuống đường. Phải đi khá xa một đoạn giữa dòng người đông đúc thì nhỏ mới ngồi ngay lại không ôm lấy vai nó nửa. Mãi cho đến khi về đến nhà đứng xuống đường nhỏ mới ngập ngừng lên tiếng.

- Sao im ru vậy?

- Ờ...

- Bộ hổng thắc mắc tại sao Hân làm vậy hả?

- Có.

- Sao hổng thấy hỏi?

- Ờ! Tiện thì nói không thì thôi không sao đâu. Vô nhà đi M về.

Nó mĩm cười...

- Nè...đừng nghĩ gì nha...Hân xin lỗi. Hì tự nhiên làm vậy...tại Hân..

- Hehe có gì đâu. Tự nhiên được người đẹp ôm...đang sung sướng trong bụng nè...vô nhà nghỉ sớm đi. Về nha...

- M...xí! Cái mặt nham nhở thấy ghê. Về cẩn thận nha.

- Ừ! Vô nhà trước đi.

- Sao vậy. M về trước đi!

- Bình thường toàn chờ Hân vô nhà M mới về mà. Đường vắng cẩn thận chút có sao đâu.

- Uhm vậy Hân vô nhà nha. Bye!

Nhỏ quay lưng mở cổng vào nhà. Nó thì đứng chờ đến khi nhỏ khóa cổng rồi mới đề máy xe chạy đi. Bình thường đưa đón em, chị, nhỏ Hân hay bất cứ ai là con gái ban đêm nó vẫn làm như vậy, luôn chờ đối phương vào hẳn trong nhà rồi mới đi sau. Lần này đường về không thuận lợi như bình thường. Vừa chạy qua khỏi cổng nhà nhỏ Hân một tí nó đã gặp phải một anh chàng lạ hoắc chạy xe sát nó nhìn nhìn. Không lẽ tính giựt đồ nó hả trời, bộ đói ăn lắm sao đi kiếm nó để giựt, giờ thân nó có gì đâu cho giựt ngoài cái điện thoại với mấy trăm ngàn trong túi, muốn giựt được thì chắc phải đè nó xuống lột quần mới thành công à, quần jean của em mua túi sâu và chắc lắm nhá. Chắc nó lo hơi xa, anh chàng đó chạy theo nhìn nó khoảng 100m rồi chạy chậm lại quay ngược đầu xe mất hút trong dòng người. Một chút khó hiểu hiện ra trong đầu nhưng rồi nó cũng chẳng để ý làm gì, chuyện gì đến nó đến vậy thôi.

Nó chưa chạy xe về nhà vội, còn sớm chưa tới giờ quán đóng cửa nên ghé qua một tí. Giờ quán hết nhận khách nhưng khách có sẵn thì vẫn còn khá đông. Ông Kha thì đang ngồi nhịp nhịp đùi nói chuyện với chị Tiên. Chẳng biết hai ông bà tình cảm tiến triển tới đâu rồi mà dạo này thấy chị Tiên qua quán suốt. Ông Kha khác nó ở chỗ ổng là quản lý chính nên cũng không có nhiều thời gian để rời khỏi quán nếu không quá cần thiết cho để gặp nhau thì chị Tiên phải chịu khó qua quán thường xuyên. Còn với những mối quan hệ của nó ví dụ là em hay nhỏ Hân thì không cần thiết cho lắm vì dù gì nó cũng không bị buộc phải ở quán nhiều, hết ca làm thì về, hôm nào nghỉ thì xin, ông Kha cần thì ổng sẽ kêu qua.

- Về sớm mậy?

- Ờ thì hết phim về sớm. Chị qua lâu chưa?

- Chị mới qua. Ủa em đi với con Hân hả?

- Dạ.

- Hèn gì chị kiếm nó đi chơi mà hổng thấy. Thì ra em bắt cóc nó hả hihi

- Em bị bắt thì có. Đi mua đồ tùm lum mệt muốn chết.

- Cái thằng! Đ.M được đi chung với người đẹp sướng thấy bà. Tau như mày là tau đi tới bến luôn...

- ...

Nó im ru không thèm trả lời lại ông Kha. Đơn giản thôi, thằng chả phun chữ mà quên rằng đang ngồi kế chị Tiên. Nó là người ngoài thôi mà đã cảm nhận được sát khí đằng đằng của chị Tiên liếc nhìn ổng nói chi là người trong cuộc.

- Chị xử ổng từ từ ha. Em lấy nước uống cái.

- Ế! Từ từ mày...

Nó đi vô trong quầy pha chế xin một ly caffe mang ra chỗ ông Kha ngồi chơi. Công nhận nghe ổng năn nỉ giải thích với chị Tiên đã con mắt thiệt, càng coi càng mắc cười ông anh mình, bên ngoài hùng hổ ăn nói như hét ra lửa mà giờ mất hết hình tượng. Đang khoái chí xem phim nịnh thần của ông Kha thì nhỏ Hân gọi điện thoại cho nó.

- Nghe nè!

- A..n...h...Uhm M đang làm gì đó?

Nó thề là nghe loáng thoáng từ anh...hay tại quán nhạc hơi to nên nó nghe lầm.

- Đang uống caffe

- Sao chưa về nhà nửa hả?

- Ừ còn sớm ghé quán chơi chút về.

- Quán anh Kha hả?

- Ừ.

- Tưởng giờ này chạy đi uống caffe nửa. Mà tối rồi uống caffe chi cho khó ngủ. Mai hổng đi học sao?

- Ờ! Quen rồi không sao đâu. Sao Hân không ngủ đi ở đó nói M. Đi cả ngày trời...

- Biết lo nửa ha. Mệt thì mệt mà ngủ hổng được.

- Sao vậy?

- Nay gặp lại người đó đó.

- Người đó nào?

- Là người hồi nảy coi phim gặp đó.

- Ờ!

- Bạn trai cũ của Hân đó. Thấy sao?

- Uhm M không biết.

- Không biết ha không quan tâm.

- Ừ! Không quan tâm.

- ...

- Đang buồn hả?

- Uhm...không phải. Tại tự nhiên nghỉ lại chuyện cũ thấy bực mình một chút. Thêm một người gì...vô tâm nửa...

- Hả? Ai vô tâm. Bạn trai cũ Hân hả?

- ....

- ...

Nó cũng im lặng không biết nói gì với nhỏ bây giờ. Gặp lại người xưa...mấy ai ngăn được suy nghĩ khác trong lòng. Bề ngoài nhỏ lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ, cứng rắn vậy  chứ cũng trong lòng chắc còn buồn lắm. Nó chưa bao giờ biết rõ ràng chuyện vì sao nhỏ Hân chia tay bạn trai, nhỏ chỉ toàn tâm sự với nó không đầu không đuôi và nó chỉ im lặng lắng nghe chứ chưa bao giờ hỏi rõ.

- Nhỏ đi chung với ảnh...là bạn gái mới đó.

- Ừ!

- Nhỏ cũng là bạn Hân.

- Ờ!

- M có muốn biết lí do sao Hân chia tay ảnh không?

- Tiện thì nói. Còn thấy nói ra làm mình buồn hơn thì thôi...không sao đâu.

- Có buồn đâu. Buồn với lo vụ khác kia.

- Vụ nào nửa.

- Vụ hôm nay nè. Cho xin lỗi nha. Hồi nảy tại Hân sĩ diện nên lỡ làm vậy đó.

- Làm vậy là làm sao?

- Bộ hổng hiểu thiệt hả?

- Ờ không...

- Hihi hổng hiểu là hổng để ý chuyện đó nửa đúng hông.

- Ờ...đương nhiên không rồi. Hehe...

- Vậy ngủ đi...cái người gì...

- Người sao?

- Thôi hổng nói nửa. Hân ngủ trước đây.

- Ờ ờ.

Nó cười nhẹ rồi cúp máy. Ừ thì ngốc chứ cũng đâu đến nổi không hiểu gì đâu. Hiểu thì đã sao, lại càng làm cho nhỏ Hân thêm suy nghĩ nửa mà thôi, cá tính của nhỏ là vậy, không thể để nhỏ cảm thấy xấu hổ vì nhỏ đã mượn nó để che mắt người cũ. Không biết sắp tới sẽ xảy ra những chuyện gì nửa đây, bắt đầu cảm thấy sắp vướng vào một chút rắc rối mà nó cũng chưa nghĩ ra được là gì rồi đó. Khách đã về gần hết, tụi phục vụ rục rịch dọn dẹp chuẩn bị đóng cửa, nó cũng đứng dậy phụ một tay. Đến khi người khách cuối cùng về hết nó mới chào ông Kha chị Tiên về phòng. Đi cả ngày mệt lắm rồi...nay ngủ sớm hơn thường ngày một tí vậy. Sắp đến tết cổ truyền, nó vẫn nghe tụi bạn trong lớp bàn tán như vậy, không biết còn bao nhiêu ngày nửa. Trước mặt vẫn bộn bề việc học hành, thuyết trình, tài liệu và cả các kỳ thi cuối môn sắp cận kề...ngày nào cũng rong ruổi với những mối quan hệ rắc rối này không biết có vượt qua hết được mấy môn học không đây...

Ngày đăng: 19/08/2017
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Loading...