Gửi bài:

Chương 61

Bầu trời đêm giống như một tấm màn màu đen bao phủ xuống mặt biển, từng tầng mây đang cuồn cuộn trong đó.

Gió thổi ngày càng mạnh hơn khiến chiếc thang dây cứ đung đưa.

Phương Thần nắm chặt hai bên thang, lần từng bước một, cô nhìn qua khe hở của hàng lan can, nhìn vào trong mắt của người đối diện một hồi lâu.

Phương Thần đã bị Hàn Duệ thuyết phục. Cô không thể không thừa nhận, đây là cách duy nhất và tốt nhất hiện nay.

Phương Thần không biết trên tàu sẽ xảy ra chuyện gì, song trước khi cô đồng ý rời tàu, Hàn Duệ đã hứa là sẽ đợi cô mang người đến ứng cứu. Vào lúc này, trong cảnh ngộ ấy, Phương Thần cũng chỉ biết tin vào Hàn Duệ.

Không ngờ đó lại là lần cuối cùng cô nhìn thấy anh.

Khi khuôn mặt của Hàn Duệ xa dần phía sau hàng lan can theo từng bước chân của Phương Thần, anh nhếch khóe môi lên, cố nở một nụ cười với cô.

Nụ cười ấy sao mà mơ hồ đến thế, đến nỗi trong suốt một thời gian dài sau đó, Phương Thần luôn tự hỏi liệu có phải mình đã hoa mắt, hoặc là vì quá nhớ nhung nên mới có ảo giác như vậy…

Sau khi nhận được điên thoại, Từ Thiên Minh ngay lập tức đến hiện trường vụ nổ, chỉ đạo cho cấp dưới tiến hành khám nghiệm hiện trường và triển khai các hoạt động tìm kiếm.

Sự việc xảy ra quá đột ngột. Lại đúng vào lúc có một trận mưa lớn, cho nên bến tàu rất hỗn loạn.

Sau khi nhanh chóng nắm bắt sơ qua tình hình, Từ Thiên Minh mới có thời gian để ý đến cô gái mặc đồ dạ hội màu đen.

Gặp Phương Thần ở đây là điều hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Từ Thiên Minh. Gặp lại người hàng xóm đồng thời là bạn hc cũ là cơ hội rất tốt để Từ Thiên Minh nhắc lại chuyện cũ trước đây.

Sau khi tiến đến trước mặt Phương Thần, đắn đo một lúc Từ Thiên Minh mới bắt đầu xác nhận tình hình: “Cô có quen biết với người trên tàu không?”.

Phương Thần không nói gì, dường như cô không nghe thấy câu hỏi của anh.

Cô vẫn đứng ở tư thế như lúc vừa lên bờ, khuôn mặt thẫn thờ, mắt nhìn về nơi xảy ra vụ nổ.

Tất cả xảy ra quá nhanh, khiến mọi người không kịp phản ứng.

Phương Thần nhớ sau khi cô lên bờ chừng chưa đầy hai phút thì một tiếng nổ lớn đã phát ra phía sau lưng, tiếp theo đó là một đám lửa cao ngút trời, cô sợ hãi lấy tay che mắt lại.

Ít phút sau, mọi người từ khắp nơi kéo đến, có người lo sợ, có người gọi điện thoại báo cảnh sát, mọi thứ trở nên hỗn loạn.

Biết Tạ Thiếu Vĩ và mọi người chạy đến gần mình, nhưng Phương Thần vẫn không nói gì cả.

Không phải Phương Thần không muốn nói, mà không thể nào nói ra được.

Phương Thần đã tận mắt chứng kiến con tàu Elizabeth lộng lẫy trong phút chốc biến thành hàng ngàn mảnh vụn rơi xuống mặt biển.

Tất nhiên, còn cả người ở lại trên tàu ấy nữa…

Dường như phải rất lâu Phương Thần mới lấy lại giọng nói của mình, cũng chẳng nhìn kỹ người bên cạnh, cô chỉ lẩm bẩm hỏi: “Tại sao du thuyền lại nổ?”.

Tạ Thiếu Vĩ khẽ mím môi, không trả lời, những người khác cũng yên lặng.

Công việc tìm kiếm cứu nạn tối hôm đó gặp vô vàn khó khăn, bởi vừa mới mưa lớn xong, rất nhiều dấu vết trên mặt biển đã bị xóa sạch, trải qua mấy giờ tìm kiếm nhưng không có kết quả gì.

Đội cứu hộ rút lui trở về nhà, Từ Thiên Minh giải thích tình hình tìm kiếm cứu nạn với mọi người, nhưng trong lòng anh cũng thấy rất ngạc nhiên.

Đương nhiên Từ Thiên Minh đã biết người gặp nạn trong vụ nổ này là ai. Hàn Duệ là một nhân vật có tiếng tăm trong giới giang hồ, không ngờ Phương Thần lại có quan hệ với anh ta!

Xuất phát từ tình cảm bạn bè ngày xưa, Từ Thiên Minh thực sự rất muốn hỏi thăm Phương Thần một chút, nhưng cô đã nhanh chóng bị một đám đàn ông mặc áo đen vây quanh.

Từ Thiên Minh đứng đằng sau gọi, Phương Thần mới quay đầu lại.

Nhiều năm rồi không gặp, Phương Thần vẫn giữ được dáng vẻ trong ký ức của Từ Thiên Minh, rất đẹp và quyến rũ, đôi mắt vẫn long lanh như nước suối.

Có lẽ do còn hoảng hốt, hoặc do cả tối không nghỉ ngơi, cho nên khuôn mặt của Phương Thần trông nhợt nhạt hơn so với lúc ở trên tàu trước khi vụ nổ xảy>Phương Thần nhìn Từ Thiên Minh khẽ mỉm cười, cô nói với giọng điệu vừa không thân quen cũng không xa lạ: “Tối nay đã làm phiền, cảm ơn anh rất nhiều”. Nói xong Phương Thần liền quay người bước lên xe ô tô.

Một tháng sau.

Một ngày bận rộn sắp trôi qua, mặc dù sắp đến giờ nghỉ, nhưng trong tòa soạn vẫn tấp nập người đi lại.

Cuối cùng có người giơ tay lên đề nghị: “Tối nay đi ăn lẩu đi, mọi người thấy thế nào?”.

Phương Thần vừa dán mắt vào màn hình vi tính, xử lý văn bản, vừa lên tiếng: “Mọi người đi đi, tối tôi phải làm thêm giờ”.

“ Phương Thần, như thế là không được đâu”, một đồng nghiệp khác tiếp lời: “Cậu đã làm thêm giờ mười ngày liên tiếp rồi còn gì, sức đâu mà chịu được chứ?”.

“Đúng vậy, gần đây cậu đã quá tích cực đấy”, đồng nghiệp nói đầu tiên muốn thuyết phục Phương Thần đi ăn lẩu cùng mọi người.

“Không sao đâu”, cuối cùng Phương Thần quay đầu lại, cười nói: “Thời gian trước tôi xin nghỉ nhiều, giờ làm bù lại cũng đúng mà”.

“Trời ạ, cái cậu này…”, mọi người đều lắc đầu, do không thuyết phục được đành chào tạm biệt Phương Thần ra về.

Đèn trong tòa nhà dần dần tắt hết, chỉ còn một mình Phương Thần trong phòng làm việc đến tận khuya.

Bảo vệ của tòa soạn đã quen với việc Phương Thần làm việc khuya nên chỉ hỏi một câu rồi đi tiếp.

Sau khi trở về, Phương Thần mới phát hiện ra cô không còn sức để đi tắm nữa, cô rửa ráy qua loa rồi lên giường đi ngủ.

Giống như mọi khi, c ngủ yên. Rõ ràng không có mộng mị gì, nhưng cô lại thấy rất khó ngủ, một đêm tỉnh giấc đến mấy lần.

May mà còn công việc. Mỗi lần tỉnh giấc nhìn thấy xung quanh tối om, Phương Thần đều mừng thầm. Bởi vì nếu như ban ngày không làm việc căng thẳng và mệt mỏi như vậy, e rằng cô sẽ mất ngủ suốt đêm.

Giờ đây Phương Thần đã rời khỏi ngôi biệt thự, trở về căn hộ sống cùng Chu Gia Vinh, mặc dù vậy, thỉnh thoảng cô vẫn nhớ đến những ngày tháng ấy.

Ngày ấy, những khi mất ngủ nhiều, Phương Thần chỉ có thể xem phim. Những đĩa phim này đều do Tạ Thiếu Vĩ mua, nhiều đến mức xếp thành từng chồng. Ban đầu chúng còn được xếp ngay ngắn, gọn gàng trong tủ, về sau bị vứt bừa bãi trên sàn nhà.

Phương Thần luôn không kiên nhẫn, một đĩa phim xem chưa được hai mươi phút cô lại thay đĩa khác.

Tạ Thiếu Vĩ mua rất nhiều đĩa với nhiều thể loại khác nhau, từ tình yêu, hài kịch, kịch nói, thậm chí cả phim hoạt hình…song vẫn không thể làm cho Phương Thần hết mất ngủ.

Khi nằm một mình trong căn phòng rộng rãi vắng vẻ, Phương Thần cảm thấy dường như lúc nào cô cũng bị bao bọc trong một áp lực vô hình nên không thể ngủ ngon được, dù chỉ là một đêm.

Phương Thần rất muốn ngủ, không phải bởi vì cô mệt mỏi, mà là vì cô muốn nằm mơ.

Phương Thần muốn mơ thấy Hàn Duệ, dù chỉ một lần cũng được.

Thế nhưng trong giấc ngủ, cô không thể gặp được con người đã từng để lại ấn tượng sâu sắc trong cuộc đời cô. Dường như anh đã hòa vào ánh lửa ngút trời, biến mất ngay trong đêm ấy.

Và cả trong giấc mơ của cô nữa.

Không thấy anh đâu cả, mặc dù mọi người đã bỏ ra rất nhiều sức người, sức của để tìm kiếm Hàn Duệ, nhưng tin tức của anh vẫn như hòn đá ném xuống biển sâu, chẳng thấy tăm hơi đâu.

Sau khi sự việc xảy ra, ai cũng trở nên lo lắng sốt ruột, Tiền Quân dường như không thể ở yên trong nhà được mười lăm phút, người điềmTạ Thiếu Vĩ cũng bộc lộ sự lo lắng trước mặt người khác.

Dường như chỉ có Phương Thần là tỏ ra không xúc động gì cả.

Bởi vì từ lúc sự việc xảy ra cho đến bây giờ, Phương Thần chưa rơi một giọt lệ nào.

Cô đã nghe thấy ý kiến bàn tán của bọn họ sau lưng, nên sau khi suy nghĩ trong hai ngày hai đêm, cuối cùng Phương Thần quyết định dọn đi chỗ khác.

Tạ Thiếu Vĩ ôn tồn khuyên nhủ Phương Thần: “Mấy cậu trẻ tuổi đó bình thường đều rất kính trọng anh Hàn, chắc do quá lo lắng nên mới ăn nói lung tung, chị cũng chẳng nên chấp với bọn họ làm gì”.

Phương Thần lắc đầu: “Ở đây sẽ chỉ làm tôi khó chịu hơn mà thôi”. Cô dặn Tạ Thiếu Vĩ: “Có tin tức gì hãy thông báo cho tôi ngay”.

Nhưng mãi mà cô vẫn không nhận được tin tức gì. Dù là thời gian ban ngày cô vùi đầu vào công việc để quên đi, hay là thời gian thức trắng ban đêm.

Dần dần Phương Thần thậm chí còn nghĩ rằng mình đã hoàn toàn bỏ hết mọi mối liên hệ với thế giới đó.

Không có Hàn Duệ, Phương Thần lại quay trở lại với cuộc sống rất đỗi bình thường. Những cảnh súng nổ đạn bay, máu chảy người ngã dường như đã lùi về rất xa, như thể chủng chưa từng xuất hiện trong cuộc đời cô.

Cho đến một ngày.

Phương Thần đi làm về muộn như thường lệ, khi bước chân ra khỏi cổng cơ quan, bất giác cô đưa mắt nhìn sang phía đường đối diện.

Vốn dĩ đó chỉ là một động tác vô tình, nhưng nó đã khiến cô đứng lặng người hồi lâu.

Ngọn đèn mờ mờ ở bên ngoài của một quán ăn đêm đung đưa trong gió, giống như cái đêm cách đây mấy tháng.

Đêm hôm đó, Hàn Duệ lái xe dừng lại trước mặt Phương Thần. Đột ngột như từ trên trời rơi xuống, khắp người anh toàn là máu, nhìn mà thấy sợ.

Đêm hôm đó là một đêm thực sự chấn động đối với cô, lần đầu tiên cô biết có người bị đau như thế mà không hề kêu lên một tiếng.

Có lẽ cũng chính đêm hôm đó, Phương Thần đã vô tình đánh mất trái tim mình.

Hàn Duệ là một người đàn ông mạnh mẽ, mọi chuyện đối với anh dường như đều không trở thành vấn đề, anh nắm tính mạng của người khác trong tay mình, mấy lần cầm tay Phương Thần, động tác của anh đều ân cần dịu dàng giống như là nâng niu một đồ vật quý.

Thậm chí trước khi vụ nổ xảy ra có mấy phút, Hàn Duệ còn đích thân đưa Phương Thần đên con đường thoát thân an toàn.

Vậy mà bây giờ thì sao?

Cuộc sống ban đêm của thành phố náo nhiệt này vừa mới bắt đầu, trên đường thỉnh thoảng đã có những chiếc xe bật đèn sáng. Phương Thần mơ màng nhìn bốn phía xung quanh, cô bỗng thấy lòng mình rất trống trải.

Chỉ vì người đó không còn nữa.

Cho dù trong nhiều ngày nay cô tự an ủi mình thế nào đi nữa, nhưng sự thật vẫn là sự thật, người đó đã thực sự không còn nữa rồi.

Như chợt tỉnh ra, Phương Thần nắm chặt hai tay lại, toàn thân run rẩy, cô bắt đầu chạy về phía trước.

Đích đến cách đó không xa, Phương Thần dừng lại trước cổng, cô thở hổn hển đập cửa như điên.

Cô như bị tâm thần, đến khi cửa được mở rồi, cô vẫn không dừng lại, cứ gọi to mãi không ngớt, nét mặt trông hoảng hốt đến đáng sợ.

“Có chuyện gì vậy?”, người phụ nữ mở cửa hỏi.

“Anh ấy chết rồi”, Phương Thần đột nhiên bình tĩnh trở lại, môi cô hơi mấp máy mấy chữ cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô suốt đoạn đường đến đây. Giống như một con dao sắc, những chữ ấy cứ cứa vào trái tim, rất mạnh, rất vô tình…Cô biết nó sẽ làm thịt da cô tan nát, máu chảy đầm đìa, đau đớn

Phương Thần nín thở, ngực cô vẫn đau nhói, một lúc sau, cuối cùng nước mắt cô cũng rơi xuống.

Đêm hôm đó, Phương Thần gần như đã khóc cạn hết nước mắt của cả một đời người.

Hàn Duệ chết rồi. Trong lòng Phương Thần chỉ có một suy nghĩ ấy, ngực đau thắt khiến cô cảm thấy khó thở, cô co người lại cố kìm nén để cơ thể không run lên.

Cô tự lừa mình dối người khi nghĩ rằng, chỉ cần kiên trì tìm kiếm thì một ngày nào đó sẽ tìm thấy Hàn Duệ.

Đã hơn ba mươi ngày trôi qua, Phương Thần vẫn không muốn tin rằng Hàn Duệ đã vĩnh viễn rời xa thế giới này, tan biến trong đại dương mênh mông.

Phương Thần từng rất căm ghét Hàn Duệ vì đã can dự vào cuộc sống của cô, căm ghét Hàn Duệ luôn tìm cách kiểm soát cô, càng căm ghét vì Hàn Duệ đã hại chết Lục Tịch.

Bây giờ Phương Thần mới hiểu, thực ra sự căm ghét ấy đều là giả, so với tính mạng của Hàn Duệ thì chúng trở nên vô cùng nhỏ bé.

Biết được là đã mất Hàn Duệ, Phương Thần mới hối hận tại sao ngay lúc đầu mình lại không thực sự đón nhận anh.

“Nếu như kiếp sau được làm người một lần nữa, mình nguyện sẽ không suy nghĩ điều gì xấu về Hàn Duệ nữa”.

Mới tờ mờ sáng sớm, trong phòng khách vẫn sáng rực đèn, lúc này Phương Thần đã thôi khóc, cô nằm cuộn tròn trên sofa, khóe miệng nhếch lên vẻ châm chọc tàn nhẫn: “Mình vốn là một người ích kỷ, nếu anh ấy còn sống thì mình cũng có thể quên đi cái chết của Lục Tịch”.

Bây giờ nói những điều đó thì còn có tác dụng gì nữa.

Tô Đông âm thầm kêu lên trong phòng, lặng lẽ đưa thêm cho Phương Thần mấy tờ giấy ăn.

Một quyết định được đưa ra trong một thoáng, có thể sẽ trở thành nỗi tiếc nuối trong suốt cả cuộc đời. Tất cả mọi thứ trong cuộc đời này, đặc biệt là chuyện tình cảm, dường như đều được định trước, không ai có thể phân rõ đúng sai, giống như tình yêu mà Tô Đông dành cho Tiêu Mạc.

Cuối cùng sau hơn hai tháng xảy ra vụ nổ, người ta cũng có được tin tức của Hàn Duệ.

Ban đầu, Tiền Quân và mọi người không dám tùy tiện thông báo cho Phương Thần biết, mãi đến sau khi đích thân đi xác nhận thông tin, Tiền Quân mới lập tức phái người đến đón Phương Thần đưa cô đi tìm hiểu cụ thể tình hình.

Buổi chiều mùa thu, gió biển thổi mang theo vị mặn làm cho Phương Thần thấy thở cũng có phần khó khăn.

Lấy lại bình tĩnh, Phương Thần mới hỏi Tạ Thiếu Vĩ: “Anh ấy ở đâu?”.

“Ở bên trong”, Tạ Thiếu Vĩ chỉ về phía ngôi nhà ba tầng rất bình thường.

Ngôi nhà như thế này rất phổ biến ở vùng ven biển, thông thường đều do các ngư dân tự xây dựng. Bức tường gạch màu đỏ của ngôi nhà thỉnh thoảng phản chiếu ánh nắng mặt trời. Trước nhà có một cái sân không lớn lắm, thường dùng để phơi đồ hải sản, nhưng hiện giờ đang có khoảng trên dưới hai chục người ở đó, tất cả đều là thuộc hạ của Hàn Duệ.

Đông người như vậy cùng tụ tập lại một chỗ, nếu là lúc khác thì sẽ gây ra tiếng ồn ào, nhưng lúc này đây dường như mọi người đều lặng thinh, có người lặng lẽ hút thuốc, có người lại đứng im, dáng điệu rất nghiêm túc.

Trên đường đến đây, qua điện thoại, Tạ Thiếu Vĩ đã sơ bộ kể lại tình hình cho Phương Thần nghe. Nhưng khi thực sự đứng ở nơi đây rồi, Phương Thần mới cảm thấy không tin tưởng lắm.

Cô đang cố thuyết phục bản thân mình rằng, sau khi đón nhận thông tin về việc mất tích của Hàn Duệ, cô mong muốn được thấy anh quay trở về.

Sau vụ nổ, Hàn Duệ đã bị sóng biển đánh trôi dạt vào bờ và được ngư dân cứu.

“Tôi muốn vào trong xem thế nàoPhương Thần nói.

Tạ Thiếu Vĩ hơi chần chừ, dường như còn định nói gì đó với Phương Thần, nhưng cuối cùng cũng gật đầu và dẫn Phương Thần vào bên trong.

Ngôi nhà nhỏ của gia đình ngư dân này xem ra đã được xây từ lâu, sàn nhà bằng gỗ đã phai màu, mặc dù đang là ban ngày, nhưng bên trong vẫn âm u giá lạnh. Nhưng lúc này lòng bàn tay của Phương Thần dường như lại nhớp nháp mồ hôi.

Từ cửa sổ của một gian phòng nhìn ra bên ngoài có thể thấy một đôi trai gái chuẩn bị bước vào phòng.

Hàn Duệ ngồi ở đầu giường, anh nhìn họ mấy giây rồi rời ánh mắt đi chỗ khác, ánh mắt vẫn trầm lắng như trước.

Hàn Duệ lặng lẽ đợi mọi người gõ cửa rồi mới hỏi một câu lạnh tanh: “Có chuyện gì thế?”.

Phương Thần nhìn Hàn Duệ- người đàn ông cô tưởng mất tích nhưng nay đã trở lại, ánh sáng của buổi chiều chiếu xuyên qua cửa kính, tỏa xuống xung quanh anh những chum sáng thoắt ẩn thoắt hiện.

Những hạt bụi bay bay, còn dòng suy nghĩ của Phương Thần dường như ngưng lại, cô quên cả việc lên tiếng.

Phương Thần không ngờ rằng có lúc mình lại thất thần như thế.

Biết Tạ Thiếu Vĩ đã lên tiếng nói chuyện, Phương Thần mới lấy lại bình tĩnh.

Tạ Thiếu Vĩ lên tiếng giới thiệu: “Đây là chị Phương Thần”.

Phương Thần bất giác sững người lại, cô cảm thấy câu nói này có cái gì đó khác thường. Không đợi Phương Thần phản ứng, người đàn ông ngồi trên giường đã giáng cho cô một đòn.

Hàn Duệ nói: “Xin lỗi, tôi không có ấn tượng gì với cô gái này ”.

Anh ngồi cách Phương Thần mấy bước chân, đưa mắt nhìn lướt qua cô, ánh mắt ấy vừa xa lạ vừa lạnh lùng, giống như lần đầu tiên họ gặp nhau.

Dáng vẻ và giọng điệu của Hàn Duệ vẫn giống như trước, mặc dù nói xin lỗi, nhưng không mang hàm ý xin lỗi, ngược lại mang nét gì đó lạnh nhạt và xa cách của người bề trên.

Một lúc lâu sau, cuối cùng Phương Thần mới lên tiếng, giọng cô trầm xuống: “Nói vậy nghĩa là sao?”.

Phương Thần nhìn về phía Tạ Thiếu Vĩ, chần chừ một lúc, Tạ Thiếu Vĩ mới nói với nét mặt ủ rũ: “Đại ca, anh ấy…mất trí nhớ rồi”.

Giống như sét đánh bên tai, Phương Thần không thể nào đón nhận thông tin đó.

Tại sao anh lại mất trí nhớ và bao giờ thì mới có thể khôi phục lại được… Những câu hỏi như thế cứ hiện lên trong đầu Phương Thần. Còn Hàn Duệ thì nói một câu rất kiên quyết giống như lời đuổi khách.

“Tôi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một lúc”, anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.

Hàn Duệ vừa nói xong, ngoài cửa có một người đàn ông trung niên bước vào, kính cẩn lễ phép mời hai người ra khỏi phòng.

Sau khi ra khỏi phòng, Tạ Thiếu Vĩ dừng lại nói với Phương Thần khi đó mặt đã tái đi: “Có một người muốn được gặp chị”.

 

Ngày đăng: 29/03/2013
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?