Gửi bài:

Chương 43 - Nội gian

Sáng sớm hôm sau, Hoàng Phủ Thần Phong liền rời giường xuống lầu.

"Chị Lý, đêm qua Ngưng Nhi ngủ trên ghế sa lon ở phòng khách, vì sao không có ai đắp cho Ngưng Nhi một cái chăn? Đêm qua bọn họ ở đâu? Vạn nhất Ngưng Nhi bị cảm phát sốt thì làm sao bây giờ?" Nghĩ tới bàn tay lạnh như băng của Chỉ Ngưng, Hoàng Phủ Thần Phong tức giận.

"Thực xin lỗi, thiếu gia, là tôi không cẩn thận, bọn họ không biết đã trễ thế như vậy Chỉ Ngưng tiểu thư còn có thể ở phòng khác, thực xin lỗi, thiếu gia."

"Chị Lý, tôi không trách chị. Chị đi nói cho mọi người, nhất định phải chăm sóc Ngưng Nhi thật tốt, tuyệt đối không có lần sau. Còn có, chị Lý, chị đi nấu chút canh gừng cho Ngưng nhi uống, để phòng cô ấy bị cảm."

"Dạ vâng, thiếu gia." Nghe Hoàng Phủ Thần Phong phân phó, chị Lý không nói hai lời liền chạy tới phòng bếp.

Dặn dò chị Lý xong, Hoàng Phủ Thần Phong liền đi lên lầu xem Chỉ Ngưng.

Hiện tại mới hơn 7h một chút, bởi vì đã đáp ứng Chỉ Ngưng từ nay về sau tuyệt đối sẽ không đánh thức cô, cho nên, Hoàng Phủ Thần Phong chỉ lẳng lặng ngồi bên giường ngắm Chỉ Ngưng ngủ.

"Đinh linh linh" đinh linh linh" điện thoại Hoàng Phủ Thần Phong vang lên, hắn sợ đánh thức Chỉ Ngưng nên chạy vội ra ban công nghe điện.

Hai phút sau, Hoàng Phủ Thần Phong nhận điện thoại xong, sắc mặt đại biến. Hắn đi đến bên giường hôn môi Chỉ Ngưng một cái rồi đi xuống lầu.

"Chị Lý, công ty có việc, tôi đến công ty trước, lát nữa Ngưng Nhi tỉnh tẩu bảo cô ấy nhất định phải uống xong canh gừng, ăn xong bữa sáng mới được đến công ty. Lái xe sẽ ở nhà chờ Ngưng Nhi."

"Dạ vâng, thiếu gia, thỉnh thiếu gia yên tâm."

Vừa mới gọi điện thoại cho Hoàng Phủ Thần Phong chính là thư ký mới của hắn – Thư ký Trương.

Hoàng Phủ Thần Phong tới công ty, hắn triệu tập những cán bộ cấp cao của công ty lập tức đến phòng họp.

"Vì sao công ty bọn họ lại có bản thiết kế đó?" Hoàng Phủ Thần Phong rống giận.

Lúc này, không người nào dám nói chuyện.

Thấy không ai dám nói chuyện, đều cúi đầu, Hoàng Phủ Thần Phong lại tiếp tục gầm lên: "Các người nói làm sao bây giờ? Công ty của chúng ta đã tuyên bố với bên ngoài sẽ công bố loạt trang sức mới, nhưng bây giờ, ngay cả bản thiết kế cũng không có, còn công bố thế nào! Trong công ty có nội gian hay không, tôi nghĩ mọi người hẳn là đều rõ ràng, vô luận như thế nào, loạt trang sức mới nhất định phải ba ngày sau xuất hiện trước mặt người tiêu dùng và phóng viên. Tan họp."

Hoàng Phủ Thần Phong vừa về tới văn phòng không lâu, Chỉ Ngưng cũng vội vã chạy đến.

"Phong, công ty làm sao vậy? Rất nghiêm trọng sao?"

"Ừ, bản thiết kế loạt trang sức mới bị người của công ty bán cho những công ty khác rồi, hơn nữa, bọn họ đã đưa ra thị trường."

"Phong, còn thời gian ba ngày đúng không? Hẳn là còn kịp."

"Nhưng Ngưng Nhi, anh không hy vọng em phải mệt mỏi như vậy."

"Đừng nhưng gì cả, hiện tại quan trọng nhất là công ty, không phải sao?"

"Ngưng nhi"

"Được rồi, không được nói không, chúng ta bây giờ lại bắt đầu cố gắng!"

"Đúng, chúng ta cùng cố gắng."

Hoàng Phủ Thần Phong biết rõ công ty có nội gian, cho nên, hắn còn chưa ra hết thực lực, ngay cả Chỉ Ngưng cũng không nói. Nhưng Hoàng Phủ Thần Phong vẫn rất lo lắng, thời gian ba ngày, muốn thiết kế một loạt trang sức mới, bọn họ có thể kịp sao?

Cảm hứng của Chỉ Ngưng giống như hệ thống cung cấp nước uống, liên tục không ngừng trào đến.

Một ngày, rất nhanh đã trôi qua rồi, Hoàng Phủ Thần Phong cùng Chỉ Ngưng, ai cũng không bỏ bút vẽ trong tay ra.

Đến 8h tối, Hoàng Phủ Thần Phong đột nhiên nghĩ đến Chỉ Ngưng một ngày đều chưa ăn cái gì, hắn vội vàng gọi điện cho chị Lý, kêu chị lập tức mang chút đồ ăn tới.

Hoàng Phủ Thần Phong đi đến phòng làm việc của Chỉ Ngưng, nhưng Chỉ Ngưng không hề chút chú ý tới Hoàng Phủ Thần Phong, cô vẫn tiếp tục vẽ.

"Ngưng Nhi, em đã một ngày không nghỉ ngơi." Nhìn Chỉ Ngưng liều mạng như thế, nội tâm Hoàng Phủ Thần Phong đau đến nói không nên lời.

"Chờ một chút, em không mệt, em xong ngay đây." Tuy Chỉ Ngưng đang nói chuyện, nhưng cô cũng cũng không ngẩng đầu lên.

Hoàng Phủ Thần Phong thấy Chỉ Ngưng chăm chú như vậy, cũng không nói gì thêm nữa.

Một lát sau, chị Lý cùng vài người hầu cầm một đống lớn đồ ăn thịnh soạn tới công ty rồi, chị Lý không phải lần đầu tiên tới công ty, nhưng những người hầu đi theo là lần đầu tiên.

Hai người hầu đi theo thật tò mò, nhìn đông nhìn tây. Đặc biệt cảm thấy hiếu kỳ đối với tầng nghỉ.

Chị Lý thấy người hầu một mực thưởng thức phòng làm việc của thiếu gia, mau chóng ngăn cản nói: "Hai người đang làm gì đó? Cho các người mang bữa tối đến, không phải cho các người đến thăm văn phòng."

Chỉ chốc lát sau, Chỉ Ngưng cũng đi ra, "Chị Lý, sao chị lại tới đây?"

"Là anh gọi chị Lý giúp chúng ta mang bữa tối tới, em một ngày đã không ăn cơm rồi, chẳng lẽ không đói sao?" Hoàng Phủ Thần Phong giải thích.

"Đúng vậy! Thiếu gia quan tâm Chỉ Ngưng tiểu thư nhất."

"Đúng rồi, Lý tẩu, ba ngày này chúng tôi không về nhà, sẽ ở tại công ty, phiền chị mỗi ngày mang cơm tới, tôi sẽ cho lái xe đưa đón chị." Tuy bọn họ ba ngày tới muốn tăng ca, nhưng Hoàng Phủ Thần Phong không muốn bởi vì vậy mà làm Chỉ Ngưng mệt muốn chết.

"Dạ, thiếu gia, tôi đã biết. Thiếu gia, nếu như đã xong việc chúng tôi xin trở về, sáng ngày mai tôi lại đưa bữa sáng tới."

"Được."

"Tạm biệt chị Lý." Chỉ Ngưng nói.

"Tạm biệt thiếu gia, tạm biệt Chỉ Ngưng tiểu thư." Người hầu nói.

Vừa ra khỏi văn phòng, chị Lý liền lập tức nhắc nhở hai người hầu, "Hai người nhớ kỹ, ngày mai tới công ty, không cần lại nhìn loạn nữa, đặc biệt là tầng trên, phòng nghỉ ngơi kia chỉ có thiếu gia và Chỉ Ngưng tiểu thư có thể đi lên."

"Dạ, chị Lý."

Mục lục
Ngày đăng: 17/05/2013
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Zokadice - Yathzee with friends

Mục lục