Gửi bài:

Chương 20: Vết chân dấu khói

Trường An. Trăng tàn đã xế, sao sáng đầy trời.

Ngọn gió đầu xuân lạnh cắt da, bảy mươi hai phường lặng phắc như tờ.

Tiếng gõ cửa nửa đêm khiến đám người canh cổng phủ Quỳ giật mình tỉnh giấc, kinh ngạc không thôi. Khó khăn lắm vương gia mới về được, chẳng hiểu sao nửa đêm còn có người gõ cửa.

Họ nơm nớp hé cánh cửa nhỏ, nhìn ra ngoài.

Dưới bầu trời sao hiện lên một bóng người dong dỏng nhỏ nhắn, khoác áo choàng. Ánh đèn lồng dưới mái hiên hắt lên gương mặt, càng làm nổi bật đôi má trắng bệch cùng cặp mắt trong veo, khiến đám canh cổng giật thót: "Dương công... Hoàng tiểu thư đấy à? Sao nửa đêm cô lại đến đây?"

"Tôi đến gặp vương gia." Cô đáp khẽ rồi bỏ mũ trùm xuống, đi thẳng vào trong.

Có kẻ tỏ vẻ khó xử nhìn sắc trời, nhưng một người nhanh nhẹn trong số đó đã chạy thẳng vào trong báo tin: "Hoàng tiểu thư xin gặp vương gia!"

Hôm nay Cảnh Dực trực đêm ở hiên Tịnh Dữu, nghe tiếng vội trở dậy, chỉnh trang quần áo bước ra, gắng nén vui mừng gọi: "Hoàng tiểu thư!"

Hoàng Tử Hà gật đầu chào rồi hỏi nhỏ: "Gia đã nghỉ chưa?"

"Rồi, giờ là lúc nào rồi? Huống hồ lúc trước trong cung có tin, bệ hạ triệu gia sáng mai vào cung."

Hoàng Tử Hà đi thẳng đến trước cửa, gõ nhẹ vào song. Cảnh Dực nhìn bên ngoài, rồi nhanh nhẹn kéo mấy người khác đi pha trà.

Chỉ còn lại một mình cô đứng trước cửa, đang nghĩ không biết có nên gọi một tiếng hay không, thì cánh cửa đã mở toang. Lý Thư Bạch đứng sau khung cửa, lặng lẽ nhìn cô. Y chỉ vận một chiếc áo thâm(1) trắng tinh, tóc còn chưa búi xõa xuống vai. Ngọn đèn treo trước cửa sáng rực, ánh đèn chảy dài trên mình khiến toàn thân y như phủ một lớp huỳnh quang nhàn nhạt, nổi bật khác thường.

(1) Chỉ loại áo vạt chéo dài xuống ngang bắp chân, nẹp áo viền bằng vải khác màu.

Dường như y vừa mới thức, gió đêm dìu dịu thổi làm chao đảo ngọn đèn treo dưới hành lang. Dưới ánh đèn loang ra như sóng, ánh mắt y nhìn cô, như cũng ẩn chứa muôn vàn gợn sóng lăn tăn.

Hoàng Tử Hà đứng ngoài cửa sửa lại vạt áo hành lễ với y, nói khẽ: "Nửa đêm đến tìm, xin gia thứ cho Tử Hà mạo muội."

Y gật nhẹ đầu không đáp, chỉ chăm chú nhìn cô hồi lâu rồi chìa tay ra nắm lấy tay cô.

Qua lần vải áo, cảm nhận được làn da mềm mịn ấm áp của cô, y mới ngẩn ngơ cười giễu: "Đúng là, ta cứ ngỡ mình vẫn chưa tỉnh mộng."

Hoàng Tử Hà thấy tim thót lại, hơi nóng kỳ dị bỗng râm ran trong lồng ngực. Cô lật tay nắm lấy tay y, dịu giọng: "Nếu là mộng cũng tốt." Lý Thư Bạch mỉm cười, dắt tay cô vào trong.

Hoàng Tử Hà theo y vào trong, ngồi xuống sập. Y tiện tay vơ bừa một cây trâm búi lại tóc, miệng hỏi: "Sao rồi, trong cung có động tĩnh gì ư?" Hoàng Tử Hà gật đầu, đứng dậy cầm lấy cây trâm từ tay y, mở ngăn kéo lấy lược ra, giúp y chải đầu trước gương.

Lý Thư Bạch nắm lấy cổ tay Hoàng Tử Hà, ngẩng nhìn cô.

Hoàng Tử Hà thản nhiên rút tay lại, tiếp tục giúp y chải đầu rồi chậm rãi vấn tóc lại thành búi: "Gia quên rồi à? Trước đây lúc gia bị thương ở Thục, đều là tôi giúp gia chải đầu cả."

Lý Thư Bạch đăm đăm nhìn bóng cô trong gương, tấm gương đồng sáng bóng phản chiếu gương mặt cúi thấp của cô, như một đóa sen gục đầu xuống lúc hoàng hôn, mà đôi mắt bị hàng mi dài che khuất phân nửa chính là đôi hạt sương long lanh trong veo trên cánh hoa.

Không kìm được, y rủ rỉ: "Bấy giờ hai ta sống hôm nay không biết ngày mai, khổ sở khôn xiết, nhưng giờ nghĩ lại, đó lại là quãng thời gian đẹp đẽ nhất trong đời ta."

Hàng mi Hoàng Tử Hà hơi run rẩy, ngẩng lên nhìn y qua tấm gương đồng.

Ánh mắt hai người gặp nhau trong gương, như đang nhìn về phía con đường định mệnh của nhau, mãi không thể rời mắt.

Thật lâu, Hoàng Tử Hà mới cúi đầu thắt chặt búi tóc cho y, cài trâm ngọc lên, thì thầm: "Sáng mai gia đừng vào cung."

"Tại sao?"

"Hôm nay Vương Uẩn đến báo, sáng mai chúng tôi không thể lên đường về Thục được."

Hoàng Tử Hà thõng tay đứng sau lưng y, chậm rãi kể: "Lý do là sáng mai Vương Uẩn phải cung tiễn xá lợi Phật ra khỏi cung đến các chùa miếu để thờ phụng, không đi được."

"Việc về Thục đã định sẵn, việc rước xá lợi tới giao cho các chùa miếu trong kinh cũng có kế hoạch trước rồi. Sao tự nhiên lại bảo không đi được?" Lý Thư Bạch không muốn trò chuyện qua gương đồng nữa mà quay hẳn người lại, nhìn thẳng vào cô.

Hoàng Tử Hà khẽ gật đầu: "Thánh thượng bệnh nặng, lần này rước cốt Phật vào cung cầu phúc, nếu không khá lên, e rằng sẽ... ra tay với gia thật sớm."

Lý Thư Bạch mỉm cười nhìn cô: "Lẽ nào thánh thượng mặc kệ cả vòng vây quân Chấn Vũ sao?"

"Gia dĩ nhiên nắm rõ hơn tôi, Sa Đà nhiều năm nay cứ quanh quẩn phía Bắc, mỗi năm đến mùa đông thiếu lương thực lại tràn xuống phương Nam cướp bóc. Nhưng từ sau lần bị gia đánh đuổi đã không dám càn rỡ như trước, giờ e rằng khó đe dọa đến triều đình, chỉ là mấy toán quân tản mác mà thôi. Hiện tại cái mà triều đình phải đối diện là cả thiên hạ. Việc giao phó hoàng vị chỉ trong một mai thôi, thánh thượng bệnh nặng, thái tử nhỏ tuổi, thế lực của vương gia hiện giờ là lớn nhất."

Lý Thư Bạch lặng lẽ nhìn Hoàng Tử Hà, thấy ánh mắt cô đầy lo lắng và sợ hãi. Biết cô chỉ lo nghĩ cho mình, y mỉm cười đứng dậy, vỗ nhẹ vai cô: "Đừng lo, ta xem cục thế không đáng sợ đến thế đâu."

"Gia quá tin vào thánh thượng, hay là quá tự tin vậy?" Hoàng Tử Hà cuống lên hỏi, "Lẽ nào gia ở trong triều bấy nhiêu năm còn không rõ những chuyện anh em lục đục, nồi da xáo thịt hay sao? Tôi không tin gia ngây thơ như thế đâu!"

Song y chỉ chậm rãi lắc đầu cười: "Yên tâm, không ngây thơ như cô nghĩ, cũng không đáng sợ như cô tưởng đâu."

Hoàng Tử Hà nghẹn lời, hơi thở cũng dồn dập hẳn lên. Cô cụp mắt xuống, định quay người đi, nhưng vẫn cố nhịn.

"Vương gia, xin gia tin tôi lần này..." Cô bước đến quỳ xuống trước mặt y, ngước lên cầu khẩn, "Dù sao việc này cùng có liên quan rất rộng. Tôi không muốn... không muốn gia mạo hiểm, càng sợ mình sơ ý làm hại đến gia. Nếu gia vì tôi mà gặp phải bất cứ chuyện gì, tôi sẽ ân hận suốt đời, không thể tha thứ cho mình được!"

Lý Thư Bạch cúi xuống nhìn người con gái quỳ trên mặt đất, mỉm cười hỏi khẽ: "Vậy cô cho rằng ta nên làm gì đây?"

Hoàng Tử Hà nắm chặt lấy hai tay y, ngẩng lên nói vội: "Vương gia kỳ tài xuất chúng, ắt đã chuẩn bị sẵn cho mình con đường tối ưu, chỉ cần... chỉ cần không mạo hiểm là được!"

"Ta thấy cô mới ngây thơ." Y chăm chú nhìn cô, thấy hai tay cô vẫn vô thức nắm lấy khuỷu tay mình thì mỉm cười vươn tay ra bế bổng cô lên, nhẹ nhàng như bồng một đóa mây.

Hoàng Tử Hà sững người, đỏ bừng mặt lên giãy ra: "Quỳ vương điện hạ, tôi đang nói chuyện nghiêm túc mà..."

"Ta cũng nói chuyện nghiêm túc với cô đây." Nói rồi y đặt cô lên sập, ngồi xuống bên cạnh, "Thứ nhất, ta không thích cô cầu khẩn ta. Trước đây cô chẳng đã bảo, muốn làm một cây thị đứng bên ta, cùng gội mưa tắm gió, nương tựa vào nhau ư."

Hoàng Tử Hà ngả người trên sập, giơ khuỷu tay lên che mắt, khẽ ậm ừ.

"Thứ hai, đây quả thật là báo ứng của ta, chẳng trách bệ hạ chỉ muốn diệt trừ cho sớm." Lý Thư Bạch vuốt nhẹ tóc cô, rủ rỉ kể, "Cô biết quân Chấn Vũ tự tiện mở rộng quân đội, nhưng có biết tiết độ sứ các nơi cũng rục rịch hành động không?"

Hoàng Tử Hà tròn mắt ngạc nhiên: "Thế nên..."

"Phải, bắt đầu từ bốn năm trước khi Bàng Huân nổi loạn, người của ta nhân cơ hội liên kết với các tiết độ sứ dẹp loạn đã âm thầm thâm nhập vào quân đội các trấn. Bản thân ta cũng điều động binh mã các trấn vào kinh, thành lập hai cánh quân Thần Vũ, Thần Uy, lại theo lối cũ xây dựng lại mười sáu vệ quân Nam Nha. Bệ hạ phát hiện ra, ắt rất hối hận vì mình nuôi hổ gây họa, nên khi chúng ta bị hành thích ở Thục, ta đã biết bệ hạ không dung được mình nữa. Giờ đây quân đội của các tiết độ sứ ít nhiều đều bị ta kiềm chế, trong kinh cũng có quân tinh nhuệ do ta chỉ huy, bệ hạ diệt trừ ta vì thiên hạ, há chẳng phải là anh minh quả đoán ư?"

Nghe y nói vậy, Hoàng Tử Hà mới thở phào nhẹ nhõm: "Là gia sắp xếp ư?"

"Là họ tự chọn lấy." Lý Thư Bạch hờ hững đáp, "Ta chỉ tiện tay giội thêm gáo dầu vào đống củi đã bén lửa thôi."

Hoàng Tử Hà cũng chẳng biết nên lo hay mừng, đành hạ giọng hỏi: "Gia không sợ cục diện vượt tầm khống chế ư?"

Lý Thư Bạch bèn giơ tay búng nhẹ vào trán cô: "Yên tâm, ta dám đốt đống lửa này lên, ắt có cách dập nó đi."

"Gia đã sắp xếp từ trước, vậy là tôi cả nghĩ rồi." Thấy y tự tin như thế, Hoàng Tử Hà mới thở phào nhẹ nhõm: "Cũng phải... Khi gặp tình thế khẩn cấp, bất luận thế nào cũng đành dùng đến vài thủ đoạn khác thường thôi."

"Tình thế đã đến mức không thể không xảy ra chuyện, sáng mai nhất định Vương Uẩn sẽ rất bận cho xem. Vì giờ Dậu hôm nay, trong khi Ngự Lâm quân bảo vệ cung thành đổi gác, có một toán đã lưu lại trong cung, chắc để dùng cho ngày mai. Chiều này, lúc cầu phúc trong Phật đường, bệ hạ đột ngột triệu kiến Vương Tông Thực, cô đoán xem là chuyện gì khiến bệ hạ dừng ngang việc cầu phúc để triệu đầu lĩnh Thần Sách quân vậy?"

Hoàng Tử Hà lẩm bẩm hỏi: "Số quân Thần Sách có thể điều động trong kinh là bao nhiêu?"

"Ít nhất cũng từ năm đến tám ngàn người. Thật ra cũng chưa chắc phải dùng đến, Ngự Lâm quân trong cung nếu thêm người từ hai lần đổi gác nữa, ắt không dưới một ngàn, tới lúc đó đối phó với ta và mấy cận vệ trong phủ, hẳn là thừa sức."

Hoàng Tử Hà gật đầu, nghĩ ngợi giây lát rồi đề nghị: "Vậy để tôi đi cùng gia." Lý Thư Bạch nhướng mày, ngạc nhiên nhìn cô.

"Trước lúc tới đây, tôi đã thu xếp tất cả, chuẩn bị mọi thứ rồi." Cô trỏ gói đồ đặt sau cửa, khẽ nói: "Tôi nghĩ nếu thực sự đến mức không thể vãn hồi thì dựa vào thế lực gia cài cắm trong kinh bấy nhiêu năm nay ít nhất cũng mở một đường máu thoát khỏi kinh thành. Còn tôi, nguyện theo hầu bên cạnh gia, không bao giờ xa rời nữa."

Lý Thư Bạch đăm đăm nhìn cô, khẽ hỏi: "Vương Uẩn thì sao?"

Hoàng Tử Hà cắn môi: "Tôi... có lỗi với y. Nhưng từ đầu chúng tôi đã giao hẹn, tôi trả giấy từ hôn, còn y phải giúp gia thoát thân. Giờ y đã không giữ lời, trái lại còn trở thành kẻ đối đầu với chúng ta, nên giao ước này vô hiệu."

Nhìn vẻ mặt kiên quyết của cô, Lý Thư Bạch bất giác thở dài: "Tử Hà cũng thật nhẫn tâm."

Hoàng Tử Hà sững người, giọng nói không khỏi chùng xuống: "Phải... Nhưng nếu tôi không tàn nhẫn với y, y sẽ tàn nhẫn với gia. Đã đến nước này, tôi không cách nào lo cả hai đằng được, đành chọn phía mình muốn theo đuổi thôi..."

"Không, ý ta là, cô thật nhẫn tâm với chính mình." Bàn tay Lý Thư Bạch âu yếm vuốt dọc sống lưng cô, rồi khép chặt đôi tay ôm lấy cô vào lòng," Cô coi bản thân là gì hả? Hết tự gả cho Vương Uẩn để cứu ta, giờ lại vứt bỏ tất cả theo ta chạy trốn. Cô thông minh như thế, lẽ nào không biết, nếu theo ta bỏ trốn thì chẳng được gì cả, chỉ có lang thang phiêu bạt mà thôi. Lỡ như ta xảy ra chuyện, hoặc ta vứt bỏ cô, cô có nghĩ ra được đường nào khác để đi không?"

"Tôi sẽ không để gia vứt bỏ tôi đâu." Cô thì thầm bên tai y, giọng mơ màng song lại quả quyết khó ngờ.

Nghe giọng cô rủ rỉ bên tai, y bất giác mỉm cười, rồi chừng như không nén nổi nữa, cả người nóng bừng lên, cổ họng cũng khản đặc: "Cô tự tin quá nhỉ."

Hơi thở gấp gáp của y phả vào má nóng hổi, thân thể cô cũng run lên: "Không, là tôi... tin vào gia."

"Cô tin là phải lắm." Y siết chặt lấy cô, hơi thở dồn dập cùng nhịp tim đập rộn khiến lời lẽ cũng trở nên hàm hồ, "Vì ta hình như cũng thuộc về cô rồi." Nghe vậy, Hoàng Tử Hà đâm bối rối, không hiểu nổi ý y.

Lý Thư Bạch vùi mặt vào tóc cô, nói như mê sảng: "Hôm ấy cô cãi vã với ta rồi chạy tới nhờ nhà họ Vương giúp đỡ, ta đã thức trắng đêm. Ta ngồi trong đài Chẩm Lưu với bình lưu ly đựng A Già Thập Niết, nhìn ánh trăng phản chiếu trên mặt băng, sáng đến lóa mắt, át cả cơn buồn ngủ, cứ nghĩ chỉ lát nữa thôi, cô sẽ giẫm lên vầng sáng ấy mà xuất hiện trước mặt ta, nói với ra rằng cô đã về đây, cô hối hận rồi... Buồn cười lắm đúng không?"

Hoàng Tử Hà dán mặt vào ngực y, áp tai lắng nghe tiếng tim y đập dồn, thì thầm: "Không, nếu gia rời bỏ tôi, tôi nhất định cũng sẽ ngồi đợi gia trở về như thế, hết đêm này sang đêm khác."

"Lúc ở phường Tu Chính, hay tin cô sắp cùng Vương Uẩn xuôi Nam lo liệu việc thành hôn, ta gần như phát điên. Bấy giờ ra đã quyết, nếu tới ngày hai người lên đường mà thánh thượng còn chưa thả ta ra, ta sẽ bất chấp tất cả, chém giết xông ra đi tìm cô..." Kể đến đây, y siết mạnh tay, ôm cô chặt thêm, "Bất luận thế nào, ta cũng phải giành lại cô, vĩnh viễn không bao giờ buông ra nữa..."

Lực tay y khiến Hoàng Tử Hà hơi đau. Nhưng cô chỉ nhoẻn miệng cười, giơ tay ôm chặt lấy eo y.

"Còn nữa... Từ sau hôm ấy, lòng ta cứ canh cánh mấy điều, trăn trở mãi không mở lời được, cũng không biết thổ lộ cùng ai. Nhưng hôm nay, ta phải nói hết với cô, bởi nếu không nói, ta e sau này không còn cơ hội nữa."

Hoàng Tử Hà khẽ gật đầu trong lòng y, hỏi lại: "Gia nói hôm ấy là hôm nào cơ?"

Y không đáp, song hơi thở phả vào má cô càng nóng rực dồn dập hơn. Giọng y hơi run, khó nhọc và khản đặc: "Từ hôm ấy, ta cứ nghĩ mãi, nếu một ngày có thể nắm lấy tay cô, không muốn thả ra thì không thả ra nữa; nếu một ngày có thể ôm cô vào lòng, không muốn buông ra thì không buông ra nữa; nếu một ngày, ta lại được hôn cô, hôn lên tay cô, lên má cô, lên cả môi cô..."

Mặt Hoàng Tử Hà đỏ bừng lên, sực hiểu ra hôm ấy mà y nói là hôm nào; cũng hiểu vì sao y không thể mở lời, cũng không thổ lộ được cùng ai.

Bất giác cô hơi giãy giụa, toan vùng ra khỏi vòng tay y, quay lưng lại. Nhưng y ôm chặt như thế, cô vùng vẫy chỉ giúp y nắm được sơ hở, giữ lấy vai cô, cúi xuống hôn lên vầng trán trắng mịn.

Cô nhắm nghiền mắt không dám mở ra, dưới ngọn đèn, hàng mi run rẩy đổ bóng xuống má, ánh lên những vệt hồng hồng.

Nụ hôn dịu dàng của y từ từ trượt xuống, men theo bờ má cô. Dưới ánh đèn sáng rỡ, đôi môi cô là tổng hòa sắc hoa đào và hoa hồng, ngưng kết cả trời xuân tươi đẹp, khiến người ta xao xuyến.

Y chăm chú ngắm gương mặt căng thẳng của cô hồi lâu, cuối cùng chỉ chạm nhẹ vào trời xuân tươi đẹp nọ, rồi buông tay ra thở dài: "Được rồi, đừng sợ." Hoàng Tử Hà vừa mơ màng vừa kinh ngạc mở bừng mắt nhìn y.

Lý Thư Bạch vuốt nhẹ má cô: "Ta còn chẳng biết mình có sống qua được ngày mai hay không, việc gì phải kéo cô lún sâu thêm nữa."

"Chẳng sao cả." Hoàng Tử Hà áp tay lên mu bàn tay y, dịu giọng: "Hôm nay tôi đến đây là muốn nói với gia, gia sống thì tôi cũng sống; gia đi lên phía Bắc, tôi cũng cải trang thành tiểu hoạn quan đi lên phía Bắc; nếu gia có gì bất trắc, tôi quyết không sống một mình."

Lý Thư Bạch nhìn cô không chớp, lật tay nắm lấy tay cô đưa lên miệng hôn, giọng hơi nghẹn lại: "Đừng tùy tiện thế. Có lẽ trên đời này cô là người hiểu rõ tình hình nguy cấp của ta hiện giờ nhất đấy. Cả ta cũng chẳng biết mình có thể an toàn thoát thân không, sao cô lại không nhận ra chỗ đáng sợ trong đó nhỉ."

"Dĩ nhiên tôi biết chứ." Hoàng Tử Hà chậm rãi lắc đầu, "Mọi chuyện quái dị xung quanh gia, con cá nhỏ tiên hoàng nôn ra lúc lâm chung; Trần thái phi phát điên để lại ám hiệu, Ngạc vương mất tích bí ẩn rồi qua đời... sau khi nghĩ thông tất cả, tôi đã hiểu mình phải đối mặt với thế lực mạnh mẽ đáng sợ nhất trên đời. Nhưng dù tôi tài hèn sức mọn, lấy sức châu chấu mà hòng đá xe, tôi vẫn hy vọng đá cho bánh xe lăn chệch đi một chút, có lẽ chỉ cần chệch một chút xíu thôi, cũng có thể khiến cỗ xe đang điên cuồng nghiền nát mọi thứ trên đời ấy đổ sập."

Nghe cô nói vậy, Lý Thư Bạch hơi sững ra, nghiêm nghị hỏi: "Cô đã biết chân tướng tất cả các vụ án ấy rồi ư?"

"Vâng, tôi đã sắp xếp lại toàn bộ những vụ án kỳ quái khó hiểu đó, hơn nữa còn làm rõ tất cả khúc mắc bên trong, nắm hết thủ pháp gây án rồi." Dưới ánh đèn rực rỡ, đôi mắt cô nhìn y trong veo sáng ngời, không bợn mảy may do dự.

Lý Thư Bạch nhìn vào mắt cô, cũng nhìn thấy cả bóng mình in trong đôi mắt ấy, không nén nổi rung động, bèn kéo cô tựa vào sập, hạ giọng: "Hay lắm, dù sao cũng chỉ còn lát nữa là lên triều, cô mau kể cho ta nghe về lá bùa kia đi."

Không ngờ giữa lúc này y lại hỏi vậy, Hoàng Tử Hà thoáng phân vân, ngả đầu vào vai y hỏi: "Gia không mệt ư? Không định sắp xếp những việc khác à?"

"Có gì mà sắp xếp đâu. Hôm nay đi cũng chẳng biết có về được nữa không. Trước lúc lên đường, ta chỉ muốn nghe cô giải thích bí ẩn lớn nhất đời mình thôi." Nói rồi y nhẹ nhàng ôm lấy vai cô, thì thầm: "Phá giải được bí mật, lại có cô bên cạnh, bất luận phải đối mặt với cái gì, ta cũng yên lòng."

Hoàng Tử Hà lặng lẽ quay sang nhìn y rồi ngồi thẳng người dậy: "Gia lấy hộp cửu cung ra đi."

Lý Thư Bạch lại siết nhẹ vai Hoàng Tử Hà, rồi mới đứng dậy lấy chiếc hộp ra đặt xuống trước mặt cô: "Lá bùa này biến đổi khôn lường, mỗi lần đều báo trước những rủi ro ta sắp gặp phải, quỷ dị vô cùng. Trong thời gian ngắn ngủi, cô có giải thích rõ được không?"

"Gia và tôi đều không tin quỷ thần, chỉ cần biết là con người gây ra, thì có gì quỷ dị khó hiểu nữa đâu." Hoàng Tử Hà đặt tay lên nắp hộp nói: "Bí ẩn về lá bùa này nhìn có vẻ phức tạp, nhưng thực ra chỉ cần dùng một cách hết sức đơn giản thôi. Ví như, hai lá bùa giống hệt, cùng hai chiếc hộp giống hệt nhau chẳng hạn."

Cô vừa nói đến đó, Lý Thư Bạch như được vén lớp màn sa cuối cùng, "ồ" lên một tiếng rồi trầm tư nhận xét: "Ra là vậy."

"Gia từng kể khi mới nhặt được lá bùa này cũng không hề để ý, chỉ tiện tay cất đi. Tôi nghĩ bấy giờ nhất định có kẻ tranh thủ trước khi tin thái phi từ trần được đưa đến đã cùng lúc khoang tròn cả hai chữ 'côi' trên lá bùa của gia và của hắn. Vì muốn tạo ra hai lá bùa có nét chữ giống hệt nhau, chỉ có thể dùng con dấu, bằng không gia nhất định sẽ phát hiện khác biệt rất nhỏ giữa các chữ. Sau khi gia phát hiện thấy khoanh đỏ trên chữ 'côi', đối phương lại sắp xếp thích khách ám sát, đồng thời người kia cũng khoanh tiếp chữ 'tàn' trên một lá bùa..." Hoàng Tử Hà cầm lá bùa dày cộm, nhẹ nhàng giải thích, "Chu Tử Tần dò hỏi lão Dịch ở tiệm bồi tranh nhà họ Dịch biết được, trong thư họa thường có loại mực son hòa lẫn cùng dấm trắng và tro lá trà, lá trà có thể khử mùi dấm, cả hai lại đều hút màu, thứ mực son này viết ra một thời gian sẽ dần dần phai màu đi, chỉ còn dấu vết mờ mờ. Bởi thế, nếu lúc đó gia gặp nạn, lá bùa có thể vứt đi, nếu gia thực sự thành ra tàn tật, hắn cũng có thể nhân lúc mực son chưa phai màu, dùng mực son bình thường khoanh tròn chữ 'tàn' trên một lá bùa khác rồi tráo đổi, như vậy nó mãi mãi không phai màu. Nhưng vì gia hồi phục khá tốt, nên khoanh đỏ cũng từ từ phai đi, không cần quan tâm nữa."

Lý Thư Bạch gật đầu: "Sau đó ta bắt đầu coi trọng lá bùa, vì không tin những loại khóa bình thường, bèn đi đặt riêng chiếc hộp cửu cung này. Muốn mở khóa hộp cần rất nhiều thời gian, hơn nữa trong lúc chế tạo, ta đã chọn ngẫu nhiên tám mươi mã chữ, cứ nghĩ như vậy có thể đặt nó trong tầm mắt để trông coi, ai ngờ vẫn bị giở trò."

"Phải, nhìn bề ngoài nếu không biết trình tự sắp xếp mã chữ, sẽ phải thử mấy vạn lần mới mở được hộp, dù học thuộc mật mã cũng phải lần lượt sắp lại đống mã chữ hỗn loạn kia theo trình tự mới có thể mở ra, thực không sao nhanh được. Huống hồ chiếc hộp này lúc nào cũng ở trong tầm mắt gia, dĩ nhiên không kẻ nào to gan nhường ấy, cũng chẳng có nhiều thời gian đến thế để mở hộp tráo bùa." Hoàng Tử Hà gật đầu.

"Nhưng nếu có hai chiếc hộp y hệt nhau thì khác. Những người thân cận bên cạnh ta như Cảnh Dục và Trương Hàng Anh, chỉ cần có cơ hội ra vào là có thể tráo đổi hộp trong nháy mắt, không ai phát hiện được. Trong lúc tráo đổi, nếu không kịp sắp lại đống mã chữ lộn xộn trên hai hộp cho giống nhau, cũng có thể giải thích rằng trong lúc quét dọn vô ý làm mã chữ dịch chuyển là xong." Nói đoạn, Lý Thư Bạch lại ngẫm nghĩ: "Có điều mật mã mở hộp là ta chọn ngẫu nhiên, thợ mộc làm hộp có thể liếc qua, nhưng ta không tin ông ta nhớ được trật tự của tám mươi chữ trong khoảng thời gian ngắn như thế."

"Đúng thế, tuyệt chiêu nhìn qua là nhớ của Quỳ vương, người trong thiên hạ ai mà bì được. Nếu Hoắc sư phụ kia có khả năng ấy, cần gì phải vất vả cả đời, cuối cùng còn chết không rõ nguyên do?" Nói rồi, Hoàng Tử Hà rút trong tay nải mình mang đến một miếng cưng cứng, đặt trước mặt y, "Tôi tìm được thứ này trong đống dụng cụ Hoắc sư phụ để lại cho đồ đệ."

Lý Thư Bạch cầm lên xem, nhíu mày hỏi: "Keo ong ư?"

"Đúng, chính là keo ong. Thường nói những thợ mộc tay nghề kém sẽ trát keo ong vào khe mộng, nhưng Hoắc sư phụ lừng danh kinh thành sao lại cần tới thứ này?" Hoàng Tử Hà ngồi xuống trước mặt, chống cằm hỏi y.

Lý Thư Bạch nhìn vào mắt cô, từ từ thở hắt ra: "Bản dập."

Hoàng Tử Hà gật đầu: "Đúng vậy. Khi đi tìm thợ mộc cho gia, Cảnh Dục cũng đã mua chuộc ông ấy. Khi hộp sắp làm xong, mời gia đến đặt mật mã, ông ta đã rải một lớp keo ong mỏng và mềm lên bệ gỗ, rắc mùn cưa lên trên. Đợi gia sắp xong mã chữ, ông ta lật úp tất cả mã chữ xuống, đóng thanh đồng vào, dưới sức nện của búa, cách một lớp vải dầu và mùn cưa, những mã chữ bằng gỗ lần lượt in dấu xuống lớp keo ong, nông sâu rõ ràng cả. Đợi gia cầm hộp đi khỏi, ông ta tháo vải dầu, gỡ keo ong ra, chải sạch mùn cưa là thấy ngay những chữ gia chọn ngẫu nhiên là gì. Sau đó ông ta có thể làm nhái một chiếc hộp y hệt, giao cho Cảnh Dục."

Lý Thư Bạch gật đầu: "Vậy là đã hoàn thành hai chiếc hộp giống hệt nhau, hộp liên hoa bên trong lại chỉ có hai mươi tư điểm, càng đơn giản hơn, đúng là thứ đồ tinh xảo phòng được quân tử chứ không thể phòng tiểu nhân. Cảnh Dục mỗi lần chỉ cần dùng lá bùa đã chuẩn bị, tráo đổi với lá bùa vốn có của ta là xong."

"Cảnh Dục công công nhiều năm nay ắt phải hết sức thận trọng. Giữa các lá bùa hẳn cũng có những khác biệt nho nhỏ, nhưng vì liên tục đổi màu, nên không dễ nhận ra. Song hắn ta phải hết sức giữ gìn bảo vệ hộp cửu cung, vì chỉ một va chạm nhẹ sẽ tạo thành khác biệt giữa hai chiếc hộp. Nếu là người khác cũng chẳng sao, nhưng với người có trí nhớ siêu phàm như gia, có thể tạo thành sơ hở trí mạng." Lý Thư Bạch thở dài: "Có điều ta phục nhất là hắn rất có trước có sau, bấy nhiêu năm nay lúc nào cũng cúc cung tận tụy, dù chết cũng là chết vì ta."

"Nhưng trước khi chết, còn sắp xếp Trương Hàng Anh thay thế mình hầu hạ gia, phải không nào?" Hoàng Tử Hà nhẹ giọng hỏi lại: "Tôi vẫn nghi ngờ sự thay đổi của họ có liên quan đến Mộc Thiện đại sư."

Lý Thư Bạch gật đầu: "Ừm... nếu Trương Hàng Anh không đến Thục, có lẽ giờ vẫn sống vui vẻ."

Hoàng Tử Hà chống cằm nói khẽ: "Tiếc rằng trước khi chân tướng bại lộ, Mộc Thiện đại sư đã chết. Chết rất đúng lúc, khiến tất cả suy đoán không thể chứng thực được nữa."

"Nhưng khi Trương Hàng Anh vu cáo cô, Mộc Thiện đại sư đã chết, sự thay đổi lần này do đâu mà ra?"

"Là con cá đỏ." Hoàng Tử Hà đáp khẽ nhưng đầy quả quyết: "Trước đây tôi từng thấy một quả cầu nhỏ bằng đá rỗng ruột trong phòng Cảnh Dục công công, bên trong còn có vết nước. Tôi nghĩ nhất định Cảnh Dục đã cất trứng cá trong đó, vào thời khắc cuối cùng thì chọn trúng Trương Hàng Anh, để A Già Thập Niết ký sinh trên người huynh ấy."

Lý Thư Bạch gật đầu, ánh mắt dừng ở con cá nhỏ đang ngủ yên dưới đáy nước: "A Già Thập Niết, nhất thời lơ đãng, tình cờ xuất hiện cạnh những người chết bất đắc kỳ tử..."

Nhìn đôi mắt trong suốt cùng vẻ mặt kiên quyết của cô dưới đèn, y bất giác hít sâu một hơi mới ngăn được trái tim đang đập rộn lên: "Hiện giờ... là thời cơ vạch trần tất cả ư?"

Cô ngước lên nhoẻn cười: "Phải, vụ án này kết thúc rồi."

Sắp đến giờ Mão, tuy trời vẫn lờ mờ tối, song đã tới lúc phải vào cung bái kiến thánh thượng.

Lý Thư Bạch chỉnh lại áo mũ, để người bên cạnh chuẩn bị sẵn những thứ như cuốn sách(2) và hốt bản(3). Khi dẫn người ra đến cổng, y thấy Hoàng Tử Hà đã đứng đó đợi sẵn.

(2) Sách dạng thẻ tre.

(3) Vật dụng dài và dẹt, làm bằng ngà, các quan lại thường cầm trong tay khi lên chầu, muốn tâu trình gì thì viết luôn lên hốt cho khỏi quên, khi tâu trình thì cầm hốt bước lên.

Cô mặc đồ hoạn quan màu đen, thắt lưng xanh, búi tóc thật chặt rồi dùng mũ sa chụp lên trên. Gương mặt tai tái không son phấn càng làm nổi bật hàng mi dày rợp. Dương Sùng Cổ lại trở về bên cạnh y.

Lý Thư Bạch gật đầu với cô, người phía sau bèn giao tất cả đồ đạc cho Hoàng Tử Hà. Cô nhận lấy rương đồ, chuẩn bị lên ngựa, nhưng thấy Lý Thư Bạch liếc mình, đành ngoan ngoãn tụt xuống, theo y lên xe.

"Đầu xuân lạnh lẽo, trời còn chưa sáng, cô có chịu nổi không?" Đợi cô ngồi xuống chiếc ghế thấp như cũ, y mới hỏi đùa.

Hoàng Tử Hà ôm cái rương đựng đủ thứ linh tinh chớp mắt nhìn y, song chỉ cười.

Y lườm cô, không nói không rằng.

Chỉ nghe cô lẩm bẩm: "Cứ như quay lại năm ngoái vậy... chuyện cũ lặp lại."

Lý Thư Bạch khoanh tay ngồi dựa vào thùng xe, khóe môi cong lên: "Bấy giờ kẻ nào đó nấp trong xe, bị ta vạch trần thân phận còn mặt dày mày dạn không chịu xuống, lại đòi ta giúp đỡ."

"Nhưng qua một năm, cuối cùng tôi vẫn hoàn thành lời hứa, giúp gia tìm ra bí mật về A Già Thập Niết, đúng không nào?" Cô chống cằm nhìn con cá nhỏ đặt trên bàn hệt như lúc xưa, hỏi y.

Lý Thư Bạch chăm chú nhìn cô, khẽ gật đầu: "Trong đời ta đã giao kèo với rất nhiều người. Nhưng lợi nhất vẫn là vụ giao kèo với cô."

"Tình thế hiện giờ vẫn chưa biết tôi có giúp được gì cho gia không, sao gia đã biết mình được lợi?"

"Dù không giúp được, nhưng đời này nhờ thế mà gặp được cô, cũng đủ rồi."

Y nói rất thản nhiên, vậy mà lòng Hoàng Tử Hà lại dậy sóng. Cô ngước nhìn y, chỉ thấy hơi ấm bao phủ quanh mình, không sao đáp được.

Xe ngựa từ từ chậm lại, đã đến cung Đại Minh.

Lý Thư Bạch đứng dậy ra khỏi cửa, đứng trên xe nhìn về phía cung Đại Minh thấp thoáng dưới ánh đèn, rồi ngoái lại nhìn Hoàng Tử Hà.

Hoàng Tử Hà ôm rương bước ra, đứng sánh vai bên cạnh y.

Gió sớm cắt da, gào rít ập đến, rồi lại phần phật lướt qua.

Lý Thư Bạch nắm lấy tay cô: "Đi thôi, hôm nay diễn một vở kịch hay cho tất cả cùng xem."

Hoàng Tử Hà theo Lý Thư Bạch vào từ cổng Đan Phượng, nhằm thẳng hướng Bắc.

Qua kênh Long Thủ, vào cổng Chiêu Huấn, theo hành lang Long Vĩ đi lên, điện Hàm Nguyên đã sừng sững trước mắt. Hai gác Tê Phượng, Tường Loan hai bên huy hoàng lộng lẫy như đôi cánh bao lấy điện Hàm Nguyên ở giữa, dưới nền trời lam thẫm trước bình minh, càng thêm tráng lệ nguy nga, khí thế ngất trời.

Thực ra những năm gần đây hoàng đế thường lên triều ở điện Tuyên Chính, nhưng hôm nay rước cốt Phật ra khỏi cung, người trong triều lẫn trong cung đều tề tựu đến tiễn, nên mới mở điện Hàm Nguyên.

Nhờ ánh đèn lồng chạy dài suốt dọc hành lang Long Vĩ, Vương Uẩn đứng dưới gác chỉ thoáng trông đã thấy Hoàng Tử Hà. Y bất giác biến sắc, bước đến bên cạnh giữ lấy tay cô.

Hoàng Tử Hà đang xách rương, ngẩng lên thấy y cũng chỉ hơi ngạc nhiên rồi khom người cúi đầu thi lễ: "Vương thống lĩnh."

Vương Uẩn sầm mặt, hạ giọng hỏi khẽ: "Sao cô lại đến đây?"

Hoàng Tử Hà hơi hếch cằm về phía Lý Thư Bạch đã bước lên hành lang Long Vĩ: "Tôi theo Quỳ vương đến." "Vương gia vừa rời Tông Chính Tự đã đến tìm cô ư?" Hoàng Tử Hà lắc đầu: "Không, sau khi Vương thống lĩnh đi khỏi, hôm qua tôi đã đến tìm gia."

Vương Uẩn trừng trừng nhìn cô, gân xanh rần rật nơi thái dương. Thấy sắc mặt y quá đáng sợ, nhưng người bên cạnh đều lấm lét, song Hoàng Tử Hà rất bình tĩnh, nhẹ giọng nói: "Uẩn Chi đâu để tâm đến lời hứa với tôi, nên... tôi đành phụ lòng thôi."

Y trợn trừng mắt nhìn cô như giẫm phải gai, giọng vỡ vụn. "Cô... cô biết những gì rồi?"

Giọng cô rất khẽ, nhưng hết sức rành rọt: "Những gì tôi biết, Quỳ vương cũng biết rồi."

"Vậy mà các người... vẫn dám vào cung?"

"Gia muốn đi, nên tôi cũng theo gia." Cô ngoái đầu nhìn lên bậc thang cao nhất. Lý Thư Bạch đang đứng đó, rất gần đại điện, tuy bị nhiều người phía sau che khuất, nhưng cô vẫn biết, y đang ở đó. "Gia dám đặt cược mạng sống để truy tìm chân tướng, tôi cớ gì còn tiếc tính mạng này?"

Song Vương Uẩn dường như không hề nghe thấy, chỉ trừng trừng nhìn cô không chớp, gằn giọng hỏi: "Thế nên, cô đến bên cạnh ta, chỉ vì hắn ta?"

Hoàng Tử Hà im lặng giây lát rồi ngoảnh đi, nhìn xuống sàn gạch xanh thênh thang dưới thành lâu: "Lúc tôi nhận lời cùng về Thục, là chân tâm thành ý."

Thế nên, tất cả trách nhiệm, vẫn phải quy lên y ư?

Vương Uẩn nhìn trừng trừng gương mặt nghiêng của Hoàng Tử Hà, định độp lại, nhưng thấy vẻ bi thương trên mặt cô lại không sao cất nên lời, đành hầm hầm buông tay ra: "Đã vậy, ta sẽ thành toàn cho cô."

Cả sảnh đường rợp sắc áo đỏ áo tía, chỉ mình Hoàng Tử Hà là hoạn quan hạng bét, mặc đồ xanh đen. Canh tư vừa qua, trời mới tảng sáng, trong điện Hàm Nguyên đã đèn đuốc sáng choang. Hai căn gác hai bên vì không có ai nên chỉ treo mấy ngọn đèn lồng nhỏ, cũng không cắt người canh gác.

Hoàng Tử Hà gật đầu với Lý Thư Bạch rồi xách đèn lồng chạy thẳng về phía gác Tường Loan. Y phục sẫm màu giúp cô lẫn vào bóng đêm, các thị vệ canh gác cũng chỉ để tâm đến quan viên lên xuống hành lang Long Vĩ, không ai phát hiện ra có người lẻn đến gác Tường Loan.

Mãi tới khi Hoàng Tử Hà trèo lên lan can, cao giọng gọi "bệ hạ", các quan viên áo đỏ áo tía đang xếp thành hàng trước cửa điện mới nhận ra có điều không ổn.

Mọi người lũ lượt nhìn sang gác Tường Loan, thấy Hoàng Tử Hà đứng trên hàng lan can xa nhất, phía sau là bầu trời xanh thẫm. Bóng cô lắt lay trước gió, tay áo bay phần phật, như sắp bị gió cuốn đi.

Mọi người chưa kịp nhận ra là ai thì Vương Uẩn vừa bước lên hành lang Long Vĩ đã trông thấy cô, y ngây người rồi gầm lớn: "Điên rồi à! Mau xuống đây!"

Hoàng Tử Hà giơ tay ra hiệu với y: "Xin Vương thống lĩnh đừng qua đây, nếu thống lĩnh chạy sang, tôi sẽ nhảy xuống đấy!"

Thị vệ phía sau Vương Uẩn không biết cô là ai, bèn mắng: "Tên hoạn quan ở đâu ra thế, điên rồi à? Thống lĩnh, để tôi chạy sang kéo gã xuống!"

"Không... không ai được sang bên đó." Vương Uẩn tím mặt dang tay ngăn tất cả thị vệ sau lưng lại. Y ngoái nhìn Lý Thư Bạch, thấy Quỳ vương vẫn ung dung đứng giữa đám đông trước cửa điện, bình thản nhìn Hoàng Tử Hà.

Lửa giận phừng phừng bốc lên đầu Vương Uẩn, đương điên lên vì giận dữ thì nghe mấy đại thần bên cạnh thì thào: "Thế này... chẳng phải giống hôm ấy Ngạc vương gieo mình xuống gác Tường Loan ư?"
"Đúng thế! Thực không ngờ chuyện cũ lại tái diễn gần như y hệt. Có điều bấy giờ Ngạc vương trỏ mặt mắng Quỳ vương ép chết mình, còn giờ lại đổi thành tiểu hoạn quan bên cạnh Quỳ vương..."

"Này... lẽ nào tên tiểu hoạn quan này cũng định tố cáo Quỳ vương như những người trước đây?" Kẻ nói ra câu này, rõ ràng không chỉ nghĩ tới cảnh Ngạc vương nhảy lầu, mà còn liên tưởng đến thảm kịch Trương Vĩ Ích nhảy xuống từ thành lâu.

"Suỵt, Quỳ vương còn đang ở đây kìa..." Người khác hạ giọng thì thào.

Vương Uẩn nhìn gương mặt thản nhiên của Lý Thư Bạch, lại nhìn thân hình chao đảo trong gió của Hoàng Tử Hà, trái tim như thót lên đến cổ họng, nhưng không dám cử động cũng không dám quát thét, đành đứng trơ mắt nhìn.

Chỉ nghe giọng Hoàng Tử Hà văng vẳng từ xa: "Tâu bệ hạ cùng các vị đại thần! Nô tài xin diễn lại những hành động của Ngạc vương hôm ấy để chứng minh, nếu trời cao có linh, nô tài cũng có thể bay lên thành tiên, hóa thành khói xanh tan biến."

"Nói bậy! Một tiểu hoạn qua như ngươi có tài đức gì mà mơ tưởng thành tiên?" Nhưng nói vậy thì... Ngạc vương đã thành tiên, làm sao lại chết trong tay Quỳ vương ở sau chùa Hương Tích được?

Vương Uẩn bất chợt nảy ra ý nghĩ này, bèn đưa mắt nhìn quanh, thấy mọi người ngạc nhiên ra mặt, hẳn cũng cùng suy nghĩ với mình. Cuối cùng y không nhịn nổi nữa, quát lên: "Mau xuống đây cho ta! Gác Tường Loan cao như thế, cần gì phải dùng cả tính mạng để vạch trần một chuyện như vậy chứ!"

"Vương thống lĩnh chớ lo, cũng khỏi cần chạy xuống dưới tìm thi thể làm gì, vì nô tài nhất định sẽ biến mất như Ngạc vương, không còn dấu vết..." Chưa dứt câu, cô đã vung mồi lửa trong tay, trỏ xuống đất nói: "Ngạc vương đốt trụi mọi thứ Quỳ vương tặng mình, nô tài cũng nguyện đốt hết những vật tùy thân, chư vị, xin cáo từ!"

Vừa nói, cô vừa ngả người ra sau, gieo mình vào màn đêm.

Mồi lửa trong tay rơi xuống, đống đồ đã vẩy dầu nháy mắt cháy bùng lên, nuốt chửng bóng tối, đồng thời hắt sáng làm bầu trời vừa tang tảng đỏ rực lên.

Không ngờ cô lại gieo mình xuống nhẹ nhàng tùy tiện như thế, Vương Uẩn gào lên, đỏ hoe mắt lao đến gác Tường Loan.

Các thị vệ phía sau cũng hớt hải chạy theo. Cả đám người chạy đến phía gác Tường Loan, nơi cô nhảy xuống, song chỉ thấy một đống đồ đang cháy phừng phừng.

Y lao đến lan can nhìn xuống, nhưng sàn gạch xanh bên dưới chẳng có gì cả.

Vương Uẩn ngây người bò ra lan can hồi lâu, trông thấy hai thị vệ đứng canh gần đó, ngay dưới hành lang Long Vĩ, liền gào lên hỏi: "Hai người các ngươi có thấy ai rơi xuống không?"

Hai người kia ngẩng lên thấy y, bèn cao giọng đáp lại: "Bẩm thống lĩnh, không thấy ai cả!"

"Không có à?" Vương Uẩn hỏi gặng.

"Vâng."

Vương Uẩn ngơ ngẩn quay lại, chợt bắt gặp một người đứng sau cây cột, giữa nền trời xanh xám buổi bình mình, lặng lẽ nhìn mình. Kẻ nọ vận đồ hoạn quan xanh đen, dung mạo như ngọc, chính là Hoàng Tử Hà.

Thấy y ngoái lại, Hoàng Tử Hà bèn gạt đầu chào: "Đa tạ Vương thống lĩnh quan tâm."

"Cô... cô không nhảy xuống ư?" Vương Uẩn chưa hết sợ hãi, nhưng thấy cô lành lặn đứng đó thì không nén nổi mừng vui, vẻ mặt không biết là kinh ngạc hay mừng rỡ.

"Vâng, tất cả chỉ là trò che mắt thôi." Hoàng Tử Hà xách chiếc rương đã nhẹ bớt một nửa lên, cùng y quay lại. Các đại thần vừa tận mắt chứng kiến cô nhảy xuống, giờ lại thấy cô cùng Vương Uẩn trở lại, không mất một cọng tóc, đều ngạc nhiên hết sức.

Lý Thư Bạch lờ Vương Uẩn đi, chỉ bảo Hoàng Tử Hà: "Mau giải thích cho các vị đại nhân nghe, ngươi, hay nói cách khác là Ngạc vương, làm cách nào biến mất trên gác Tường Loan đi!"

"Vâng." Hoàng Tử Hà hành lễ với các quan viên xung quanh đang tò mò nhìn mình, thong thả giải thích: "Thực ra đây là một trò che mắt đơn giản thôi. Cần ba điều kiện: một là chỉ dùng vào buổi đêm, vì nếu trời sáng thì nhìn qua là bị vạch trần; hai là sau khi xong việc phải đốt một đống lửa, mới xóa sạch được dấu vết, không bị người ta phát hiện; ba là, nhất định phải mặc đồ màu tối, tốt nhất là màu đen."

"Dương công công đừng úp mở nữa, mau nói cho chúng ta biết đi." Người vừa cất tiếng là Thôi Thuần Trạm vốn tính nôn nóng, lại là thiếu khanh Đại Lý Tự, rất tò mò về việc này, "Hôm ấy bản quan cũng là một trong những người chứng kiến, nhưng nghĩ nát óc mà không ra cách Ngạc vương điện hạ biến mất."

"Rất đơn giản thôi. Chẳng biết các vị có để ý không, nhưng Ngạc vương điện hạ và tôi đã chọn hai vị trí lan can không giống nhau. Khi mọi người tập trung trên gác Tê Phượng, Ngạc vương điện hạ đã chọn lan can bên trái của gác Tường Loan, từ chính diện nhìn sang thì xa gác Tê Phượng bên phải nhất. Còn tôi trèo lên lan can đằng sau gác Tường Loan, cũng là vị trí chính diện xa nhất mà các vị từ điện Hàm Nguyên nhìn sang." Nói rồi, Hoàng Tử Hà lấy trong rương một cuộn tranh, giũ ra, "Vì muốn áp dụng cách này cần treo sẵn một bức họa. Mà tranh là một mặt phẳng, nếu nhìn từ chính diện thì có thể khớp, chứ nếu nhìn từ bên cạnh sẽ thấy ngay một tờ giấy mỏng, còn lừa được ai nữa."

Trong tay cô là một bức họa nền đen, khoảng trắng trên tranh giống hệt hàng lan can, chỉ hơi nhỏ hơn một chút. Cô mở thanh gỗ sau bức họa ra, lại kéo ra một giá gỗ đã gấp gọn chặn lên, ra hiệu cho mọi người xem.

Những người đứng bên cạnh bức họa vẫn thản nhiên, nhưng người đứng chính diện lại kinh hoàng nhận ra, nền tranh đã hòa làm một với bầu trời đêm, khoảng trắng khớp với hàng lan can ngọc thạch phía sau, còn Hoàng Tử Hà đứng trên giá gỗ phía sau bức tranh, nhìn từ chính diện lại như đứng trên lan can vậy.

Không ai nhìn ra được thực ra phía trước lan can còn một hàng lan can được vẽ. Cô hơi lảo đảo vì giá gỗ dưới chân không vững, nhưng nhìn lại như chới với đứng trên lan can.

"Tôi nghĩ bấy giờ Ngạc vương đứng dậy đi về phía gác Tường Loan, bày bức tranh đã giấu sẵn ở đó ra, khiến mọi người chú ý, rồi cao giọng chửi mắng Quỳ vương, sau khi đạt được mục đích thì nhảy xuống phía sau..." Nói rồi, Hoàng Tử Hà ngửa người ra sau, lập tức biến mất sau bức tranh, "Nhìn thì như rơi khỏi lan can, thực ra thân thể đã đáp xuống nền đất sau bức tranh, bình an vô sự."

"Vậy những đồ nghề bỏ lại thì sao? Lúc thu dọn, nhất định sẽ khiến người ta chú ý!" Thôi Thuần Trạm hỏi ngay.

"Thế nên phải viện một cái cớ, ví như đốt hết những thứ Quỳ vương tặng khi trước chẳng hạn. Giấy thì khỏi nói, gỗ cũng đã tẩm đẫm dầu, gặp lửa là cháy, bấy giờ Ngạc vương điện hạ chỉ cần cởi bộ áo tím bên ngoài ném vào đống lửa rồi nấp trong một góc tối trên gác Tường Loan là xong. Vì hôm đó, tôi đã để ý thấy một việc lạ lùng, hầu như tất cả mọi người đều mặc áo đơn trắng, chỉ mình Ngạc vương điện hạ mặc áo màu đen. Tím phối với đen nhìn sẽ rất tối, thông thường không ai phối đồ như vậy, sao Ngạc vương lại làm thế?"

"Vì... áo đơn màu trắng rất nổi trong đêm... Màu tím thì đỡ hơn, nhưng nếu Ngạc vương vẫn mặc nguyên bộ áo tím đi ra, sẽ bị phát hiện ngay." Một người run rẩy đoán.

"Phải, thế nên Ngạc vương mới mặc áo đơn màu đen nấp trong bóng tối. Đợi toán thị vệ đầu tiên chạy đến, Ngạc vương sẽ khoác bộ giáp xanh đã chuẩn bị trước lẩn vào đội ngũ, nhân lúc hỗn loạn rời khỏi gác Tường Loan, ra khỏi cung, đến chùa Hương Tích." Hoàng Tử Hà ném những vật dụng trong tay đi, cao giọng nói: "Bí ẩn của việc bay lên thành tiên, hiến thân cho triều đình xã tắc, chỉ là như thế."

Giữa không khí lặng phắc, mọi người len lén nhìn Lý Thư Bạch, nhưng chẳng ai dám nói ra suy nghĩ trong lòng.

Rốt cuộc là vì sao, hay là do kẻ nào sai bảo, mà Ngạc vương phải mạo hiểm trả giá đắt như vậy, để vu hãm Quỳ vương?

Cái chết của Ngạc vương ở phía sau chùa Hương Tích, có phải cũng có ẩn tình sâu xa như thế này không?

Ngày đăng: 16/12/2020
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?