Gửi bài:

Quyển 1 - Chương 26 - Vốn là nữ nhân

Sau đoạn trồng cây và mở đường là ba tên đại hán từ ven đường nhảy ra. Ba tên râu ria, trong tay còn cầm cây đao đã rỉ sét. Nhân vật thì giống thật, còn đạo cụ hơi kém một chút.

Thanh Thanh trợn mắt, nhổ một cây cỏ để lên miệng cắn:

"Uy, các ngươi có biết những lời thoại mà các ngươi vừa nói đã lỗi thời rồi không?"

Bộ dáng của Thanh Thanh so với ba tên cường đạo kia còn giống cường đạo hơn!

Một tên trong số đó vung đao lên:

"Bớt nói nhảm đi, đem những thứ quý giá mang ra đây!"

Đao đã rỉ, đừng nói chém người, chém kiến còn khó!

Cướp bóc? Thanh Thanh đâu phải chưa từng thấy qua. Lúc còn ở hiện đại nàng đã từng gặp qua mấy lần. Hơn nữa mấy vị huynh đệ muốn cướp bóc của nàng đã đi ăn cơm tù hết trơn, nghe nói bây giờ vẫn còn đang trong trại cải tạo.

"Lão huynh a, nhìn ngươi như vậy thì làm cường đạo cái nỗi gì?"

Thanh Thanh chỉ vào cây đao đã rỉ:

"Ngươi xem, đao đã rỉ sắt, muốn cướp bóc, ngươi kiếm đạo cụ tốt hơn một chút, ok?"

Thanh Thanh cho chúng một ánh mắt rõ rang: "Ngu ngốc!"

"Tiểu tử!"

Cường đạo quýnh lên, đem đao đặt lên cổ nàng:

"Nói nhảm ít thôi, đem tiền ra đây!"

"Đòi tiền thì không có."

Thanh Thanh khoanh tay: "Đòi mạng...cũng không có."

Đao tồi như vậy cùng lắm chỉ rách da thôi!

"Đem những thứ đáng giá bỏ ra đây, nếu không ta giết hắn!" Cường đoạ uy hiếp Thanh Thanh không thành, đổi sang uy hiếp Đoạn Tiêu.

Đoạn Tiêu cười như không cười, nhìn Thanh Thanh biểu diễn, không thèm để ý đến tên cường đạo.

Dám cướp bóc võ lâm chí tôn Minh Vương cùng Vô Tranh sơn trang Tứ tiểu thư, chính là tự tìm đường chết!

"Lấy ra, bẩn muốn chết!"

Thanh Thanh đẩy đao của hắn ra:

"Hàng ngày không cố gắng luyện tập, còn làm cường đạo cái gì? Ngươi đi chết đi!"

Đao của hắn bẩn như vậy, chỉ nhìn thôi cũng thấy không thoải mái, về sau trước khi đi cướp cũng nên sắm một cây đao cho tốt!

"Ngươi..." Tên cường đạo thật sự bốc hoả, vung đao chém xuống.

Thanh Thanh nhẹ nhàng tránh đi, chỉ vào mũi hắn mắng to:

"Ta nói đại ca, ngươi tu dưỡng tệ quá. Người ta đâu có đứng im cho ngươi chém, cướp bóc cũng phải có chất lượng chứ!"

Thanh Thanh ngoắc ngoắc tay:

"Muốn biết làm cường đạo phải chú ý điểm gì không? Lại đây, ta dạy cho ngươi một chút."

Ba tên cường đạo trợn tròn mắt, đi cướp nhiều năm như vậy, bọn chúng chưa từng gặp qua kẻ nào như thế.=!

"Tiểu tử thối, ngươi dám đùa cợt chúng ta!"

Một trong số ba tên cường đạo vung đao chém về phía Thanh Thanh, muốn đem nàng bổ thành hai nửa.

Thanh Thanh nhanh chóng tránh né, nàng vừa mới né xong thì nghe thấy một thanh âm kì quái. Giống như tiếng gió, lại giống như tiếng kêu của động vật. Thanh âm kia lạnh buốt, Thanh Thanh nghe được dựng tóc gáy.

Chờ khi Thanh Thanh hồi phục tinh thần thì ba tên cường đạo kia đã ngã trên mặt đất. Trên mặt mỗi tên đều có một vệt máu, kéo dài từ đỉnh đầu xuống. Chỉ nghe 'ba' một tiếng, ba tên cường đạo đã biến thành sáu mảnh.

Thanh Thanh ngẩn ngơ đứng tại chỗ, há hốc miệng.

Cảnh tượng trước mặt quả thật đẫm máu, còn rất bạo lực. Đột nhiên nhìn thấy máu khiến nàng không chịu được, càng khó có thể chấp nhận việc đem người khác chém làm hai mảnh.

Thanh Thanh từ từ quay đầu lại, đem ánh mắt chuyển lên người Đoạn Tiêu. Đôi môi khiêu gợi của hắn nhếch lên, cười rất bí hiểm, giống như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Thần a, Đoạn Tiêu rốt cuộc là loại người nào? Trong mắt Thanh Thanh bây giờ, hắn chính là tên sát nhân điên cuồng!

"A..."

Năng lực thừa nhận quá yếu, Thanh Thanh cuối cùng cũng ngất xỉu. Trước khi nàng ngã vật xuống, Đoạn Tiêu đã ôm lấy nàng.

Trước khi ngất xỉu, Thanh Thanh còn nghĩ, má ơi, quả thực là cao thủ võ lâm, tốc độ thực con bà nó nhanh!

***

Có lẽ ông trời muốn trêu tức bọn họ, Thanh Thanh vừa mới ngất xỉu một lúc thì trời bắt đầu đổ mưa. Sau vài phút, mưa nhỏ chuyển thành mưa lớn. Từng giọt từng giọt giống như viên đá cứng rắn làm cho Đoạn Tiêu bị đau.

Gần đây không có nơi trú mưa, Đoạn Tiêu lo lắng Thanh Thanh bị hạt mưa làm đau, đem nàng gắt gao ôm vào trong ngực, lấy thân thể che mưa cho nàng. Rất tiếc Thanh Thanh không nhìn thấy tình cảnh này, nếu không nàng nhất định sẽ lấy thân báo đáp.

Đi trong mưa nửa giờ, cuối cùng Đoạn Tiêu cũng tìm được một căn phòng nhỏ của thợ săn để lại. Trong phòng phủ đầy tro bụi, có lẽ lâu lắm rồi không có người đến ở. Mặc dù không có người ở nhưng mọi thứ lại rất đầy đủ. Đoạn Tiêu tìm được một tấm chăn đệm sạch sẽ, nhẹ nhàng đặt Thanh Thanh lên giường.

Toàn thân Thanh Thanh ướt đẫm, quần áo vốn rộng thùng thình giờ bó sát vào người, những đường cong mê người dần dần hiển lộ.

Kỳ quái, thân thể tên nhóc này tại sao lại uốn lượn giống như nữ nhân? Chẳng nhẽ mắt hắn bị mờ sao? Nhất định là vậy!

"Lạnh a."

Trong hôn mê, Thanh Thanh co rúm người lại, nhẹ giọng nỉ non.

Tên nhóc toàn thân ướt đẫm, đương nhiên phải lạnh rồi.

Đoạn Tiêu không hề chần chờ, lập tức lột quần áo của nàng.

Hình như nhóc con này càng lúc càng giống nữ nhân? Chẳng lẽ hắn phát sốt?

Cởi áo ngoài ra, cư nhiên lộ ra một mảng màu xanh nước biển...cái yếm.

Đoạn Tiêu trợn mắt há mồm, nhìn chằm chằm vào người nàng, không biết nên làm cái gì bây giờ.

Cái yếm màu xanh nước biển bị mưa làm ướt nhẹp đang bó sát vào người, bộ ngực sữa căng tròn hoàn toàn hiển lộ, nụ hoa hồng phấn đứng thẳng nở rộ. (phun máu mũi!)

Hấp dẫn mê người, Đoạn Tiêu thiếu chút nữa chảy máu mũi. (Tiêu ca khá hơn ss kìa =)), anh chỉ suýt thôi!)

Nữ nhân? Hoá ra nghĩa đệ của hắn là nữ nhân.

Ở thanh lâu đùa bỡn cô nương, xông vào phòng quan sát hắn loã thể lại là một nữ nhân?

Cô gái nhỏ này rốt cuộc lớn lên trong hoàn cảnh nào?

Nàng không câu nệ tiểu tiết, tuỳ tiện, so với nam nhân còn thoải mái hơn. Trừ bỏ khuôn mặt kia, không hề có chỗ nào giống nữ nhân. Cũng khó trách Minh Vương nhìn người vô số cũng bị nàng lừa gạt!

Đoạn Tiêu chưa từng biết thứ gọi là tình cảm, gặp được Bạch Mạn Điệp, nhận nàng làm nghĩa muội. Đó là lần đầu tiên hắn cảm giác mình có một người thân, nhưng hắn vẫn cảm thấy thiếu thiếu một cái gì đấy.

Cho đến khi gặp được 'Tần Vân', tự nhiên cùng nàng kết bái, hắn mới cảm thấy mình không cô độc một mình.

Nghiã đệ đột nhiên trở thành nghĩa muội!

Tuy rằng khó có thể chấp nhận nhưng lại là điều mà hắn muốn.

Hắn còn tưởng bản thân đoạn tụ, nguyên lai nàng chính là nữ cải nam trang. Nếu nàng là nữ tử, hắn đối với nàng phát sinh dục vọng là chuyện hết sức bình thường!

Ngoại trừ dục vọng, hắn đối với nàng còn có một phần thương tiếc. Hắn không biết vì sao mình lại có cảm giác này, có lẽ đây chính là tình yêu mà người ta vẫn hay nói.

Nàng đẹp quá, khuôn mặt nàng trắng nõn, lông mi thật dài, giống hệt như cánh bướm, hình thành một bóng hình mê người.

Nhìn hai mắt mĩ nhân đang nhắm chặt, hắn lại nghĩ đến đôi mắt trong veo của nàng. Hắn từng có vô số nữ nhân, nhưng không người nào có ánh mắt đẹp như nàng. Ánh mắt của nàng luôn ngập nước, giống như một hồ nước trong xanh. Tận sâu trong đáy mắt phát ra những tia sáng ngây thơ vô tội. Nàng đẹp, chỗ đẹp nhất của nàng chính là đôi mắt, hay nói cách khác, hắn yêu nhất chính là ánh mắt của nàng!

Ánh mắt di chuyển, dừng trên đôi môi đào đỏ mọng của nàng.

Hắn xúc động đến mức muốn hôn nàng.

Lần đầu tiên nhìn thấy nàng, hắn đã có ý nghĩ như vậy.

Mỗi lần nhìn thấy cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng của nàng, hắn thậm chí muốn liều mình hôn nàng, nhưng vì nàng là 'nam nhân', hắn đành phải khắc chế dục vọng của chính mình, nếu nàng là nữ tử, hắn có thể hôn nàng.

Dục vọng cuối cùng đã chiến thắng lý trí, hắn cúi đầu hôn lên môi của nàng, càng hôn càng sâu, chỉ muốn hưởng thụ thêm nhiều vị ngọt ngào.

Không thể kiềm chế, bàn tay to lớn ở trên người nàng dao động, tuỳ ý vuốt ve những đường cong mê người của nàng.

Hắn chưa từng có khát vọng chiếm hữu một nữ nhân nào như thế này!

***

"Ông trời..."

Minh Vương hữu hộ pháp Ảnh Tử đứng ở bên ngoài xém chút hét ầm lên, may mắn tả hộ pháp Ám Dạ kịp thời bịp miệng của nàng.

"Đi mau!"

Tính cảnh giác của Vương rất cao, nếu không phải hiện tại hắn dục hoả đốt người thì hai bọn họ đã sớm bị phát hiện.

Hai vị hộ pháp giống như tội phạm nhanh chóng chạy trốn khỏi hiện trường, sợ bị Minh Vương tóm được.

Ám Dạ hở dài một tiếng, bất đắc dĩ lắc lắc đầu:

"Không thể tin nổi, Vương cư nhiên có cái loại ham mê này!"

Trong lòng hắn, Vương chính là thần, không thể tưởng tượng nổi ngài lại là kẻ đoạn tụ, thừa dịp vị thiếu niên kia hôn mê mà đem hắn ăn luôn.

"Bây giờ phải làm sao?"

Ảnh Tử luôn luôn lãnh đạm giờ cũng bắt đầu lo lắng.

Ám Dạ trừng mắt nhìn nàng:

"Ta làm sao mà biết!"

Bản mặt luôn lạnh lùng, làm như hắn thiếu nàng tiền không bằng!

"Vương là võ lâm chí tôn trong tương lai, tuyệt đối không thể có loại sở thích biến thái như vậy!"

Nếu để truyền ra ngoài tôn nghiêm của Minh Cung còn đâu?

"Có lẽ chúng ta nên khuyên nhủ ngài."

"Vương có lệnh, khi ngài ở bên ngoài, không cho phép chúng ta tuỳ tiện xuất hiện trước mặt."

Bọn họ chỉ có thể âm thầm đi theo, có việc trọng đại cũng chỉ ẩm thầm hỗ trợ.

Ám Dạ suy tư một hồi rồi nói:

"Tìm Công Tôn tiên sinh!"

Công Tôn tiên sinh là người túc trí đa mưu, là quân sư của Minh Cung, nhất định ông ấy sẽ có biện pháp.

Mục lục
Ngày đăng: 08/05/2013
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Gia vị người Thái Tây Bắc

Mục lục